chương 10
Ngô Tùng Siêu mới tậu được một chiếc xe mới. Đó không phải là loại xe hai bánh mà là bốn bánh hiệu Four-Carena
Chiếc xe được mua bởi tiền mẹ, chị Tùng Bình và Tùng Doanh. Đúng ra lúc đầu như lời ông anh rể Lê Bằng Viễn nói. Dù gì thì cũng mua xe, không mua thì thôi mà mua thì nên chọn loại tốt một chút như Mustang chẳng hạn.
Nhưng Tùng siêu thật thà bảo:
- Lấy tiền của quý vị mua xe là một điều áy náy. Với em có xe chạy được là tốt rồi. Riêng phần tiền đó, coi như em mượn, bao giờ bán được bản quyền thiết kế đồ án, em sẽ hoàn lại, chỉ mong quý vị đừng tính tiền lãi là được rối.
Và như vậy, Siêu đã mua chiếc Carena thay vì Mustang. Dù sao Siêu cũng còn nghèo. Có xế hộp đã là điều quý!
- Thôi, đủ rồi, đủ rồi! – Chị Tùng Bình nói – Đã xuất tiền mua xe cho cậu, ai lại còn ý định đòi lại chứ? E ơi! Lại còn tính lãi nữa chứ! Vả lại, cậu cũng đừng nghĩ chúng tôi bỏ tiền ra mua xe bốn bánh cho cậu là cưng cậu đâu. Chẳng qua vì chúng tôi không yên khi thấy mẹ cứ thấp thỏm, cứ niệm phật mỗi lần thấy cậu kéo chiếc xe gắn máy cà tàng ra chạy thục mạng giữa rừng xe thành phố. Ngày nào cậu về trễ một chút là cổ mẹ dài ra.. Cũng may là chiếc xe mô tô của cậu bị lấy cắp, chúng tôi mới có dịp mua xe hơi cho cậu. Cậu có bổn phận nối dõi tông đường cho nhà họ Ngô. Cậu là cục vàng sống. Nếu cậu là người hiếu thảo, thì cậu chịu khó lái xe kỹ một chút, chạy chậm một chút, cho bà mẹ tôi yên tâm là được rồi.
Tùng Siêu lè lưỡi với bà chị cả:
- Như điều chị nói thì chiếc xe này không phải là mua cho em mà là mua cho mẹ? Vậy hả? Vậy thì em khỏi phải hoàn tiền lại, cũng không cần cảm ơn nữa phải không? Sớm biết thế này, em đã mua ngay chiếc Mustang có phải oách hơn không!
- Cậu muốn Mustang à! – Tùng Doanh chen vào – Tôi thấy cậu thích Mercedes hơn chứ?
Tùng Siêu nhún vai:
- Không, không.Em không thích đâu, loại xe đó dành cho quan chức cao cấp, cho mấy ông già ham tỏ ra bệ vệ, cần có tài xế đón đưa. Em mà ngồi trong chiếc Mercedes không chừng người ta lại tưởng em là tài xế còn khổ hơn, đâu còn “làm ăn” gì được.
Cô gái út Tùng Tâm đứng cạnh nãy giờ góp ý:
- Thật đấy, nhìn mặt anh là giống như bác tài thôi.
Tùng Siêu trợn mắt:
- Đừng có nói xấu tao nhé.
Tùng Bình thay đổi đề tài, cô nghiêm chỉnh nói:
- Thôi đừng có cà rỡn nữa. Xe đã kéo về rồi, mà mi có bằng lái chưa chứ?
- Sao lại chưa? Tùng Siêu móc ví ra – Bộ chị quên rồi sao? Năm học thứ ba đại học, em thi lấy bằng lái. Bấy giờ cha đã cương quyết không cho mua xe, làm em bực mình vô cùng.
- Cha không cho mua là đúng – Tùng Doanh nói – Cha sợ cậu học đòi thói công tử bột. Ai đời mới là sinh viên mà bày đặt có xe hơi riêng.
- Hứ! – Tùng Tâm nguýt Siêu một cái, nói với Doanh – Vậy chứ bây giờ chị nhìn anh Siêu xem. Không phải công tử bột thì là gì chứ? Mặt còn búng ra sữa kìa.
- Ối giời – Siêu bước tới kéo lấy tóc mai của Tâm – Tồi mi ganh à, được rồi, bao giờ tao kiếm đủ tiền sẽ mua cho mi một chiếc xe khác!
