CẤT BƯỚC TRÊN LỐI MÒN – TẬP III
---
Nguyên tác: Walking The Path
Tác giả: Paulo Ceolho
Dịch giả: Tuệ Uyển
[/align]
TỰ PHỤ
03-01-2007
Những tội lỗi căn bản lúc bình minh của Ki Tô Giáo Đại giáo sĩ Hy Lạp Evágrio do Ponto hệ thống có tám điều cả thảy, và định nghĩa đó là những khuynh hướng tiêu cực chủ yếu của loài người ( thật kỳ lạ là trong danh sách của Evágrio, một tội lỗi nghiêm trọng nhất là tham ăn,…). Tất cả những tội lỗi đó có thể đưa chúng ta xuống địa ngục. Trong thế kỷ 16, Giáo Hoàng Gregory lần đầu tiên thay đổi danh sách ấy, bao gồm “đố kỵ” nhưng kêt hợp với tự phụ và kiêu căng. Vào thế kỷ 17, danh sách được viết lại một lần nữa, nhưng “sầu muộn” không là một tội lỗi nữa, và được thay thế bằng “lười biếng”. Bây giờ, ngày nay chúng ta một danh sách như một căn bản với những điều sẽ được đề cập trong bảy bài tới đây sẽ được căn cứ trên những điều này.
Theo Từ Điển: tự phụ là kiêu kỳ, kiêu ngạo, kiêu căng, tự cao, tự đại, ngạo mạn, hành vi quá táo tợn.
Theo Giáo Hội La Mã: tự trọng, hay tự coi trọng mình, tự kính trọng mình đến trình độ quá mức giới hạn và đặt tự mình lên trên tình yêu của Thượng Đế (God). Nó chống lại điều răn thứ nhất (Ngươi không có những vị Thần Thánh nào khác –other Gods- trước Ta), và cảm xúc mạnh mẽ này sẽ là nguyên nhân nổi loạn chống lại của những Thiên Thần và sự thất bại của Ma Vương Lucifer.
Theo một truyện Thiền: Đại sư Tofukun chú ý rằng Tu viện đang bận rộn. Những chú tiểu chạy tới, chạy lui, những người làm công quả đứng ở những hàng ngũ để tiếp kiến ai đấy.
“Chuyện gì đang xãy ra?” Ông muốn biết.
Một chiến binh đến bên Vị Sư và đưa cho ông một tấm thiệp nói rằng: “Kitagaki, thống đốc của Tây Kinh, vừa đến và yêu cầu cho một cuộc vấn đạo.”
“Tôi không có chuyện gì đế luận đàm với người này,” Vị Sư trả lời.
Vài phút sau, vị thống đốc đến, ông ta xin lỗi, xóa đi những gì đã viết trên tấm thiệp và đưa đến một lần nữa với vị Sư.
Trong thiệp viết: “Kitagaki thỉnh cầu một cuộc vấn đạo.”
“Hoan hỉ đón chào,” Thiền sư Tofukun nói.
Trên một chiếc máy bay mang giải băng: “NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH” (biểu ngữ trên máy bay Hoa Kỳ Lincoln vào ngày 01-05-2003, khi Tổng Thông Bush tuyên bố chấm dứt việc triển khai chiến đấu ở Iraq. Vào ngày ấy số binh sĩ tử trận đã lên đến con số 217. Vào ngày ấy tôi đã viết bài này, và phỏng đoán con số sẽ vượt quá 2.700)
Đối với Rabbi Adin Steinsaltz: “Khi ai đấy cố gắng để khám phá mình là ai, dùng những thứ hạng hai như một phương cách để so sánh, người ấy sẽ tìm thấy một loạt những thứ trống rỗng – mà chúng lệ thuộc vào nhau để làm nên ý nghĩa.
“Thật không đúng để xác định chinh mình như một người bạn của Tep, con của Dawn, một ủy viên trong một hội đồng như thế, để làm nhiệm vụ này hay nhiệm vụ đó”. Bởi vì tất cả chúng ta sẽ khám phá qua phương pháp này là những khía cạnh của chính chúng ta - những khía cạnh thường tối tăm ảm đạm và không hoàn toàn, của những ai đang cố gắng để trở nên hiển nhiên rõ ràng với phí tổn mồ hôi nước mắt của kẻ khác.
“Quan hệ duy nhất có thể là đối với trời đất; từ lúc ấy trở đi, mọi thứ bắt đầu có ý nghĩa, và chúng ta mở rộng con mắt của mình đến một ý nghĩa vĩ đại.”
Theo Thánh Augustine: tự phụ không cao quý, nó to phồng mà nhẹ như lông. Những gì phình lên dường như to lớn, nhưng thực sự nó là bệnh hoạn.
Lời khuyên từ Đạo Đức Kinh:
-Tốt hơn là đừng đổ đầy vào một cái vại thà rằng cố gắng để mang nó nếu nó đầy.
-Khi chúng ta mài một con dao thật sắc, lưỡi của nó sẽ không được bảo toàn.
-Khi vàng và ngọc đầy phòng, người chủ sẽ không thể giữ chúng an toàn.
-Khi giàu có và danh dự đưa đến kiêu căng, chắc chắn tai họa sẽ đến sau đấy.
-Khi chúng ta làm những việc của mình và tên tuổi của chúng ta trở nên nổi tiếng, tuệ trí phát sinh cùng với việc ấy sẽ rút vào trong bóng tối ngay sau khi công việc kết thúc.
