Bài Xướng Hàng Sử Lệ của Đông Hương cho TXH được các bạn sau đây họa lại : Nguyễn Gia Linh, Đặng Xuân Linh, Minh Hồ, Thanh Khang (Phần 1)
HÀNG SỬ LỆ
Mỗi chữ thơ tôi, một lời tình
Xa hoa phú qúi : túi hồn nhiên
Kết từng hoa nhớ lên trang giấy
Mực vọng trời xa bóng của hình
Mỗi một đêm mang chút xíu buồn
Nghe lòng thổn thức gióng chuông thương
Gọi mơ thủ thỉ lời tâm huyết
Tấu khúc trường ca nhịp điệu mừng
Mỗi trời mỗi nắng , một đơn côi
Vần thơ canh gió lạc hồn tôi
Lang thang dừng của tìm khuôn dấu
Khuôn dấu người xa ấm cuối môi
Nên mỗi ngày tôi mỗi cứ đi
Gót lỡ mòn sau tuổi dậy thì
Con tim mở áo phơi lồng ngực
Khoe nét hồng trinh sử lệ thi
Đông Hương
THƠ TÌNH SỬ
(Họa bài HÀNG SỬ LỆ của Đông Hương)
Mỗi chữ lời thơ một lối tình
Thư nhàn thanh thản, tựa thiên nhiên
Dòng gieo luyến nhớ vào thi tập
Gởi lại cho nhau vạn ảnh hình
Mỗi tối hồn mang chút nghĩa buồn
Cho lòng vương vấn bóng đêm thương
Gởi lời tâm huyết vào trong mộng
Để xóa vần thơ xướng họa mừng
Mỗi mùa mưa nắng đón thân côi
Để gió ru mềm mộng ước tôi
Lãng đãng mây trời không để dấu
Mặn nồng êm ấm một vành môi
Rồi cứ mỗi ngày cất bước đi
Theo sau mòn lối tuổi đang thì
Con tim mở ngõ như chào đón
Những áng thơ tình bước sử thi
Nguyễn Gia Linh
23-10-2010
Niềm riêng canh cánh
(Họa bài Hàng Sử lệ của Đông Hương)
Thơ tả nguồn tim vận trữ tình
Thơ buồn ướt đẫm cảnh thiên nhiên
Nhuộm màu dĩ vảng hồn còn đọng
Thấm mộng mơ xưa giấu bóng hình
Đêm đêm thao thức ngắm sao buồn
Vớ vẩn một mình kỷ niệm thương
Thầm nhủ trời khuya thôi cứ ngủ
Tâm hoài xa thẳm có chi mừng
Dạo quanh nắng hạ khỏi đơn côi
Gió lạnh luồn vào ẩn dạ tôi
Chiếc lá lao chao làn gió quyện
Niềm riêng canh cánh mím đôi môi
Thường vẫn ngày ngày chẳng muốn đi
Biết bao tiềm thức thuở xuân thì
Cùng nhau dạo bước chân in dấu
Viết trải nỗi lòng với luật thi
Đặng Xuân Linh
CHẶNG CUỐI ĐỜI
Chặng cuối đời tôi thêm cuộc tình
Như là giấc mộng thật hồn nhiên
Giữa trời giông bão thuyền yêu đắm
Chìm đáy trùng dương một dáng hình
Từ đó trong tim khắc ấn buồn
Dặn lòng không nghĩ nữa lời thương
Cho dù đã biết ôm cô độc
Bên cạnh tôi luôn mở tiệc mừng
Bằng hữu vui cười chẳng cúc côi
Đâu nghe hiu quạnh quấn hồn tôi
Bốn mùa xuân hạ thu đông mãi
Trong mắt lạnh lùng tím cả môi
Những tưởng kiếp này dặm bước đi
Tại nơi vùng lỗi hẹn xuân thì
Ngờ đâu duyên nợ còn chưa trả
Tiếp tục hành trình đến điểm thi
Minh Hồ
231010
BÃO LỤT MIỀN TRUNG
Miền Trung lụt lội quá thương tình,
Do người mà cũng bỡi thiên nhiên.
Tai nạn ập lên cao chất ngất !
Hầu hết dân đen chịu cực hình.
Nhà trôi,người chết lắm nỗi buồn,
Đói,khát,lạnh căm nghĩ thêm thương.
Từ thiện các nơi lo cứu giúp,
Kịp thời đúng lúc mới đáng mừng.
Biết bao thảm cảnh trẻ mồ côi,
Ấy chính miền Trung của quê tôi.
Hạn hán đất cày lên sỏi đá,
Đổ dồn hoạn nạn mím chặt môi.
Xem hình,tin tức mỗi bước đi,
Cố nén đau thương lại thầm thì :
Trách ông nhà nước vô tâm quá.
