Buồn cô đơn
Ta muốn hỏi vì sao người buồn mãi
Lại sợ phiền nên căm nín đắn đo
Hình như người vừa trễ một chuyến đò
Buồn khép kín vườn mơ từ dạo đó.
Hỡi người ơi ! Cung đàn buồn muôn thuở
Trổi nhịp tim có mấy ngỏ đường tình
Biết là buồn sao mãi dõi bóng hình
Cho kéo vội ánh bình minh lại tối.
Buồn chi nữa khi người yêu đã vội
Bước sang sông không một tiếng giã từ
Quên lời thề và giấc mộng suy tư
Thì người hỡi còn mong chi lời hứa !
Đừng đợi chờ thuyền trôi về bến nữa
Hạ, Thu, Đông rồi lại đến Xuân về
Một mình người lặng ngắm ánh sao khuê
Buồn đơn lẽ khi nhìn xuân thay lá.
Ánh mắt người cứ trông vùng trời xa
Nhìn vu vơ chiều đếm lá buồn than
Rồi thả hồn theo nỗi nhớ miên man
Trên phố vắng đêm sương hàn xuống lạnh.
Bao khắc khoải ôi cuộc đời cô quạnh
Cứ dần trôi theo ngày tháng sầu vương
Người gục đầu bên gối mộng nhớ thương
Và tiếng nấc đêm trường vang trong gió
Xuân sắp về hoa mai vàng trước ngỏ
Đào hồng mơ thêm nhung nhớ đợi chờ
Buồn nôn nao chảy dọc mãi vần thơ
Người nấc nghẹn bên dòng chờ trang mới.
-Hán Quân-
TIẾNG ĐÀN
Tiếng đàn ai gảy chiều nay
Chao nghiêng trong gió , lá bay khẽ khàng
Đàn ai hát khúc mơ màng
Hoàng hôn nhỏ lệ tiễn chàng ra đi
Bằng Lăng tím buổi biệt ly
Em về chôn mối tình si dại khờ
Tiếng đàn ai đó hững hờ
Biết chăng mình đã đôi bờ cách xa ?
Biết chăng những tháng ngày qua
Ôm bao thương nhớ vẫn là hư không
Bây giờ sáo đã sang sông
Bây giờ sắp hết mùa đông mất rồi
Chủ nhật vẫn chỉ em thôi
Nghe đàn ai gảy , ngậm ngùi cô liêu …
BL07
- . - . - . - . -