Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

GIẤC MƠ ĐỜI

216 trả lời, 33.779 lượt xem — Trang 4 / 8
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-13 07:58:59Huyền Minh>
Trích đoạn: Nhật Hạ

CHÚC MỪNG SINH NHẬT
ANH DƯƠNG NGỌC LINH
( HUYỀN MINH )




















( NH có lấy một số hình ảnh từ trang của các bạn mong thông cảm
Cảm ơn các bạn)




NH, cảm ơn em đã chịu khó bỏ ra mấy ngày để học cách post trang thơ cùng làm mấy bài thơ nồng nàn yêu thương cho ngày SN anh, anh cảm động và vui lắm, nên một lần nữa anh xin post lại nguyên bản bài thơ này.
Love.
Huyền Minh


 
 Nhật Hạ
(Tặng NH)

Ta ngồi ở nơi đây
Âm thầm chờ đợi
Đong đếm thời gian từng ngày
Ôi, mặt trời nắng Hạ của ta ơi!
Em cuối tận chân đồi
Ta mong có em đi cạnh cuộc đời
Biết đến bao giờ ?
Bao giờ ta trở lại ?
Được nghe tiếng em cười
Hồn nhiên như tiếng chim non
Vui đùa trong nắng ấm
Đôi mắt em - ta nhìn say đắm
Bờ môi em mọng đỏ
Đẹp tựa đóa hồng tươi
Hé nụ gọi mời...
Em - mùa Hạ của ta đó!
Ánh vầng dương rực rỡ
Dáng thiên thần trong mơ
Từ trong tiềm thức
Lòng ta ray rứt
Ngậm ngùi
Cho tháng ngày qua
Cay đắng
Cho cuộc tình xa
 
Huyền Minh
Jan.31/09


 
 
 

 
 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-11 08:23:38Huyền Minh>
 
Trong Thơ Ta Có Em 2
 
Ngày em đến nôi tình ru giấc ngủ
Lá mơ ngon ấp ủ mộng yên lành
Hoa nhân ái hồn thơ ta trú ngụ
Thơ bềnh bồng phiêu lãng khắp dương gian
 
Mang sắc tím loài hoa miền cỏ dại
Cánh đồng xanh thơm ngát thuở hồng hoang
Tình chín đỏ cỏ hương ươm mềm mại
Đêm nguyệt cầm soi tỏ mắt em trong
 
Thơ từ ấy - gạch xây đài tráng lệ
Gói gót hài dẫm nát cả tâm can
Tim rỉ máu ta cười rơi huyết lệ
Dưới vực sâu tay với dáng thiên thần
 
Tình dẫu biết không như là ước vọng
Ta cần gì! Thân phiến đá đơn sơ
Nghìn yêu dấu ẩn hình ghềnh thác động
Bão ngang trời, con nước vỗ hư vô
 
Ngày em đến ta mộng du khất thực
Mang huyền thoại tình sử vói trăng sao
Đời hư ảo ta mong gì tỉnh thức
Hồn thơ ơi! Ta mở rộng tay chào
 
Ngày em đến hồn thơ ta khao khát...
 
Huyền Minh 
July 10/09

 

Đăng nhập để trả lời
0
 
Ba mươi năm - bất chợt gặp lại những dòng thơ cũ. Một thoáng ngỡ ngàng & lạ lẫm với chính lời thơ của mình... Để rồi ngậm ngùi & thương cảm cho hơn nửa cuộc đời ta đã đi qua... 


Trên Đỉnh Mù Kiêu Hãnh
 
Và đến lúc niềm tin xưa đã mất
Anh ôm hồn ngơ ngác đuổi theo đêm
Trong tầm vóc nỗi đau này cao ngất
Hỡi mù sương! Xin trả chút êm đềm

Giờ suy tư hơn một lần đổ vỡ
Rừng ướt đẫm vì nước mắt muôn sao
Anh đứng lại cúi đầu nghe nỗi nhớ
Trôi chập chùng trên tiếng nói xanh xao
                       
Vùng ăn năn mỏi mòn trăm ngọn tóc
Anh ngồi chờ lời buộc tội tình yêu
Cho đến lúc mặt trời đen bật khóc
Anh cúi hôn trên nắm cỏ tiêu điều

Giữa vầng trán loài xanh rêu choàng dậy
Theo vết môi ngày quá khứ điêu tàn
Đến chua xót cũng hằn lên nếp giấy
Từng lũng sầu cây lá úa tan hoang

Anh còn đây trong buồng tim giá lạnh
Nửa đêm mê và ngàn nỗi lưu đày
Khi chợt ngó lên đỉnh mù kiêu hãnh
Anh thấy mình trơ trọi đứng dang tay
 
Dương Ngọc Linh
24/04/1979
 
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
 
Thiên Thu Tình Mãi Đậm Đà
 
Bến xưa chốn cũ ta về lại
Khơi nguồn tình ái dệt tơ vương
Con nắng hồng tươi tràn ngập lối
Cùng người dạo bước chốn yêu thương
 
