282 trả lời, 94.062 lượt xem —
Trang 2 / 10
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 294
Điểm thưởng : 0
Từ: 21.02.2006
Trạng thái: offline
"Trong quy cách của viết văn( lời cô giáo dạy văn của tôi) thì không có dấu 4 chấm "....", 5 chấm "....." mà chỉ có dấu 3 chấm để chỉ tâm trạng bỏ ngỏ, cũng như sự liệt kê nhiều cái còn thiếu "
Vậy mà BN cũng như tôi...hàng ngày vẫn là những tâm sự liền mạch trong khoảng cách của những dấu 4 chấm và 5 chấm kia...Tôi tự hỏi có bao giờ cái kiểu viết đó của tôi mới chấm dứt... có bao giờ người đó lại ở bên tôi như kỉ niệm của những năm tháng đã qua...
Có khi đã là kết thúc nhưng sao mình vẫn nhớ người ta và luôn tự hỏi người ấy có nhớ mình hay không...
...Tâm chăng biết an ủi hay khuyên BN thế nào vì chính Tâm cũng trong tâm trạng đó...Chỉ biết chúc BN hạnh phúc và gặp nhiều may mắn trong cuộc sống...
Hồi tôi còn bé mẹ hay kể với tôi rằng những thiên thần có cánh thường hay ở trên thiên đàng.Nhưng ko phải như vậy đâu các bạn ạ! Vì nếu điều đó là thật??? Thì tại sao tôi vẫn còn ở đây???

★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Cảm ơn TCP đã ghé qua và để lại những lời động viên nha...
UH em nhỉ chẳng biết vì sao....những dấu chấm lửng cứ nhiều như thế....Muốn đánh một dấu chấm câu để kết thúc thôi sao mà khó khăn....chẳng hiểu rồi sẽ ra sao......nhưng tất cả trước mắt cứ thực hành những cái trong tầm tay, trong khả năng mà ta có đuợc....ngày mai chẳng nhất thiết gì....
uhm lại sắp đến ngày tiễn anh về cõi vĩnh hằng,ngày gió mưa của đời ta....một ngày buồn nhiều vui ít ấy.......năm nay chắc là sẽ đuợc tận tay nấu vài món cho anh...P nhỉ...
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
#33 —
25.07.2006 13:17
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-25 13:19:44BĂNG NGUYỆT>
Umh già cả rồi lẩm cẩm anh nhỉ.....sn anh thui mà hih...
"Đau hết chưa?!
Chừ dưng...trống vắng con tim nhỏ
Biết nghĩ gì đây cho mốt mai
Những con đường đến còn đi dở
Một bước chân đơn cứ sơ sài....
Vòng quanh chưa hết, thời gian lại
Về điểm bắt đầu của ngày xưa
Một ngọn nến hồng đêm mê mãi
Đường ấy ta về...đau hết chưa?!"
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Anh nè em xin lỗi,....bé Trang ko đi đuợc nên hẹn laị mai gặp nhau ở nhà Mẹ và Vân đó ,...mai đầy tháng con của Vân đó...anh vui không...em xin lỗi và nhớ anh nhiều.
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
CMCT: Rất vui được đón CMCT vào chơi á..chúc vui và tự nhiên nha!
Meocon_LBC: weocom đến nhà bn chơi hih...mà gửi thư tình cho ai mà gửi chổ này vậy nè...biết đâu người ta ko đọc được đó ,chúc MCLBC luôn vui và người ấy của bạn sớm nhận được thư bạn gửi!
"Chẳng lẻ lại....mà hình như thuyền đang chìm dần vào đáy đại dương,..........CHIA TAY. EM BÌNH AN. ANH ĐI. LỖI CỦA BIỆT LY,..LÝ DO GÌ?! LẠC TRONG Ý NIỆM NGÀY XƯA ẤY...EM MẤT BÂY GIỜ,..MỘT LỐI ĐI...lại phải tạm biệt, lại phải chia tay tất cả.........thiên đưòng đã đóng chặt cửa...về với hư vô...lệ dấu vào lòng mà lệ vẫn trào ra...cứng rắn lên cô bé, yếu mềm thế người ta sẽ cưòi cho, biết không!!!?
