Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Hơn cả tình yêu

1 trả lời, 1.272 lượt xem — Trang 1 / 1
NGUYÊN TÁC: NO GREATER LOVE
DABIELLE STEEL
 
Người dịch: Thanh Bình, Việt Anh. Đức Lân
Đánh máy: coco_trencungtrang
 
CHƯƠNG 1
 
10 tháng tư năm 1912
 
Tiếng động duy nhất trong phòng ăn là tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ to lớn và lộng lẫy trên mặt lò sưởi và thoảng hoặc là tiếng sột soạt của chiếc khăn bàn bằng vải lanh mà nàng thích. Cả thảy có mười một người trong phòng ăn khổng lồ và trời lạnh đến mức Edwina phải khó nhọc lắm mới động đậy được các ngón tay. Nàng liếc mắt nhìn xuống chúng và bắt gặp nhưng tia lấp lánh của chiếc nhẫn đính hôn dưới ánh sáng ban mai. Và rồi nàng khẽ mỉm cười khi liếc sang cha mẹ ở phía bên kia bàn.
Dù đôi mắt cha có cúi gằm xuống đĩa, nàng vẫn nhận ra sự tinh quái trên khoé miệng của ông. Nàng biết tỏng rằng cha nàng đang nắm tay mẹ dưới bàn. Sáp lại bên nhau, bao giờ họ cũng chọng ghẹo cười đùa và thì thầm với nhau một cách thích thú, chẳng gì bạn bè của họ vẫn thường nói rằng chẳng thường nói rằng không có gì lạ nếu họ có đến sáu mặt con. Ở tuổi bốn mươi mốt, Kate Winfield trông vẫn hệt như một cô gái. Bà có khuôn mặt diễm lệ và chiếc eo thon thả. Đi xa xa phía sau lưng bà, thật khó lòng phân biệt được Kate với Edwina, cô con gái đầu lòng với dáng người cao cao, mái tóc đen sáng và đôi mắt to xanh hệt như mẹ. Hai mẹ con rất khăng khít với nhau, và cả gia đình đều như thế. Trong gia đình ấy, ngày nào cũng dậy lên tiếng cười, tiếng hò reo, những lời đùa bỡn và những trò tinh quái.
Lúc này, Edwina thật khó giữ được nét mặt nghiêm trang khi cậu em George đang phì phà ra khói trong căn phòng mà bác Rupert, Huân tước Hickham, muốn giữ cho hơi lạnh hơn Bắc Cực một chút. Những đứa trẻ nhà Winfield không quen với bầu không khí ấy. Chúng đã thích nghi với sự êm ả của cuộc sống Mỹ với khí hậu ấm áp của miền California. Một tháng trước đây cả lũ bọn chúng đã kéo từ San Fancisco tới để thăm các bác và báo cho họ về chuyện đính hôn của Edwina. Những sợi dây ràng buộc chúng với nước Anh đã được nối lại. Elizabeth, chị của Kate đã lấy Huân tước Hickham cách đây hai mươi bốn năm và đến sống ở Anh để trở thành đệ Huân tước nhị phu nhân và nữ chủ nhân của Trang viên Havermoor. Năm hai mươi mốt tuổi bà đã gặp Huân tước Hickham, - một người già hơn bà rất nhiều - khi ông cùng bạn bè đến California, và thế là bà đã cuốn gót theo ông. Hơn hai chục năm sau, những đứa cháu của bà vẫn không tài nào hiểu nổi ông hấp dẫn bà ở chỗ nào. Huân tước Hickham là một người xa cách và cộc cằn, một kẻ cực kỳ không hiếu khách. Ông hầu như không bao giờ cười và cả đám trẻ đều hiểu rõ rằng ông vô cùng khó chịu khi thấy trẻ con trong nhà. Chẳng phải ông không ưa gì chúng, bác Liz thanh minh như vậy, chẳng qua là ông không cần sự hiện diện của chúng, hay bất cứ đứa con nào của chính ông.
Theo cách thanh minh này thì có thể hiểu được sự phật ý của bác Rupert khi George bỏ nhiều con nòng nọc nhỏ vào món rượu bia của ông sau khi ông cùng cha đi săn vịt. Thật ra đã từ lâu bác Rupert không muốn có con. Lâu nay ông cũng thấy cần có người thừa kế Trang viên Havermoor và những tài sản kếch sù khác của ông, song đôi khi chuyện đó rõ ràng cũng chẳng phải là một phần trong Chương Trình Lớn. Bà vợ đầu của ông đã nhiều lần xảy thai trước khi chết trên giường sanh mười bảy năm trước khi ông lấy Liz. Ông thường trách Liz là đã không đem đến cho ông một vài đứa con chung, ông chẳng cần phải nhiều nhặn gì như Kate và Bertram cho cam, nhưng chắc chắn con ông sẽ phải cư xử khá hơn con cái nhà họ. Thật là chướng hết chỗ nói, ông khẳng định với vợ như vậy, cái cách mà họ lôi kéo cả đàn con như thế. Nhưng người Mỹ là như vậy đó, chẳng thể mong gì ở họ một cách cư xử cho đúng phẩm giá hoặc biết điều; chẳng có chút giáo dục và kỷ luật nào. Tuy vậy, ông cũng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm khi Edwina sắp sửa lấy anh chàng Charles Fitzgerald trẻ tuổi. Dù sao thì con bé may ra vẫn còn chút hy vọng, ông miễn cưỡng nói khi Liz báo tin cho ông.
Huân tước Hickham đã ngoài thất tuần. Ông chẳng vui vẻ chút nào khi Kate viết thư cho chị và hỏi xem cả nhà họ có thể đến ở tạm được không. Họ cần đến London để gặp gia đình Fitzgerald và công bố chuyện đính hôn, thế mà Rupert đã phát hoảng với ý nghĩ cả nhà họ sẽ kéo đến Havermoor sau khi công việc xong xuôi.
“Sao, với cả đám con cái nhà họ nữa à?” Trông ông thật sự hoảng hốt khi Liz dịu dàng đặt vấn đề với ông sau bữa điểm tâm. Sắp Giáng Sinh đến rồi và họ định đến vào tháng Ba. Liz hy vọng rằng nếu có đủ thời gian thuyết phục, Rupert ruốt cuộc sẽ đồng ý để họ đến. Từ bao lâu nay, Liz mòn mỏi muốn gặp lại cô em gái và hy vọng lũ trẻ sẽ xua tan những chuỗi ngày ảm đạm của bà. Sau hai mươi bốn năm sống tại đây với Rupert, bà đã đi đến chỗ căm ghét Havermoor. Bà thấy nhớ nhung biết bao cô em gái của mình và cả thời con gái tràn trề hạnh phúc mà cả hai đã trải qua ở California.
Rupert là một người cực kỳ khó chung sống và cuộc hôn nhân của hai người chưa bao giờ giống như trong ước mơ của bà. Hồi đầu, bà đã bị mê hoặc bởi vẻ đường hoàng, bởi phẩm tước và sự lịch lãm sâu sắc của ông đối với bà và những câu chuyện về “cuộc sống văn minh” mà họ sẽ trải qua ở nước Anh. Hai người cách biệt nhau đến hai mươi lăm tuổi, và khi đến Havermoor, bà đã sững sờ khi nhìn thấy Trang viên trông buồn thảm đến thê lương và đang trong tình trạng xuống cấp đáng kinh ngạc. Hồi đó, Rupert còn giữ một căn nhà ở London, nhưng chỉ sau một thời gian rất ngắn, Liz phát hiện ra ngay rằng ông không bao giờ sử dụng đến nó. Sau bốn năm liền không đặt chân đến đó, ông đã bán nó cho một người bạn thân. Con cái sẽ an ủi được mình, bà nghĩ như vậy và đã nôn nóng xây đắp một mái ấm, muốn nghe những giọng nói non nớt và vui tươi vang vọng trong những căn phòng ảm đạm. Nhưng rồi hết năm này sang năm kia, mỗi ngày mỗi rõ ràng hơn rằng niềm vui ấy không phải dành cho bà và bà đành sống chỉ để thấy những đứa con của Kate trong những lần hiếm hoi được trở về San Francisco. Đôi khi, ngay cả niềm vui nhỏ bé ấy cũng vuột khỏi tay bà vì Rupert đã trở nên quá thường xuyên bệnh hoạn để có thể đi du lịch, và cuối cùng ông nói thẳng là mình đã quá già. Thấp khớp, bệnh gút và bản thân tuổi già đã khiến ông không còn muốn rong ruổi khắp thế giới thêm nữa và ông cần vợ bên mình để chăm sóc cho ông ngày đêm. Thế là Liz bị cột chân ở Havermoor cùng với ông. Rất nhiều lần nhưng không muốn thú nhận, bà thấy mình đang mơ được trở về San Francisco, song đã từ bao năm nay bà không có cơ hội được thực hiện giấc mơ đó. Tất cả những điều trên khiến cuộc thăm viếng của Kate và lũ trẻ càng trở nên quan trọng đối với bà và bà vô cùng nhẹ nhõm khi cuối cùng Rupert nói rằng họ có thể ở tạm bao lâu cũng được miễn là không vĩnh viễn.