Ngõ vắng thềm hoang vàng xác lá
Ta về trải thảm dìu nhau qua
Khuê phòng loan phụng vui say đắm
Gác mộng yến oanh đùa thiết tha
 
Hạnh phúc mênh mang hương thắm đượm
Tình chàng ý thiếp đẹp duyên ta
Một lòng son sắc nguyện thề hứa
Tình mãi thiên thu mãi đậm đà
 
Nhật Hạ


 
Kiêu sa dáng Hạ về
Chút gió cho Hạ chờ
Chút mưa cho Hạ nhớ
Tình xa để Hạ buồn
Nắng Mới
Nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
Trên Đỉnh Mù Kiêu Hãnh
 
Và đến lúc niềm tin xưa đã mất
Anh ôm hồn ngơ ngác đuổi theo đêm
Trong tầm vóc nỗi đau này cao ngất
Hỡi mù sương! Xin trả chút êm đềm

Giờ suy tư hơn một lần đổ vỡ
Rừng ướt đẫm vì nước mắt muôn sao
Anh đứng lại cúi đầu nghe nỗi nhớ
Trôi chập chùng trên tiếng nói xanh xao
                      
Vùng ăn năn mỏi mòn trăm ngọn tóc
Anh ngồi chờ lời buộc tội tình yêu
Cho đến lúc mặt trời đen bật khóc
Anh cúi hôn trên nắm cỏ tiêu điều

Giữa vầng trán loài xanh rêu choàng dậy
Theo vết môi ngày quá khứ điêu tàn
Đến chua xót cũng hằn lên nếp giấy
Từng lũng sầu cây lá úa tan hoang

Anh còn đây trong buồng tim giá lạnh
Nửa đêm mê và ngàn nỗi lưu đày
Khi chợt ngó lên đỉnh mù kiêu hãnh
Anh thấy mình trơ trọi đứng dang tay
 
Dương Ngọc Linh
24/04/1979

 
Em Về Giữa Hồn Thơ Cũ*
 
Ta gặp lại nhau mùa phượng đỏ nở rộ
Trang giấy ngả màu rát bỏng vần thơ
Ba mươi năm! Em một đời vàng võ
Ba mươi năm! Anh gậm nhấm xác xơ
 
Anh dò dẫm lòng anh như kẻ lạ
Nét bút cấu cào rách mướp thịt da
Nhịp thơ lơi chập chùng con sóng dữ
Lạnh môi cười anh ngạo nghễ thăng hoa
 
Ta gặp nhau nắng thắp hồng biển nhớ
Thân hao gầy vạt cỏ dãi dầu mưa
Bài thơ anh em giữ đến bây giờ
Nước mắt nhạt nhòa chữ hoen mực đỏ
Phút ngại ngần anh mặc khải tình xưa
 
Ba mươi năm! Hằn lên tim rạn vỡ
Mùi hương trinh thoang thoảng bóng em thơ
Áo trắng sân trường anh dõi nhìn bỡ ngỡ
Hồn liêu xiêu chao động phút giao mùa
 
Thời gian trôi lớp rong rêu quá khứ
Vết tàn dư đời đậm nét phong ba
Nơi đất người anh mang thân lữ thứ
Nắng hanh vàng tơ tưởng một loài hoa
 
Tường vôi xanh phủ hàng cây nghiêng ngả
Ba mươi năm! Ôi, giờ xa lạ quá!...
 
Huyền Minh - Mai Chi

 

*Cảm ơn Mai Chi đã đồng cảm & chia sẻ cùng anh sau khi đọc bài thơ Trên Đỉnh Mù Kiêu Hãnh.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-19 04:09:15Nhật Hạ>
HƯƠNG VỊ TÌNH YÊU

Có lúc như trái đắng
Chan chát trên đầu môi
Ghé răng tôi nhẹ cắn
Hương vị tình yêu thôi 

Khi em thấy chơi vơi
Nỗi buồn đâu ập tới
Anh như viên thần dược
Xoá tan niềm đơn côi

Búp non trổ nụ hồng
Hương tình yêu mênh mông
Vòng tay anh rộng mở
Ấp ôm lòng hoài mong

Những đam mê cháy bỏng
Đôi mình cùng khát khao 
Đêm ơi dài vô tận
Cho ta mãi thật gần

Lời âu yếm vỗ về
Ngủ ngoan nhé nàng thơ
Anh ngồi đây canh giấc 
Hạnh phúc đến vô bờ

