Lỡ Yêu
Gió bấc chiều đông hận khóc đời
Hởi người yêu dấu thuở xưa ơi!
Bao giờ trở lại trao duyên thắm
Thời khắc quay về nhận mắt môi
Thệ quyết một lòng thương dáng ấy
Thề nguyền nhất dạ nhớ em thôi
Vùi chôn kỷ niệm hình như khó
Tim lỡ khắc sầu chẳng chịu vơi

Tình đời "hoang dại".
Phải chăng thù hận vì vàng?
Vàng tăng lên một ,thù kia tăng mười?
Tình người chẳng có trong tâm.
"Nhân tâm thu phục" được ai đâu nào?
Dã man ,hoang dại,mị người.
Đánh người bỏ chạy,tiểu nhân đê hèn
--------------
Anh Hùng lúc nhục ,lúc vinh.
Tâm tư,trong sáng ,xứng danh anh hùng.
Xưa Mi ,"Bị đuỗi" ta xin.
Bây giờ !ta chạy "Mi" truy tới cùng.
Anh Hùng hảo hán Trượng Phu.
Mi là hạt cát ,xá gì Hoàng An!
---------------------
Từ hôm vĩnh biệt diễn đàn.
Đến nay đã được ,trãi sang một tuần.
Hoàng An ! choáng hết cả tuần.
Khg phải giá vàng,chạy xuống hay lên.
Hơn nhau khg phải sang hèn.
Bởi tại đê hèn ,chèn ép lẫn nhau.
----------------
Lạ kỳ khg hiểu chuyện gì?
Hoàng An đã vằng thế thì tại sao?
Trăm dâu sao đỗ đầu tằm?
Dù đứng hay nằm,bởi tại “đâm heo”
Luật sư mà ngở : “chúa hò.”
Bà đầm ngồi đở trên đầu, “Thiên Thanh.”
----------------------
Hơn nhau khg phải vì vàng.
Mà chỉ vì nàng ,bợ đở ra oai.
Chê đời bị mắng anh ơi!
Nếu anh khg cứu nhảy sông Sài Gòn.
Em ơi ! Hảy đợi anh nào.
Bạn bè ,bằng hửu sao bằng “Đá thiên”
-------------
Khi xưa Hà giận Hoàng An.
Hiếp người con gái Chán đời liêu trai.
Hôm nay nghĩ lại Hà buồn.
Bởi vì: người ấy yêu mình hơn ai..
Thôi thì An chớ giận Hà.
Quỳnh Như,Sieuway, Thúy Hà nhớ anh.
[/size[/color]]