THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI MỘT
Trong trường hợp của một đứa bé, đứa bé phải lớn lên thành một người tráng niên khỏe mạnh, nhưng sự trưỡng thành phải xảy ra với lối mòn thời gian. Nó không thể xảy ra qua một đêm. Giống như sự chuyển hóa tâm thức cũng cần có thời gian. Ngày nay ở nhiều nơi, bằng sự xử dụng những loại thuốc tiêm nào đấy, chim, bò, và heo lớn lên bất ngờ. Rồi thì chúng bị giết và bán đi. Sự thực hành tiêu cực này cũng có một ảnh hưởng trên con người. Thế thì, khi chúng ta nói về sự thực hành tâm linh, chúng ta không thể tiêm vào những phẩm chất nào đấy và rồi đột nhiên chuyển hóa tâm thức.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI HAI
Trong sự khởi đầu của việc thực hành Phật Giáo, khả năng chúng ta để phụng sự người khác là giới hạn. Sự nhấn mạnh là trên sự chửa trị chính chúng ta, chuyển hóa những tâm thức và những trái tim của chúng ta. Nhưng khi chúng ta tiếp tục, chúng ta trở nên mạnh mẻ hơn và tăng cường khả năng phụng sự người khác. Nhưng cho đến lúc ấy, chúng ta có thể bị áp đảo bởi khổ đau và khó khăn của người khác. Chúng ta có thể trở nên kiệt sức và không có thể phụng sự người khác, không chú ý đến chính mình, có kết quả như vậy. Đấy là tự nhiên để cảm thấy một sự giới hạn nào đấy với cả hai phía, và chúng ta chỉ chấp nhận điều ấy.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI BA
Khi chúng ta đang trong tình trạng hướng đến thù ghét, ngay cả một người bạn thân xuất hiện cũng “lãnh đạm” thế nào ấy, băng giá và xa lạ, hay thật quấy rầy. Nếu chúng ta chứa chấp những tư tưởng thù ghét, nó sẽ tàn phá sức khỏe chúng ta. Ngay cả nếu chúng ta có những vật sở hữu tuyệt vời, trong khoảnh khắc của giận dữ người ta cảm thấy giống như muốn quẳng hay đập vở chúng đi. Thế thì không có gì bảo đảm rằng chỉ giàu sang đơn thuần có thể cho chúng ta vui sướng hay đầy đủ những gì chúng ta tìm kiếm.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI BỐN
Trong thời Đức Phật, có một vị vua phạm một tội ghê gớm là sát hại bố ông ta. Nhưng ông ta hoàn toàn bị tội lỗi ấy bao phủ nên đau khổ và ưu phiền. Khi Đức Phật viếng thăm ông ta tuyên bố rằng bố mẹ đã bị giết, nhưng ý Ngài không phải thật như thế. Đức Phật đã dùng bố mẹ như một loại ẩn dụ về tham ái cùng vướng mắc và chính chúng đã đưa đến luân hồi.
Bởi vì nghiệp báo và tham ái phối hợp để tạo thành tái sinh, trong một ý nghĩa nào đấy chúng giống như bố mẹ. Vì thế, Ngài nói rằng nghiệp báo và tham ái phải được trừ bỏ.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI LĂM
Khi chúng ta thiền quán tỉnh thức về thân thể, quán chiếu trên những nhân tố mà từ đấy hình thành nên thân thể, và thể nghiệm về nguyên nhân và điều kiện (nhân duyên), rồi thì chúng ta cũng sẽ thấy sự bất tịnh của thân thể. Thế thì từ nhận thức ấy, chúng ta sẽ thấy rằng ngay cả những ai dường như thành công trong những hình thức thế gian thì không thực sự là những đối tượng xứng đáng để ganh tị; họ vẫn trong vòng ràng buộc của khổ đau và không thỏa mãn.
Càng thành công và thụ hưởng những hình thức thế gian hơn, thì càng phức tạp hơn bởi những tâm lý được hình thành qua những điều ấy, bởi vì có một sự liên hệ phức tạp của hy vọng và sợ hải, cảm giác và ức chế.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI SÁU
Những hành vi tiêu cực có khả năng để gia tăng, trái lại những hành động tích cực có thể bị phá hoại bởi nhiều tình huống đối nghịch.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI BẢY
Không thể có hạnh phúc an lạc và hòa bình an ổn trong khi ai đấy ở dưới một sự lĩnh đạo của một người rất tiêu cực. Vì thế, phản chiếu trên sự kiện rằng chúng ta đang dưới sự thống trị của vô minh si ám; ám tối si mê như một vị vua bạo ngược, và giận dữ cùng vướng mắc như những cận thần. Chúng ta sống dưới sự chuyên quyền và ảnh hưởng của vô minh ngu tối, thái độ vướng mắc ngã chấp, cũng như thái độ yêu mến tự ngã – những nhân tố mà tất cả chư Thánh Hiền, Phật và Bồ Tát đối xử như những kẻ thù thật sự.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI TÁM
Có nhiều loại nhẫn nại:
1- Nhẫn nại hiện hữu một cách dửng dưng (thờ ơ) đến sự tổn hại mà kẻ khác giáng xuống.
