Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TIẾNG CHIM HÓT TRONG BỤI MẬN GAI

765 trả lời, 73.607 lượt xem — Trang 26 / 26

Trích đoạn: Mùa Thu

Hì, biết ngay mà thể nào cũng bị Nhabe bắt bẻ cho xem, thì có gia đình rồi thì cứ trẻ trung nhưng khi có gia đình rồi theo luật của nước CHXHCN VIỆT NAM  thì không còn là 16 , mười bảy tuổi nữa rồi…hì hì …
Trước đó, cứ ngỡ Nhabe chừng 15, 16 tuổi gì đó . Sức trẻ trong ngôn ngữ  thật diệu kỳ nhỉ !
Mình nghĩ ngày nào cũng được  nhưng nên tránh ngày mùng 1 thì hay hơn, ngày mùng một người ta thường bảo là ngày của những sự kiện trong năm, nếu ngày đó mà viết thơ là cả năm viết thơ đó , mà gia đình tớ thì cũng không khuyến khích nhiều về việc viết thơ, do viết thơ lả lướt quá, khi viết thơ là tâm hồn cứ treo ngược cành cây ..hì …ai cũng bảo thế , mà tớ thì chẳng thích mình bị treo ngược lên cành cây tẹo nào cả .
Thỉnh thoảng viết thơ thôi, chứ ngày nào tâm hồn cũng bay bổng thế thì không khéo tớ sẽ thành những đám mây, phiêu bồng về miền vô định mất ..hi hi
Nhabe và Haikhang chọn ngày khác đi nha , thay đổi ngày nhá ?
Bài thơ Haikhang viết ngày càng hay quá , những hình ảnh quá đẹp về một miền quê , gió chạy theo sóng nắng, rất nghệ thuật trong ngôn từ , ta như cảm nhận những vui đùa của nắng, của gió của tuổi trẻ cùng với những hoài bão ước mơ, bay xa , bay xa ….
 
Trời về trưa trâu đằm mình sông vắng
Đồng lúa xanh gió chạy theo sóng nắng

MT, nb đã nói MT giỏi về tâm lý mà[:)]...có lẽ nb hay phá mấy nhỏ 16, 17 nên bị nhiễm[:)]

MT và HK, tùy hai bạn chọn ngày nào cũng được...chỉ cần cho nb biết để....................................chuẩn bị tinh thần[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều chầm chậm bên hiên nhà yên vắng
Khói lam về lơ lửng những áng mây
Gió rì rào lá múa hát trên cây
Ta khẽ hỏi miền bình yên đã đến?

bất ngờ đến ngỡ ngàng, và rồi say đắm với vị đẹp của hương quê.ai xa nhà sẽ thèm hương vị miền quê lắm đó mùa thu ak

Mỗi miền quê chứa chan tình cảm mến
Bởi lòng người mang kỷ niệm dấu yêu
Khi xa rồi sẽ nhớ đến liêu xiêu
Bên trái bếp hình ảnh bà lưu luyến

Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
mình dùng 2 câu thơ này để nói về suy nghĩ của mùa thu có được không?



sự thảnh thơi khi ngắm nhìn mái bếp, hiên nhà thật thú vị phải không mùa thu.


Ta ngỡ tưởng đâu đây mái bếp hiên nhà
Khói  quê hương quyện vào từng làn gió
Chùm khế ngọt em bé cười hớn hở
Cánh diều nghiêng chao…nỗi nhớ nơi đâu
 
Ta ngỡ tưởng đâu đây hương cỏ đồng quê
Trời về trưa trâu đằm mình sông vắng
Đồng lúa xanh gió chạy theo sóng nắng
Ở nơi này nắng chạy đi đâu
 
Ta ngỡ tưởng…ngỡ tưởng…để rồi sao
Hình quê hương lồng trong từng giấc ngủ
Chốn thị thành nối khát khao sao đủ
Thỏa mãn lòng say đắm vị hương quê


hk 04/09/2010

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-31 20:33:11nhabe>
Trích đoạn: haikhang

hôm này mình mới có dịp viết tiếp bài thơ mà ý tưởng từ mùa thu

mùa thu và nhà bè cho ý kiến hoặc hoạ thêm nhé
Cuộc sống là giấc mơ
Ta cứ tưởng cõi thật
Thời gian như nháy mắt
Ta ngỡ còn đâu đây


Phiêu bồng cùng làn mây
Ngắm bình minh thức dậy
Hoang vu miền lau sậy
Lướt gió bạt vi vu.

Thời gian vụt thoi đưa
Đường tương lai rộng mở
Hít thật sâu nhịp thở
Lời ngọt ngào trái tim

Thời gian chợt lặng im
Nghe thì thầm gió hát
Sa mặc, nắng gió cát
Chẳng khuất phục đời ta  ....
 
