Diễn Đàn » Dịch Sách truyện cho Thư viện Online

Công chúa cầu thân-truyện quay về quá khứ của TQ

257 trả lời, 577.834 lượt xem — Trang 3 / 9
Truyện này có vẻ như khoảng 98 chương thì phải .

Kjss tóm được truyện này ở ưattpad đã dịch hết rùi. Link đây : http://www.wattpad.com/286600-cong-chua-cau-than-convert-1-97

Có điều truyện ở đây dịch theo dạng kiếm hiệm và nguyên trang theo giọng cổ hay sao ý. Đọc xong hiểu được chết liền hà. Pó tay luôn TT_TT
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 13:37:18Trần Thị Ngọc Hân>
Mình thấy giống google translate hơn :(( Btw ủng hộ yuuri vs qiuhe :&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
Ừm , chính xác , Kjss cũng thấy vậy đó. Đọc xong mà cứ thấy loạn cả lên &gt;"&lt;
 
Mong chap mới quá đi. Ngày nào cũng vô hóng hớt mờ TT_TT
Đăng nhập để trả lời
0
lolidragon



lolidragon: truyện này có 52 chương và 4 ngoại truyên.

Tốc độ đăng bài chậm, mong mọi người thông cảm cho hayngungay và Yuu.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-28 02:43:42SBC>
Haz ,truyện hấp dẫn ghia,càng đọc càng bị lôi cuốn [sm=blushing.gif] ,chắc phải chạy ra ngoài topic cắm cái bảng "Truyện cấm con nít dưới 18 tuổi " quá ,haz [sm=16.gif]
Hai bạn Giuhe và Yuu dịch hay lắm [sm=3.gif] [sm=applause.gif]
Truyện vui ghê, đọc mà muốn lọt ghế ,buồn cười nhất là đoạn cô nàng Sở Dương thấy Thừa Đức mặc toàn đồ trắng lại nghĩ nếu hắn ngồi trên cỏ ,một hồi đứng dậy xanh lè cả mông,haha
Mình cũng trông chương mới ghê đi .
Dịch nhanh nhanh lên nhé hai bạn , mình nghĩ ai cũng nôn nóng được đọc chương mới hết á [sm=----.gif][sm=MexicanWave.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-01 16:00:46hayngungay>
chương 22
Đăng nhập để trả lời
0
Chương 22.
 
 
Tôi một mình đứng chờ ở ngoài, giờ mới biết thế nào là lo lắng không yên. Thừa Hiền đi vào khá lâu rồi, không biết đang nói chuyện gì với lão hoàng đế. Trộm nhìn xung quanh, chỉ có vài tiểu thái giám im lặng đứng đằng xa, tất cả mang vẻ nửa sống nửa chết, cúi đầu nhìn xuống, như không hề biết đến sự tồn tại của tôi.
 
Rèm cửa bị kéo ra, Thừa Hiền lui ra ngoài, không thèm nhìn tôi một cái, cứ thế đi thẳng. Tôi băn khoăn, định hỏi anh ta mình bây giờ biết làm sao thì một tiểu thái giám từ trong phòng bước ra, đến cạnh tôi, khẽ nói: “Cô nương, xin mời vào trong.”
 
Tôi đi theo tiểu thái giám, mắt có phần không kịp thích ứng với bóng tối trong phòng . Ngoài trời rất sáng vậy mà trong đây lại mờ mờ tỏ tỏ, xem ra giấy dán cửa sổ không tốt cho lắm, nếu có cửa kính thì sáng lên bao nhiêu. Nghĩ đến cửa sổ lại thấy kì quái, thời tiết bắt đầu nóng lên, sao không mở cửa ra để thông gió? Bịt kín cả ngày thế này, mà lại còn đốt trầm hương nữa, không thấy khó chịu sao? Rồi chợt nhớ ra mình đến để gặp hoàng đế, bản thân còn chưa biết sống chết ra sao lại rỗi hơi quan tâm tới chuyện thông gió. Haiz, hay là do lo lắng quá nên mới nghĩ tới mấy chuyện linh tinh này?
 
Tiểu thái giám dẫn tôi vào phòng xong liền lui xuống, một tiếng động cũng không có làm tôi nghi ngờ những người ở đây đều luyện khinh công. Lén lút ngẩng đầu nhìn xung quanh, căn phòng này rất lớn, có vẻ giống “điện” hơn, sàn nhà lát đá xanh bằng phẳng, không biết kéo dài đến chỗ nào. Đằng sau tấm rèm màu vàng là một người đang ngồi dựa trên sập. Do cách quá xa, phòng lại tối nên không nhìn rõ hình dáng, chỉ đoán rằng người đó khoảng bốn mươi tuổi, mặc áo bào vàng nhạt, bên dưới là quần lụa màu trắng ánh trăng, đang dựa vào cái gối tựa rất to, nhìn về phía tôi.
 
Tôi nghi ngờ, đây là hoàng đế Ngõa Lặc? Cha của Thừa Đức? Sao không mặc long bào? Lại còn có vẻ tuỳ tiện chẳng nghiêm chỉnh tí nào? Thừa Đức hơn hai mươi tuổi thì ông ta chắc cũng trên năm mươi? Có khi nào trẻ hơn một chút không?
 
Tôi đang nghĩ lung tung thì nghe thấy một tiếng nói trầm ấm: “Phúc Vinh công chúa?”
 
“Hi hi.” Tôi cười. Con người tôi hễ hồi hộp là y như rằng ngoạc miệng ra cười ngốc nghếch, “Vâng”.
 
“Trẫm muốn biết tại sao ngươi lại rơi vào tay Thừa Hiền? Thừa Đức đâu?”
 
Nghe ông ta hỏi mà tôi sững người, không biết Thừa Hiền nói với ông ta thế nào, rồi kể tội Thừa Đức ra sao. Vấn đề này nhìn đơn giản nhưng tôi không biết nên trả lời kiểu gì. Làm cách nào vừa bảo toàn tính mạng của mình lại không kéo Thừa Đức vào?
 
“Nói thật, tôi cũng không biết. Ban đầu là tam điện hạ đi nghênh thân, nhưng khi dừng chân ở một thôn nhỏ tôi bị một đám người mặc đồ đen bắt đi. Đang mong chờ tam điện hạ đến cứu thì lại thấy người của đại điện hạ đến, cứ hồ đồ như thế mà đến Phồn Đô.” Tôi cứ câu thật, câu giả mà nói. Đám người mặc đồ đen ở thôn nhỏ là thật, tôi bị bắt đi là giả; mong chờ Thừa Đức cứu là giả, bị Thừa Hiền đưa đến Phồn Đô lại là thật.
 
“Ồ?” Hoàng đến nhẹ nhàng nói, dừng lại một lúc rồi hỏi: “Ngươi có biết còn một Phúc Vinh công chúa đang ở biệt viện ngoại thành?”
 
“Hả? Không thể nào! Tôi mới chính là Phúc Vinh công chúa.”
 
Hoàng đế không nói nữa, chỉ nhìn tôi, uy thế của ông ta dồn ép làm tôi nghẹt thở. Hoàng đế tôi cũng nhìn thấy rồi. Như hoàng đế anh trai tôi, uy thế của người không phải là nhỏ nhưng so với ông ta thì đúng là trứng chọi đá.
 
Lưng tôi dần đẫm mồ hôi. Mình sẽ bị xử lý thế nào?
 
Một lúc sau, nghe thấy tiếng than thở bé không thể bé hơn của hoàng đế. Tôi không kìm được, ngẩng đầu lên nhìn, thấy ông ta không nhìn mình nữa mà nhắm mắt, ngửa đầu, dựa vào gối, tay xoa bóp hai bên thái dương.
 
“Trẫm không biết nên xử lý người ra sao đây. Thừa Đức sao phải giấu chuyện ngươi bị bắt cóc? Rồi lại kiếm công chúa giả ở đâu?” anh đế (anh đế: anh minh hoàng đế - ND) khẽ nói, có vẻ đang hỏi tôi, mà cũng giống như đang tự nói một mình.
 