- Cảm ơn, xe của anh đi khôngcòn chưa đủ tiền phải nhờ đến hai bà chị tôi, nói như anh tết Maroc mới có.
Tùng Siêu nói tỉnh bơ:
- Thì tới phiên em phải nhờ anh chứ?
Bình và Doanh không làm sao nhịn được cười. Hôm nay ngày chủ nhật, cả hai cô gái nhà họ Ngô đều có mặt ở nhà. Lê Bằng Viễn thì sẵn dịp mang xe đến cho Siêu.
Tự ái làm Siêu xấu hổ, nhưng rồi cái không khí vui tươi cũng đẩy cái xấu hổ đó đi thật xa. Có xe, ngay sáng sớm, Siêu đã nhảy lên lái xe đi vòng vòng qua các khu phố gần đấy hơn hai mươi vòng. Bây giờ, sau bữa cơm trưa, Siêu lại thấy ngứa ngáy, chàng chỉ muốn nhảy phóc vào xe chạy một lèo nữa. Đến tìm Bội Cầm vậy, cùng cô ấy đi hóng mát. Nhưng rồi Siêu lại thấy ngại. Chàng sợ thái độ “lạnh lùng kẻ cả” của Cầm.Cầm cũng không vui trước món quà hậu hĩ của bà chị cho Siêu. Nghĩ tới Bội Cầm, chợt Siêu cảm thấy như lâu lắm rồi mình không hề gặp người con gái đó. Không có xe gắn máy, mọi chuyện trở nên khó khăn. Bội Cầm…Một cô gái khó hiểu. Với cái bề ngoài yếu đuối, dễ khiến người đối diện xúc động.. Cầm lại có một bản tính cứng rắn, cao ngạo… làm người ta luôn thấy nhỏ bé trở lại khi đối diện với cô.
Đang lúc do dự, Siêu nghe có tiếng chuông reo, rồi chị Xuân Mai bước vào nói:
- Cậu Ba ơi! Cái cô bới tóc cao hôm nào đến tìm cậu nữa kìa.
Duy Trân! Chợt nhiên Siêu thấy mình như vớ được vàng. Nếu mà muốn có một cô gái đẹp ngồi cạnh trên xe để hóng mát, thì không ai thích hợp hơn Duy Trân.
Thế là Siêu quyết định sẽ lái xe đưa Trân ra ngoại ô hóng gió.
Hôm nay Trâng trang điểm thật đậm. Với chiếc áo hở vai màu đỏ, để lộ chiếc cổ và bờ vai trắng lộ cả con rãnh nhỏ trước ngực, trông thật hấp dẫn vô cùng. Trân lại mặc váy mỏng cùng màu – một trang phục khêu gợi!. Cả người Trân là một thanh nam châm nóng bỏng.
- Ồ tuyệt quá! Trân vừa ngồi vào xe là nói. Nàng hướng mắt ra cửa xe, gió thổi tung những sợi tóc ngắn làm khuôn mặt của nàng trở nên man dại kiểu BB – Tùng Siêu, anh oai quá. Tôi không ngờ anh lại biết lái xe, mà lại lái giỏi thế này.. Sao không đến Long Hải chơi.
Siêu ngẩn ra:
- Long Hải ở đâu?
- Long Hải là bãi tắm, mới được mở. Ít người biết đến lắm, vừa sạch vừa vắng. Ta đến đấy bơi đi? Hy vọng chuyến đi sẽ làm anh vui long.
- Nhưng đi ngả nào? – Siêu hỏi – Lúc còn sinh viên hình như tôi có đến qua đấy một lần bằng tàu hỏa chứ không đi bằng đường bộ.
Trân chỉ:
- Anh đi ra xa lộ, xong quẹo qua là đến. Đi đường này nhanh nhất.
- Nhưng bây giờ đã hai giờ rồi? – Siêu do dự nói – Đi mấy tiếng mới đến đấy? Tôi có trở về kịp không? Vả lại.. chúng ta nào có mang theo áo tắm đâu?
- Ối trời! – Trân nói như kêu lên- Anh thật khéo lo.. Áo tắm thì đến đấy mua, mướn thiếu gì? Trân nhích người tới sát Siêu hơn, hơi thở của Trân gần như phả vào mặt Siêu – Anh chua rời vú mẹ được ư? Cha mẹ dặn mỗi tối phải về nhà trình diện à? Bằng không bị đét đít, no đòn ư?