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
#36 —
02.09.2006 10:55
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-02 10:56:22BĂNG NGUYỆT>
Anh đi,..đi mãi về 1 vùng trời xa xôi...bữa rồi về lại, trước di ảnh vẫn nét mặt mỉm cười bình yên,...đôi mắt ấy có phải dõi theo em?!
Chiều ven thị trấn , con đường quê nhỏ nhắn...ko còn căn gác nhỏ dưới góc me, ko còn những lá me rơi xào xạc trên đầu mỗi trận mưa wa,..gấp cho anh ít bún, để cho anh ly rượu,dĩa trái cây, 3 nén hương và điếu thuốc khói nghi ngút bay..chẳng làm ấm được buổi tối lạnh lẽo........vậy là ba anh em mình lai rai,chú Đức và bạn bé T nữa......nhỏ T nó buồn, em cũng ko có vui,...nhìn em rồi hai chị em cứ ngồi tấm tức, thút thít....Chú Đức chú nói chú thấy anh lớn từ nhỏ,...biết chuyện, ông cứ khỏ đầu em mãi,...đau điếng,..."Nín đi con, 2 đứa mày ko duyên."....Trời hôm nay tối đen,....ánh sáng mờ của ngọn đèn đường...Thiếp đi trong mệt mỏi.
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 275
Điểm thưởng : 0
Từ: 09.08.2006
Trạng thái: offline
Muốn gặp em .
Không thể.
Tình đã lỡ mất rồi.
Con đò xưa rời bến. Biết còn về nữa không... Anh vẫn ngóng trông. Vẫn chờ người trở lại. Bến xưa còn đó . Anh vẫn còn đây....
Đêm và ngày. Có khác gì nhau. Vẫn nỗi nhớ quắt quay. Vẫn cồn cào tiếc nuối. Chỉ một lần lầm lỗi.Mất người thật rồi sao?
Anh trở về. Với nỗi nhớ và dòng sông. Đành câm lặng khi thuyền tình tách bến.....
Thật vậy sao?
Chia ly làm gì khi vẫn nhớ về nhau? Tình vẫn cháy dẫu vùi trong băng tuyết. Anh ra đi đâu phải là biền biệt.người đi rồi biết phải sống làm sao...
Thật vậy sao?
Ngắm trời đêm . thủ thỉ với ngàn sao. Nhờ nhắn gửi vạn lời xin thứ lỗi? Cái cười em vẫn ngàn năm là dấu hỏi... Biết sau này có tha thứ cho nhau?
Thật vậy sao?
Một dòng sông có muôn ngàn bến đỗ . Mấy lượt thuyền ghé bến để tìm vui. Nếu một mai chèo gãy dòng xuôi.Trôi lại nhé bến dời anh vẫn đợi....
Thật vậy sao?
Anh ra đi em có hiểu vì ai. Sao không đợi cái ngày anh trở lại. Hãy gặp nhau để rồi xa mãi mãi . Tội tình gì em chuốc lấy khổ đau. Tội tình gì khi tim thuộc về nhau....
Thật vậy sao?
Thà một phút yêu nhau rồi xa mãi
Còn hơn là mãi mãi chẳng yêu nhau!
*******************
Vẫn yêu em - trừ phi ta chết
Mà chết đi chưa chắc hết yêu em....
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Cảm ơn Meocon-LBC đã ghé nhà bn thường xuyên và "tâm sự" cho bn nghe nha...Chúc MC-LBC sẽ mau có lại những niềm vui trong cuộc sống.
Cảm ơn piluan đã ghé wa, chỉ chữ T mà làm cho người ta mãi khổ hả hih weocom và chúc vui nha.