“Có lẽ do sợ người trách phạt?” tôi nói thăm dò.
 
Hoàng đế vẫn không nói gì, khẽ lắc đầu.
 
“Đại điện hạ không nói gì với người sao? Sao điện hạ lại biết tôi bị bọn người mặc đồ đen bắt đi?” Tôi cố tình hỏi, lòng thầm nhủ thế nào cũng phải gắp lửa bỏ tay Thừa Hiền mới được. Tuy vậy tôi cũng băn khoăn, nếu Thừa Hiền cố dùng tôi để trị Thừa Đức vậy thì sao không mớm cung để tôi nói? Anh ta không sợ tôi và Thừa Đức có tư tình, đem bán đứng mình trước mặt hoàng đế?
 
Không ngờ hoàng đế lại cười khi nghe tôi hỏi vậy. Nhưng tiếng cười đầy vẻ bất lực không biết nên làm sao. “Thừa Hiền, tâm tư của đứa bé này ta lại không hiểu sao? Sợ bản thân nói nhiều sẽ không hay nên chẳng thèm nói gì, cứ thế đưa ngươi đến trước mặt ta, không ngờ lại càng….” Hoàng đế dừng ở đây rồi không nói tiếp nữa.
 
Tôi ngày càng ngạc nhiên, hoàng đế có khi nào dễ tính thế? Chuyện gì cũng nói với tôi? Làm hoàng đế chẳng phải thiên uy khó đo sao? Ông ta sao có thể nói với tôi suy nghĩ của mình?
 
“Người muốn giết tôi?” Tôi run rẩy hỏi, nếu như ông ta cái gì cũng không giấu giếm, có nghĩa là định giết tôi để giệt khẩu còn gì?
 
Hoàng đế sững người, nhìn tôi, một lúc sau mới nói: “Ngươi là một cô nương thông minh.”
 
Trời đất! Không ngờ mình đoán trúng phốc. Ông già này đúng là định giết mình? Sẽ là bốc phét nêu tôi nói không sợ. Tôi có thể không sợ không chứ? Chẳng lẽ muốn tôi làm cô hồn dã quỷ một thời gian?
 
“Hê hê.” Tôi cười gượng với hoàng đế, thấy miệng lưỡi khô khốc, nói không lên lời.
 
Hoàng đế thấy phản ứng của tôi, sắc mặt có phần sững lại.
 
“Chúng ta có thể thương lượng chút không? Bệ hạ đừng giết, tôi đảm bảo không làm hỏng chuyện của người. Bệ hạ thấy thế nào?”
 
Hoàng đế không trả lời, chỉ yên lặng nhìn. Tôi thấy vậy càng hốt hoảng, lòng thầm nghĩ hay hoàng đế đang ở gian đoạn mãn kinh giống phụ nữ? Lúc nãy mới cười nói vui vẻ mà giờ không thèm để ý đến tôi nữa?
 
“Hì hì.” Tôi gật đầu cười.
 
Ông ta vẫn im lặng nhìn, không chịu nói tiếp.
 
“Được rồi, tôi từ bỏ. Bệ hạ muốn ra sao thì ra, nhưng người có thể cho tôi sống thêm vài ngày không? Dù sao tôi cũng nằm trong tay người, muốn chạy cũng chẳng được.” Tôi kì kèo mặc cả, tốt nhất là cho tôi sống thêm ba trăm năm mươi ngày nữa.
 
Hoàng đế như giật mình tỉnh dậy, lại nhắm mắt nằm xuống sạp, lúc sau mới khẽ nói: “Cứ cười trừ như thế làm gì? Chẳng có vẻ nữ nhi chút nào. Cứ lui xuống, trẫm mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.”
 
Tôi trố mắt ngạc nhiên, tự nhủ, ông vẫn chưa nói có giết tôi hay không, ông đi nghỉ còn tôi thì sao?
 
Cả một cục tức trong bụng mà không dám để lộ ra ngoài, đành khẽ khàng lui ra. Vừa vén rèm lui ra phòng ngoài lại nghe thấy tiếng hoàng đế lẩm bẩm ở bên trong: “Hai mươi năm rồI, nhanh thật, không ngờ… lại có người cười ngốc nghếch như nàng… …”
 
Đi theo tiểu thái giám tới một tiểu viện vắng vẻ, tôi nghĩ có lẽ nào đây là nơi chôn thân của tôi? Nhưng ở đây hai hôm rồi mà vẫn không thấy có rượu độc hay lụa trắng đến, chẳng lẽ hoàng đế trở nên từ bi độ lượng, không cần tính mạng của tôi nữa?
 
Vẫn chưa hiểu mọi chuyện rốt cục ra sao thì có tiểu thái giám tới truyền lời, tưởng rằng đi gặp hoàng đế, ai ngờ lại bị một chiếc xe nhỏ đưa đến biệt viện ngoại thành. Lúc gặp lại Tố nhi và Hoàn Nguyệt, đừng nói đến bọn họ sững người ra, đến tôi cũng không dám tin vào mắt mình. Đưa tôi đến đây, là muốn khôi phục thân phận công chúa của tôi. Vậy… vậy thì công chúa giả đi đâu?
 
Chờ những người đưa tôi đến đều đi ra, mấy người Tố nhi mới khóc lóc mà quỳ mọp dưới chân tôi.
 
“Công chúa, chúng nô tì tưởng không bao giờ được gặp lại công chúa nữa.” Tố nhi vừa khóc vừa nói.
 
“Đứng lên, tất cả đứng lên đã.” Tôi khẽ nói, liếc mắt nhìn bên ngoài, “Hoàn Nguyệt, ngươi ra canh cửa, có người đến nhớ thông báo. Đi mau!”
 
Hoàn Nguyệt hơi chần chừ nhưng vẫn lãnh mệnh. Trong phòng giờ đây chỉ còn lại hai người tôi và Tố nhi.
 
“Ngươi từ trước tới giờ đều ở đây?” tôi hỏi.
 
Cô ta gật đầu.
 
“Còn công chúa giả?” tôi lại hỏi.
 
Tố nhi kinh ngạc khi nghe tôi hỏi về công chúa giả, “Công chúa, người cũng biết có một công chúa giả mạo danh người?”
 
Tôi gật đầu, “Ta biết, công chúa giả kia giờ đi đâu rồi?”
 
“Từ khi công chúa mất tích, đột nhiên có công chúa giả đến. Chúng nô tì tưởng công chúa bị cứu đi nhưng lại có người đến ra lệnh không được nói chuyện này ra, đừng nói chúng nô tì mà ngay tính mệnh của công chúa cũng khó giữ, cho nên chúng nô tì đành…”
 
“Ta đều biết.” Tôi cắt ngang lời cô ta, “Ta chỉ hỏi công chúa giả giờ ở đâu?”
 
“Tối qua đột nhiên chết rồi.” Tố nhi nói.
 
“Chết rồi? Sao mà chết?”
 
“Nô tì cũng không biết, trên người không có vết thương nào, sáng nay Hoàn Nguyệt vào hầu mới phát hiện ra.”
 
Đúng là Hoàn Nguyệt! Xem ra là do Thừa Đức làm. Giết kẻ mạo danh, là để cứu tôi? Anh ta cái gì cũng biết rồi?”
 
Sáng ngày thứ hai, tôi cuối cùng cũng vào Phồn Đô với thân phận công chúa.
 
Lần đầu tiên thấy tương lai thật mịt mù. Một năm, tôi có chờ được tới lúc đó? Ở nơi thâm cung giết người không thấy máu. Rồi lại nghĩ tới Thẩm lão đầu, còn cả cái tên Nam Cung Việt chết tiệt mà ông ta tìm được nữa, nếu không vì bọn họ chưa chắc tôi đã đến nước này. Haiz. Hình như lương tâm của tôi ít đi một chút khi nói những lời thế này.
 
Thừa Đức, tôi sẽ gặp lại Thừa Đức ở đây sao? Lúc gặp lại biết đối mặt với anh thế nào đây?
 