Nhật Hạ

 
Kiêu sa dáng Hạ về
Chút gió cho Hạ chờ
Chút mưa cho Hạ nhớ
Tình xa để Hạ buồn
Nắng Mới
Nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
Mùa hè, tháng bảy năm 96, tôi về Việt Nam thăm gia đình. Tìm đến Châu vào một buổi chiều mưa, ánh mắt đầu tiên là một thoáng ngỡ ngàng xa lạ. Ở lứa tuổi mới ngoài ba mươi, nàng già hơn tôi tưởng, chỉ có đôi mắt nhung huyền là không thay đổi, đôi mắt của một trời yêu thương, một thời đã ru tôi vào cõi mộng. Tối hôm đó, ngồi bên nhau trong góc vắng của một quán cà-phê thanh nhã, nhạc nhẹ êm đềm du dương, từng giọt mưa rơi đều trên mái. Không gian và thời gian lắng đọng tưởng như chỉ có tôi và nàng. Trong khung cảnh thần tiên mơ mộng, tay đan tay, chúng tôi âu yếm lặng lẽ nhìn nhau sau hơn 13 năm xa cách. Thong thả, nàng gối đầu vào ngực tôi, từ tóc nàng thoang thoảng một mùi hương bưởi dịu dàng thân quen... Giọng nhẹ nhàng trầm ấm nàng kể cho tôi nghe tấn bi kịch của đời nàng...
Từ niềm xúc động sâu xa ấy, nay tôi viết lên bài thơ này để gói ghém đôi phần thương cảm đến người bạn gái dễ thương mà trời bắt gánh chịu số phận nghiệt ngã, hẩm hiu.
 
     Góa Phụ
 
Tháng bảy mưa ngâu nối nhịp cầu
Sàigòn xe cộ nối đuôi nhau
Bên lề hàng quán, người chen chúc
Những mảnh đời đen ngập vũng sâu!
 
Ngậm ngùi em kể dăm năm trước
Lấy chồng hạnh phúc chẳng bao lâu
Con vừa tròn tháng, chồng say khướt
Chứng tích vũ phu vết mũi khâu
 
Sẹo dài trên trán - dây oan trái!
Bất hạnh chất chồng - gỗ đá đau!
Một chiều giông tố tin hung hãi
Vầng trán khăn tang phủ mái đầu!...
 
Mảnh vỡ tinh cầu mong khép vội
Hoa tàn mộng héo - bóng đêm thâu!
Ê chề kiếp sống mù sương khói!
Góa phụ ôm con - giấu lệ sầu...
 
Quán vắng mưa rơi trên phố nhỏ
Quyện vương khói thuốc nhạt không màu
Cà-phê giọt đắng - người tình lỡ!
Thương em, góa phụ trẻ tên Châu..
 
Huyền Minh

 


 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Huyền Minh

 
Mùa hè, tháng bảy năm 96, tôi về Việt Nam thăm gia đình. Tìm đến Châu vào một buổi chiều mưa, ánh mắt đầu tiên là một thoáng ngỡ ngàng xa lạ. Ở lứa tuổi mới ngoài ba mươi, nàng già hơn tôi tưởng, chỉ có đôi mắt nhung huyền là không thay đổi, đôi mắt của một trời yêu thương, một thời đã ru tôi vào cõi mộng. Tối hôm đó, ngồi bên nhau trong góc vắng của một quán cà-phê thanh nhã, nhạc nhẹ êm đềm du dương, từng giọt mưa rơi đều trên mái. Không gian và thời gian lắng đọng tưởng như chỉ có tôi và nàng. Trong khung cảnh thần tiên mơ mộng, tay đan tay, chúng tôi âu yếm lặng lẽ nhìn nhau sau hơn 13 năm xa cách. Thong thả, nàng gối đầu vào ngực tôi, từ tóc nàng thoang thoảng một mùi hương bưởi dịu dàng thân quen... Giọng nhẹ nhàng trầm ấm nàng kể cho tôi nghe tấn bi kịch của đời nàng...
Từ niềm xúc động sâu xa ấy, nay tôi viết lên bài thơ này để gói ghém đôi phần thương cảm đến người bạn gái dễ thương mà trời bắt gánh chịu số phận nghiệt ngã, hẩm hiu.

     Góa Phụ
 
Tháng bảy mưa ngâu nối nhịp cầu
Sàigòn xe cộ nối đuôi nhau
Bên lề hàng quán, người chen chúc
Những mảnh đời đen ngập vũng sâu!
 
Ngậm ngùi em kể dăm năm trước
Lấy chồng hạnh phúc chẳng bao lâu
Con vừa tròn tháng, chồng say khướt
Chứng tích vũ phu vết mũi khâu
 
Sẹo dài trên trán - dây oan trái!
Bất hạnh chất chồng - gỗ đá đau!
Một chiều giông tố tin hung hãi
Vầng trán khăn tang phủ mái đầu!...
 
Mảnh vỡ tinh cầu mong khép vội
Hoa tàn mộng héo - bóng đêm thâu!
Ê chề kiếp sống mù sương khói!
Góa phụ ôm con - giấu lệ sầu...
 
Quán vắng mưa rơi trên phố nhỏ
Quyện vương khói thuốc nhạt không màu
Cà-phê giọt đắng - người tình lỡ!
Thương em, góa phụ trẻ tên Châu..
 
Huyền Minh

 


 
 
Muốn hỏi tình duyên đến tự đâu
Chẳng cho ai biết trước ngày sau
Chẳng cho ai biết đời dâu bể
Để ai chuốc lấy lắm khổ sầu?
 
Thời gian qua rồi không trở lại
Quyết định vội vàng chẳng thể thay
Tiếc nuối,ngậm ngùi thì cũng vậy
Khóc than,than khóc có ai hay?
 
