Mới sưu tầm được bài viết này thấy hay post chia sẻ cùng mọi người
Mình dạo này thất nghiệp, rảnh rỗi có húng lên viết dăm câu chuyện bốc phét hóng hớt được ở vỉa hè. Trước có post lên bên diễn đàn khác, nay cũng hòm hòm, copy & paste lại để mọi người trong diễn đàn đọc đỡ buồn. Chuyện chủ yếu viết về mấy gã giang hồ tiếng tăm của Hải Phòng - nhưng do lấy nguồn từ vỉa hè, nên có 1 số chỗ có thể không chính xác. Mong các bạn đừng mắng mỏ.
Sìn "cơm"
Viết theo lời kể của anh xe ôm đầu ngõ
Những năm thập kỷ 80, phong trào vượt biên bắt đầu rầm rộ ở các tỉnh thành phía Bắc, đặc biệt là tại Quảng Ninh và Hải Phòng. Đến tận bây giờ, lác đác bên Thủy Nguyên của Hải Phòng hay Yên Hưng của Quảng Ninh vẫn có những làng "kiều" - tức là làng có số người vượt biên chiếm đa số. Đặc điểm chung của mấy ngôi làng này là có nhiều biệt thự to đẹp, cách phòng khách xa xa một chút có cả chuồng nuôi lợn.
Đích đến của họ là các trại tị nạn nằm phía bên kia biên giới, chủ yếu là Hongkong, với mong muốn được xem xét đi nước thứ 3. Tuy nhiên, thời gian nằm chờ ở trại tị nạn không hề ngắn, và cơ hội được tiếp nhận là không nhiều. Cuộc sống ở các trại tị nạn này, theo như chính những người từng đi thì không hề khổ. Ăn uống, sinh hoạt, khám chữa bệnh tốt gấp nhiều lần ở Việt Nam trong thời điểm ấy. Chỉ có 1 điều làm họ sợ: đó là đại bàng trong các trại tị nạn. 1 trong những kẻ được mệnh danh "hung thần trại" là Sìn cơm.
Ngày trước, bạn nhà báo Nguyễn Hồng Lam cũng có viết chút đỉnh về nhân vật này. Tuy nhiên, trí tưởng tượng và khả năng làm báo thiên bẩm của bạn Lam đã biến nhân vật này thành... hơi khó hiểu. Cái biệt danh Sìn cơm của hắn có từ thời còn ở Hải Phòng - xách súng rượt nhau giữa phố với 1 tay anh chị tiếng tăm khác: Dũng điếc ( nhân vật này cũng có mặt ở đoạn sau). Còn dưới đôi tay biến hóa của Nguyễn Hồng Lam, Sìn trở thành... người nấu cơm cho trại nên có tên là Sìn "cơm", và tự dưng từ nấu cơm lên ... đại bàng.
Tuy nhiên, theo chính anh xe ôm đầu ngõ, từ ngày ở Hải Phòng, Sìn đã là 1 nhân vật khó chơi. Bản tính cực hung dữ, nhưng khá thông minh và có đầu óc tổ chức. Sau khi sang tới Hongkong, Sìn quy tụ được khá nhiều tay chân có máu mặt ở Hải Phòng mới dạt sang, đồng thời ngoại giao cực tốt với những người có trách nhiệm quản lý trại nên được coi như ông trùm đích thực của khu. Nên nhớ, những người vượt biên thường đem theo phần lớn gia tài, chủ yếu là vàng và dollar Mỹ. Tuy nhiên, do có sự quản lý khá chặt chẽ về vấn đề này, nên họ thường không bị mất vào tay của đám du đãng trong trại.
Dân có gan đi vượt biên thì chắc chắn mạng sống cũng đã bỏ lại bên ngoài cửa. Trại tị nạn lại không được quản lý chặt về vấn đề an ninh, nên các vụ đánh nhau, đâm chém xảy ra như cơm bữa. Nhưng đó là trước khi có mặt Sìn. Sau khi nắm trại, Sìn đứng ra tổ chức lại hết từ đầu. Các gia đình mới sang sẽ bị tách riêng, những kẻ có máu mặt hoặc có quan hệ gần gũi với nhau cũng sẽ không được ở gần nhau. Hiền lành ngoan ngoãn thì có thể cho qua, nhưng chỉ cần có 1 chút thái độ không phục sẽ lĩnh đủ đòn. Hắn không đánh người bằng tay, mà hay dùng búa, 1 đầu bịt giẻ, mỗi khi đánh người là say máu không biết điểm dừng. Đám đàn em lâu nhâu bên cạnh cũng khát máu và dã man không kém. Không ít đứa trẻ lớn lên bên trại tị nạn, nghe nhắc tới Sìn mắt vẫn đỏ ngầu. Bố chúng không ít thì nhiều cũng từng bị Sìn đánh hộc máu mồm tới vài lần.
Sìn rất ác, nhưng cũng rất thông minh. Ở trong cuộc sống như vậy, cách tồn tại duy nhất chỉ có thể là hung dữ hơn người khác. Nhiều người đi tị nạn Hongkong về, mỗi khi nhắc tới tên hắn vẫn còn hoảng hốt. Có người còn kể: Sìn ác tới mức vào phòng 2 vợ chồng trẻ, bắt anh chồng nằm xuống dưới đất để mình lên giường nằm ngủ với cô vợ . Hé răng một tiếng, đám đàn em bên ngoài đâm nát như tương. Tuy nhiên, khi hỏi 1 số người từng sống cạnh Sìn thời điểm đó, hầu như tất cả đều có chung nhận xét: nói phét. Lý do: tuy giang hồ nhưng Sìn cũng hơi... sợ vợ.
