Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Khoảng lặng...

59 trả lời, 7.790 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-04 13:46:56Huyền Băng>
Rối bời
_______________________________________

có bao giờ em thấy mắt se cay
có bao giờ em mất phương mất hướng
có bao giờ em thấy mình thật chướng
thì hôm nay em đã thấy thật rồi

có bao giờ em mất anh thật rồi
có bao giờ anh không chờ em nữa
có bao giờ anh hiểu em đau khổ
thì hôm nay em đau tận đáy lòng

em muốn điên muốn xé nát khỏang không
muốn tồn tại trong một miền hư ảo
muốn biến mất giữa muốn trùng gió bão
muốn xa anh dù tan nát tâm hồn

chưa bao giờ em nghĩ mình là khùng
nhưng hôm nay em khùng rồi anh ạ
có còn là em ..cô bé hay vâng dạ
chỉ còn đứa điên đang than đất than trời

em sẽ không nói với anh nữa..dẫu một lời
vì bao nhiu lời em đà nói rõ
em sẽ tự tìm cho mình riêng một lối nhỏ
không có anh ko có gì cả trên đời

Anh ơi..em đang quá rối bời
quá buồn, quá lo và quá đau anh ạ
tiếng gọi anh trong lòng em vẫn vang lên êm ả
như tiếng tim em vẫn cứ đập liên hồi
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-05 11:50:08Triều Sương>
Nát Tan
____________________________

Lệ đã rơi rồi máu cũng rơi
Còn gì nữa đâu hỡi người ơi
Tình theo gió cuốn trôi theo gió
Tro nguội nào đâu chút ấm hơi

Em đã phỏng tay đau mất rồi
Chẳng dám cùng ai thêm lửa khơi
Một lần tim đau lòng tan nát
Nữa hồn đã mất, mất bởi người
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-05 11:52:08Triều Sương>
Vô Tình
_____________________________

Dẫu một lời chưa nói với nhau
Đọc thơ anh
..cảm nhận và thấu hiểu
Tỏ bày ư..em lắc đầu không chịu
Rồi lặng thinh một góc đứng nhìn
Không biết nói gì ngòai sự lặng im
Câu chữ đâu rồi...?
Gió đem đi đâu mất
Gió vô tình hay người vô tình thật...
Khoảng trống vô hình
Dựng đứng giữa hai ta
Gần thật gần
Xa thật xa
Nỗi nhớ cồn cào
Cái tôi thật lớn
Quãng đường dài..chạy mãi..
..vượt trớn..
lại cách xa..đành đổ lỗi
....vô tình...
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Triều Sương

Vô tình
Dẫu một lời chưa nói với nhau
Đọc thơ anh
..cảm nhận và thấu hiểu
Tỏ bày ư..em lắc đầu không chịu
Rồi lặng thinh một góc đứng nhìn
Không biết nói gì ngòai sự lặng im
Câu chữ đâu rồi...?
Gió đem đi đâu mất
Gió vô tình hay người vô tình thật...
Khoảng trống vô hình
Dựng đứng giữa hai ta
Gần thật gần
Xa thật xa
Nỗi nhớ cồn cào
Cái tôi thật lớn
Quãng đường dài..chạy mãi..
..vượt trớn..
lại cách xa..đành đổ lỗi
....vô tình...


Đọc Thơ Em

Một lời chưa tỏ ý cùng ai...
Chỉ cảm nhận rồi suy không tròn ý..
Đứng lặng thinh ư...
Hay lại suy tư
Anh vẫn biết trong em nhiều hoảng loạn..
Khi anh và em....
Đã trao nhau những vần thơ lãng mạn.
Thì vô tình cũng trao cả trái tim..
Con chữ vẫn nằm im..
Nhưng tâm hồn nhiều thay đổi
Gió vẫn trầm tư...
Trong ánh bình minh..
Giọt sương đã hòa vào mặt sóng..
Đêm từng đêm chôn bóng...
đợi dòng chữ thân quen..
Sao em lại hờn ghen
Với một người chỉ là ảo ảnh
Em chẳng phải rùa già...
Anh không phải thợ săn đêm..
Nên mãi mãi ngụ ngôn không là sự thật.
Trong mỗi cuộc đời
...ai cũng có kỷ niệm riêng
Tình xưa đã miên miên
Trôi theo dòng mộng ảo
.....Nay.....
Quấn quít theo người..
Say trên những thơ êm
Ta bỗng thấy...
Hồn mình quyện vào làn sương trên mặt sóng
Cùng hòa theo trông ngóng thời gian.........