"Phúc bất trùng lai,họa vô đơn chí"
Thôi thì cạn chén,một trận say...
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-14 23:31:22Nhật Hạ>
[img]http://i915.photobucket.com/albums/ac360/nhathasg/pcp_download_026-1.gif[/img]
 
Đêm Tân Xuân
 
Ta đốt cháy đêm yêu đương
Vòng tay em tràn khát khao
Đôi môi anh nồng cháy bỏng
Thân xác quấn quyện ngọt ngào
 
Con tằm trong kén ngủ vùi
Người đến đan dệt tình vui
Vươn mình nhả tơ trăm mối
Lụa là nhẹ phủ buông lơi
 
Tháp bút lưng trời sừng sững
Ta trèo từng bậc ái ân
Vắt vẻo bắc ngang qua suối
Mây ngàn gió núi phù vân
 
Hân hoan cùng đón tân xuân
Nhắp chén đầy vơi rượu cần
Chút men nồng ta say khướt
Giữa bờ vực thẳm lâng lâng
 
Đã tàn dần đêm bão giông
Trái cấm yêu thương ngọt ngào
Dư hương sao còn lắng đọng
Trăm năm nguyện ước tình trao
 
 
 
Nhật Hạ
 
 
 
 
Kiêu sa dáng Hạ về
Chút gió cho Hạ chờ
Chút mưa cho Hạ nhớ
Tình xa để Hạ buồn
Nắng Mới
Nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-28 19:45:12Nhật Hạ>
Huyền Minh, NH gởi những yêu thương
vào lời thơ vụng dại anh hãy đọc nha.
Em mong anh mau mau khoẻ.
Love

Bốn Mùa Ngát hương
 
Mùa xuân ríu rít tiếng chim ca
Nắng sớm hồng tươi đón Nhật Hạ
Anh đến nhẹ khua lòng rộn rã
Vui đùa bên cạnh nàng sơn ca
 
Thời gian như gió thoảng qua mau
Chiều hạ đậm tô thêm sắc mầu
Nhung nhớ hờn ghen và giận dỗi
Tình càng tha thiết càng đậm sâu
 
Thu về da diết khoảng trời ngâu
Chức Nữ, Ngưu Lang nối nhịp cầu
Lửa bén duyên trao đêm hạnh ngộ
Gió mây ghi dấu phút ban đầu
 
Ba mùa luyến ái ba mùa thương
Gió bấc đêm đông lạnh nẽo đường
Tình anh vẫn ấm nồng tha thiết
Bốn mùa hạnh phúc ngan ngát hương
 
 
Nhật Hạ


 
Kiêu sa dáng Hạ về
Chút gió cho Hạ chờ
Chút mưa cho Hạ nhớ
Tình xa để Hạ buồn
Nắng Mới
Nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-31 19:21:03Nhật Hạ>
 
Tiếng Ru Đêm
 
Lời " Ru ta ngậm ngùi " *
Tiếng hát anh chơi vơi
Vang vọng vào đêm tối
Rung động trái tim tôi
 
Tình khúc Trịnh* tuyệt vời
Lắng sâu ngập hồn ta
Bài tình ca da diết
Giọng êm đềm thiết tha
 
" Môi nào hãy còn thơm
Cho ta phơi cuộc tình..." *
Tiếng hát anh thắm đượm
Em nghe gió trở mình
 
" Tóc nào hãy còn xanh
Cho ta chút hồn nhiên..." *
Lời ru đêm trầm bổng
Xin cuộc tình bình yên
 
Ru nhau trọn kiếp này
Ru nhau mãi người ơi
" Ta ru ta ngậm ngùi " *
Trăm năm ru à ơi
 
 
Nhật Hạ
 

 
* Ca khúc Ru Ta Ngậm Ngùi
Của NS Trịnh Công Sơn
Kiêu sa dáng Hạ về
Chút gió cho Hạ chờ
Chút mưa cho Hạ nhớ
Tình xa để Hạ buồn
Nắng Mới
Nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.06.2016 00:16:19 bởi Huyền Minh>

Ru Tình Trăm Năm

Ta ru nhau đến ngàn sau
Ru làn tóc rối buông sầu quanh vai
Ru nhau ngày tháng miệt mài
Trăm năm tình mãi đừng phai nhé người

Vầng trăng ai cắt làm đôi
Nghiêng nghiêng một nửa bên đời gọi nhau
Giọt mưa tí tách canh thâu
Chúng mình xa cách hai đầu nhớ thương

Quỳnh hoa lặng tỏa sắc hương
Thịt da thơm ngát đượm nồng ái ân
Ru em mãi đến ngàn sau
Dù hoa phai nhạt nguyệt lầu sáng trong
Bốn mùa xuân hạ thu đông
Ầu ơ ru mãi tình hồng thiết tha

Ru em anh hát bài ca
Cung đàn dìu dặt bao la biển nguồn
Tình anh như ngọn sóng cuồng
Biển xanh còn sóng lòng còn yêu em

