Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THÂN GỬI THI HỮU THƯ QUÁN VẾ THÂN PHẬN THƠ TA

416 trả lời, 47.525 lượt xem — Trang 6 / 14

Lan Rừng

Thân từ hạt bụi nhập gian trần
Thuần khiết nãy mầm giữa sắc xanh
Sống với gió sương đời lận đận
Ở cùng mưa nắng kiếp mong manh
Hoà ca vạn vật đa âm sắc
Hợp tấu thiên nhiên lắm bậc thanh
Chẳng bám lợi danh riêng một cõi
Hoá công tác tạo nét đan thanh

Nghinh Nguyên

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-31 18:21:49nhabe>
Trích đoạn: nghinhnguyen

Lan Rừng

Thân từ hạt bụi nhập gian trần
Thuần khiết nãy mầm giữa sắc xanh
Sống với gió sương đời lận đận
Ở cùng mưa nắng kiếp mong manh
Hoà ca vạn vật đa âm sắc
Hợp tấu thiên nhiên lắm bậc thanh
Chẳng bám lợi danh riêng một cõi
Hoá công tác tạo nét đan thanh

Nghinh Nguyên


chào Nghinh Nguyên, nhabe xin họa bài trên

lan rừng

mảnh mai... đài các
dù bên núi cao
hay trong rừng thẳm...
ao bùn hoa sen như quân tử
lan rừng... vương giả chốn hoang vu

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-30 22:45:38nhabe>

lời xin lỗi

lỡ tay bấm "trích" thay vì "sửa"
để lại trang thơ một khoảng không
mong chủ nhà và bạn thơ thông cảm
nhận nơi đây lời xin lỗi chân thành

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
[:-]
 
 
Những trao đổi cùng con

NƯỚC MẮT CHẢY HAI CHIỀU XUÔI NGƯỢC
Chạnh nhớ hai nhăm năm, những khi
rưng rưng lùng nát chợ Ita-li
chọn mua cho bé đồ chơi rẻ
nay chính ‘bé’
                   dìu cha m ngắm Pa-ris
                   *
Vẫn nắng ấy, dù phần tư thế kỷ
                          sang trang khác rồi
đỉnh Eif-fel nhẹ trôi
                          vẫn đỉnh trời huyên náo
Giữa ngắn ngủi, gieo neo ảo thật đời         
lòng cha mẹ ấm tình con hiếu thảo
vui sướng ngắm con cười
giữa kinh thành vẫn dòng người nườm nượp.
                    *
Vượt gieo neo, nước mắt trôi xuôi
dung thông lại chảy đều xuôi ngược ?
 
DÒNG DUNG THÔNG MẸ và CON
                              (Tặng bà Mẹ là Cô giáo Mây)
Nở ruột gan, mẹ ngắm con lên bục
giảng đại học bài đầu! Bước trưởng thành.
*
Mấy năm liền, tối mẹ nằm thao thức
ngắm con học, như ôn quá khứ mình:
Con có biết - mẹ bao năm quyết vượt
đời bão dông, bao khúc ngoặt lao đao
mặc máy bay, đêm học lán, hầm hào
mặc tên lửa, mặc bom gào vẫn học
*
Bao khó nhọc nuôi con, chẳng ngã lòng
nay mừng vui, ơi mắt có nhầm không
ơn dung thông ‘lịch đại’ truyền lưu dọc
con tôi đó: được làm thầy đại học!
 
TÂM  SỰ  CÙNG  CON
      Con ơi, suốt cõi đời này
phải rèn phân biệt mặt dày ‘giả nhân’
      nhìn xuyên mặt nạ nhơn nhơn –
kẻ thù tâm đạo, táng tâm khôn lường
(từ nói xấu sau lưng
tới nham hiểm tột cùng).
Con nhớ! Chớ khinh thường, nhẹ dạ.
*
Càng vất v long đong
tổ tông nhà phóng khoáng
càng phải tĩnh tâm, không toáng
lên bùng nổ
– thêm tắc nghẽn dung thông –
dẫu cho cao độ
bất đồng.
*
Cả hai điều ấy giữ tròn
tha hồ sải cánh dung thông nghĩa tình
tim đập giữa niềm tin
bay giữa miền trung thực
đạt Dung Thông hạnh phúc.
 
CỨ  KHÓC
       (an ủi con)
Thôi tự dày vò, bỏ ‘nín thinh’
hãy mừng tìm lại được tâm mình
con ơi cứ để tim oà khóc
san sẻ cho vơi bớt sự tình.
*
Nuối tiếc làm chi những tháng năm
trơ trơ hồn xác, dạ khô cằn.
Bởi dung thông vắng, con buồn tủi
vất vưởng, lo ngơ, mắt dữ dằn.
 
DÒNG  ĐỜI
(trò chuyện với con)
Thuyền con vào khúc xoáy ngầu đen
mắt mở to truyền ngọn lửa tim
thắp sáng rực ngôi sao rọi lối
tự tìm đường tới đích niềm tin
 
NHẬN  & TRAO
     (trò chuyện với con phút giao thừa)
Rủi ro chìm nổi dạt phương nào
dựa lý tình, con cứ khát khao
yêu trọng: đức, tâm cùng trí tuệ.
Nhận tròn ân phúc bởi chăm trao
Dung Thông - tuyệt diệu là như thế.
 
DẶN
Các con ơi
phải đến thôi
không lâu lắc nữa đâu ly biệt đó
ngày b chẳng bao giờ sẽ lại ngồi
với cháu con, rất đỗi yêu thương bố!
*
Các con chớ khóc, đừng buồn khổ
hiểu thấu dặn dò, yêu bố rồi
lòng bố thương yêu - con cháu vô cùng tận
bố gửi gió mang tiềm ẩn một lời:
“Bố bên cạnh các con ở mọi nơi”.
   
LỖI  ĐẠO  LÀM  CON
Bao người tài giỏi, việc bộn bề
đâu chỉ mình anh mới say mê
đến nỗi chẳng v thăm hỏi mẹ
khát ‘danh’ ‘quyền chức’, đến hèn ghê.
*
Không gì thay thế đạo làm con
suốt kiếp ăn năn: hiếu chẳng tròn
chăm sóc đáo qua như chiếu lệ
thuốc thang, nâng giấc, thế là không?
cả khi chuyển nặng, lúc lâm chung!
Lỗi đạo dung thông đến sượng sùng.
.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-03 04:23:36nhabe>
Trích đoạn: huydungpro

[:-]


Những trao đổi cùng con

DÒNG DUNG THÔNG MẸ và CON
                             (Tặng bà Mẹ là Cô giáo Mây)
Nở ruột gan, mẹ ngắm con lên bục
giảng đại học bài đầu! Bước trưởng thành.
*
Mấy năm liền, tối mẹ nằm thao thức
ngắm con học, như ôn quá khứ mình:
Con có biết - mẹ bao năm quyết vượt
đời bão dông, bao khúc ngoặt lao đao
mặc máy bay, đêm học lán, hầm hào
mặc tên lửa, mặc bom gào vẫn học
*
Bao khó nhọc nuôi con, chẳng ngã lòng
nay mừng vui, ơi mắt có nhầm không
ơn dung thông ‘lịch đại’ truyền lưu dọc
con tôi đó: được làm thầy đại học!