Điều này quả thực quá sức mong của Liz. Từ lần sau cùng họ đến đây đã biết bao nhiêu năm qua rồi, và bà thấy vui mừng khôn xiết. Những cuộc rảo bộ thật lâu trong vườn cùng cô em gái là tất cả những gì bà hằng mong mỏi từ bao năm nay. Ngày xưa, hai chị em trông cứ như xinh đôi, nay bà xiết bao bàng hoàng khi thấy Kate quá trẻ và quá đẹp. Kate rõ ràng vẫn còn yêu Bert rất nhiều. Điều đó khiến Liz cảm thấy hối tiếc đã lấy Rupert. Trong nhiều năm qua, bà vẫn thường tự hỏi rằng cuộc đời sẽ ra sao nếu mình không trở thành phu nhân Hickham mà lấy một ông chồng nào đó ở Mỹ.
Hồi con gái, bà và Kate thật vô tư biết bao, hạnh phúc biết bao khi còn ở nhà với cha mẹ. Cả hai đều hội nhập với xã hội một cách đích đáng năm lên mười tám, và chỉ một thời gian ngắn sau đó, đều đã được hưởng những khoảng khắc kỳ diệu trong những bữa tiệc, những vũ hội, những cuộc chiêu đãi... và rồi Rupert xuất hiện quá sớm, mang Liz theo ông về nước Anh. Nhưng không hiểu sao, dù đã sống ở nước Anh hơn nửa cuộc đời, Liz vẫn không thể nào cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này. Bà chưa bao giờ thay đổi được bất cứ điều gì mà Rupert đã thiết lập sẵn ở Trang viện Havermoor trước khi bà đến. Ở đây, bà giống như một người khách lạ, một người khách không quyền hạn, không chút ảnh hưởng nào, thậm chí, một người khách không được biệt đãi cho lắm. Từ khi hết hy vọng sinh cho Rupert một người thừa kế, sự hiện diện của bà ở đây hầu như chẳng còn mang ý nghĩa nào nữa.
Cuộc đời của bà thật quá tương phản với cô em Kate. Kate làm sao có thể hiểu được bà, với anh chồng trẻ, đẹp trai, có mái tóc đen nhánh; có sáu đứa con sinh đẹp như những món quà trời ban, ở những lứa tuổi cách quãng nhau rất đều trong suốt hai mươi hai năm mà vợ chồng họ chung sống cùng với nhau? Họ có cả thảy ba trai, ba gái, tất cả đều khôn lanh và khoẻ mạnh vì cha mẹ chúng đều đẹp đẽ, thông minh và giàu óc khôi hài. Hơn nữa, Kate và Bert hầu như lúc nào trông cũng hạnh phúc. Nhìn họ, ai cũng phải nghĩ rằng họ xứng đáng với hạnh phúc ấy. Dù Liz vẫn thường ghen với em từ nhiều năm nay và cũng thường thú nhận điều này, bà không bao giờ tự cho phép mình có tư tưởng gang tỵ hiểu theo nghĩa xấu. Mọi sự có vẻ rất công bằng Kate và Bert thật quả là những người tốt một cách chân chất, hết sức ân cần và tử tế. Cả hai đều nhận thức rất rõ cái hạnh phúc tràn trề mà họ đang nắm giữ và điều đó cũng có thể nhận ra ở lũ trẻ. Hạnh phúc của họ khiến Liz cảm thấy luyến tiếc một cái gì đó mà bà chưa biết đến... Tình yêu con... Mối quan hệ yêu thương đầm ấm giữa Kate và chồng cô. Cuộc sống bên Rupert khiến Liz trở nên trầm lặng theo năm tháng. Họ rất ít khi nói chuyện với nhau và cũng chẳng có chuyện để mà nói. Rupert chưa bao giờ đặc biệt quan tâm đến bà. Ông chỉ quan tâm đến tài sản của ông; đến lũ vịt, lũ gà rừng và gà lôi của ông. Hồi trẻ hơn thì ông quan tâm thêm bày ngựa và bầy chó của ông, nhưng còn vợ thì gần như không cần lắm, ngoại trừ lúc này, khi mà bệnh “gút” thường xuyên đến quấy nhiễu. Bà có thể bưng rượu đến cho ông, có thể lắc chuông gọi những giai nhân, có thể đỡ ông lên giường, nhưng giường ngủ của ông ở quá xa, tách hẳn giường của bà trong phòng và phải mất nhiều năm, đột nhiên ông mới chợt hiểu là bà sẽ không có con với ông. Tất cả những gì họ cùng chia sẻ với nhau là sự hối tiếc, là căn nhà chung, là cuộc đời lạnh lẽo cô đơn mà họ cùng trải qua tại đây. Mọi việc đó khiến cuộc viếng thăm của gia đình Winfield giống như một cánh cửa chớp được mở tung, như những chiếc rèm được hạ xuống cho ánh mặt trời và khí xuân trong lành của California ùa vào.
Có một tiếng nấc nhỏ, rồi một tiếng khúc khích cố nén từ phía cuối bàn đối diện với chỗ Liz và Kate đang ngồi ở hai bên Huân tước Hickham, nhưng ông có vẻ  như chẳng nghe thấy gì cả. Hai người phụ nữ trao đổi với nhau nụ cười. Liz trông trẻ ra cả mười tuổi kể từ khi gia đình Winfield đến. Được thấy em và các cháu, tinh thần sa sút của bà luôn như hồi tỉnh lại. Trái tim Kate bao giờ cũng se lại khi thấy chị gái già đi nhiều, thấy bà quá cô đơn giữa miền quê hẻo lánh này, trong căn nhà bà căm ghét, với một người rõ ràng là không yêu bà, rất có thể, chưa bao giờ yêu bà. Và bây giờ, bà mới thấm thía nỗi đau khổ khi chia tay với họ. Chưa đầy một giờ nữa là họ sẽ lên đường. Huân tước chỉ biết khi nào họ trở lại nước Anh. Kate đã mời bà đến San Francisco để chuẩn bị cho đám cưới của Edwina, song Liz cảm thấy không thể bỏ Rupert mà đi lâu như vậy nên chỉ hứa sẽ đến dự đám cưới vào tháng Tám.
Tiếng nấc ở đầu bàn phía bên kia tựa như đã làm giảm bớt sự ngột ngạt. Kate ngó xuống cô bé Alexis gần lên sáu. George đang thì thầm điều gì đó với con bé và Alexis rõ ràng chỉ chực bật cười khanh khách.-
- Suỵt... - Kate khẽ nhắc, miệng nhoẻn cười với chúng và mắt thì liếc sang Rupert. Bàn ăn sáng của gia đình họ thường không khác gì một buổi cắm trại mùa hè, nhưng ở đây họ phải giữ ý, vả lại làm theo những luật lệ của Rupert vào thời gian này cũng rất tốt cho bọn trẻ, và ông xem ra cũng vui vẻ hơn một chút so với tuổi tác. Ông thường kéo cậu bé Philip mười sáu tuổi đi săn với mình, mặc dù Philip thú thật với cha rằng cậu rất ghét điều đó, nhưng cậu vẫn lễ độ cảm ơn ông bác và đi theo ông. Philip là như thế đó! Luôn chiều theo mọi ngươi, mềm mỏng, hào hiệp, lễ phép và chính chắn một cách đáng kinh ngạc so với lứa tuổi của cậu. Thật khó tin rằng cậu mới chỉ lên mười sáu. Rõ ràng cậu là đứa đứng nhất trong đám con cái nhà Winfield, ngoại trừ Edwina, tất nhiên rồi, vì nàng đã hai mươi tuổi, đã là người lớn. Trong năm tháng nữa nàng sẽ có một căn nhà riêng và một người chồng. Và một năm sau, có thể nàng sẽ sinh một em bé. Kate vẫn thường tự nhủ rằng thật khó tin là cô con cả của bà lại lớn đến mức có thể lấy chồng và sinh con.
Họ đang sửa soạn về nhà để chuẩn bị cho đám cưới. Charles cũng theo họ sang Mỹ. Chàng năm nay hai mươi lăm tuổi và yêu Edwina đến mê mệt. Run rủi làm sao, hai người đã gặp sau ở San Francisco và bắt đầu tìm hiểu nhau từ mùa hè năm ngoái.
Đám cưới sẽ diễn ra vào tháng Tám, họ mang theo nhiều yard (1 yard = 0,914 m) vải màu ngà thanh nhã mà Kate và Edwina đã sắm ở London cho bộ đồ cưới. Sắp tới đây, Kate sẽ đến tìm người thợ may của bà ở San Francisco để bà ta thêu và đính lên áo những hạt ngọc trai xinh xing, mạng che mặt thì do một bà người Pháp vừa từ Paris đến London làm. Phu nhân Fitzgerald sẽ mang nó theo đến San Francisco vào cuối tháng Bảy. Trong khi chờ đợi cũng có khối việc để làm. Bertram Winfield là một trong những người danh tiếng ở California, gia đình ông sở hữu một trong những tờ báo uy tín nhất San Francisco, do đó sẽ có hàng trăm người được mời đến đám cưới. Kate và Edwina đã soạn danh sách khách mời cả tháng và họ chỉ thấy hài lòng khi con số đã lên tới hơn năm trăm người. Nhưng Charles chỉ cười khi Edwina báo trước cho chàng rằng có thể sẽ còn đông hơn thế.