Cánh cửa đời bao la
Sức ta dòn chân bước
Hãy cùng nhau đồng sức
Vì cuộc sống tương lai
 
Nào cùng đếm một hai
Không gì là không thể
Những mưa ngàn gió bề
Đời ai chẳng trải qua…


nhà bè, mùa thu ak
 đúng là gặp nhau thì cứ vui đi, chúng ta có thể kẻ bắc người nam, nhưng lại có duyên là bạn, vậy thì thật tự nhiên, thật thoả mái để cùng nhau cho ý thơ chúng ta đi lên, cùng trao đổi cuộc sống cho tương lai thi vị hơn
mình cảm ơn mùa thu về bài thơ "xa khung trời kỷ niệm", bài thơ này  đã động viên mình trong mấy ngày qua, mấy ngày mà mình thật sự hoang mang về tinh thần, tưởng không thể viết tiếp được, nhưng nay thì mình đã không còn như vậy nữa. cảm ơn các bạn

chào HK, MT,
đối với nb bắc, nam, trung không là vấn đề...nb thích chơi với bạn hợp tính mình...có nghĩa là có thể hiểu nhau và...không đâm sau lưng nhau[:)]...
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay tôi trở lại về bên thơ
Để nhớ về một thời bừng hoa lửa
Chợt ngẫm nghĩ về hai từ xấp ngửa
Mặt trái phải của cuộc sống hiện nay .

Xòe bàn tay ngắm nghía những vân tay
Cuộc đời trong những vệt gân số phận
Nó chằng chịt hay trơn tru láng mịn
Nỗi khổ đày hay hạnh phúc đơm bông ?

Xấp bàn tay để thấy những đường gân
Nó xanh xao hay dạn dày sương gió .
Những ngón tay thon dài vương nhung nhớ
Lướt điệu buồn trong cung sắc thanh cao
mình bạn quá khong có thời gian thăm 2 bạn nữa
xin trích lại mấy câu thơ mà mùa thu từng viết,
có lẽ cuộc đời như sự sấp ngửa của bàn tay
và con người ta cũng thế, nhưng dù cuộc sống có thế nào thì cũng phải tự tin và đi tiếp thôi
các bạn đang nói về chủ đề cha mẹ, 1 chủ đề không mới nhưng thật sự nó ẩn chứa rất nhiều tình cảm
mình sinh ra và lớn lên trong cuộc sống không lấy gì là sung sướng lắm, tự lập từ nhỏ và cho đến bây giờ mọi điều mình làm đều do mình cố gắng , quyết tâm... bên cạnh mình luôn có sự động viên về tinh thần của gia đình , bố mẹ. và bố mẹ đã trở thành 1 đề tài xuyên xuốt cuộc đời thơ văn của mình
xin gửi lại mấy dòng tời mùa thu và nhà bè
mình ít thăm các bạn hãy thông cảm và nhớ để lại những dòng tâm sự
vì tự bao giờ mình không biết, các bạn đã trở thành đời sống tinh thần không thể thiếu trong mình
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Haikhang, Nhabe và các bạn, mấy hôm nay MT cũng bận rộn lắm lắm, chắc chủ nhật, thứ hai may ra đỡ hơn . Rất cảm động những trải lòng của bạn, công việc là trước tiên, đừng lăn tăn nhiều bạn nhé !

THỜI GIAN

Thời gian chẳng đợi chờ
Cứ lao nhanh vun vút
Từng phút giây hạnh phúc
Chẳng điều gì âu lo.
..........(Các bạn tiếp nha, nếu có thời gian...)








Nếu bạn nghĩ mình hạnh phúc, bạn sẽ là người hạnh phúc.
Đăng nhập để trả lời
0
Thời gian chẳng đợi chờ
Cứ lao nhanh vun vút
Từng phút giây hạnh phúc
Chẳng điều gì âu lo.

cuộc sống là giấc mơ
ta cứ tưởng cõi thật
thời gian như nháy mắt
ta ngỡ còn đâu đây
.........................
 mình viết mấy câu thơ tiếp theo ko biết có đúng những suy nghĩ của mùa thu ko?
 rất vui nhân ý kiến các bạn
 nhà bè ak
 tuy độc lập là tốt nhưng vất vả lắm mà chưa chắc đã bằng bạn bè cùng trang lứa đâu, hơn tất cả vẫn cần có sự giúp đỡ của 1 ai đó, cậu sẽ vững tin hơn bước tiếp
tuy thế đến lúc này mình luôn yêu cuộc sống tự lập
 hơi kỳ 1 chút
hk

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: haikhang

Thời gian chẳng đợi chờ
Cứ lao nhanh vun vút
Từng phút giây hạnh phúc
Chẳng điều gì âu lo.