Lại nghĩ tới bóng hình dưới gốc cây của anh, tuy tôi rất muốn quên bức tranh đó nhưng nó cứ xuất hiện rõ nét tưởng như chỉ cần với tay ra là chạm vào được mỗi khi tôi nhắm mắt lại. Hơi lạnh trên môi anh, anh luồn tay vào tóc tôi, cảm giác sao mà thật đến vậy… …
 
“Hãy quên đi!” anh nói, nhưng có thể quên được không?
 
Vào hoàng cung Ngõa Lặc, tôi bị xếp vào một cung điện có vẻ mới được tu sửa lại, ngẩng đầu nhìn bức hoành phi trên cửa, đếm thấy tổng cộng ba chữ mà không biết nghĩa là gì. Haiz, mù chữ đúng là không tốt! Sau này đi ra ngoài một mình mà lạc đường chắc cũng chẳng quay về được. Người ta hỏi: “Cô ở cung nào?” thì tôi biết nói gì? “Huh u hu, tôi không biết, tôi chỉ biết tên cung có ba chữ.”
 
Trong cung đã có không ít cung nữ đứng nghênh đón, them số cung nữ tôi mang đến nữa càng them náo nhiệt, xanh xanh đỏ đỏ, nhìn quanh đều là những cô gái xinh đẹp. Tôi lạI nhớ tới “ba mươi sáu kế” mà mình đem tới, không biết bọn họ được sắp xếp ở đâu, chút nữa mà có thời gian phải hỏi bọn Tố nhi mới được.
 
Thay một bộ quần áo khác tiện nhẹ hơn, nói là tiện nhẹ nhưng cũng có đến mấy lớp, tôi đau khổ không biết làm thế nào sống sót qua mùa hè. Tuy không có người đến giết nhưng sợ rằng tôi cũng chết vì cảm nắng. Có nữ quan Ngõa Lặc đến nói tôi phải đi vấn an Tả hoàng hậu theo quy định. Thế là tôi lại đóng bộ vào, sai người dẫn mình đi gặp chủ nhân cung này. Không biết cảnh vợ lớn gặp vợ bé sẽ thế nào?
 
Hoàng hậu xem ra là một người phụ nữ hiền đức, vẻ mặt đoan trang phúc hậu, tiếp tôi với nụ cười hiền hậu trên mặt. Tôi hành lễ xong hoàng hậu liền tới trước vực tôi dậy, ôn hòa nói: “Sau này đều là người một nhà, không cần phải hành lễ như thế. Công chúa mau đứng lên.”
 
Tôi vừa cười vừa đứng dậy, không biết phải nói gì với bà ta. Haiz, xem ra mình xem ít truyện về cung đình quá. Nhưng dù sao cũng phải khâm phục bà hoàng hậu này, không cần biết bà ta thật lòng hay không làm được thế này cũng không dễ dàng .Nghĩ mà xem, cho mọi người đối mặt với vợ bé của chồng rồi lại phải hỏi han quan tâm, liệu có mấy người làm được? Nếu là tôi, chắc cho cô ta một cái bạt tai từ sớm rồi, “Cho cái loại hồ li tinh như cô đi mồi chài chồng tôi! Xem tôi có đánh cái đầu hồ li của cô thành đầu lợn không!”
 
“Công chúa ở có điều gì không quen cứ nói với ta.” Tả hoàng hậu ôn hòa nói, “Hoàng thượng hôm nay có chính sự, e rằng không kịp gặp công chúa. Công chúa đường xá mệt nhọc, cứ nghỉ ngời trước, đợi tới ngày mai hoàng thượng và công chúa hành đại lễ xong bổn cung sẽ dẫn đầu hậu cung đến chúc mừng công chúa.”
 
Tôi lạnh cả sống lưng, ngày mai đã phải hành đại lễ rồi? Với cha của Thừa Đức? Tôi chết mất.
 
Đinh tiểu tiên, đồ khốn nạn, bao giờ ông mới đến được?
 
Nói vài câu đối khó với Tả hoàng hậu xong toi lại bị đưa về cái cung gì gì đó của mình. Về đến nơi thấy bọn Tố nhi đã sắp xếp đồ đạc đâu ra đấy. Bọn họ thấy tôi về đều xúm lại hỏi han, chắc là sợ tôi bị hoàng hậu đem ra thị uy. Tôi nói các người đừng nghĩ oan cho Tả hoàng hậu, đừng nói người ta định làm gì tôi, mà nếu có làm thì cũng là đáng đời tôi thôi, ai bảo tôi làm vợ bé chứ?
 
Trong lòng khó chịu, tôi đang định nằm nghỉ thì có cung nữ đến thông báo, nói bên ngoài có một vị công công đến, tôi nói sao không cho người ta nghỉ một tí, chẳng lẽ vị “tỉ tỉ” đó lại muốn thăm tôi? Ở dưới nhà người ta không tránh khỏi phải cúi đầu, đành cho tiểu thái giám đó đi vào. Tôi nhìn mà đờ người ra, tiểu thái giám này tôi gặp rồi, chính là người bên cạnh hoàng đế. Ông ta tìm tôi có việc gì?
 
“Công chúa, hoàng thượng muốn gặp công chúa. Mời công chúa đi theo nô tài.”tiểu thái giám kính cẩn nói.
 
Tôi ngớ người ra, sao mới quay về mà hoàng thượng đã muốn gặp mặt? Chẳng còn cách nào khác, đành đi theo. Tố nhi muốn đi cùng tôi nhưng bị tiểu thái giám ngăn lại. Tôi đi ra cửa cung, thấy có một cái kiệu nhỏ màu xanh ở ngoài đấy. Bị bọn họ khênh đi quay một vòng, lúc xuống kiệu phát hiện ra đây chính là chỗ lần trước tôi đến. Hoàng thượng lại gặp tôi ở đây? Lại có trò gì nữa?
 
Vào trong phòng, nhìn hoàng thượng vẫn ngồi trên sập y như lần trước chỉ có điều lần này người mặc bộ long bào vàng tươi. Lần này nhìn kĩ mới biết, anh em Thừa Đức đều thừa hưởng đôi mắt của cha.
 
“Đến đây!” hoàng thượng nói.
 
Tôi cẩn thận tiến lên trước hai bước, không biết nên dùng thân phận nào hành lễ, xưng hô ra sao? Đang mâu thuẫn thì nghe thấy tiếng hoàng đế.
 
“Tưởng rằng sai thì cho sai luôn, không ngờ công chúa giả lại biến mất, xem ra ngươi đúng là phúc tinh, phúc lớn mệnh lớn.” ông ta nói.
 
Tôi nghe thế vội đáp lời: “Cám ơn hoàng thượng kim khẩu ngọc ngôn.” Ông ta đã nói tôi phúc lớn mệnh lớn thế thì sau này chắc không nỡ lấy cái mạng con con của tôi?
 
Thấy tôi có phản ứng thế, hoàng đế chỉ mỉm cười.
 
Bên ngoài, tiểu thái giám khẽ bẩm báo: “Tam điện hạ đến.”
 
Tôi tròn mắt, Thừa Đức sao lại đến đây? Là hoàng thượng gọi đến hay chỉ là tình cờ?
 
Hoàng đế nhìn tôi, nhẹ nhàng bảo: “Ngươi lui ra đứng sau bình phong.”
 
Tôi không hiểu ông hoàng đế này định làm gì, đành nghe  lời, bước đến bình phong ở phía sau cái sập hoàng thượng đang ngồi. Tiếp đó nghe thấy tiếng anh đế truyền lệnh: “Cho mời hoàng tử vào.”
 
Liền sau là tiếng hô của thái giám, chỉ phút chốc nghe thấy tiếng rèm cửa bị kéo lên, có người đi vào, rồi tiếng nói quen thuộc vang lên.
 
“Thừa Đức tham kiến phụ hoàng.” Mấy từ đơn giản như khắc vào tâm can, làm tim tôi muốn ngừng đập.
 
“Ừ. Về rồi?” hoàng thượng nói.
 
“Thưa vâng. Công việc cũng thuận lợi chỉ có điều giữa chừng xảy ra chút phiền toái nên chậm mất vài ngày.” Thừa Đức trả lời.
 