Điêu đoan trùng trùng
Nghiêng con thuyền mộng úp rồi
Gió cuồng sóng nộ viễn khơi trùng trùng
Ôi phai rồi ý niệm chung
Ngân hà đã cách biệt mùng điêu đoan
Hết rồi mấy nhánh hoa xoan
Ân tình đã cạn ta còn nhớ ta
Nhớ nhung chỉ để xót xa
Điệp vàng héo hết lá hòa gió bay
Ước mong hạnh ngộ một ngày
Chừ thôi đã hết,cho ai đẹp lòng.
Tình yêu như vậy là xong
Hoa không đượm nữa bướm không nhớ về
Ánh thu hồng, tỉnh muội mê
Im lìm mây trắng thu hề..huênh hoang
Huyễn hư khoan nhặt nhặt khoan
Òa trong mưa khúc giao hoan dở dòng
Ai đùa thuyền mộng...đứng trông!!!
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
#39 —
25.09.2006 05:45
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-25 05:48:46BĂNG NGUYỆT>
Ta sẽ gửi mùa thu
Lá thư tình viết vội
Một ngày không hấp hối
Băng hà con sóng trôi
Đoạn tơ nào còn rối
Đốt đi rồi quên thôi.
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Mùa thu ơi, ,thu về qua những vùng đất mới, theo đuổi những hương sữa lạ, thu chẳng muốn dừng lại một nơi nào trọn vẹn, thành tâm, thế thì sao thu hỏi ta có mãi chờ thu đến,... ta nhớ , ta buộc mình với 1 mình, không phải vì thu, vì ta sợ cái gian dối của mùa thu, cũng như 4 mùa,..chẳng có cái nào là thật. Ta khờ khạo khi thật thà hết dạ với mùa thu,..thu ơi!
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Vĩnh biệt mùa thu, vĩnh biệt những dấu yêu. Tất cả đã nghiêng về một chân trời khác,...!
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 275
Điểm thưởng : 0
Từ: 09.08.2006
Trạng thái: offline
Thu lại về....Thu thật buồn .Có lẽ vì thế nó cũng gợi lên trong lòng người những nỗi buồn mênh mang,vô định.Một nỗi buồn đang nhẹ nhàng len lỏi trong từng kẽ sâu tâm hồn như làn gió heo may đang thổi nhè nhẹ trong hơi thở của mùa thu...Ta bước chân đi để lại thu cuối phố cùng dáng ai đó thấp thoáng xa xăm , mơ hồ ....Ta cũng buồn ...Mênh mang...Đi kkông đích ,,,Ta lang thang hoài ...Bỗng dưng gặp một hình ảnh quen thuộc , lại giật mình ...Kỉ niệm chợt vỡ òa...Rồi tan biến dần trong dĩ vãng,trong gió heo may lơi lả ....
Trước đây ,ta thích cái không gian cao vợi , trong veo của thu như tâm hồn ta lúc thơ bé...Ta tha hồ vẽ lên đó những mảng màu mà ta ưa thích...Những mảng màu cuộc sống giản đơn mà thi vị ...
Rồi một ngày kia em đến mang cho thu những xúc cảm mới mẻ , lạ lẫm....Thu đẹp hơn, gợi cảm hơn .Thu lãng mạn .Thu bay bổng theo nhịp đập của trái tim yêu đang thổn thức ....Thu hát và rát vàng trong nỗi nhớ của ta và em...Yêu thu đến lạ lùng..Thu và Em.Em và thu .Đẹp ! ....
