Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Trai

Tựa một cuộc đua

3 trả lời, 870 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-03-12 18:21:41Asin>
Chỉ có tiếng gầm thét và gào rú của sóng biển lẫn với động cơ, làn sóng nhờ nhờ trắng rẽ sang hai bên của chiếc xuồng tạo nên những vòng cung đứt quãng như chiếc lưỡi hái của thần chết. Tốc độ 80 km/giờ cộng thêm ngược gió làm khuôn mặt vốn đã phong trần của hắn càng trở nên căng hơn như chưa từng căng đến vậy. Ngày sinh nhật lần thứ 23 của hắn có bao nhiêu là chiến hữu, chiến hữu của chiến hữu,...

Tỉnh lại trong bệnh viện sau 1 tuần điều trị, hắn bàng hoàng nhận ra sự đau khổ và thống hận thật sự. Công tử một gia đình giàu có, ba mẹ là doanh nhân thành đạt nhưng không có thời gian quan tâm đến con cái, nhất là hắn lại là con trai độc nhất trong cái gia đình vốn đã không còn là gia đình này.
Phải ngồi trên chiếc xe lăn không phải là điều thú vị gì nhất là đối với một công tử suốt ngày rong ruổi trên phố với những chiếc xe phân khối lớn và hàng tá những cô nàng áo quần đủ loại với tóc tai xanh xanh đỏ đỏ. Hắn đâm ra khủng hoảng về mặt tâm lý, hắn quăng quật mọi thứ hắn vớ được để chứng tỏ hắn dù thế nào vẫn còn sức mạnh của đôi tay. Bắt gặp bất cứ chiếc gương nào hắn cũng đập như để trả thù và chạy trốn chính khuôn mặt của hắn. Thế giới của hắn bây giờ chỉ là căn phòng riêng, một chiếc giường đơn, một chiếc xe lăn và thỉnh thoảng lại có những người hầu phòng mới. Kể từ khi hắn ra nông nỗi này, ba mẹ hắn phát điên vì chịu không nổi tính khí thất thường của hắn, hắn có thể nổi cơn điên và đập phá mọi thứ bất cứ lúc nào, mới đầu thì một ngày ba bận, sau còn một bận, nhưng chỉ thế cũng đủ làm đau đầu hai người mà hắn vẫn gọi là Ông già, bà già,...Mỗi người hầu phòng cho hắn đều không chịu được hắn quá 3 ngày, tính cho đến ngày đó là người thứ 13. Sáng sớm, một cô gái trẻ bước vào phòng và hắn lại bắt đầu chửi rủa, thứ ngôn ngữ mà hắn sưu tầm được qua bao ngày lăn lóc khắp các ngõ hẻm, phố tối.
- ĐM con... kia, cút đi
Không như những lần trước, một giọng nói trong trẻo nhưng nghiêm khắc vang lên:
- Này, anh được ăn học tử tế mà mất dạy thế à?
- Không sợ bị đuổi việc à?
- Nếu tôi không làm công việc này, thiết nghĩ tôi không cần phải nể nang gì, tôi về đây.
- Này,. cô cũng hay hay đấy chứ?
- Tôi cần tiền nhưng còn cần danh dự và phẩm giá của mình hơn.
- Xin lỗi cô, cô qua đỡ tôi lên xe lăn, tôi thuê cô để làm việc này.
...
- Nằm liệt giường mà ông bà già vẫn cấp lương, thậm chí còn gấp đôi ngày thường nữa chứ, cho cô cả đấy.
- Không công tôi không nhận tiền này.
...

Đó là ngày đầu tiên hắn có chuyển biến tốt, có lẽ thần kinh của hắn cũng đã thuyên giảm phần nào. Hắn đã có tiến bộ rồi, hắn hỏi cô gái có bao giờ nghĩ đến cái chết hay chưa, có cái chết nào nhẹ nhàng và không đau khổ một chút không?. Hắn không muốn chọn những kiểu như nhảy từ tầng 11 xuống đường, bị xe tải cán nát như miếng vải vụn hay tím tái người khi treo cổ. Hắn đã gào thét đòi người ta trả lại cho hắn khuôn mặt và đôi chân lành lặn, gào đến khan cả cổ, đến không thể gào,..Mồ hôi toát ra, và sự tuyệt vọng ngày ngày xâm chiếm tâm hồn hắn.
Rồi hắn cũng nhận ra được sự thật về hiện trạng của hắn, và hắn phải chấp nhận nếu không chọn cho mình một trong những cái chết kia, cô gái ấy còn trẻ lắm và lại đang là sinh viên nữa chứ. Cô là một cô gái bất hạnh, bố chết từ khi vừa mới lọt lòng, mẹ đi bước nữa và không thể nuôi cô, cô lớn lên từ trại trẻ mồ côi, sống bằng đủ mọi nghề từ bán báo đến rửa bát thuê. Thời gian trôi đi cũng nhanh, hắn cũng đã bắt đầu quen dần với tình trạng mới của mình, hắn tìm vui bằng cách nói chuyện và hát, hát với cô, hắn hát cũng khá hay và hiếu thắng lắm chứ.
- Anh có dám đua với tôi không?
- Tôi như thế này mà còn đua nỗi gì?
- Không, vẫn đua được - chỉ có điều có can đảm hay không thôi.
- Đích đến là gì?
- Ngoi lên trên ánh sáng của mặt trời.
- Ngoi lên trên ánh sáng của mặt trời?.
Ừ đúng vậy.
...
...

