Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

thơ

3 trả lời, 1.118 lượt xem — Trang 1 / 1
                   CÂU HÒ QUÊ XỨ
 
 
Câu hò quê xứ
Bồng bềnh tiếng ru
Chông chênh mái đẩy
Nhịp chèo đò đưa
 
Thương hồ dong ruổi
Bảy ngã yêu thương
Gặp nhau chợ nổi
Rối lòng tơ vương.
 
Lẻ loi sắc nắng.
Trong chiều trôi.. trôi…
Gió vờn âu yếm
Tóc thề buông lơi
 
Tình không mong đợi,
Tình không hẹn hò
Ta về bến cũ
Buồn thiu gọi đò.
tôi đi tìm tôi
Đăng nhập để trả lời
0
 
                         ĐÊM THÁNG CHẠP
 
Sao trăng không về,
Người không còn,
Nỗi buồn quay quắt
Một mình đi tìm vầng trăng xưa,
 
Ai lấy mất đêm rằm.
Cho đời ta nguyệt thực,
Bóng ai đơn lẻ trên đường,
Người cũng như ta đi tìm vầng trăng đã mất?
Một mình  với đêm.
 
Ta cô đơn,
Người cũng cô đơn?
Đêm thật dài,
Đường thênh thang vắng lặng.
 
Cần Thơ ơi!
Ta về,
Thèm một vòng tay ấm,
Thèm một hơi thuốc lập lòe,
Sưởi ấm lòng ta,
Dẫu đêm có nguyệt thực,
Thì lòng ta vẫn rằm.
Khắc khỏai kiếm tìm vầng trăng xưa,
Khắc khỏai nhớ về một tình yêu cũ
 
Ta cúi mặt nhìn ta,
Ngậm ngùi!
 
tôi đi tìm tôi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-22 17:44:21truclinhlan>
Mình chân thành cám ơn các bạn trong Ban Điều Hành đã cho mình chia sẻ nhưng vui buồn qua trang thơ và qua các nội dung mà các bạn đã thưc hiện. Tôi hay quên và còn hơi yếu về vi tính nên mày mó lâu lắm mới vào được. Chúc các bạn năm mới vui vẻ hạnh phúc. Linh Lan
tôi đi tìm tôi
Đăng nhập để trả lời
0
CHÁY MÃI NGỌN ĐÈN CỦA MẸ
                 Cây hát. Lá gió đùa sắp ngữa,
                  Đồng bưng vang tiếng ếch gọi chiều,
                 Chàng ong say mật cánh liêu xiêu
                  Sắc mùa thu gởi bông tràm nỗi nhớ
 
                  Con chim chở hoàng hôn trên đôi cánh nhỏ
                  Lũ bướm say tình lịm giấc giửa đài hoa
                   Đâu tiếng hát người xưa trăn trở
                   Đâu tiếng hò tao tác giửa  khuya?
 
                   Đâu ngọn đèn mẹ đốt trong mưa
                   Đợi ai đó, một lần ghé lại
                   Một mùa mưa qua,
                   Rồi mùa mưa tới….
                   Ngọn đèn héo hắt – soi đêm.
 
                   Tôi trở về thăm mẹ – thăm em
                   Vào mùa bông tràm rộ nở
                    Mộ mẹ nằm bên bờ kênh nhỏ
                    Em bỏ quê làng, thành kẻ chợ cao sang
 
                  Ngơ ngẩn trong vườn lá rụng ngày xưa
                  Căn hầm nhỏ mẹ đào lưng lưng nước
                  Dấu đạn pháo để lại đây vết sước
                   Nghe nỗi buồn ray rức tiếng chèo khuya.
 
                   Nay người về. Ngọn đèn vẫn như xưa
                   Thấp cho mẹ nén hương ký ức
                   Tôi giấu trong lòng nước mắt,
                            Xin mẹ một lời,
                            Đừng giận mẹ ơi!
                                              Trúc Linh Lan
tôi đi tìm tôi
Đăng nhập để trả lời
0