Và thu nay , ta chỉ có một mình ...Thu trở nên đơn lẻ như tâm hồn ta trống vắng ...Thu ảm đạm .Thu buồn !Một nỗi buồn không tên, không định tính ...Ta lang thang trên phố để cố gắng gom góp cho mình những kỉ niệm vụn vặt đang rơi vỡ đâu đây trong tiếng nấc đơn côi ...Ít ra , ta cũng biết mình làm thế để làm gì và cho ta những gì ...Còn thu ,thu muôn đời như thế nhưng lại không bao giờ hiểu và biết tại sao ? Thu là qui luật , còn ta ?Ta là một sự vật nhỏ nhoi đang tồn tại trong thu ...Trách thu sao được hay ta trách ta ..?Thu làm ta gây gây trong chiếc áo mỏng như trái tim ta đang trần trụi trước cuộc đời ...Run rẩy ! Lá trên cành vàng úa ...Sao tâm hồn ta không ngả vàng vết bụi thời gian ? Bởi thời gian chưa thể làm phai tàn đi tất cả những dấu yêu thuở nào ...Vẫn day dứt và tiếc nuối ...Thu không sống cho riêng ta và ta cũng không sống cho riêng thu ...
Và cứ thế , thu đến và lại đi trong cơn gió heo may cuối mùa ..Lạnh se sắt ..Và cứ thế , ta còn lại một mình đơn độc trên phố nhỏ . Ta đã đi trên con đường mình đã chọn ....Tự dưng thấy mình sai ...Lạc lõng . Đơn độc ...Ta lại thu mình vào trong những chiếc áo mùa đông nhưng sao không thể gói mình và làm ấm trái tim ? ...
Thu đến trong những cơn mưa ào ạt ,vội vã cuối hạ nhưng cũng ko đủ sức cuốn bay tất cả ...Và ta , ta không thể đến và có em trong những giọt nứơc mắt chua xót ...
Thu đi .Nhưng sao thu ko mang đi những hoài niệm , những nỗi đau cho ta , cho anh ? Thu tàn nhẫn hay chính ta tàn nhẫn với ta...?Ta băng lạnh và cứng rắn như mùa đông kia đang đến gần ...Mùa đông trong tiết trời se se của thu ...Lạ thật ! Đó cũng chính là ta ...Ta chưa thể thoát ra khỏi nỗi đau của chính mình...Sống và chôn vùi rung cảm của trái tim mình trong những đớn đau ...Ta mang trong lòng một vết thương quá lớn...
"Vết thương cũ có nhói lòng trong lần trở lại
Cũng lịm dần thành một nỗi đau...."
Thu có nỗi đau nào cho riêng mình như thế này không nhỉ ? Thu đâu có lỗi và cũng chẳng làm ai buồn thì sao thu như ta ? Nhưng thu ...Thu vô tình để ta sống trong mộng mị hay vì ta không đủ can đảm để bước qua...VÀ thu lại trút lá cho lòng ta trút những hờn ghen, tủi cực ...Ấy thế mà ,ta ko thể là ta mặc dù thu vẫn về trên con phố cũ ....Gió vẫn dịu dàng mơn man trên tóc ...Nhẹ nhàng ....