cuộc sống là giấc mơ
ta cứ tưởng cõi thật
thời gian như nháy mắt
ta ngỡ còn đâu đây
.........................
mình viết mấy câu thơ tiếp theo ko biết có đúng những suy nghĩ của mùa thu ko?
rất vui nhân ý kiến các bạn
nhà bè ak
tuy độc lập là tốt nhưng vất vả lắm mà chưa chắc đã bằng bạn bè cùng trang lứa đâu, hơn tất cả vẫn cần có sự giúp đỡ của 1 ai đó, cậu sẽ vững tin hơn bước tiếp
tuy thế đến lúc này mình luôn yêu cuộc sống tự lập
hơi kỳ 1 chút
hk



HaiKhang, cám ơn lời khuyên...nb nghĩ sống sao mình thấy thoải mái là được[:)]...nếu sống mà mình không được làm theo ý muốn thì sẽ bực bội...[:)]

cuộc đời như cơn gió thoảng
làm sao thoải mái vui tươi
đừng giận bữa trước
rồi hờn bữa sau...

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-28 05:55:32nhabe>
Trích đoạn: haikhang

Hôm nay tôi trở lại về bên thơ
Để nhớ về một thời bừng hoa lửa
Chợt ngẫm nghĩ về hai từ xấp ngửa
Mặt trái phải của cuộc sống hiện nay .

Xòe bàn tay ngắm nghía những vân tay
Cuộc đời trong những vệt gân số phận
Nó chằng chịt hay trơn tru láng mịn
Nỗi khổ đày hay hạnh phúc đơm bông ?

Xấp bàn tay để thấy những đường gân
Nó xanh xao hay dạn dày sương gió .
Những ngón tay thon dài vương nhung nhớ
Lướt điệu buồn trong cung sắc thanh cao
mình bạn quá khong có thời gian thăm 2 bạn nữa
xin trích lại mấy câu thơ mà mùa thu từng viết,
có lẽ cuộc đời như sự sấp ngửa của bàn tay
và con người ta cũng thế, nhưng dù cuộc sống có thế nào thì cũng phải tự tin và đi tiếp thôi
các bạn đang nói về chủ đề cha mẹ, 1 chủ đề không mới nhưng thật sự nó ẩn chứa rất nhiều tình cảm
mình sinh ra và lớn lên trong cuộc sống không lấy gì là sung sướng lắm, tự lập từ nhỏ và cho đến bây giờ mọi điều mình làm đều do mình cố gắng , quyết tâm... bên cạnh mình luôn có sự động viên về tinh thần của gia đình , bố mẹ. và bố mẹ đã trở thành 1 đề tài xuyên xuốt cuộc đời thơ văn của mình
xin gửi lại mấy dòng tời mùa thu và nhà bè
mình ít thăm các bạn hãy thông cảm và nhớ để lại những dòng tâm sự
vì tự bao giờ mình không biết, các bạn đã trở thành đời sống tinh thần không thể thiếu trong mình


chào HaiKhang, lâu mới gặp...những người tự lập thân rất giỏi...nhiều nghị lực hơn người được bố mẹ che chở...nb sau 75 cũng phải đi buôn gạo chung với bà cô...cũng gian khổ lắm...có khi phải ôm gạo chạy vào rừng trốn...có khi bị tịch thu mất cả vốn...xấp bàn tay thấy nổi gân xanh...nb gọi đó là kỷ niệm những ngày tự lập...HK thấy đó không phải mình HK là khổ đâu...nb cũng khổ đâu kém...có điều tính nb lạc quan lắm...buồn mốt chút rồi quên... ngày mai buồn tiếp[:)]...HK có buồn thì vô đây làm thơ chọc Mùa Thu và nhabe cho vui[:)]

Đăng nhập để trả lời
0
Hãy mãi là "người dưng" thật dễ thương(không làm tổn thương người khác ) ....phải không các bạn?
có thể trong mỗi hoàn cảnh thì cách sống của con  người khác nhau. mùa thu có thật nhiều niềm vui trong cuộc sống... còn mình, có 1 niềm đam mê thơ ca thật lớn lao, nhưng giữa cuộc sống này  còn mấy ai có thể cùng niềm vui với mình nữa đây, những người sống quanh tôi... có ai đâu...và có thể mình lãng mạn quá nên cũng không có mối tình nào chọn vẹn
mình ngẫu hứng làm bài thơ này, và có thể mai kia mình muốn thay đổi nhưng bây giờ thì mời các bạn thử coi nhé