- Ở London còn tệ hơn thế nhiều. Hai năm trước, lúc cô em họ anh lấy chồng, số khách mời lên đến bảy trăm người. Tạ ơn Chúa, lúc đó anh đang ở Delli.
Suốt mấy năm gần đây, Charles đã đi chu du khắp nơi. Sau hai năm làm nghĩa vụ quân sự ở Ấn Độ, chàng phiêu lưu sang Kenya, nơi chàng sống một năm, vừa đi du lịch vừa thăm viếng bạn bè. Edwina rất thích nghe kể về những cuộc phiêu lưu của chàng. Nàng đã nài nỉ chàng đồng ý để hai vợ chồng sẽ hưởng tuần trăng mật ở Châu Phi, nhưng chàng cho như vậy sẽ hơi tẻ nhạt. Cả hai dự định sẽ trải qua mùa hè ở Ý và Pháp, rồi sau đó sẽ trở về Anh vào dịp Giáng Sinh. Edwina thầm ao ước mình sẽ có mang trong dịp đó. Nàng yêu Charles điên cuồng, và rất muốn có một gia đình đông đúc như chính gia đình nàng, một mối quan hệ đằm thắm và hạnh phúc như nàng vẫn thấy giữa cha và mẹ. Không phải họ không gây gổ với nhau. Cũng có chứ. Mỗi lẫn mẹ nàng thực sự điên tiết là những ngọn đèn chùm trong ngôi nhà ở San Francisco đều như rung bần bật, nhưng khi cơn giận nguôi đi, bao giờ giữa họ cũng lại tràn ngập tình yêu.
Họ bao giờ cũng trìu mến, khoan dung và đồng cảm với nhau, ai ai cũng có thể hiểu, bằng cách này hay cách khác, rằng Kate và Bert luôn yêu nhau tha thiết. Đó cũng chính là ước muốn của Edwina khi nàng quyết định lập gia đình với Charles. Nàng không mong muốn gì hơn thế, không cần một người đàn ông có vai vế, có tước hiệu, hoặc có một trang viên tuyệt đẹp. Nàng không mong mỏi bất cứ thứ gì dẫn bác Liz của nàng đến một quyết định điên rồ khi thuận lấy bác Rupert. Nàng thèm muốn sự nhân hậu, óc khôi hài, tinh thần trong sáng. Nàng chỉ mong một người mà nàng có thể cười đùa, trò truyện và cùng cật lực làm việc. Quả thật, họ sẽ có một cuộc sống dễ chịu. Charles sẽ chơi thể thao và đi đây đó với bạn bè, sẽ không bị trĩu nặng bởi sinh kế. Nhưng chàng là người thực sự có giá trị và nàng rất tôn kính chàng. Một ngày nào đó, có thể chàng sẽ giữ chiếc ghế của cha chàng ở Thượng Nghị Viện.
Giống như Edwina, Charles cũng muốn có ít nhất là nửa tá con cái. Cha mẹ nàng thật ra có đến bảy người con nhưng bé trai giữa nàng và Philip đã chết từ lúc lọt lòng mẹ. Điều này khiến Philip càng cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn mọi thứ. Cậu tự cho mình đã chiếm chỗ của người khác trên cương vị con trai cả, và mọi việc cậu làm, hoặc đụng chạm đến cậu, đều như trút thêm phần trách nhiệm lên đôi vai Philip. Điều này khiến cuộc sống của George đơn giản hơn rất nhiều. Lên mười hai tuổi, George chỉ thấy nghĩa vụ duy nhất của mình ở trên đời là giải khuây cho mọi người, trách nhiệm đối với cậu bao giờ cũng là một khái niệm xa xăm. Khi nào có thể, cậu ra sức “hành hạ” Alexis và những đứa bé hơn, đồng thời cũng cảm thấy phải làm sao làm dịu bớt vẻ khắc khổ của anh trai. Cậu thực hiện điều đó bằng cách khâu ngắn khăn trải giường của anh trai, bỏ những con rắn vô hại vào giày của anh, thả chuột vào chỗ này chỗ kia để hù doạ anh và ngay từ chập sáng đã cho tiêu vào món cà phê điểm tâm của anh. Philip cảm thấy rõ là sự hiện diện của George là để xua tan sự hiện hữu của cậu, và trong những cuộc theo đuổi hiếm hoi và cực kỳ thận trọng của cậu đối với phái nữ, George tựa như luôn xuất hiện, sẵn sàng cung cấp sự giúp đỡ thành thạo của mình. George không bao giờ biết e thẹn trước con gái hoặc trước bất kỳ ai. Trên con tàu vượt biển, hầu như bất cứ nơi nào Kate và Bertram đặt chân đến, họ đều được đón chào qua sự quen biết thích thú với người con trai thứ hai... “Ồ, các vị là cha mẹ của George đó à?...” Mỗi lần như vậy Kate lại giật thót không hiểu thằng bé đã gây ra chuyện gì, còn Bertram thì bật cười thích thú trước những trò đùa vô hại và rất thông minh của con. Đứa nhút nhát nhất trong đám con của họ là đứa kế tiếp: cô bé Alexis, rực rỡ hào quang với mái tóc xoăn màu kim vàng và đôi mắt xanh biếc. Ngoại trừ Alexis, tất cả những đứa con khác đều “tóc đen, mắt xanh” giống như Kate và Bert. Cô bé có mái tóc sáng đến mức gần như trắng xoá dưới ánh mặt trời.
Các thiên thần dường như đã ban phát cho George tất cả sự tin ranh và quả cảm và cho Alexis một dáng vẻ gì đó rất tinh tế hiếm hoi. Cô bé đi đến đâu, mọi người cũng nhìn theo, trầm trồ bàn tán về vẻ đẹp của cô. Cô có khả năng tan biến vào không khí chỉ vài phút và chỉ lặng lẽ xuất hiện trở lại, như trên đôi cánh êm ả, hàng giờ sau đó. Alexis là “con gái bé bỏng của Kate và “bé cưng” của Bert. Cô bé rất hiếm khi nói chuyện với ai khác ngoài cha mẹ. Cô sống hạnh phúc trong vòng tay của gia đình và sự che chở của mọi người. Alexis luôn ngồi một chỗ, im lặng, mắt đắm đuối và ít khi hé miệng. Đôi lúc, cô có thể ở trong vườn hàng giờ liền, kết những vòng hoa để mẹ đội lên tóc. Cha mẹ cô có thể làm bất kỳ điều gì cho cô, và ngoài họ ra, cô cũng rất yêu chị Edwina. Nhưng Edwina lại gắn bó nhất với đứa kế tiếp, cô bé Frances bốn tuổi. Fannie, đó là cái tên mọi người vẫn âu yếm gọi cô; Fannie với đôi má tươi tắn, bầu bĩnh, với đôi bàn tay bụ bẫm và bắp chân cứng cáp xinh xắn. Cô bé có nụ cười làm xúc động trái tim mọi người, đặc biệt là trái tim của cha, và giống như Edwina, cô cũng có đôi mắt xanh và mái tóc đen sáng. Trông cô giống hệt cha và cũng thừa hưởng cả sự tốt bụng của ông. Cô bé luôn vui vẻ, nhoẻn cười và hài lòng ở bất kỳ nơi đâu, chẳng khác gì bé Teddy. Teddy lên hai và là cục cưng của mẹ. Lúc này cậu đang bập bẹ nói và đang khám phá nhiều thứ quanh mình. Cậu có mái tóc dày và nụ cười tươi rộng toét miệng. Teddy thích chạy loăng quăng để Oona đuổi theo. Oona là một cô gái Aillen dịu dàng đã bỏ xứ từ năm mười bốn tuổi, và Kate rất hài lòng khi tìm được cô ở San Francisco. Nay cô đã mười tám tuổi và giúp Kate rất nhiều để chăm sóc đàn con. Oona thường trách Kate là bà chỉ tổ làm hỏng bé Teddy, và bà cũng mỉm cười thừa nhận cô đúng. Nhưng đôi lúc chính cô cũng rất nuông chiều chúng vì cô thành thật yêu chúng với cả tấm lòng.
Nhưng mỗi năm qua đi, Kate lại càng thấy kinh ngạc giữa sự khác biệt ngày một lớn giữa chúng, trước những tính cách độc đáo, cá biệt và trước những nhu cầu khác nhau rất xa của chúng. Chúng khác nhau về mọi mặt: từ thái độ, nguyện vọng, cho đến cách mà chúng khu xử với bà, với cuộc sống, với mọi người khác...
Từ sự rụt rè, sợ sệt của Alexis cho đến cảm giác trách nhiệm quá cứng nhức của Philip; từ sự thiếu hẳn đức tính ấy ở George cho đến sự tự tin quá mạnh mẽ và trầm lặng của Edwina. Edwina luôn tỏ ra rất chính chắn và mềm mỏng, luôn nghĩ về mọi người trước bản thân và luôn là một niềm an ủi cho Kate mỗi khi trông thấy nàng yêu Charles với cả tâm hồn và vô cùng hạnh phúc với mối tình ấy. Nàng xứng đáng được hưởng tình yêu ấy. Từ bao năm nay nàng đã là cánh tay phải của mẹ nàng, và Kate nghĩ đã đến lúc Edwina phải có cuộc sống riêng của chính nàng.