2- Nhẫn nại chấp nhận gian khổ một cách tự nguyện.
3- Nhẫn nại phát triển qua lý trí với sự thuyết phục của Giáo Pháp.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI CHÍN
Chỉ có một cảm giác tự phát về cảm thông với người khác mới có thể thật sự làm nguồn cảm hứng để chúng ta hành động vì sự lợi ích của họ. Tuy nhiên, từ bi yêu thương không hưng khởi một cách máy móc. Một cảm giác chân thành như thế phải lớn lên từ từ, phát triển trong mỗi cá nhân, căn cứ trên sự thuyết phục bởi những giá trị của nó. Tiếp nhận một thái độ ân cần tử tế vì thế trở thành một vấn đề cá nhân. Mỗi chúng ta cư xử thế nào trong đời sống hàng ngày, cuối cùng, đấy là sự trắc nghiệm thực sự của từ bi yêu thương.
THÁNG MƯỜI, NGÀY HAI MƯƠI
Chúng tôi cảm thấy rằng có một sự khác nhau giữa những xung đột tinh thần mà chúng ta cảm nhận và những cảm xúc mà chúng khiến cho phát khởi – giận dữ, thù địch, v.v…Nếu chúng ta không thể biểu lộ những sự xung đột tinh thần mà chúng ta có, thế thì vào những lúc sau này trong cuộc đời khi chúng ta có khả năng biểu lộ những xung đột tinh thần chúng phối hợp với thù địch và giận dữ một cách tự động. Do vậy, thật quan trọng để bày tỏ sự khổ đau của mình, không phải là sự thù địch quá mức, mà tốt hơn là biểu hiện sự đau khổ.
Trong trường hợp của một đứa bé, đứa bé phải lớn lên thành một người tráng niên khỏe mạnh, nhưng sự trưỡng thành phải xảy ra với lối mòn thời gian. Nó không thể xảy ra qua một đêm. Giống như sự chuyển hóa tâm thức cũng cần có thời gian. Ngày nay ở nhiều nơi, bằng sự xử dụng những loại thuốc tiêm nào đấy, chim, bò, và heo lớn lên bất ngờ. Rồi thì chúng bị giết và bán đi. Sự thực hành tiêu cực này cũng có một ảnh hưởng trên con người. Thế thì, khi chúng ta nói về sự thực hành tâm linh, chúng ta không thể tiêm vào những phẩm chất nào đấy và rồi đột nhiên chuyển hóa tâm thức.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI HAI
Trong sự khởi đầu của việc thực hành Phật Giáo, khả năng chúng ta để phụng sự người khác là giới hạn. Sự nhấn mạnh là trên sự chửa trị chính chúng ta, chuyển hóa những tâm thức và những trái tim của chúng ta. Nhưng khi chúng ta tiếp tục, chúng ta trở nên mạnh mẻ hơn và tăng cường khả năng phụng sự người khác. Nhưng cho đến lúc ấy, chúng ta có thể bị áp đảo bởi khổ đau và khó khăn của người khác. Chúng ta có thể trở nên kiệt sức và không có thể phụng sự người khác, không chú ý đến chính mình, có kết quả như vậy. Đấy là tự nhiên để cảm thấy một sự giới hạn nào đấy với cả hai phía, và chúng ta chỉ chấp nhận điều ấy.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI BA
Khi chúng ta đang trong tình trạng hướng đến thù ghét, ngay cả một người bạn thân xuất hiện cũng “lãnh đạm” thế nào ấy, băng giá và xa lạ, hay thật quấy rầy. Nếu chúng ta chứa chấp những tư tưởng thù ghét, nó sẽ tàn phá sức khỏe chúng ta. Ngay cả nếu chúng ta có những vật sở hữu tuyệt vời, trong khoảnh khắc của giận dữ người ta cảm thấy giống như muốn quẳng hay đập vở chúng đi. Thế thì không có gì bảo đảm rằng chỉ giàu sang đơn thuần có thể cho chúng ta vui sướng hay đầy đủ những gì chúng ta tìm kiếm.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI BỐN
Trong thời Đức Phật, có một vị vua phạm một tội ghê gớm là sát hại bố ông ta. Nhưng ông ta hoàn toàn bị tội lỗi ấy bao phủ nên đau khổ và ưu phiền. Khi Đức Phật viếng thăm ông ta tuyên bố rằng bố mẹ đã bị giết, nhưng ý Ngài không phải thật như thế. Đức Phật đã dùng bố mẹ như một loại ẩn dụ về tham ái cùng vướng mắc và chính chúng đã đưa đến luân hồi.