TL [sm=40.gif]
Ta yêu hạt bụi vướng hài
Ta yêu từng sợi tóc mai phủ chiều
Ta yêu sóng mắt mỹ miều
Vì em giọt nắng cũng nhiều vấn vương...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-05 11:54:13Triều Sương>
Nếu một ngày em biến mất
___________________________

Nếu một ngày em biến mất khỏi trần gian
Anh cứ xem như là gió qua bụi thoáng
Trong chốc lát mây tan và nắng rạng
Hé vầng dương sáng toả cả trời chiều

Nếu một ngày em biến mất khỏi trần gian
Cõi hư vô có thêm một kẻ xa lạ
Một cơn gió thoảng rơi một chiếc lá
Một buổi chiều chìm mãi vào lãng quên

Nếu một ngày em biến mất khỏi trần gian
Xin đừng thắp dù một nén hương anh hỡi !
Có sưởi ấm đâu một linh hồn than thở
Tội nặng nhiều sao siêu thoát được đây

Nếu một ngày anh không thấy em đâu
Cũng là lúc vĩnh biệt rồi anh ạ
Hãy quên em như quên một người lạ
Đi ngang qua đường rồi chốc cũng thành xa

Nếu một ngày anh có nhớ đến em
Mau nhé anh, lắc đầu cho thật mạnh
Xua tan hình bóng, nỗi buồn cất cánh
Và lại quên như quên một buổi chiều




Đã mang vào những bài thơ của Ts và TL vào trang thơ rồi
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-05 11:56:32Triều Sương>
Biển sầu, người đau
___________________________

Anh có nói chi tình cũng hết
Chỉ còn tro nguội với tàn hơi
Biển xa mãi tận mù khơi
Thuyền neo bến cạn giữa trời buông xuôi

Gieo chi giọt đắng nhau anh hỡi
Héo tim sầu trách nỗi nhớ thương
Vì đâu mang nỗi vấn vương
Vì đâu thương nhớ canh trường đợi mong

Biển mãi xanh cùng trời soi bóng
Vọng hải đăng em ngóng biển khơi
Chiều mênh mang biển xanh ngời
Gió mang nỗi nhớ một người đã xa


Tha thiết chi dây tình đã đứt
Hấp hối rồi còn chút bụi tàn
Hạ qua đông đến vội vàng
Mưa nhòa chợt tắt ngỡ ngàng tuyết rơi

Buông rèm liễu ngoảnh lưng quay bước
Giấu lệ sầu ôi nước mắt cay
Nhẫn tâm im lặng- ngỡ nay
Lãng quên biển vắng_những ngày đã qua ?

Sao nỗi nhớ tràn về khoảnh khắc
Ác chi ai trói chặt trái tim
Một lần là mãi lặng im
Thôi chờ...thôi đợi..thôi tìm bóng ai

Xin tình mãi ngủ yên muôn kiếp
Sóng tràn bờ, biển thét gào nhau
Một lời cho đến ngàn sau
Người xa... biển nhớ... biển sầu....người đau

T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-05 12:00:05Triều Sương>
Trăng
_______________________

Trăng có sáng nhưng trăng bị khuyết
Một nữa buồn ánh nguyệt kém tươi
Trăng soi đáy nước lệ rơi
Nữa hồn phiêu bạt giữa trời đớn đau

Em như ánh trăng sầu hiu hắt
Lẻ loi vàng vọt giữa trời đêm
Biển xa sóng vỗ lênh đênh
Trăng nghiêng đơn lẻ bóng thiềm ai soi

Muốn bán ánh trăng tàn khuất mắt
Muốn đem thân dạ nguyệt chôn vùi
Trăng kia có tội sao trời
Nửa hồn trăng mất bởi người- vì đâu?

