Diễn Đàn » Hiệu Đính Truyện

Thiên Long Bang

2 trả lời, 6.982 lượt xem — Trang 1 / 1
Tác giả: Liễu Tàn Dương (Trần công chính)
Đánh máy: chidauttv
 
Bộ này mình ko có thời gian để hiệu đính, nhờ bạn nào hiệu đính dùm.
Nếu muốn bản csan thì chương này thì ở đây
 
http://www.mediafire.com/?sharekey=5d8d545058f50c9a5bf1f12f1ff3f30ab35cc9529568bd085be6ba49b5870170
 
HỒI THỨ NHẤT
THIÊN LONG BANG THĂNG ĐÀN TỶ VÕ
“Choang choang…”
Tiếng kim thiết chạm vào nhau vang lên bất tận và cứ tiếp tục ngân dài mãi cho dù hai đối thủ đã nương tay theo chấn kình cùng lui về phía sau tại thành khoảng cách có đến hai trượng hơn, lưu lại giữa họ một đấu trường vừa diễn ra trận chạm kiếm chưa thể phân thắng phụ.
Cả hai còn trẻ, niên kỷ chỉ độ hai mươi bốn hai mươi lăm là cùng, nhưng với thức thủ kiếm cả hai đang vận dụng lúc này thật khó thể tin họ còn trẻ như thế lại có thức thủ kiếm biểu lộ một công phu hàm dưỡng đầy nhẫn nại kỳ thực chỉ xuất hiện ở bậc kiếm thủ hữu danh với niên kỷ chí ít phải ngoại tam tuần.
Như thức thủ kiếm của trang kiếm khách vận Lục y hiện đang đứng bên tả chẳng hạn. Với nét mặt ngưng đọng thể hiện một ý chí quyết lấp bể dời non, hữu kiếm của Lục y kiếm khách tuy đang bất động, dốc kiếm ôm sát người, thân kiếm nghiêng dài qua một bên, đầu mũi kiếm cũng hơi chếch xuống, nhưng kỳ thực toàn bộ nội lực bản thân đều được Lục y kiếm khách truyền cả vào thanh kiếm, cho thấy trong sự bất động của thanh kiếm lại vừa hàm chứa những biến động tiềm tàng. Và khi hữu sự, một khi thanh kiếm chẳng còn nữa trạng thái bất động thì nó sẽ là sự biến động liên miên bất tận khó thể đoán trước đâu là điểm dừng.
Cũng bất động tương tự, Hoàng y kiếm khách đứng cố định ở bên hữu tuy vẫn giữ nguyên nhưng tả thủ của y lại từ từ xòe ra, dù chậm nhưng vẫn là đang xòe ra. Và vừa xòe Hoàng y kiếm khách vừa đưa dần tả thủ ra phía trước, động tác của y như thể muốn dung lòng bàn tay tả để vuốt dọc theo thân kiếm vẫn được y bắt quyết và giữ cố định bên tay hữu.
Nhưng Hoàng y kiếm khách đâu quá khờ khạo để dung một bàn tay trần trụi, bằng nhục thể, vuốt ve vào thân một thanh kiếm lúc nào cũng sắc bén. Vuốt như thế có khác nào tự hủy đi năm đầu ngón tay bên tả, giả như y thật sự chạm tay vào thanh kiếm sắc của y. Không, y không khờ khạo đến thế. Trái lại đó là một chiêu thức thủ kiếm của y một thủ thức nửa động nửa tịnh. Động là tay tả đang động, tịnh là hữu kiếm hoàn toàn bất động của y. Nhưng nếu ai trông thấy và cố tình phân biệt rạch ròi là thế động là tay tả và tịnh là tay hữu thì chắc chắn đã lầm. Vì đâu có gì nhất thiết khi thấy tay tả đang động là cứ bảo nó sẽ tiên động. Lầm là ở chỗ đó. Bởi đạo lý võ học có câu “Hư hư thực thực” ngỡ là động nhưng không hề là động, ngược lại thấy tịnh thì đừng bao giờ tin nó sẽ là tịnh mãi mãi.
Có vẻ đã đoán được như thế, Lục y kiếm khách dù là đang bất động, đang tịnh như núi thái, nhưng thần quang của y vẫn không ngớt chiếu xạ, nhìn vào hai điểm duy nhất của đối phương là Hoàng y kiếm khách. Điểm nhìn thứ nhất là đầu mũi kiếm vẫn cứ đang bất động của đối phương, nhìn để đề phòng vì đầu mũi kiếm có thể biến động bất kỹ lúc nào. Điểm nhìn thứ hai là nhìn vào bàn tay tả thế nào cũng được Hoàng y kiếm khách đưa ra đến chỗ tối hậu, là lúc cánh tay đã đưa ra quá thẳng sẽ không tài nào đưa ra them được nữa. Lục y kiếm khách biết đó sẽ là lúc có sự biến động ở thức thủ kiếm nữa động nữa tịnh của đối phương. Lục y kiếm khách nhẫn nại chờ thời điểm đó.
Và thời khắc đó đã đến.
Thoạt thấy cánh tay tả của Hoàng y kiếm khách không thể nào đưa ra thêm được nữa. Lục y kiếm khách là người động trước. Miệng của Lục y kiếm khách quát vang:
- Xem kiếm!
“Vù”
Thân ảnh lập tức được kiếm quang bao trùm, Lục y kiếm khách sầm sập lao vào đối phương, lao đến cả người lẫn kiếm.
Môi miệng của Hoàng y kiếm khách bất chợt nở một nụ cười đắc ý:
- Lục y thượng cấp đã quá nôn nóng rồi. Hạ tòa đành thất lễ vậy. Trúng!
Sau câu nói tỏ ra quá cao ngạo của Hoàng y, một tiếng “cạch” khô khan chợt vang lên. Đó là lúc bàn tay tả của y bất thần rụt về và cố tình chạm khẻ vào đâu đó ở phần đốc kiếm vẫn đang được hữu thủ giữ chặt. Và thế là phần thân kiếm của Hoàng y kiếm khách lập tức dài ra thêm non hai xích, làm cho thanh trường kiếm vốn chỉ dài ba thước của y vụt chuyển thành trường thương nhưng thương nhọn và vẫn sắc bén như bao thanh trường kiếm khác.
Đạo lý võ học lại có câu “Dài thêm một tấc là tăng thêm phần lợi hại”. Đằng này thanh kiếm của Hoàng y kiếm khách lại dài ra thêm những hai xích. Khiến mức độ lợi hại tăng không biết bao nhiêu mà kể.
“Choang!”
“Bùng”
Nhờ thanh kiếm đột nhiên dài ra thêm, Hoàng y kiếm khách vậy là dễ dàng hóa giải chiêu kiếm thật sự lợi hại của Lục y kiếm khách. Nhân đó tay tả của Hoang y kiếm khách lúc này mới phát chiêu, vỗ cào Lục y kiếm khách một kình, đủ làm cho nhân vật Lục y phải loạng choạng thối lùi.
Bị trúng kình, Lục y kiếm khách biến sắc và động nộ, lập tức động thân lao thật nhanh vào Hoàng y:
-                                                                                                                                                                                                                                        Dám dung thủ đoạn với ta ư? Dư Lập Đoàn ngươi to gan. Đỡ!
Bổng có tiếng quát thật đanh giọng vang lên đúng lúc:
-                                                                                                                                                                                                                                        Dừng ngay, Thạch Hộ Trấn! Trừ phi Thạch sứ giả cố tình quên đây là Tỷ Võ Thăng Đàn và còn có bổn tọa Giám Trận.
Tiếng quát như bức tường vô hình đột ngột xuất hiện ngăn lối, khiến Lục y kiếm khách, Thạch sứ giả, Thạch Hộ Trấn, bất ngờ khựng lại.
Tuy vậy, vì tiếng quát cũng có dụng ý nhắc nhở cảnh tỉnh nên Thạch Hộ Trấn ngay khi khựng lại cũng dịu đi khuôn mặt vừa để lộ vẻ đằng đằng sát khí. Thạch Hộ Trấn thu kiếm về, dương ánh mắt nghiêm khắc nhìn Hoàng y nhân:
-                                                                                                                                                                                                                                        Binh bất yếm trá, nếu lúc nãy là trận đấu thật, hừ, ta sẽ cảnh giác hơn ngươi, Dư Tập Đoàn khó long nhờ thủ đoạn đó thắng được ta. Tuy nhiên, xét theo quy định nghiêm ngặt của buôit Tỷ Võ Thăng Đàn, ta thừa nhận ngươi hợp cách để thăng từ Hoàng y lên Lục y.
Hoàng y nhân Dư Tập Đoàn hớn hở ra mặt, thủ lễ đáp tạ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Tạ ân Thạch sứ giả thành toàn! Vì Thiên Long Bang, Dư Tập Đoàn này nguyện tận tâm tận lực phát dương quang đại, nêu cao ngọn cờ chính nghĩa, quyết Vệ Đạo Trừ Ma.
Đoạn Dư Tập Đoàn xoay ngang người, đối diện với nhân vật vừa quát bảo Thạch Hộ Trấn dừng tay khi nãy. Đó là một nữ nhân với bộ võ phục màu xanh thiên thanh thật gọn gàng, làm tôn nước da vốn được trời phú cho màu trắng như bạch ngọc. Dư Tập Đoàn thi lễ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Nhờ có Ngô Đường Chủ giám trận, thuộc hạ may được thăng lên hang Lục y. Mai hậu mong Ngô Đường CHủ chỉ giáo nhiều hơn.
Nữ nhân cười lạt:
-                                                                                                                                                                                                                                        Được lên hang Lục y, ta khuyên ngươi đừng vì thế mà tỏ ra ngông cuồng, có thái độ mục hạ vô nhân. Vì ngoài tâm cơ thủ đoạn, kỹ thực về bản lãnh, ngươi còn phải chuyên luyện nhiều hơn mới đủ tư cách đứng vào hang Tam thập lục Thiên Cang sứ giả. Do đó, chuyển ngươi qua Huyền Vũ Đường, bẩm báo với Tứ Đường Chủ, bảo đây là chủ ý của ta. Đường Chủ Tước Đường. Rõ chưa?
Dư Tập Đoàn nghiêng người lãnh lệnh:
-                                                                                                                                                                                                                                        Tuân lệnh Ngô Đường Chủ.
Và theo lối hậu, Dư Tập Đoàn ly khai gian gian thạch động vừa diễn khai trận Tỷ Võ Thăng Đàn đã giúp y từ hang Hoàng y lên Lục y.
