Đôi khi nhìn lại thấy mình ít có được một góc bình yên. Bình yên là không ai làm phiền mình và mình củng không làm phiền ai khác. Nghỉ thử coi, vô công ty thì làm sao yên được? Hết lệnh của sếp làm bù đầu bù cổ, tới đồng nghiệp rảnh một chút là họ lôi chuyện nhà người ta để bàn mà không cùng bàn thì tự mình cô lập mình. Về tới nhà, chun vô nhà tắm tìm chút thư thái dưới vòi hoa sen để làn nước tẩy bớt đi đám bụi trần thì nước chảy không nổi vì nhằm giờ cao điểm, nhiều người cùng mở nước nên nước không chịu dội xuống mình? Đành xách khăn ra ngồi cho ráo mồ hôi khi nào nước đầy lu vô xách ca mà dội.
Ngày nào củng vậy, tắm xong ra ngồi tính kiếm tờ báo hay cái gì đọc thì bị người nhà càm ràm. Không chuyện nầy củng chuyện nọ, khi thì ổ khóa cửa khô dầu kêu kẻo kẹt lúc đóng mở, nói hoài mà không chịu sửa. Khi thì tiền điện tháng nầy sao nhiều quá mà cứ mở tivi coi rồi nằm ngủ quên không tắt. Đủ thứ chuyện trên đời, gạo lên, xuống giá củng cằn nhằn, chó nhà hàng xóm sủa um sùm củng cằn nhằn, nói chung là nhức cái đầu. Có lúc chợt nghĩ ra chờ cả nhà ngủ, một mình thức kéo ghế ra ngồi bên cửa sổ ngó ra đường nhìn vào màn đêm bên ngoài hy vọng được thảnh thơi đầu óc mà suy nghỉ được chuyện gì hay ho chăng? Nhưng có được đâu à? Y như rằng một lúc sau sẻ có người lên tiếng bảo không lo đi ngũ để mai đi làm sớm, thức cho khuya mai dậy trể ráng mà chịu.
Ngày nghỉ hay làm gì củng vậy nếu không biết cách gì thay đổi thì mọi việc cứ tuần tự diển ra như một chu kỳ không đổi, chỉ khác nhau ở chổ dạng nầy hay dạng khác mà thôi! Đến một hôm trong một chuyến công tác ngoài tỉnh, sau khi làm xong việc thay vì ngày hôm đó lên xe về mình quyết ở lại thêm một ngày. Đầu tiên điện thoại về cho sếp vẻ ra là có sự cố nên phải làm thêm một ngày, mai em về, sếp OK. Thế là xong, ta sẻ có một ngày mà chỉ có một mình với căn phòng trong khách sạn và không phải làm gì hết. Thở phào khoan khoái, việc đầu tiên phải tính là ngũ một giấc cho đã nư và thực hiện liền. Thả lỏng người trên tấm nệm, mình đắp hờ cái mền, lim dim con mắt kéo giấc ngũ về, tai chỉ nghe tiếng máy lạnh chạy rì rì nho nhỏ, một giấc ngũ ngon không mộng mị sẻ đến? Nhưng nằm hoài củng không ngũ được, mắt nhắm mà đầu óc tỉnh rụi, rồi sao thấy hai bên mình lạnh ngắc, trống trải quá! Căn phòng nhỏ xíu giờ trở nên rộng thênh thang. Mấy hôm trước làm việc xong về phòng là mệt rả rời, nằm xuống là ngáy khò khò nhưng hôm nay không làm gì nằm xuống thì thấy trần nhà sao mà trắng xát? Lò dò mò xuống phố uống ly cà phê, ngồi nhìn thiên hạ tất bật cho ngày mới. Nơi xa lạ nầy có vài người quen giờ nầy họ đã đi làm hết, nhìn qua nhìn lại thấy ai củng lạ hết, cảm giác cô đơn chợt đến, không lẻ điện thoại réo người quen ra uống cà phê với mình. Ai đâu mà quởn giờ nầy? Thành ra uống cà phê mà lần đầu tiên có cảm giác buồn thỉu buồn thiu một mình. Hồi ở nhà củng uống cà phê một mình nhưng không có cảm giác nầy, lâu lâu gật đầu chào một người quen nào đó đi ngang qua trước mặt, Có lúc nhe răng cười với em gái chủ quán xinh xắn, còn bây giờ ở đây làm như vậy với người lạ....người ta bảo mình khùng. Thả bộ tà tà dọc theo con phố, nhàn tả ngắm phố phường mà mấy ngày trước chưa có dịp tham quan. Càng đi chỉ càng thấy mệt, muốn bình phẩm cái gì đó thì chỉ nói một mình, mình nói mình nghe. Rốt cuộc mặt trời củng lên cao nhìn đồng hồ nảy giờ vừa uống cà phê vừa đi ngắm cảnh mà chưa hết tiếng đồng hồ? Theo dự tính mình còn tới 23 giờ nửa mới quay trở về, làm gì với thời gian còn lại? Mình đang tìm một góc bình yên mà lị! giờ đã có nhưng thấy hình như không ổn lắm. Giờ nầy ở nhà thì đang vào làm việc trong công ty và đang đứng nghe sếp xài xể (ngày nào củng vậy, ổng mà không xài xể tui là ổng ăn cơm không được mà) Trở về khách sạn, vào căn phòng trọ thấy sao mà ngán quá. Lặng lẻ quảy gói xuống quầy tiếp tân làm thủ tục trả phòng rối hỏi thăm giờ nào có xe xuất bến về Sài Gòn?