Trăng trôi mãi lang thang bóng nguyệt
Tìm người thương yêu nguyệt nơi nào
Nhìn trời muôn vạn ánh sao
Nhờ sao soi lối tìm vào nẻo xa

Trăng chờ ai đến đem nỗi nhớ
Chôn cả yêu thương lẫn hững hờ
Trăng chìm lặng giữa thờ ơ
Biến vào khoảng vắng đêm chờ buông xuôi
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-05 12:02:00Triều Sương>
Chúng mình còn…lời gì nói với nhau
_________________

Chúng mình còn
Lời gì nói với nhau
Biển chưa cạn
Non mòn theo năm tháng
Bong bóng vỡ tan
Mưa tạnh - trời rạng
Hai đứa gặp nhau
Lơ đãng… lạ xa
Quay lưng đi..nỗi đau
Chợt vỡ òa
Long lanh mắt nhạt nhòa
Sương khói
………
Mây che lấp
Trăng ẩn mình
….bối rối
khuyết không tròn bởi nỗi
Trăng đau
Vỗ về tim lưu giữ mộng đầu
Chớp đôi mắt níu kéo lâu
Giấc mộng
Ngỡ ngàng thay mắt sao lóng ngóng
Vụt tan rồi..giấc mộng…
Ngày xưa….

E ấp hoài lời yêu dấu
Tiễn đưa..
Môi chưa thốt
Tình thừa
Trong đáy mắt
Lắng đọng một phút giây
Khoảnh khắc
Hai mái đầu..trầm mặc..xót đau

Chiếc lá khô…
Năm tháng...nát nhàu
Vòng tay với lẫn nhau
Xa mãi..
Mấp máy môi
Lời xin trả lại
Ngần ngại lòng..môi
Đóng thành băng

Vẫn còn đó..lời chưa nói
Trở trăn
Môi đã thấm
Muộn mằn
Nước mắt
Tình mãi còn
Nút yêu thương..buộc chặt
Lay động cần
Cá mắc phải lưỡi câu.
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-06-05 11:45:42Triều Sương>
Ghen hờn
_____________________________________

Em điên rồi nên hỏi rõ anh
Người con gái ngày nào anh chung bước
Người con gái được anh trao gửi trước
Tấm chân tình của buổi đầu tiên

Anh thật thà kể rõ tình duyên
Mỗi lời nói khiến tim em đau nhói
Nhưng vẫn lặng em tập mình giả dối
Không ghen hờn người con gái ấy của anh

Trái tim em đang vỡ vụn tan tành
Bao xâu xé bao ghen hờn chất ngất
Em vẫn nghĩ bản thân mình không nhỏ nhặt
Không chấp nhặt những gì gọi là quá khứ xa xôi

Vậy mà em không thể nào vượt qua được cái tôi
Không làm chủ được chính bản thân mình- nông nổi
Trái tim em muôn lần từ chối
Làm kẻ đến sau chắp nối cùng anh

Dẫu muôn lần anh tỏ rõ chân thành
Dẫu muôn lần em nhận mình yêu thương anh vô hạn
Dường như trong em và anh đã hằn lên vết rạn
Bởi vì đâu khô cạn ..suối tình..

Giá như anh cứ mãi lặng thinh
Đừng thực thà cùng em đến thế
Giá ngày ấy em không thật tệ
Mãi hỏi hoài chuyện cô ấy và anh

Giữa chúng mình- khoảng cách mong manh
Gần như vậy nhưng thực là xa lắm
Khoảng trời kia chỉ riêng anh đứng ngắm
Em mãi xa chìm đắm cùng rứt ray

Em muốn thực cùng anh tỏ bày
Em muốn trải lòng mình để anh hiểu những gì em đau khổ
Nhưng anh ơi..kẻ thù lớn nhất là bản thân em- ngăn trở
Nên em cứ giả vờ..lặng lẽ rút khỏi tình anh