TÂM  SỰ  CÙNG  CON
     Con ơi, suốt cõi đời này
phải rèn phân biệt mặt dày ‘giả nhân’
     nhìn xuyên mặt nạ nhơn nhơn –
kẻ thù tâm đạo, táng tâm khôn lường
(từ nói xấu sau lưng
tới nham hiểm tột cùng).
Con nhớ! Chớ khinh thường, nhẹ dạ.
*
Càng vất v long đong
tổ tông nhà phóng khoáng
càng phải tĩnh tâm, không toáng
lên bùng nổ
– thêm tắc nghẽn dung thông –
dẫu cho cao độ
bất đồng.
*
Cả hai điều ấy giữ tròn
tha hồ sải cánh dung thông nghĩa tình
tim đập giữa niềm tin
bay giữa miền trung thực
đạt Dung Thông hạnh phúc.



chào Huydungpro, thơ hay nhưng dài quá ...nhabe xin họa một phần

dòng dung thông mẹ và con

lòng mẹ thương con
bao hy sinh lo lắng
chẳng quản thân mình
chỉ tưởng đến con...
phần con cố gắng học hành
trau dồi đèn sách
trí tuệ khai thông
kết quả rực rỡ
sự dung thông giữa mẹ và con

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-03 11:57:03Huyền Băng>
Cảm ơn nhabe quý thơ tôi, vẫn vào đọc và góp bút (dòng dung thông Mẹ và Con).
Hôm nay bài ngắn thôi nha be ạ:

[:-]

KHƠI  THÔNG  DÒNG


Ôm mãi ích chi điều đã mất 

hận, là thật, thật ra không thật

lỗi thời, xưa lắm, tự nguyên lai.
 
*
 
Tự tù đày
 
hành xác hoài hơi!

Thù hận, oan, buồn - gạt bỏ trôi

nhường đường kỷ niệm đẹp quay lui

Cuộc đời ràng buộc chi thua được

cởi trói cho mình, tâm thảnh thơi
 
*
 
Phút mặc trầm, nhìn tới những ngày mai

tâm tư thoáng, mới đong đầy hạnh phúc
 
Dung thông đạo vĩnh hằng dòng kế tục 

khúc ngắn dành ta, đáng sống, vui thay!

. r
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-04 03:24:23nhabe>
Trích đoạn: huydungpro

Cảm ơn nhabe quý thơ tôi, vẫn vào đọc và góp bút (dòng dung thông Mẹ và Con).
Hôm nay bài ngắn thôi nha be ạ:

[:-]

KHƠI  THÔNG  DÒNG


Ôm mãi ích chi điều đã mất 

hận, là thật, thật ra không thật

lỗi thời, xưa lắm, tự nguyên lai.
 
*
 
Tự tù đày
 
hành xác hoài hơi!

Thù hận, oan, buồn - gạt bỏ trôi

nhường đường kỷ niệm đẹp quay lui

Cuộc đời ràng buộc chi thua được

cởi trói cho mình, tâm thảnh thơi
 
*
 
Phút mặc trầm, nhìn tới những ngày mai

tâm tư thoáng, mới đong đầy hạnh phúc
 
Dung thông đạo vĩnh hằng dòng kế tục 

khúc ngắn dành ta, đáng sống, vui thay!

. r

không có chi...nhabe cũng cám ơn những bài thơ HuyDung đã cho ý để nb hoạ...HuyDung có nhiều suy luận sâu sắc...lạc quan...nb rất thích

khơi thông dòng

chẳng ai muốn ôm điều đã mất
chỉ là con tim nó khiến thôi
dẫu sao cũng lỗi tại mình
nên hồn thoáng chút ăn năn muộn màng

từ khởi đầu đã là duyên số
thảnh thơi hồn ta cứ rong chơi
mặc cho số kiếp xoay vần
không tạo nghiệp nữa chắc là được yên

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-11 17:08:17nghinhnguyen>
Trích: Những Trao Đổi Cùng Con

.  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .
.  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .  .

Dòng Đời
(trò chuyện với con)

Thuyền con vào khúc xoáy ngầu đen
mắt mở to truyền ngọn lửa tim
thắp sáng rực ngôi sao rọi lối
tự tìm đường tới đích niềm tin .

Huy Dung


Nghinh Nguyên xin được nối gót thi huynh Huy Dung

Thư Viết Cho Con

Ghi gởi con mấy dòng tâm sự
Tuy cổ xưa nên giữ vào đời
Hợp lòng người, thuận ĐạoTrời
Lễ, Nghĩa, Liêm, Sỉ (*) không rời luyện tu

- Lễ ; giữ cho lòng người kính cẩn
Kính Tổ Tiên, nhớ Đấng tối cao
Nghĩa tình đồng loại tiếp giao
Tránh điều hung ác tránh lời dối gian 

Ta trọng người, người càng xem trong
Khinh khi người mầm mống oán thù
Lễ ngăn tội ác muội ngu
Dẫn đường phẩm cách lối vào nhân văn

- Nghĩa : lẽ phải đến gần cuộc sống
vì nghĩa làm chẳng ngại gian nguy
Đối nhân xử thế xét suy
"Cận nhân tình"(**) sẽ ít khi sai lầm

Hằng sản có, hằng tâm phải có
Phải sẵn lòng gắn bó tha nhân
Dấn thân phục vụ cộng đồng
"Không làm việc nghĩa là không anh hùng"

- Liêm : luôn hướng tâm hồn ngay thẳng
không tham lam lợi chẳng thuộc mình
lòng trong sạch, ý công minh
khi cần cân mực (***) lý tình vẹn hai

Người liêm khiết càng dày công phúc
Trọn khiết liêm trên bục vinh quang
Chung tay làm sạch nhân gian
Lịch sử bia đá chữ vàng khắc ghi

Với điều Sỉ : luôn ghi khắc dạ
Biết nhục vì cặn bã lợi danh
Kiên tâm quyết chí trung thành
Giữ gìn phẩm cách thanh danh một đời

Không gây ai những điều sỉ nhục
Biết lỗi mình cần được sửa răn
Gắng công học tập tiến thân
Không thua bè bạn, đừng gần nhũng tham

Người công chính khi làm, khi nói
Luôn để lòng học hỏi nhu khiêm
Công bình bác ái kiếm tìm
Lương tâm định hướng làm kim la bàn

Phẩm cách có ta càng xem trọng
Dẫu thất thời kiên vững hướng đi
"Bất năng" giữ trọn lương tri
Cây cao thẳng đứng sợ gí gió dông

Làm người quí tấm lòng trung trực
Có thục tài cần đức mới toàn
Lòng trắc ẩn biết sẻ san
Quyêt xây cuộc sống thiện toàn tin yêu

Luôn ôm ấp những điều lý tưởng
Luôn hứng lóng về hướng Thiện Chân
Người Hiền xưa tự luyện thân
Xưng mình ngu giữa cõi trần đa mang

Đem kiến thức loại dần nghịch lí
Loại bỏ điều lừa mị ngu dân
Ngoại lai chủ nghĩa loại dần
Tự do dân tộc nhân tâm hợp hoà

Cố học hỏi - nhìn xa trông rộng
Đừng vì trong phe nhóm đảng bè
Ý dân phải biết lắng nghe
Không dùng quyền lực nén đè tự do

Phải biết yêu non sông dân tộc
Phải lấy dân làm gốc làm đầu
Bước đường lịch sử dài lâu
Tâm Nhân là chữ hàng đầu khắc ghi.

