Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Chiều rơi

0 trả lời, 1.546 lượt xem — Trang 1 / 1
Hoàng hôn lẫn khuất, bóng chiều buông
Huyền ảo trăng soi, tỏ cuối thôn
Phảng phất hương trời, hoa thoáng động
Chập chùng mây vướng núi non bồng

Lưng trời khói thả sợi nghiêng nghiêng
Chim nối cánh bay lướt gió huyền
Mây bạc ngang trời trôi bảng lảng
Chuông rơi tan những nỗi ưu phiền

Đường xa, ngoảnh lại, bao xa nhỉ
Man mác tơ lòng đan mỏng manh
Lữ khách thẫn thờ chân bước chậm
Và đâu đây chút sầu vây quanh

Nhẹ tay khẽ đón chào đêm xuống
Nghe tiếng gió hòa khúc nhạc êm
Đây đó côn trùng hời hợt đệm
Lòng riêng mang nỗi nhớ nhung mềm...
Nếu bạn sợ bị mất một thứ gì đó thì đừng nên có nó. Phật đã nói "Không tức là có, có tức là không."
-Cõi hồng trần bi ai khốn khổ, người hồng trần dối trá điêu ngoa. Thiện tai, thiện taitai...
Đăng nhập để trả lời
0