Anh đau khổ..trong em cũng vụn vỡ- tan tành
Em cố gượng dối lòng mình giả tạo
Tình bạn ư..nực cười _ em tự ngạo
Nhưng cũng đành dù tim não nề ..đau
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng lìa
______________________________

Bóng ai đó xa ngoài tầm mắt
Bóng ai chìm vào cuối trời khuya
Thắp vào ngọn lửa nhớ nhung
Cháy le lắt
Gió thổi tắt
Lìa.
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Vì mưa

_________________________________

Cuối cùng trời cũng mưa
Cái khoảng lặng mong chờ
....bây giờ
mưa lấm tấm
giọt nào rớt vào lòng em
thấm đẫm
giọt nào còn
đọng trong nỗi đau-anh
Nắng Sài Gòn đã tắt nhanh
Mưa xóa lấp ngày
Còn hanh hao nắng?
Hôm qua
Biển vẫn mặn
Hôm nay..mưa rót vào lòng
Biển
Mặn, đắng
Chát môi
Mùa thu xưa đã
Qua đời
Còn lại mỗi ngày đông lạnh giá
Ngọn gió trở mình
Vật vã
Chẳng níu lại được gì

Lìa xa cây
Mưa
Bước chân ai
Chuệnh choạng
Nghiêng say
Bóng đổ xuống
Ngả dài
Vì mưa?
Hay.....
Vì rượu?


Hì, trời hum ni không cóa mưa mè lại tưởng tượng mưa...bi chừ nắng ráo
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ anh mãi nơi đây
__________________________

Đã bao lần em muốn nói với anh
Em muốn thốt những lời từ trong tâm thức
Em muốn trao cho anh từ trong lòng em
những điều chân thật nhất
nhưng..
chẳng hiểu sao em lại ngại ngần....

Em nhớ anh, nhớ anh vô ngần
Nhớ giọng nói, nụ cười ấm áp
chỉ mỗi anh thôi không thể là ai khác
khiến em đợi, mong ....và
trong em..cảm xúc đong đầy

em mượn vần thơ gửi tặng, anh có hay
những câu chữ mộc mạc chân tình nhưng thấm đẫm
nỗi lòng em-một trái tim đằm thắm
hướng về anh dẫu muôn dặm xa xăm

anh là gió là mây là biển rộng mênh mông
em -ngọn hải đăng ngóng trông phương xa ấy
ngọn lửa trong em vẫn bất diệt cháy
để gió, mây, biển thấy......
..........em vẫn hoài...............
chờ anh mãi nơi đây.......................
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Em sợ không còn anh
_________________________

em vẫn sợ rằng
một ngày anh trả lại những vần thơ
để một mình em ngu ngơ nhìn vần thơ- khóc
để đêm về riêng em trằn trọc
nỗi nhớ chơi vơi lạc lõng giữa đời thường

sẽ không còn anh
.... chờ em nơi cuối đường
sẽ không còn anh
.... đợi em nơi góc phố
gió mãi phương xa còn đây
biển nhớ....
cánh hải âu nào biền biệt khơi xa

em sợ tình mình gió thoảng phôi pha
chiều nắng tắt nhạt nhòa sương khói
anh gửi trao em một bài thơ cuối
tiếc nuối trong em nghèn nghẹn
......chẳng buông lời

anh thản nhiên vững bước trước cuộc đời
em gục ngã rã rời sau cơn bão
cơn bão -anh qua đi....vết tích do anh tạo
đổ nát... tan tành.... hoang phế ....cô liêu....
18/6
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Triều Sương

Mèn ơi, Lâu quá không gặp Triều Sương
TS vẫn khỏe chứ
Những bài thơ của TS đã đưọc mang vào Trang Thơ rồi.

