Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Khai sinh trên thảo nguyên

4 trả lời, 964 lượt xem — Trang 1 / 1
Em được khai sinh khi trở lại thảo nguyên
ngút ngàn sự sống
Băng - đô gài tóc rơi trên dòng sông phố xá
Tóc mây trời không - trang - sức thả bung
Đôi xăng - đan cao rớt lại đường mòn
Gót chân trần vui ca lời hoa cỏ
Và...
Khai sinh ra em lần cuối
Chàng núi mộc mạc ôm, cười
Phút chốc em quên
hào hoa, lãng tử
hôm qua.
Xin sống cuộc đời hoang dại đó thôi
Không những ngọt ngào, điệu đàng thành thị
Thênh thang đời
bên anh
là thật.
Bao la đời
Yêu anh
như
thu xanh thẳm thảo nguyên.

Là em xanh trong đáy mắt anh xanh, nền trời mùa thu xanh
bất tận
Dệt tình yêu xanh trong muôn ngàn đất trời
thảo nguyên xanh.


Đan Đan
Gọi tên anh, gọi trăm năm
Lạc nhau từ thuở chưa mang hình hài...
Đăng nhập để trả lời
0
Quên
Lang thang quên mất cuộc đời
Lang thang quên mất chân trời là đâu?
Lang thang tôi chẳng biết mình là ai
Lang thang như kẻ trong men say,
 
Làm sao dám tỉnh khi đời đắng cay
Làm sao dám nhớ ra mình là ai?
Làm sao tôi nghỉ chỉ càng đau
Làm sao có thể để người yêu tôi?
 
                            Minh Hoàng
 
 
 
 
 
 
 
Đời xôn xao ta đi tìm khoảng lặng
Phút bình yên như giấy trắng học trò
Khi mọi người lo đua chen giành lấy,
Một kẻ khờ ôm tất cả đem cho.
Minh Hoàng
Đăng nhập để trả lời
0
Anh sẽ chẳng biết đâu
 
Anh của em chẳng thể biết được đâu
Thơ gửi anh em viết hoài chưa nổi
Cuối mùa tình lá trút mình giận dỗi
Nuối tiếc ngày đi vội giữa mênh mông

Anh của em chẳng mãi trách được đâu
Tay không mềm nên ngón đàn lạc phím
Giọng không vang nên ca bài lạc điệu
Văn không chương nên viết chả nên hồi

Chẳng bao giờ anh của em biết đâu
Một chút giận, một chút buồn, chút nhớ
Thơ vụng dại nhặt vần khe cửa
Lúc tan trường ghép chẳng nổi nửa câu

Anh không buồn vì chẳng biết được đâu
Em vụng về khóc ngày đi mê mải
Nửa câu thơ em làm sao chứa nổi
Khúc nhạc tình êm ái cõi lòng yêu

Đơn giản vì thơ không đựng hết tình em
Nhạc điệu ca hay, sao tày nỗi nhớ
Thế, anh nhé, dù ngày qua vội vã
Yêu nên viết bằng vốn từ vựng trái tim


Đan Đan

Gọi tên anh, gọi trăm năm
Lạc nhau từ thuở chưa mang hình hài...
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm tình!

Chẳng bao giờ tôi yêu chỉ bâng quơ
Nếu là mơ thì có gì lưu luyến
Nhưng đời thường lòng sao khỏi xuyến xao
Nên tháng ngày tôi mong người hiển hiện.

Đã lâu rồi thầm nói tiếng yêu ai
Mà tình em chẳng bao giờ đáp lại
Có phải người ảo ảnh của đời tôi?
Có phải người chút mơ tưởng xa xôi?

Để lòng tôi nổi nhớ ấy không nguôi
"yêu anh" tiếng thốt ở trên môi
Và ngọt ngào người dành để trao ai?
Tình yêu này tim tôi đành giữ lại...

Đến hôm nay người nói tiếng yêu tôi
Nhưng lòng tôi, trái tim này bé nhỏ
Đã đầy rồi sao chứa nổi tình em?
Thôi đổ cả tôi chẳng muốn mang thêm!

Bởi trái tim một nửa chứa tình si
Nửa còn lại nay cũng vỡ tan tành!
Chút mảnh vụn mãi  mãi sẽ không thành
"Tình nồng nàng" đáp lại yêu thương.
Đời xôn xao ta đi tìm khoảng lặng
Phút bình yên như giấy trắng học trò
Khi mọi người lo đua chen giành lấy,
Một kẻ khờ ôm tất cả đem cho.
Minh Hoàng
Đăng nhập để trả lời
0
Hoài ức!
 
Thảo Nguyên xanh ngắt một màu...
Dừng chân phút chốc cả đời luyến lưu!
Trông sao xinh xắn đàn cừu,
Tung tăng gặm cỏ trên đồi xa xa...
 
Bao giờ ta lại ghé qua,
Trăng thanh gió mát hát ca đêm rằm.
Nhớ hoài, ôi! những tháng năm!
Tung tăng...tay nắm...mắt cười hồn nhiên...
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0