Chuyện đò sang sông




Chuyện xưa kể một làng quê
Hai căn nhà nhỏ liền kề cũng nhau
Anh ngõ trước em lối sau
Dậu cây mướp vẫn một màu xanh non
Thấm thoắt độ tuổi trăng tròn
Lời yêu anh nói. Em còn phân vân…
Mang duyên gặp gỡ hồng trần
Cây đa bến nước thắm nồng xóm thôn
Hai đứa như thể keo sơn
Tưởng không chia cắt tưởng thơm ái tình
Ngờ đâu đò ngỡ lặng thinh
Áo hồng khuất bóng. Tôi mình ngẩn ngơ
Đò ơi yêu tự bao giờ?
Qua còn đợm thắm sao giờ sang sông?
Vật vờ giữa ngả hoài mong
Tự thân tôi biết “ kẻ không có gì”
Cả đời một mác nhân thi
Lo sao cho đặng những gì em mong
Tôi chỉ vài lá trầu không
Em mơ gác tía muốn nằm đệm êm
Lầu son ai đó tặng em
Tôi về say giấc mộng đêm giưa trời
Thơ văn làm bạn với đời
Cầm cây bút viết…cho  người như tôi
………………………………………
Cuộc sống chỉ có vậy thôi…
………………………………………..
 
Hk 09/08/2010


Đăng nhập để trả lời
0

Cảm ơn các bạn đã P.M.T và Galaxiesghé thăm trang thơ và cùng đối thơ với chủ đề mùa thu, mình rất vui.Bạn viết tắt chữ KTS là gì thế?Có phải là nghề kiến trúc sư không?Nếu không đúng bạn viết rõ dùm mình chữ viết tắt nhé, cho MT hỏi, đó có phải là nghề nghiệp của bạn không?Nếu quả đúng thì mình sẽ viết bài thơ đáp sau nhé ! Ngày mai mình báo cáo trước hội đồng một số việc, nên hơi bận rộn vào tuần này, hy vọng những tuần kế tiếp mình có thời gian nhiều hơn, MT sẽ viết thơ cùng các bạn. Chúc các bạn vui và hạnh phúc với những ước mơ của mình, biến những ước mơ thành sự thật.
Mùa Thu


MT chắc là hiền lắm, mến tặng MT bài thơ dưới đây,
và cũng là nghề nghiệp của tôi hiện tại. Nghề thiết kế của tôi chủ yếu về đêm,
còn ban ngày có khi phải ngủ gục, do vậy tôi thường hay mơ giữa ban ngày !.
Chúc MT vui.

P.M.T
---------------------

Chiều thứ bảy
P.M.T

Chiều thứ bảy trường tan
Đường quen lá me vàng
Ngõ về quen gác vắng
Chiều Sài Gòn thênh thang...

Chiều thứ bảy trường tan
Hàng bông Sứ buông tàn
Đỗ dài sân trường lặng
Giảng đường buồn giăng ngang.

Mùa thu về chưa em,
Cho hoàng hôn còn sót lại trên thềm
Để đồ án thâu đêm còn dang dở
Trên áo em, màu giấy thuở tương tư.

Má em hồng giảng đường thơm bông Sứ
Tóc cài trâm anh vẽ tự hôm nào
Son để dành trên áo lúc bên nhau
Giờ Họa thất anh pha màu nắng rụng.

Đường chiều nhung
Trong mắt xa.
Chiếc xe cũ theo tôi sống xa nhà
Ba lô bạc cùng dăm ba quyển sách
Biết tôi nghèo, em đâu trách lẽ cao sang.

Chiều thứ bảy trường tan
Đường xưa nắng hoen vàng
Chân đê diềm lụa trắng
Em ơi, mùa thu sang.

Chiều nay tôi về,
Cho kịp mùa thu...
P.M.T

Bạn rất hài hước khi nói về nghề nghiệp của mình, bạn thường mơ giữa ban ngày ư ?[:)]
Thế ban ngày bạn cũng thiết kế công trình mà? Sao lại phải ban đêm? Mình cũng chưa thật rõ về công việc của bạn, bạn có thể kể mình biết nhiều hơn về công việc KTS của bạn được chứ ?
Theo bài thơ bạn viết, hình như bạn đang là sinh viên, bạn thường phải làm đồ án môn học, nếu vậy thì ban ngày bạn đi học, ban đêm bạn làm đồ án . Mơ mộng và viết thơ khi mặt trời tỏa nắng.Nếu vậy hy vọng trong tương lai gần, bạn sẽ mơ vào ban đêm và cống hiến tài năng của mình cho xã hội vào ban ngày !
Cảm ơn bạn đã tặng thơ.

Mùa Thu


Vườn xưa
P.M.T
                              Sài Gòn cũ theo mưa mùa, nắng đổ
                             Anh vẫn thương từng góc phố không tên.

Em tôi đi,
Đèn khuya phố tối.

