Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Tiếng Lòng

128 trả lời, 14.204 lượt xem — Trang 2 / 5
Xuân muộn!
 
Gió về!
Mây đã nhạt màu...
Buồn thương phủ nhuốm sắc màu tuổi xuân...
Trải qua...
bao độ tình duyên.
Lòng mây giờ đã chán chường kiếp nhân
 
Lỡ mang...
một kiếp hồng nhan
Một đời lỡ dở, muôn vàn đau thương!
Đêm khuya!
bao phủ màn sương...
Nhớ về cơn gió nẻo đường xa xôi!
 
Giờ đây!
 đã gặp nhau rồi...
Tuy Xuân đã muộn nhưng đời còn xinh!
Cùng nhau...
viết nốt tâm tình
Quyện hòa như bóng với hình mà thôi!
 
Sinh ly tử biệt trong đời....
Tạo nên khúc nhạc ngân dài thế nhân!!!
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-22 13:15:56Han Bang>
Xuân muộn!
 
Gió về!
Mây đã nhạt màu...
Buồn thương phủ nhuốm sắc màu tuổi xuân...
Trải qua...
bao độ tình duyên.
Lòng mây giờ đã chán chường kiếp nhân
 
Lỡ mang...
một kiếp hồng nhan
Một đời lỡ dở, muôn vàn đau thương!
Đêm khuya!
bao phủ màn sương...
Nhớ về cơn gió nẻo đường xa xôi!
 
Giờ đây!
 đã gặp nhau rồi...
Tuy Xuân đã muộn nhưng đời còn xinh!
Cùng nhau...
viết nốt tâm tình
Quyện hòa như bóng với hình mà thôi!
 
Sinh ly tử biệt trong đời....
Tạo nên khúc nhạc ngân dài thế nhân!!!

Thần Phong



(Bài thơ này anh viết về người anh yêu hả Thần Phong? Hay khủng khiếp luôn đó! Em chấm bài này điểm A đó nha !)




Đăng nhập để trả lời
0
Ặc ặc...hiểu lầm rồi Hàn Băng ơi!!! Híc híc...anh đang viết về tâm trạng của một người con gái mà...Trời ơi! Sao lại hiểu lầm anh như thế chứ?...
 
Ặc ặc...Nhìn bức tranh thiếu nữ với ánh mắt buồn man mác nhìn về phương xa và đọc bài thơ của em nên anh mới viết như thế...Chắc anh chết mất thôi...hic...
 
Phũ phàng câu nói bâng quơ
Cho tim ai bỗng ngẩn ngơ ôm sầu
Buốt lòng mang nỗi buồn đau
Sao em nỡ nói những lời vô tâm...
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0

Anh ơi đừng khóc híc híc
Em phải tốn công không ít dỗ dàng
Nín đi chục chưng, sương sương hén?
Nín đi mà anh hỡi Thần Phong !

H B

(Hi...hi...hi...Tại anh đó, ai bảo anh không nói rõ làm em tưởng....Hi...hi...hi...Úi trời ơi !)
Đăng nhập để trả lời
0
Hình như?!
 
Gió đưa ngọn trúc lung lay...
Đêm khuya tĩnh mịch thấy hồn buồn tênh!
Nhón tay buông phím bẽ bàng...
Trông làn hư ảo chạnh lòng tương tư...
 
Cuộc đời...cứ mãi hình như...?
Tưởng là cánh gió suốt đời lang thang.
Ngỡ ngàng rồi đến ngỡ ngàng,
Như là điệp khúc vương mang trong lòng!!!
 
 
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc!
 
Hình như...trong mỗi buổi chiều,
Cùng em đứng ngắm hoàng hôn chân trời!
Nắm tay không nói một lời,
Mà như cảm nhận ngàn lời yêu đương...
 