“Ồ, làm xong thì tốt. Ngươi cũng mệt rồi, lui về nghỉ ngơi đi.”
 
Tôi đứng bên trong nghe mà giật thon thót, không biết việc bọn họ nói đến là việc nào, là chuyện võ lâm đại hội chăng? Không biết Nam Cung Việt thế nào rồi? Bên ngoài im lặng trong phút chốc rồi nghe thấy tiếng “thịch”, có vẻ như Thừa Đức vừa quỳ xuống.
 
“Phụ hoàng, nhi thần có tội.” Thừa Đức hạ giọng nói.
 
“Hử?”
 
“Thừa Đức đi nghênh thân, giữa đường không cẩn thận để lạc mất công chúa.” Thừa Đức nói.
 
“Lạc mất?”
 
“Thưa vâng, đúng là thế. Bị bắt đi khi ở Ngũ Ngưu thôn. Nhi thần sợ Chu quốc hay tin sẽ gây sự phiền toái nên đành bưng bít thông tin, một mặt tìm người đến thay thế công chúa, mặt khác cho người đi cứu công chúa Phúc Vinh thật, nhưng…”
 
“Nhưng cho đến nay vẫn không tìm thấy?” hoàng thượng điềm đạm nói.
 
“Xin phụ hoàng trị tội nhi thần.” Thừa Đức cầu khẩn.
 
Đầu óc tôi rối như tơ vò, Thừa Đức thế này là định diễn trò gì? Biết rằng mình bị lòi đuôi nên cố tình nói thế? Nhưng sao hoàng đế lại cho tôi nghe cuộc đối thoại này? Ông ta định làm gì? Hay ông ta đã biết chuyện giữa tôi và Thừa Đức? Tâm trí nguội lạnh, chân cũng hơi run, tôi như muốn ngồi luôn xuống đất.
 
Bên ngoài yên lặng trong phút chốc rồi nghe thấy giọng hoàng đế mệt mỏi cất lên: “Ngươi lui di, trẫm mệt rồi. Việc này xử lý sau.”
 
“Phụ hoàng… …” Thừa Đức có vẻ vẫn muốn nói tiếp nhưng bị hoàng đế ngăn lại, sau đó nghe thấy tiếng anh lui ra ngoài. Lúc sau, hoàng đế nói: “Ra đây.”
 
Tôi đi ra, lại nhìn thấy hoàng đế đang tựa trên sập mà day day hai bên thái dương. Thấy tôi đi ra, ông ta liền dừng lại, nhìn tôi đầy ẩn ý mà nói: “Thừa Đức đúng là trúng tà rồi. Ngươi đúng là phúc tinh sao? Trẫm thấy hối hận khi đòi nước Chu đưa ngươi đến đây.”
 
Đầu óc tôi quay mòng mòng, sao mỗi câu nói của bọn họ tôi đều nghe hiểu nhưng khi chúng đứng cùng nhau thì tôi lại không hiểu gì nữa? Nếu nói Thừa Đức là tiểu hồ li thì hoàng đế này phải là thượng hồ li tinh? Ông ta rốt cục có ý gì? Chuyện gì mà không nói thẳng ra được.
 
Haiz, biết thế tôi cứ ở nhà đi thi đại học, giải bài toán vi tích phân. Đang yên đang lành đòi quay về quá khứ làm gì? Tôi hối hận! Tôi thật sự hối hận rồi.
 
Cho tới khi bị thái giám đưa về cung tôi vẫn chưa hiểu hoàng đế tại sao lại muốn mình xem vở kịch này. Có quá nhiều vấn đề nơi đây. Nhưng chỉ cần vẫn đề liên quan đến những chuyện lằng nhằng rắc rối là tôi chẳng còn tí thông thái nào nữa, cho nên tôi không thể nghĩ về nó, mới nghĩ đến đã thấy hai cái đầu heo rồi. (hai cái đầu heo: ý nói rất ngốc nghếch, ngu như heo – ND).
 
Về tới cung thấy bọn Tố nhi đang đợi tôi mặt nhăn mày nhó, hỏi ra mới biết cung nữ Ngoẵ Lặc vừa đưa lễ phục tới. Từ trước đã định mặc lễ phục của Chu quốc nhưng xem ra bên Ngõa Lặc không đồng ý. Chỉ là chuyện mặc cái gì, nhìn thì đơn giản mà dưới con mắt bọn Tố nhi lại động chạm đến lòng tự hào dân tộc.
 
Tôi xem bộ lễ phục của Ngõa Lặc rồi kiên quyết mặc lễ phục Chu quốc. Quyết định này của tôi làm bọn Tố nhi ngân ngấn nước mặt nhìn đầy vẻ biết ơn. Tôi toát mồ hôi, không dám nói với bọn họ mình chọn Chu quốc chỉ vì bộ lễ phục của Ngoẵ Lặc dầy hơn gấp nhiều lần. Giờ đã là tháng năm rồi mà còn phải mặc nhiều đồ như thế chắc tôi chết ngạt mất.
 
Lại them một đêm thức trắng, nghĩ đến rất nhiều chuyện, nhiều người, hoàng đế anh trai, Thẩm lão đầu, Thừa Đức, Diệp Phàm, Mãnh An Dương, Nam Cung Việt… theo thứ tự xuất hiện, không phân trước sau. Nhưng nghĩ đến nhiều nhất vẫn là  Nam Cung Việt và tên Thừa Đức. Điên cái đầu!
 
Chẳng lẽ mình phải làm phi tử của ông hoàng đế này một năm? Tuy hoàng đế không chỉ không già mà còn có sự hấp dẫn của những người đàn ông trung niên, nhưng tôi cố mãi mà chẳng có cảm giác gì, cho nên tôi thực sự không muốn, đặc biệt là làm phi tử của ông ta rồi bản thân sẽ thành mẹ ghẻ của Thừa Đức. Haiz!
 
Lại phải dậy từ sáng sớm, gần giống như hôm rời khỏi hoàng cung Chu quốc, cả đám cũng nữ vây quanh tôi, cuối cùng cũng đem tôi quấn thành cái bánh chưng. Lần này tôi rất ngoan ngõa, đây không phải địa bàn Chu quốc, theo nguyên lý tranh đấu của hậu cung, có rất nhiều tai mắt nhìn vào, và cũng có quá nhiều đôi tay chờ để tóm chỗ sơ hở của tôi, tuy không sợ chết nhưng thà sống vật vờ còn hơn chết vinh quang.
 
Cho nên, tôi rất thận trọng.
Đăng nhập để trả lời
0
"tuy không sợ chết nhưng thà sống vật vờ còn hơn chết vinh quang" [sm=21.gif]
truyện càng lúc càng hay
Đăng nhập để trả lời
0
thấy bên trường tồn kiss bảo chuyện này hay lắm
cũng lọ mọ đú đởn tìm đọc
truyện nay hay thế
dọc chap nào cũng cười ak`
thanks quihe, yuuri
Đăng nhập để trả lời
0
Xời , lại chả hay

Kjss hóng hớt xong cái chạy ngay sang đây mờ.

Won đọc cái truyện :Ai bảo chỉ hoàng tử mới là chân mệnh thiên tử bên 2T chưa? Cũng do bạn Yuuri đang dịch chung vơi quihe dịch thì phải. Kjss hóng bên phía Lâm như thế đấy.

Phục sát đất cái truyện đấy. Toàn thể loại thơ và ngôn ngữ cổ không hà , dịch rồi đọc còn choáng váng.

Nghe Lâm khen Yuuri nhiều lắm mà ko bon chen được. Hjk
Đăng nhập để trả lời
0
@kiss:em chưa đọc cái truyện đấy nhưng xem qua có vẻ khó hiểu
chắc h đú đởn đọc luôn, e thấy cũng nhiều người đọc truyện lắm
không biết có hay được như cái truyện này không?
truyện này thích Thừa Đức
Nam Cung Việt nhạt thế nào ấy, không được cá tính như Thừa Đức
Đăng nhập để trả lời
0
Thế thì còn đợi gì nữa mà không quay về 2T đọc luôn nào .