Nghinh Nguyên

Chú thích :(*)- Danh sĩ Quảng Trọng thời Xuân Thu(722-479 TCN)
dùng học thuyết Tứ duy đề xây dựng nước Tề hưng thịnh
            (**)-Sống đẹp Lâm Ngữ Đường
                   (***)-Khi được giao một chức trách.

R
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
KÍNH CHÀO THI HỮU NGHINH NGHUYÊN
 
Dạ...GÓC CHỜ
 
Khuya nay
tôi vẽ nụ cười
Sao em khép lại
để hoài cho thơ
Môi em
cạnh góc hững hờ
Góc tôi ngồi đó
Em chờ góc kia
Đường trần
ta mãi chia lìa
Cuộc tình dâu bể
phân chia hỡi người!!!
 
PG
Đăng nhập để trả lời
0
Kính tặng NN, Nb, PG và HB
Chưa kịp có bài "họa", chỉ cảm nhận có sự quý hóa ghé thăm và để lại thơ bèn vội vàng đáp lễ và cảm ơn bằng bài thơ đầy chất mơ tưởng sau đây:
 
[:-]
Chỉ vì yêu
Những điểm son lễ hội tâm linh
 
như 'Ngàn năm Thăng Long-Hà Nội’
 
dòng thơ thường vươn tới
 
những tiên đoán hiền minh:

Sẽ không lâu
đến thời đại nhiệm mầu.
Em biết
anh tha thiết
và tin vài thế kỷ sau
sân khấu đời - tới lúc mở màn đầu
cho Nguyên-Đại-Sống-Chỉ-Vì-Yêu!
*
Tâm hồn không vắng thiếu
hết trơn điệu đớn hèn
xa đố kỵ nhầy đen
đâu chỉ ăn, hưởng gấp
nghiện vùi dập xác thân.
*
Đời sống con người tươi thắm bội phần
tình yêu bát ngát cò bay thẳng hướng
nhân ái gieo mầm, gặt sướng vui nhiều
xứng danh ‘Nhân Loại’ phong phú đáng yêu.
Yêu – Phép nhiệm mầu, yêu là thực tại
và lưu truyền mãi mãi.
*
Nên dẫu ở nơi nao
tình yêu là có thật.
Dẫu rủi ro, dông bão đảo chao
lâm nạn, mưu sinh toàn tất bật
vẫn luôn sống vì yêu
lòng yêu thương càng nhiều.
*
Tuy mỹ miều muôn vẻ
tình lan toả tự nhiên
không có tuổi, cứ ngời ngời trẻ
đằm thắm dưới thanh thiên
trọn vẹn hanh thông
đến vô cùng.
*
Tình Yêu - bao trùm rất lạ
phổ quát, tế vi
cao cả.
Cả hành tinh sống chỉ vì
Yêu.
Đời người ta - sống chỉ vì Yêu.
Nhân loại
sang "Nguyên-đại-
-sống-chỉ-vì-yêu".
.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-12 20:29:05nhabe>
Trích đoạn: huydungpro

Kính tặng NN, Nb, PG và HB
Chưa kịp có bài "họa", chỉ cảm nhận có sự quý hóa ghé thăm và để lại thơ bèn vội vàng đáp lễ và cảm ơn bằng bài thơ đầy chất mơ tưởng sau đây:

[:-]
Chỉ vì yêu
Những điểm son lễ hội tâm linh

như 'Ngàn năm Thăng Long-Hà Nội’

dòng thơ thường vươn tới
 
những tiên đoán hiền minh:

Sẽ không lâu
đến thời đại nhiệm mầu.
Em biết
anh tha thiết
và tin vài thế kỷ sau
sân khấu đời - tới lúc mở màn đầu
cho Nguyên-Đại-Sống-Chỉ-Vì-Yêu!
*
Tâm hồn không vắng thiếu
hết trơn điệu đớn hèn
xa đố kỵ nhầy đen
đâu chỉ ăn, hưởng gấp
nghiện vùi dập xác thân.
*
Đời sống con người tươi thắm bội phần
tình yêu bát ngát cò bay thẳng hướng
nhân ái gieo mầm, gặt sướng vui nhiều
xứng danh ‘Nhân Loại’ phong phú đáng yêu.
Yêu – Phép nhiệm mầu, yêu là thực tại
và lưu truyền mãi mãi.
*
Nên dẫu ở nơi nao
tình yêu là có thật.
Dẫu rủi ro, dông bão đảo chao
lâm nạn, mưu sinh toàn tất bật
vẫn luôn sống vì yêu
lòng yêu thương càng nhiều.
*
Tuy mỹ miều muôn vẻ
tình lan toả tự nhiên
không có tuổi, cứ ngời ngời trẻ
đằm thắm dưới thanh thiên
trọn vẹn hanh thông
đến vô cùng.
*
Tình Yêu - bao trùm rất lạ
phổ quát, tế vi
cao cả.
Cả hành tinh sống chỉ vì
Yêu.
Đời người ta - sống chỉ vì Yêu.
Nhân loại
sang "Nguyên-đại-
-sống-chỉ-vì-yêu".
.

cám ơn HDP...nói về "yêu" thì thơ, nhạc, văn, họa không thể thiếu đề tài này...có lẽ thiếu nó sẽ không còn sự hấp dẫn[:)]...

gió xôn xao
lá rơi rơi
nhìn xa xôi

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
[:-]
Nhắc nhủ
thơ mình
Êm như em, thơ nồng chua đời thường
như phổi thở, như tim đập chẳng ngưng
đâu tự biết vần xoay cùng
trái đất
mặt trời lên, sách lật
trang ngày mới.

Thơ – em đó, tự nhiên thương quá đỗi
như Sa Pa toàn núi
rực xuân đào
Hè? cả rừng hoa mận lăn tăn bạc
Thu? vàng dát
Hoàng Liên Sơn khát khao

Em cởi mở - thơ chào
đón cuộc đời
tâm buồn? thơ tưới giọt vui tươi
cát lầm, thơ gột thành tinh khiết
trong suốt pha lê rõ cả mười

Lên khái quát, thơ ngời ngời minh triết
nhưng chẳng thơ khi thuyết lý tràn
"Thù tạc thi" đâu phải thơ tình bạn
Rèn tâm hồn, thơ giải tỏa tâm can
tình yêu kỵ tầm thường thơ tán gái.