Bởi vì nghiệp báo và tham ái phối hợp để tạo thành tái sinh, trong một ý nghĩa nào đấy chúng giống như bố mẹ. Vì thế, Ngài nói rằng nghiệp báo và tham ái phải được trừ bỏ.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI LĂM
Khi chúng ta thiền quán tỉnh thức về thân thể, quán chiếu trên những nhân tố mà từ đấy hình thành nên thân thể, và thể nghiệm về nguyên nhân và điều kiện (nhân duyên), rồi thì chúng ta cũng sẽ thấy sự bất tịnh của thân thể. Thế thì từ nhận thức ấy, chúng ta sẽ thấy rằng ngay cả những ai dường như thành công trong những hình thức thế gian thì không thực sự là những đối tượng xứng đáng để ganh tị; họ vẫn trong vòng ràng buộc của khổ đau và không thỏa mãn.
Càng thành công và thụ hưởng những hình thức thế gian hơn, thì càng phức tạp hơn bởi những tâm lý được hình thành qua những điều ấy, bởi vì có một sự liên hệ phức tạp của hy vọng và sợ hải, cảm giác và ức chế.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI SÁU
Những hành vi tiêu cực có khả năng để gia tăng, trái lại những hành động tích cực có thể bị phá hoại bởi nhiều tình huống đối nghịch.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI BẢY
Không thể có hạnh phúc an lạc và hòa bình an ổn trong khi ai đấy ở dưới một sự lĩnh đạo của một người rất tiêu cực. Vì thế, phản chiếu trên sự kiện rằng chúng ta đang dưới sự thống trị của vô minh si ám; ám tối si mê như một vị vua bạo ngược, và giận dữ cùng vướng mắc như những cận thần. Chúng ta sống dưới sự chuyên quyền và ảnh hưởng của vô minh ngu tối, thái độ vướng mắc ngã chấp, cũng như thái độ yêu mến tự ngã – những nhân tố mà tất cả chư Thánh Hiền, Phật và Bồ Tát đối xử như những kẻ thù thật sự.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI TÁM
Có nhiều loại nhẫn nại:
1- Nhẫn nại hiện hữu một cách dửng dưng (thờ ơ) đến sự tổn hại mà kẻ khác giáng xuống.
2- Nhẫn nại chấp nhận gian khổ một cách tự nguyện.
3- Nhẫn nại phát triển qua lý trí với sự thuyết phục của Giáo Pháp.
THÁNG MƯỜI, NGÀY MƯỜI CHÍN
Chỉ có một cảm giác tự phát về cảm thông với người khác mới có thể thật sự làm nguồn cảm hứng để chúng ta hành động vì sự lợi ích của họ. Tuy nhiên, từ bi yêu thương không hưng khởi một cách máy móc. Một cảm giác chân thành như thế phải lớn lên từ từ, phát triển trong mỗi cá nhân, căn cứ trên sự thuyết phục bởi những giá trị của nó. Tiếp nhận một thái độ ân cần tử tế vì thế trở thành một vấn đề cá nhân. Mỗi chúng ta cư xử thế nào trong đời sống hàng ngày, cuối cùng, đấy là sự trắc nghiệm thực sự của từ bi yêu thương.
THÁNG MƯỜI, NGÀY HAI MƯƠI
Chúng tôi cảm thấy rằng có một sự khác nhau giữa những xung đột tinh thần mà chúng ta cảm nhận và những cảm xúc mà chúng khiến cho phát khởi – giận dữ, thù địch, v.v…Nếu chúng ta không thể biểu lộ những sự xung đột tinh thần mà chúng ta có, thế thì vào những lúc sau này trong cuộc đời khi chúng ta có khả năng biểu lộ những xung đột tinh thần chúng phối hợp với thù địch và giận dữ một cách tự động. Do vậy, thật quan trọng để bày tỏ sự khổ đau của mình, không phải là sự thù địch quá mức, mà tốt hơn là biểu hiện sự đau khổ.
Nắng, mưa là chuyện của trời,
Vui, buồn là chuyện của người trần gian!
Cùng nhau xây cõi địa đàng,
Xua tan sầu khổ, niết bàn là đây!
Vui, buồn là chuyện của người trần gian!
Cùng nhau xây cõi địa đàng,
Xua tan sầu khổ, niết bàn là đây!