Chim ca muôn vạn nẻo đường!
Trỗi lên những khúc du dương ngân dài...
Em ơi! Anh thấy ngày mai!
Bến bờ hạnh phúc đang chờ đôi ta...
Thần Phong


Nhìn trời xanh biếc bao xa
Tình ta đếm mãi biết là bao nhiêu
Nhớ nhau cứ mỗi buổi chiều
Nhìn trời xa thẳm cánh diều hoàn hôn
Nhớ nhau ruột thắt bồn chồn
Nhớ xưa ta ngắm hoàng hôn thế này
Đan nhau ta nắm chặt tay
Mà không nói được lời ngây ngất tình
Chỉ nhìn nhau cứ lặng thinh
Yêu thương ngần ấy hẹn tình trao nhau
Mai sau... cho đến mai sau
Tình ta vẫn mãi thắm màu tình chung

Hàn Băng

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-23 05:16:51Thần Phong>


 
...

Mai sau... cho đến mai sau
Tình ta vẫn mãi thắm màu tình chung

Hàn Băng


 
Only you!
 
Em ơi! Mình cứ ung dung!
Cùng dìu nhau bước trên đường ngàn hoa...
Sợi vàng nắng chiếu bao la,
Từng cơn gió nhẹ quyện hòa tóc thơm!
 
Anh nghe say đắm tình nồng!
Anh nghe mát dịu cõi lòng chinh nhân...
Cùng nhau nếm trải đường trần,
Cùng nhau múa hát cho đời thêm tươi.
 
Em ơi! Anh nói một lời:
Là em đẹp nhất trên đời biết không?!
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0


Theo cơn gió mây tan trong phiền muộn
Áng sương chiều bảng lảng biệt ngàn mây
Một chút buồn sao cứ mãi vây vây
Cho nhung nhớ vơi đầy trong kí ức

H B

Đăng nhập để trả lời
0
Gỉa dối!
 
Em phiền muộn anh nghe lòng đau nhói
Giọt sầu buồn rơi ngấn ướt vành mi
Sống trên đời ta mong ước điều gì?
Là đau khổ trôi đi vào quên lãng
...
Là nụ cười vẫn mãi luôn tươi sáng
Em ơi em hạnh phúc đã đến rồi
Mang nắng ấm xua tan màn sương lạnh
Cho đường đời bớt nỗi buồn cô quạnh
...
Ta cùng hát say sưa cùng nhịp sống
Trong giấc mơ luôn đầy ắp bóng hình
Cớ sao em vẫn cứ mãi lặng thinh
Anh ôm nỗi cô đơn đầy nhung nhớ
...
Bỗng một hôm anh mới biết được là:
Em buồn khổ vì một người nào khác
Em hỡi em tình anh sao chua chác
Là thằng khờ luôn say đắm viễn vông...
...
Ha ha ha...
 
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-24 15:51:23Han Bang>
Gỉa dối!

Em phiền muộn anh nghe lòng đau nhói
Giọt sầu buồn rơi ngấn ướt vành mi
Sống trên đời ta mong ước điều gì?
Là đau khổ trôi đi vào quên lãng
...
Là nụ cười vẫn mãi luôn tươi sáng
Em ơi em hạnh phúc đã đến rồi
Mang nắng ấm xua tan màn sương lạnh
Cho đường đời bớt nỗi buồn cô quạnh
...
Ta cùng hát say sưa cùng nhịp sống
Trong giấc mơ luôn đầy ắp bóng hình
Cớ sao em vẫn cứ mãi lặng thinh
Anh ôm nỗi cô đơn đầy nhung nhớ
...
Bỗng một hôm anh mới biết được là:
Em buồn khổ vì một người nào khác
Em hỡi em tình anh sao chua chác
Là thằng khờ luôn say đắm viễn vông...
...
Ha ha ha...

T P

Úi trời !!!
Anh bị gì vậy Thần Phong
Thần là Thánh sao viễn vông yêu người
Ối trời ! Yêu là gì hỡi ơi !
Thần mang phước đến cho người mãi
Thần Thánh mà yêu ai hỡi trời
Nghe Thần Trách mắng...Ối trời ơi
Thần yêu ai vậy hỡi Thần Phong ôi !