Siêu ngồi thẳng lưng. Chàng cảm thấy tự ái đầy mình, nhủ thầm:
- Ta đã ra trường, đã đi làm. Đường đường một đấng trượng phu thế này, độc lập thế này, sao lại còn rang buộc với cha mẹ? Và Siêu nhấn ga cho tăng tốc, quẹo qua con lộ mới mở hướng thẳng về phía xa lộ.
- Được rồi, ta đến Long Hải.
- Thế chứ! – Trân cười rạng rỡ - Thế mới tuyệt. Mỗi lần trời nóng – là tôi nghĩ ngay đến chuyện tới bờ biển bơi một lèo cho nó sướng. Và Trân đặt tay lên vai Siêu – Anh hết sẩy. Anh biết không, anh đẹp trai vô cùng.. mũi thẳng nè, cằm bạnh nè.. Rất đàn ông. Paul Newman. Anh có biết không? Ngay từ năm mười bốn tuổi tôi đã yêu Paul Newman.
Siêu cảm thấy người như phiêu diêu… Lúc nào cũng vậy, ở gần bên Trân, Siêu cũng cảm thấy như đang ở trên may. Đặc biệt lúc này được ngồi sát bên nàng, nghe tiếng nói êm như ru của nàng, Siêu càng bay bổng.
- Vậy mà bà chị thứ hai lại chê tôi xấu – Siêu cười nói – Chị ấy bảo tôi là có cái miệng xấu nhất, rộng toàng hoạc.
- Đàn ông miệng rộng mới sang chứ? – Trân nói như giải thích – Đâu phải đàn bà đâu mà miệng phải nhỏ.. anh xem ảnh mấy tài tử đóng phim xem, có người nào miệng nhỏ đâu? Tôi hả.. Tôi thì chỉ thích loại đàn ông miệng rộng thôi. Miệng rộng mới hấp dẫn.
Siêu ngẩn ra, chưa ai nói cho chàng biết chuyện đó. Chàng quay sang nhìn Trân. Đôi mắt cô ta như hai vì sao đang lấp lánh đang chăm chú nhìn chàng. Ánh mắt đó làm cho Siêu thấy bối rối.
Chiếc xe bắt đầu leo lên dốc núi. Do chưa có kinh nghiệm lái, nên Siêu không dám nghĩ vẩn vơ nữa. Chàng tập trung đầu óc quan sát con đường phía trước mặt.
Trân ngồi cạnh tựa lưng vào ghế mắt nhìn thẳng phía trước, va bắt đầu hát nho nhỏ. Đã có một thời Trân đi làm ca sĩ. Giọng hát tuy không tuyệt lắm nhưng cũng không đến nỗi nào. Nàng cất tiếng hát ngọt ngào:
Em đã chờ bao nhiêu hoàng hôn.
Em đã đợi bao nhiêu ngày dài
Đứng hỏi rằng sao em đợi mãi
Để mùa xuân buồn bã trôi qua
Bởi vì sao? Vì sao em biết?
Em đã chờ bao nhiêu hoàng hôn
Em đã đợi bao nhiêu ngày dài
Đừng hỏi rằng sao em đợi mãi
Để mùa xuân buồn bã trôi qua
Bởi vì sao? Vì sao anh biết?
Chưa một lần em gặp người thương
Mà tình yêu làm em say đắm
Mà tình yêu ngọt thắm con tim..
Siêu vừa lái xe vừa nghe hát, quên cả thời gian, không gian. Quên hết mọi thứ.. chỉ có tiếng hát và mùi nước hoa là hiện thực, còn tất cả là mơ, là mộng.
Xe đã bắt đầu thả dốc xuống bãi biển. Trước mắt là biển khơi vô tận. Nước biển như một tấm thảm xanh trải dài vô tận. Ở tận tít chân trời nhấp nhô những con tàu trắng. Nắng lấp lánh trên song nước. song biển rì rầm trên đá, bọt nước bắn lên như những vụn tuyết. đàn hải âu từ trên không từng đàn bổ nhào xuống nước bắt cá. Gió biển mát rượi từ ngoài khơi thổi lại dễ chịu vô cùng. Siêu cho xe chạy sát mé nước. Trân đã ngừng hát, nàng ngồi duỗi chân, nói như reo lên:
- Ồ biển! Biển tuyệt quá. Biển dễ thương vô cùng, nhất là những bãi cát trắng. Biển rì rào, biển đang hát.
Giọng nói của Trân thật ngây ngô, thật trẻ thơ làm Siêu bất giác quay lại nhìn.