Bà chỉ ước sao nàng không phải dời sang nước Anh. Đây là lần thứ hai trong đời, bà mất đi người thân yêu tại các bến bờ ngoại quốc. Bà chỉ biết hy vọng rằng, ở đó, con gái mình sẽ hạnh phúc hơn bác Liz của nó. May mắn thay, Charles hoàn toàn khác Rupert. Charles là một chàng trai khả ái, thông minh, tử tế và có sức cuốn hút. Kate tin rằng Charles sẽ là một người chồng tốt.
Sáng hôm ấy, họ sẽ chờ đón chàng tại bến Sao Trắng ở Southampton. Chàng đã đồng ý cùng họ đi Mỹ, một phần vì chàng không thể chịu đựng được ý nghĩ phải xa cách Edwina suốt bốn tháng trời, mặt khác Bert cũng muốn chàng cùng xuống tàu với họ để “trình diện” với gia đình trước đám cưới. Họ sẽ du lịch trên chiếc thuyền mới cáu, vượt biển lần đầu tiên, và tất cả mọi người đều vô cùng phấn khích.
Lúc này, họ vẫn đang ngồi trong phòng ăn ở Trang viên Havermoor và Alexis chực bật cười khanh khách khi George hạ giọng nói một điều xúc phạm nào đó rồi phì phò thở cho ra thật nhiều hơi trong bầu không khí lạnh cóng. Bertram sắp sửa cười theo các con, thì rốt cuộc Rupert cũng đứng dậy và mọi người được tự do. Bert đi bọc quanh bàn để nói lời tạm biệt và bắt tay người anh cột chèo. Ít nhất một lần, Rupert đã thực sự nuối tiếc khi phải xa ông. Ông ta rất thích Bert và thật sự đã đi đến chỗ mến Kate sau nhiều năm trời, mặc dù vậy vẫn rất dè dặt với lũ trẻ.
- Ở đây với anh thật tuyệt, Rupert ạ. Hãy đến cho chúng em ở San Francisco chơi, anh nhé! Bert nói, hầu như tin tưởng vào lời của mình.
- Tôi e rằng điều đó hơi vượt quá sức của tôi. Họ đã thoả thuận với nhau rằng Liz sẽ du lịch đến San Francisco để dự đám cưới cùng với cha mẹ Charles. Bà thấy vô cùng nhẹ nhõm khi rốt cuộc, Rupert cũng để cho bà đi và giờ đây bà dang cùng Kate và Edwina chọn sẵn bộ áo dự đám cưới của mình.
- Nếu anh thấy khoẻ hơn thì hãy đến nhé - Hai người đàn ông lại bắt tay nhau một lần nữa, Rupert đã vui mừng khi họ đến và bây giờ lại vui mừng khi họ ra đi.
- Hãy viết thư kể cho chúng tôi về con tàu nhé. Chắc là có nhiều điều thú vị đấy - Trong thoáng chốc, trông ông có vẻ thèm thuồng. Trong khi đó, Liz chẳng thấy ham chút nào. Chỉ nghĩ đến bất kỳ chiếc tàu nào là bà muốn ngất ngư vì say sóng. Lúc này, bà đã thấy khiếp hãi trước chuyến vượt biển vào tháng Bảy - Chú có định viết về nó trên báo không đấy, Bert?
Bert mỉm cười. Ông rất hiếm khi, hầu như không bao giờ, viết bất cứ điều gì trên tờ báo của mình, ngoại trừ mục xã hội lâu lâu mới có mà ông không thể kìm nén được. Nhưng lúc này, ông phải thừa nhận rằng ông đã nhiều lần nghĩ về chuyện đó.
- Có thể lắm. Nếu viết, em sẽ gửi cho anh một bản khi nào báo ra.
Rupert luồn một tay quanh vai Bert và sánh bước cùng ông ra cửa. Cùng với Oona, cô gái Aillen, Edwina và Kate xốc mấy đứa bé nhất lên để đưa chúng đi tắm trước khi lên đường đến Southampton.
Hãy còn sớm một cách không thể ngờ, mặt trời cũng chỉ vừa ló dạng và họ còn ba giờ nữa để đến Southampton.
Rupert đã chỉ định người lái xe của ông và hai người lái xe khác để đưa họ đến  Southampton trên ba chiếc xe với những món hành lý xách tay của họ. Đa số các rương hòm đã được gửi đi từ hôm trước và sẽ chờ sẵn họ trong phòng ngủ trên tàu.
Trong chốc lát, bọn trẻ đã lên đầy ba chiếc xe: Edwina và Philip ôm theo một vài món hành lý, George đòi ngồi với một người lái xe ở phía trước, Oona na ngồi với Fannie và bé Teddy cùng những túi còn lại ở một chiếc xe khác. Kate và Bert ngồi cùng Alexis trên chiếc Silver Ghost (con ma bạc) của chính Rupert. Liz tình nguyện theo họ, nhưng Kate không muốn vì cho rằng cuộc hành trình sẽ quá dài. Dù sao, bốn tháng nữa họ sẽ gặp lại nhau và Liz sẽ cô đơn biết bao nếu phải trở về một mình trên một chiếc xe trống rỗng. Lẽ ra hai chị em phải ôm hôn nhau rất lâu nhưng Liz lại cố kìm nén, không hiểu sao sáng nay mình lại xúc động đến thế.
- Hãy nhớ giữ gìn, chị em mình sẽ gặp lại nhau - Thật đau lòng biết bao khi thấy em ra đi, tựa như bà không thể chịu đựng thêm bất kỳ sự chia ly nào. Liz ghì chặt lấy em một lần nữa và Kate cố mỉm cười, chỉnh lại chiếc nón rất kiểu cách mà Bertram đã sắm cho bà ở London.
- Tháng Tám sẽ đến lúc nào không hay đấy, chị Liz ạ - Kate dịu dàng thì thầm vào tai chị - và chị sẽ lại trở về nhà - Bà hôn lên má Liz và khẽ đẩy chị ra để nhìn vào mặt chị, hy vọng rằng Liz sẽ trông không quá bối rối và buồn nản. Điều đó khiến Kate nhớ lại Edwina phải sang Anh sau khi lấy Charles, và bà chỉ còn biết cầu nguyện sao cho cuộc đời con gái bà xoay chuyển tốt đẹp hơn so với cuộc đời của chị mình. Bà căm ghét ý nghĩ phải xa con, cũng như lúc này đang căm ghét ý nghĩ phải chia tay với Liz. Khi đó, Rupert chỉ dẫn cho những người lái xe và thúc dục họ phải đi ngay để không lỡ tàu. Tàu sẽ rời bến trong năm giờ nữa.
- Tàu đi vào buổi trưa phải không? - Ông rút ra chiếc đồng hồ bỏ túi và hỏi Bert, trong khi Kate ôm Liz lần cuối rồi leo lên xe, đặt bé Alexis ở cạnh mình.
- Dạ, phải. Chúng em sẽ còn khối thời gian - Lúc đó là bảy giờ ba mươi phút sáng ngày mười tháng Tư.
- Chúc một chuyến đi tuyệt diệu nhé! Con tàu sẽ lớn đấy! Đi biển vui vẻ nhé! - Ông đưa tay vẫy khi chiếc xe đầu tiên chuyển bánh. Liz đứng sát lại ông khi chiếc xe thứ hai nối đuôi theo và, trên chiếc xe cuối, Kate nhoẻn miệng cười, vẫy tay qua cửa sổ với Alexis trên đùi và Bert ngồi bên cạnh, tay choàng qua vai bà.
- Chị yêu các em!... Liz lớn tiếng gọi với theo khi họ rời xa dần giữa những tiếng gầm của động cơ xe. - Chị yêu các em... - Những lời của bà nhạt nhoà dần đi và bà đưa tay quẹt nước mắt, không biết tại sao mình lại cảm thấy lo lắng đến như vậy. Thật đúng là ngớ ngẩn, đến tháng Tám mình sẽ gặp lại họ ngay thôi mà. Bà mỉm cười với chính mình và theo Rupert vào nhà. Ông lập tức giam mình trong phòng đọc như vẫn thường làm mỗi buổi sáng, và Liz trở về phòng ăn để đắm đuối nhìn những chiếc ghê trống trải, những chiếc đĩa không đang được dọn đi, và sống với cái cảm giác cô đơn tràn ngập. Mới vừa rồi họ còn ngồi đây, căn phòng hãy còn đầy ắp sự sống và những người mà bà yêu... thế mà bây giờ nó đã hoàn toàn trống trải, bà lại trở về với sự cô đơn, trong lúc mọi người đang rời xa dần về hướng Southampton...
 
 
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
CHƯƠNG 2
 
 
Đến bến cảng Southampton, chiếc xe chở Kate và Bertram, dẫn đầu đoàn xe của Huân tước Hickham, tiến vào chỗ đậu xe dành cho hành khách khoang hạng nhất. Trên chiếc xe thứ hai, George cứ nhảy tưng tưng trên ghế ngồi khiến Edwina rốt cuộc phải buộc cậu ta ngồi xuống trước khi nàng và Philip hết chịu nổi.