Chúc TS luôn vui và nhiều an lành nhé
Thân thương
[sm=----------------.gif][sm=flower.gif][sm=rose.gif][sm=rose.gif][sm=rose.gif]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: ct.ly

Chào Triều Sương

Mèn ơi, Lâu quá không gặp Triều Sương
TS vẫn khỏe chứ
Những bài thơ của TS đã đưọc mang vào Trang Thơ rồi.

Chúc TS luôn vui và nhiều an lành nhé
Thân thương
[sm=----------------.gif][sm=flower.gif][sm=rose.gif][sm=rose.gif][sm=rose.gif]


sissssssssssssssss ui, xương sis nhìu, lâu ko gẹp nhớ sis ghia....gảnh gảnh ga YM 8 với TS nhen sis.
Thanks sis nhìu , em vẫn phẻ re như bò húc thứ thiệt á, em cũng cầu mong sis cũng phẻ như em hén...
hun sis chăm chăm cái nờ.xxxxxxxxxxxxxxxxxxxx[:)][:D][;)]
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Bứt bí
__________________________

Trời ơi không hiểu được vì sao
Không buồn lại khóc tự hồi nào
Không vui sao khóe môi cười hé
Không nhớ một ai dạ lại nao

Cầm bút thả hồn đôi nét chữ
Vần thơ gió cuốn theo mây trời
Bứt bí hỏi lòng sao vậy chứ
Bế tắc, rỗng không... nào sẽ vơi?

Rồi thì quăng bút chẳng làm chi
Dõi mắt trông xa chẳng nghĩ gì
Khoảng lặng bây chừ hồn định vị
Chơi vơi một cõi trốn nghĩ suy

Mặc gió, mặc mưa ,mặc cõi đời
Cứ là cánh bướm mãi rong chơi
Mãi là áng mây buồn lặng lẽ
Nhẹ nhàng trôi mãi trên bầu trời

Chớp mắt mi cong khoảng ..vụt tan
Trở về hiện thực sao hoang mang
Thiên đàng rơi té vào địa ngục
Trố mắt lặng câm với ngỡ ngàng
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn người một lần dối gian nhau
___________________________

Cảm ơn người một lần dối gian nhau
Không- chỉ riêng tôi làm cho người đau khổ
Tôi ước mình biến thành một cơn gió
Đến bên người nhẹ nhàng, xoa dịu nỗi đau

Tôi đã mong, đã ước, đã khẩn cầu
Người - một lời trách dù nhẹ thôi cũng đáng
Hay dẫu nặng tôi nào đâu oán thán
Để vơi đi tội lỗi trong tim

Người mãi vẫn lặng im
Chỉ buồn nhẹ, lắc đầu và quay bước
Những bước chân rạch vào tim tôi hằn in vết xước
Tron kiếp này thời gian có khâu liền được những nỗi đau ?
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Đơn phương
____________________________

giữa mong nhớ, ngóng trông khắc khoải
đơn phương tình ôm nặng nỗi niềm riêng
muốn lãng quên hầu vơi những ưu phiền
sao tâm trí cứ lan man về ai đó

đã chấp nhận niềm đau không thể tỏ
nhìn người vui tôi cũng sẽ vui cùng
đêm từng đêm đếm nỗi nhớ mông lung
trăng đã khuyết, ngõ hồn tim đơn lạnh

lòng cứ dậy như mặt hồ sóng sánh
nụ cười ai tươi thắm nhớ mong hoài
người biết đâu lòng thầm gọi tên ai
giấu ánh mắt dẫu ngóng trông thương nhớ

người vô tình, chẳng bao giờ biêt.. ngỡ
một bóng hình theo sát ở sau lưng
vẫn vui buồn như một người bạn thân
để đau nhói khi nghe về....cô gái khác

dứt lòng đau, xa người buồn....man mác
mây cũng buồn gió nhè nhẹ buồn hiu
quay lưng đi, tạm biệt..một buổi chiều
chặt nỗi nhớ đơn phương yêu người ấy

T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Hạ dấu yêu
__________________

Hạ đã về rồi nắng khắp nơi
Chim kêu ríu rít gió ru hời
Lối cũ nhạt thưa màu của nắng
Trời chiều phủ bóng nhẹ buông lơi