Gian Thạch động to lớn giờ chỉ còn lại Ngô Đường Chủ Chu Tước Đường, hữu biệt với y phục màu xanh Thiên Thanh, khác với ba nam nhân khác đều vận Lục y, trong đó có Thạch Hộ Trấn là người vừa cùng Dư Tập Đoàn tỷ võ.
Nữ nhân họ Ngô chợt cất cao giọng hỏi vọng ra bên ngoài thạch động:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ở ngoài hang Hoàng y còn ai muốn tỷ võ thăng lên hàng Lục y nữa không?
Lập tức có thanh âm đứng lên đáp:
-                                                                                                                                                                                                                                        Có thuộc hạ Tề Nhất Trụ xin được Tỷ Võ Thăng Đàn.
Nữ nhân họ Ngô gật đầu:
-                                                                                                                                                                                                                                        Cho ngươi vào. Những người còn lại nếu cũng có ý tương tự thì cứ chuẩn bị tuần tự rồi sẽ đến lượt.
Bước vào gian thạch động mạnh dạn và nhanh như pho tượng hộ pháp và giọng nói thì ồm ồm như tiếng thanh la. Gã bảo:
-                                                                                                                                                                                                                                        Sau thuộc hạ chẳng còn ai nữa đâu. Vì suy cho cùng gần mười lượt người vừa tiến vào đây Thăng Đàn Tỷ Võ và chỉ mới duy nhất có một trường hợp là được châm chước cho thăng lên hàng Lục y, có thể nói chẳng còn ai đủ đởm lược xin Thăng Đàn Tỷ Võ lần này.
Ngô Đường Chủ vụt lạnh giọng:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ngươi là Tề Nhất Trụ? Lời ngươi nói dường như muốn ám chỉ bổn tọa lần này quá hà khắc trong phận sự giám trận, cố tình làm cho bao huynh đệ mất cơ hội tiến thân?
Tề Nhất Trụ phá lên cười:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ngô Đường Chủ xin đừng ngộ nhận, hiểu sai ý thuộc hạ. Kỳ thực thuộc hạ muốn nói, do bấy lâu nay khắp giang hồ đâu đâu cũng sóng yên gió lặng, khiến huynh đệ trong Bang nhàn nhã đã quen, chẳng mấy ai chịu gắng công khổ luyện. Vì thế thật khó có đủ bản lãnh để tham dự Tỷ Võ Thăng Đàn.
Sắc diện xinh đẹp của Ngô Đường Chủ từ từ giãn ra theo câu nói được gã đại hán cao to Tề Nhất Trụ phát thoại. Cuối cùng, trước khi Tề Nhất Trụ dứt lời, Ngô Đường Chủ chợt nở nụ cười khích lệ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Có nghĩa là thời gian qua dù thế nào đi nữa ngươi vẫn chuyên tâm khổ luyện công phu, không hề xao lãng?
Tề Nhất Trụ thừa nhận:
-                                                                                                                                                                                                                                        Bổn Bang được khaio sang đã hai mươi năm nay, là sự hợp nhất của ba phái Côn Luân – Tuyết Sơn và Trường Bạch. Một sự hợp nhất mà ai ai cũng biết đã khiến cho bao môn phái cong lại đều khó chịu, nhất là Tam Đại Phái Thiếu Lâm – Võ Đang và Nga My. Vì thế, theo ngu ý của thuộc hạ, nếu thời gian qua chỉ có các phái Hoa Sơn, Không Động, Điểm Thương thi thoảng cố tình gây những chuyện phiền hà cho bổn bang và họ đã thất bại thì sau này, không chóng thì chầy Tam Đại phái kia cũng ra mặt chống đối bổn Bang, đấy chính là thời điểm cho bất kỳ ai trong bổn Bang phải vì uy danh và vì sự tồn vong của Thiên Long Bang chúng ta mà nêu cao hơn nữa ngọn cờ chính nghĩa, dốc tâm dốc sức bảo vệ bao tâm huyết đã được Bang Chủ Bổn Bang dày công vun đắp. Vì nghĩ như thế nên thuộc hạ nào dám lơ là xao nhãng việc khổ luyện công phu.
Ngô Đường Chủ gật đầu hài lòng:
-                                                                                                                                                                                                                                        Trăm nghe không bằng một thấy. Ở đây, trong lần Tỷ Võ Thăng Đàn này, bổn tọa theo lệnh Bang Chủ có đưa theo Tam vị sứ giả làm chủ trận. Nếu ngươi chủ cần thủ hòa với một trong Tam vị sứ giả thì nghiễm nhiên ngươi được thăng lên hàng Lục y. Nếu đủ bản lãnh hơn, ngươi qua được hai trận, bổn tọa sẽ cân nhắc… đặt ngươi vào một trong Thạp nhị sứ giả, hạng ưu tú nhất của Tam Thập Lục Thiên Cang. Và giả như ngươi qua được cả ba…
Tề Nhất Trụ là phá lên cười:
-                                                                                                                                                                                                                                        Xin Ngô Đường Chủ chớ cười chê thuộc hạ. Vì trước mắt, chỉ cần được thăng lên hàng Lục y là đủ cho thuộc hạ mãn nguyện rồi. Thuộc hạ nào dám ngông cuồng, cho bản than đủ bản lãnh vượt qua hai rồi lại đến cả Tam vị sứ giả.
Ngô Đường Chủ lại một lần nữa gật đầu khích lệ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Đương nhiên chuyện chưa đến nên không thể đoán trước. Hãy tùy theo sức của ngươi, ta thành tâm hi vọng ngươi tuần tự vượt qua từng trận một. Còn bây giờ, ngươi có quyền chọn một đối thủ cho ngươi.
Và Ngô Đường Chủ quay qua tiến cử từng nhân vật trong Tam vị sứ giảLục y có nhiệm vụ làm chủ trận trong lần Tỷ Võ Thăng Đàn này:
-                                                                                                                                                                                                                                        Đây là Thạch Hộ Trấn, Cuồng Kiếm Đảo Càn Khôn, dĩ nhiên thiện dụng kiếm. Kế tiếp là Tả Cẩm Đào, Khai Sơn Phá Thạch, vốn vang danh với thất thập nhị quyển Khai Sơn. Sau cùng là Triển Quyết Nam, Nhất Thủ Sưu Hồn từng đã bại Hoa Sơn Tam Tú cùng một lúc. Tề Nhất Trụ ngươi thiện dụng công phu gì?
Tề Nhất Trụ tươi cười xòe hai bàn tay vốn to lớn và nắm lại thành hai quả phật thủ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Thất thập nhị quyền Khai Sơn vốn danh trấn võ lâm. Thuộc hạ mong được Tả Cẩm Đào, Lục y thượng cấp chỉ giáo.
Xem đó đã là sự quyết định của Tề Nhất Trụ, Ngô Đường Chủ lập tức lùi về. Và thay chỗ cho Ngô Đường Chủ, một trong ba nhân vật Lục y sứ giả đã tiến ra.
Với vóc dáng dong dỏng cao, Tả Cẩm Đào bắt đầu thủ bộ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Chúng ta đánh đến điểm đến là dừng, không được gây sát thương cho nhau. Đấy là quy định mỗi lần Tỷ Võ Thăng Đàn, có lẽ Tề Nhất Trụ ngươi đã biết.
Tề Nhất Trụ cũng thủ bộ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Mong được Tả thượng cấp nương tay. Mời!
Tả Cẩm Đào gật đầu:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ta cũng mong như vậy. Nhưng đừng vì tình mà mãi khách sáo. Động thủ đi.
Tề Nhất Trụ liền ào đến, mạnh như cơn gió lốc:
-                                                                                                                                                                                                                                        Thuộc hạ đành thất lễ. Cẩn trọng. Đỡ!
“Ào…”
Quyền chưa đến nhưng quyền phong đã rít lên ào ào, Tả Cẩm Đào thật sự tán dương quyền pháp lợi hại của Tề Nhất Trụ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ngươi được thiên phú cho thần lực này, quả là điều hiếm có. Nhưng không phải lúc nào cũng dụng lực, đừng quên câu “Quyênd có lúc trọng, có lúc khinh”. Xem chiêu!
Tả Cẩm Đào vờn quanh song thu, tránh chạm quyền của Tề Nhất Trụ, nhưng vẫn có cách chuẩn xác phong tỏa và khóa chặt mọi biến hóa thế nào cũng có từ quyền trầm nặng của Tề Nhất Trụ.
“Vù…”
Phát hiện quyền pháp chưa gì đã bị Tả Cẩm Đào phong tỏa, Tề Nhất Trụ thay vì lo ngại đã bất chợt cười vang:
-                                                                                                                                                                                                                                        Đa tạ Tả thượng cấp nhắc nhở. Nhưng cong một câu nữa có lẽ Tả thượng cấp đã bỏ qua. Đó là quyền có lúc thực có lúc hư. Và đây mới là thực
 