Em - thơ mãi
như tia hồng nắng sớm
nhẹ chếch vào phòng ngủ, mớm lời thơ
nhưng thơ kỵ tục tằn (không chịu nổi!)
luôn sáng trong, xao xuyến rối duyên tơ.

Chống mượn vay, gạt ý vờ
lời sến
thơ dị ứng sáo nhàm đến mệt nhoài!
thèm ré giọng, bứt lên tòa đại đảm
thật từ tim, dũng cảm
vượt trần ai

Giằng xé day
từ đáy tim rung động
thơ dịu hiền, tinh tế sóng tơ yêu
Lên tột bậc nồng nàn chiều chuộng nhiều
thơ trong trẻo tình phiêu diêu trầm mặc.

Luôn tự nhắc
bất thành thi
những ghi chép có vần
tham vọng thơ, đình đám nổi như thần
tự đào thải nếu sáo mòn nhàm chán
tim rung vắng
vắng xúc động chân thành

Bất thành thi nơi cọc còi hình ảnh
mỗi câu chữ thiếu cốt lõi tinh khôi
Thơ dám mơ thơm thoảng “thiền, tiên, thánh”
thông điệp truyền bằng biểu tượng, thơ ơi!

Bay tung trời
hay dở chưa cần hiểu
thi thoảng níu
người thơ nhìn lại mình
Thơ tinh lọc như tranh, ca, vũ điệu
mảnh hồn thơ huyền diệu
đượm tâm linh.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-15 15:22:47nhabe>
Trích đoạn: huydungpro

[:-]
Nhắc nhủ
thơ mình
Êm như em, thơ nồng chua đời thường
như phổi thở, như tim đập chẳng ngưng
đâu tự biết vần xoay cùng
trái đất
mặt trời lên, sách lật
trang ngày mới.

Thơ – em đó, tự nhiên thương quá đỗi
như Sa Pa toàn núi
rực xuân đào
Hè? cả rừng hoa mận lăn tăn bạc
Thu? vàng dát
Hoàng Liên Sơn khát khao

Em cởi mở - thơ chào
đón cuộc đời
tâm buồn? thơ tưới giọt vui tươi
cát lầm, thơ gột thành tinh khiết
trong suốt pha lê rõ cả mười

Lên khái quát, thơ ngời ngời minh triết
nhưng chẳng thơ khi thuyết lý tràn
"Thù tạc thi" đâu phải thơ tình bạn
Rèn tâm hồn, thơ giải tỏa tâm can
tình yêu kỵ tầm thường thơ tán gái.

Em - thơ mãi
như tia hồng nắng sớm
nhẹ chếch vào phòng ngủ, mớm lời thơ
nhưng thơ kỵ tục tằn (không chịu nổi!)
luôn sáng trong, xao xuyến rối duyên tơ.

Chống mượn vay, gạt ý vờ
lời sến
thơ dị ứng sáo nhàm đến mệt nhoài!
thèm ré giọng, bứt lên tòa đại đảm
thật từ tim, dũng cảm
vượt trần ai

Giằng xé day
từ đáy tim rung động
thơ dịu hiền, tinh tế sóng tơ yêu
Lên tột bậc nồng nàn chiều chuộng nhiều
thơ trong trẻo tình phiêu diêu trầm mặc.

Luôn tự nhắc
bất thành thi
những ghi chép có vần
tham vọng thơ, đình đám nổi như thần
tự đào thải nếu sáo mòn nhàm chán
tim rung vắng
vắng xúc động chân thành

Bất thành thi nơi cọc còi hình ảnh
mỗi câu chữ thiếu cốt lõi tinh khôi
Thơ dám mơ thơm thoảng “thiền, tiên, thánh”
thông điệp truyền bằng biểu tượng, thơ ơi!

Bay tung trời
hay dở chưa cần hiểu
thi thoảng níu
người thơ nhìn lại mình
Thơ tinh lọc như tranh, ca, vũ điệu
mảnh hồn thơ huyền diệu
đượm tâm linh.


nhắc nhở thơ mình

hãy để thơ hồn nhiên
reo vui như tiếng suối
hãy để thơ tự do
theo nhịp đập của tim
đừng bắt thơ cong người vì luật
đừng làm thơ như cái máy trắc bằng
thơ Haiku chẳng vần chẳng điệu
mà vẫn là thơ của bao người

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0

Kính Thi Huynh HD, NN xin đáp bài Nhắc Nhủ Thơ Mình của HD

LƠ NGƠ THƠ

Trời sinh ra kiếp người thơ
Lơ ngơ bến cỏ, vật vờ cầu sương
Một đời đa cảm đa thương
Ngẫn ngơ như khách qua đường vãng lai
Dở gàn giữa cõi trần ai
Làm đa tình khách trải dài nhớ thương
Lắm khi tình chỉ đơn phương
Dõi theo nỗi nhớ niềm thương một đời
Thường khi khóc hộ tình đời
Phận thân mình lại ngậm ngùi xốn xang
Đời bao gian dôi trá man
Tâm tư trầm lắng vô vàn đắng cay
Buồn vui lúc tỉnh lúc say
Vẫn nghe thế sự sắp bày thuẫn-mâu
Bình sinh sợ cả bọ sâu
Phẩn uất mặt  gựa đầu trâu chẳng vì
Thế gian muốn bỏ mà đi
Nhưng còn lưu luyến chút chi...nợ đời
Mộng cao lấp biển vá trời
Thơ lơ ngơ, mãi một đời lơ ngơ...

Nghinh Nguyên

Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
Riêng tôi rât đồng cảm chất chân thật bài thơ của NgNg về thân phận thơ ta'
Hôm nay xin trình HAI KHÚC THƠ BUỒN:
 
[:-] 
[size=200]Hai khúc thơ buồn[/size]

(1)  Nghe một bài thơ
Nhà thơ ơi
nhắc chi để lệ rơi
nín đi thôi
người đọc thơ bỗng nghẹn, lời không rõ
người ngồi nghe đang đầm đìa mắt đỏ
những từ gợi nỗi đau xé ruột gan
từng chữ rung tâm khảm dân ta đó
*
Thơ mưa xanh lớp cỏ
trùm nấm m người trai
hy sinh, bất tái lai
không về kịp nắm tay
của Mẹ thương con chờ con khi Người nhắm mắt !
tình Mẫu tử sâu hơn biển thẳm 
thương đau chất ngất - giọt mưa xanh
mưa xanh trùm nấm mộ
*
Vết thương xưa cũ
doạ sưng tấy lại chăng
nhưng có tung trầm uất, cắn răng nhìn mất mát
mới tênh tênh văn minh, cường thịnh với công bằng
Xin cảm ơn thi sĩ giúp vơi dần nước mắt.