- Nhìn kìa, coi nó kìa, chi Edwina! - Cậu trỏ vào bốn chiếc ống khói khổng lồ lúc Philip thúc cậu ngồi yên. - Khác với cậu em ầm ĩ, Philip đã đọc khá nhiều về con tàu từ lúc cậu biết cả nhà sẽ dùng nó để vượt biển. Con tàu này có một người anh em gần giống nó, chiếc Olympic, vốn đã vận hành từ một năm nay, nhưng nó thực sự là con tàu lớn nhất từng tồn tại trên đời. Chiếc Titanic hơi to hơn người anh em của nó một chút, nhưng lớn gấp rưỡi mọi tàu khách khác trên toàn thế giới, và George đã phát hoảng thực sự khi trông thấy nó. Tờ báo của cha cậu gọi nó là “Con tàu kỳ diệu”, còn ở Wall Street thì nó được gọi là “Con tàu tỷ phú”. Được dự phần trong chuyến đi khai trương của con tàu là cả một vinh dự to lớn. Bert Winfield đã đăng ký được năm trong tổng số hai mươi tám phòng đặc biệt ở khoang B với những nét đặc sắc khiến nó khác biệt với mọi con tàu khác đang hoạt động. Các căn phòng này đều có cửa sổ thay cho lỗ cửa tròn và được trang trí bởi những món đồ cổ của nước Pháp, Đức và một chuỗi phòng liên hoàn thay vì nhiều căn phòng giáp nhau.
George được sắp xếp ở chung phòng với Philip, Edwina với Alexis, Oona với hai đứa bé nhất là Fannie và Teddy, còn Bertram với Kate thì ở căn phòng rộng nhất, nằm ngay trước căn phòng của chàng rể tương lai, Charles Fitzgerald. Chuyến vượt biển hứa hẹn sẽ là một ngày hội, và George rất nôn nóng muốn được bước lên tàu. Cậu nhảy xổ ra khỏi xe và chực chỉ về phía cầu tàu, nhưng vẫn không thể nhanh bằng anh: Philip đã chộp được tay em, lôi cậu về chỗ cũ, nơi Edwina đang giúp mẹ và những người khác.
- Nhóc kia! Tính chạy đi đâu đó? - Philip gằn giọng, nghe giống như cha cậu hơn là chính bản thân. George ném về phía anh một cái nhìn khiêu khích.
- Này, giọng anh bắt đầu nghe y hệt như bác Rupert đấy.
- Cấm nói như vậy. Mày phải ở lại đây cho đến khi nào ba cho phép lên tàu - Cậu liếc qua vai Edwina và thấy Alexis đang nép vào váy mẹ còn cô vú nuôi thì đang vật lộn với hai đứa bé đang la khóc inh ỏi - Lại coi phụ thằng Teddy đi. Oona còn phải giúp mẹ lo túi xách nữa.
Lúc này, cha của chúng đang chào tạm biệt những người lái xe của Huân tước Hickham. Đó chính là loại tình huống mà George ưa chuộng, một sự xáo trộn hoàn toàn khiến cậu có thể lợi dụng để biến mất và làm bất cứ gì mình muốn.
- Em cũng phải làm sao? - Trông cậu hoàn toàn hốt hoảng trước triển vọng phải giữ em trong khi có bao nhiêu điều để khám phá. Chiếc Titanic khổng lồ đầy ấn tượng đang ở ngay kề bên họ, trên bến đỗ, và George chỉ ước sao được leo lên ngay đó để khám phá tất cả mọi bí ẩn của con tàu. Cậu có biết bao nhiêu chỗ để sục sạo, rất sốt ruột và muốn khởi sự ngay. Không thể để lãng phí thời cơ này được!
- Đúng, mày phải giúp mọi người - Philip lại gầm lên một lần nữa, đẩy George về phía mấy đứa nhỏ, rồi đi lại giúp cho. Từ khoé mắt, cậu ghi nhận Edwina đang bận bịu điều gì đó với Alexis.
- Đừng có ngớ ngẩn như thế - Nàng đang quỳ gối trên bãi, đối diện với Alexis, trong bộ cánh bằng vải len xanh thanh nhã mà nàng đã mặc khi trình diện với cha mẹ Charles.
- Có gì đâu mà sợ? Hãy nhìn kìa - Edwina khoát tay chỉ về phía con tàu - Nó chỉ là một thành phố nổi thôi mà. Vài ngày nữa mình sẽ đến New York rồi đáp tàu hoả về San Francisco ngay thôi - Edwina cố làm vẻ phớt tỉnh, tựa như đó chỉ là một cuộc phiêu lưu nho nhỏ, song Alexis rõ ràng vẫn rất sợ hãi trước dáng dấp khủng khiếp của con tàu.
- Chuyện gì vậy? - Kate cố trấn an Alexis.
- Nó sợ - Edwina nói lớn. Kate gật đầu, bé Alexis tội nghiệp bao giờ cũng hốt hoảng trước những sự kiện mới mẻ, trước người lạ và trước những chỗ mới. Trên chiếc Mauretania, cô bé cũng đã rất sợ hãi và cứ liên tục hỏi mẹ chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô bị rơi xuống nước.
Kate vuốt lại mái tóc mượt óng bằng bàn tay đeo găng mảnh mai, rồi cúi xuống thì thầm một điều “bí mật” vào tai con. Những lời của bà làm thoáng hiện nụ cười trên môi của cô bé khi bà nhắc lại răng năm ngày nữa sẽ là ngày sinh nhật của cô. Alexis sắp lên sáu và mẹ cô đã hứa sẽ tổ chức lễ sinh nhật trên tàu, rồi cả khi nào họ về đến San Francisco nữa.
- Chịu chưa nào? - Bà nói nhỏ với cô con gái đang khiếp hãi, song Alexis chỉ lắc đầu nguầy nguậy, chực khóc trở lại và bám chặt lấy mẹ.
- Con không muốn đi - Nhưng cô bé chưa kịp nói thêm gì thì đã cảm thấy hai bàn tay khoẻ mạnh nhẹ nhàng xốc cô lên, nhấc bổng cô ngồi lên hai vai của cha.
- Con muốn chứ, cục cưng của cha. Không lẽ con tính bỏ ba mẹ để ở lại nước Anh sao? Chắc chắn là không rồi phải không bé ngốc của ba. Cả nhà mình đang trở về nhà trên một chiếc tàu tuyệt đẹp nhất trần đời. Con biết ba vừa thấy gì không? Ba thấy một cô bé đúng bằng tuổi con và ba cá rằng, trước khi về đến New York, hai đứa bọn con sẽ trở thành bạn thân của nhau. Nào, ta lên xem phòng ốc ra sao, có ưng không nào? - Ông giữ chắc Alexis trên hai vai, và cô bé lập tức nín khóc khi ông nắm lấy tay vợ và lùa cả gia đình bước lên cầu tàu. Lúc đã an toàn trên tàu, ông đặt Alexis xuống, nhưng cô bé vẫn nắm lấy tay cha khi cả nhà bước lên chiếc cầu thang lớn dẫn đến khoang trên, hé nhìn qua các cửa sổ phòng thể dục sát bên chiếc thang cuốn chạy bằng điện vốn được nói đến rất nhiều.
Khách du lịch đi rao khắp nơi, ngắm nhìn những thiết kế lộng lẫy, những tấm ván ô và những đồ chạm trổ bằng gỗ, những chi tiết công phu, những ngọn đèn chùm kì diệu, những tấm rèn tuyệt đẹp và năm chiếc đàn dương cầm đồ sộ. Ngay cả Alexis cũng phải lặng đi khi cả nhà đi vòng quanh tàu, trước khi bước lên khoa B để về phòng.
- Tuyệt quá, phải không? - Bert nói với Kate và bà mỉm cười. Bà rất thích thú với ý nghĩ được ở trên tàu với ông. Có cái gì đó thật là dễ chịu, thật tự do và nên thơ khi lơ lửng giữa hai thế giới và mọi thứ đều tiện nghi, sạch sẽ.
Lần này, bà dự trù sẽ cậy Oona coi sóc lũ trẻ nhiều hơn thường lệ để bà có thể nghỉ ngơi thoải mái với chồng. Ông tỏ ra đặc biệt hân hoan khi thấy phòng thể dục. Nhưng vừa ghé mắt nhìn vào phòng hút thuốc. Kate đã nhăn mặt và khua một ngón tay để răn ông.
- Không được đâu! Em muốn ở với anh trên tàu một chút - Bà nép sát lại ông trong giây lát và Bert mỉm cười.
- Em nghĩ rằng Charles và Edwina là đôi trẻ yêu nhau duy nhất trên tàu này sao? - Ông thì thầm với vợ, vẫn giữ chặt bàn tay Alexis.
- Em hy vọng là không - Kate mỉm cười với ông đầy ý nghĩa và dùng đầu ngón tay khẽ cù lên má ông.
- Tốt lắm. Này, các con! Ta về phòng xả hơi rồi đi tham quan một chút. Các con thấy thế nào?
- Chúng con đi ngay bây giờ được không, ba? - George nài nỉ. Cậu đang háo hức muốn phát cuồng lên, nhưng Bert cho rằng sẽ thoải mái hơn nếu cho mấy đứa trẻ xem phòng, để chúng ở đó rồi sau đó ông sẽ đích thân hộ tống George vào những cuộc phiêu lưu của nó. Nhưng sự cám dỗ đối với George quá lớn cho nên, chưa đến khoang B, ở cách phòng thể dục hai tầng lầu, George đã biến đi đâu mất khiến Kate rất lo lắng không biết con đi đâu và vội phái Philip đi tìm nó.