Cuối cùng họ cũng đến được Long Hải. Bấy giờ đã năm giờ chiều.
Nắng trên bãi biển còn nóng, họ mua áo tắm, mua khăn rồi đi xuống biển. siêu phải ngẩn ngơ khi nhìn thân hình Trân. Trong chiếc áo tắm hai mảnh màu đen, với thân hình vệ nữ bốc lửa, Trân thật lôi cuốn, thật hấp dẫn. Nàng lúc này như một trái táo chín mọng
- Xuống tắm đi chứ, ông làm gì ngẩn ngơ vậy?
Trân vừa nói vừa kéo tay Siêu chạy xuống biển:
- Bộ xưa tới giờ ông chưa hề thấy đàn bà mặc đồ tắm ư?
Siêu như chợt tỉnh. Thấy rõ mình cù lần, nhìn Trân, chàng hiểu ngay, cô nàng đang thích thú với cái tần ngần do dự của chàng. Họ kéo nhau xuống nước, một cơn sóng to đang vào, kéo họ lên cao rồi đẩy xuống. Mình hai người đã sũng nước, không hẳn thế mà cả mặt và tóc cũng đều ướt. Hai người nhìn nhau cười. Sóng lại đổ ập vào. Sóng xô ngã Trân, đẩy Trân vào lòng Siêu. Tấm thân khêu gợi của nàng tì sát vào ngực Siêu làm Siêu thấy như có luồng nước nóng chảy khắp thân. Siêu vội buông Trân ra và giống như chú cá nược, chỉ trườn tới một cái chàng đã vượt một khoảng xa.
Siêu bắt đầu bơi. Từ bơi ngửa, bơi ếch đến bơi tự do. Làn da rám nắng của chàng bắt đầu ửng đỏ dưới nắng chiều.
Có tiếng Trân kêu phía sau:
- Sao anh lại bỏ rơi em một mình vậy?
Siêu quay lại bên Trân:
- Sao cô không bơi?
- Em không biết bơi, em đến đây chỉ để giỡn nước thôi.
- Ồ! Cô không biết bơi thật à?
- Vâng! – Trân nói một cách nũng nịu – Anh dạy em bơi được chứ? Con trai mà chả biết ga-lăng chút nào.
Lời của Trân khiến Siêu thấy mình đàn ông hơn. Chàng bắt đầu dạy Trân bơi. Một cuộc dạy bơi thế nào ấy, tấm than mềm mại của Trân trong tay Siêu làm tim chàng cứ đập mạnh. Chàng cảm thấy dễ chịu, ngây ngất trước cái diễm phúc mình đang có trong tay. Rồi mặt trời cũng từ từ lặn, rang chiều làm mặt bể như đỏ ửng.. Nhân viên cấp cứu đã thổi còi, yêu cầu mọi người kên bờ.
- Sao thế? Siêu ngạc nhiên – Họ không cho bơi nữa à?
- Vâng, vì trời tối rồi – Trần bước lên bờ, kéo theo Siêu – Anh không thấy là biển tối đen rồi ư?
- Chết rồi! – Siêu như sực nhớ ra – Ta phải thay đồ nhanh, còn phải trở về thành phố nữa.
- Sao vậy? – Trân vòng tay qua ôm lấy người Siêu, bộ ngực nàng kề sát người Siêu, hình như nó đang phập phồng – Tối nay ta không về thành phố được đâu.
Siêu vẫn không hiểu:
- Sao lại không về được?
- Anh không biết à? Con đường này rất nguy hiểm, đường thì quanh co, dốc lên dốc xuống, lại không có đèn đường. Ban đêm, xe hang lợi dụng đường vắng phóng xe chạy ẩu. Lúc trưa chạy qua, anh không thấy nó ghồ ghề khúc khuỷu sao? Đó là chưa nói anh mới học lái xe, chưa quen…. Em sợ lắm. Em không dám để anh đưa về thành phố trong đêm tối thế này đâu.
- Không về rồi sao? – Siêu có vẻ luýnh quýnh – Ngày mau tôi còn phải đi làm.. Vả lại, ở nhà cha mẹ sẽ hoảng lên tưởng là ngay trong ngày đầu lái xe tôi đã gặp tai nạn. Tại cô không biết, mẹ tôi, đụng tí là bà ấy sẽ đi báo cảnh sát ngay. Rồi suốt đêm nay bà ấy sẽ không chợp mắt vì lo lắng.