(Thiếu 2 trang sách: trang 24 và 25)
 
 
ảnh của cả hai cùng xoăn tít vào nhau. Lúc tiếng chạm quyền dồn dập vang lên cũng là lúc than ảnh của họ như hòa quyện làm một, khó phân biệt nổi đâu là thân hình cao to kỳ vỹ của Tề Nhất Trụ và đâu là dáng dong dỏng cao cảu Tả Cẩm Đào. Đến khi bóng nhân ảnh của cả hai có những lúc tách biệt thì quyền pháp của họ chỉ còn là những chiêu thức thăm dò, chập chờn nhau hầu tìm chỗ sơ hở của nhau.
Và khi phát hiện ở Tề Nhất Trụ có chỗ sơ hở, Tả Cẩm Đào lập tức hăm hở phát chiêu công:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ngươi quả có bản lãnh. Đỡ!
“Ào…”
Tề Nhất Trụ cười gằn:
-                                                                                                                                                                                                                                        Khai Sơn Quyền cũng nào kém. Chỉ tiếc, so về hỏa hầu, như Tả thượng cấp chưa đạt đến mức cần thiết, cứ như tiên thiên bất túc vậy. Thật thất lễ, đỡ!
“Vù…”
“Bộp! Bộp bộp…”
Họ lại xoắn vào nhau. Và giữa lúc như thế bất đồ có tiếng Tả Cẩm Đào gầm vang:
-                                                                                                                                                                                                                                        Tuyệt quyền Khai Sơn đây! Trúng!
“Ào…”
Cũng đáp lại ngay lập tức, Tề Nhất Trụ nạt to:
-                                                                                                                                                                                                                                        Xin đắc tội. Đỡ!
“Bùng!”
Hai bóng nhân ảnh phân khai.
Không. Không phải cả hai cùng bị phân khai, chỉ có một mình Tả Cẩm Đào bị chấn lùi, mặt nhăn nhó vì bị một quyền kích mạnh vào thân. Riêng Tề Nhất Trụ thì vẫn nguyên vị, áy này nhìn Tả Cẩm Đào càng lùi thì càng nhăn mặt nhiều hơn vì đau. Tề Nhất Trụ vòng tay tạ lỗi:
-                                                                                                                                                                                                                                        Quyền cước vốn không có mắt. Thuộc hạ thật đắc tội, đã mạo phạm Tả thượng cấp.
Tả Cẩm Đào cuối cúng cúng ổn định cước bộ. Y cau mặt nhìn Tề Nhất Trụ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ngươi chỉ dụng lực để thủ thắng. Kỳ thực quyền pháp của ngươi chưa đủ biến hóa để hơn Khai Sơn Quyền của ta.
Tề Nhất Trụ miễn cưỡng tán đồng:
-                                                                                                                                                                                                                                        Bởi thuộc hạ trời phú cho thần lực hơn người. Tốc chiến tốc thắng chính là lợi thế mà thuộc hạ khó thể bỏ qua. Sau này mong có cơ hộ được Tả thượng cấp chỉ giáo nhiều hơn.
Nữ nhân họ Ngô, Đường Chủ Chu Tước Đường chợt tiến ra lên tiếng:
-                                                                                                                                                                                                                                        Tuy vẫn dụng quyền như nhau nhưng mỗi người đều có riêng sở trường sở đoản. Tề Nhất Trụ biết tận dụng sở trường và thần lực hơn người khiến Tả Cẩm Đào dù đã có Khai Sơn Quyền lợi hại cũng khó bề phát huy. Kể từ nay Tề Nhất Trụ được thăng lên hàng Kục y, có thể xưng huynh gọi đệ, bất tất gọi Tả Cẩm Đào là thượng cấp nữa. Riêng về việt chỉ giáo lẫn nhau về quyền pháp, sau này cứ hai người định liệu.
Tề Nhất Trụ vội nghiêng mình thi lễ:
-                                                                                                                                                                                                                                        Đa tạ Ngô Đường Chủ thành toàn. Thuộc hạ xin được lui chân.
Ngô Đường Chủ nhăn mặt:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ngươi thật sự không muốn vượt qua một trận nữa? Đừng quên, nếu được kể là một trong thập Nhị sứ giả, bối phận của ngươi sẽ hơn mọi người, chỉ kém Tả Hữu Hộ Pháp và Tứ Đường Chủ mà thôi.
Tề Nhất Trụ thở dài:
-                                                                                                                                                                                                                                        Tri túc tiện túc, thuộc hạ tự lượng sức biết khó đạt bối phận như thế. Trừ phi sau này thuộc hạ đủ năng lực thăng lên Thanh y, kế đó sẽ là Cẩm y.
Ngô Đường Chủ giật mình:
-                                                                                                                                                                                                                                        Làm người phải cầu tiến và dường như chí tiến thủ của ngươi không chịu dừng ở mức độ sứ giả?
Tề Nhất Trụ e dè gật đầu:
-                                                                                                                                                                                                                                        Là Thập nhị sứ giả cùng chính là thủ hạ thân tín của Bang chủ. Điều này tuy có lợi nhưng gây cản ngại nếu thuộc hạ muốn thăng lên hàng Thanh y hoặc cao hơn, đúng là thuộc hạ chưa muốn dừng ở mức Lục y.
Ngô Đường Chủ chợt gật đầu:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ngươi thật sự là kẻ có nhiều hoài bảo. Như thế cùng tốt, ta sẽ giao phó ngươi cho Đường Chủ Thanh Long Đường. Hãy đến đó giải thích rõ chủ ý của ta.
Tề Nhất Trụ lại nghiêng mình tạ lễ và bỏ đi theo lối hậu, cũng là lối lúc này Dư Tập Đoàn vì được thăng hạng đã bỏ đi.
Nhưng khác với Dư Tập Đoàn, lúc Tề Nhất Trụ bỏ đi, Ngô Đường Chủ cứ cau mày nhìn theo mãi. Kể cả lúc Tề Nhất Trụ đã đi khuất dạng từ lâu Ngô Đường Chủ vẫn cứ tiếp tục trầm ngâm.
Ngô Đường Chủ chỉ sực tỉnh và quay lại thực tại khi nghe Thạch Hộ Trấn bất chợt quát:
-                                                                                                                                                                                                                                        Kẻ nào? Chưa có lệnh của Ngô Đường Chủ là người giám trận, ai cho phép ngươi tùy tiện vào đây?
Ngô Đường Chủ kinh ngạc nhìn một nhân vật Hoàng y quả nhiên đã từ bên ngoài tùy tiện tiến vào. Ngô Đường Chủ lên tiếng hỏi khi thấy kẻ đó dù đã dừng chân nhưng vẫn cúi mặt lặng thinh:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ta nghe Tề Nhất Trụ báo những bang đồ Hoàng y không còn ai nữa đủ bản lãnh tham dự Tỷ Võ Thăng Đàn. Là ngươi ở từ xa mới về hay vì nghe Tề Nhất Trụ bảo như thế nên nghĩ lại và mạo hiểm Tỷ Võ?
Kẻ nọ vẫn cúi đầu:
-                                                                                                                                                                                                                                        Thuộc hạ cũng chưa được liệt vào hàng Hoàng y, chỉ mượn tạm y phục này để xin một lần khảo nghiệm võ học, hi vọng được bổn bang sai khiến và sử dụng đúng với chân tài thực học.
Thạch Hộ Trấn càng quát to hơn:
-                                                                                                                                                                                                                                        To gan. Dùng y phục không đúng bổn phận của mình, ngươi có biết điều đó là hành vi sẽ khiến ngươi bị nghiêm trị trục xuất khỏi môn hộ không?
Kẻ nọ vẩn thủy chung cúi gầm đầu:
-                                                                                                                                                                                                                                        Mong được Ngô Đường Chủ rộng xét.
Ngô Đường Chủ chầm chậm hít vào một hơi thật dài:
-                                                                                                                                                                                                                                        Hãy ngẩng mặt lên, ngươi là ai, đệ tử của Đường nào trong tứ đường: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ? Vì ngươi vừa thú nhận là đã khoác tạm Hoàng y, phải chăng ngươi chỉ là đệ tử hạng Xích y?
Kẻ nọ ngẩng đầu lên:
-                                                                                                                                                                                                                                        Thuộc hạ cũng chưa được kể là đệ tử Xích y.
Nhìn thấy diện mạo kẻ nọ, Ngô Đường Chủ và ba nhân vật Lục y cùng giật mình sợ hãi:
-                                                                                                                                                                                                                                        Là Tam thiếu gia?
-                                                                                                                                                                                                                                        Ôi chao, Thiếu Bang chủ? Thuộc hạ Thạch Hộ Trấn đã lỡ lời mạo phạm, vạn lần xin Thiếu Bang chủ lượng thứ.
Kẻ nọ là một nam nhân tuy không thật sự tuấn tú người do có sắc diện của một người chỉ mới độ mười bảy mười tám tuổi, những dấu ấn thời gian và mọi gian khổ trên đời hầu như chưa lưu gì trên nét mặt nên vẻ thanh cao và vô tư vẫn làm cho diện mạo dễ coi.
Kẻ nọ thở dài thất vọng:
-                                                                                                                                                                                                                                        Thiết mỗ đang mặc Hoàng y, Ngô Đường Chủ và chư vị không thể kể Thiết mỗ như là một bang đồ đích thực, tạo cơ hội cho Thiết mỗ tự giảo nghiệm công phu hầu cống hiến nhiều hơn cho bổn bang Thiên Long ư?
Ngô Đường Chủ cúi gập người thưa:
-                                                                                                                                                                                                                                        Cùng với Đại Thiéu gia, Nhị Tiểu Thư, Tam Thiêud gia đường đường là thiếu bang chủ bổn Bang, lại do đích thân Bang Chủ truyền tuyệt học. Bọn thuộc hạ nào dám thất lễ mạo phạm.
Kẻ nọ cau mày:
-                                                                                                                                                                                                                                        Được gia phụ đích truyền võ học thì sao? Ta luyện võ tính đến nay đã được năm năm và thật sự đã không dưới trăm lần cùng đệ tử Xích y, Hoàng y giao đấu. Nhưng cả trăm lần đó đã có được một lần họ thật sự cùng ta giao đấu chưa? Hay tất cả chỉ vờ bại, cố ý để lấy lòng ta? Đó là điều ta không thích. Vì thế, ta quyết chờ đợi cơ hội này, chí ít ta biết rõ chân tài thực học của ta. Chư vị không nhận ư?
Cả bốn nhân vật, dù là Thanh y hay Lục y, vẫn khiếp hãi cúi đầu , không biết đối đáp thế nào cho phải.
Tam thiếu gia thở dài:
-                                                                                                                                                                                                                                        Ta đã làm chư vị khó xử? Dù biết thế ta vẫn không thay đổi chủ ý của ta. Thế này vậy, ta sẽ tuần tự khiêu chiến với Tam vị Lục y. Và ta biết nếu ta thắng cả ba, ta sẽ là nhân vật đứng đầu Tam Thập Lục Thiên Cang. Đó là một trọng trách, ắt sẽ gây tác hại không nhỏ nếu các vị cố ý nhân nhượng, vô tình giao một trọng trách như thế vào tay ta.
Cả ba nhân vật Lục y cùng chấn động. Vì lý do đó sẽ là sự thật? Nếu họ nhượng chiêu và cả ba cùng nhân nhượng thì việc một nhân vật Thiếu Bang Chủ trở thành nhân vật đứng đầu Tam thập lục Thiên Cang sẽ chỉ là việc không đáng kể. Nhưng kéo theo sau đó là những trọng trách mà nếu nhân vật đứng đầu Tam Thập Lục Thiên Cang không đủ bản lãnh đảm đương tất sẽ đưa đến những hậu quả thảm hại. Như vậy, họ nhượng chiêu là có tội sau này, mà không nhượng chiêu thì trước mắt học sẽ làm phật ý Thiếu Bang Chủ ngay khi sinh ra đã nghiễm nhiên có bối phận cao hơn họ.
Ba nhân vật Lục y còn đang phân vân, chợt nghe Tam thiếu gia bảo tiếp:
- Chưa hết đâu. Sau khi được Tam vị Lục y vì lẽ này nọ cố tình nhượng chiêu, ta sẽ tiếp tục xin Ngô Đường Chủ so tài cao hạ. Khi đó, giả như ta thắng, ta sẽ đoạt mất cương vị Đường Chủ Chu Tước Đường. Và để gọi là trừng trị một kẻ bất tài vô dụng, chỉ nhờ may mà lâu nay nắm giữ cương
 
Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đánh máy Kasan
link bản scan http://www.mediafire.com/?sharekey=5d8d545058f50c9a5bf1f12f1ff3f30adc881e9171742600ce018c8114394287
 
vị Chu Tước Đường Đường Chủ, ta sẽ ra lệnh tước bỏ phẩm trật Thanh y của Ngô Đường Chủ, giáng xuống hàng Xích y, đồng thời không cho phép Ngô Đường Chủ sau này được tham dự bất kỳ lần Tỷ Võ Thăng Đàn nào nữa. Điều này đồng nghĩa với việc Ngô Đường Chủ mãi mãi chỉ là đệ tử Xích Y.
Và tự cười thành tiếng, Tam thiếu gia bảo họ:
- Chư vị lĩnh hội tất cả những gì Thiết mỗ vừa nói rồi chứ? Vậy thì chỉ còn mỗi một cách là chư vị hãy thật lòng giao đấu cùng ta. Nhân đây, ta cũng xin minh bạch thế này, nếu ta bại, dù là bại dưới tay ai hoặc ở bất kỳ lượt đấu nào, ta cam đoan sẽ không lấy đó làm giận, quyết không xử phạt hoặc bẩm báo với gia phụ. Trái lại ta sẽ hết sức cảm kích nếu như chư vị cũng giấu cho chuyện này. Thế nào?
Họ nhìn nhau. Sau đó Thạch Hộ      thu hết đảm lược để hỏi:
- Thiếu Bang Chủ chỉ muốn minh bạch mức độ thành tựu về võ học của bản thân?
Tam thiếu gia lắc đầu:
- Hơn thế một chút. Nghĩa là ta sẵn sàng đảm nhận bất kỳ bối phận nào, miễn đó là bối phận xứng hợp với chân tài thực học của ta. Sẽ là một đệ tử của Lục y nếu ta may thắng lượt trận đấu. Ta sẽ là nhân vật đứng đầu Tam Thập Lục thiên cang nếu bản lãnh của ta nói lên ta đủ sức đảm đương cương vị đó. Tóm lại, ta muốn những trận giao đấu đích thực, thắng thực hoặc là cam chịu nếu ta chưa đủ lực.
Ngô Đường Chủ lại chậm rãi hít vào một hơi thật dài:
- Ẩn ý của Thiếu Bang Chủ bọn thuộc hạ đều rõ. Nhưng để Bang Chủ sau này không vì thế mà trách phạt, bọn thuộc hạ mạo muội xin có một đề xuất. Thiếu Bang Chủ có thể cùng bọn thuộc hạ, từng người một, đối chưởng minh thệ mãi mãi giữ kín chuyện này?
Tam thiếu gia mỉm cười:
- Thiết mỗ quá thật cũng có ý đó. Nào, chúng ta hãy cùng nhau đối chưởng minh thệ nào!
Họ vỗ mạnh những bàn tay vào nhau, xem đó là lối lập thệ sinh tử mà bất kỳ nhân vật võ lâm nào một khi chấp thuận tiến hành đều phải mãi mãi tuân thủ cho đến tận lúc chết. Ai vì phạm sẽ mang tiếng bất nghĩa bội tín suốt đời và bị quần hùng khắp Tam Sơn Ngũ Nhạc dèm pha chế giễu.
Thực hiện xong, Tả Cẩm Đào lên tiếng:
- Hành vi của Thiếu Bang Chủ khiến thuộc hạ cảm phục. Vì khác với Đại thiếu gia và Nhị tiểu thư, Tam thiếu gia là nhân vật đầu tiên dám thản nhiên hòa mình vào đám thuộc hạ. Vì thế, cho dù võ công của Thiếu Bang Chủ có như thế nào, thuộc hạ thắng hay bại không hề quan trọng, chỉ cần được cùng Thiếu Bang Chủ giao đấu đối chiêu là đủ cho thuộc hạ mãn nguyện lắm rồi. Cung kính Thiếu Bang Chủ xuất chiêu.
Tam thiếu gia gật đầu, khen Tả Cẩm Đào:
-                      Lúc nãy đứng ở ngoài có nghe Tả Nhất Trụ thăng Tả nhân huynh nhờ vào thần lực, kỳ thực thì mức độ biến hóa chưa bằng. Do vậy ta sẵn lòng cùng Tả nhân huynh tỷ thí mọi cao chiêu. Cẩn trọng, ta xuất thủ trước đây.
 