Huyền Minh & Nhật Hạ


Đăng nhập để trả lời
0
Biển Đêm
 
Một Chút mưa Sài Gòn
Một chút nóng Houston
Không gian như hòa quyện
Gối chăn cũng góp phần
 
Bên nhau dệt mùa xuân
Xây lâu đài tình ái
Như thủa còn vụng dại
Thỏ thẻ lời thương trao
 
Ôm ấp niềm khát khao
Sóng cuồng nộ thét gào
Gió đùa trăng luyến ái
Biển đêm vọng rì rào
 
Một chút mưa Sài Gòn
Một chút nóng Houston
Mình thành đôi tình nhân
Giữa hai bờ ngăn cách
 
 
Nhật Hạ

Kiêu sa dáng Hạ về
Chút gió cho Hạ chờ
Chút mưa cho Hạ nhớ
Tình xa để Hạ buồn
Nắng Mới
Nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
 
Em Sẽ Chờ
 
Em sẽ chờ dù bình minh không tới
Hoàng hôn về quên lối hẹn chiều nay
Xin hãy đến- Một lần cho em đợi
Em sẽ chờ, chờ mãi anh nơi này
 
Em sẽ chờ dưới cơn mưa lặng lẽ
Biết rằng anh chẳng thể ghé qua đây
Em sẽ chờ người yêu ơi đến nhé
Trăm nụ hôn bù đắp lúc xum vầy
 
Em sẽ chờ với muôn ngàn nỗi nhớ
Lời tình thơ tựa dòng suối êm trôi
Như mạch sống hòa trong từng hơi thở
Em sẽ chờ đêm tình ái lên ngôi
 
Em sẽ chờ, chờ anh đến muôn đời...
 
 
Nhật Hạ

 
 
Kiêu sa dáng Hạ về
Chút gió cho Hạ chờ
Chút mưa cho Hạ nhớ
Tình xa để Hạ buồn
Nắng Mới
Nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
Nhật Hạ 10

Một chút mưa để nhớ
Một chút nắng để mong
Hạ về lòng chuyên chở
Mặt trời của yêu thương

Ánh mặt trời nho nhỏ
Mãi chiếu sáng rạng ngời
Ươm trái yêu chín đỏ
Đẹp thay Giấc Mơ Đời

Cảm ơn em ngày nắng
Sưởi ấm lửa yêu đương
Hạ trải vàng óng ánh
Mở rộng lối thiên đường

Cảm ơn em ngày Hạ
Thắp ngọn nến đời ta
Cấy tim lòng héo úa
Tình trần nở nụ hoa

Huyền Minh
Sep.17/09
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-04 19:49:51Huyền Minh>
 
LỜI KINH YÊU

Em có hiểu hay không bao giờ hiểu ?
Tình chúng mình như cuống lá đầu xanh
Lá chưa ươm sao sớm vội héo tàn
Hoa chưa nở, nhụy non chừng đã khép

Lòng chưa mở đóng khung thành sắt thép
Nắng hanh vàng vụt tắt buổi hoàng hôn
Chìa khóa tim giữ chặt cửa linh hồn
Tâm sám hối theo hồi chuông nhật tụng

Tay lần chuỗi lời kinh cầu vô dụng
Ôi, lời yêu thật khó nói làm sao !
Em thật xa và Chúa ở nơi nào ?
Xin cứu rỗi một con người tội lỗi!

Ta gục xuống bên võng đời tăm tối
Thấy hồn mình rêu phủ bám quanh năm
Trái tim côi không có một chỗ nằm
Tình yêu đó, có bao giờ em hiểu ?

Em có hiểu hay không bao giờ hiểu ?
Biết kiếp nào ta ngộ được chữ yêu?

Huyền Minh
Feb.14/09

Lời Kinh Yêu 2

Em Thánh nữ ta một đời tội lỗi
Cổng thiên đường khép kín dạo xa nhau
Ta chả trách chỉ mang tâm sám hối
Từng đêm sâu vang vọng tiếng kinh cầu

Như tín hữu giữa giờ thiêng thánh lễ
"Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng"*
Ta đấm ngực tự nhủ mình như thể
Rửa nhớp nhơ ngấp nghé cửa thiên đàng

Thân mệt mỏi hồn nghe rời rã lạ
Chúa hững hờ nên ta bỏ đi hoang
Em thờ ơ giọng cười xa lạ quá
Ta lạc loài trong bể mộng trầm luân

Trong bóng tối rắn Satan thúc dục
Ban giáo điều cây quả ngọt thơm ngon
Ăn trái cấm hồn sa vào hỏa ngục
Để suốt đời thân xác phải ăn năn

Em Thánh nữ ! Xin giang tay phổ độ
Lời kinh yêu mong thắp sáng tinh cầu
Trên thập giá Chúa lòng lành rộng mở
Đón hồn ta vào giấc ngủ vùi sâu

Huyền Minh
Jul.11/09
 
 

*Câu kinh cầu nguyện trong thánh lễ
Đăng nhập để trả lời
0
 
Lời Kinh Yêu 3

Một thoáng mưa ngậm ngùi
Một thoáng gió bồi hồi
Ngày hôm qua như mới
Mà nay đà xa xôi

Vai chưa kề ân ái
Vòng tay vội buông lơi
Tình đời! Ôi, ngang trái!
Toàn chót lưỡi đầu môi...