- Mặc kệ nó, Kate. Nó chẳng đi xa được đâu. Nó không ra khỏi tàu thì sẽ tìm được nó ngay thôi mà. Mà nó thì quá háo hức nên bằng mọi giá cũng chẳng bước ra khỏi tàu đâu. Anh sẽ đích thân đi kiếm nó khi nào chúng ta yên vị xong.
Kate miễn cưỡng đồng ý, song vẫn không thôi lo lắng, không biết cậu con trai sắp bày ra trò tinh nghịch nào nữa. Nhưng, chỉ vừa thấy những căn phòng đáng yêu mà Bertram đã đăng ký cho họ, cả nhà đều sướng rơn lên và quên ngay mọi thứ trên đời. Một lúc sau, mọi người lại được một phen mừng rỡ khi Charles xuất hiện.
- Phải đây không? - Chàng thò chiếc đầu điển trai của mình qua ô cửa của phòng khách chính. Mái tóc đen của chàng được chải chuốt không chê vào đâu được, cặp mắt xanh của chàng như nhảy múa khi bắt gặp cô dâu tương lai. Vừa thấy chàng, nàng nhảy ngay xuống đất và chạy băng qua căn phòng khách riêng nho nhỏ mà Kate và Bert định sử dụng khi nào muốn rời các con.
- Charles! - Edwina đỏ bừng mặt khi lao vào vòng tay chàng. Tóc nàng cùng màu với tóc chàng, màu xanh của đôi mắt nàng thậm chí còn sâu lắng hơn, và mọi thứ ở nàng đều thể hiện niềm vui chung của hai người khi chàng nhấc bổng nàng lên khỏi sàn giữa tiếng cười khúc khích của Alexis và Fannie.
- Có gì mà cười thể, hai cô bé kia? - Chàng rất thích đùa với các em gái nhỏ của Edwina và luôn nghĩ rằng Teddy là một em bé dễ thương nhất trần đời. Chàng và Philip rất thân thiết với nhau và ngay cả cậu bé George ngông cuồng cũng khiến chàng thích thú. Đó là một gia đình tuyệt vời, và chàng vô cùng hài lòng đã tìm được Edwina.
- Các em đã thấy mấy con chó chưa? - Chàng cất tiếng hỏi mấy cô bé qua vai chị chúng.
Fannie lắc đầu, còn Alexis chợt lộ vẻ lo lắng.
- Chiều nay chúng ta sẽ ghé thăm khi nào các em ngủ dậy - Chàng rất thích xem mình như cha của bọn chúng, hệt như Edwina vẫn nghĩ mình là người mẹ thứ hai.
- Chúng đang ở đâu? - Alexis lo lắng hỏi.
- Trong chuồng, ở dưới nhà. Chúng không thoát ra được đâu - Edwina trấn an em gái lần nữa. Alexis sẽ không bao giờ rời khỏi phòng trong suốt chuyến đi nếu cô nghĩ rằng bước ra khỏi ca-bin để chạy đến chỗ giữ mấy con chó ngoài hành lang là một điều nguy hiểm.
Edwina giao lại mấy đứa bé cho Oona rồi theo Charles vào phòng chàng. Cha nàng đã đăng ký cho chàng một căn phòng xinh xắn và cách xa cặp mắt dò xét sắc bén của bọn trẻ, chàng ép nàng lại sát mình và nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi nàng. Edwina nín thở, quên hết thảy mọi thứ trên đời ngoài sự hiện diện rực lửa của người chồng tương lai. Những lúc như thế này, nàng luôn tự hỏi làm sao họ có thể chờ đợi nổi cho đến tháng Tám. Nhưng điều đó không thể được, dù là trên chiếc tàu nên thơ bậc nhất này. Edwina không bao giờ muốn phụ lòng tin cậy của cha mẹ, cả Charles cũng vậy, nhưng tự kìm nén đến giữa tháng Tám mới khó khăn làm sao.
- “Cô” có muốn đi dạo một chút không, “cô” Winfield? - Charles mỉm cười với vị hôn thê.
- Rất hân hạnh, thưa “ông” Fitzgerald.
Chàng đặt chiếc áo choàng nặng chịch lên giường và chuẩn bị bước ra khoang cùng nàng đi dạo. Ở cảng cũng không có gì lạnh lắm, và chàng sung sướng biết bao khi gặp nàng nên chẳng còn để tâm đến bất cứ điều gì. Họ sẽ chỉ ở bên nhau trong vài ngày, nhưng mỗi giờ lúc này đối với họ đã quá đủ và nàng xiết bao vui mừng khi chàng cùng gia đình mình trở về San Francisco. Nếu chàng không cùng theo, chắc nàng sẽ không sao chịu đựng nổi.
- Em nhớ anh khủng khiếp - nàng thì thầm nói khi cả hai cùng bước lên chiếc cầu thang lớn đi ra khoang dạo mát ở ngay tầng trên.
- Anh cũng vậy, em yêu của anh. Chẳng còn bao lâu nữa chúng ta sẽ mãi mãi không xa nhau, dù chỉ trong giây lát.
Nàng sung sướng gật đầu. Hai người thơ thẩn đảo qua quán “cà phê cóc” theo kiểu Pháp nằm ven một “đại lộ” nho nhỏ, lướt qua những lời chào đón nổ ran như súng liên thanh của anh bồi bàn người Pháp khi anh liếc nhìn Edwina và mỉm cười ngưỡng mộ. Rất nhiều hành khách khoang hạng nhất đã bị cuốn hút bởi “quán nước” nhỏ này. Đó là một thứ rất mới lạ chưa từng có trên bất cứ con tàu nào, cũng như rất nhiều đồ vật khác trên tàu Titanic.
Họ rảo bộ nửa trước khoang dạo mát, nơi có những tấm kính ngăn lớn cho phép mọi người nhìn ra biển đồng thời bảo vệ họ trước những trắc trở của thời tiết.
- Anh có cảm giác chúng ta sẽ tìm được rất nhiều góc ấm cúng cho riêng đôi ta trên chiếc tàu này, em yêu ạ - Charles mỉm cười và xiết chặt hơn đôi bàn tay nàng. Edwina cũng cười.
- Cả George cũng vậy. Trên đường đi về phòng nó đã kịp biến mất rồi. Thằng nhóc đó hết nói nổi. Em không biết tại sao mẹ không trị cho nó một trận - Edwina bực tức khi nhắc đến tên em.
- Bà không làm như vậy vì nó quá dễ thương - Charles bào chữa cho George - Nó biết rõ nó phải dừng lại ở đâu.
Nàng không thể phủ nhận lời chàng tuy đôi lúc nàng chỉ muốn tự tay rèn cho nó biết thân.
- Em cũng nghĩ vậy. Kể cũng lạ, nó và Philip khác nhau quá chừng. Philip không bao giờ như vậy cả.
- Cả anh hồi nhỏ cũng không như vậy. Có lẽ vì thế nên bây giờ anh thấy thích nó. Anh chỉ ước khi xưa được như nó. George sẽ chẳng bao giờ bị hối tiếc đã để lỡ một việc mà nó “cần phải làm”. Anh tin chắc nó sẽ làm tất cả - Chàng cười xoà. Edwina ngước nhìn chàng, nhoẻn cười hạnh phúc. Khi Charles choàng tay qua vai nàng và cả hai cùng ngắm nhìn con tàu khổng lồ đang từ từ tiến ra khỏi chỗ đậu. Nàng bỗng thầm cầu nguyện sao cho cha nàng có lý, và George không bước ra khỏi tàu trong lúc dạo chơi. Nhưng không hiểu do đâu, cũng giống như cha, nàng tin chắc nó sẽ không làm điều đó. Bởi lẽ không cần ra khỏi tàu đã có biết bao điều để nó dòm dò. Khi cả hai ngó xuống, tiếng huýt vang vọng đầy kiêu hãnh của con tàu bỗng cất lên khiến chẳng ai còn nói chuyện được nữa. Bầu không khí thực sự khích động, và Charles lại xiết chặt nàng thêm, dịu dàng hôn lên môi nàng giữa tiếng huýt vang vọng của còi tàu.
Sau sáu hồi còi, con tàu khổng lồ trườn dần ra khỏi biển, chuyển sang con kênh hướng về Cherbourg, nơi nó sẽ lấy thêm hành khách trước khi đến Queenstown rồi ra biển, thẳng về New York. Nhưng, trong khoảnh khắc, một sự bất ngờ diễn ra khi con tàu khổng lồ nhẹ nhàng lướt qua hai chiếc tàu khách của Mỹ và Anh đang neo ở bến để nạp than và các hành khách trên tàu đã hết sức xúc động. Chiếc tàu khách New York của Mỹ được neo vào chiếc Oceanic của Anh và cả hai nằm song song nhau, chỉ chừa một lối đi rất hẹp cho chiếc Titanic. Một tiếng động chợt vang lên tựa như tiếng súng nổ và hết sức bất ngờ, sợi dây nối New York với Oceanic bỗng đứt tung. Chiếc New York trôi dạt về phía Titanic chỉ các nó chừng vài bộ, và chuẩn bị đâm thẳng vào hông  nó. Sau một loạt thao tác vội vã, một hồi còi bỗng cất lên, yêu cầu Titanic ra ngay khỏi bến để dành đường cho New York và để những hoa tiêu có thể kịp dừng tàu trước khi hai chiếc va vào nhau. Cuối cùng, chiếc New York cũng được lái đi và Titanic đã có thể thanh thản ra khỏi cảng và tiến về Cherbourg. Song hai con tàu đã ở rất gần nhau, và chỉ suýt chút nữa là chiếc Titanic đã bị đâm phải. Chính nhờ hàng loạt những thao tác hết sức khéo léo mà họ đã được cứu nạn. Những hàng khách chứng kiến cảnh tượng đó đều cảm thấy như mình vừa xem một cuộc biểu diễn tài xoay xở. Song, đối với tất cả mọi người, chiếc Titanic hầu như “bất khả chiến bại” và không gì có thể động được đến nó. Titanic là cả bốn dãy phố dài tám trăm tám mươi hai bộ, Philip đã cho biết như vậy, và điều khiển nó hẳn không phải chuyện dễ dàng gì.
