TÌNH KHÚC DỞ DANG
Trong hư không người mơ màng khẻ gọi
Tên người yêu lần cuối để rồi thôi
Mưa bụi bay hoa trắng rụng lưng đồi
Theo cánh gió như hồn côi lẩn quẩn
Tình dang dở ứa lệ buồn trách hận
Tình trái ngang trời bắt phải xa nhau
Tim vỡ đôi tim rỉ chảy máu đào
Thương không trọn bởi tình là hư ảo
Trách ai đây? Tơ hồng hay Nguyệt Lão ?
Truyện tình buồn, giờ hẹn đến mai sau
Trời ban mai nắng sớm trài lụa đào
Trăng vườn hạnh ngập cành sao lấp lánh
Ngày mai ấy người không còn cô quạnh
Nhìn sao trời đếm sương lạnh trong đêm
Ngắm hoàng hôn nhặt lá chết bên thềm
Nghe nhung nhớ lúc tàn đêm tỉnh mộng
Ngủ giấc hoang liêu, tình yêu ảo vọng
Nghìn Thu sau còn vương đọng tâm tư
Khi hiểu rồi người chép miệng mỉm cười
Ngỡ mới thức sau mộng thời Lưu Nguyễn
Nàng về đây gót kim hài uyển chuyển
Nét dịu dàng tô điểm chuyện tình yêu
Ngàn mây bay theo gió lộng trời chiều
Như mừng đón dáng mĩ miều dự hội
Giấc mơ hoa, mộng bướm vờn bối rối
Hoa ngát hương, bướm lượn cánh la đà
Hồn tương tư vất vưởng bóng trăng tà
Thôi trách nữa Nguyệt già se lộn mối
Nếu một ngày người thương đã vội
Vẫy tay chào từ biệt mối tình si
Hỏi người còn mong ước với những gì
Hay im lặng cho tình đi cõi chết
Hư vô ấy , Ôi tâm hồn mỏi mệt
Hưởng tiền thân do thượng đế ban cho
Học bài thơ tình khúc gã đưa đò *
Một truyện kể còn lưu cho hậu thế
Nhã Trân
( * gã đưa đò = chàng Trương Chi )