Cơn mưa cuối hạ đổ về phố cuốn tung mọi thứ ra khỏi vòng quay thường nhật.Cái tấp nập , xô bồ , chen lấn của những ngày hè oi ả bỗng dưng im ắng lạ thường. Mùa thu đến mơn man trên tóc mùi hoa sữa nồng nồng .Những làn gió heo may se se vào từng thớ thịt ...Ta hít hà cái cảm giác gai gai ấy và ngắm nhìn thành phố vào thu. Có lẽ chỉ ở thành phố này người ta mới dễ dàng cảm nhận rõ ràng những dư vị ngày giao mùa mà thôi.Cái se sắt của mù thu cũng mạnh hơn nhưng lại reo vào lòng người những dư cảm kì lạ.Sáng thức giấc thật sớm , bên ly café nóng ngắm nhìn thành phố thu buổi sớm trong veo , tinh khiết . Khi những tia nắng đầu tiên rọi qua các tòa nhà đẩy ra những ô màu sáng xanh , bàng bạc bám vào mắt kính cho ta cảm giác phiêu diêu , bồng bềnh . Cái nắng của thu sao mà dịu đến thế ? Thi thoảng thả mắt theo những cánh nắng vàng trên những ngọn cây chợt nhận thu dịu dàng mà cũng rực rỡ.Có đôi khi chạy xe trên con đường vằng , rộng thênh thang , rợp bóng cây và đầy hương hoa sữa ta thấy mình nhỏ bé. Tự dưng muốn sống chậm lại để nhìn lại mọi thứ , để chiêm nghiệm và cảm nhận.Và để chiêm ngưỡng thu , nhìn ngắm thu và yêu thu bằng cả trái tim mình.Thế nhưng , thu làm ta buồn , làm ta cần quá một hơi ấm bàn tay để làm dịu bớt cái se lạnh của đất trời cho ta bớt cô đơn.Thu làm ta chênh vênh trong những dư cảm mong manh.Ta cứ lãng đãng lang thang mê mải để rồi chợt nhận ra " ta chỉ một mình ta ". Tối thu , ngồi trên gác phố quen , nhâm nhi ly café sữa nóng rồi thả mình vào hương hoa sữa thoang thoảng đâu đây trong không trung để hoài niệm và chờ đợi một ngày đã qua...Có ai chờ đợi quá khứ bao giờ ? Rõ ràng nhưng có lẽ chỉ với thu ta mới có những thời khắc như thế để được cảm nhận mình đã yêu và đã từng yêu dẫu biết điều đó thật khờ khạo.Trong cái cô độc người ta không thể nương tựa vào chính mình thì phải tìm đến và chợ đợi đến một cái cũ đẹp hơn...Và cũng là để trút bỏ bớt một phần nỗi nhớ trong trái tim...Thu và ta sống trọn vẹn cho một tình yêu để rồi chợt nhận ra mình kì cục...
Mèocon bướng bỉnh???????????
Thà một phút yêu nhau rồi xa mãi
Còn hơn là mãi mãi chẳng yêu nhau!
*******************
Vẫn yêu em - trừ phi ta chết
Mà chết đi chưa chắc hết yêu em....
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
#43 —
04.10.2006 09:24
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-04 10:10:24BĂNG NGUYỆT>
Cảm ơn MCLBC đã để lại một tản văn thật xúc động...Chúc MCLBC luôn vui với những niềm vui nha.
Những cơn mưa SG,...những tình cảm đánh rơi...những lá thư không người nhận,..những ngày...tôi với tôi!
Xin đừng phôi phai
Nếu mà chẳng nhớ nữa em
Thì hương kỉ niệm cho em nhận về
Anh đi tìm mới đam mê
Tội em con gái quê nên thật thà
Thật thà tin ở người ta
Bây giờ hối tiếc cũng đà khắc ghi
Khắc ghi một bóng người đi
Người đi đâu nhớ những gì đã trao
Đã trao một bận hôm nào
Hôm nào là một niềm đau nhớ hoài
Xuân có về không
Ta sẽ chờ người cho hết những mùa đông
Nhưng mùa Xuân ấy có về không?
Một nụ cười và nheo nheo ánh mắt
Nhỏ cười to phá tan một khoảng không
Nổi buồn tôi đó ai người nhuộm
Mà bốn mùa rơi những trái sầu
Trông vầng trăng lạnh ngày đau ốm
Thu nhẹ nhàng đi ta thức thao.