Anh em mình chưa biết nói chia tay
Cây Ngọc Lan buồn cho bóng đỗ dài
Em qua đó, anh bên nầy xa lắm...

***

Anh ở lại đây,
Em nơi ngàn dặm,
Xứ không thân cút côi em ở tạm 
Trời Cali chắc hẳn còn lạ lắm
Giử hộ anh người em gái Việt Nam.

Em tôi hay hát
Một mình.
Hát vậy thôi, chớ chẳng nhớ lời ca
Chạy lanh quanh với hai mớ đuôi gà
Em hư quá, để qua giờ đi học.

Anh ở lại đây,
Còn quê hương này,
Còn tuổi bạc qua từng ngày kham khổ
Sài Gòn cũ theo mưa mùa, nắng đổ
Anh vẫn thương từng góc phố không tên.

***

Ghế đá chông chênh,
Vườn lên man mác.

Lá Mận vàng theo chân kêu xào xạc
Trước sân nhà rơi lạc búp hoa Lan
Thương giấy trắng, em mang vào trang vở.  
Trưa nay, cây Lan già vẫn nở
Vẫn rụng đầy, chờ em gái ở tha hương.

Xin cảm ơn người lữ khách bên đường
Giử lại đây, cho tình thương gần lại.
Cảm ơn em, mảng màu tranh vụng dại
Gởi về anh đang còn lại quê nhà.

***

Tuổi thơ buồn như vừa mới bước qua
Tiếng gà bên sao nghe xa biền biệt
Gánh hàng rong rao gì tôi không biết
Sài Gòn trưa, ai đã viết thành thơ.

Buổi thiên thai theo ký ức xa mờ
Đồng dao Việt lúc ấu thơ ta đã đọc
Tay dấu sau lưng, úp mở tuổi học trò
Tập tầm vông, tay không tay có
Tập tầm vó, tay có tay không...

Gói ly tan, anh ôm lấy trong lòng
Thương em gái xứ người thân đơn độc
Mới ngày nào mẹ đánh đòn em khóc
Nhỏ đuôi gà, đi học bắt anh đưa.

***

Nắng Sài Gòn lưa thưa màu bàn bạc
Cây Mận gù xơ xác đứng ngó quanh
Ký ức xưa còn đọng lại trên cành
Ngõ nhà mình như chẳng nhận ra anh.

Phố cũ thay trưa,
Vườn xưa thay lá.

                                    Sài Gòn 1984.




CON ĐƯỜNG DÀI PHỐ NẮNG

Nắng Sài Gòn hôm nay có vàng hanh
Có đợi em qua con phố chạy quanh
Hai đuôi tóc gà con giỡn nắng
Ngày ấy em đi mưa rây hạt nặng
Mắt nai buồn ngơ ngát nhìn xa xăm
Dõi mắt anh bóng em từ xa thẵm...
Bước vô hồn anh lặng ngắm hoàn hôn...

Rồi từ đó mấy mùa thay lá rộn
Bước chân còn bề bộn nhịp thời gian
Hạ năm nay phượng nở sắc huy hoàng
Phương trời ấy em có buồn mắt nhớ
Và có nghe tiếng lòng mình trăn trở
Vọng quê hương một thuở - ngày thơ xanh
Cổng trường xưa mở rộng với tình lành
Chờ đợi mãi tiếng chim oanh về reo hót
Chiều Hạ buồn...nhìn sóng biển sỏi bọt
Quê hương mình vẫn lãnh lót tiếng chim khuyên
Từng hồi buồn gọi mãi bạn thân thương
Ngày thơ ấy vấn vương ...giờ rất nhớ
Hạ nay về tiếng ve sầu than thở
Bóng thư sinh ngày ấy không về thăm
Đàn ngân vang trổi điệu nhạc bổng trầm
Lời rưng rức ngày chờ xa thăm thẵm

Mình anh bước con đường xưa lẳng lặng
Phố Sài Gòn... Bóng em mãi xa xăm...!
Hàng me xanh sót lại vài vệt nắng
Chạm mắt buồn mi nặng đắng bờ môi !

HRPT

Ồ! Thơ bác làm năm 1984
Năm đó rồi những năm sau
cháu chưa ra đời

Bác ơi ! Thơ bác tuyệt vời
1985 bác viết _ Cháu chưa ra đời
tiếc ghê !

Thơ bác, giờ cháu được đọc say mê
Bác ơi ! Cháu ra đời muộn
Tiếc ghê ! Bác à !

X _ X


Rất vui được làm quen với bạn Xa_xăm.


Chào bạn nhỏ Xa_xăm.
Nếu chú đoán không lầm,
Xa học nghề "chú sĩ" (Doctor).
Chúc mừng đốc-tơ Xăm.