Đọc để ủng hộ Yuuri và nhân tiện chờ chap tiếp theo của truyện này luôn thể

Link nà : http://truongton.net/forum/showthread.php?t=974457
Đăng nhập để trả lời
0
Cũng do bạn Yuuri đang dịch chung vơi quihe dịch thì phải
Trích đoạn: devil_kiss

Xời , lại chả hay

Kjss hóng hớt xong cái chạy ngay sang đây mờ.

Won đọc cái truyện :Ai bảo chỉ hoàng tử mới là chân mệnh thiên tử bên 2T chưa? Cũng do bạn Yuuri đang dịch chung vơi quihe dịch thì phải. Kjss hóng bên phía Lâm như thế đấy.



hayngungay đang dịch có mỗi truyện "Công chúa cầu thân" thôi, đâu có dịch truyện nào khác nữa đâu chắc devil_kiss nhầm với ai rồi
Đăng nhập để trả lời
0
Giuhe đổi nick rồi hả , thành HÃY NGỦ NGÀY hả ? [:D]

SBC cứ canh bạn và Yuuri mãi , chapter mới sao lâu wá dzạ ,mình đợi mãi cổ dài như cổ cò rùi nì ,hiz [:(]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hayngungay

Cũng do bạn Yuuri đang dịch chung vơi quihe dịch thì phải
Trích đoạn: devil_kiss

Xời , lại chả hay

Kjss hóng hớt xong cái chạy ngay sang đây mờ.

Won đọc cái truyện :Ai bảo chỉ hoàng tử mới là chân mệnh thiên tử bên 2T chưa? Cũng do bạn Yuuri đang dịch chung vơi quihe dịch thì phải. Kjss hóng bên phía Lâm như thế đấy.



hayngungay đang dịch có mỗi truyện "Công chúa cầu thân" thôi, đâu có dịch truyện nào khác nữa đâu chắc devil_kiss nhầm với ai rồi


Ah ko phải. Kjss muốn nhắc đến bạn Yuuri đang dịch chung Công chúa cầu thân với bạn ý.

Bạn ý đang dịch truyện : ai bảo chỉ hoàng tử mới là chân mệnh thiên tử.

Truyện đó cũng hay

Ui , mong cháp mới quá đi &gt;"&lt;
Đăng nhập để trả lời
0
Mòn mỏi chờ đợi chương típ theo [8|]

Không biết bên TQ có ai dựng phim theo cốt truyện này chưa các bạn?
Đăng nhập để trả lời
0
hay ngủ ngày ơi post típ đi
Đăng nhập để trả lời
0
Hi, mình là thành viên mới ^^. Hôm trước mình vô quán coi truyện này, mê quá, nên đăng ký làm thành viên để có thể nói vài lời cám ơn đến 2 bạn đã tốn nhiều công sức dịch để chia sẽ lên diễn đàn cho mọi người.

Bàn về vấn đề chuyện hay và vui như thế nào thì mình không biết nói gì nữa, vì các bạn khác đã nói hết tất cả rồi ^^, nhưng mà mình muốn nói, Wow, truyện tếu thiệt, tình tiết thật khó đoán, quá... quá hấp dẫn.[:D]

Mình từng làm các dự án kéo dài nên mình biết những lời cám ơn, động viên là tiếp thêm sức mạnh cho người đang làm dự án, vì dù cảm thấy rất vất vả hay đôi lúc gặp phiền muộn, nhưng lời động viên và cám ơn sẽ làm bạn cảm thấy bạn làm việc đó là việc có giá trị và có thể giúp ích cho mọi người. Mình thích nhận lời động viên, nên mình nghĩ mình nên động viên người khác nhiều hơn[:)].

Và vì mình cũng không giúp được gì ngoài việc cổ vũ này: Cố lên, hai bạn, cố lên... Truyện hay quá. Cố dịch nhanh nhanh để bà con đỡ trông mong[:D]. Hi hi... Mình sẽ lót chiếu ngồi chờ chương mới[:)]. Và cảm ơn hai bạn nhiều thật nhiều...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-07 03:25:50yuurishibuya>
Chương 23
Người dịch: Yuuri

