Đọc “Người ấy chiều giáp tết” của Trúc Thông
Vân Long
Nguyễn Sáng đang buồn/ Biết ru ông một điệu gì đây nhỉ/ Ru bằng những vai vuông, chân vuông/ Những người lính nông dân/ Ông yêu đến khóc ròng/ Chiến hào Điện Biên Phủ/ Ru bằng cánh tay bồng thiếu nữ/ Chống cằm/ Ru bằng ánh sáng lạ hơn nước/ Và sắc màu giàu hơn một đời/ Sáng đang đi/ Má phơi gió bấc/ Mũ cũ vải mềm/ Như một nhân vật trong tranh Van-gốc/ Mọi tốc độ đang phóng về chói lọi giao thừa/ Ông như thể bên lề hạnh phúc/ Chén rượu nồng trong ngực/ Nâng màu lên/ Mà vẽ trần gian...
Trúc Thông
Lời bình
Người ấy chiều giáp tết của Trúc Thông là sự cảm thông sâu sắc của một nghệ sĩ với một nghệ sĩ.
Nguyễn Sáng đang buồn, nhân thế có biết bao dạng buồn, nhưng cái buồn của người sáng tạo nó khác lắm: Bao giờ cái mình mong muốn thể hiện cũng chập chờn trước mắt, ngỡ không thể nào nắm bắt được. May chăng có thể xoa dịu nỗi buồn ấy bằng những thành tựu đã qua của anh ta chăng? Bởi có lúc anh từng nắm bắt được “ảo ảnh”!
Ru bằng những vai vuông, chân vuông/ Những người lính nông dân/ Ông yêu đến khóc ròng.
Tác phẩm khiến người xem nhận ra là hoạ sĩ phải yêu đến khóc ròng mới vẽ được, thì hiệu quả bức tranh không phải tầm thường. Quả vậy, ai đã từng ngắm bức tranh những người lính nông dân trong chiến hào Điện Biên Phủ mới thấy sự chân chất của người lính hài hoà với tình cảm hoạ sĩ, bút pháp thể hiện của hoạ sĩ hiện thành những khối vuông vức gây ấn tượng đến thế nào!
Người hoạ sĩ có thể trong một phóng bút, dựng được cái thần của nhân vật thì người thi sĩ đâu chịu kém: Tôi chờ những nhà bình luận mĩ thuật xem ai có thể đánh giá cuộc đời nghệ thuật của Nguyễn Sáng ngắn gọn, xúc tích hơn hai câu này của Trúc Thông:
ánh sáng lạ hơn nước/ Sắc màu giàu hơn một đời.
Và tài phác thảo một Nguyễn Sáng phong trần của Trúc Thông:
Sáng đang đi/ má phơi gió bấc/ mũ cũ vải mềm.
Trúc Thông không quên thời điểm tên bài thơ quy định:
Mọi tốc độ đang phóng về chói lọi giao thừa/ Ông như thể bên lề hạnh phúc.
A! Đâu phải là thời điểm giao thừa của tuần hoàn trái đất! Đây còn là giao thừa của sự sáng tạo. Hoạ sĩ buồn, trống vắng, hẫng hụt... trong phút giây thai nghén... rồi bỗng mọi yếu tố hội tụ lại nhanh chóng, một lằn chớp loé lên, đẩy hoạ sĩ đến bên lề cuộc sáng tạo, bên lề một hạnh phúc vô song...
(Báo Văn nghệ)
Vân Long
Nguyễn Sáng đang buồn/ Biết ru ông một điệu gì đây nhỉ/ Ru bằng những vai vuông, chân vuông/ Những người lính nông dân/ Ông yêu đến khóc ròng/ Chiến hào Điện Biên Phủ/ Ru bằng cánh tay bồng thiếu nữ/ Chống cằm/ Ru bằng ánh sáng lạ hơn nước/ Và sắc màu giàu hơn một đời/ Sáng đang đi/ Má phơi gió bấc/ Mũ cũ vải mềm/ Như một nhân vật trong tranh Van-gốc/ Mọi tốc độ đang phóng về chói lọi giao thừa/ Ông như thể bên lề hạnh phúc/ Chén rượu nồng trong ngực/ Nâng màu lên/ Mà vẽ trần gian...
Trúc Thông
Lời bình
Người ấy chiều giáp tết của Trúc Thông là sự cảm thông sâu sắc của một nghệ sĩ với một nghệ sĩ.
Nguyễn Sáng đang buồn, nhân thế có biết bao dạng buồn, nhưng cái buồn của người sáng tạo nó khác lắm: Bao giờ cái mình mong muốn thể hiện cũng chập chờn trước mắt, ngỡ không thể nào nắm bắt được. May chăng có thể xoa dịu nỗi buồn ấy bằng những thành tựu đã qua của anh ta chăng? Bởi có lúc anh từng nắm bắt được “ảo ảnh”!
Ru bằng những vai vuông, chân vuông/ Những người lính nông dân/ Ông yêu đến khóc ròng.
Tác phẩm khiến người xem nhận ra là hoạ sĩ phải yêu đến khóc ròng mới vẽ được, thì hiệu quả bức tranh không phải tầm thường. Quả vậy, ai đã từng ngắm bức tranh những người lính nông dân trong chiến hào Điện Biên Phủ mới thấy sự chân chất của người lính hài hoà với tình cảm hoạ sĩ, bút pháp thể hiện của hoạ sĩ hiện thành những khối vuông vức gây ấn tượng đến thế nào!
Người hoạ sĩ có thể trong một phóng bút, dựng được cái thần của nhân vật thì người thi sĩ đâu chịu kém: Tôi chờ những nhà bình luận mĩ thuật xem ai có thể đánh giá cuộc đời nghệ thuật của Nguyễn Sáng ngắn gọn, xúc tích hơn hai câu này của Trúc Thông:
ánh sáng lạ hơn nước/ Sắc màu giàu hơn một đời.
Và tài phác thảo một Nguyễn Sáng phong trần của Trúc Thông:
Sáng đang đi/ má phơi gió bấc/ mũ cũ vải mềm.
Trúc Thông không quên thời điểm tên bài thơ quy định:
Mọi tốc độ đang phóng về chói lọi giao thừa/ Ông như thể bên lề hạnh phúc.
A! Đâu phải là thời điểm giao thừa của tuần hoàn trái đất! Đây còn là giao thừa của sự sáng tạo. Hoạ sĩ buồn, trống vắng, hẫng hụt... trong phút giây thai nghén... rồi bỗng mọi yếu tố hội tụ lại nhanh chóng, một lằn chớp loé lên, đẩy hoạ sĩ đến bên lề cuộc sáng tạo, bên lề một hạnh phúc vô song...
(Báo Văn nghệ)
Love mickey,