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 275
Điểm thưởng : 0
Từ: 09.08.2006
Trạng thái: offline
Cóc thì khó mà ăn thịt được Thiên Nga là chuyện đương nhiên rồi. Vậy mà cóc cứ tự an ủi bản thân, dù Cóc vẫn có niềm mơ ước của riêng Cóc. Dù là Cóc nhưng lại là hòang tử cóc.Đôi lần cóc sợ, Cóc tự biến mình thành xấu xa chỉ mong Thiên Nga lánh xa Cóc, nhưng cóc đã xấu lắm rồi không thể nào xấu hơn được nữa .. Tình cảm Thiên Nga dành cho Cóc ngày một nhiều hơn, cứ lớn dần theo thời gian. Thế mà một lần gió giông ập đến. Cơn bão dữ lấy đi tất cả những gì Cóc có, cuốn phăng lâu đài mộng Cóc dành cho Thiên Nga... Cóc hoảng hốt hoảng, thêm một lần Cóc chạy trốn Thiên Nga, chạy trốn tình yêu của mình...... Cóc đâu ngờ Thiên Nga cũng đau niềm đau của Cóc, Những giọt nước mắt của nàng lại không thể làm hai đứa rời xa, đóa hoa tình yêu lại một lần nở trong giông bão... Thiên Nga bảo Thiên Nga chẳng cần chi cả, nàng chỉ mong gần Cóc dù cho Cóc chẳng còn chi... Quá hạnh phúc cho Cóc? Không! Thứ hạnh phúc không hoàn hảo đó lại làm cho cóc lo sợ nhiều hơn. Thiên Nga phải được vỗ cánh bay cao trên lâu đài lộng lẫy, mà lâu đài như thế thì Cóc không xây cho nàng được rồi. Cóc phải làm sao đây! Nàng Thiên Nga không chịu rời xa Cóc, mà tận sâu trong trái tim Cóc lại chẳng muốn rời bỏ Thiên Nga, Cóc đang đùa với số phận? Cóc đang tiếp tục một sai lầm không thể thứ tha? Cóc Sợ.
Ta gửi lại đời những uớc mơ
Trao hết cho người những bài thơ dang dỡ
Quẳng vào đêm những nỗi niềm lo sợ
Khóc cho tình và khóc cả bài thơ....
Đứng giữa bơ vơ
đêm phủ mịt mờ
Những niềm tin đã dường như đánh mất
Có những điều rất thật
Lại nghe đâu hư ảo đấn xa vời.
Chơi vơi
Rã rời
Nghen cả một lời yêu...
Liêu xiêu từng bước
Chập choạng giữa hư vô
Ta đánh mất ta
Đánh mất cả em
Đánh mất cả niềm tin bằng hữu
Hận thù
Đốt cháy cả chính ta....
Thà một phút yêu nhau rồi xa mãi
Còn hơn là mãi mãi chẳng yêu nhau!
*******************
Vẫn yêu em - trừ phi ta chết
Mà chết đi chưa chắc hết yêu em....
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 2.462
Điểm thưởng : 0
Từ: 02.12.2005
Trạng thái: offline
Wow! Sầu wá trời luôn đó!
Sao zậy BN???
![[:-]](/images/smiley/s12.gif)
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
#53 —
22.09.2003 04:11
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc <Edited by: <b>BĂNG NGUYỆT</b> -- <b>10/5/2003 2:09:45 PM </b> >>
Anh ơi mấy hôm nay mưa buồn rỉ rả...trời lành lạnh sắt se nổi nhớ.....đêm nay em lại đặt bút viết về anh -thương nhớ,và ko biết tự khi nào em đã ngủ thiếp đi..chập chờn em nghe bờ môi mình thật ấm áp như có một vòng tay ôm chặt....anh lại về thăm em như bao lần fai? ko anh-
Một đêm buồn nhớ nhung
Trong tiếng mưa lạnh lùng
Người xa cách ngàn trùng
Vẫn nhớ mãi tình chung.....