Đại lễ tiến hành coi như thuận lợi, Hoàng Thượng đứng trên lễ đài cao, nhìn tôi hơi ngẩn ngơ, hình như người đứng trên đó không phải là Hoàng Thượng, mà là Thừa Đức của hai mươi năm sau.
Lúc đi ngang qua Thừa Đức, nhìn xuyên qua rèm châu, tôi lén nhìn anh ta một cái, tên đó vẫn dáng vẻ hoàng tử phong độ nhẹ nhàng, trên mặt nở cụ cười hòa nhã. Nhưng không biết tại sao, tôi cảm thấy vẻ mặt anh ta không giống lúc trước, hơi nhợt nhạt.
Quỹ đạo ban đầu vốn không phải được thiết kế như vậy sao? Phía trước chẳng qua chỉ là không cẩn thận rẽ qua một chỗ ngoặt nhỏ mà thôi.
Tiến hành xong đại lễ, sau đó là tế trời, tế tổ tiên v.v… Tôi mệt đễn nỗi tuột máu, nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm, thầm nghĩ, mệt đi, mệt đi, dù sao thì cũng không phải một mình tôi mệt, Dù tốt dù xấu tôi cũng là một thanh niên chưa đầy hai mươi tràn đầy nhiệt huyết. Tôi đã mệt như thế này, lão hoàng đế trung niên đó nhất định càng mệt chịu không thấu. Tốt nhất là lão mệt chết luôn đi, tôi thà làm góa phụ. Dù mệt đến không chết, cũng mệt đến nỗi lão một tháng leo lên giường không nổi!
Chật vật mãi mới đối phó xong phần bên ngoài, ở trong cung còn một buổi tương tự như tiệc tối gặp gỡ gia đình đang đợi tôi. Tôi có hơi ngạc nhiên, càng bực bội hơn khi dường như chỉ có mình tôi là mệt, còn lão hoàng đế đó vẫn vẻ mặt hồng hào, dáng vẻ chẳng chút mệt mỏi gì hết, tôi lại hoài nghi, lão này thật là sắp 50 tuổi sao?
Trong lòng rất bực bội, nên có chút cam chịu, ra sức uống rượu, bất kể ai đến kính rượu tôi đều uống sạch sẽ, chỉ uống thôi thái hậu cười nói tôi: “Thật là đứa trẻ hiền lành!”
Thừa Đức ngồi phía dưới cách chỗ tôi không xa, nhưng tôi lại không dám nhìn anh ta, sợ người khác nhìn ra sơ hở gì, cuối cùng một lần tôi chịu không nổi, lén nhìn anh ta một cái, vậy mà phát hiện ra anh ta cười rất rực rỡ, khẽ giọng cười nói với các huynh đệ bên cạnh, thật là thoải mái! Chả lẽ chỉ có mình tôi là buồn bực.
Có lẽ anh ta giết công chúa giả kia không phải là vì cứu tôi, chỉ là vì anh ta đã biết âm mưu của anh ta đã bại lộ mà thôi.
Tôi không phải là có hơi quá đa tình không? Nghĩ đến đây, tôi càng buồn bực.
Tuy tôi rất không hài lòng, nhưng tiệc tối tan vẫn là lúc thái hậu nói mệt mỏi, tôi quay về tẩm cung của mình. Đương nhiên, với tư cách là tân lang hôm nay, lão hoàng đế đó cũng muốn ngủ ở chỗ tôi.
Tôi khó chịu, chỉ ước đi cả đời cũng không đến cuối đường. Nhưng lúc cách tẩm cung không đến 100 mét, Tôi chỉ ước có thể chạy ngay về, tại sao? Vì tôi đột nhiên muốn đi nhà xí.
Đúng! Tôi muốn đi nhà xí, mà không chỉ đi một lần, nói cho lịch sự một chút tôi đột nhiên bị đi tả, nói thô tục một chút, tôi bị tiêu chảy!
Hoàng đế đứng trong điện của tôi, gọi thái y cho tôi, sau đó dời giá đến cung của hoàng hậu.
Ngồi trên cái bô, bụng tôi tuy rất không dễ chịu, nhưng trong lòng lại rất vui.
Trận tiêu chảy này đến sáng ngày thứ hai mới khỏi, người tôi gầy rạc đi, thái y nói có thể tôi là vì không hợp thủy thổ, tôi nghĩ, tôi đã đến Phồn Đô được mấy ngày rồi, tại sao cứ hôm qua là thủy thổ không hợp chứ? Chả lẽ tôi uống không được nước trong hoàng cung này?
Thái hậu, hoàng đế đều phái người đến thăm hỏi tôi, Tả hoàng hậu còn đích thân đến thăm tôi, tôi cảm thấy hơi ngại, bạn xem, tôi bệnh đều không biết chọn lúc bệnh, các mĩ nhân khác của người ta mỗi khi bênh đều là đau tim hay cái gì đại loại như thế, sao đến chỗ tôi thì thành tiêu chảy chứ? Cái này bảo tôi làm sao mà nói ra chứ.
Nhưng mà cũng tốt, dù sao cũng tránh được đêm động phòng hoa chúc với lão hoàng đế, nhưng lại bắt đầu thấy lo âu sau đó, cái bụng không thể đau cả năm, đừng nói là không nói trước, tôi cũng chẳng có nhiều thịt để mà giảm bớt!
Hai ngày sau, vì bụng tôi tuy đã khỏi, thủy thổ không hợp lại thay đổi, trên người tôi nổi cái mụn đỏ, thái y nói đúng là thủy thổ không hợp! Nhưng tôi vẫn có chút khó hiểu, tại sao tôi sau khi uống trà của Vãn Nguyệt rót thì thành thủy thổ không hợp chứ? (Sao tui nghi dzụ nì có tên Thừa Đức nhún tay vào qué ^^)
Lão vua cũng đành chịu, chẳng qua là trong cung cũng còn rất nhiều mỹ nhân, làm sao mà không háo sắc, chỉ sai người nhắn lời cho tôi, cứ dưỡng bệnh.
Đêm nay, tôi đang nướng áp chảo trên giường, trong lòng tính toán làm sao sớm có thể thoát ra cái lồng chim này, thì cảm thấy có chút không ổn, lật người qua phía mép giường vừa nhìn lên, hoảng hồn suýt chút nữa ngất xỉu, một bóng người mờ mờ đang ngồi trên mép giường của tôi, tôi còn chưa kịp la lên, tay của hắn đã bịt miệng tôi lại, tôi nhìn chăm chú, đích thị là tên Thừa Đức.
Hắn thấy tôi đã nhận ra hắn, khẽ giọng cười, thả tay ra.
“Anh không muốn sống sao? Đây là nơi anh đến được sao?” tôi nói nhỏ.
Thừa Đức khẽ cười nói: “Sao không thể đến chứ? Hoàng cung nước Chu các cô ta đều có thể tự do ra vào, đừng nói chi là địa bàn của ta.”
Hắn nói xong thì cởi giày ra, đặt phía đầu giường, tự mình vượt qua tôi đến phía trong giường.
Tôi càng hoảng sợ! Choáng váng, cái này mà bị người khác nhìn thấy, không phải là bắt kẻ thông dâm điển hình trên giường sao.
Tôi ngồi dậy, sau đó đạp Thừa Đức trên giường một cái, dùng ta bóp cổ hắn, làm ra dáng vẻ hung dữ, nghiến răng hỏi: “Nói! Có phải anh đưa thuốc cho bọn đầy tớ không?”
Thừa Đức cười gật đầu, gỡ tay tôi ra, đến sát bên tai tôi nói: “Không như thế làm sao có thể để nàng có những ngày ung dung tự tại như vậy?” (hehe… nghi đâu là có đó mè ^^).
“Những ngày ung dung tự tại? Vậy những cái mụn đầy mặt đầy người tôi?”
Cái mỏ ấm nóng của anh ta gần như muốn kề sát rạt bên tai tôi, cảm giác nhột nhột ngứa ngứa, tôi hơi không thoải mái, vội né đầu ra. Thừa Đức nâng mặt tôi lên, nương theo ánh đèn lờ mờ xuyên qua rèm, chăm chú nhìn, sau đó chép miệng, nhẹ cười: “Vốn đã không xinh đẹp, bây giờ lại càng xấu!”
Vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác!
Tôi hơi nổi cáu, vừa tính đạp cho anh ta một cái biết tay, anh ta lại nói sát bên tai tôi: “Nào, cởi ra cho ta xem, có phải hiệu quả tốt như vậy không.” Nói xong, tay còn muốn cởi đồ của tôi.
Tôi lật đật né hắn xa một chút, tức giận nói: “Anh không muốn sống hả? Để người khác nhìn thấy chúng ta có nói cũng không nói được!”
“Sợ người khác nàng còn không đến gần ta một chút, nói lớn như vậy nàng không sợ mấy cung nữ bên ngoài nghe được à?”
Hèn chi anh ta cứ kê miệng đến sát bên tai tôi mới nói, thì ra là sợ người bên ngoài nghe được, xem ra tôi trách oan anh ta rồi, tôi không vững tâm nhìn ra bên ngoài, đành ngồi kế bên anh ta, vừa tính mở miệng, anh ta lại sáp đến, khẽ giọng nói: “Muốn nói gì vậy? đến gần một chút rồi nói.” Nói xong thì tiến sát đến bên tai tôi.
Tôi dở khóc dở cười, đành đến gần hỏi: “Công chúa giả đó là anh giết hả?”
Thừa Đức gật đầu.
“Tại sao vậy?”
Thừa Đức trợn mắt nhìn tôi, nói: “Nàng thật không biết? Nếu không phải vì giữ lại cái đầu của nàng, ta cần gì phải giết cô ta?”
Tuy có nghĩ đến chuyện này, nhưng nghe chính miệng Thừa Đức nói, trong lòng có chút hạnh phúc.
Thừa Đức đột nhiên thở dài, nhẹ giọng nói: “thật ra ngay từ đầu chỉ định bảo vệ tính mạng của nàng là xong, nhưng mà……” đang nói thì ôm tôi vào lòng, tôi vùng ra, nhận ra anh ta ôm rất mạnh, nên đành thôi.
“Hôm đó khi thấy nàng mặc lễ phục đỏ thẫm đi với hắn, ta nhận ra…… vẫn là buông không được, cả đời này…… nàng đừng mong với người khác, ai cũng không được!” Thừa Đức khẽ giọng nói.
Cả đời, có thể cả đời sao? Cuộc đời của tôi không phải ở đây.
Tôi vùng ra khỏi ngực của Thừa Đức, “Anh đã có thể dễ dàng vào đây, thì cũng dễ dàng cứu em ra, có được không?”
Thừa Đức lẳng lặng nhìn tôi, không nói gì hết.
“Cầu xin anh, hãy đem em ra khỏi đây đi, anh cũng không muốn em trở thành vợ bé của cha anh, đúng không?” tôi nói một cách thảm thương.
Thừa Đức lắc lắc đầu, kề sát bên tai tôi nói: “Không muốn, ai cũng không thể chạm đến nàng, người khác không được, ông ta càng không được.”
“Vậy thì đưa em ra ngoài đi.”
“Cũng không được!”
“Tại sao?”
“Vì ta không muốn chết.” Thừa Đức nói xong, đột nhiên cười.
Tôi từng nghĩ qua, nếu cứu tôi ra ngoài, có thể Thừa Đức sẽ bị lão vua hoài nghi, nhưng cũng không đến nỗi anh ta phải chết, tôi nhìn Thừa Đức vẻ không tin.