 
Quyền và quyền chạm nhau, khiến Tả Cẩm Đào ái ngại vì thấy quyền kinh đã chấn lùi vị thiếu Bang Chủ.
Đoán biết rõ tâm trạng của họ Tả, Tam thiếu gia quát lớn:
-                      Thiết mỗ vẫn chưa việc gì đâu. Tả nhân huynh hay dở!
“Vù…”
Cách lao đến của Tam thiếu gia làm cho họ Tả phải tự ý lùi về.
“Vụt”
Tam thiếu gia có ý giận, lại lao đến nữa.
-                      Tả nhân huynh định nhường chiêu cho ta thật sao? Đừng quên những gì chúng ta vừa vỗ tay minh thệ. Hãy tiếp chiêu!
“Vù…”
Nhưng Tả Cẩm Đào vẫn thối lùi khiến Tam thiếu gia thật sự                 quát to hơn:
-                      Chúng ta đã vỗ tay lập thệ, giao đấu là phải giao đấu thật, cơ sao Tả nhân huynh cứ mãi nhường chiêu? Hay là thực sự thâm tâm Tả nhân huynh không xem ta là đối thủ? Bản lãnh ta đến thế thật sao? Đỡ chiêu, đỡ đỡ!
“Ào…Ào…”
Bị Tam thiếu gia liên tiếp bức đòn, Tả Cẩm Đào vì hết đất lùi suýt nữa đã miễn cưỡng phát chiêu.
Chợt có tiếng Thạch Hộ Trấn kêu             vừa kịp lúc:
-                      Tả hộ pháp đến rồi!
Tiếng kêu làm cho Tả Cẩm Đào mừng như người vừa thoát chết trong gang tấc. Do vậy họ Tả hầu như quên                   những chiêu quyền vẫn đang được Tam thiếu gia dồn dập bủa đến. Đến lúc nhận ra thì đúng là Tả Cẩm Đào thoát nạn trong gang tấc. Nhưng lần này không hề nhờ một tiếng kêu của Thạch Hộ Trấn mà là do vị Tam thiếu gia đã kịp thời dừng tay.
Với dáng vẻ thất vọng, Tam thiếu gia xoay người bỏ đi, ly khai thạch động vừa diễn ra những trận Tỷ Võ Thăng Đàn.
 