Ta rơi vào vực thẳm
Bóng tối ngục chung thân
Từng đêm sâu hoang vắng
Thân xác buồn ăn năn

Lời kinh yêu sám hối
Tiếng chuông lạnh ngân vang
Tim đời nghe trăn trối
Tình này phủ trời tang

Huyền Minh
Sep.20/09
 
 
 

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Mùa Ly Biệt
 
Hè sang hoa phượng thắm trường
Là khi đôi đứa đôi đường xa nhau
 
Bao thương nhớ, bao niềm đau!
Riêng ta một bóng nỗi sầu ngất ngây
 
Không chén đắng thế mà cay!
Trong mùa ly biệt lòng đầy xót xa!
 
Gởi người bạn ở quê nhà
Hãy luôn ghi nhớ tình ta chốn này
 
Môt mai sông núi xum vầy
Tình xưa duyên cũ hiệp đầy ý thơ
 
Huyền Minh

 
 
 
 
 
 
 
 

Tóc em dài buông xõa giữa dương gian Còn sợi nào để buộc nhánh tim anh Và níu giữ cánh hồng nhung một thuở



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-05 16:38:37Đuyên Hồng>
Mùa Ly Biệt
 
Hè sang hoa phượng thắm trường
Là khi đôi đứa đôi đường xa nhau
 
Bao thương nhớ, bao niềm đau!
Riêng ta một bóng nỗi sầu ngất ngây
 
Không chén đắng thế mà cay!
Trong mùa ly biệt lòng đầy xót xa!
 
Gởi người bạn ở quê nhà
Hãy luôn ghi nhớ tình ta chốn này
 
Môt mai sông núi xum vầy
Tình xưa duyên cũ hiệp đầy ý thơ
 
Huyền Minh



[color="#ff0000"][size="5"]MÙA THƯƠNG NHỚ [/size][/color]

Phượng rơi! Ve gọi gì hè
Mà sao sắc nắng tràn trề lối hoa...

Ngập ngừng lời nói khó ra
Chia tay, bút chẳng nên thơ tạ từ...

Không thương cũng mến đến giờ
Sân trường hoa nắng tuổi thơ cuộc đời...

Mắt nhìn... thấu một lần soi
Tim chừng lỡ nhịp, lẻ loi điệu sầu...

Em giờ... Xa tận nơi đâu
Anh thì tóc cũng bạc màu nhớ thương...

Hè sang, phưởng đỏ má hường
Mắt soi... có một lần vương.... ấy mà...!

5-10-2009
Đuyên Hồng
Đăng nhập để trả lời
0
 
Nửa Đời Tái Tê
 
Mùa đông gió buốt tái tê!
Cõi lòng hiu hắt, não nề thương thân
Tuổi đời hơn bốn mươi năm
Mộng là gió thoảng mưa giăng lưng đèo...
 
Giở trang lưu bút ngây ngô
Theo dòng ký ức tình thơ muộn màng
Bạn bè - giấy bút vô tâm!
Quê hương thoáng nhớ âm thầm trơ vơ...
 
Cuộc đời chẳng đẹp như mơ
Tình yêu chẳng giống bài thơ ngọt ngào
Kiếp người có được là bao?
Sầu chôn nửa kiếp! Hư hao tháng ngày...
 
Nhập hòa thân thể theo mây
Lãng quên cuộc sống, hồn bay cuối trời
 
Huyền Minh

 

Tóc em dài buông xõa giữa dương gian Còn sợi nào để buộc nhánh tim anh Và níu giữ cánh hồng nhung một thuở



Đăng nhập để trả lời
0
Huyền Minh còn nhớ bài thơ này không
 
CHO MỘT LẦN ANH ĐẾN
 
Em u*o*c' mo* mo^.t ngay`
No*i ngu*o*ng~ cu*a? nha` em
Co' bong' dang' tha^n quen
La` anh ddang hie^.n die^.n

Ma(.t tro*i` ho^ng` vu*a` dde^n'
Ru*.c ro*~ anh' na('ng mai
Kia` nu. cu*o*i` cua? ai
Cho mo^.t la^n` nho*' mai~

Ma*'t  ho^` thu tha thiet'
Song' tinh` tran` le^nh dde^nh
No^~i nho*' ve^` da die^'t
Gio' chie^`u xua^n bo^`ng be^`nh


Ha.nh phuc' da^ng nga^.p long`
Vong` tay di.u dang` trao
Cho*.t tha^y' ba^ng khua^ng la.
Mo^i ho^n tho*m ngo.t ngao`

Em u*o*c' sao mo^.t ngay`
Anh go~ cu*a? nha` em
Tie^'ng du*o*ng ca^`m vang le^n
Khuc' tinh` ca mua` Ha.