“Hừ, nàng thật vô lương tâm, không nghĩ đến ta chút nào.” Thừa Đức thở dài, “Cho dù nha đầu vô lương tâm như nàng không để ý đến ta, nhưng những thị nữ đó của nàng cũng không quan tâm sao? Không duyên không cớ bỗng nhiên nàng mất tiêu, đừng nói những người trong cung này không sống được, mà bên ngoài còn không biết phải có bao nhiêu người bị liên lụy, nàng nhẫn tâm sao?”
Thừa Đức nói một hồi tôi có chút bối rối và lo lắng, lúc mới đến thế giới này chỉ là nghĩ mình đến đây ăn uống vui chơi thôi, đối với bọn Tố Nhi ngược lại cũng không bận tâm lắm, lần trước ở Ngũ Ngưu Trấn nhân lúc chạy trốn cũng không nghĩ nhiều đến sự an nguy của bọn họ, nhưng bây giờ ở đây lâu, bọn họ lại khăng khăng ở lại với tôi, nếu biết rõ mình chạy trốn sẽ mang đến tai họa cho bọn họ mà vẫn còn chạy trốn, e rằng cả đời này của tôi cũng đừng mong sống yên ổn.
“Nói như vậy tôi phải ngoan ngoãn ở lại đây rồi?” tôi không cam lòng hỏi.
Thừa Đức gật đầu, có vẻ đồng tình với cách nói của tôi: “Ừ, ở lại, e rằng phải ở cả đời rồi.”
Cả đời, lại là cả đời, bà mày ở đây nhiều nhất là một năm! Nghĩ đến đây lòng tôi miễn cưỡng dễ chịu một chút.
“Đúng rồi, còn Diệp Phàm? Nó sao rồi?”
“Diệp Phàm? Tên nhóc đó hả?”
Tên nhóc? Tôi nghe lầm chăng, Diệp Phàm từ khi nào trở thành con trai vậy? Nó là một cô nương không thích nói mà.
Thừa Đức nhìn vẻ mặt cực ngố của tôi, cúi đầu cười thầm, nói: “Nàng thật là ngốc, thật là không nhìn ra nó là một đứa con trai?”
Tôi ngẩn người gật đầu, thật nhìn không ra, một đứa bé trai xinh đẹp vậy tôi không phải chưa từng nhìn thấy, nhưng trên tiểu thuyết đều nói nữ cải nam trang, con trai cải trang thành con gái rất ít.
Thừa Đức làm ra vẻ đành chịu dùng tay xoa trán, khẽ giọng nói: “Ta hối hận rồi, lúc đầu tưởng nàng thông minh sáng dạ mới giữ nàng lại, không ngờ nàng là một nha đầu ngốc như vậy! Ta nhìn nhầm rồi, hối hận, thật hối hận!”
Tôi nguýt anh ta một cái, xấu hổ nói: “Mặc kệ nó là trai hay gái, em chỉ hỏi anh nó thế nào rồi?”
“Còn sống! Sống rất tốt.”
“Thật không?” tôi nhịn không được vẻ mặt mừng rỡ, tốt quá rồi, Diệp Phàm không sao. Lại nhớ tới Nam Cung Việt, nhưng không biết phải mở miệng với Thừa Đức thế nào, “Thế…… thế……”
Thừa Đức liếc tôi một cái, hình như đoán được tôi muốn hỏi gì, vẻ mặt có chút không vui, lạnh lùng nói: “Muốn hỏi Nam Cung Việt chứ gì?”
Tôi hơi chột dạ nhìn Thừa Đức, nhưng lại nghĩ tôi chột dạ cái gì chứ, lập tức ngẩng cằm lên, không chịu yếu thế nhìn lại anh ta, miệng còn hừ một tiếng để tăng thêm khí thế.
Thừa Đức thấy tôi phản ứng như vậy, xìu xuống, ôm tôi từ phía sau, “Đừng có vô lương tâm như vậy, Vinh nhi (1)” Thừa Đức mềm giọng nói, dùng tay chỉ nhẹ vào ngực trái của tôi, “Chỗ này…… chỉ có thể có một mình ta thôi.”
Giọng trầm ấm dịu dàng của anh ta, vang bên tai tôi, khiến tim tôi cũng đập thình thịch, dường như ngón tay anh ta mỗi lần điểm xuống là tim tôi run rẩy theo, cảm giác này, thật kỳ lạ.
Thật không ngờ anh ta có tình cảm chân thành với tôi, mà còn sâu đậm như vậy, tôi phải làm gì đây? Nhất thời lòng dạ rối bời, nói không cảm động là gạt người, có lẽ lúc trước là tôi đã mắng oan anh ta, có lẽ ……
Chưa đợi ta rối được mấy giây, khuôn mặt thật của tên Thừa Đức này đã lộ ra, ngón tay đó lúc đầu nhẹ nhàng điểm vào ngực tôi vậy mà đã đổi từ điểm thành nắm……
“Cút đi, đồ lang sói!” tôi khẽ giọng mắng, gắng sức kéo tay hắn ra khỏi ngực trái của tôi, nhưng tay của tên đó sau đó lại di chuyển sang ngực phải của tôi, tôi vội che ngực phải lại, thở hổn hển vùng ra khỏi ngực anh ta, nhưng một cánh tay anh ta ôm vai tôi chặt quá, nhất định không chịu buông ra.
Tình hình trước mắt là tôi hơi dựa vào ngực của Thừa Đức, gối đầu lên một cánh tay của anh ta, tuy anh ta chỉ có một tay có thể tự do hành, động, nhưng, cánh tay này đối với tôi mà nói thì rất là khủng bố.
Mặt tôi đỏ bừng, đánh thì đánh không lại, mắng cũng dám mắng lớn tiếng, đối phó với tên ma quỷ hơn kẻ vô lại như vậy, đành phải hai tay che ngực lại, một dáng vẻ một con cừu non yếu đuối.
“Ha ha, che tốt chưa?” Thừa Đức hỏi bên tai tôi, sau đó cười lên hai tiếng quái gở, tay lại xuôi theo ngực trượt xuống.
A! Tôi nổi điên lên, thật là quá không công bằng mà, con trai chỉ có chỗ, con gái lại có tới 3 chỗ. Cũng tình huống tắm rửa như nhau có người xông vào, con trai chỉ cần hai tay che một chỗ là được, vẫn rất thoải mái, còn con gái phải hai tay che 3 chỗ, làm thế nào cũng không che hết toàn bộ.
Tôi hiện giờ, hận mình không thể mọc ra cánh tay thứ ba. Nhìn mặt Thừa Đức cười nham nhở, bản tính đanh đá của tôi lần nữa bùng nổ, buông hai cánh tay trước ngực ra, liều mạng nắm cánh tay không an phận của tên Thừa Đức đó lại, ôm chặt vào ngực.
Thấy Thừa Đức nhất thời đần mặt ra ở đó, tôi cười đắc ý.
Thừa Đức trái lại cũng không vùng ra, cánh tay đó ngoan ngoãn để tôi nắm chặt. Đột nhiên, ngoan ngoãn lại, khiến tôi có chút không thích ứng, không biết tên này lại muốn âm mưu quỷ quái gì đây, phải hoàn toàn đề phòng. Trong phòng càng yên tĩnh hơn, hầu như chỉ còn lại tiếng thở của hai người, còn loáng thoáng kèm theo tiếng tim đập, không biết là của tôi, hay là của anh ta.
Trong bóng tối lờ mờ, mắt của Thừa Đức càng sáng rực lên, đầu của anh ta từ từ thấp xuống, cách tôi càng lúc càng gần……
Tôi chỉ cảm thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh, giống như trong lồng ngực nhảy ra, ngay cả thở cũng không dám, cơ thể cứng lại ở đó, sợ hãi gần như nhắm mắt lại. Có lẽ, trong lòng cũng có chút mong đợi……
Đợi một hồi môi không có hạ xuống, Thừa Đức đột nhiên khẽ cười thành tiếng. Tôi mở mắt ra, nhìn anh ta vẻ không hiểu, anh ta cười càng lúc càng dữ dội, hơi thở không ổn định nói: “Không được rồi, mụn đỏ đầy mặt, thật sự là hôn tiếp không được nữa.”
Tôi nổi điên, thật quá mất mặt, tuy da mặt tôi dày, cũng phải đỏ rồi. Tôi vùng ra khỏi ngực anh ta, tay sơ ý đụng trúng chỗ nhạy cảm của anh ta, tôi lập tức hóa đá, đây, tên này sao lại có phản ứng sinh lý như vậy?
Cơ thể của Thừa Đức cũng cứng lại, liền sau đó buông tôi ra, sau đó bò đến mép giường mang giày vào, vừa mang vừa cười: “Không còn sớm nữa, ta phải đi đây, bằng không để người khác bắt được hai kẻ thông dâm trên giường thì bảo vệ không nổi cái mạng nhỏ của nàng đâu.”
Tôi ngớ ngẩn nhìn anh ta mang giày vào, vén rèm đi ra. Tôi thò đầu ra khỏi rèm, vừa tính lên tiếng, Thừa Đức xoay người lại dùng tay để lên môi ra hiệu im lặng, tôi vội thở mạnh cũng không dám thở ra, chỉ lo bọn cung nữ bên ngoài nghe thấy.
Anh ta xoay người lại, đi đến bên mép giường, cúi xuống bên tai tôi khẽ giọng nói: “Muốn nói gì?”
Tôi lắc lắc đầu, cũng kề miệng gần tai anh ta nói: “Không có gì, lúc ra ngoài cẩn thận, nhất thiết đừng để người khác nhìn thấy.” nói xong tôi hối hận, sao lại nói những lời kỳ quặc như vậy, toàn là lời của một kẻ gian phu dâm phụ.
Thừa Đức cười: “Yên tâm đi, bọn cung nữ bên ngoài đều ngủ như chết, sét đánh cũng không tỉnh lại!” tiện thể còn hôn lên mặt tôi một cái.
Tôi thở nhẹ, nhìn bóng Thừa Đức mất hẳn bên ngoài, bất giác sờ lên mặt, vẫn còn cảm giác nóng bừng, nhưng lại cảm thấy không đúng, đột nhiên hiểu ra, Á! Tên Thừa Đức này trêu chọc tôi! Người bên ngoài đều ngủ như chết, làm gì phải kề tai nói nhỏ.
Nhưng mà, cảm giác hai người dựa sát vào nhau kề tai nói nhỏ cũng hay hay.
Tối nay tôi ngủ không ngon, hầu như là nằm mơ, một hồi là Thừa Đức cười với tôi nói ở lại đi, cùng với tôi cả đời, một hồi là Nam Cung Việt đứng đó lặng lẽ nhìn tôi không lên tiếng, một hồi lại đổi thành ba mẹ, ba tôi nghiêm mặt nói lúc đến trường, tuyệt đối không được nói chuyện yêu đương! Mẹ khóc nói, con đứa nha đầu vô lương tâm, mẹ nuôi con hai mươi năm, con chớp mắt đã quên rồi sao? Vì đứa mặt trắng này thì không cần cha mẹ rồi……
Buổi sáng thức dậy, quần áo trên người đầu bị mồ hôi thấm ướt, trong lòng rất hoảng sợ, tiếng khóc của mẹ dường như vẫn còn bên tai, không được, tôi không thể lún sâu vào nữa, thế giới thuộc về tôi. Đến du lịch mấy ngày thì được, nếu cả đời ở lại đây, tôi chịu không được, không có ti vi, không có vi tính, không có cái gì của thời hiện đại cả, quan trọng nhất là, ở đây không có người thân của tôi! Tôi không thuộc về nơi này!
Nhưng mà, hiện thực mặc kệ tôi có muốn thế nào, tôi phải sống ở đây một năm mới có thể quay về.