H B
Đăng nhập để trả lời
0

Hu...hu...hu...
Bỗng dưng Hàn Băng sợ người lạ quá Thần Phong ơi !!!
Đăng nhập để trả lời
0


Hoa hồng một đoá ai trao
Mơ màng một giấc chim bao ngủ dài
Đài hồng mỏng mảnh sương mai
Gieo nhung gieo nhớ cho dài giấc mơ

H B
Đăng nhập để trả lời
0
Hư ảo!
 
Giấc mơ tan biến giữa dòng,
Phủ lên một kiếp long đong đời mình.
Đâu rồi những bóng với hình,
Mờ xa hư ảo để tình bơ vơ...
 
Nhón tay ghép mấy vần thơ,
Cho nhung cho nhớ trở về nơi đây!
Nhưng càng ghép, thấy càng sầu...
Tâm hồn lạnh giá, giọt châu chợt tràn...
 
@Hàn Băng: Tại sao lại sợ người lạ? Không sao đâu ^^! Trước lạ sau quen mà! ^^.
 
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0


Thơ anh viết sao buồn thế đấy
Em đọc mà buồn anh lại qua lây
Anh hãy nhìn trời xanh biếc màu mây
Đẹp đẹp lắm sao anh hay buồn thế?
Chuyện buồn gì xin anh cứ kể
Em xin nghe và cất để vào lồng
Để chờ khi có gió đông phong
Em xin gửi qua viễn thông đến người ấy

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0
Mong!
 
Đời vẫn đẹp nhưng tình yêu dang dở
Ta chỉ buồn thơ thẩn với vần thơ
Tìm ghép sầu lạnh giá với bơ vơ
Cho lòng dịu cô đơn và nhung nhớ
 
Mong một ngày được bay theo làn gió
Có một người say đắm đứng chờ mong
Cho tim ta được sưởi ấm cháy nồng
Thiêu đốt cả dư âm ngày hôm trước
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0


Hư ảo!
 
Giấc mơ tan biến giữa dòng,
Phủ lên một kiếp long đong đời mình.
Đâu rồi những bóng với hình,
Mờ xa hư ảo để tình bơ vơ...
 
Nhón tay ghép mấy vần thơ,
Cho nhung cho nhớ trở về nơi đây!
Nhưng càng ghép, thấy càng sầu...
Tâm hồn lạnh giá, giọt châu chợt tràn...
 
@Hàn Băng: Tại sao lại sợ người lạ? Không sao đâu ^^! Trước lạ sau quen mà! ^^.

Anh Phong ơi ! Người lạ này thấy sợ lắm vì không có quen biết mà nói yêu yêu gì đấy! Chùj ui, thui đi, sợi lém! Lo học và lo làm việc tốt thôi mà. Căng thẳng đầu óc thì vào đây hoạ thơ chút rồi ra.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-26 06:28:42Thần Phong>
Ai mà nói yêu khi chưa quen biết thế? Thôi cứ từ chối là xong ấy mà...^^. Chúc em vui với thư quán nhé!
 
Mỗi lần buồn ta lại ghé nơi đây
Gặp tri âm ta đối đáp vài lời
Đời thực tại còn chưa tròn nguyện ước
Ảo là gì mà vướng nợ tình yêu...
 
Xem như ko có gì là vui lền à!^^
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi lòng!
 
Dường như ta đang ngóng một bóng hình?
Là ảo mộng lung linh nhòa tan biến.
Ánh dương vàng chợt nhả ra màu tím.
Lạnh hoàng hôn, lạnh thấu cả tâm hồn...
...
Từng hàng cây, từng góc phố vẫn còn.
Mà dáng ngọc đâu rồi ta trơ trọi...
Chuyện tình yêu đã tan theo làn khói...
Bước âm thầm...nặng trĩu...bước cô đơn.
...
Chợt nghe vang vọng tiếng đàn
Du dương lưu luyến lòng càng buồn thêm...
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-26 14:59:51Han Bang>
Nỗi lòng!
 