 
Hồi thứ hai
Tam cốt vô danh lưu ẩn tình
 
Sau một lúc đắn đo và phân vân, lão nhân vẫn đi ở phía sau chợt chép miệng, dấn bước nhanh hơn để tiến lên đi ngang hàng vị thiếu gia nãy giờ vẫn thinh lặng đi phía trước. Lão nhân lên tiếng, vừa liếc chừng vị thiếu gia đi bên ta vừa phát thoại:
-                      Thiếu Bang Chủ phật ý vì sự xuất hiện không đúng lúc của lão phu?
Thở hắt ra một hơi, vịt hiếu gia chợt gay gắt hỏi ngược lại lão nhân:
-                      Điền lão bá nhận định thế nào? Võ công của tiểu điệt là do đích thân gia phụ truyền thụ, cớ sao vẫn không cao minh bằng Tả Cẩm Đào, hoặc bất luận bang đồ nào ở hàng Lục y?
Lão nhân khẽ thở dài:
-                      Tam thiếu gia có chí cầu tiếng, so với Đại thiếu gia và Nhị tiểu thư chỉ có thể bằng chứ quyết không kém hơn. Tuy nhiên vẫn có câu “dục tốc bất đạt”. Tam thiếu gia chỉ mới luyện năm               hầu như chưa đủ để được đích thân Bang Chủ truyền thụ cho tâm pháp nội công thượng thừa. Nội công kém tất               cũng kém, hiện tại lúc này Tam thiếu gia kỳ thực chưa là đối thủ của đệ tử Lục y.
Có vẻ thấu hiểu, Tam thiếu gia bất giác dừng chân:
-                      Đại ca và Nhị thư lúc được bao                niên kỷ mới được gia phụ truyền cho tam pháp thượng thừa?
Lão nhân trầm tư một lúc, sau mới tủm tỉm cười:
-                      Nếu tam thiếu gia nôn nóng đến vậy, được rồi, có thể nhân cơ hội        vào lúc hội diện Bang Chủ, lão phu sẽ                  lời nói giúp một tiếng. Biết đâu Bang Chủ sẽ nghĩ lại, chấp thuận cho Tam thiếu gia luyện công trước thời hạn           không cần đợi đến tuổi hai mươi như đã xảy ra với Đại thiếu gia và Nhị tiểu thư.
Lần đầu tiên ở sắc mặt của Tam thiếu gia xuất hiện vẻ vui mừng:
-                      Điền lão bá nói thật chứ? Nên nhớ quân tử bất hí ngôn, đã nói lời phải giữ lời. Huống hồ Điền bá còn là Tả Hộ Pháp, một trong hai nhân vật tin cẩn nhất đối với gia phụ hiện nay. Mong Điền lão bá chớ làm tiểu điệt thất vọng.
Lão nhân họ Điền chợt bối rối.
-                      Lão phu sẽ hết sức tận ngôn. Riêng kết quả thế nào đều phụ thuộc vào quyền định đoạt của Bang Chủ. Lão phu chỉ có thể hứa đến đấy thôi.
Tuy có thất vọng nhưng Tam thiếu gia vẫn cố tâm nài nì:
-                      Một lời do Điền lão bá nói ắt hẳn sẽ khiến gia phụ xiêu lòng. Nhưng để phòng ngừa, Điền lão bá này, giả như gia phụ vẫn khăng khăng không chấp thuận, liệu Điền lão bá có thể hạ cố chỉ điểm cho tiểu điệt một ít sở học của Điền lão bá chăng?
Lão Điền càng bối rối nhiều hơn và chưa biết đối đáp thế nào thì nghe Tam thiếu gia tiếp tục lên tiếng, giọng khẩn thiết hơn:
-                      Tiểu điệt chỉ hận mình không thể lớn nhanh như Đại ca hoặc Nhị thư. Bằng không lúc này võ công của tiểu điệt đâu quá kém xa huynh tỷ đến một trời một vực. Điền lão bá hãy hứa chỉ điểm võ công cho tiểu điệt nha. Chỉ một môn công phu nào đó dù rất tầm thương của Điền lão bá nhưng đủ thỏa mãn tính hiếu kỳ của tiểu điệt. Cứ thế nha Điền lão bá.
Lão Điền miễn cưỡng ưng thuận:
-                      Do võ học của mỗi người đều có những đường lối hữu biệt, bất quá lão phu chỉ có thể đáp ứng chỉ điểm cho Tam thiếu gia thuật ném ám khí của lão phu mà thôi. Hơn thế nữa, lão phu không dám và vị tất Bang Chủ hài lòng.
Tam thiếu gia đắc ý, bật cười thành tiếng:
-                      Được như thế tiểu điệt mừng lắm rồi. Vì Điền lão bá chẳng phải được mọi người xưng tụng ta có thu pháp ném ám khí độc bá thiên hạ đấy sao? Ha…ha
Đang cười, Tam thiếu gia vội ngậm miêng lại vì nghe một giọng nói trầm hùng và đầy uy nghiêm bất chợt vang lên:
-                      Phụ thân đã giáo huấn bao nhiêu lần rồi sao hài tử vẫn không nghe, cứ luôn tìm cách gây khó xử cho mọi người như thế, hử?
“Vụt!”
Một nhân vật trung niên xuất hiện, và cùng với phong thái bên ngoài uy nghi lẫm liệt, đôi mắt của nhân vật này cũng lạnh như băng, vì thế thật dễ hiểu vì sao câu phát thoại vừa được nhân vật này nói ra trước luc hiện thân lại mang đầy vẻ nghiêm khắc như thế.
Chạm phải đôi mục quang lạnh lùng đó, Tam thiếu gia vội cúi dầu, tỏ ra sợ hãi:
-                      Phụ thân! Hài nhi Thiết Trọng Nhân xin vấn an phụ thân.
Riêng lão nhân họ Điền thì nghiêng người thủ lễ vừa nhè nhẹ bước lùi qua một bên:
-                      Bang Chủ!
Nhân vật trung niên gật đầu với lão Điền, ánh mắt thì vẫn chăm chú nhìn Tam thiếu gia vừa tự xưng là Thiết Trọng Nhân.
-                      Ta đã giáo huấn ngươi thế nào, Trọng Nhân? Hay ngươi vẫn nghe trước quên sau, hoặc giả cố tình bỏ ngoài tai những lời ta là phụ thân ngươi dạy bảo?
Thiết Trọng Nhân vẫn cứ cúi đầu chứng tỏ không biết phải đối đáp thế nào những lời trách cứ của thân phụ.
Lão Điền bất nhẫn, miễn cưỡng hắng giọng lên tiếng, biện minh hộ cho Thiết Trọng Nhân:
-                      Tam thiếu gia hiếu bõ đã thành tánh, sự việc vừa diễn ra cũng pầh nào minh chứng điều đó. Thiết nghĩ, điều này sẽ càng có lợi hơn nếu Bang Chủ phá lệ, cứ bắt đầu truyền thụ ngay sở học Thiết gia cho Tam thiếu gia, không nhất thiết phải để Tam thiếu gia đợi đến tuổi đôi mươi, nghĩa là phải kéo dài thêm ba năm nữa.
Lão Điền đã lên tiếng, khiến Thiết Trọng Nhân như vừa cất đi một gánh nặng. Y ngẩn đầu lên, ném cho lão Điền tia nhìn cảm kích, sau đó nôn nao chờ thái độ của phụ thân.
Nào ngờ, nhân vật trung niên, Bang Chủ Thiên Long Bang cứ vờ như không hề nghe lão Điền nói, vẫn xạ những tia mắt nghiêm khắc nhìn Thiết Trọng Nhân:
-                      Dụng võ cũng như dụng binh, ta đã dạy bảo ngươi như thế nào? Nói!
Thiết Trọng Nhân thất thần sợ hãi, đành mở miệng đáp:
-                      Phụ thân bảo, dụng võ cũng như dụng binh, chỉ quý hồ tinh và bất quý hồ đa. Hài nhi nào dám quên lời thân phụ răn dạy.
Nhân vật trung niên gật đầu:
-                      Phàm tiến hành một việc gì cũng phải tuần tự nhi tiến. Ngay lúc này hài tử chưa có đủ căn cơ, bảo ta truyền thụ sở học thương thừa của Thiết gia cho hài tử là phải truyền như thế nào đây.
Giọng nói đã phần nào hòa hoãn của thân phụ làm Thiết Trọng Nhân bớt lo sợ. Y đưa ánh mắt cầu khẩn nhìn phụ thân:
-                      Hài nhi đã gắng công khổ luyện mọi điều do phụ thân chỉ định suốt năm năm qua, không lẽ bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ sao, phụ thân?
Bang Chủ Thiên Long Bang cười khẩy:
-                      Có thật ngươi chỉ luyện những gì do ta chỉ định không? Vậy thì từ đâu ngươi am hiểu quyền pháp có xuất xứ từ võ học Trường Bạch Phái? Ai đã chỉ ngươi phải luôn mang theo thanh tiểu kiếm bên người? Ngươi nghĩ ngươi lén học kiếm pháp Côn Luân là điều ngươi có thể mãi mãi giấu kin được ta ư? Còn nữa, chưa hết đâu. Tuyết Sơn Phái có môn khinh công quán tuyệt, ngươi đã lén học, và để che đậy hành vi đó của ngươi, có phải chính ngươi đã nài ép Hứa Hộ Pháp chỉ điểm thêm cho ngươi có khinh công? Để rồi qua đó ngươi trên lần khẩu quyết của hai loại khinh công này với nhau, hầu khi ngươi thi triển, ngươi nghĩ sẽ không ai phát hiện chuyện ngươi đã lén học khinh công phái Tuyết Sơn. Đúng thế chứ?
Lão Điền giật mình, quay phắt lại, kinh ngạc nhìn Thiết Trọng Nhân:
-                      Điều tối kỵ của người luyện võ học là không luyện các thứ công phu pha tạp. Tam thiếu gia làm thế này, mai hậu e khó lòng chuyên chú chủ luyện mỗi một công phu sở học của Thiết gia.
Thiết Trọng Nhân đỏ mặt, thoát đâu có thể vì ngượng do đã sai lầm ở chỗ luyện các loại công phu tạp nham và có những đường lối võ học hoàn toàn khác biệt. Nhưng sau đó, vì muốn giải thích nguyên nhân dẫn đến những hành vi sai trái như thế, Thiết Trọng Nhân càng nói càng đỏ mặt bừng bừng, dáng vẻ cho thấy quyết biện minh và bảo vệ cho lập luận của mình. Thiết Trọng Nhân bảo:
-                      Võ học của muôn nhà chung quy đều bắt nguồn từ một mối. Phụ thân, như hài nhi trộm nghe, chính phụ thân cũng có ý này nên hai mươi hai năm trước, lúc phụ thân vì trượng nghĩa, khi ra tay giải nguy cứu nạn cho Tam Phái Côn Luân – Tuyết Sơn – Trường Bạch, phụ thân đã thuyết phục và cuối cùng đã sáp nhập ba phái về làm một, tạo nên một Thiên Long Bang hiển hách như hiện nay. Hài nhi vì đồng cảm nghĩ với phụ thân nên ngoài việc khổ luyện những gì do thân phụ chỉ định, hài nhi dùng những giờ rảnh rỗi, tự bắt mình để tâm xem xét và thử luyện các loại công phu vốn từng giúp Tam Phái này thành danh. Không lẽ hài nhi làm như thế là sai trái?
Bang Chủ Thiên Long Bang sau một lúc nhẫn nại chờ nghe Thiết Trọng Nhân nói dứt lời đột nhiên phá lên cười:
-                      Ta không bảo hài tử hành động như thế là sai. Nhưng hài tử có biết vì sao những đỉnh núi cao to, như đỉnh Thái sơn chẳng hạn, lại có thể ngạo nghễ mọc sừng sững giữa trời và mãi mãi vững bền cùng thời gian chăng? Đấy là vì chúng đã sẵn có nền tảng vững chắc. Với nền tảng đó, chúng sau này dù có chất chứa thêm đủ loại cây rừng, muôn ngàn sinh vật cùng với bao lớp bụi bẩn thời gian chúng vẫn là chúng, vẫn là những đỉnh núi cao to ngạo nghễ, đã cao to càng cao to hơn. Về võ học cũng vậy, hài tử chưa luyện được một căn cơ vững bền, sao chưa gì đã vội chất vào người đủ loại những công phu tạp nham? Ngươi không cần nói gì nữa, nếu muốn ta sớm truyền thụ sở học thượng thừa của Thiết gia cho ngươi, hãy hành động theo những gì ta đã chỉ định, giống như Thiết Long Trí, Đại ca ngươi, và Thiết Bội Quỳnh, Nhị thư của ngươi. Đi đi, hãy quay về phòng và suy nghĩ mọi điều ta vừa nói. Ta có chuyện cần bàn với Tả Hộ Pháp, Điền lão bá của ngươi.
Biết ý phụ thân đã quyết, khó lòng lay chuyển được nữa, nhất là trong lúc này, Thiết Trọng Nhân thất vọng bỏ đi và chỉ dám len lén ném cho  lão Điền những ánh mắt nhìn cầu khẩn một cách thầm kín.
Bắt được ánh mắt nhìn này, lão Điền chờ khi Thiết Trọng Nhân đi khuất mới cố tình lên tính, hi vọng sẽ giúp  Thiết Trọng Nhân như đã hứa:
-                      Bang Chủ, Tam thiếu gia say mê võ học cũng là điều đáng mừng cho Thiết gia. Phải chi Bang Chủ.
Xua tay ngăn lại, Bang Chủ Thiên Long Bang chợt hỏi lão Điền:
-                      Điền lão huynh nhận định thế nào về Thiết Trọng Nhân, so với Trọng Trí và Bội Quỳnh?
Lão Điền kinh ngạc:
-                      Chỉ so với Đại thiếu gia và Nhị tiểu thư thôi ư? Cả ba đều là cốt nhục của Thiết gia, là hậu nhân của Bang Chủ, thuộc hạ thật tình không hiểu Bang Chủ hỏi như thế là có ý gì?
Bang Chủ lắc đầu:
-                      Ta không có ngụ ý gì khác đâu, chỉ muốn hỏi Điền lão huynh về tính khí của bọn chúng mà thôi.
Lão Điền nghe thế mỉm cười:
-                      Vẫn có câu “Hình hài xác thịt là do song thân phụ mẫu ban cho, riêng về tính tình thì do thiên phú”. Đại thiếu gia Thiết Trọng Trí càng lớn thì càng thêm trầm tĩnh, thật đúng với tính cách vốn có ở Bang Chủ. Hạng người như thế, dù gặp nguy cũng không bấn loạn, sau này Bang Chủ có thể yên tâm phó thác nhiều trọng trách cho Đại thiếu gia.
Bang Chủ gượng cười:
-                      Về phương diện này, quả thật ta có thể yên tâm như lời Điền lão vừa nhận định. Nhưng ở Trọng Trí lại khiếm khuyết sự nhanh nhạy và linh hoạt, không bằng Bội Quỳnh hoặc Trọng Nhân.
Lão Điền không thể không tán đồng:
-                      Nhị tiểu thư thì tâm cơ mẫn tiệp. Chỉ mỗi một tội vì là nữ nhi nên thể chất không đủ dể luyện đến đại thành toàn bộ sở học của Thiết gia. Mà điều này thì ở Tam thiếu gia lại có thừa.
Bang Chủ Thiên Long Bang cau mày, vẻ bất như ý:
-                      Vì là nữ nhi nên Bội Quỳnh còn thừa hưởng ở mẫu thân tính khí hẹp hòi, thiếu độ lượng. Đôi lúc còn khiến ta phật lòng vì những thủ đoạn vặt vãnh nhỏ nhen của Bội Quỳnh. Riêng ở Trọng Nhân thì do quá linh hoạt nên đôi khi xốc nổi. Ta không thấy ở y có một chút nào trầm tĩnh, hoặc thừa hưởng ở ta như đã có với Trọng Trí, hoặc giống tính cách trầm lặng của Gia Ngọc, mẫu thân y và là kế mẫu của Trọng Trí, Bội Quỳnh.
Lão Điền chỉ biết vừa cười vừa lắc đầu:
-                      Đại thiếu gia thì có tính khí giống Bang Chủ, Nhị tiểu thư thì thừa hưởng hầu như tính khí của mẫu thân đã quá cố. Bang Chủ sau đó đã tục huyền, hạ sinh cho Thiết gia thêm một hậu nhân là Tam thiếu gia. Thật lạ là Tam thiếu gia vừa có tính cách khác biệt so với Bang Chủ, lại vừa khác với bản tính lúc nào cũng trầm lặng của Bang Chủ phu nhân hiện nay. Như Bang Chủ vì băn khoăn với hiện trạng này nên lúc nào cũng nghiêm khắc với Tam thiếu gia, chủ tâm đào luyện Tam thiếu gia thành một người đúng với mong muốn của Bang Chủ?
Bang Chủ thở dài:
-                      Ý ta như thế nhưng thật là “Bản tính khó đổi, giang sơn dễ dời”. Chỉ hi vọng đôi ba năm nữa Trọng Nhân sẽ chín chắn hơn. Và với sự hiếu học của Trọng Nhân, có thể nói ắt có ngày Trọng Nhân vượt xa Trọng Trí và dĩ nhiên không cần so với Bội Quỳnh.
Chợt có thanh âm một nữ nhân phật ý vang lên:
-                      Sao phụ thân cứ chê trách Quỳnh nhi? Nữ nhân kém Trọng Trí đại ca thì đã đành, vì đại ca sinh trước nữ nhi những ba năm. Nhưng bảo nữ nhi càng về sau càng kém Trọng Nhân thì đến năm tuổi, lại được sinh ra bởi một phu nhân chẳng ra gì, nữ nhi không tin sau này y sẽ vượt trội hơn nữ nhi.
Lão Điền biến sắc, vừa lúc đó Bang Chủ Thiên Long Bang cũng gay gắt quát vang, quát với với một thiên kim tiểu thư đang trâng tráo xuất hiện.
-                      Sao ngươi dám gọi kế mẫu ngươi là một kẻ chẳng ra gì? Hay ngươi cố tình quên kẻ đó dù sao cũng được ta chọn là kế thất thay mẫu thân đã vắn số của ngươi, chăm sóc ngươi và Trọng Trí trong lúc ta gánh vác trọng trách Thiên Long Bang?
Thái độ phẫn nộ của Bang Chủ khiến lão Điền phải lo sợ thay cho Bội Quỳnh, thiên kim tiểu thư vừa cố tình xuất hiện có lẽ sau một lúc lâu ẩn kín lẻn nghe. Lão Điền vội cau mày tìm lời khuyên ngăn Bội Quỳnh:
-                      Đã hơn hai mươi năm lão phu luôn cận kề Bang Chủ, có thể quả quyết Bang Chủ phu nhân luôn làm tròn trách nhiệm và đôi khi còn vượt quá chức trách chỉ là một kế mẫu của Đại thiếu gia và Nhị tiểu thư. Kể cả khi đã sinh cho Thiết gia thêm một hậu nhân là Tam thiếu gia bây giờ, Bang Chủ phu nhân vẫn đồng đều san sẻ tình mẫu tử cho cả ba, không quá xem trọng cốt nhục hoặc lạnh nhạt hắt hủi, nhất là đối với nhị tiểu thư. Lời của nhị tiểu thư vừa nói, nhỡ lọt đến tai Bang Chủ phu nhân, liệu còn đau đớn hoặc buồn tủi nào bằng. Lão phu chỉ xin nói theo sự thật, mong Nhị tiểu thư cạn suy.
Bội Quỳnh dù tỏ ra phần nào sợ hãi trước vẻ mặt vẫn còn bất bình của thân phụ, nhưng ngay khi lão Điền dứt lời, nàng vẫn cố lên tiếng biện minh:
-                      Ắt hẳn Điền láo bá cũng biết kế mẫu của Quỳnh nhi là một góa phụ trước khi trở thành người của Thiết gia, thuận theo lời cầu hôn của gia phụ? Đã thế Quỳnh nhi còn nghe mọi người bảo…
Bang Chủ Thiên Long Bang tái mặt, nạt lớn:
-                      Ngươi còn nghe nói gì nữa, hử? Tất cả chỉ là đơm đặt, ngươi hiểu chưa? Sao lòng dạ ngươi quá hẹp hòi, chỉ biết nghe theo người mà không đoái nghĩ gì đến tình mẫu tử đã được kế mẫu ngươi thay mẫu thân ngươi dành trọn cả cho ngươi, hử? Há lẽ ngươi đã vội quên, lúc còn bé, vì những lần vòi vĩnh của ngươi, kế mẫu ngươi đã không ít lần bỏ mặc Trọng Nhân, chỉ lo chiều chuộng, đáp lại mọi đòi hỏi thậm chí quá ư vô lối của ngươi? Kế mẫu ngươi chăm lo cho ngươi như thế ngươi vẫn chưa mãn nguyện sao? Cút đi, chỉ cần ta nghe một lần nữa ngươi gọi kế mẫu ngươi là kẻ chẳng ra gì thì đừng trách sao ta tuyệt tình, nỡ nặng tay với ngươi. Cút!
Có lẽ chưa lần nào bị phụ thân quát mắng như thế. Bội Quỳnh sững sờ, nhìn phụ thân không chớp mắt. Đến khi hiểu phụ thân bảo cút là cút thật, nàng giận dữ, vừa bỏ chạy với những bước chân giẫm thình thịch vừa hét vang:
-                      Nữ nhi vẫn nói. Kế mẫu là hạng người như thế nào thì nữ nhi cứ theo đó mà nói. Chẳng phải kế mẫu trước khi nhận lời phụ thân đã từng chung chạ và thất thân với một nhân vật vô danh nào đó sao? Nào phải kế mẫu là người góa phụ thật sự? Kỳ thức chỉ là hạng nữ nhân làm bại hoại gia phong, đã vô liêm sỉ, tự thất tiết với một nam nhân không phải là phu quân. Người như thế nữ nhi bất phục. Bất phục!!
Bang Chủ Thiên Long Bang giận đến run người, chỉ chực chạy đuổi theo và xử trị Bội Quỳnh nếu như không có lão Điền đứng bên cạnh tìm đủ cách ngăn lại.
Lão Điền bảo:
-                      Thúng không thể úp được voi. Về việc này, thuộc hạ nghĩ, ngay bây giờ Bang Chủ khó thể giải thích cho Nhị tiểu thư hiểu. Huống hồ mọi phản ứng của Bang Chủ lúc này chỉ là đổ thêm dầu vào lửa, càng khiến nhị tiểu thư ngộ nhận nhiều hơn. Xin hãy giao cho thuộc hạ, tự thuộc hạ sẽ tìm cách giải thích cho Nhị tiểu thư sau này.
Bang Chủ Thiên Long Bang cau mày sầu muộn:
-                      Là ta có lỗi, trước đây không chịu nói rõ cho bọn chúng minh bạch. Nhưng chuyện Gia Ngọc thất thân, bảo là bị hung nhân cưỡng bức, đến ta mãi sau này mới nghe Gia Ngọc tiết lộ, cớ sao lại sớm lan ra ngoài và thấu đến tai Quỳnh nhi?
Lão Điền thở dài:
-                      Bang Chủ chủ quên rồi sao? Đã có lần, để giải thích tính cách trầm lặng của phu nhân, Bang Chủ dù là miễn cưỡng vẫn tự kể lại mọi chuyện, sau đó còn khuyên mọi người trong Bang đừng quá ưu tư lo ngại cho thái độ có phần quá tách biệt của phu nhân Bang chủ. Nhị tiểu thư nếu không nghe nói đến mới là điều đáng kinh ngạc.
Bang Chủ cũng thở dài:
-                      Nhưng nếu có như thế, cùng là phận nữ nhi như nhau, đáng lẽ Quỳnh nhi nên cảm thông và thương yêu Gia Ngọc hơn mới phải. Cớ sao lại tỏ ra căm hận?
Lão Điền lắc đầu:
-                      Nhị tiểu thư có khi do hẹp hòi, cũng dễ hiểu nếu Nhị tiểu thư cảm thấy bị bỏ rơi vì sau khi mẫu thân mất, Bang Chủ đã vội vã tục huyền, đưa một nữ nhân khác về và bắt Nhị tiểu thư phải gọi nữ nhân đó là thân mẫu. Với

