SÓNG LÒNG...
Dửng dưng sóng vỗ chân đê
Câu thương câu nhớ tư bề ngổn ngang
Ngoảnh nhìn một chiếc thuyền nan
Ngẩn ngơ con nước lang thang cuối mùa.
Dửng dưng cơn gió thoảng lùa
Cầu tre lắt lẻo ướp vừa bước chân
Bên ta chẳng có người thân
Hương ai ngan ngát như gần như xa.
Trời thu sót giọt tím tà
Ca dao xưa cũ mượt mà vang ngân
Sóng lòng theo ngọn triều dâng
Bóng nàng mờ mịt bâng khuâng chợt về
Kẻ Ngông.
Mùi Thơm
Sóng lòng anh đã yên chưa?
Cho thuyền về bến bờ xưa như ngày
Qua cầu gió thổi hương bay
Thơm ơi làn tóc của ai xiêu hồn
Lòng anh buồn lắm phải hôn?
Ai đi ai ở để hồn lại đây
Ngày xa em mặc áo mây
Mùi thơm bay mất nên gầy hơn xưa
Tình anh ngủ thức dậy chưa?
Sáng rồi mà nắng lưa thưa mất hồn
Nếu mà gió gửi nụ hôn
Bâng khuâng chợt tỉnh lay hồn người yêu
Lam Hồng Minh