Ngồi trên xe nhìn cảnh vật bên ngoài lao qua vùn vụt thấy đường còn dài quá. Rút ra rằng cái mà mình sợ nhất là được "bình yên" dài dài, bản thân mình còn được người ta càm ràm, xài xể là còn được sống bình yên.
Ngày nào củng vậy, tắm xong ra ngồi tính kiếm tờ báo hay cái gì đọc thì bị người nhà càm ràm. Không chuyện nầy củng chuyện nọ, khi thì ổ khóa cửa khô dầu kêu kẻo kẹt lúc đóng mở, nói hoài mà không chịu sửa. Khi thì tiền điện tháng nầy sao nhiều quá mà cứ mở tivi coi rồi nằm ngủ quên không tắt. Đủ thứ chuyện trên đời, gạo lên, xuống giá củng cằn nhằn, chó nhà hàng xóm sủa um sùm củng cằn nhằn, nói chung là nhức cái đầu. Có lúc chợt nghĩ ra chờ cả nhà ngủ, một mình thức kéo ghế ra ngồi bên cửa sổ ngó ra đường nhìn vào màn đêm bên ngoài hy vọng được thảnh thơi đầu óc mà suy nghỉ được chuyện gì hay ho chăng? Nhưng có được đâu à? Y như rằng một lúc sau sẻ có người lên tiếng bảo không lo đi ngũ để mai đi làm sớm, thức cho khuya mai dậy trể ráng mà chịu.
Ngày nghỉ hay làm gì củng vậy nếu không biết cách gì thay đổi thì mọi việc cứ tuần tự diển ra như một chu kỳ không đổi, chỉ khác nhau ở chổ dạng nầy hay dạng khác mà thôi! Đến một hôm trong một chuyến công tác ngoài tỉnh, sau khi làm xong việc thay vì ngày hôm đó lên xe về mình quyết ở lại thêm một ngày. Đầu tiên điện thoại về cho sếp vẻ ra là có sự cố nên phải làm thêm một ngày, mai em về, sếp OK. Thế là xong, ta sẻ có một ngày mà chỉ có một mình với căn phòng trong khách sạn và không phải làm gì hết. Thở phào khoan khoái, việc đầu tiên phải tính là ngũ một giấc cho đã nư và thực hiện liền. Thả lỏng người trên tấm nệm, mình đắp hờ cái mền, lim dim con mắt kéo giấc ngũ về, tai chỉ nghe tiếng máy lạnh chạy rì rì nho nhỏ, một giấc ngũ ngon không mộng mị sẻ đến? Nhưng nằm hoài củng không ngũ được, mắt nhắm mà đầu óc tỉnh rụi, rồi sao thấy hai bên mình lạnh ngắc, trống trải quá! Căn phòng nhỏ xíu giờ trở nên rộng thênh thang. Mấy hôm trước làm việc xong về phòng là mệt rả rời, nằm xuống là ngáy khò khò nhưng hôm nay không làm gì nằm xuống thì thấy trần nhà sao mà trắng xát? Lò dò mò xuống phố uống ly cà phê, ngồi nhìn thiên hạ tất bật cho ngày mới. Nơi xa lạ nầy có vài người quen giờ nầy họ đã đi làm hết, nhìn qua nhìn lại thấy ai củng lạ hết, cảm giác cô đơn chợt đến, không lẻ điện thoại réo người quen ra uống cà phê với mình. Ai đâu mà quởn giờ nầy? Thành ra uống cà phê mà lần đầu tiên có cảm giác buồn thỉu buồn thiu một mình. Hồi ở nhà củng uống cà phê một mình nhưng không có cảm giác nầy, lâu lâu gật đầu chào một người quen nào đó đi ngang qua trước mặt, Có lúc nhe răng cười với em gái chủ quán xinh xắn, còn bây giờ ở đây làm như vậy với người lạ....người ta bảo mình khùng. Thả bộ tà tà dọc theo con phố, nhàn tả ngắm phố phường mà mấy ngày trước chưa có dịp tham quan. Càng đi chỉ càng thấy mệt, muốn bình phẩm cái gì đó thì chỉ nói một mình, mình nói mình nghe. Rốt cuộc mặt trời củng lên cao nhìn đồng hồ nảy giờ vừa uống cà phê vừa đi ngắm cảnh mà chưa hết tiếng đồng hồ? Theo dự tính mình còn tới 23 giờ nửa mới quay trở về, làm gì với thời gian còn lại? Mình đang tìm một góc bình yên mà lị! giờ đã có nhưng thấy hình như không ổn lắm. Giờ nầy ở nhà thì đang vào làm việc trong công ty và đang đứng nghe sếp xài xể (ngày nào củng vậy, ổng mà không xài xể tui là ổng ăn cơm không được mà) Trở về khách sạn, vào căn phòng trọ thấy sao mà ngán quá. Lặng lẻ quảy gói xuống quầy tiếp tân làm thủ tục trả phòng rối hỏi thăm giờ nào có xe xuất bến về Sài Gòn?
Ngồi trên xe nhìn cảnh vật bên ngoài lao qua vùn vụt thấy đường còn dài quá. Rút ra rằng cái mà mình sợ nhất là được "bình yên" dài dài, bản thân mình còn được người ta càm ràm, xài xể là còn được sống bình yên.