(2)  Xa xứ
Xa xứ đến bao giờ trở lại
có hay môi thắm - mãi chờ mong?
Xuân buồn
thuyền buông lái
cánh buồm
cũng nhạt màu.
Biển nhớ mờ ‘giang đầu’
da trời xanh nỗi đau
Ly biệt
vành trăng khuyết.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-18 03:49:22nhabe>
chào HDP, nb xin họa bài Xa Xứ và Nghe một bài thơ

xa xứ

chờ gió nồm
người nhìn sao ngắm hướng
thuyền ngoài bến thong dong


nhabe

nghe một bài thơ

ngoài hiên chim kêu
kẻ đưa tay ôm mặt
người cúi mặt thở dài

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0

Kính thi huynh HDP nhận được tin nhà thơ Hữu Loan ra đi N.N viết bài này ;

Khí Phách Người Thơ
       Kính viếng cố thi sĩ Hữu Loan

Người thơ ơi ! Thi nhân ơi!
Vì yêu sim tím luỵ một đời
Lý tưởng 
Tình yêu
Thơ da diết
Khí phách hiên ngang
bước trên đời

Chẳng khiếp bạo quyền sợ gian lao
Khó nghèo vẫn cứ ngẫn đầu cao
Đội trời đạp đất lám thi sĩ
Bao thế hệ thơ mãi tự hào..

Nghinh Nguyên


Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 03:47:18nhabe>
Trích đoạn: nghinhnguyen

Kính thi huynh HDP nhận được tin nhà thơ Hữu Loan ra đi N.N viết bài này ;

Khí Phách Người Thơ
      Kính viếng cố thi sĩ Hữu Loan

Người thơ ơi ! Thi nhân ơi!
Vì yêu sim tím luỵ một đời
Lý tưởng 
Tình yêu
Thơ da diết
Khí phách hiên ngang
bước trên đời

Chẳng khiếp bạo quyền sợ gian lao
Khó nghèo vẫn cứ ngẫn đầu cao
Đội trời đạp đất lám thi sĩ
Bao thế hệ thơ mãi tự hào..

Nghinh Nguyên



chào NN, cho nb góp ý... nghệ sỹ là người nhạy cảm...và thơ là phương tiện chuyên chở những cảm xúc đến người đọc ...nếu những cảm xúc đó không thật thì sẽ không đi vào hồn người đọc...vì vậy thi nhân cần tự do để sáng tác...và Hữu Loan đã tranh đấu cho tự do sáng tác của người nghệ sỹ nhưng không được chấp nhận...nếu ông thành công có lẽ chúng ta đã có thêm rất nhiều bài thơ hay...và văn hóa Việt Nam đã phong phú hơn
Đăng nhập để trả lời
0
TÔI THẬT SỰ MAY MẮN ĐƯỢC NN & nhabe QUÝ NÊN CHO HỒI ÂM LIÊN TỤC & NHANH LẸ
 
BÀI TRÌNH 2 THI HỮU & THI ĐÀN HÔM NAY LẢ SÓNG SÁNH:
 
 
[:-]
Sóng  sánh
 
(1)  NGHE SÓNG SÁNH BIỂN ĐÔNG
Giữ đảo Tổ quốc xanh
phơi dưới trời mây sữa
bồng bềnh sóng reo quanh                       
nghe Biển Đông sóng sánh
dữ dằn sóng chẳng lành
*
Không chao đảo, lòng không sóng sánh
vì non sông - tung cánh đại bằng
tới trời lai láng nghĩa giang san
ngọc ngà tim lắng tim sóng sánh
 
(2)  NGUYỆT QUẾ NGHE THU SÓNG SÁNH
Thể Ca Trù
 
(Mưỡu:)
Mười thu chân lý mải tìm
tìm yêu đích thực, tránh tim mập mờ
phận duyên sóng sánh gặp mưa
gặp bông nguyệt quế thoảng đưa hương thầm
 
(Hát nói:)
Âm thầm sóng sánh
Năm cánh xinh trắng muốt thoảng hương thôi
tiềm ẩn vinh quang đấng mặt trời
Li tao trong gió, tuyệt vời tri kỷ đó
Một bầu tâm sự san tim đỏ
dăm khúc đàn trăng gửi gió xanh.
Heo may thao thức, nhạc mơn man
mưa ấm ảo huyền, thu hé nở
nghe nguyệt quế đêm thu dài nhắn nhủ:
“Hãy an nhiên ôm sướng kh buồn vui”
đã nghe thu sóng sánh rồi.
                                           Huy dung
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 17:46:53nhabe>
Trích đoạn: huydungpro

TÔI THẬT SỰ MAY MẮN ĐƯỢC NN & nhabe QUÝ NÊN CHO HỒI ÂM LIÊN TỤC & NHANH LẸ

BÀI TRÌNH 2 THI HỮU & THI ĐÀN HÔM NAY LẢ SÓNG SÁNH:


[:-]
Sóng  sánh

(1)  NGHE SÓNG SÁNH BIỂN ĐÔNG
Giữ đảo Tổ quốc xanh
phơi dưới trời mây sữa
bồng bềnh sóng reo quanh                       
nghe Biển Đông sóng sánh
dữ dằn sóng chẳng lành
*
Không chao đảo, lòng không sóng sánh
vì non sông - tung cánh đại bằng
tới trời lai láng nghĩa giang san
ngọc ngà tim lắng tim sóng sánh

(2)  NGUYỆT QUẾ NGHE THU SÓNG SÁNH
Thể Ca Trù

(Mưỡu:)
Mười thu chân lý mải tìm
tìm yêu đích thực, tránh tim mập mờ
phận duyên sóng sánh gặp mưa
gặp bông nguyệt quế thoảng đưa hương thầm

(Hát nói:)
Âm thầm sóng sánh
Năm cánh xinh trắng muốt thoảng hương thôi
tiềm ẩn vinh quang đấng mặt trời
Li tao trong gió, tuyệt vời tri kỷ đó
Một bầu tâm sự san tim đỏ
dăm khúc đàn trăng gửi gió xanh.
Heo may thao thức, nhạc mơn man
mưa ấm ảo huyền, thu hé nở
nghe nguyệt quế đêm thu dài nhắn nhủ:
“Hãy an nhiên ôm sướng kh buồn vui”
đã nghe thu sóng sánh rồi.
                                          Huy dung

nb cũng rất vui được góp tiếng...

nghe sóng sánh biển đông

tiếc bao xương máu cả hai miền đã đổ...
bao người con yêu đã hy sinh...
thật là tủi vong linh họ
chúng ta đành để mất...
mong một ngày không xa
rửa hờn cho người nằm xuống...
lấy lại những gì thuộc về ta...

nhabe

nguyệt quế nghe thu sóng sánh

trăng thu khi mờ khi tỏ
nguyệt quế đưa hương
cung đàn trầm bổng

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-22 20:32:19huydungpro>
Cảm ơn thi hữu nhabe góp bút cho bài SSBĐ thật là lẹ.