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 225
Điểm thưởng : 0
Từ: 14.06.2004
Trạng thái: offline
chao ban!
sao ban lai bao la nhung la thu ko co nguoi nhan chu
minh day minh da nhan dc thu cua ban
ban viethay lam do minh rat vui dc lam ban voi ban
penternam
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 238
Điểm thưởng : 0
Từ: 14.11.2004
Trạng thái: offline
bước qua khung cửa nhà ai? đọng trên đôi mắt mà buồn xa xăm!
người yêu ta? ta yêu người ! đời là thế ! dẫu không mang nặng nhớ thương mà sao lại cứ như là long đong ! anh yêu em ! lới nói đến từ hư vô! trong màn đêm của đời em anh chưa tìm thấy lối!
xưa kia ta ở trên trời
chẳng may đổ rượu nên đầy xuống đây
xuống đây ta uống cho say
uống cho hết rượu ta bay về trời
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Chút ưu tư khi wa vườn khách.......nghe chạnh lòng hai chữ vô ưu...thực và ảo...ảo và thực.....đời là thế.....dù xa lạ mà cứ nghe ưu phiền nào len nhẹ..........em và anh..chẳng bao giờ ta cùng đi được đến cuối con đường mình lựa chọn....giữa sắc xanh bầu trời....ta chỉ có mình ta....bơ vơ!
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
Số bài : 2
Điểm thưởng : 0
Từ: 04.12.2004
Trạng thái: offline
Lại một đêm trằn trọc không ngủ được.Màn đêm đã vây kín chỗ anh ngồi,giờ này chắc em cũng đã đi vào giấc ngủ say với những giấc mộng thật đẹp,nhưng tiếc thay trong giấc mộng của em ko hề có một chut hình ảnh nào của anh mà thay thế vào đó là một người xa lạ.Xung quanh anh giờ đây chỉ có một màn đêm đen cùng chiếc đèn bàn với những ánh sáng thật đẹp trong đêm.Đêm càng về khuya anh càng cảm tháy cô đơn vô cùng,nhìn quanh cũng chỉ có 4 bức tường câm lặng.....và giờ đây anh lại nhớ tới em cùng những kỉ niệm thật tuyệt vời,những lần đi chơi dưới mưa,rồi có lần cùng nhìn lên bầu trời đầy sao và cả hai cùng mơ ước một điều gì đó thật xa xôi.Trời ơi bao nhiêu kỉ niệm,những ngày tháng chúng ta bên nhau,tính đến đây cũng gần 2 tháng,2 tháng trời chứ có phải là ít đâu,vậy mà anh cứ ngỡ rằng đó chỉ mới là ngày hôm qua thôi.2 tháng trời với biết bao kỉ niệm vạy mà giờ đây em đã xóa sạch trong cái đ.c gọi là hồi ức rồi hay sao?để giờ đây em lại viết lên trong trí óc của mình tên một người người con trai khác và em sẽ lại bắt đầu sao?em sẽ xóa đi cái tên thân thương mà em vẫn hay réo gọi,vẫn biết rằng mình đã chia tay,nhưng anh ko muốn tin dù biết đó là sự thật,1 sự thật quá phũ phàng.anh chấp nhận chia tay ko phải là vì anh sợ em hay vì một lí do nào khác,mà anh đồng ý chia tay vì anh muốn em hạnh phúc.Mặc dù mất em nhưng anh ko hề oán giận em, hay trách móc em mà anh chỉ giận bản thân mình sao ko khéo giữ người yêu.anh ko xin em điều gì chỉ mong rằng,em đừng bao giờ nhắc tên anh trước mặt người con trai ấy như em từng làm với anh,anh có thể chịu đựng được nhưng có lẽ với người khác thì ko đâu em ,anh ấy sẽ buồn lắm đó,và cũng đừng bao giờ đưa anh ấy đến những nới mà chúng ta đã từng đến,đừng bao giờ dối anh ấy như em từng dối anh.Thầm chúc cho 2 người hạnh phúc,còn về phần anh,anh sẽ chờ một ngày mai một người con gái khác sẽ đến.anh sẽ yêu người con gái đó khi trong tim anh ko còn hai chữ THU THỦY .
Thầm mong em sẽ đọc dc những dòng chữ này của anh
khi anh đi buồn đầy hành lý
cả trời thương bỏ lại sau lưng
nhìn mắt em anh bỗng ngập ngừng
đi chẳng đặng em ơi đừng khóc
★
★
★
★
★
0