(Phỏng theo tâm sự nhà văn)

 
Đăng nhập để trả lời
0
Từ trước đây rất lâu, khi mà dòng sông chỉ cách biển lớn một bờ đê dài đăng đẳng. Chú cá to và đẹp sống trong lòng sông ấy muốn được ra biển lớn vùng vẫy. Ngày đẹp trời cũng đến, chú cá phóng lên khỏi mặt sông, cố sức nhảy sang biển lớn bên kia. Nhưng cuối cùng, chú cá lại rơi xuống bờ đê... khoảng thời gian chết trôi qua từng phút. Chú cá nhận ra rằng mình đang thoi thóp thở, đau đớn, và gần như kiệt sức. Vì chắc chắn không thể tiếp tục cuộc hành trình, chú cá phải nhảy lên liên tục để có thể trở về lòng sông. Chú cá đã trở về nơi ở của mình, và rơi lại một phần da thịt của mình trên bờ đê, vậy thì sai lầm ở chỗ nào?
Chú cá hiểu ra vấn đề, nhưng không ngừng tự trách bản thân, dù thế nào thì sự thật là chú đã làm gì để thiệt hại như thế! Tuy nhiên, chú cá vẫn không ngừng suy nghĩ... chú tự hứa với mình sẽ chỉnh đốn lại, và mọi thứ chỉ mới thật sự bắt đầu, chú đợi chờ ngày đẹp trời thứ hai.
what if...
Đăng nhập để trả lời
0
Sau một thời gian tĩnh dưỡng và luyện tập, chú cá có lại lòng tự tin và quyết tâm vượt bờ đê. Chú bắt đầu thực hiện cuộc hành trình vạn dặm của mình bằng tất cả nghị lực và quyết tâm, từ xa chú lấy đà rẽ nước và lao đến, bằng cú quẫy đuôi định mệnh cả thân hình chú tung lên cao và lướt trong không trung. Ùm một cái chú đã ngâm mình trong đại dương bao la xanh thẳm. Nhưng chú không thể ngờ môi trường đại dương không dành cho chú, nước biển có quá nhiều muối, chú bắt đầu khó chịu, thân thể bắt đầu trở nên cứng lại, sức mạnh của đuôi giảm đi thấy rõ. Rồi những lớp máu dưới mang của chú thâm lại và không còn đủ để tải không khí, chú khó thở. Đúng vào lúc toàn cơ thể như chìm vào sự bất động, chú mới nghiệm ra rằng, dù có cố gắng, dù có quyết tâm, nhưng trí thông minh không có, dù có thành công cũng chỉ là tìm lấy sự phiền phức mà thôi...Chú đã ra đi trong miền đất lạ với thành công rực rỡ.!

 
Đăng nhập để trả lời
0
Hắn nghe như nghẹt thở, cái chất mặn đang thấm dần vào cơ thể hắn... con người hắn cứng dần... Và trong cái chớp mắt bên bờ cái chết, hắn nhận ra được một điều, cuộc sống thật đáng quý, hắn cố ngoi lên mặt nước để hít lấy một ít không khí...Nhưng cái không khí đó vẫn không phải là thứ dưởng khí mà con cá nước ngọt cần... Cái sức mạnh cuối cùng của hắn bùng lên mãnh liệt, toàn thân co giật liên hồi..miệng phát ra những tiếng vô nghĩa.......aaaa..

-Anh, Anh nằm yên đừng cử động mạnh kẻo chỉ may nơi chân lại đứt bây giờ.

Cô gái nói trong sự lo lắng trong khi hai tay giữ chặc lấy người hắn. Trán hắn đẫm mồ hôi sau giấc mơ kinh hoàng khi hắn làm cá...

-Anh tỉnh lại là được rồi, anh có biết vừa rồi anh bị sock thuốc không? Nó có thể cướp đi cái mạng nhỏ của anh đấy, nhưng bây giờ thì ổn rồi nhé.

Nhìn vào đôi mắt đen láy của cô gái đang ngồi bên cạnh hắn như mĩm cười khi thấy bịnh nhân của mình tỉnh lại, bỗng hắn hiểu ra trong khoảng đời trước của hắn thật là vô vị khi theo đuổi một chữ "Anh Hùng" giả tạo, và hoang phí tuổi trẻ của mình, có lẻ một con người khi đứng ranh giới giữa sự sống và cái chết họ thông minh hơn nhiều lắm.

Và hắn bắt đầu tin có sự xuất hiện của thiên sứ, mà vị thiên sứ ấy đang đứng trước mặt hắn, Trong khoảng khắc hắn thấy gương mặt cô như sáng lên, chan hòa ánh sáng của thánh thiện.... và trong vô thức hắn nắm lấy bàn tay cô hôn lên lưng bàn tay của cô một nụ hôn với lòng biết ơn sâu sắc..... Vì chính cô đã khai sáng tâm hồn hắn, dù nay hắn đã tàn phế nhưng hắn vẫn muốn làm điều gì đó với khả năng hắn còn lại ngày hôm nay.

Và hắn đã bắt tay viết những dòng chữ đầu tiên nói về sự ngu dại của những người hoang phí đời mình như hắn, với ước muốn không còn ai đi vào con đường lầm lạc như hắn đã trải qua.

Tuy rằng anh ta ngày hôm nay không còn đứng được trên đôi chân nhưng anh ta vẫn là người hưu dụng phải không các bạn....

Chúng ta hãy quý những gì chúng ta đang hiện có, và nghĩ rằng mình giúp gì được cho cuộc sống này bằng đôi bàn tay nhỏ nhoi của mình, thì bạn sẽ cảm thấy cuộc đời vẫn có ý nghĩa cho dù trong nghịch cảnh...
Ta yêu hạt bụi vướng hài
Ta yêu từng sợi tóc mai phủ chiều
Ta yêu sóng mắt mỹ miều
Vì em giọt nắng cũng nhiều vấn vương...
Đăng nhập để trả lời
0