HÔM NAY XIN TRÌNH LÀNG v/đ CÓ LẼ MANG TÍNH NHÂN LOẠI HƠN NỮA, "THOÁNG BUỒN NHÂN THẾ" ĐIỀU AI CŨNG TỪNG CÓ & SẼ CÓ:

[:-]

Thoáng buồn nhân thế

 
Tênh tênh thời gian 
cõi trần mê mải
hoa mảnh mai tàn
cánh ngại nhàu rơi
sương thu trên nhụy
thầm lặng bốc hơi!
Từ đây khổ lụy
tim chẳng vội ôm
mà nghe biến điệu
hoài niệm một chòm.
Trò chuyện khách đông
(lượt sau cùng? đâu biết)
lời càng thắm thiết
thong thả, thật tình.
Bỏ khư khư ấp ủ
tự làm ch lấy mình
cho rực lửa nhân sinh
ru trái tim thao thức
dù quạnh quẽ bình minh
không buồn, không nuối tiếc.
Ngộ dung thông, thu tuyệt vời khôn tả
Vẫn biết thu… rồi đông, rồi chín – lá thu rơi...
*
Như thu rồi, gặp nhau
rót thêm rượu ly đầu
cho bạn bè xa khuất
nghe cô đơn giọt sầu
trong mưa ngâu lất phất
Lần lượt bỏ đi, ly biệt luôn
chẳng kịp chào hôn khi khuất núi!
Bạn từ nhỏ cùng bao bạn mới
tri âm tri kỉ với ân nhân
tình sâu nặng khảm tâm ghi khắc
đã ra đi! cho quên mắc nợ đời?
Bỏ nhau đi kiếm những chơi vơi
âu trắng bồng bềnh bay một trời?
Kiếm tận cao xanh hồng hạc nắng
nữ tiên trên mặt biển gương soi?
Bằng hữu quý yêu ơi!
hơn nghĩa tình huynh đệ
khôn thiêng xin mời về
giúp bè bạn cõi mê
xoá thoáng buồn nhân thế!
.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: huydungpro

Cảm ơn thi hữu nhabe góp bút cho bài SSBĐ thật là lẹ.

HÔM NAY XIN TRÌNH LÀNG v/đ CÓ LẼ MANG TÍNH NHÂN LOẠI HƠN NỮA, "THOÁNG BUỒN NHÂN THẾ" ĐIỀU AI CŨNG TỪNG CÓ & SẼ CÓ:

[:-]

Thoáng buồn nhân thế
Tênh tênh thời gian 
cõi trần mê mải
hoa mảnh mai tàn
cánh ngại nhàu rơi
sương thu trên nhụy
thầm lặng bốc hơi!
Từ đây khổ lụy
tim chẳng vội ôm
mà cho biến hoá
hoài niệm một chòm.
Trò chuyện khách đông
(lượt sau cùng? đâu biết)
lời càng thắm thiết
thong thả, thật tình.
Bỏ khư khư ấp ủ
tự làm ch lấy mình
cho rực lửa nhân sinh
ru trái tim thao thức
dù quạnh quẽ bình minh
xóa không còn nuối tiếc.
Ngộ dung thông, thu tuyệt vời khôn tả
Vẫn biết thu… rồi đông, rồi chín – lá thu rơi...
*
Mỗi thu mời gặp nhau
rót rượu một ly đầu
cho bạn bè xa khuất
nghe nao nao giọt sầu
nghe cô đơn phảng phất
Lần lượt bỏ đi, ly biệt luôn
chẳng kịp chào hôn khi khuất núi!
Bạn thời nhỏ cùng bao bạn mới
tri âm tri kỉ với ân nhân
tình sâu nặng khảm tâm ghi khắc
sao vắng? cho quên mắc nợ đời?
Bỏ nhau đi kiếm những chơi vơi
âu trắng bồng bềnh bay một trời?
Kiếm tận cao xanh hồng hạc nắng
nữ tiên trên mặt biển gương soi?
Bằng hữu quý yêu ơi!
hơn nghĩa tình huynh đệ
khôn thiêng mời bạn về
về đây giúp cõi mê
xoá thoáng buồn nhân thế!

(Bài đã đăng tạp chí Kiến Thức Ngày Nay ngay sau lễ tang Nhà
bác học nhân trắc GS Nguyễn Quang Quyền, chủ nhiệm bộ môn
Giải Phẫu  ĐHYD tpHCM).


không có chi...khi nào có ý thì nb có thể họa trong vòng vài phút...nhưng đôi khi cả giờ không xong một bài[:)]...nb họa Thoáng buồn nhân thế

thoáng buồn nhân thế

chỉ như người ở trọ
trăm năm rồi qua như chớp mắt
lại khăn gói ra đi
một đời người bao nhiêu lần khóc
ly biệt thân nhân...ly biệt bạn bè...
bể khổ cứ tràn đầy nước mắt
để cuối cùng chẳng ai ở lại
tất cả đều ra đi... chỉ sớm muộn mà thôi
và đôi khi lá vàng lại tiễn lá xanh...
làm sao giải thích khi con người có số
cõi trần gian là thế...chỉ còn lại hư không

nhabe






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-31 15:07:59Huyền Băng>
NN xin tiếp gót  "Thoáng Buồn Nhân Thế" của thi huynh HD

Tuổi Đời

Tạo hoá
Tình yêu
Mẹ cha
Từ nơi hạt bụi cho ta hình hài
mênh mông biển rộng sông dài
Thân ta
giọt nước rơi ngoài bể khơi
Nhưng là hiện hữu giữa đời
cùng chung tiếng khóc, tiếng cười thế nhân
Chuyến tàu định mệnh có phần
một đời ai chẳng mấy lần dở,hay
Cuộc lữ hành cõi trần ai
kiếp người  đâu được rông dài bền lâu ?
Qua bao biến đổi cơ cầu
mấy ai giữ trọn một bầu thanh tâm
Biết điều thiện, ác, trọng, khinh
"Bất năng"
qua những nhục, vinh muôn đời
Đi qua nỗi khổ niềm vui
bao lần lầm lỗi một đời đơn sơ
Đi qua cõi thật - cõi mơ
dẫu thân chiếc lá vật vờ cuối thu
Theo dòng đời
cuộc nhàn du
để cùng đồng vọng thiên thu đất trời

Hoà chung tiếng khóc, tiếng cười
mà nghe sâu lắng
tình người, tính ta
Những bước đời đã đi qua
được, thua, còn, mất chỉ là phù vân
đường chỉ qua một lần....
vĩnh hằng, là chốn gởi phần Tâm linh.