- Nó có quá gần như em nghĩ không? - Edwina thắc mắc, vẫn bị thôi miên bởi những gi vừa tận mắt thấy. Charles gật đầu:
- Anh cũng nghĩ vậy. Ta uống một ly sâm banh nhỏ ở quán cà ph Paris để mừng sự khởi đầu an toàn của chúng ta nhé? - Edwina vui sướng gật đầu và cả hai tiến thẳng về phía “quán cà phê cóc” nơi mà, vài phút sau đó, cậu bé George được phái tới để tìm họ.
- Chị làm cái quái gì ở đây thế? - Trông cậu hơi cáu tiết và thở không ra hơi khi xuất hiện bên “đại lộ” trước quán cà phê với một chiếc mũ đội lệch, đuôi áo lòi ra ngoài, và một bên đầu gối quần bẩn thỉu. Nhưng trong đời, chưa bao giờ thấy cậu hân hoan đến thế.
- Chính chị đang định hỏi em câu đó đấy. Mẹ đã tìm em khắp nơi. Em lại giở trò trống gì ra thế? - Edwina quắc mắt nhìn em.
- Em chỉ đi ngó qua con tàu thôi mà, Edwina - Cậu nhìn nàng như thể nàng cực kỳ ngốc ngếch, rồi ném một cái nhìn thân thiện sang phía Charles.
- Chào anh Charles, anh có khoẻ không?
- Khoẻ lắm, cám ơn em, George. Con tàu thế nào? “Kẻng” chứ hả? Em có ưng nó không?
- Đúng là tuyệt! Anh biết không, có đến bốn chiếc cầu thang cuốn, mỗi chiếc đều đi được chín tầng lầu. Có cả một sân chơi bóng và một hồ bơi nữa. Và còn cả một chiếc xe mới toanh gửi đi New York, một chiếc Renault. Ở trong bếp có những chiếc máy rất kỳ quái. Em đã thử nhưng chưa lọt vào chỗ khách thường, nhưng em đã chui vào được chỗ dành cho khách hạng hai và thấy cũng ngon lành lắm. Ở đó có một cô gái rất xinh - George tuôn ra một mạch khi thấy ông anh rể có vẻ thích thú, nhưng Edwina đã kịp hoảng hốt trước thành tích của cậu. Cậu bé thật chẳng còn biết tự chủ là gì nữa, nó thậm chí chẳng biết ngượng khi xuất hiện lôi thôi lếch thếch thế này.
- Em thấy được nhiều thứ đấy, George. Khá thật, - Charles khen ngợi cậu em, khiến cậu bé lang thang toét miệng cười hãnh diện - Thế em đã thấy tháp chỉ huy chưa?
- Chưa - Cậu bé bối rối - Em chưa kịp ngó qua tháp chỉ huy. Em đã leo tới đó những ở đó có nhiều người lớn quá nên chẳng thấy gì. Sau bữa ăn trưa anh có muốn đi bơi không?
- Anh rất thích, nếu điều đó nằm trong chương trình của chị em.
Nhưng Edwina đã nổi sùng lên:
- Theo chị, em phải ngủ trưa với Fannie và Teddy đấy. Nếu em còn nghĩ có thể chạy khắp tàu và hành động như một thằng nhóc du côn thì em sẽ biết tay chị, nếu cha mẹ còn tha cho em.
- Ối, chị Edwina! - Cậu bé rên rỉ - Chị chẳng hiểu gì cả, em chỉ nói đùa thôi mà...
- Liệu hồn đấy. Đợi đó cho mẹ thấy cái thân người em ra sao.
- Có chuyện gì vậy? - Giọng nói của cha đượm nét tinh quái vang lên sau lưng - Chào Charles... Chào George, con có vẻ bận rộn nhỉ - Trên mặt cậu thậm chí còn dính một đốm mỡ nhỏ và chưa bao giờ trông cậu yêu đời và thoải mái như vậy khi cha ngó xuống cậu với một vẻ thích thú công khai.
- Tuyệt quá ba ạ!
- Nghe con nói, ba vui lắm!
Nhưng đúng lúc đó, Kate bắt gặp cái nháy mắt của con trai khi bà tiến lại gần. Đến nơi bà lên tiếng quở trách:
- Bertram! Anh để nó thế này mà coi được sao! Nó giống như... giống như một thằng nhãi cầu bơ cầu bất ấy!
- Con đã nghe chưa, George! - Cha cậu điềm đạm hỏi - Ba đã bảo con phải đi rửa ráy ngay mà. Nào, có cần ba nhắc lại với con phải về phòng lập tức và thay bộ đồ nào cho đỡ... ơ... cho dễ coi hơn trước khi mẹ con làm ầm lên không? - Nhưng vì trông cha có vẻ thích thú hơn là cáu giận, nên cậu bé toét miệng cười khiến ông cũng cười lây. Nhưng Kate chẳng muốn đùa chút nào. Bà bắt George phải đi tắm và thay đồ xong mới được chường mặt ra.
- Mẹ!... - George nhìn Kate khẩn khoản, nhưng vô ích. Bà xắn ống tay áo lên, nắm lấy tay con, đẩy nó xuống cầu thang và giao lại cho Philip, lúc đó đang nghiên cứu hành khách trên tàu với hy vọng tìm được người quen. Gia đình Astors ở trên tàu, điều đó chắc chắn rồi, nhưng còn cả ông bà Isidoz Strauss, chủ nhân của Macy’s nữa. Trên tàu có rất nhiều nhân vật nổi tiếng và cũng lắm người trẻ tuổi, nhưng Philip không quen ai, ít ra là cho đến lúc này. Nhưng cậu thấy rất nhiều cô gái trẻ khiến cậu phải để ý và hy vọng sẽ làm quen được với họ trong cuộc hành trình. Chính trong lúc cậu đang mải mê dõi theo danh sách hành khách thì mẹ cậu “áp tải” George vào phòng và nhờ cậu canh cho nó tắm rửa và xử sự cho phải lẽ. Philip hứa với mẹ sẽ làm hết sức, nhưng George chưa gì đã lăm le muốn “xố lồng” một lần nữa. Cậu còn muốn ghé coi phòng nồi hơi và tháp chỉ huy, rồi trở lại nhà bếp. Có rất nhiều máy móc cậu chưa được sờ mó tới, và cũng còn có một chiếc thang cuốn mà cậu chưa kịp kiểm tra xem có đi xa hơn, lên trên hoặc xuống dưới, so với các thang khác không.
- Sao mày không bị say sóng quách cho rồi - Philip rầu rĩ nói khi Kate đã trở lại với mọi người ở trên khoang dạo mát.
Sau bữa ăn vui vẻ với Edwina và Charles, hai vợ chồng đến đón Philip, George, Oona và mấy đứa nhỏ, khi chúng thức dậy. Lúc này, Alexis có vẻ đã ít lo lắng về con tàu hơn. Cô bị cuốn hút bởi những đoàn người huyên náo ở quanh và giữa đám đông, cô bắt gặp cô bé mà cha cô đã nhắc đến từ trước. Tên cô bé này là Lorraine và tuổi cô bé gần với Fannie hơn. Lorraine năm nay ba tuổi rưỡi, cô bé có một em trai tên là Trevoz và gia đình từ Montreal tới. Cô bé có một con búp bê y hệt như con của Alexis. Đó là loại búp bê người lớn, và Alexis gọi nó là bà Thomas. Bác Liz đã gửi tặng nó cho cô vào mùa Giáng Sinh năm ngoái, và đi đâu Alexis cũng xách nó theo mình. Con của Lorraine cũng có khuôn mặt y đúc nhưng mũ và áo của nó không được lộng lẫy như con mà bác Liz gửi cho cô. Bây giờ thì bà Thomas mặc một chiếc áo vải màu hồng do Edwina may và nằm dưới chiếc áo khoác nhung đen mà Alexis đang mặc. Bà Thomas cũng có cả giày cao cổ và chiều hôm đó, Alexis cho Bà đi chơi trên khoang dạo mát cùng cha mẹ cô.
Đêm đó, con tàu cập bến Cherbourg vào giờ đi ngủ của Alexis. Mấy đứa nhỏ đều đã ngủ ngoan và George lại biến mất. Kate và Edwina đang mải sửa soạn để dự tiệc, trong lúc Charles, Philip và Bertram đợi họ ở phòng hút thuốc.
