<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-11 15:21:23nguyentuongvan>
Tôi đến với ngày hội thơ HN có lẽ phải đến 4 năm rồi không ít. Sân Văn Miếu dường như quá nhỏ bé cho khách thi nhân. Hòa cũng dòng người họ cũng giống tôi chăng ? mưu sinh bằng nghề bán chữ , yêu thích ngưỡng mộ những người nổi tiếng trong làng thi ca VN. Về lại ...cảnh cũ người quen không còn mấy, lối mòn thu thảo bánh xe quay.
Sân thơ già vẫn hoành tráng như vốn có từ ngày mới sinh. Những mái đầu bạc trắng họ gặp lại nhau, nhìn nhau tay nắm không rời quá khứ đâu dễ lãng quên, , những năm bom lửa đưa họ về với tuổi 20. Nhân kỷ niệm 40 năm ngày Bác mất (1969-2009) và 50 năm đường Hồ Chí Minh - bộ đội Trường Sơn (1959-2009) Ngày hội thơ năm nay chủ đạo là những bài thơ cách mạng tôn vinh vị cha già dân tộc . 50 câu thơ nổi tiếng của 50 tác giả được thả lên trời là nét đẹp riêng không thể thiếu trong ngày hội. Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cũng được đứng trong dang sách đó, mong gặp cả bác Phan Tít nhà mình mà không thấy.
Bước sang sân thơ trẻ thấy có nhiều điều khác lạ. Những cây viết bạo tay như Vi Thùy Linh không còn độc chiếm múa may như mọi năm, bác Dương Tường bỏ trống bỏi về lại bên sân thơ già. Đưa ra ý tưởng trang trí sân khấu khá bắt mắt hội nhà văn VN muốn người xem đến với một trào lưu sáng tác trên mạng, thời đại của thông tin, trong thơ phải có mùi thịt chó và có một chút gì đó khác người, phá cách trong câu chữ.
Mình thì vẫn thích ra ngồi vỉa hè giúp ông thầy khó tính mài mực kiếm tiền mừng tuổi . Có mấy tấm ảnh chụp sẽ giử để chia vui với các bạn trong ngày hội thơ Vn lần bẩy này.
[/align]
[/align]
[/align]50 Câu thơ được thả lên trời từ Nguyễn Du đến Nguyễn Duy.
1.Trước sau nào thấy bóng người
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.
(Nguyễn Du)
2. Con biết lòng Người quyết sống cho Việt Nam và thế giới
Đầu bạc phơ trăm mối nước non nhà.
(Việt Phương)
3. Cao hơn cả trường tồn cuộc sống
Hồ Chí Minh, tên Người là cả một niềm thơ.
(Fêlix Pita Rôd righết - Cu ba)
4. Vị thánh sống của nghìn thánh sống
Và ân nhân của cả muôn đời.
(Ixamaen Gômét Braga - Braxin)
5. Bác chan hòa như biển lớn mênh mông
Hồn dân tộc kết tinh cùng thời đại.
(Hải Như)
6. Con mang cả trái tim Người
Đi vào trận đánh sáng ngời lòng tin.
(Liên Nam)
7. Bác để vầng trăng sáng
Vui triệu cháu mồ côi.
(Chế Lan Viên)
8. Bác lo bao việc trên đời
Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em.
(Trần Đăng Khoa)
9. Có Người Tổ quốc có tên
Cùng đinh mới biết qua đêm tới ngày.
(Hưởng Triều)
10. Bác gieo giống bốn phương trời
Một ngòi bút cũng sáng ngời lưỡi lê.
(Thu Bồn)
11. Chưa biết mai sau thơ Người làm ra lửa
Thứ lửa cháy rồi thì để lại tự do.
(Đỗ Trung Lai)
12. Vẫn biết lòng cháu con thành kính
Bác khước từ mọi lời lẽ tôn vinh.
(Lâm Xuân Vy)
13. Đường ra trận mùa này đẹp lắm
Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây.
(Phạm Tiến Duật)
14. Bếp lửa soi một dư vang bền bỉ
Ôi! Trường Sơn đốt lửa mấy năm trời.
(Nguyễn Khoa Điềm)
15.
Nỗi đau trú dưới hàng hiên
Rượu suông uống với ưu phiền mà vui.