Nghinh Nguyên

r
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-30 18:06:45huydungpro>
Trích đoạn: nghinhnguyen
Tuổi Đời
(...)
Thân ta
giọt nước rơi ngoài bể khơi
Nhưng là hiện hữu giữa đời
cùng chung tiếng khóc, tiếng cười thế nhân

(...)
Theo dòng đời
(...)
Nghinh Nguyên

Th/chào và cảm ơn nhabe, nhà thơ sáng tác nhanh và cô đọng.
Th/chào và cảm ơn NghinhNguyen, nhà thơ nhiều ý tường, giàu tâm huyết. "TUỔI ĐỜI", bài họa của NgNguyen có ý tưởng phong phú, lại có những chữ như giọt nước, ngoài bể khơi, Theo dòng đời v.v...đã làm tôi muốn góp thêm vào bằng cách trình bài "4 chặng một dòng sông" tức là 4 chặng một dòng đời mỗi người ta. Xin được coi như 1 cảm đề từ NN vậy:

[:-]
Bốn chặng một dòng sông

Chặng  sông  đông,  sắp  cuối  dòng,  bỗng  thấy 
chặng  xuân  xưa  biêng  bíếc  chảy  âm  thầm
đáy  in  mây  bông  trắng  dầm  sương  lạnh
rừng  ôm  núi  ghé  soi  ảnh  cõi  trần
*
Bồng  bềnh  tới  những  kinh  thành  lấp  lánh
chặng  hạ  xanh  bóng  mát,  trái  sum  suê.
Chặng  sông  thu  lại  nhớ  nguồn  cô  quạnh
hẹn  chặng  xuân  biêng  bíếc  cùng  quay  về
nhớ  chặng  xuân  và  hạ  nghiêng  nghiêng  chói
từng  chảy  qua  bao  cõi  mộng  nguy  nga.
Chặng  thu  hát  say  mê  hướng  hải  hà
trôi  đã  tới  dòng  đông,  không  lạc  lối
vô  tư  trôi,  trôi  mãi  đến  quên  về...
*
… Bỗng  cây  đầu  bến  mê  quằn  quại
trời  đùng  đùng  nổi  gió
sóng  cuộn  xoáy,  xô  đ  đắm  bè
ngàn  nanh  vuốt  tứ  b  cào  xé
cứ  tỉa  dần,  chia  l  mỗi  người
cuốn  tiếp  ‘kẻ  còn’ -  ‘ai  đến  lượt’. 
*
Sóng  gió  qua,  sông  lại  sông,  êm  mượt
trôi  xuôi  biển,  thành  mây  ngược  về  nguồn
như  tâm  linh,  dòng  vô  tận  tuần  hoàn.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: huydungpro

Trích đoạn: nghinhnguyen
Tuổi Đời
(...)
Thân ta
giọt nước rơi ngoài bể khơi
Nhưng là hiện hữu giữa đời
cùng chung tiếng khóc, tiếng cười thế nhân

(...)
Theo dòng đời
(...)
Nghinh Nguyên

Th/chào và cảm ơn nhabe, nhà thơ sáng tác nhanh và cô đọng.
Th/chào và cảm ơn NghinhNguyen, nhà thơ nhiều ý tường, giàu tâm huyết. "TUỔI ĐỜI", bài họa của NgNguyen có ý tưởng phong phú, lại có những chữ như giọt nước, ngoài bể khơi, Theo dòng đời v.v...đã làm tôi muốn góp thêm vào bằng cách trình bài "4 chặng một dòng sông" tức là 4 chặng một dòng đời mỗi người ta. Xin được coi như 1 cảm đề từ NN vậy:

[:-]
Bốn chặng một dòng sông

Chặng  sông  đông,  sắp  cuối  dòng,  bỗng  thấy 
chặng  xuân  xưa  biêng  bíếc  chảy  âm  thầm
đáy  in  mây  bông  trắng  dầm  sương  lạnh
rừng  ôm  núi  ghé  soi  ảnh  cõi  trần
*
Bồng  bềnh  tới  những  kinh  thành  lấp  lánh
chặng  hạ  xanh  bóng  mát,  trái  sum  suê.
Chặng  sông  thu  lại  nhớ  nguồn  cô  quạnh
hẹn  chặng  xuân  biêng  bíếc  cùng  quay  về
nhớ  chặng  xuân  và  hạ  nghiêng  nghiêng  chói
từng  chảy  qua  bao  cõi  mộng  nguy  nga.
Chặng  thu  hát  say  mê  hướng  hải  hà
trôi  đã  tới  dòng  đông,  không  lạc  lối
vô  tư  trôi,  trôi  mãi  đến  quên  về...
*
… Bỗng  cây  đầu  bến  mê  quằn  quại
trời  đùng  đùng  nổi  gió
sóng  cuộn  xoáy,  xô  đ  đắm  bè
ngàn  nanh  vuốt  tứ  b  cào  xé
cứ  tỉa  dần,  chia  l  mỗi  người
cuốn  tiếp  ‘kẻ  còn’ -  ‘ai  đến  lượt’. 
*
Sóng  gió  qua,  sông  lại  sông,  êm  mượt
trôi  xuôi  biển,  thành  mây  ngược  về  nguồn
như  tâm  linh,  dòng  vô  tận  tuần  hoàn.

chào HDP, cám ơn lời khen...dù biết là quá khen nhưng nb cũng thích lắm[:)]...bài này khó...đọc xong mà vẫn chưa hiểu HPD nói gì[:)]...có lẽ phải đọc thêm vài lần nữa may ra...[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-23 07:34:07nghinhnguyen>
Kính thi huynh Huy Dung , càm ơn thi huynh đã đọc thơ của Nghinh Nguyên rất cặn kẽ.

đọc "Bốn chặng một dòng sông" NN lại liên tưởng bài Thề non nước của thi sĩ Tản Đà.
"Nước đi đi mãi không về cùng non".
Trong khổ thơ kết bài Bốn chặng một dòng sông của thi huynh:
"Sóng gió qua, sông lại sông, êm mượt
trôi xuôi biển, thành mây ngược vế nguồn
như tâm linh, dòng vô tận tuần hoàn."
Bây giờ thì NN mới nhận biềt thuyết Dung thông mà HD đi tìm có phần Tâm linh.
trong bài Tuổi Đời NN chưa có câu kết , vây xin được ghi câu kết :
đường đời chỉ qua một lần...
Vĩnh hằng là chốn gởi phần Tâm linh. 

Kính chào
Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-23 04:07:09nhabe>
Trích đoạn: nghinhnguyen

Kính thi huynh Huy Dung , càm thi huynh đã đọc thơ của Nghinh Nguyên rất cặn kẽ.

đọc "Bốn chặng một dòng sông" NN lại liên tưởng bài Thề non nước của thi sĩ Tản Đà.
"Nước đi đi mãi không về cùng non".
Trong khổ thơ kết bài Bốn chặng một dòng sông của thi huynh:
"Sóng gió qua, sông lại sông, êm mượt
trôi xuôi biển, thành mây ngược vế nguồn
như tâm linh, dòng vô tận tuần hoàn."
Bây giờ thì NN mới nhận biềt thuyết Dung thông mà HD đi tìm có phần Tâm linh.
trong bài Tuổi Đời NN chưa có câu kết , vây xin được ghi câu kết :
đường đời chỉ qua một lần...
Vĩnh hằng là chốn gởi phần Tâm linh. 

