Cám ơn NH đã tín nhiệm! Chắc sắp tới đây mình phải đi đăng ký học ngành Hán Nôm quá! Bắt đầu bị lậm rồi
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Cám ơn bạn khuyết danh Guest đã bổ sung! Mình cũng đã kiểm tra, và quả là một thông tin bất ngờ. Tương truyền đây là bài thơ của Lương Ý Nương (khoảng giữa thế kỷ thứ X, nhà Hậu Chu đời Ngũ Ðại). Nàng yêu Một chàng trai tên là Lý Sinh say đắm và tình yêu của nàng vượt ngoài vòng lễ giáo. Cha nàng hay được, cấm nàng gặp mặt Lý Sinh liên tiếp ba năm. Trong thời gian xa cách đó, Ý Nương cảm tác bài thơ trên và cho người lén lút gởi đến tay Lý Sinh. Lý Sinh bắt được bài thơ, đọc xong, chàng vô cùng đau khổ, liền liều mạng nhờ người sang năn nỉ cha nàng. Cảm động trước mối tình của hai người, cha nàng bèn cho hai người lấy nhau. Câu chuyện tuy không nhiều tình tiết lắm, nhưng bài thơ lại là một tuyệt tác của tình yêu, nên được người đời ca tụng.
Ngoài ra mình còn tìm được một bản dịch nữa của Hoàng Khắc Chính:
Bời bời lá rụng hoa rơi
Suốt ngày mong đợi bạn đời thấy đâu
Tơ vương ruột đứt lòng đau
Chứa chan ngấn lệ, giọt châu ngắn dài
Tấc lòng này ngỏ cùng ai
Mây tan gió cuốn, gửi tai chị Hằng
Ôm đàn lầu thượng, hoa trăng
Tương tư giữa khúc, lệ chùng phím loan.
Sầu sâu gấp mấy Tương giang
Sông sâu có đáy, sầu lan không bờ
Đầu sông chàng đợi mong chờ
Cuối sông em những thẫn thờ nhớ trông
Nhớ nhau chẳng thấy nhau cùng
Nước sông ta uống nỗi lòng của nhau.
Mộng hồn bay tới nơi đâu
Họa chăng thác xuống gặp nhau chăng là
Tương tư cầu có ai qua
Mới hay gian khổ lòng ta não lòng
Tương tư dài đến vô cùng
Nhớ mong vô hạn, não nùng vô biên.
Lòng người sớm hiểu tất riêng
Thà rằng chẳng biết, chẳng quen từ đầu.
Mình đã sửa lại, và tải các bản dịch vào