Anh có nghe không tiếng chim chiều ?
Nghe không trong gió niềm thương yêu
Hạ về em đợi người yêu dấu
Cùng ngắm mây trôi nhẹ đìu hiu

Hạ dấu yêu ơi, đến cùng em
Nhẹ như cơn gió khẽ ru mềm
Hôn lên đôi má em chờ đợi
Vờn tay trên tóc em thật êm
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu dấu
____________________

yêu dấu hỡi!
em nhớ yêu dấu rất nhiều
những buổi chiều em cảm thấy cô liêu
em ngồi đếm lá rơi.....
gởi thương yêu vào gió

yêu dấu nè, ở nơi xa đó
yêu dấu có nhận về nỗi nhớ gió trao
có nghe không tiếng em gọi trong gió thì thào
thương....thương lắm, yêu dấu ơi, em nhớ ...

yêu dấu ơi,
em thẩn thờ viết những dòng thơ
những nhớ mong, ngẩn ngơ vì yêu dấu
trong tận cùng trái tim em hằng giấu
con gái mà ..đâu thể nói ..
yêu dấu hiểu không ?

Yêu dấu nào có biết em nhớ mong...
Giận yêu dấu vậy mà ..
em cứ hoài trông ngóng
Những yêu thương mãi luôn lắng đọng
Rồi dập dồn lóng ngóng.. nhịp con tim

Yêu dấu này,
Em ước mình biến thành chim
Có đôi cánh bay đi tìm yêu dấu
Khép mình vào trái tim ai ẩn náu
Che má hồng ....
cố giấu nỗi tương tư ..............
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc bóng
____________________

Đếm từng khắc nhớ mong người mãi
Chiếc bóng buồn tồn tại mình tôi
Người nay xa mãi mù khơi
Chơi vơi, vất vưỡng bóng tôi dại khờ

Ngoài song cửa mịt mờ hạt rớt
Mưa nhói lòng chợt rót vào tim
Nỗi đau nhức buốt trong đêm
Từ trong tâm thức nỗi niềm vỡ đôi

Sao cứ mãi bồi hồi tưởng nhớ
Kẻ ra đi phủi nợ ân tình
Cô đơn chiếc bóng điêu linh
Chìm vào khỏang lặng chỉ mình với ta

Nào ai biết xót xa chiếc bóng
Quay lưng đi tôi sống một mình
Ngửi tay xin mọt chút tình
Cô đơn ban tặng, lặng thinh đếm sầu
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Ngập ngừng
________________________

Em giật mình cứ ngỡ mình mơ
Nick anh sáng giữa đêm trường canh vắng
Căn phòng yên với khoảng không vắng lặng
Sao trong em tim cứ đập rộn ràng

Em nhìn hoài nick ấy ngỡ ngàng
Vì em biết chẳng bao giờ anh như vậy
Có lẽ vì lâu quá anh không thấy
Em mở đèn trò chuyện cùng với anh

Em nào có bận rộn chi cho đành
Chỉ là em vẫn muốn mình ẩn nick
Em muốn chìm vào bóng đêm tĩnh mịch
Muốn vắng xa tạo khoảng cách thời gian

Có lẽ là anh sẽ rất hoang mang
Ngày nao đó em hứa không ẩn nick
Anh đã nói anh thực sự rất thích ....
Nhưng nay thì em thất hứa với anh

Anh cứ hoài sáng nick..đơi... đợi ai
Em không rõ và cũng không dám gọi
Mỗi giây qua sao cứ dài vời vợi
Nhớ mong nhiều ...không biết .....gọi hay không ?
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Mặc niệm thời gian

Khi em cười không có nghĩa em vui
khi em khóc không có nghĩa em đau khổ
Nhớ về anh, gió có là hơi thở
Vắng anh rồi em ngớ ngẩn dại điên

Đêm có dài đâu sao mãi triền miên
Sao lấp ló sáng hoài không thấy tắt
Năm canh dài ngọn gió lùa se sắt
Bóng trên tường run rẩy xiết chặt tay