Mần thơ hồi tám lăm (1984),
Lãng mạn dư trăng rằm !
Chú đâu chừng hăm mốt,
Nghề chú học sáu năm (1982-1988).

Nè thi sĩ Xa_xăm,
Coi vậy mà gần lắm.
Do tẹc-nét (internet) hơi chậm,
Chút nữa phải đi làm,
Hôm nào chú ghé thăm.

Nói nhỏ:  Đừng kêu chú bằng... bác!, và phải ráng học.

 P.M.T


He...he...he...

Vậy là "chú" 47
Bố con mới 45
"Chú" hơn bố 2 tuổi
Cháu gọi "bác" không lầm
Cháu là Nhóc Xa Xăm
Học cùng trường HRPT
Đúng là Nhóc "đóc-tơ"
Nhưng lại thích vần thơ
Và đọc đến ngẩn ngơ
Thơ bác Triết tuyệt giờ
Ngày xưa đến ngày mai...
...
Đọc vẫn nghe hay mãi
Bây giờ cháu học ngay
Khi rỗi vào đọc lại
Đọc mãi vẫn thích hoài
Hay ! hay ! hay!
Thơ "chú" quá hay đấy!

X _ X

$ Cháu xin hỏi nhỏ: Sao không được gọi "chú bằng bác" vậy? Bác hơn tuổi bố cháu mà-Nghĩa là bác vai vế anh của bố, anh của bố thì cháu gọi là "bác" đúng rồi !


@ Cô Mùa Thu ơi ! Bác P.M.T === tôn kính của cháu đã 47 tuổi rồi  đó !  Bác P.M.T của cháu làm KTS lâu năm lắm rồi ! Hổng chừng ngang bằng tuổi của cô Mùa Thu đấy ! He he heh...


Cô Thu ...rất là hiền
Miệng cười rất có duyên
Dáng hình như cô tiên
Đọc truyện tranh cháu ghiền
Vì cô tiên rất hiền
Hay làm việc thánh thiện

Bác Triết bận liên miên
Ngày làm việc liền liền
Đêm về còn đồ hoạ
Để sáng mai trình diện

Bác là thầy lâu năm
Trên giảng đường rất chăm
...

( He he he... Bác P.M.T tôn kính của cháu ơi ! Bác vào viết tiếp giúp cháu nhé ! Cháu chạy ra việc gấp ạ ! )

X _ X

Xa_xăm
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Trucly nhiều, em đang vướng chuyện tình cảm phải không ? Lúc nào có thời gian, chị em mình trao đổi bên Nhật ký nhé !
Cảm ơn bạn Xa-xăm đã thông tin và có dẫn chứng.Quả là khả năng phán đoán của MT không chính xác rồi. Hãy cho phép MT dùng từ bạn , bởi vì chúng ta là những người bạn thơ. Mặc dù tuổi tác có thể chênh lệch bạn nhé.
MT

Nếu bạn nghĩ mình hạnh phúc, bạn sẽ là người hạnh phúc.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-21 13:21:35Mùa Thu>
Trích đoạn: galaxies

TRẢ LẠI MỘT MÙA THU

Bông cúc vàng
sắc thắm đoá cùng ai?
Là nỗi niềm trăn trở dài năm tháng
Lá vàng thu rơi nhẹ thềm êm ắng
Mưa thu về, vương ướt đọng bờ mi.

Dáng thu mềm yểu điệu nét Tây Thi
Hàng mi khép, hé nụ hồng cười mỉm
Mà ngất ngây, trái tim tình thấu hiểu
Để mùa về sao xuyến nỗi chờ mong !

Mặt trời buồn nên cứ mải thong dong
Ươm nắng vàng
dịu dàng lên góc phố
Khi nhung nhớ gói hương làn hoa sữa
Gởi gió mây ngàn ......mang trả lại mùa thu !



Trả lại tình thu
P.M.T

Em biết yêu mùa thu
Từ khi tim còn bé
Lá thu vàng nhè nhẹ mở hồn thơ
Gió cũng sợ,
Mà mưa em cũng sợ
Sợ mất anh ngay tự thuở ban đầu.

Anh biết yêu mùa thu
Từ khi em còn bé
Buổi chợ chiều theo mẹ tóc cài nơ
Xa cũng nhớ,
Mà gần anh cũng nhớ
Em nỡ đành trả lại thuở tình thu.

P.M.T


GỬI LẠI MỘT MÙA THU

Thủa bé yêu mùa Thu
Dần lớn lên cũng thích
Lá vàng trải hoa cúc
Màu nắng chẳng giờ phai
Trong ánh mắt chú Nai
Ngơ ngác nhìn ngỏ vắng...

