Đọc bài thơ Rừng Mơ của Trần Lê Văn
Lời bình của Phạm Đình Ân
Cảnh đẹp Hương Sơn (gắn với lễ hội chùa Hương) thì hầu như ai cũng biết. Nhiều người Việt Nam và khách nước ngoài đã đến thăm. Đã có nhiều bài thơ của nhiều nhà thơ danh tiếng viết về cảnh đẹp này. Để tránh trùng lặp ý với các bài thơ khác, ở đây, nhà thơ Trần Lê văn chỉ nói đến cây mơ, hoa mơ, rừng mơ, một chi tiết trong nhiều chi tiết của cảnh đẹp nói trên.
Tác giả nói riêng về mơ mà lại nói được cả núi, mây trắng, gió chiều, hương thơm:
Rừng mơ ôm lấy núi
Mây trắng đọng thành hoa
Gió chiều đông gờn gợn
Hương bay gần bay xa...
Khổ thứ hai của bài thơ vừa được dẫn ra là khổ thơ hay nhất của bài thơ, cũng là những câu thơ tả cảnh thiên nhiên thuộc loại hay nhất trong thơ Việt Nam. Mây trắng bay nhẹ nhàng, lan toả, rơi xuống như mưa, như sương rồi hoá thành hoa mơ.
Tả gió chiều mà có sông, có suối, có sóng (câu thứ ba có hai chữ gờn gợn). Bốn câu thơ như vẽ nên một bức tranh lụa. Cảnh đẹp thơ mộng. Cảnh đang ở trạng thái động, chứ không tĩnh, vì có động tác ôm, có hương bay bảng lảng xa gần, có gió chiều gờn gợn mặt nước chảy lăn tăn...
Sau khổ thơ thứ hai nói trên tả cảnh hiện tại có một cách cụ thể, chi tiết, đến khổ thơ thứ ba có 6 câu liền, tác giả lại nói về mùa xuân, đất đai, hoa trái một cách quát, làm cho thơ được đổi thay về cách diễn đạt, nâng cao về ý. Từ hiện tại, tác giả đưa bạn đọc về tương lai:
Rồi quả vàng chíu chít
Như trời sao quây quần.
Đã có mây trắng, gió chiều của ngày, lại có cả trời sao của đêm. Cả rừng mơ rồi sẽ hoá thành trời sao. Ngàn sao cũng như ngàn mơ, quây quần và chíu chít. Hai câu cuối của khổ thơ thứ ba này cũng là hai câu thơ rất hay.
Xưa nay người ta đi vãn cảnh Hương Sơn vào mùa xuân. Hoa mơ chỉ nở rộ từ cuối mùa đông đến đầu mùa xuân. Đi sớm hơn tục lệ thông thường thì mới được ngắm hoa mơ. Bốn câu thơ khổ thứ tư nói lên cảm giác bâng khâng của người đi trẩy hội: khấp khởi mừng là sắp được dùg nước mơ chua thơm mát, lại nhơ nhớ hoa mơ, cả rừng mơ trắng xoá một màu. Thì đã có:
Quả rừng mát hơi núi
Hãy còn vương mùi hoa
Đây cũng là hai câu thơ tinh tế.
Bài thơ đẹp, đẹp như bức tranh lụa, là Hương Sơn thứ khi thắng cảnh ấy vào thơm nói khác đi: Hương Sơn đã đẹp đến hai lần của nước ta. Có lẽ do nhiều năm ở miền núi, viết nhiều về miền núi, mà nhà thơ Trần Lê Văn có bài thơ này. Vừa đọc, đọc chậm rãi, đồng thời vừa tưởng tượng cảnh Hương Sơn, mới thấy hết cái hay của bài thơ.
(Báo Văn nghệ)
Lời bình của Phạm Đình Ân
Cảnh đẹp Hương Sơn (gắn với lễ hội chùa Hương) thì hầu như ai cũng biết. Nhiều người Việt Nam và khách nước ngoài đã đến thăm. Đã có nhiều bài thơ của nhiều nhà thơ danh tiếng viết về cảnh đẹp này. Để tránh trùng lặp ý với các bài thơ khác, ở đây, nhà thơ Trần Lê văn chỉ nói đến cây mơ, hoa mơ, rừng mơ, một chi tiết trong nhiều chi tiết của cảnh đẹp nói trên.
Tác giả nói riêng về mơ mà lại nói được cả núi, mây trắng, gió chiều, hương thơm:
Rừng mơ ôm lấy núi
Mây trắng đọng thành hoa
Gió chiều đông gờn gợn
Hương bay gần bay xa...
Khổ thứ hai của bài thơ vừa được dẫn ra là khổ thơ hay nhất của bài thơ, cũng là những câu thơ tả cảnh thiên nhiên thuộc loại hay nhất trong thơ Việt Nam. Mây trắng bay nhẹ nhàng, lan toả, rơi xuống như mưa, như sương rồi hoá thành hoa mơ.
Tả gió chiều mà có sông, có suối, có sóng (câu thứ ba có hai chữ gờn gợn). Bốn câu thơ như vẽ nên một bức tranh lụa. Cảnh đẹp thơ mộng. Cảnh đang ở trạng thái động, chứ không tĩnh, vì có động tác ôm, có hương bay bảng lảng xa gần, có gió chiều gờn gợn mặt nước chảy lăn tăn...
Sau khổ thơ thứ hai nói trên tả cảnh hiện tại có một cách cụ thể, chi tiết, đến khổ thơ thứ ba có 6 câu liền, tác giả lại nói về mùa xuân, đất đai, hoa trái một cách quát, làm cho thơ được đổi thay về cách diễn đạt, nâng cao về ý. Từ hiện tại, tác giả đưa bạn đọc về tương lai:
Rồi quả vàng chíu chít
Như trời sao quây quần.
Đã có mây trắng, gió chiều của ngày, lại có cả trời sao của đêm. Cả rừng mơ rồi sẽ hoá thành trời sao. Ngàn sao cũng như ngàn mơ, quây quần và chíu chít. Hai câu cuối của khổ thơ thứ ba này cũng là hai câu thơ rất hay.
Xưa nay người ta đi vãn cảnh Hương Sơn vào mùa xuân. Hoa mơ chỉ nở rộ từ cuối mùa đông đến đầu mùa xuân. Đi sớm hơn tục lệ thông thường thì mới được ngắm hoa mơ. Bốn câu thơ khổ thứ tư nói lên cảm giác bâng khâng của người đi trẩy hội: khấp khởi mừng là sắp được dùg nước mơ chua thơm mát, lại nhơ nhớ hoa mơ, cả rừng mơ trắng xoá một màu. Thì đã có:
Quả rừng mát hơi núi
Hãy còn vương mùi hoa
Đây cũng là hai câu thơ tinh tế.
Bài thơ đẹp, đẹp như bức tranh lụa, là Hương Sơn thứ khi thắng cảnh ấy vào thơm nói khác đi: Hương Sơn đã đẹp đến hai lần của nước ta. Có lẽ do nhiều năm ở miền núi, viết nhiều về miền núi, mà nhà thơ Trần Lê Văn có bài thơ này. Vừa đọc, đọc chậm rãi, đồng thời vừa tưởng tượng cảnh Hương Sơn, mới thấy hết cái hay của bài thơ.
(Báo Văn nghệ)
Love mickey,