Nhật Hạ




Kiêu sa dáng Hạ về
Chút gió cho Hạ chờ
Chút mưa cho Hạ nhớ
Tình xa để Hạ buồn
Nắng Mới
Nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-13 08:50:29Huyền Minh>
Dear Nhật Hạ,
Riêng em? Chắc còn nhớ bài thơ này chứ:

GIẤC MƠ ĐỜI 4

Tôi muốn làm động hoa vàng thung lũng
Dụ anh vào vũng tối điện hôn mê
Trái hồng lê - cắn nhiệt thể liệt tê
Độc chất tình - ly rượu xanh dục ái

Tôi muốn làm núi lửa phun bùng cháy
Nuốt chửng anh trong tận đáy tâm can
Đốt tim gan thành tro bụi nát tan
Hòa theo gió thấm sâu vào mạch đất

Tôi muốn làm trùng khơi dồn sóng cát
Nhận chìm anh - lòng thăm thẳm đại dương
Nơi muôn loài sinh vật của Thủy Vương
Phải khiếp sợ trước mối tình biển cả...

Anh chớ nghĩ tình tôi như nữ chúa
Bởi yêu nhiều đành chiếm hữu mà thôi
Để tình đầy hơn nữa của riêng tôi
Yêu chân thật - yêu cho không tiếc nuối

Yêu chân thật - giấc mơ đời đắm đuối

Huyền Minh
Nov/2008

Tóc em dài buông xõa giữa dương gian Còn sợi nào để buộc nhánh tim anh Và níu giữ cánh hồng nhung một thuở



Đăng nhập để trả lời
0

NỮ CHÚA

Tôi tự nhủ lòng tôi chửa yêu
Không yêu sao cứ giận anh nhiều
Ngoài tôi còn biết bao kẻ khác
Ong bướm nhởn nhơ lượn dập dìu

Cửa tủ tim anh chứa mấy ngăn?
Tôi hàng thứ mấy trong tâm anh?
Tôi ghét những phường nô lệ ấy
Ghét cả chính anh - bầm tím gan!

Ô hay! Mình đã lỡ yêu rồi
Càng yêu càng giận chỉ thế thôi
Tình yêu vị kỷ nên ghen thế
Anh hiểu cho đừng trách cứ tôi

Tôi muốn tim anh chỉ có mình
Mình tôi độc chiếm một giang san
Tôi - ngôi Nữ chúa xin anh nhớ!
Vương miện trên ngôi tỏa hào quang

Huyền Minh

Tóc em dài buông xõa giữa dương gian Còn sợi nào để buộc nhánh tim anh Và níu giữ cánh hồng nhung một thuở



Đăng nhập để trả lời
0
NỢ THƠ
 
Gánh nợ thi văn trĩu nặng vai
Màng chi danh lợi chẳng xu thời
Kết bạn thơ chơi khi rỗi rảnh
Chuyện trò san sẻ lúc đầy vơi
 
Êm ả tình thơ... Một buổi chiều
Người chê tốn vải chẳng ra nghề
Thơ chi rẻ rúng như bèo bọt!
Nửa thợ nửa thầy, ngó chán ghê!
 
Vốn dĩ nợ thơ lời lãi đâu!
Bấy lâu thơ có giúp ai giàu
Sông Đà núi Tản* còn than thở
Cái nghiệp văn chương khéo dãi dầu!
 
Huyền Minh

 
 
*Thi sĩ Tản Đà.
Trong bài "Lo Văn Ế" Tản Đà có câu: "Ra văn mà bán chẳng ra tiền - Cái nghiệp văn chương nghĩ thật phiền..." 
T

 

Tóc em dài buông xõa giữa dương gian Còn sợi nào để buộc nhánh tim anh Và níu giữ cánh hồng nhung một thuở



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-02 09:10:08BĂNG NGUYỆT>
Đinh công thành
[/align]
_________________
MẶC HÀN VI

[/align] 
HƯƠNG QUÊ
thị thành ngột ngạt về quê
thèm ăn cá lóc cátrê nướng vàng
thực đơn thêm đỉa rau lang
bạn bè vui nhộn xóm làng kết giao
tuy không hải vị sơn hào
thắm tình đượm nghĩa sắc màu thủy chung.,.
Trần Trọng Trí (hoài nhân)
[/align]
_________________
MẶC HÀN VI



[/align]

[/align] 
TÌM ĐÂU
Từ buổi chia tay quốc gọi hè
Con đường kỷ niệm nắng vàng hoe
Xa rồi giây phút chiềi ôm ấp
Tìm lại bao ngày tối chỡ che
Mỗi bước thành đô chờ biển gọi
Mấy lời quê mẹ nói sông nghe
Hoa mừng bướm chọn mùa xuân ấy
Tìm những trang thơ đã ước thề
Ước được trở về với xóm quê
Để hồn em gái quyện lời ve
Dòng sông bãi cát tình xưa sóng
Bến nước con đò nghĩa cũ ghe
Đã trót dong thuyền chung lối hẹn
Đành sao lại bỏ những hàng me
Vàng son chẳng buộc hoa lìa cội
Nhớ thuở tan trường bên khóm tre.,.
Nguyễn Tấn Ích (Mặc Hàn Vi)
[/align]
chungmotvuontho
machanvi
Đăng nhập để trả lời
0
TIẾC
Tưởng được đi cùng lên Củ Chi.
Đâu ngờ lại thiếu Mặc Hàn vi.
Thôi thì dịp khác cùng vui nhé.
Chớ có phân vân chớ nghĩ gì.,.
ichnguyen