(Đặng Huy Giang)
16. Một hòn đá Trường Sơn
Cha con cùng gối ngủ.
(Trinh Đường)
17. Đêm đêm lưng chẳng dính giường
Nhớ chông chênh võng trên đường Trường Sơn.
(Lê Đình Cánh)
18. Những cọc tiêu là những cô em gái
Thanh thản đứng bên đường trọng điểm - xe lên.
(Trần Nhật Thu)
19. Số đời một màn kéo
Tình người đôi mắt ngân.
(Trần Nhân Tông)
20. Yêu trọng người dưng là của cải
(Nguyễn Trãi)
21. Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông, mọi kiếp người.
(Tố Hữu)
22. Việc đời nghĩ những đau lòng
Thôi ta già quách, còn mong nỗi gì.
(Cao Bá Quát)
23. Nào ai là kẻ tìm ta đó
Đốt đuốc mà soi kẻo lẫn nhà!
(Tú Xương)
24. Ánh trăng mỏng quá không che nổi
Tôi với hồn hoa cứ lặng thinh.
(Hàn Mạc Tử)
25. Cánh chim xa vắng nào bay mải
Đường dài còn một khoảng hoàng hôn.
(Nguyễn Đình Thi)
26. Nghe chừng gió nhớ qua sông
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.
(Xuân Diệu)
27. Xôn xao cuống lá rụng thay mùa.
(Huy Cận)
28. Có gì gọi từ trời sâu
Mùa đi đậm nhạt hai đầu lá phơi.
(Quang Huy)
29. Phận mây trôi nổi đã đành
Tỉnh ra, núi cũng thấy mình phù vân.
(Trần Lê Văn)
30. Anh yêu em một tình yêu nhỏ bé
Như bao điều nhỏ bé ở xung quanh.
(Chữ Văn Long)
31. Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu.
(Xuân Quỳnh)
32. Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá
Tiếng Việt ơi tiếng Việt xót xa tình...
(Lưu Quang Vũ)
33. Mẹ xa thăm thẳm bao mùa hạ
Vườn cũ ngời xanh tia lá cau.
(Vũ Quần Phương)
34. Điều có thể đã hoá thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi.
(Nguyễn Trọng Tạo)
35. Anh sẽ về cho đá lại là em.
(Nguyễn Đức Mậu)
36. Chân ta vấp bóng chiều ẩm ướt
Em nhớ ta chăng, gió động sắc bàng già.
(Trần Nhuận Minh)
37. Chiều đắng lặng nghe tiếng người cuối bãi
Trăng lại treo mơ mộng trước hiên nhà.
(Hoàng Trần Cương)
38. Thu dọn mình giấc mơ trắng màu trăng.
(Lê Xuân Đố)
39. Nếu còn tin ở đất đai
Bao nhiêu gánh nặng trên vai cũng thường.
(Đồng Đức Bốn)
40. Em, tóc hay cỏ mà thơm
Bay rối bời giữa gió.
(Lê Huy Quang)
41. Góc vườn khuya cỏ thức trắng một mình.
(Nguyễn Quang Thiều)
42. Chuông không ai dóng mà buồn cứ ngân.
(Thu Nguyệt)
43. Bạn ơi, bạn đâu biết có một viên đá cuội
Đã mang ta găm lại núi đồi.
(Trần Quang Quý)
44. Sông sâu bồi lở một mình
Đồng trăng quạnh gió, sân đình ngói phơi.
(Trần Kim Hoa)
45. Bây giờ mùa mùa đều trở trời trái gió
Thêm gió nơi cha nằm mẹ xoay trở ra sao?
(Trần Quang Đạo)
46. Em - nỗi dịu dàng hay mắt bão
Anh ngồi câm lặng một cơn dông.
(Trương Nam Hương)
47. Cho dù bãi mật phù sa
Mà không bên lở chẳng là dòng sông.
(Nguyễn Thị Mai)
48. Con đi qua những rộng dài
Trước mồ cha bỗng hóa loài cỏ cây.
(Trần Anh Thái)
49. Tôi cầm chính cả tôi lên
Câu thơ nhặt được phía miền quạnh hiu.
(Nguyễn Việt Chiến)
50. Những đoàn quân đi xuyên Trường Sơn
Ngủ ôm súng suốt cả thời tuổi trẻ.