--------------------------------------------------------

Chú thích:
(1) - Cách gọi thân mật của người Hoa, thường phía sau tên của một người hay kèm theo chữ Nhi như Thừa Đức gọi Sở Dương là Vinh nhi. Tên gọi kèm chữ nhi thường là bề trên gọi về dưới, nếu cùng tuổi mà quan hệ thân mật thì là con trai gọi con gái.
Đăng nhập để trả lời
0
Oài, hay quá đi thôi. Cám ơn Yuu và Hayngungay nhiều nhé, mong hai ss dịch đều đều cho bà con đọc với. Càng ngày càng thích Thừa Đức.[:D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-06 05:35:20SBC>
Gruuuu ,thiệt là ....đến vỡ cả tim ra mà chết mất thôi . Từ đầu truyện cho đến giờ , "hai đứa nó" &lt;--( sở dương và thừa đức) cứ õng õng ẹo ẹo khêu gợi cho người ta căng cứng...cả mình ...chờ đợi...tới khoảnh khắc căng thẳng nhất thì "tụi nó " lại ngưng nửa chừng ,không thèm tiếp tục nữa [:(] ,...mún làm cho người ta lên tăng xông máu mà [8D][:D].
Hỏng biết truyện này có được xếp vào loại truyện ...kiêu dzâm hông ta ? (jk) [:)][sm=16.gif]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-06 16:19:13littlechick>
 đọc xong chap này oa oa tức quá, sao 2 đứa này vờn nhau mãi tới phút chót lại dừng cái oạch như thế. nhưng có lẽ do thừa đức lo an nguy của sở dương thôi. nhưng ai da sao đôi này khổ quá ta... thừa đức ơi anh chịu khổ roài. ủng hộ thừa đức với sở dương nhà ta hai tay.
yuu  ới, có 2 chỗ tui nghĩ cậu sửa lại do lỗi đánh máy thôi ở chỗ "tay cẩn thận" đụng phải...., ấy nó phải là bất cẩn thì nàng ấy mới chột dạ chứ [sm=105.gif]. còn mệt đến "tuột máu" nữa thấy nó hơi lạ[sm=16.gif].
ps: thật bất ngờ khi bé diệp phàm lại là nam, thông tin nóng hổi trong ngày, truyện này có hơi hướm sa đây mãnh an dương khá thích bé này( amen tha tội cho con người đang bấn thể loại sa há há)
sbc ơi, tui nghĩ truyện này chưa phải ntkia đâu. ầy cứ xem tính cách hám đậu phụ của nàng sở dương này thì diễn biến truyện có thế cũng không có gì lạ cả[sm=16.gif], mà cũng chả ám ảnh ai bao giờ. thấy nó phớt nhẹ qua thui chưa gì đã ngừng roài kìa ^^.
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bạn đã nhắc nhở nghen, do type thiếu chữ "không" ấy mà. Chắc tại lúc đó Yuu đầu ong mắt hoa (do đang bệnh) nên có sai sót mong mấy bạn thông cảm.
Đăng nhập để trả lời
0
gõ cả một bài dài thượt thế, cũng sót lỗi này lỗi nọ mà, tui thỉnh thoảng cũng thế^^.
hí hí, ngồi nghỉ tết ở nhà mong cháp mới. chúc hayngungay với yuuri và tất cả đồng minh fan của công chúa cầu thân, ăn tết vui vẻ may mắn. hôm nay em về quê hé hé.
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc tất cả mọi người ăn tết vui vẻ , năm mới vạn sự như ý ,sức khoẻ dồi dào (đặc biệt là Hayngungay và Yuurri &lt;---- nịnh nọt để được đọc truyện dịch dài dài [sm=laugh3.gif])
Đăng nhập để trả lời
0
Truyện đang hay. Cho mụi người 1 mùa tết zui zẻ thôi đó, phè phỡn đủ rồi là phải quay lại lam` việc nghen. Ngày nào cũng zô koi chừng hết á
Đăng nhập để trả lời
0
tiếp di mấy chị, mấy anh. hay quá trời lưôn dó. tết mà em canh để đoc hoài. chờ chị đó nha
Đăng nhập để trả lời
0
hjk , hayngungay và yuuri ăn tết kĩ quá đi TT^TT

ăn hết bánh hết kẹo rồi mà truyện chưa có chap mới nè TT^TT
Đăng nhập để trả lời
0
hayngungay và yuuri ơi hết tết rùi post tiếp đi mà hix hix
Đăng nhập để trả lời
0
ăn tết kĩ quá vậy 2 bạn? ngày nào mình cũng lên mà chẳng thấy truyện đâu cả! hic! bùn!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»