Mình dạo này thất nghiệp, rảnh rỗi có húng lên viết dăm câu chuyện bốc phét hóng hớt được ở vỉa hè. Trước có post lên bên diễn đàn khác, nay cũng hòm hòm, copy & paste lại để mọi người trong diễn đàn đọc đỡ buồn. Chuyện chủ yếu viết về mấy gã giang hồ tiếng tăm của Hải Phòng - nhưng do lấy nguồn từ vỉa hè, nên có 1 số chỗ có thể không chính xác. Mong các bạn đừng mắng mỏ.
Sìn "cơm"
Viết theo lời kể của anh xe ôm đầu ngõ
Những năm thập kỷ 80, phong trào vượt biên bắt đầu rầm rộ ở các tỉnh thành phía Bắc, đặc biệt là tại Quảng Ninh và Hải Phòng. Đến tận bây giờ, lác đác bên Thủy Nguyên của Hải Phòng hay Yên Hưng của Quảng Ninh vẫn có những làng "kiều" - tức là làng có số người vượt biên chiếm đa số. Đặc điểm chung của mấy ngôi làng này là có nhiều biệt thự to đẹp, cách phòng khách xa xa một chút có cả chuồng nuôi lợn.
Đích đến của họ là các trại tị nạn nằm phía bên kia biên giới, chủ yếu là Hongkong, với mong muốn được xem xét đi nước thứ 3. Tuy nhiên, thời gian nằm chờ ở trại tị nạn không hề ngắn, và cơ hội được tiếp nhận là không nhiều. Cuộc sống ở các trại tị nạn này, theo như chính những người từng đi thì không hề khổ. Ăn uống, sinh hoạt, khám chữa bệnh tốt gấp nhiều lần ở Việt Nam trong thời điểm ấy. Chỉ có 1 điều làm họ sợ: đó là đại bàng trong các trại tị nạn. 1 trong những kẻ được mệnh danh "hung thần trại" là Sìn cơm.
Ngày trước, bạn nhà báo Nguyễn Hồng Lam cũng có viết chút đỉnh về nhân vật này. Tuy nhiên, trí tưởng tượng và khả năng làm báo thiên bẩm của bạn Lam đã biến nhân vật này thành... hơi khó hiểu. Cái biệt danh Sìn cơm của hắn có từ thời còn ở Hải Phòng - xách súng rượt nhau giữa phố với 1 tay anh chị tiếng tăm khác: Dũng điếc ( nhân vật này cũng có mặt ở đoạn sau). Còn dưới đôi tay biến hóa của Nguyễn Hồng Lam, Sìn trở thành... người nấu cơm cho trại nên có tên là Sìn "cơm", và tự dưng từ nấu cơm lên ... đại bàng.
Tuy nhiên, theo chính anh xe ôm đầu ngõ, từ ngày ở Hải Phòng, Sìn đã là 1 nhân vật khó chơi. Bản tính cực hung dữ, nhưng khá thông minh và có đầu óc tổ chức. Sau khi sang tới Hongkong, Sìn quy tụ được khá nhiều tay chân có máu mặt ở Hải Phòng mới dạt sang, đồng thời ngoại giao cực tốt với những người có trách nhiệm quản lý trại nên được coi như ông trùm đích thực của khu. Nên nhớ, những người vượt biên thường đem theo phần lớn gia tài, chủ yếu là vàng và dollar Mỹ. Tuy nhiên, do có sự quản lý khá chặt chẽ về vấn đề này, nên họ thường không bị mất vào tay của đám du đãng trong trại.
Dân có gan đi vượt biên thì chắc chắn mạng sống cũng đã bỏ lại bên ngoài cửa. Trại tị nạn lại không được quản lý chặt về vấn đề an ninh, nên các vụ đánh nhau, đâm chém xảy ra như cơm bữa. Nhưng đó là trước khi có mặt Sìn. Sau khi nắm trại, Sìn đứng ra tổ chức lại hết từ đầu. Các gia đình mới sang sẽ bị tách riêng, những kẻ có máu mặt hoặc có quan hệ gần gũi với nhau cũng sẽ không được ở gần nhau. Hiền lành ngoan ngoãn thì có thể cho qua, nhưng chỉ cần có 1 chút thái độ không phục sẽ lĩnh đủ đòn. Hắn không đánh người bằng tay, mà hay dùng búa, 1 đầu bịt giẻ, mỗi khi đánh người là say máu không biết điểm dừng. Đám đàn em lâu nhâu bên cạnh cũng khát máu và dã man không kém. Không ít đứa trẻ lớn lên bên trại tị nạn, nghe nhắc tới Sìn mắt vẫn đỏ ngầu. Bố chúng không ít thì nhiều cũng từng bị Sìn đánh hộc máu mồm tới vài lần.
Sìn rất ác, nhưng cũng rất thông minh. Ở trong cuộc sống như vậy, cách tồn tại duy nhất chỉ có thể là hung dữ hơn người khác. Nhiều người đi tị nạn Hongkong về, mỗi khi nhắc tới tên hắn vẫn còn hoảng hốt. Có người còn kể: Sìn ác tới mức vào phòng 2 vợ chồng trẻ, bắt anh chồng nằm xuống dưới đất để mình lên giường nằm ngủ với cô vợ . Hé răng một tiếng, đám đàn em bên ngoài đâm nát như tương. Tuy nhiên, khi hỏi 1 số người từng sống cạnh Sìn thời điểm đó, hầu như tất cả đều có chung nhận xét: nói phét. Lý do: tuy giang hồ nhưng Sìn cũng hơi... sợ vợ.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)