(Nguyễn Duy)
[/align]
[/align]
[/align]
[/align]
[/align]
[/align][/align]
Sân thơ già vẫn hoành tráng như vốn có từ ngày mới sinh. Những mái đầu bạc trắng họ gặp lại nhau, nhìn nhau tay nắm không rời quá khứ đâu dễ lãng quên, , những năm bom lửa đưa họ về với tuổi 20. Nhân kỷ niệm 40 năm ngày Bác mất (1969-2009) và 50 năm đường Hồ Chí Minh - bộ đội Trường Sơn (1959-2009) Ngày hội thơ năm nay chủ đạo là những bài thơ cách mạng tôn vinh vị cha già dân tộc . 50 câu thơ nổi tiếng của 50 tác giả được thả lên trời là nét đẹp riêng không thể thiếu trong ngày hội. Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo cũng được đứng trong dang sách đó, mong gặp cả bác Phan Tít nhà mình mà không thấy.
Bước sang sân thơ trẻ thấy có nhiều điều khác lạ. Những cây viết bạo tay như Vi Thùy Linh không còn độc chiếm múa may như mọi năm, bác Dương Tường bỏ trống bỏi về lại bên sân thơ già. Đưa ra ý tưởng trang trí sân khấu khá bắt mắt hội nhà văn VN muốn người xem đến với một trào lưu sáng tác trên mạng, thời đại của thông tin, trong thơ phải có mùi thịt chó và có một chút gì đó khác người, phá cách trong câu chữ.
Mình thì vẫn thích ra ngồi vỉa hè giúp ông thầy khó tính mài mực kiếm tiền mừng tuổi . Có mấy tấm ảnh chụp sẽ giử để chia vui với các bạn trong ngày hội thơ Vn lần bẩy này.
[/align]
[/align]
[/align]50 Câu thơ được thả lên trời từ Nguyễn Du đến Nguyễn Duy.
1.Trước sau nào thấy bóng người
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.
(Nguyễn Du)
2. Con biết lòng Người quyết sống cho Việt Nam và thế giới
Đầu bạc phơ trăm mối nước non nhà.
(Việt Phương)
3. Cao hơn cả trường tồn cuộc sống
Hồ Chí Minh, tên Người là cả một niềm thơ.
(Fêlix Pita Rôd righết - Cu ba)
4. Vị thánh sống của nghìn thánh sống
Và ân nhân của cả muôn đời.
(Ixamaen Gômét Braga - Braxin)
5. Bác chan hòa như biển lớn mênh mông
Hồn dân tộc kết tinh cùng thời đại.
(Hải Như)
6. Con mang cả trái tim Người
Đi vào trận đánh sáng ngời lòng tin.
(Liên Nam)
7. Bác để vầng trăng sáng
Vui triệu cháu mồ côi.
(Chế Lan Viên)
8. Bác lo bao việc trên đời
Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em.
(Trần Đăng Khoa)
9. Có Người Tổ quốc có tên
Cùng đinh mới biết qua đêm tới ngày.
(Hưởng Triều)
10. Bác gieo giống bốn phương trời
Một ngòi bút cũng sáng ngời lưỡi lê.
(Thu Bồn)
11. Chưa biết mai sau thơ Người làm ra lửa
Thứ lửa cháy rồi thì để lại tự do.
(Đỗ Trung Lai)
12. Vẫn biết lòng cháu con thành kính
Bác khước từ mọi lời lẽ tôn vinh.
(Lâm Xuân Vy)
13. Đường ra trận mùa này đẹp lắm
Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây.
(Phạm Tiến Duật)
14. Bếp lửa soi một dư vang bền bỉ
Ôi! Trường Sơn đốt lửa mấy năm trời.
(Nguyễn Khoa Điềm)
15.
Nỗi đau trú dưới hàng hiên
Rượu suông uống với ưu phiền mà vui.
(Đặng Huy Giang)
16. Một hòn đá Trường Sơn
Cha con cùng gối ngủ.
(Trinh Đường)
17. Đêm đêm lưng chẳng dính giường
Nhớ chông chênh võng trên đường Trường Sơn.
(Lê Đình Cánh)
18. Những cọc tiêu là những cô em gái
Thanh thản đứng bên đường trọng điểm - xe lên.