Dường như ta đang ngóng một bóng hình?
Là ảo mộng lung linh nhòa tan biến.
Ánh dương vàng chợt nhả ra màu tím.
Lạnh hoàng hôn, lạnh thấu cả tâm hồn...
...
Từng hàng cây, từng góc phố vẫn còn.
Mà dáng ngọc đâu rồi ta trơ trọi...
Chuyện tình yêu đã tan theo làn khói...
Bước âm thầm...nặng trĩu...bước cô đơn.
...
Chợt nghe vang vọng tiếng đàn
Du dương lưu luyến lòng càng buồn thêm...
Thần Phong



NỖI BUỒN


Nỗi buồn sao cứ mông mênh
Cho sầu nhung nhớ cho lênh láng buồn
Tình ai như cánh chuồn chuồn
Khi vui chuồn đậu khi buồn chuồn bay
Tháng ngày người ngắm heo may
Cho dài thương nhớ cho hoài bóng ai
Gió đưa màu hồng hoa say
Hương bay ngan ngát nhớ ai áo hồng
Viễn đông xa xứ buồn trông
Nhớ người xưa ấy lòng không vơi sầu
Đừng qua cách mấy nhịp cầu
Bao giờ gặp lại hoà câu thơ tình
Màu hồng sắc thắm duyên xinh
Môi cười má lún mắt nhìn ngây thơ
Người mơ tháng đợi năm chờ
Gom nhung nhớ hết biển mơ thuyền hồng
.........

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0
Thoáng cười!
 
Gió đưa trôi nhẹ thuyền tình
Bỗng dưng nhìn lại thấy mình chợt vui
Hình như ta gặp được người
Mang theo ánh nắng tô đời thêm xinh
 
Đêm về mơ mãi bóng hình
Mong sao ta được kết tình kim lang
Cho anh đánh khúc tình tang
Dìu em vào cõi Thiên Đàng say sưa...
 
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
Vô thường!
 
Con thuyền lướt sóng ra khơi...
Xa bờ ngược hướng tìm nơi an lành!
Vầng trăng lơ lửng trên cành,
Gió không đưa nổi cũng đành ưu tư!
 
Hình như cứ mãi hình như?
Đời là một cõi giấc mơ vô thường.
Hết đắm say, lại chán chường...
Tìm đâu cho thấy nẻo đường bình yên???!!!
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-27 05:58:20Han Bang>


VỀ LẠI QUÊ HƯƠNG



Ta về đây một chiều vàng hanh nắng
Dấu gót hài lấm tấm bụi đường xa
Bước diễn hành ta qua từng xứ lạ
Nhớ rất nhiều quê hương hoa thảo dã

Dừng bước chân khi rừng thu thay lá
Triền dốc dài vàng vọt nắng nghiêng nghiêng
Áng mây bay mang mãi  chút ưu phiền
Chao cánh nhạn vương niềm người lữ thứ

Một nỗi niềm của người đi xa xứ
Trở về thăm bến Ngự dòng sông Hương
Dù ra đi xa cách mấy muôn phương
Vẫn nhớ mãi mọi nẻo đường đất nước

Ta về thăm quê hương  cây xanh mượt
Gió ru buồn lá trút rụng đầy sân
Nao nao lòng sao quá đổi bâng khuâng
Ta nhìn mãi vệt dài hoa nắng rải

Cảnh quê hương sao mà đẹp mãi
Hương quế nồng bốc khói bát chè tươi
Cô bé xưa gặp lại chúm chím cười
Ôi trìu mến dâng tràn lên khoé mắt

Ta ra đi từ bao mùa thu trước
Tìm tương lai mơ ước trên đường dài
Bước chân đi tìm ước vọng ngày mai
Bờ bến mộng miệt mài nơi xứ lạ

Và hôm nay về thăm khu phố cổ
Hoa ven đường trổ muôn sắc màu mơ
Hồng sắc thắm phô ánh ngời tươi sáng
Ôi quê hương một vùng trời sáng lạng
Ta yêu người và yêu cả quê hương.