Có phải là đêm không hay đã hóa ngày ?
Có phải sao khuya hay sao hôm buổi sớm
Mặc niệm thời gian vụt qua ánh chớp
Em co mình trong xanh ngắt lớp da

Đêm có dài rồi cũng sẽ dần qua
Sao nỗi nhớ không nhòa theo đêm tối
Tê cóng môi lời không buông thốt nổi
Ấm hơi lòng tim mãi gọi tên anh

Anh bây giờ nơi nao đó xa xăm
Em hôm qua chốn yêu đương lặng lẽ
Chết...chết rồi tiếng lòng em nói khẽ
Ngày đến rồi em về chốn hư vô
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Trầm cảm

Ta lặng buồn nhìn mưa trút hạt
Giọt nhớ giọt thương lắng đáy lòng
Tủi phận yêu thương còn sót lại
Với người nay chỉ hóa ra không

Chiếc lá xa cành có nhớ cây
Mây trôi có nhớ gió phương này
Chữ tình phai nhạt theo năm tháng
Cái nghĩa há chăng cũng gió bay ?

Hỏi thế cũng âu chỉ vậy thôi
Buồn chỉ riêng ta với lặng thầm
Nỗi lòng chôn kín vào tâm khảm
Nỗi nhớ đeo hoài đến vạn năm

Người đã xa mà ta cũng xa
Vọng tiếng chim kêu não nuột lòng
Nỗi lòng ta đó đang ca thán
Mắt nhìn vô định phía mênh mông
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi lại đường xưa
_______________________

gởi lại đường xưa chút nắng chiều
ta về nhung nhớ thoảng hương yêu
người đi khuất dạng sau lưng núi
trời phủ hoàng hôn gió nhả diều

gởi lại đường xưa ánh mắt buồn
ngày nao luyến nhớ mịt mù sương
biển vẫn rì rào vui sóng bể
tìm đâu gót ngọc của người thương

gởi lại đường xưa một chút hương
thương yêu tan rã hai ngả đường
người theo lối ấy ta nhìn với
ngăn lòng sao mắt cứ hoài vương

gửi lại đường xưa bóng của ta
heo hút chân mây những chiều tà
ngả đoài thân đổ chân xiêu vẹo
đổ thừa cũng tự bởi say ra

gởi lại đường xưa nắm tro tàn
của dư hương cũ những chiều hoang
sim tím giờ đây cài nấm mộ
áo trắng, màu tang mộng lỡ làng
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Thoáng mây trở lại ....

Hình như trong từng ngọn gió
Mây trôi lãng đãng theo về
Hình như trong từng xa ngái
Có người lạc bước chốn quê

Ngọn gió đi qua xa mãi
Con thoi đưa nhịp vẫn đều
Níu sao hoàng hôn ở lại
Trăng vừa mới nhú, đèn khêu

Ngày mai biết trời có sáng
Hừng đông có thắp lửa hồng
Chỉ biết đêm nay sáng loáng
Trăng sao chiếu giữa mênh mông

Gối đầu mây thiêm thiếp ngủ
Gió hôn đôi má thắm hồng
Tỉnh giấc mây e thẹn lắm
Nép mình trốn phía sau trăng
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _


Nhớ người xa

Lâu quá rồi em không gặp lại anh
Những vần thơ bỗng mong manh nỗi nhớ
Bâng khuâng mong gió biến thành hơi thở
Đến bên anh nói hai tiếng : nhớ nhiều

Tháng mười, mây lãng đãng phiêu diêu
Câu hẹn ước bỗng kiêu kỳ trở giấc
Em trở về trong chính mình rất thật
Nữa đợi, nữa chờ, nữa khắc khoải trông mong

Có lẽ bây giờ nơi anh ở mùa đông
Cái lạnh giá ngập phòng trời tuyết trắng
Đừng nhé anh chớ thở dài sâu lắng
Kẻo cơn gió vô tình chắn họng..lại đau