Bữa tiệc diễn ra trong phòng ăn lớn ở khoang D. Tất cả cánh đàn ông đều đeo cà vạt màu trắng, tất nhiên rồi, và phụ nữ thì mặc những bộ đồ trang nhã nhất mà họ đã sắm sửa ở London, Paris hoặc New York. Kate đeo một chuỗi ngọc kỳ diệu và một vòng đeo tay nạm kim cương trước đây đã từng là của bà nội bà. Bản thân căn phòng ăn lớn cũng đẹp tuyệt vời với những món đồ chạm trổ bằng gỗ, những đồ vật bằng thau sáng loáng, những ngọn đèn chùm bằng pha lê, và ba trăm người khách các phòng hạng nhất dự tiệc ở đây trông hệt như một khung cảnh thần tiên giữa căn phòng rực sáng. Nhìn quanh mình, Edwina thầm nghĩ rằng nàng chưa bao giờ thấy một quang cảnh lộng lẫy như thế và bất giác mỉm cười với người chồng tương lai.
Sau bữa tiệc, họ đến ngồi ở căn phòng khách nằm kề bên để lắng nghe ban nhạc trên tàu dạo hàng giờ liền cho đến khi Kate bắt đầu ngáp dài và thú nhận rằng bà quá mệt, không thể ngồi thêm được nữa. Đó là một ngày dài và bà rất sung sướng khi tản bộ về phòng cùng chồng và cậu con trưởng. Charles và Edwina quyết định ở lại thêm một chút và Kate không phản đối gì điều đó. Và khi Philip kiểm tra lại, thấy George đã ngủ yên, mọi người đều nhẹ nhõm tin tưởng nó sẽ không còn lang thang ở đâu nữa.
Trưa hôm sau, chiếc tàu dừng lại để lấy những hành khách thường ở Queenstown. Khi đang nhìn hành khách bước lên tàu, từ trên cao, Oona bất ngờ chợt ré lên và chạy lại bám lấy lan can của khoang dạo mát.
- Ôi, lạy chúa, bà Winfield! Chị họ của con!
- Ở đây là sao mà có chị họ của con được? - Kate lộ vẻ hoài nghi. Oona là một cô gái dễ xúc cảm và giàu óc tưởng tượng - Cô tin chắc là không đúng đâu.
- Con nhận ra chị ấy ở bất cứ nơi đâu. Chị ấy lớn hơn con hai tuổi và chúng con hệt như hai chị em vậy. Chị ấy có mái tóc vàng hoe và đứa con gái nhỏ ở bên cạnh. Con đã thấy cả hai... Bà Winfield, con xin thề với bà đấy!... Chị ấy vẫn nói từ bao năm nay rằng sẽ đến nước Mỹ... Ôi, bà Winfield! - Những dòng lệ tuôn trào trên mắt cô - Làm cách nào để con gặp chị ấy trên tàu đây?
- Nếu đúng là chị họ của con thì chúng ta sẽ hỏi người quản lý. Ông ấy sẽ xem danh sách các hành khách hạng ba. Nếu quả là cô ta thì nhất định cô ta sẽ có tên trong danh sách. Tên cô ta là gì nữa?
- Alice O’Dare. Con gái chị ấy tên là Mary. Năm nay nó đã lên năm - Kate không để lạc một thông tin nào. Nếu cô ta lớn hơn Oona hai tuổi thì năm nay cô ta mới hai mươi... với đứa con năm tuổi... Bà không khỏi thắc mắc không biết cô ta có chồng hay không, song bà không hỏi tới, sợ làm tổn thương Oona, và bà đành đi đến kết luận là cô ta không có chồng.
- Con đi chơi với cô ấy được không? - Alexis nhỏ nhẹ hỏi. Hôm nay, cô bé đã khá hơn. Sau một đêm trên chiếc giường ấm cúng, chiếc Titanic đối với cô không còn quá ghê gớm nữa. Tất cả các tiếp viên, nam nữ ở đây đều rất tốt với cô nên lúc này cô đã bắt đầu thích con tàu. Và cả Fannie cũng thích thú không kém. Sáng nay, cô bé đã chịu vào giường của Edwina và thấy Alexis đã ở sẵn trên đó. Bé Teddy bụ bẫm cũng leo lên giường với họ và, một lúc sau, George xuất hiện, ngồi lên mép giường của Edwina bắt đầu cù cho tất cả mọi người cho đến khi những tiếng ré và những tràng cười phá lên của bọn chúng đánh thức Oona dậy. Cô gái chạy vội đến và cười toe toét khi thấy cả lũ trẻ trên giường.
Lúc này, cô cũng đang toét miệng cười khi tìm thấy tên của cô chị họ trong danh sách hành khách. Đích thị rồi, rõ như ban ngày. Alice O’Dare. Cô vội chạy đến nói với Edwina khi nàng đang thay đồ đi dự tiệc ở nhà hàng “A la Carte” với Charles và cha mẹ.
- Cô Edwina... Em nói đúng mà... Đúng là chị họ em đã lên tàu bữa nay. Em vừa mới biết đây. Lâu lắm rồi em chưa gặp chị ấy. Chị ấy có thay đổi chút ít.
- Làm sao cô biết? - Edwina cười với cô. Oona là một cô gái dễ thương. Và nàng biết cô thật sự mê mệt bọn trẻ.
- Em gửi một cô tiếp viên coi hộ bọn nhỏ trong lúc chúng ngủ, rồi đi xuống khu vực khách thường để tìm chị ấy. Ông quản lý nói với em rằng chị ấy có tên trong danh sách hành khách và em rất sốt ruột muốn gặp chị ấy - Và, như để biện bạch cho mình, cô nói tiếp - Bà Winfield đã biết rồi. Em đã nói với bà và bà bảo em có thể đi được.
- Không sao đâu, Oona ạ. - Đôi lúc, Edwina lâm vào một tư thế rất kỳ quặc, không ra cô chủ cũng chẳng ra một đứa bé, và nàng biết rằng Oona và những giai nhân khác trong nhà vẫn thường xem nàng như một “tên nội gián” vì nàng có thể mách lại mọi chuyện với mẹ - Nàng thân thiện nhìn cô gái, cảm thấy mình có chút già giặn hơn cô. Sung sướng và nhẹ nhõm, Oona mỉm cười.
- Chị ấy rất đẹp và bé Mary cũng rất dễ thương. Lần cuối cùng em gặp họ, con bé mới được một tuổi. Từ bé trông nó đã hệt như Alice! Tóc nó cũng hoe vàng giống lửa - Oona cười sung sướng. Edwina cũng mỉm cười, đeo lên đôi bông tai bằng kim cương của mẹ.
- Cô ấy cũng đi New York à?
Cô gái trẻ gật đầu, hạnh phúc với số phận.
- Dạ phải. Chị ấy có một bà dì và vài người bà con ở đó, nhưng em có khuyên chị ấy đi ca. Chị ấy nói rằng sẽ thử. Em sẽ tìm mọi cách để giúp chị ấy - Edwina cười với cô. Cô gái trông thật hạnh phúc. Thật dễ chịu cho cô ấy khi gặp được bà con trên tàu. Bất chợt, nàng bỗng nghĩ đến một điều mà nàng biết thế nào mẹ cũng quan tâm tới.
- Khi trở lại đây cô đã rửa tay kỹ lưỡng chưa?
- Dạ rồi - Trông cô có vẻ tổn thương, song cô rất hiểu. Đối với họ, chỗ hạng ba giống như một thứ bệnh dịch, một xó xỉnh không bao giờ ngó tới và cũng chẳng muốn ngó tới. Song, nó cũng không đến nỗi tệ hại như Oona trông đợi. Nó còn lâu mới được như phòng của cô, tất nhiên rồi, và không một chi tiết hay đồ vật nào trông lộng lẫy như ở đây, nhưng nó cũng gọn gàng và sạch sẽ, cũng đưa được họ lành lặn đến Hoa Kỳ, và xét cho cùng, đó mới chính là điều quan trọng.
- Chúng em quả là may mắn, phải không cô Edwina? Được ở trên cùng một con tàu... lộng lẫy và rất đáng tin cậy, em không bao giờ dám nghĩ rằng mình lại may mắn đến thế.
Cô lại mỉm cười với Edwina một lần nữa rồi trở về phòng của mình để lo cho lũ trẻ. Đợi cô đi khuất, Edwina mới bước ra phòng khách để đi cùng theo cha mẹ và Charles. Đêm nay, họ sẽ cùng dùng tiệc ở nhà hàng “A La Carte” sang trọng. Edwina cảm thấy những lời của Oona thật chí lý khi nàng mỉm cười với người chồng sắp cưới đang chờ đợi nàng. Cả hai đều may mắn và diễm phúc trước cuộc sống họ đang trải qua, bên những người họ yêu, trước những nơi họ sẽ đi đến, và trên con tàu mang họ về nước Mỹ trong chuyến đi khánh thành. Khi đứng nắm tay Charles trong bộ áo sa tanh xanh nhạt, với mái tóc mềm mại vấn cao trên đầu, chiếc nhẫn đính hôn trên ngón tay. Edwina Winfield hiểu rằng, trong cả cuộc đời mình, chưa bao giờ nàng may mắn và hạnh phúc như lúc này. Và khi nàng nhẹ lướt vào phòng và rơi vào đôi tay của Charles, nàng biết rằng đêm nay sẽ là một đêm đặc biệt mở đầu cho một chuỗi ngày rực rỡ.
 
 
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0