VỀ MỘT BÀI THƠ NHÂN DIP MỒNG 8 THÁNG 3
Vào đầu thập kỷ 80 của thế kỷ trước, cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn đủ thứ. Vào một dịp 8/3 một bài thơ không rõ nguồn gốc bỗng xuất hiện và nhanh chóng đi vào đời sống xã hôi:
Hôm nay mồng tám tháng ba
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Hai tay hai củ xu hào
Miệng thì lẩm bẩm: Nên xào hay kho ?
Đúng là thơ Bút tre. Mới đọc qua ai cũng nghĩ vậy, nhưng càng đọc, càng suy ngẫm càng thấy nao lòng.
Cần nói thêm rằng, thời ấy có món xu hào kho xì dầu. Lương công chức trừ đầu trừ đuôi, còn lại chỉ đủ mua mỗi ngày một củ xu hào. Nếu không kho mặn làm sao đủ ăn qua bữa. Người ta chỉ xào xu hào khi có khách, hoặc khi làm cỗ. Ngày 8/3 , ngày hội đấy, có nên xào xu hào hay vẫn kho như thường lệ ? Kho hay xào ? chỉ một chuyện nhỏ cũng là cả một nỗi trăn trở của các bà các chị. Thì ra ngay cả trong ngày hội, phụ nữ vẫn không thể có niềm vui trọn vẹn, bởi nỗi lo cơm áo gạo tiền.
Giờ thì không đến nỗi ấy, cuộc sống khá hơn nhiều, nhưng ai dám đảm bảo rằng phụ nữ đã chẳng còn phải ưu tư trong ngày hội. Thương lắm tóc dài ơi !
Vào đầu thập kỷ 80 của thế kỷ trước, cuộc sống thời bao cấp thiếu thốn đủ thứ. Vào một dịp 8/3 một bài thơ không rõ nguồn gốc bỗng xuất hiện và nhanh chóng đi vào đời sống xã hôi:
Hôm nay mồng tám tháng ba
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Hai tay hai củ xu hào
Miệng thì lẩm bẩm: Nên xào hay kho ?
Đúng là thơ Bút tre. Mới đọc qua ai cũng nghĩ vậy, nhưng càng đọc, càng suy ngẫm càng thấy nao lòng.
Cần nói thêm rằng, thời ấy có món xu hào kho xì dầu. Lương công chức trừ đầu trừ đuôi, còn lại chỉ đủ mua mỗi ngày một củ xu hào. Nếu không kho mặn làm sao đủ ăn qua bữa. Người ta chỉ xào xu hào khi có khách, hoặc khi làm cỗ. Ngày 8/3 , ngày hội đấy, có nên xào xu hào hay vẫn kho như thường lệ ? Kho hay xào ? chỉ một chuyện nhỏ cũng là cả một nỗi trăn trở của các bà các chị. Thì ra ngay cả trong ngày hội, phụ nữ vẫn không thể có niềm vui trọn vẹn, bởi nỗi lo cơm áo gạo tiền.
Giờ thì không đến nỗi ấy, cuộc sống khá hơn nhiều, nhưng ai dám đảm bảo rằng phụ nữ đã chẳng còn phải ưu tư trong ngày hội. Thương lắm tóc dài ơi !

Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Thuyền cũng muốn dừng, mà sóng chẳng yên..
Đời là biển động triền miên
Mỗi thân phận - một con thuyền lênh đênh.