 

Cung Trăng cắt đất phân lô
Đừng tưởng chỉ đám điên rồ mới mua
Bao người lắm của tiền thừa
Cũng tậu vài thửa dẫu chưa được dùng!
Đăng nhập để trả lời
0
Tác giả: Liễu Tàn Dương (Trần công chính)
Đánh máy: chidauttv
 
HỒI THỨ NHẤT:
THIÊN LONG BANG
THĂNG ĐÀN TỶ VÕ

“Choang choang…”
Tiếng kim thiết chạm nhau vang lên bất tận và cứ tiếp tục ngân dài mãi cho dù hai đối thủ đã nương tay theo chấn kình cùng lùi về phía sau tạo thành khoảng cách có đến hai trượng hơn, lưu lại giữa họ một đấu trường vừa diễn ra trận chạm kiếm chưa thể phân thắng phụ.
Cả hai còn trẻ, niên kỷ chỉ độ hai mươi bốn hai mươi lăm là cùng, nhưng với thức thủ kiếm cả hai đang vận dụng lúc này thật khó thể tin họ còn trẻ như thế lại có thức thủ kiếm biểu lộ một công phu hàm dưỡng đầy nhẫn nại kỳ thực chỉ xuất hiện ở bậc kiếm thủ hữu danh với niên kỷ chí ít phải ngoại tam tuần.
Như thức thủ kiếm của trang kiếm khách vận Lục y hiện đang đứng bên tả chẳng hạn. Với nét mặt ngưng đọng thể hiện một ý chí quyết lấp bể dời non, hữu kiếm của Lục y kiếm khách tuy đang bất động, đốc kiếm ôm sát người, thân kiếm nghiêng dài qua một bên, đầu mũi kiếm cũng hơi chếch xuống, nhưng kỳ thực toàn bộ nội lực bản thân đều được Lục y kiếm khách truyền cả vào thanh kiếm, cho thấy trong sự bất động của thanh kiếm lại hàm chứa những biến động tiềm tàng. Và khi hữu sự, một khi thanh kiếm chẳng còn nữa trạng thái bất động lúc bắt đầu biến động thì đó sẽ là sự biến động liên miên bất tận khó thể đoán trước đâu sẽ là điểm dừng.
Cũng bất động tương tự, Hoàng y kiếm khách đứng cố định ở bên hữu tuy vẫn giữ nguyên nhưng tả thủ của y lại từ từ xòe ra, dù chậm nhưng vẫn là đang xòe ra. Và vừa xòe Hoàng y kiếm khách vừa đưa dần tả thủ ra phía trước, động tác của y như thể muốn dùng lòng bàn tay tả để vuốt dọc theo thân kiếm vẫn được y bắt quyết và giữ cố định bên tay hữu.
Nhưng Hoàng y kiếm khách đâu quá khờ khạo để dùng một bàn tay trần trụi, bằng nhục thể, vuốt ve vào thân một thanh kiếm lúc nào cũng sắc bén. Vuốt như thế có khác nào tự hủy đi năm đầu ngón tay bên tả, giả như y thật sự chạm tay vào thanh kiếm sắc của y. Không, y không khờ khạo đến thế. Trái lại đó là một chiêu thức thủ kiếm của y một thủ thức nửa động nửa tịnh. Động là tay tả đang động, tịnh là hữu kiếm hoàn toàn bất động của y. Nhưng nếu ai trông thấy và cố tình phân biệt rạch ròi là thế động là tay tả và tịnh là tay hữu thì chắc chắn đã lầm. Vì đâu có gì nhất thiết khi thấy tay tả đang động là cứ bảo nó sẽ tiên động. Lầm là ở chỗ đó. Bởi đạo lý võ học có câu “Hư hư thực thực” ngỡ là động nhưng không hề là động, ngược lại thấy tịnh thì đừng bao giờ tin nó sẽ là tịnh mãi mãi.
Có vẻ đã đoán được như thế, Lục y kiếm khách dù đang bất động, đang tịnh như núi thái, nhưng thần quang của y vẫn không ngớt chiếu xạ, nhìn vào hai điểm duy nhất của đối phương, là Hoàng y kiếm khách. Điểm nhìn thứ nhất là đầu mũi kiếm vẫn cứ đang bất động của đối phương, nhìn để đề phòng vì đầu mũi kiếm có thể biến động bất kỳ lúc nào. Điểm nhìn thứ hai là nhìn vào bàn tay tả thế nào cũng được Hoàng y kiếm khách đưa ra đến chỗ tối hậu, là lúc cánh tay đã đưa ra quá thẳng sẽ không tài nào đưa ra thêm được nữa. Lục y kiếm khách biết đó sẽ là lúc có sự biến động ở thức thủ kiếm nửa động nửa tịnh của đối phương. Lục y kiếm khách nhẫn nại chờ thời điểm đó.
Và thời khắc đó đã điểm.
Thoạt thấy cánh tay tả của Hoàng y kiếm khách không thể nào đưa ra thêm được nữa. Lục y kiếm khách là người động trước. Miệng của Lục y kiếm khách quát vang:
- Xem kiếm!
“Vù”
Thân ảnh lập tức được kiếm quang bao trùm, Lục y kiếm khách sầm sập lao vào đối phương, lao đến cả người lẫn kiếm.
Môi miệng của Hoàng y kiếm khách bất chợt nở một nụ cười đắc ý:
- Lục y thượng cấp đã quá nôn nóng rồi. Hạ tòa đành thất lễ vậy. Trúng!
Sau câu nói tỏ ra quá cao ngạo của Hoàng y, một tiếng “cạch” khô khan chợt vang lên. Đó là lúc bàn tay tả của y bất thần rụt về và cố tình chạm khẽ vào đâu đó ở phần đốc kiếm vẫn đang được hữu thủ giữ chặt. Và thế là phần thân kiếm của Hoàng y kiếm khách lập tức dài ra thêm non non hai xích, làm cho thanh trường kiếm vốn chỉ dài ba thước của y vụt chuyển thành trường thương nhưng thương nhọn và vẫn sắc bén như bao thanh trường kiếm khác.
Đạo lý võ học lại có câu “Dài thêm một tấc là tăng thêm phần lợi hại”. Đằng này thanh kiếm của Hoàng y kiếm khách lại dài ra thêm những hai xích. Khiến mức độ lợi hại tăng không biết bao nhiêu mà kể.
“Choang!”
“Bùng”
Nhờ thanh kiếm đột nhiên dài ra thêm, Hoàng y kiếm khách vậy là dễ dàng hóa giải chiêu kiếm thật sự lợi hại của Lục y kiếm khách. Nhân đó tay tả của Hoàng y kiếm khách lúc này mới phát chiêu, vỗ vào Lục y kiếm khách một kình, đủ làm cho nhân vật Lục y phải loạng choạng thối lùi.
Bị trúng kình, Lục y kiếm khách biến sắc và động nộ, lập tức động thân lao thật nhanh vào Hoàng y:
- Dám dùng thủ đoạn đối với ta ư? Dư Lập Toàn ngươi to gan. Đỡ!
Bỗng có tiếng quát thật đanh giọng vang lên đúng lúc:
- Dừng ngay, Thạch Hộ Trấn! Trừ phi Thạch sứ giả cố tình quên đây là Tỷ Võ Thăng Đàn và còn có bổn tọa làm Giám Trận.
Tiếng quát như bức tường vô hình đột ngột xuất hiện ngăn lối, khiến Lục y kiếm khách, Thạch sứ giả, Thạch Hộ Trấn, bất ngờ khựng lại.
Tuy vậy vì tiếng quát cũng có dụng ý nhắc nhở cảnh tỉnh nên Thạch Hộ Trấn ngay khi khựng lại cũng dịu đi khuôn mặt vừa để lộ vẻ đằng đằng sát khí. Thạch Hộ Trấn thu kiếm về, dương ánh mắt nghiêm khắc nhìn Hoàng y nhân:
- Binh bất yếm trá, nếu lúc nãy là trận đấu thật, hừ, ta sẽ cảnh giác hơn và ngươi, Dư Lập Toàn khó lòng nhờ thủ đoạn đó thắng được ta. Tuy nhiên, xét theo quy định nghiêm ngặt của buổi Tỷ Võ Thăng Đàn, ta thừa nhận ngươi hợp cách để thăng từ hàng Hoàng y lên Lục y.
Hoàng y nhân Dư Lập Toàn hớn hở ra mặt, lập tức thủ lễ đáp tạ:
- Tạ ân Thạch sứ giả thành toàn! Vì Thiên Long Bang, Dư Lập Toàn này nguyện tận tâm tận lực phát dương quang đại, nêu cao ngọn cờ chính nghĩa, quyết Vệ Đạo Trừ Ma.
Đoạn Dư Lập Toàn xoay ngang người, diện đối diện với nhân vật vừa quát bảo Thạch Hộ Trấn dừng tay khi nãy. Đó là một nữ nhân với bộ võ phục màu xanh thiên thanh thật gọn gàng, làm tôn nước da vốn được trời phú cho màu trắng như bạch ngọc. Dư Lập Toàn thi lễ:
- Nhờ có Ngô Đường Chủ giám trận, thuộc hạ may được thăng lên hàng Lục y. Mai hậu mong Ngô Đường Chủ chỉ giáo nhiều hơn.
Nữ nhân cười lạt:
- Được lên hàng Lục y, ta khuyên ngươi đừng vì thế mà tỏ ra ngông cuồng, có thái độ mục hạ vô nhân. Vì ngoài tâm cơ thủ đoạn, kỳ thực về bản lãnh, ngươi còn phải chuyên luyện nhiều hơn mới đủ tư cách đứng vào hàng Tam thập lục Thiên Cang sứ giả. Do đó, chuyển ngươi qua Huyền Vũ Đường, bẩm báo với Tứ Đường Chủ, bảo đây là chủ ý của ta. Đường Chủ Chu Tước Đường. Rõ chưa?
Dư Lập Toàn nghiêng người lãnh lệnh:
- Tuân lệnh Ngô Đường Chủ.
Và theo lối hậu, Dư Lập Toàn ly khai gian thạch động vừa diễn khai trận Tỷ Võ Thăng Đàn đã giúp y từ hàng Hoàng y lên Lục y.
Gian Thạch động to rộng giờ chỉ còn lại Ngô Đường Chủ Chu Tước Đường, hữu biệt với y phục màu xanh Thiên Thanh, khác với ba nam nhân khác đều vận Lục y, trong đó có Thạch Hộ Trấn là người vừa cùng Dư Lập Toàn tỷ võ.
Nữ nhân họ Ngô chợt cất cao giọng hỏi vọng ra bên ngoài thạch động:
- Ở hàng Hoàng y còn ai muốn tỷ võ thăng lên hàng Lục y nữa không?
Lập tức có thanh âm đứng lên đáp lại:
- Có thuộc hạ Tề Nhất Trụ xin được Tỷ Võ Thăng Đàn.
Nữ nhân họ Ngô gật đầu:
- Cho ngươi vào. Những người còn lại nếu cũng có ý tương tự thì cứ chuẩn bị, tuần tự rồi sẽ đến lượt.
Bước vào gian thạch động mạnh dạn và nhanh như pho tượng hộ pháp và giọng nói thì ồm ồm như tiếng thanh la. Gã bảo:
- Sau thuộc hạ chẳng còn ai nữa đâu. Vì suy cho cùng với gần mười lượt người vừa tiến vào đây Thăng Đàn Tỷ Võ và chỉ mới duy nhất có một trường hợp là được châm chước cho thăng lên hàng Lục y, có thể nói chẳng còn ai đủ đởm lược xin Thăng Đàn Tỷ Võ lần này.
Ngô Đường Chủ vụt lạnh giọng:
- Ngươi là Tề Nhất Trụ? Lời ngươi vừa nói như muốn ám chỉ bổn tọa lần này quá hà khắc trong phận sự giám trận, cố tình làm cho bao huynh đệ mất cơ hội tiến thân?
Tề Nhất Trụ phá lên cười:
- Ngô Đường Chủ xin đừng ngộ nhận, hiểu sai ý thuộc hạ. Kỳ thực thuộc hạ muốn nói, do bấy lâu nay khắp giang hồ đâu đâu cũng sóng yên gió lặng, khiến huynh đệ trong Bang nhàn nhã đã quen, chẳng mấy ai chịu gắng công khổ luyện. Vì thế thật khó có đủ bản lãnh để tham dự Tỷ Võ Thăng Đàn.
Sắc diện xinh đẹp của Ngô Đường Chủ từ từ giãn ra theo câu nói được gã đại hán cao to Tề Nhất Trụ phát thoại. Cuối cùng, khi Tề Nhất Trụ dứt lời, Ngô Đường Chủ chợt nở nụ cười khích lệ:
- Có nghĩa là thời gian qua dù thế nào đi nữa ngươi vẫn chuyên tâm khổ luyện công phu, không hề xao lãng?
Tề Nhất Trụ thừa nhận:
- Bổn Bang được khai sáng đã hai mươi hai năm nay, là sự hợp nhất của ba phái Côn Luân – Tuyết Sơn và Trường Bạch. Một sự hợp nhất mà ai ai cũng biết đã khiến cho bao môn phái còn lại đều khó chịu, nhất là Tam Đại Phái Thiếu Lâm – Võ Đang và Nga My. Vì thế, theo ngu ý của thuộc hạ, nếu thời gian qua chỉ có các phái Hoa Sơn, Không Động, Điểm Thương thi thoảng cố tình gây những chuyện phiền hà cho bổn bang và họ đã thất bại thì sau này, không chóng thì chầy Tam Đại phái kia cũng ra mặt chống đối bổn Bang, đấy chính là thời điểm cho bất kỳ ai trong bổn Bang phải vì uy danh và vì sự tồn vong của Thiên Long Bang chúng ta mà nêu cao hơn nữa ngọn cờ chính nghĩa, dốc tâm dốc sức bảo vệ bao tâm huyết đã được Bang Chủ bổn Bang dày công vun đắp. Vì nghĩ như thế nên thuộc hạ nào dám lơ là xao nhãng việc khổ luyện công phu.
Ngô Đường Chủ gật đầu hài lòng:
- Trăm nghe không bằng một thấy. Ở đây, trong lần Tỷ Võ Thăng Đàn này, bổn tọa theo lệnh Bang Chủ có đưa theo Tam vị sứ giả làm chủ trận. Nếu ngươi chỉ cần thủ hòa với một trong Tam vị sứ giả thì nghiễm nhiên ngươi được thăng lên hàng Lục y. Nếu đủ bản lãnh hơn, ngươi qua được hai trận, bổn tọa sẽ cất nhắc… đặt ngươi vào một trong Thập nhị Sứ giả, hạng ưu tú nhất của Tam thập Lục Thiên Cang. Và giả như ngươi qua được cả ba…
Tề Nhất Trụ lại phá lên cười:
- Xin Ngô Đường Chủ chớ cười chê thuộc hạ. Vì trước mắt, chỉ cần được thăng lên hàng Lục y là đủ cho thuộc hạ mãn nguyện rồi. Thuộc hạ nào dám ngông cuồng, cho bản thân đủ bản lãnh vượt qua hai, rồi lại đến cả Tam Vị sứ giả.
Ngô Đường Chủ một lần nữa lại gật đầu khích lệ:
- Đương nhiên chuyện chưa đến nên không thể đoán trước. Hãy tùy theo sức của ngươi, ta thành tâm hy vọng ngươi tuần tự vượt qua từng trận một. Còn bây giờ, ngươi có quyền chọn một đối thủ cho ngươi.
Và Ngô Đường Chủ quay qua tiến cử từng nhân vật trong Tam vị Sứ Giả Lục y có nhiệm vụ làm chủ trận trong lần Tỷ Võ Thăng Đàn này:
- Đây là Thạch Hộ Trấn, Cuồng Kiếm Đảo Càn Khôn, dĩ nhiên thiện dụng kiếm. Kế tiếp là Tả Cẩm Đào, Khai Sơn Phá Thạch, vốn vang danh với thất thập nhị quyền Khai Sơn. Sau cùng là Triển Quyết Nam, Nhất Thủ Sưu Hồn, với chưởng pháp Sưu Hồn từng đả bại Hoa Sơn Tam Tú cùng một lúc. Tề Nhất Trụ ngươi thiện dụng công phu gì?
Tề Nhất Trụ tươi cười xòe hai bàn tay vốn to lớn và nắm lại thành hai quả phật thủ:
- Thất thập nhị quyền Khai Sơn vốn danh chấn võ lâm. Thuộc hạ mong được Tả Cẩm Đào, Lục y thượng cấp chỉ giáo.
Xem đó đã là sự quyết định của Tề Nhất Trụ, Ngô Đường Chủ lập tức lùi về. Và thay chỗ cho Ngô Đường Chủ, một trong ba nhân vật Lục y sứ giả đã tiến ra.
Với vóc dáng dong dỏng cao, Tả Cẩm Đào bắt đầu thủ bộ:
- Chúng ta chỉ đánh đến điểm đến là dừng, không được gây sát thương cho nhau. Đấy là quy định mỗi lần Tỷ Võ Thăng Đàn, có lẽ Tề Nhất Trụ ngươi đã biết.
Tề Nhất Trụ cũng thủ bộ:
- Mong được Tả thượng cấp nương tay. Mời!
Tả Cẩm Đào gật đầu:
- Ta cũng mong như vậy. Nhưng đừng vì tình mà mãi khách sáo. Động thủ đi.
Tề Nhất Trụ liền ào đến, mạnh như cơn gió lốc:
- Thuộc hạ đành thất lễ. Cẩn trọng. Đỡ!
“Ào…”
Quyền chưa đến nhưng quyền phong đã rít lên ào ào, Tả Cẩm Đào thật sự tán dương quyền pháp lợi hại của Tề Nhất Trụ:
- Ngươi được thiên phú cho thần lực này, quả là điều hiếm có. Nhưng không phải lúc nào cũng dụng lực, đừng quên câu “Quyền có lúc trọng, có lúc khinh”. Xem chiêu!
Tả Cẩm Đào vờn nhanh song thu, tránh chạm quyền của Tề Nhất Trụ, nhưng vẫn có cách chuẩn xác phong tỏa và khóa chặt mọi biến hóa thế nào cũng có từ quyền trầm nặng của Tề Nhất Trụ.
“Vù…”
Phát hiện quyền pháp chưa gì đã bị Tả Cẩm Đào phong tỏa, Tề Nhất Trụ thay vì lo ngại đã bất chợt cười vang:
- Đa tạ Tả thượng cấp nhắc nhở. Nhưng còn một câu khác nữa có lẽ Tả thượng cấp đã bỏ qua. Đó là quyền có lúc thực có lúc hư. Và đây mới là thực

(Thiếu 2 trang sách: trang 24 và 25)

