Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Lãng đãng

2 trả lời, 1.183 lượt xem — Trang 1 / 1
      Dã từ
 
Ngơ ngẩn về thôi
Ta đành buông rơi câu hát
Trái tim dù có khát khao phiêu bạt
Cũng đành trở về trong lõng bõng nhân duyên.
 
Nhìn anh, cái nhìn đàn bà
Vai áo anh không chau chuốt
Mái tốc muối tiêu xuôi ngược
Chân phương, người đàn ông dãi dầu
 
Nhìn anh, cái nhìn của Thị Màu
Giọng thơ lả lơi, tấm tình sôi nổi
Khao khát nhân duyên, chối từ bối rối
Thấy người đàn ông của sông nước lở bồi...
 
Đã giã từ rồi,
Sao câu hát còn gai gai trong ngực
Anh là bão dông của mùa hè náo nức
Hay là tuyết sương phủ trắng giấc mơ lòng?!
 
(Nói với một người đàn ông, viết thơ)
Đăng nhập để trả lời
0

Ô hay!
Tội tình lắm có biết không
Nở đem sóng vỗ vào lòng người dưng
Nửa đời đã đủ long đong
Mà tơ tình cứ lòng bòng đeo mang
Lạc nhau từ một phím đàn
Để cho hai nốt ngỡ ngàng ra đi
Nốt Si chờ mãi nốt Mi
Hóa thành tiếng sáo Trương Chi não nùng
Biết đời còn lắm bão giông
Diều thơ thả xuống cánh đồng mộng mơ
Ngờ đâu thành sóng vỗ bờ
Làm đau thêm trái tim khờ vì ai
Ô hay đêm đã sang ngày
Vui lên kìa ánh ban mai rạng ngời!
Lá cỏ


Đăng nhập để trả lời
0
Giã từ như cái hư hư
Nhung nhăn vương vấn dần dừ thật hơn
Khi...không yêu ghét dỗi hờn
Giã từ không phải cô đơn tiếc buồn !
Giã từ...suối mắt không tuôn
Giã từ không phải quay cuồng xót xa !
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0