Kính chào
Nghinh Nguyên

chào NN, đọc post của NN nb hiểu được một phần bài thơ Bốn chặng một dòng sông...nb cũng đồng ý là có tâm linh trong thuyết dung thông...vì phần tâm linh làm con người ta đối xử với nhau tốt đẹp hơn...đôi khi nb bị đối thủ chọc giận...cũng muốn cho họ một bài học[:)]...nhưng phần tâm linh như nói với nb làm vậy tội người ta...thì nb như thức tỉnh bỏ giận hờn và không nỡ làm họ đau...trong nhiều trường hợp nb thấy luật nhân quả đúng...những kẻ làm xấu nhận hậu quả đau thương...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-23 05:08:20nhabe>
Trích đoạn: huydungpro

Trích đoạn: nghinhnguyen
Tuổi Đời
(...)
Thân ta
giọt nước rơi ngoài bể khơi
Nhưng là hiện hữu giữa đời
cùng chung tiếng khóc, tiếng cười thế nhân

(...)
Theo dòng đời
(...)
Nghinh Nguyên

Th/chào và cảm ơn nhabe, nhà thơ sáng tác nhanh và cô đọng.
Th/chào và cảm ơn NghinhNguyen, nhà thơ nhiều ý tường, giàu tâm huyết. "TUỔI ĐỜI", bài họa của NgNguyen có ý tưởng phong phú, lại có những chữ như giọt nước, ngoài bể khơi, Theo dòng đời v.v...đã làm tôi muốn góp thêm vào bằng cách trình bài "4 chặng một dòng sông" tức là 4 chặng một dòng đời mỗi người ta. Xin được coi như 1 cảm đề từ NN vậy:

[:-]
Bốn chặng một dòng sông

Chặng sông đông, sắp cuối dòng, bỗng thấy
chặng xuân xưa biêng bíếc chảy âm thầm
đáy in mây bông trắng dầm sương lạnh
rừng ôm núi ghé soi ảnh cõi trần
*
Bồng bềnh tới những kinh thành lấp lánh
chặng hạ xanh bóng mát, trái sum suê.
Chặng sông thu lại nhớ nguồn cô quạnh
hẹn chặng xuân biêng bíếc cùng quay về
nhớ chặng xuân và hạ nghiêng nghiêng chói
từng chảy qua bao cõi mộng nguy nga.
Chặng thu hát say mê hướng hải hà
trôi đã tới dòng đông, không lạc lối
vô tư trôi, trôi mãi đến quên về...
*
… Bỗng cây đầu bến mê quằn quại
trời đùng đùng nổi gió
sóng cuộn xoáy, xô đ đắm bè
ngàn nanh vuốt tứ b cào xé
cứ tỉa dần, chia l mỗi người
cuốn tiếp ‘kẻ còn’ - ‘ai đến lượt’.
*
Sóng gió qua, sông lại sông, êm mượt
trôi xuôi biển, thành mây ngược về nguồn
như tâm linh, dòng vô tận tuần hoàn.


xuân hạ thu đông tuấn hoàn trong vũ trụ
dòng sông đi từ thượng đến hạ lưu
còn lại chỉ tâm linh

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-30 18:11:31huydungpro>
Thi hữu nhabe ơi, quả là quá nhanh, nhưng quý hơn nữa là TÂM ÓC KHÁI QUÁT của nhabe (chỉ 3 dòng thơ!)

Bữa nay, xin cảm nhận 1 nỗi khát của mình:

[:-] 
Khát tầm nhìn xa

Từ ấu thơ, lâu lắm
thích trèo cao tít ngắm khơi xa
ngắm sếu đàn bay (bay khắp nước?)
Chợt máy bay qua Hi ma laya
thoả tầm thâu tóm khoảng bao la.
Mê cảnh sấm rền sau chớp xé
nhìn giông sầm sập tới từ xa
Khát chân trời gợi miền dâu bể…
*
Phố phường san sát nối nhà nhà
bưng bít chân trời liền phố phố
chẳng biết gì khi trời bão tố!
thèm sao dù khoảnh trời què quặt
hé vừa cho độc nhất ngôi sao
cũng hiểu thêm ‘thiên-nhân-địa’ sâu
*
Cứ tháp chọc trời, khách sạn cao
nước mình hay tận nước xa nào
sáng ra thể dục đều lên tít
thượng tầng cho thoả thích tầm nhìn
luôn khát tầm cao dìm tất bật
 *
Mỗi lần tới Paris sầm uất
Montmartre đồi cao thoả ngắm xa
Lần viếng Salburg quê Mozart
trèo cao, thoát bít bưng kì được
viền chân trời lạ mà quen thuộc:
bởi gợi đời dâu bể, bể dâu
*
Dù ngổn ngang trong đầu đến mấy
dù thân già - lá lênh đênh ấy
dù đêm giục giã bóng chiều hôm
dù mái giột buồn như chó cắn
(gõ nhịp chi cho tăng vắng lặng!)
dù trái ngang khôn xiết nỗi nhà
để hồn lại tự do thanh thoả
vượt cao hơn! phóng mắt tỏa sơn hà.
huy dung,
người đi tìm thuyết Dung thông
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-23 12:35:34nhabe>
Trích đoạn: huydungpro

Thi hữu nhabe ơi, quả là quá nhanh, nhưng quý hơn nữa là TÂM ÓC KHÁI QUÁT của nhabe (chỉ 3 dòng thơ!)

Bữa nay, xin cảm nhận 1 nỗi khát của mình:

[:-] 
Khát tầm nhìn xa


Từ ấu thơ, lâu lắm
thích trèo cao tít ngắm khơi xa
ngắm sếu đàn bay (bay khắp nước?)
Chợt máy bay qua Hi ma laya
thoả tầm thâu tóm khoảng bao la.
Mê cảnh sấm rền sau chớp xé
nhìn giông sầm sập tới từ xa
Khát chân trời gợi miền dâu bể…
*
Phố phường san sát nối nhà nhà
bưng bít chân trời liền phố phố
chẳng biết gì khi trời bão tố!
thèm sao dù khoảnh trời què quặt
hé vừa cho độc nhất ngôi sao
cũng hiểu thêm ‘thiên-nhân-địa’ sâu
*
Cứ tháp chọc trời, khách sạn cao
nước mình hay tận nước xa nào
sáng ra thể dục đều lên tít
thượng tầng cho thoả thích tầm nhìn
luôn khát tầm cao dìm tất bật
 *
Mỗi lần tới Paris sầm uất
Montmartre đồi cao thoả ngắm xa
Lần viếng Salburg quê Mozart
trèo cao, thoát bít bưng kì được
viền chân trời lạ mà quen thuộc:
bởi gợi đời dâu bể, bể dâu
*
Dù ngổn ngang trong đầu đến mấy
dù thân già - lá lênh đênh ấy
dù đêm giục giã bóng chiều hôm
dù mái giột buồn như chó cắn
(gõ nhịp chi cho tăng vắng lặng!)
dù trái ngang khôn xiết nỗi nhà
để hồn lại tự do thanh thoả
vượt cao hơn! phóng mắt tỏa sơn hà.
.


cám ơn HDP... hình như mấy chữ "tuần hoàn trong vũ trụ" hơi dư...HDP có nghĩ vậy không? ...nb sẽ họa bài này sau...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»