(Trần Nhật Thu)
19. Số đời một màn kéo
Tình người đôi mắt ngân.
(Trần Nhân Tông)
20. Yêu trọng người dưng là của cải
(Nguyễn Trãi)
21. Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông, mọi kiếp người.
(Tố Hữu)
22. Việc đời nghĩ những đau lòng
Thôi ta già quách, còn mong nỗi gì.
(Cao Bá Quát)
23. Nào ai là kẻ tìm ta đó
Đốt đuốc mà soi kẻo lẫn nhà!
(Tú Xương)
24. Ánh trăng mỏng quá không che nổi
Tôi với hồn hoa cứ lặng thinh.
(Hàn Mạc Tử)
25. Cánh chim xa vắng nào bay mải
Đường dài còn một khoảng hoàng hôn.
(Nguyễn Đình Thi)
26. Nghe chừng gió nhớ qua sông
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.
(Xuân Diệu)
27. Xôn xao cuống lá rụng thay mùa.
(Huy Cận)
28. Có gì gọi từ trời sâu
Mùa đi đậm nhạt hai đầu lá phơi.
(Quang Huy)
29. Phận mây trôi nổi đã đành
Tỉnh ra, núi cũng thấy mình phù vân.
(Trần Lê Văn)
30. Anh yêu em một tình yêu nhỏ bé
Như bao điều nhỏ bé ở xung quanh.
(Chữ Văn Long)
31. Tên mình ai gọi sau vòm lá
Lối cũ em về nay đã thu.
(Xuân Quỳnh)
32. Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá
Tiếng Việt ơi tiếng Việt xót xa tình...
(Lưu Quang Vũ)
33. Mẹ xa thăm thẳm bao mùa hạ
Vườn cũ ngời xanh tia lá cau.
(Vũ Quần Phương)
34. Điều có thể đã hoá thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi tuổi hai mươi.
(Nguyễn Trọng Tạo)
35. Anh sẽ về cho đá lại là em.
(Nguyễn Đức Mậu)
36. Chân ta vấp bóng chiều ẩm ướt
Em nhớ ta chăng, gió động sắc bàng già.
(Trần Nhuận Minh)
37. Chiều đắng lặng nghe tiếng người cuối bãi
Trăng lại treo mơ mộng trước hiên nhà.
(Hoàng Trần Cương)
38. Thu dọn mình giấc mơ trắng màu trăng.
(Lê Xuân Đố)
39. Nếu còn tin ở đất đai
Bao nhiêu gánh nặng trên vai cũng thường.
(Đồng Đức Bốn)
40. Em, tóc hay cỏ mà thơm
Bay rối bời giữa gió.
(Lê Huy Quang)
41. Góc vườn khuya cỏ thức trắng một mình.
(Nguyễn Quang Thiều)
42. Chuông không ai dóng mà buồn cứ ngân.
(Thu Nguyệt)
43. Bạn ơi, bạn đâu biết có một viên đá cuội
Đã mang ta găm lại núi đồi.
(Trần Quang Quý)
44. Sông sâu bồi lở một mình
Đồng trăng quạnh gió, sân đình ngói phơi.
(Trần Kim Hoa)
45. Bây giờ mùa mùa đều trở trời trái gió
Thêm gió nơi cha nằm mẹ xoay trở ra sao?
(Trần Quang Đạo)
46. Em - nỗi dịu dàng hay mắt bão
Anh ngồi câm lặng một cơn dông.
(Trương Nam Hương)
47. Cho dù bãi mật phù sa
Mà không bên lở chẳng là dòng sông.
(Nguyễn Thị Mai)
48. Con đi qua những rộng dài
Trước mồ cha bỗng hóa loài cỏ cây.
(Trần Anh Thái)
49. Tôi cầm chính cả tôi lên
Câu thơ nhặt được phía miền quạnh hiu.
(Nguyễn Việt Chiến)
50. Những đoàn quân đi xuyên Trường Sơn
Ngủ ôm súng suốt cả thời tuổi trẻ.
(Nguyễn Duy)
[/align]
[/align]
[/align]
[/align]
[/align]
[/align][/align]
Hà Nội của ta một thời đạn bom, một thời hòa bình