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0

TRỜI HỒNG







Đăng nhập để trả lời
0
Say!
 
Mây đen phủ kín cả màn Trời,
Ta cũng vừa tan một cuộc chơi...
Chếnh choáng chân xiêu lên gác nhỏ.
Muốn đánh giấc nồng, đánh giấc say.!
 
Mây đen vẫn đứng chả muốn bay,
Cơn mưa phủ xóa cả hồn này.
Chả biết ngày mai ra sao nữa.?
Chắc là lênh láng nước nơi đây....!
 
Đời say ta vẫn cứ say...
Say cho tan biến nỗi sầu hôm qua...!!!
 
 
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
Cũng vậy!
 
Trách ai tạo nên cảnh trớ trêu
Người buồn cảnh khóc thấy u sầu
Bốn mùa xoay chuyển người thay đổi
Trở về cát bụi cũng thế thôi
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
Thiên Đàng ở đâu?
 
Ta muốn bước đi, tìm vùng trời mới.
Nơi non xanh nước biếc thật tuyệt vời!
Sống cuộc đời nhàn hạ, sống thảnh thơi...
Xa cám dỗ, phồn hoa nơi trần thế.
 
Ta muốn đi, không bao giờ trở lại!
Quên muộn phiền, quên hết nỗi đắng cay!
Sống một đời không thương nhớ, đắm say!
Không sầu khổ, không mong ngày mai đến.
 
Ta muốn tìm một nơi nào như thế!
Nhưng tìm đâu khi đang tận hố sâu...
Có Thiên Đàng nhưng biết ở nơi đâu?!
Chắc là ở tận cùng bờ Địa Ngục...
 
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
Mong!
 
Mưa rơi tí tách giọt sầu...!
Trông về xa xứ tìm đâu quê nhà?!
Bao năm ta đã cách xa...
Không hình dung được bây giờ ra sao?

Chắc là đã đổi thay nhiều
Có còn không những con diều bay cao?
Hàng cây đón gió lao xao,
Những con đường nhỏ ngày nào tuổi thơ...
 
Hay là giờ đã xô bồ,
Ồn ào tấp nập như là thành đô...
Ước gì như được ngày xưa,
Hàn vi ta vẫn say sưa với đời...
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngẫm đời!
 
Thà một lần đau để hiểu đời...
Lọc lừa gian dối ở muôn nơi...
Lòng người sâu thẳm không nhìn thấy!
Cạm bẫy đua tranh bủa đường đời...
 
Sẩy chân một phút...đời ôm hận...
Địa ngục trần gian...phủ lấy thân!
Ngẫm cảnh trần ai lòng ngao ngán...
Bỗng dưng khí huyết thấy dâng tràn!
 
Tặng một người bạn thân...
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
Xao xuyến!
 
Mắt ngóng trông xa nhớ người dưng...
Lung linh xao xuyến mãi trong lòng...
Ngàn sao lấp lánh phương trời ấy!
Nhắn nhủ đôi lời: có nhớ thương?
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
^^



Yêu người yêu cả trong mơ

Viết nên một khúc tình thơ dịu dàng



Cuộc đời dừng bước lang thang

Cùng nhau dệt giấc mộng vàng trăm năm



Cho dù giông bão đường trần

Cũng không ngăn được mối tình keo sơn



Xin em đừng có giận hờn

Để cho khúc nhạc, cung đàn lẻ loi...



Ánh trăng vẫn mãi sáng soi

Thuyền tình ngược hướng về nơi êm đềm...
Tôi lang thang theo gió về chốn ấy...
Bước đường trần phiêu bạt ở muôn phương...
Lê đôi chân trong tâm trạng chán chường!!!
Biết về đâu khi dòng đời muôn ngả?!!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»