Sài Gòn em không tuyết trắng,mưa ngâu
Chỉ có nắng hiền hòa giăng trong mắt
Chỉ có mây âm thầm và trầm mặc
Chỉ có em nhớ lắm đến một người

Mơ mơ hoài giọng nói và nụ cười
Của xứ Huế nhẹ lời mà đầm ấm
Của một người trong tim em in đậm
Bóng và hình còn thắm mãi yêu thương
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Mất
_________________________

Đêm dần tàn ngày cũng đến thật nhanh
Vầng nhật nguyệt chói lòa bao tia nắng
Nếu xa nhau quên được nhau thì hẳn
Lòng không buồn không nặng trĩu nhớ mong

Người đã quên, quên cả một dòng sông
Con nước chảy không trôi về biển cả
Nhánh bèo trôi trên sông buồn yên ả
Giữa lòng sâu ai thả những sợi buồn

Sao cố quên hoài nhớ lại nhiều hơn
Sợi buồn ai gieo thành tơ trong nỗi nhớ
Trói tim mình nghẹn lời không thể thở
Có phải đâu ta mắc nợ tình người

Xa mãi rồi ta đánh mất nụ cười
Còn dòng lệ đọng bờ môi tê tái
Cuộn lòng mình nhủ lòng ta sợ hãi
Chua hát đời nhân thế ái, tình, si ...

Cớ vì đâu ta giấu nét nhu mì
Hay giông bão lấp đi tình nhi nữ
Hung hãn sông cuộn từng cơn sóng dữ
Cứ dâng trào tóe hai chữ " đắng cay"
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
Màn sương giăng mắc trời chiều
Nhìn ra biển rộng thủy triều đã lên
Nhớ người thầm mãi gọi tên
Vẫn theo ngọn sóng lênh đênh một thời...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-02-17 10:00:10Triều Sương>
Trích đoạn: fly1tome

Màn sương giăng mắc trời chiều
Nhìn ra biển rộng thủy triều đã lên
Nhớ người thầm mãi gọi tên
Vẫn theo ngọn sóng lênh đênh một thời...


Kiếp bèo

Xa lắm rồi những ngày tháng miên man
Cùng nỗi nhớ lang thang miền ký ức
Em lạc về chốn lạ xa hư thực
Bóng chim câu lạc hướng, nẻo quên về

Lỡ duyên đầu gãy đoạn đứt câu thề
Mùa xuân vỡ dưới chân người vụn nát
Hỡi thế gian, em nào đâu có ác
Sao cuộc đời là hoang mạc đau thương

Một kiếp miên du trăm nẻo đoạn trường
Xa cánh nhạn cùng biển bờ sóng hát
Em - nhánh bèo mọn hèn thân trôi dạt
Anh- phù sa vun đắp những bãi bồi

Chẳng thể nào chung nhau một nhánh đời
Vụt qua vội ngang nhau rồi xa lạ
Đành vậy thôi mặc nhiên em buông thả
Trôi theo dòng bèo mãi vẫn bèo thôi

Lại trở về nguyên vẹn kiếp nổi trôi ...
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-06 00:56:58Viet duong nhan>
KHẮC KHOẢI

Đêm, khắc khoải nhìn lại mình đã cũ
Mảnh trăng son hao khuyết tuổi xuân thì
Sao băng lóe giữa khảm trời nhung gấm
Vụt trở mình tắt lặn giữa trời khuya

Ngày thật ngắn cho đêm dài mộng mị
Tĩnh vắng cho suy nghĩ thoáng đi hoang
Ai trở lá cho giọt sương rơi vãi
Có phải sầu nên cơn gió lang thang

Bỗng ký ức lùa về trong thoáng chốc
Trơ cành khô , gai nhọn của ngày nào
Dồn hơi thở bật mình trong tiếng khóc
Nhận ra rằng tình xưa đã hư hao

Người đã đến một con người rất thật
Giản đơn và hiền hậu biết bao nhiêu
Người đã khuất mịt mù trong tâm thức
Sót lại gì ngoài khắc khoải cô liêu

:: Bài thơ đưa vào TV ::
T_LS
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»