NHỚ NGUYỄN BÍNH
(Tưởng nhớ 43 năm ngày mất của Nguyễn Bính)
Nén tâm hương thắp lên rồi
Khấn hồn Nguyễn Bính từ nơi suối vàng
Nhớ chàng thi sĩ trời Nam
Hai mươi chín Tết vội vàng rời xa
Cái năm Bính Ngọ chưa qua
Mà bông lục bát chín già rụng rơi!
Từ nơi đất khách quê người
Bước chân lữ thứ đã thôi giang hồ.
Hồn quê người khắc vào thơ
Tình quê tràn ngập đôi bờ nhân gian.
Từ ngày Lỡ bước sang ngang
Triệu con tim đã xốn xang với tình
Thương sao cái nghĩa vườn chanh
Hương đồng gió nội đâu đành lìa xa
Tình con gởi lại mẹ cha
Một đồng kẽm biết bao là nhớ thương
Bàn chân đi khắp bốn phương
Gió trăng bầu bạn bên thềm xanh rêu
Yêu người có mấy người yêu
Trải vào thơ biết bao nhiêu tình đời
Những câu lục bát đầy vơi
Hóa thân thành đất, thành trời quê hương.
Người đi vào cõi vô thường
Còn bao kẻ ở nhớ thương vơi đầy!
12.01.09
(Tưởng nhớ 43 năm ngày mất của Nguyễn Bính)
Nén tâm hương thắp lên rồi
Khấn hồn Nguyễn Bính từ nơi suối vàng
Nhớ chàng thi sĩ trời Nam
Hai mươi chín Tết vội vàng rời xa
Cái năm Bính Ngọ chưa qua
Mà bông lục bát chín già rụng rơi!
Từ nơi đất khách quê người
Bước chân lữ thứ đã thôi giang hồ.
Hồn quê người khắc vào thơ
Tình quê tràn ngập đôi bờ nhân gian.
Từ ngày Lỡ bước sang ngang
Triệu con tim đã xốn xang với tình
Thương sao cái nghĩa vườn chanh
Hương đồng gió nội đâu đành lìa xa
Tình con gởi lại mẹ cha
Một đồng kẽm biết bao là nhớ thương
Bàn chân đi khắp bốn phương
Gió trăng bầu bạn bên thềm xanh rêu
Yêu người có mấy người yêu
Trải vào thơ biết bao nhiêu tình đời
Những câu lục bát đầy vơi
Hóa thân thành đất, thành trời quê hương.
Người đi vào cõi vô thường
Còn bao kẻ ở nhớ thương vơi đầy!
12.01.09