Một ngày buồn ... Thu ra đi lẳng lặng
Rừng Thu vắng...
Lá vàng vẫn mãi rơi !!!
Sương giăng trắng...hun hút lối xa vời !

Gió trở về tìm lại...
Bóng dáng xưa nào phai !
Dáng Trăng gầy đợi mãi...
Bước chân về...  nỗi nhớ... chờ u hoài !

Gót hài ai đi qua
Thổn thức trong chiều tà
Bóng sầu Thu nghiêng ngả...
Lối mòn Thu...xa vẫn xa

Thu gửi lại rừng già
Một mùa Thu trút lá
Mây buồn giăng khắp ngả
Mưa trĩu hạt...lệ sa !

Người vẽ nên cảnh sắc
Một bức tranh thuỷ mặc
Rừng Thu buồn huyễn hoặc
Giọt sương điểm hạt mai
Ánh mắt Thu u hoài
Ngỏ sầu mòn chờ mãi
Bao mùa lá thu phai !

galaxies



NHẬN LẠI MÙA THU

Sắc lá vàng và mùa thu cứ đến
Lao xao về những vạt nắng lung lay.
Gió lan tràn bên khung cửa hây hây
Mùa trả lại ca từ xưa vụn vỡ.

Đưa tay hứng cơn mưa thu bỡ ngỡ
Lóng lánh là giọt ánh mắt ngây thơ.
Người trả lại những ký ức mộng mơ
Xin nhận lại
           tạc mùa thu......kỷ niệm.

Mùa Thu
Nếu bạn nghĩ mình hạnh phúc, bạn sẽ là người hạnh phúc.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-21 13:33:21Mùa Thu>
Trích đoạn: P.M.T

TRẢ LẠI MỘT MÙA THU

Bông cúc vàng
sắc thắm đoá cùng ai?
Là nỗi niềm trăn trở dài năm tháng
Lá vàng thu rơi nhẹ thềm êm ắng
Mưa thu về, vương ướt đọng bờ mi.

Dáng thu mềm yểu điệu nét Tây Thi
Hàng mi khép, hé nụ hồng cười mỉm
Mà ngất ngây, trái tim tình thấu hiểu
Để mùa về sao xuyến nỗi chờ mong !

Mặt trời buồn nên cứ mải thong dong
Ươm nắng vàng
dịu dàng lên góc phố
Khi nhung nhớ gói hương làn hoa sữa
Gởi gió mây ngàn ......mang trả lại mùa thu !

MT


Trả lại tình thu
P.M.T

Em biết yêu mùa thu
Từ khi tim còn bé
Lá thu vàng nhè nhẹ mở hồn thơ
Gió cũng sợ,
Mà mưa em cũng sợ
Sợ mất anh ngay tự thuở ban đầu.

Anh biết yêu mùa thu
Từ khi em còn bé
Buổi chợ chiều theo mẹ tóc cài nơ
Xa cũng nhớ,
Mà gần anh cũng nhớ
Em nỡ đành trả lại thuở tình thu.

-----------------------------------------------
Dạo qua vườn thơ của MT tôi thấy ấm, MT làm thơ về kỹ sư nghe thật gần gủi.
Nhưng sao không thấy vài dòng dành cho KTS ?. Đùa chút thôi. Chúc MT vui.

MT tặng P.M.T bài thơ về một khía cạnh nghề nghiệp của bạn nhé !Mong bạn vui

VẼ MÙA THU

 Trả lại người khoảng trời xưa sắc đổ
Trả lại người, cảnh sắc lá vàng thu.
Để rồi người vẽ màu mắt hương nhu
Trong xa vắng, ghi tạc hình ký ức.

 Trả lại người, những u sầu uẩn khúc
Vào sắc màu trong bản vẽ mênh mang.
Gửi nhung nhớ vào khoảng nắng thênh thang
Đêm thì thầm, tạc lâu đài kiến trúc.

Mùa Thu
Nếu bạn nghĩ mình hạnh phúc, bạn sẽ là người hạnh phúc.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-23 03:26:38nhabe>
Trích đoạn: Mùa Thu

Cảm ơn Haikhang và Nhabe , cảm ơn sự chia sẻ cảm thông của các bạn .
Các bạn gửi tiếp những vần thơ nữa nghen. Mình vừa mới viết bài thơ mới, nhưng chưa biết nên đặt tựa đề là gì?Các bạn góp ý nha

(Tặng sinh viên )

Ghé thăm em, một sáng hồng tươi xinh
Em bé nhỏ, áo trắng vờn trong nắng
Ánh mắt em , khấp khểnh cười duyên dáng
Rộn tâm hồn, xen lẫn những niềm vui  .

Ánh đèn khuya, rọi bóng dáng em tôi
Chăm chỉ học những điều hay lẽ phải
Nếu khó khăn, vượt qua không quản ngại
Yêu gia đình, ráng học tập vươn lên.