---
Nguyên tác: Walking The Path
Tác giả: Paulo Ceolho
Dịch giả: Tuệ Uyển
[/align]
TỰ PHỤ
03-01-2007
Những tội lỗi căn bản lúc bình minh của Ki Tô Giáo Đại giáo sĩ Hy Lạp Evágrio do Ponto hệ thống có tám điều cả thảy, và định nghĩa đó là những khuynh hướng tiêu cực chủ yếu của loài người ( thật kỳ lạ là trong danh sách của Evágrio, một tội lỗi nghiêm trọng nhất là tham ăn,…). Tất cả những tội lỗi đó có thể đưa chúng ta xuống địa ngục. Trong thế kỷ 16, Giáo Hoàng Gregory lần đầu tiên thay đổi danh sách ấy, bao gồm “đố kỵ” nhưng kêt hợp với tự phụ và kiêu căng. Vào thế kỷ 17, danh sách được viết lại một lần nữa, nhưng “sầu muộn” không là một tội lỗi nữa, và được thay thế bằng “lười biếng”. Bây giờ, ngày nay chúng ta một danh sách như một căn bản với những điều sẽ được đề cập trong bảy bài tới đây sẽ được căn cứ trên những điều này.
Theo Từ Điển: tự phụ là kiêu kỳ, kiêu ngạo, kiêu căng, tự cao, tự đại, ngạo mạn, hành vi quá táo tợn.
Theo Giáo Hội La Mã: tự trọng, hay tự coi trọng mình, tự kính trọng mình đến trình độ quá mức giới hạn và đặt tự mình lên trên tình yêu của Thượng Đế (God). Nó chống lại điều răn thứ nhất (Ngươi không có những vị Thần Thánh nào khác –other Gods- trước Ta), và cảm xúc mạnh mẽ này sẽ là nguyên nhân nổi loạn chống lại của những Thiên Thần và sự thất bại của Ma Vương Lucifer.
Theo một truyện Thiền: Đại sư Tofukun chú ý rằng Tu viện đang bận rộn. Những chú tiểu chạy tới, chạy lui, những người làm công quả đứng ở những hàng ngũ để tiếp kiến ai đấy.
“Chuyện gì đang xãy ra?” Ông muốn biết.
Một chiến binh đến bên Vị Sư và đưa cho ông một tấm thiệp nói rằng: “Kitagaki, thống đốc của Tây Kinh, vừa đến và yêu cầu cho một cuộc vấn đạo.”
“Tôi không có chuyện gì đế luận đàm với người này,” Vị Sư trả lời.
Vài phút sau, vị thống đốc đến, ông ta xin lỗi, xóa đi những gì đã viết trên tấm thiệp và đưa đến một lần nữa với vị Sư.
Trong thiệp viết: “Kitagaki thỉnh cầu một cuộc vấn đạo.”
“Hoan hỉ đón chào,” Thiền sư Tofukun nói.
Trên một chiếc máy bay mang giải băng: “NHIỆM VỤ HOÀN THÀNH” (biểu ngữ trên máy bay Hoa Kỳ Lincoln vào ngày 01-05-2003, khi Tổng Thông Bush tuyên bố chấm dứt việc triển khai chiến đấu ở Iraq. Vào ngày ấy số binh sĩ tử trận đã lên đến con số 217. Vào ngày ấy tôi đã viết bài này, và phỏng đoán con số sẽ vượt quá 2.700)
Đối với Rabbi Adin Steinsaltz: “Khi ai đấy cố gắng để khám phá mình là ai, dùng những thứ hạng hai như một phương cách để so sánh, người ấy sẽ tìm thấy một loạt những thứ trống rỗng – mà chúng lệ thuộc vào nhau để làm nên ý nghĩa.
“Thật không đúng để xác định chinh mình như một người bạn của Tep, con của Dawn, một ủy viên trong một hội đồng như thế, để làm nhiệm vụ này hay nhiệm vụ đó”. Bởi vì tất cả chúng ta sẽ khám phá qua phương pháp này là những khía cạnh của chính chúng ta - những khía cạnh thường tối tăm ảm đạm và không hoàn toàn, của những ai đang cố gắng để trở nên hiển nhiên rõ ràng với phí tổn mồ hôi nước mắt của kẻ khác.
“Quan hệ duy nhất có thể là đối với trời đất; từ lúc ấy trở đi, mọi thứ bắt đầu có ý nghĩa, và chúng ta mở rộng con mắt của mình đến một ý nghĩa vĩ đại.”
Theo Thánh Augustine: tự phụ không cao quý, nó to phồng mà nhẹ như lông. Những gì phình lên dường như to lớn, nhưng thực sự nó là bệnh hoạn.
Lời khuyên từ Đạo Đức Kinh:
-Tốt hơn là đừng đổ đầy vào một cái vại thà rằng cố gắng để mang nó nếu nó đầy.
-Khi chúng ta mài một con dao thật sắc, lưỡi của nó sẽ không được bảo toàn.
-Khi vàng và ngọc đầy phòng, người chủ sẽ không thể giữ chúng an toàn.
-Khi giàu có và danh dự đưa đến kiêu căng, chắc chắn tai họa sẽ đến sau đấy.
-Khi chúng ta làm những việc của mình và tên tuổi của chúng ta trở nên nổi tiếng, tuệ trí phát sinh cùng với việc ấy sẽ rút vào trong bóng tối ngay sau khi công việc kết thúc.
Nắng, mưa là chuyện của trời,
Vui, buồn là chuyện của người trần gian!
Cùng nhau xây cõi địa đàng,
Xua tan sầu khổ, niết bàn là đây!
Vui, buồn là chuyện của người trần gian!
Cùng nhau xây cõi địa đàng,
Xua tan sầu khổ, niết bàn là đây!