7 trả lời, 2.247 lượt xem —
Trang 1 / 1
Số bài : 12
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.03.2005
Trạng thái: offline
#1 —
07.03.2005 21:28
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-10-20 17:56:26BĂNG NGUYỆT>
Người quê là một thành viên mới xin chào tất cả các bạn tham gia diễn đàn.
Khói chiều
Con nhớ ngày xưa quê nghèo lắm
Hôm sớm cùng cha, mẹ tảo tần.
Tóc mẹ đen tuyền lay tỏa nắng
Mỗi chiều nhen khói tặng hoàng hôn.
(Khói quyện mây trời ủ xóm thôn
Như tay mẹ ấm ấp ôm hồn.
Bao ngày xa xứ khi chiều xuống
Trong khói con thường nhớ cố hương)
Mấy lần lũ lớn trời giông bạo
Nước ngập, mưa xoi, mái lá oằn
San sớt tình quê từng nắm gạo
Khói chiều góp lại sưởi lòng nhau.
Rồi con khôn lớn bên trang vở.
Bên dòng sông mát bóng tre soi
Bên đồng lúa ngát diều chao cánh
Bên bếp chiều hôm khói bện trời.
Rồi con xa xứ tìm mơ ước
Dáng mẹ oằn thêm gánh đợi chờ
Tóc mẹ bao giờ sương điểm trắng!
Bao giờ con đã khóc trong mơ.
Phố thị trăm miền xênh xang quá
Điện sáng chiều hôm chẳng ánh mờ.
Thơ thẩn bao chiều con nhớ khói
Bao chiều con lạc đến bơ vơ.
Người quê.
***Bài đã được đưa vào tv***
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Chào sis DN và chào weocom NQ đến chơi với vntq nha...chúc bạn vui với những giây phút dạo dd này nhé....
Nhớ Mẹ
Khói chiều bảng lãng bay bay
Đồng xa Mẹ với trọn ngày gian nan
Đời quê dẫu cực, cơ hàn
Mỉm cười Mẹ bảo , xóm làng..vẫn vui
Con theo năm tháng ngược xui
Thương cho bóng Mẹ bùi ngùi...chờ trông
Những ngày lạnh gió , đêm đông
Biết Mẹ lo lắng...trong lòng chẳng yên
Ngày đêm van vái cao thiên
Cho con được những bình yên...giữa đời
Con có Mẹ...dẫu xa xôi
Vẫn còn hạnh phúc hơn người...mồ côi
Mong cho Mẹ sớm thảnh thơi
Ko còn gian khó...với đời nhà nông
Trăng rằm tỏa sáng ngoài song
Con ngồi nhớ Mẹ giữa lòng..phố xa
Khói chiều...nào cay mắt ta
Hay là lệ mặn nhớ nhà...Mẹ ơi..!!!
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0
Số bài : 12
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.03.2005
Trạng thái: offline
Người quê rất vui được làm quen với "Song Nguyệt" (là hai cô Nguyệt và cũng là ánh Trăng bên cửa).
- Trăng Đêm đã khen quá lời làm cho người quê phải đưa tay lên giữ cái lỗ mũi lại, sợ nó rớt mất. Có lẽ "Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì" thì đúng hơn.
- Trăng Lạnh đúng là có tài 7 bước làm thơ. Người quê xin bái phục.
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.
★
★
★
★
★
0
Số bài : 12
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.03.2005
Trạng thái: offline
#6 —
10.03.2005 22:05
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-03-29 13:25:37nguoique>
Nhớ nhà
Một buổi đô thành ta nhuốm bệnh
Không sóng sông vờn, chẳng khói xa
Đèn lên nhanh quá chiều đi mất
Chả thấy trăng treo cũng nhớ nhà.
Người quê
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT
Trăng Lạnh đúng là có tài 7 bước làm thơ.
Là sao ạ , bn chưa hiểu lắm hihi
Đó là một điển tích. Tào Thực (con trai của Tào Tháo) trong bảy bước làm bài thơ "Nấu đậu" (?) nổi tiếng. Người quê chỉ nhớ mang máng bản dịch thơ của bài thơ "Nấu đậu" thôi.
"Nấu đậu đốt cành đậu
Đậu ở trong nồi khóc
Sinh ra cùng một gốc
Sao nỡ nấu nung nhau"
(Tào Phi, anh của Tào Thực, sợ em mình cướp ngôi nên bắt Tào Thực định giết đi. Nghe tiếng Thực là người nổi tiếng về văn chương, Phi mới chỉ bức tranh "Nấu đậu" trên tường, lệnh cho Thực trong bảy bước phải làm được một bài thơ, nếu không xong sẽ đem chém. Thực trong 7 bước đã làm bài thơ "Nấu đậu" trên).
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.
★
★
★
★
★
0
Số bài : 12
Điểm thưởng : 0
Từ: 07.03.2005
Trạng thái: offline
#7 —
29.03.2005 13:23
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-03-30 14:18:45nguoique>
Đá Vọng Phu
(Kính tặng một người Mẹ quê tôi)
Ngóng trông chồng
Bồng con đứng đợi.
Vật đổi sao dời
Hóa đá đọa thời gian.
Gió gọt, mưa mài lòng son sắc vẹn nguyên
Suốt ngàn năm chưa lần biết mõi.
Cha ra đi khi lời non nước gọi.
Từ thưở tóc còn xanh
Từ lúc con còn trong nôi. Mẹ đợi.
Đến khi mái tóc bạc màu
Đến khi con nên người
Cha còn mãi tin xa.
Mẹ đã không bồng con hóa đá
Mẹ chỉ còng lưng gánh gian lao vất vả.
Mẹ không muốn con thành đá
Trơ với thời gian, chai giá tâm hồn.
Mẹ muốn con lớn khôn,
Con thành người. Và
Con giỏi hơn cha.
Người quê.
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 6.789
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.06.2003
Trạng thái: offline
Tìm sao được
Đêm nơi đây em thèm nghe tiếng dế
Nơi wê nghèo bên góc khế ruộng rau
Đêm nơi đây chỉ lấp lánh đèn màu
Tìm sao được đêm trăng sao wê cũ
Ở nơi đây ko có dòng nước lũ
Ko lục bình để ngắm lúc hoàng hôn
Ở nơi đây chỉ có nhạc ru hồn
Gửi tâm tư vào dòng thơ ...đêm vắng....
Ở nơi đây ko có đàn cò trắng
Bay dập dìu liến thoắng gọi chiều rơi
Nơi bờ đê mỗi chiều anh vẫn đợi
Còn lại là một biển khơi kí ức
Đêm nơi đây em vẫn ngồi thao thức
Gửi hồn về wê Mẹ rực trời mơ
Và vun đầy nổi nhớ vào thơ
Lòng ta hẹn bờ wê ngày trở lại ...........
Mỗi trái tim có một lối về
Thôi cứ như mây kề nước biển
Chỉ một thời dành cho dâng hiến
Còn lại là những chuyến chơi rong
Ai cố dành bẻ nửa số 0
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi
Bước chân trần đạp lên đá sỏi
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
★
★
★
★
★
0