 
Vắng anh thiệt tình vui có thiếu
Nhưng biết sao hơn, chẳng dám buồn
Đợi khi dịp khác không bận bịu
Mình lại hẹn hò trà ruợu luôn...[8D]
 
Thiệt em định nhắn nhưng biết ngày đó gia đình tụ tập nên ai đi dc thì nhắn em chứ em hỏng réo ai hết đợt này. Chúc anh cùng gia đình vui và sáng tác đều nha. Em gửi lời thăm anh Huynhtien cùng các bạn thi hữu trên đó nha.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Băng Nguyệt mến, gần đây đọc thơ em- anh cảm nhận giọng thơ có vẻ như sầu bi & chua chát cho tình đời, tình người. Anh biết em có nhiều tâm sự chất chứa nên muốn được chia sẻ cùng em. Anh viết bài thơ này tặng em, hy vọng phần nào giúp em vơi đi bao nỗi muộn phiền. Mong em sớm tìm được nguồn vui và hạnh phúc.



Bn cảm ơn anh HM nhiều lắm. Thơ thôi đâu có j đâu hà, chúc anh&... luôn vui và hphuc nha,
Có những việc mình thấy vậy chứ ko phải vậy, hãy lắng nghe tiếng nói của chính người mình yêu, (tệ cái là bn sẽ lặng im những lúc bực mình hay không vừa ý sau khi đã nói wa' chừng chừng mà ko thay đổi dc hihiihh và cuối cùng là càng đi càng xa [8D][:D]) hy vọng và chúc cho anh cùng... luôn tin tưởng, yêu thương và luôn tạo niềm vui cho nhau nha.
 
 
Hư Không

Đôi vần thơ gởi - có gì đâu!
Sao tình lưu luyến tận tâm sâu
Em cứa hồn ta bằng thơ máu
Nhát chém ngay tim! Kể nhiệm mầu

Em hãy mãi là khung cửa xa
Im lìm đóng kín giữ hồn ta
Dòng lệ âm thầm - đêm òa vỡ!
Ánh sáng trong ta bỗng nhạt nhòa

Đừng, thôi em nhé! Con lũ giông
Khuấy động lòng ta những chiều đông
Ta trả tình người về bên ấy
Và tình ta trả với hư không

Huyền Minh
Apr./07/09



 
 
Em là ly rượu của anh 7
 
(Ray rứt)
 
Mình quẹt nhẹ nhau bằng cọ thơ
Mà tim ứa máu ngập tràn bờ
Loang đầy trên bến sông trăng lạnh
Lau cỏ vô tình cũng ngó lơ.
 
Náu nương trong vỏ sâu kỷ niệm
Trang thờ đã đặt giữa con tim
Bóng nhân tình cũ mùa đông ấy
Hiện về quanh quẩn đêm từng đêm
 
Lụa trắng phủ trùm lên ký ức
Sông trăng thuyền nhỏ cố kiếm tìm
Lối về nơi nào khi quá nhật
Hoàng hôn dần dà lộ dáng đêm.
 
Càn khôn khó chuyển hư không lại
Ai giữ hồn ta bữa sớm mai
Phu thê sỹ diện nên ngần ngại
Muộn lời xin lỗi, cửa đóng hoài.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-13 08:04:14Huyền Minh>


Tình Say 2
 
Em nhấp chén tình say
Nửa hồn thấm ngất ngây
Nửa hồn tràn nỗi nhớ
Nghe hoang phế ngập đầy
 
Trái tim đầy mảnh vá
Tê tái nỗi niềm đau!
Khi lòng anh băng giá
Em lặng lẽ cúi đầu
 
Em nhấp chén rượu cay
Búp non nụ xinh này
Dâng cho người yêu dấu
Em còn gì trên tay?
 
Phải định mệnh an bày?
Anh đến tựa bóng mây
Anh đi như làn gió
Tình hóa thành cỏ cây
 
              Huyền Minh
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa đời tìm mãi giấc mơ
Trôi vào ảo ảnh đợi chờ hư vô.
Bao giờ tình điểm sắc tô?
Cho ta chiêm ngưỡng- tìm ô học vần!
Kẻ Ngông
----------------
Đời muôn nẻo - tình muôn nơi
Lòng chơi vơi- đâu bến đỗ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-03 17:48:36Huyền Minh>
Trích đoạn: Kẻ Ngông

Nửa đời tìm mãi giấc mơ
Trôi vào ảo ảnh đợi chờ hư vô.
Bao giờ tình điểm sắc tô?
Cho ta chiêm ngưỡng- tìm ô học vần!

Cuộc đời huyễn sắc hư vô
Từ không chuyển có thực mơ khác gì?
Càn khôn chuyển hóa du di
Thóat vòng khổ lụy sầu bi tình đời
 
                                                       HM
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»