Hôm nay, nghe vợ nói lời yêu thương, rằng tôi là người yêu nhất của em, thực sự tôi lại thấy hơi buồn. Chẳng gì cả, chỉ là một chút chạnh lòng thôi, gửi lên mấy vần thơ giãi bày, mong có ngươi thông cảm cho đàn ông chúng ta :
Hôm nay nàng nói rất yêu tôi
Người chồng em yêu nhất trên đời
Chao ôi tôi bỗng buồn vô tận
Miệng cười mà lệ cứ muốn rơi.
Nàng nói rằng tôi đã thiệt thòi
Em muốn bù đắp lại anh ơi
Với anh, em sẽ làm tất cả
Em chỉ xin anh trọn cuộc đời.
Tôi biết giờ đây đối với em,
Còn đâu tình cũ với hương đêm
Bao người trai khác đều xa lạ
Lòng em chỉ ấm một tấm mền.
Em sợ rằng tôi vẫn chưa tin
Nên em đã vịn hai con mình
Giữ mẹ cho bố còn chi nữa
Anh có gì đâu mà chẳng tin.
Không phải là tôi không muốn đâu
Mười hai năm đó một nỗi sầu
Sao thời trăng tỏ em không níu
Để xế trăng khuya mới cúi đầu
Ngày đó em còn phơi phới xuân
Chồng em tay trắng kém muôn phần
Những lúc chợt tình em hờ hững
Giận mình chỉ biết gửi sông Ngân
Ngày đó tim em còn vẩn vờ
Đêm đêm thức ngắm mảnh trăng thơ
Nhiều khi mất giấc giường trống trải
Tôi giả quên vào những giấc mơ
Không biết em còn muốn ngóng ai
Ngắm trăng, không lẽ chỉ trông hoài
Thật may không có chàng hoàng tử
Cho tôi nén được tiếng thở dài.
Tôi biết em còn gặp bạn xưa
Vô tình tôi cảm thấy duyên thừa
Lúc ấy em thường hay cáu gắt
Có lẽ xuân này kém xuân xưa?
Không phải là tôi muốn trách em
Nhiều khi tôi cũng muốn thật quên
Trời đã cho tôi tình nhạy cảm
Nhưng đời lại cấm được hờn ghen.
Tôi chỉ tiếc sao sợi tình này
Sao em không dệt hồi trước đây
Cho tôi hạnh phúc thời son trẻ
Mà để tôi lo giữ từng ngày
Mười mấy năm rồi, con lớn khôn
Có bù, có đắp cũng chẳng tròn
Em hỡi, tình ta dành hai đứa
Đậm nghĩa vợ chồng cũng là son
Có phải rằng tôi phi lý không
Được vợ yêu thương cũng chạnh lòng
Tình yêu tôi vẫn là em đó
Chỉ phút trải lòng, em trách không?
Hôm nay nàng nói rất yêu tôi
Người chồng em yêu nhất trên đời
Chao ôi tôi bỗng buồn vô tận
Miệng cười mà lệ cứ muốn rơi.
Nàng nói rằng tôi đã thiệt thòi
Em muốn bù đắp lại anh ơi
Với anh, em sẽ làm tất cả
Em chỉ xin anh trọn cuộc đời.
Tôi biết giờ đây đối với em,
Còn đâu tình cũ với hương đêm
Bao người trai khác đều xa lạ
Lòng em chỉ ấm một tấm mền.
Em sợ rằng tôi vẫn chưa tin
Nên em đã vịn hai con mình
Giữ mẹ cho bố còn chi nữa
Anh có gì đâu mà chẳng tin.
Không phải là tôi không muốn đâu
Mười hai năm đó một nỗi sầu
Sao thời trăng tỏ em không níu
Để xế trăng khuya mới cúi đầu
Ngày đó em còn phơi phới xuân
Chồng em tay trắng kém muôn phần
Những lúc chợt tình em hờ hững
Giận mình chỉ biết gửi sông Ngân
Ngày đó tim em còn vẩn vờ
Đêm đêm thức ngắm mảnh trăng thơ
Nhiều khi mất giấc giường trống trải
Tôi giả quên vào những giấc mơ
Không biết em còn muốn ngóng ai
Ngắm trăng, không lẽ chỉ trông hoài
Thật may không có chàng hoàng tử
Cho tôi nén được tiếng thở dài.
Tôi biết em còn gặp bạn xưa
Vô tình tôi cảm thấy duyên thừa
Lúc ấy em thường hay cáu gắt
Có lẽ xuân này kém xuân xưa?
Không phải là tôi muốn trách em
Nhiều khi tôi cũng muốn thật quên
Trời đã cho tôi tình nhạy cảm
Nhưng đời lại cấm được hờn ghen.
Tôi chỉ tiếc sao sợi tình này
Sao em không dệt hồi trước đây
Cho tôi hạnh phúc thời son trẻ
Mà để tôi lo giữ từng ngày
Mười mấy năm rồi, con lớn khôn
Có bù, có đắp cũng chẳng tròn
Em hỡi, tình ta dành hai đứa
Đậm nghĩa vợ chồng cũng là son
Có phải rằng tôi phi lý không
Được vợ yêu thương cũng chạnh lòng
Tình yêu tôi vẫn là em đó
Chỉ phút trải lòng, em trách không?