Dân chết,nhà trôi cứ việc thi. (*)
Thanh Khang
Toronto 23-10-2010
HÀNG SỬ LỆ
Mỗi chữ thơ tôi, một lời tình
Xa hoa phú qúi : túi hồn nhiên
Kết từng hoa nhớ lên trang giấy
Mực vọng trời xa bóng của hình
Mỗi một đêm mang chút xíu buồn
Nghe lòng thổn thức gióng chuông thương
Gọi mơ thủ thỉ lời tâm huyết
Tấu khúc trường ca nhịp điệu mừng
Mỗi trời mỗi nắng , một đơn côi
Vần thơ canh gió lạc hồn tôi
Lang thang dừng của tìm khuôn dấu
Khuôn dấu người xa ấm cuối môi
Nên mỗi ngày tôi mỗi cứ đi
Gót lỡ mòn sau tuổi dậy thì
Con tim mở áo phơi lồng ngực
Khoe nét hồng trinh sử lệ thi
Đông Hương
THƠ TÌNH SỬ
(Họa bài HÀNG SỬ LỆ của Đông Hương)
Mỗi chữ lời thơ một lối tình
Thư nhàn thanh thản, tựa thiên nhiên
Dòng gieo luyến nhớ vào thi tập
Gởi lại cho nhau vạn ảnh hình
Mỗi tối hồn mang chút nghĩa buồn
Cho lòng vương vấn bóng đêm thương
Gởi lời tâm huyết vào trong mộng
Để xóa vần thơ xướng họa mừng
Mỗi mùa mưa nắng đón thân côi
Để gió ru mềm mộng ước tôi
Lãng đãng mây trời không để dấu
Mặn nồng êm ấm một vành môi
Rồi cứ mỗi ngày cất bước đi
Theo sau mòn lối tuổi đang thì
Con tim mở ngõ như chào đón
Những áng thơ tình bước sử thi
Nguyễn Gia Linh
23-10-2010
Niềm riêng canh cánh
(Họa bài Hàng Sử lệ của Đông Hương)
Thơ tả nguồn tim vận trữ tình
Thơ buồn ướt đẫm cảnh thiên nhiên
Nhuộm màu dĩ vảng hồn còn đọng
Thấm mộng mơ xưa giấu bóng hình
Đêm đêm thao thức ngắm sao buồn
Vớ vẩn một mình kỷ niệm thương
Thầm nhủ trời khuya thôi cứ ngủ
Tâm hoài xa thẳm có chi mừng
Dạo quanh nắng hạ khỏi đơn côi
Gió lạnh luồn vào ẩn dạ tôi
Chiếc lá lao chao làn gió quyện
Niềm riêng canh cánh mím đôi môi
Thường vẫn ngày ngày chẳng muốn đi
Biết bao tiềm thức thuở xuân thì
Cùng nhau dạo bước chân in dấu
Viết trải nỗi lòng với luật thi
Đặng Xuân Linh
CHẶNG CUỐI ĐỜI
Chặng cuối đời tôi thêm cuộc tình
Như là giấc mộng thật hồn nhiên
Giữa trời giông bão thuyền yêu đắm
Chìm đáy trùng dương một dáng hình
Từ đó trong tim khắc ấn buồn
Dặn lòng không nghĩ nữa lời thương
Cho dù đã biết ôm cô độc
Bên cạnh tôi luôn mở tiệc mừng
Bằng hữu vui cười chẳng cúc côi
Đâu nghe hiu quạnh quấn hồn tôi
Bốn mùa xuân hạ thu đông mãi
Trong mắt lạnh lùng tím cả môi
Những tưởng kiếp này dặm bước đi
Tại nơi vùng lỗi hẹn xuân thì
Ngờ đâu duyên nợ còn chưa trả
Tiếp tục hành trình đến điểm thi
Minh Hồ
231010
BÃO LỤT MIỀN TRUNG
Miền Trung lụt lội quá thương tình,
Do người mà cũng bỡi thiên nhiên.
Tai nạn ập lên cao chất ngất !
Hầu hết dân đen chịu cực hình.
Nhà trôi,người chết lắm nỗi buồn,
Đói,khát,lạnh căm nghĩ thêm thương.
Từ thiện các nơi lo cứu giúp,
Kịp thời đúng lúc mới đáng mừng.
Biết bao thảm cảnh trẻ mồ côi,
Ấy chính miền Trung của quê tôi.
Hạn hán đất cày lên sỏi đá,
Đổ dồn hoạn nạn mím chặt môi.
Xem hình,tin tức mỗi bước đi,
Cố nén đau thương lại thầm thì :
Trách ông nhà nước vô tâm quá.
Dân chết,nhà trôi cứ việc thi. (*)
Thanh Khang
Toronto 23-10-2010
Bánh canh
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867
Trang Nhà : http://tulinh.net
Góc Thơ Tứ Linh: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=457590
Đàn xưa:
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=344634
THƠ ĐƯỜNG LUẬT (Xướng Hoạ - Tứ Linh)
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=444867