ảnh của cả hai cũng xoắn tít vào nhau. Lúc tiếng chạm quyền dồn dập vang lên cũng là lúc thân ảnh của họ như hòa quyện lại làm một, khó phân biệt nổi đâu là thân hình cao to kỳ vỹ của Tề Nhất Trụ và đâu chỉ là dáng dong dỏng cao của Tả Cẩm Đào. Đến khi bóng nhân ảnh của cả hai có những lúc tách biệt thì quyền pháp của họ chỉ còn là những chiêu thức thăm dò, chập chờn nhau hầu tìm chỗ sơ hở của nhau.
Và khi phát hiện ở Tề Nhất Trụ có chỗ hở, Tả Cẩm Đào lập tức hăm hở phát chiêu công:
- Ngươi quả có bản lãnh. Đỡ!
“Ào…”
Tề Nhất Trụ cười gằn:
- Khai Sơn Quyền cũng nào kém. Chỉ tiếc, so về hỏa hầu, như Tả thượng cấp chưa đạt mức cần thiết, cứ như tiên thiên bất túc vậy. Thật thất lễ, đỡ!
“Vù…”
“Bộp! Bộp bộp…”
Họ lại xoắn vào nhau. Và giữa lúc như thế bất đồ có tiếng Tả Cẩm Đào gầm vang:
- Tuyệt quyền Khai Sơn đây! Trúng!
“Ào…”
Cũng đáp lại lập tức, Tề Nhất Trụ nạt to:
- Xin đắc tội. Đỡ!
“Bùng!”
Hai bóng nhân ảnh phân khai.
Không, không phải cả hai cùng bị phân khai, chỉ có một mình Tả Cẩm Đào bị chấn lùi, mặt nhăn nhó vì bị một quyền kích mạnh vào thân. Riêng Tề Nhất Trụ thì vẫn nguyên vị, áy náy nhìn Tả Cẩm Đào càng lùi thì càng nhăn mặt nhiều hơn vì đau. Tề Nhất Trụ vòng tay tạ lỗi:
- Quyền cước vốn không có mắt. Thuộc hạ thật đắc tội, đã mạo phạm Tả thượng cấp.
Tả Cẩm Đào cuối cùng cũng ổn định cước bộ. Y cau mặt nhìn Tề Nhất Trụ:
- Ngươi chỉ dụng lực để thủ thắng. Kỳ thực quyền pháp của ngươi chưa đủ biến hóa để hơn Khai Sơn Quyền của ta.
Tề Nhất Trụ miễn cưỡng tán đồng:
- Bởi thuộc hạ được trời phú cho thần lực hơn người. Tốc chiến tốc thắng chính là lợi thế mà thuộc hạ khó thể bỏ qua. Sau này mong có cơ hộ được Tả thượng cấp chỉ giáo nhiều hơn.
Nữ nhân họ Ngô, Đường Chủ Chu Tước Đường chợt tiến ra lên tiếng:
- Tuy vẫn dụng quyền như nhau nhưng mỗi người đều có riêng những sở trường sở đoản. Tề Nhất Trụ biết tận dụng sở trường là thần lực hơn người khiến Tả Cẩm Đào dù có Khai Sơn Quyền lợi hại cũng khó bề phát huy. Kể từ nay Tề Nhất Trụ được thăng lên hàng Lục y, có thể xưng huynh gọi đệ, bất tất gọi Tả Cẩm Đào là thượng cấp nữa. Riêng về việc chỉ giáo lẫn nhau về quyền pháp, sau này cứ tùy hai người định liệu.
Tề Nhất Trụ vội nghiêng mình thi lễ:
- Đa tạ Ngô Đường Chủ thành toàn. Thuộc hạ xin được lui chân.
Ngô Đường Chủ nhăn mặt:
- Ngươi thật sự không muốn vượt qua một trận nữa? Đừng quên, nếu được kể là một trong thập Nhị sứ giả, bối phận của ngươi sẽ hơn mọi người, chỉ kém Tả Hữu Hộ Pháp và Tứ Đường Chủ mà thôi.
Tề Nhất Trụ thở dài:
- Tri túc tiện túc, thuộc hạ tự lượng sức biết khó đạt bối phận như thế. Trừ phi sau này thuộc hạ đủ lực thăng lên hàng Thanh y, kế đó sẽ là Cẩm y.
Ngô Đường chủ giật mình:
- Làm người phải cầu tiến và dường như chí tiến thủ của ngươi không chịu dừng ở mức độ sứ giả?
Tề Nhất Trụ dè dặt gật đầu:
- Là Thập nhị sứ giả cũng chính là thủ hạ thân tín của Bang Chủ. Điều này tuy có lợi nhưng lại gây cản ngại nếu thuộc hạ muốn thăng lên hàng Thanh y hoặc cao hơn, đúng là thuộc hạ chưa muốn dừng ở mức Lục y.
Ngô Đường Chủ chợt gật đầu:
- Ngươi thật sự là kẻ có nhiều hoài bảo. Như thế cũng tốt, ta sẽ giao phó ngươi cho Đường Chủ Thanh Long Đường. Hãy đến đó và giải thích rõ chủ ý của ta.
Tề Nhất Trụ lại nghiêng mình tạ lễ và bỏ đi theo lối hậu, cũng là lối lúc nãy Dư Lập Toàn vì được thăng hạng đã bỏ đi.
Nhưng khác với Dư Lập Toàn, lúc Tề Nhất Trụ bỏ đi, Ngô Đường Chủ cứ cau mày nhìn theo mãi. Kể cả lúc Tề Nhất Trụ dù đã đi khuất dạng từ lâu Ngô Đường Chủ vẫn cứ tiếp tục trầm ngâm.
Ngô Đường Chủ chỉ sực tỉnh và quay lại thực tại khi nghe Thạch Hộ Trấn bất chợt bật quát:
- Kẻ nào? Chưa có lệnh của Ngô Đường Chủ là người giám trận, ai cho phép ngươi tùy tiện vào đây?
Ngô Đường Chủ kinh ngạc nhìn một nhân vật vận Hoàng y quả nhiên đã từ bên ngoài tùy tiện tiến vào. Ngô Đường Chủ lên tiếng hỏi khi thấy kẻ đó dù đã dừng chân nhưng vẫn cúi mặt lặng thinh:
- Ta nghe Tề Nhất Trụ bảo những bang đồ Hoàng y không còn ai nữa đủ bản lãnh tham dự Tỷ Võ Thăng Đàn. Là ngươi ở từ xa mới về hay vì nghe Tề Nhất Trụ bảo như thế nên nghĩ lại và mạo hiểm Tỷ Võ?
Kẻ nọ vẫn cúi đầu:
- Thuộc hạ cũng chưa được liệt vào hàng Hoàng y. Chỉ mượn tạm y phục này để xin một lần khảo nghiệm võ học, hy vọng được bổn bang sai khiến và sử dụng đúng với chân tài thực học.
Thạch Hộ Trấn càng quát to hơn:
- To gan. Dùng y phục không đúng bổn phận của mình, ngươi có biết đó là hành vi sẽ khiến ngươi bị nghiêm trị trục xuất khỏi môn hộ không?
Kẻ nọ vẫn thủy chung cúi gầm đầu:
- Mong được Ngô Đường Chủ rộng xét.
Ngô Đường Chủ chầm chậm hít vào một hơi thật dài:
- Hãy ngẩng mặt lên, ngươi là ai, đệ tử của Đường nào trong tứ đường: Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ? Vì ngươi vừa thú nhận đã khoác tạm Hoàng y, phải chăng ngươi chỉ là đệ tử hạng Xích y?
Kẻ nọ ngẩng đầu lên:
- Thuộc hạ cũng chưa được kể là đệ tử Xích y.
Nhìn thấy diện mạo kẻ nọ, Ngô Đường Chủ và ba nhân vật Lục y cùng giật mình sợ hãi:
- Là Tam thiếu gia?
- Ôi chao, Thiếu Bang Chủ?! Thuộc hạ Thạch Hộ Trấn đã lỡ lời mạo phạm, vạn lần xin Thiếu Bang Chủ lượng thứ.
Kẻ nọ là một nam nhân tuy không thật sự tuấn tú người do có sắc diện của một người chỉ mới độ mười bảy mười tám tuổi, những dấu ấn thời gian và mọi gian khổ trên đời hầu như chưa lưu gì trên nét mặt nên vẻ thanh cao và vô tư vẫn làm cho diện mạo dễ coi.
Kẻ nọ thở dài thất vọng:
- Thiết mỗ đang mặc Hoàng y, Ngô Đường Chủ và chư vị không thể kể Thiết mỗ như là một bang đồ đích thực, tạo cơ hội cho Thiết mỗ tự giảo nghiệm công phu hầu cống hiến nhiều hơn cho bổn Bang Thiên Long ư?
Ngô Đường Chủ cúi gập người thưa:
- Cùng với Đại Thiếu gia, Nhị Tiểu Thư, Tam Thiếu gia đường đường là Thiếu bang Chủ bổn Bang, lại do đích thân Bang Chủ trao truyền tuyệt học. Bọn thuộc hạ nào dám thất lễ mạo phạm.
Kẻ nọ cau mày:
- Được gia phụ đích truyền võ học thì sao? Ta luyện võ tính đến nay đã được năm năm và thật sự đã không dưới trăm lần cùng những đệ tử Xích y, Hoàng y giao đấu. Nhưng cả trăm lần đó liệu có được một lần họ thật sự cùng ta giao đấu chưa? Hay tất cả chỉ vờ bại, cố ý để lấy lòng ta? Đó là điều ta không thích. Vì thế, ta quyết chờ đợi cơ hội này, chí ít cũng một lần ta biết rõ chân tài thực học của ta. Chư vị không nhận ư?
Cả bốn nhân vật, dù là Thanh y hay Lục y, vẫn khiếp hãi cúi đầu, không biết đối đáp thế nào cho phải.
Tam thiếu gia thở dài:
- Ta đã làm chư vị khó xử? Dù biết thế ta vẫn không thay đổi chủ ý của ta. Thế này vậy, ta sẽ tuần tự khiêu chiến với Tam vị Lục y. Và ta biết, nếu ta thắng cả ba, ta sẽ là nhân vật đứng đầu Tam Thập Lục Thiên Cang. Đó là một trọng trách, ắt sẽ gây tác hại không nhỏ nếu tamc vị cố ý nhân nhượng, vô tình giao một trọng trách như thế vào tay ta.
Cả ba nhân vật Lục y cùng chấn động. Vì lý do đó sẽ là sự thật? Nếu họ nhượng chiêu và cả ba cùng nhân nhượng thì việc một nhân vật Thiếu Bang Chủ trở thành nhân vật đứng đầu Tam thập lục Thiên Cang sẽ chỉ là một việc không đáng kể. Nhưng kéo theo sau sẽ là những trọng trách mà nếu nhân vật đứng đầu Tam thập lục Thiên Cang không đủ bản lãnh đảm đương tất sẽ đưa đến những hậu quả thảm hại. Như vậy, họ nhượng chiêu là có tội sau này, mà không nhượng chiêu thì trước mắt họ sẽ làm phật ý vị Thiếu Bang Chủ ngay khi sinh ra đã nghiễm nhiên có bối phận cao hơn họ.
Ba nhân vật Lục y còn đang phân vân, chợt nghe Tam thiếu gia bảo tiếp:
- Chưa hết đâu. Sau khi được Tam vị Lục y vì lẽ này lẽ nọ cố tình nhượng chiêu, ta sẽ tiếp tục xin được cùng Ngô Đường Chủ so tài cao hạ. Khi đó, giả như ta thắng, ta sẽ đoạt mất cương vị Đường Chủ Chu Tước Đường. Và để gọi là trừng trị một kẻ bất tài vô dụng, chỉ nhờ may mà bấy lâu nay nắm giữ cương
Sự đời cà khịa cái chơi
Khi vui muốn khóc, khi cười buồn tênh!
Đăng nhập để trả lời
0