Tôi yêu em, không chỉ để ngợi khen
Mà cảm nhận tâm hồn em trong sáng
Em mãi là ban mai hừng tia nắng
Vượt đêm trường, đến bến đích tương lai.
MT


bài thơ Mùa Thu nói về một người con gái...nb thích tựa càng ngắn càng tốt nên muốn đặt tựa là "em" [:)]...chỉ là ý kiến của nb thôi...các bạn có tên nào khác thì xin góp ý ...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-18 17:56:58nhabe>
Trích đoạn: Mùa Thu

Cảm ơn bạn đã cùng chia sẻ những dòng thơ tràn cảm xúc, sự so sánh ý tứ rất duyên, biển như người tình nhỏ bé đáng yêu, lúc dịu dàng , yêu kiều và quyến rũ, lúc lại nồng nàn, da diết quá phải không bạn ? Biển mãi là bản tình ca không có hồi kết thúc, phải chăng biển chẳng biết đến khổ đau.....
Cuộc sống đã cuốn trôi đi nhiều điều và nỗi buồn cũng chẳng chừa một ai , ngày mai là ngày mà tôi vĩnh viễn đã mất đi người thân, tình yêu bé nhỏ của tôi , thiên thần trong sáng của tôi, ngôi sao nhỏ lung linh của gia đình tôi......nhưng linh hồn bé sẽ sống mãi trong tâm tưởng của chúng tôi :

KHÓC

( Nhớ ngày bé TH ra đi, ngày 4 tháng 5 âm lịch )

Khi mặt trời chưa kịp hé hừng Đông
Sương đọng buồn khóc than lời từ tạ
Giọt nước mắt chứa chan miền đất lạ
Mãi xa rồi khỏanh khắc tuổi thần tiên.

Năm năm rồi, tưởng ký ức ngủ quên
Mưa trở về sối thác buồn nghiệt ngã
Bản giao hưởng , gam màu trầm vật vã
Xé tâm hồn ,tan tành mảnh bi ai

Khuôn mặt bé sắc hồng hào chẳng phai
Bàn tay nhỏ ngón thon dài yêu dấu
Đợi mẹ về quàng vòng ôm bíu vấu
Tha thiết gọi, đau thắt lòng : "Mẹ ơi !"

Mười ngày đêm, không một phút nghỉ ngơi
Cố níu kéo, từng  phút giây chờ đợi
Ba công tác trời Tây xa vời vợi
Không kịp về vĩnh biệt phút chia xa

Thời gian ơi !Tất cả rồi sẽ qua
Nhưng tình yêu chẳng bao giờ biến mất
Những nỗi đau, ẩn tình riêng uẩn khúc
Âm ỉ buồn , mạch ngõ ngách khổ đau

Gia đình nội chẳng kịp thấy con đau
Trước phút chia xa, con thì thầm với mẹ
Bằng nước mắt thay lời yêu thỏ thẻ
Nhắn với ba rằng :"Con nhớ mẹ nhớ ba !"

Đó những lời mà mẹ diễn giải ra
Con nằm im, ngây thơ hồn bất động
Giọt nước mắt chảy tràn trong thầm lặng
Vĩnh biệt gia đình :"Con mãi tuổi ......lên ba !"

MT



nhabe chia buồn cùng Mùa Thu và gia đình...bé TH ra đi là sự mất mát lớn cho MT...trong cuộc đời ai cũng phải chịu những sự chia tay với người thân...sớm hay muộn thôi...nên đừng buồn nhiều...MT hãy nghĩ là bé TH đã đến được một nơi bình an...nơi mà MT không phải lo lắng gì cho bé...và một ngày nào đó MT sẽ gặp lại bé...cám ơn lời phê bình của MT về bài biển của nb...cũng nhờ bài biển của MT làm chất xúc tác...
Đăng nhập để trả lời
0

(Hình ảnh và nhạc do H S tặng )

MƯA NHẸ NHÀNG

(Tặng bạn Hợp Sếch)

Cơn mưa chiều thầm lặng đến bên tôi
Cứ nhẹ nhàng bên hiên nhà dịu vợi.
Ngọn gió về thổi tan điều nghĩ ngợi
Kỷ niệm buồn mưa giăng mắc đầy tay.

Giọt mưa về tí tách chiều hôm nay
Bay bay theo cánh diều lộng gió.
Ướt lòng ai, hay ướt mềm mắt lá
Xa cách
            ngập ngừng
                           mưa hát nhẹ bên tôi.
MT


Nếu bạn nghĩ mình hạnh phúc, bạn sẽ là người hạnh phúc.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 22 23 24 25 26 » »»