- Có gì khó đâu? Anh gọi dây nói về nhà cũng được vậy? Ở đây có điện thạoi đường dài về thành phố. Anh báo cho gia đình biết là anh đang ở bãi biển Long Hải, không về nhà kịp… Nói ở nhà xin phép sở cho anh nghỉ một hôm, có đơn giản như vậy mà cũng không hiểu, khổ quá, ông công tử bột, lần đầu tiên xa vú mẹ ơi!
Trân nói rồi nhìn thẳng vào mắt Siêu:
- Em nghĩ là, nếu mẹ anh biết chuyện anh định bỏ ra bốn tiếng đồng hồ lái xe vượt núi trong đêm tối thế này, chắc chắn người sẽ muốn anh ở lại ngủ, sang mai về còn hơn.
- À! – Siêu như hiểu ra, nhưng vẫn chưa hết bối rối – Nhưng mà… Tối nayta sẽ ngủ ở đâu?
- Ở đây thiếu gì chỗ ngủ. Ta có thể mướn một biệt thự nhỏ qua đêm – Trân nói, rồi nhìn lên hỏi – Anh đã từng thấy cảnh người đi đánh cá ban đêm chưa?
- Đánh cá đêm à?
Siêu hỏi mà không để tâm, vì chàng mải tính toán xem có nên quay về thành phố không?
- Long Hải là một bến cá, vì vậy ở đây phần lớn sống bằng nghề câu bắt cá biển. Tối anh ra ngoài này xem, trên bãi biển mênh mông sẽ có rất nhiều điểm sáng nhỏ, đó là ghe câu họ dung đèn để dụ bầy cá. Những điểm sang này giống như những vì sao trên trời, lung linh đẹp vô cùng.
- Thật ư?
- Thật chứ, nếu không tin anh cứ ra đây xem sẽ thấy ngay.
- Thôi được! Siêu nói, và không còn suy nghĩ gì hết. Lúc này chàng có vẻ phó mặc, chiều theo ý muốn của Trân – Chúng ta đi đặt phòng rồi đi gọi dây nói luôn.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Siêu đã liên hệ được điện thoại với gia đình. Sau đó họ đi đặt phòng nghỉ. Ở đây, khách sạn được cất thành từng căn hộ nhỏ. Mỗi căn hộ là một túp lều riêng rẽ ẩn mình trong vườn cây, khung cảnh thật hữu tình. Siêu lấy chìa khóa, mở cửa ngôi nhà mướn. Chàng chựng lại ngay, phòng thật hẹp với hai chiếc giường đơn nằm sát nhau và một buồng tắm nhỏ. Không có gì khác nữa hết. Siêu ngần ngừ một chút, nói:
- Để tôi đi mướn them một phòng khác cho Trân nhé?
- Sao anh lại sài xang như vậy? – Trân ngồi xuống giường, nhìn Siêu nói – Bộ anh muốn em một mình ngủ torng một ngôi nhà á? Anh nghe tiếng gì bên ngoài không? Tiếng gió hú, tiếng sóng biển rồi côn trùng kêu rền rĩ. Em sợ ma lắm, em không ở một mình đâu. Ô hay, anh này khờ quá!
Siêu nhìn Trân lúng túng:
- Vậy thì.. vậy thì… Siêu không biết phải giải quyết làm sao. Lúc bấy giờ, khuôn mặt của chàng có vẻ đần độn lắm – Làm sao bậy giờ đây?
- Sao anh lại thắc mắc như vậy? – Trân đứng lên vỗ vỗ vai Siêu nói - Ở đây có hai cái giường cơ mà? Chúng ta mỗi người sẽ ngủ một cái, em tin tưởng anh là được rồi.
Siêu không nói gì nữa, mặt chăm chăm nhìn Trân. Cô nàng vẫn mặc chiếc áo tám hai mảnh thật nhức mắt. Siêu không biết trong tình trạng này, bản than chàng có dám tin tưởng chính mình không nữa là…
Trân lại lên tiếng:
- Nhờ anh ra ngoài lấy hộ quần áo em vào được không? Mình mẩy em toàn là muối và cát không à, em cần phải tắm lại một chút.
Siêu như giật mình, thấy khù khờ vô cùng. Chàng vội bước nhanh ra ngoài. Con đường rất rộng, xe có thể chạy vào đậu ngay trước cửa nhà. Thế là Siêu cho xe vào tận bên trong, rồi mở cửa lấy quần áo của hai người mang vào.
Vừa đẩy cửa bước vào, Siêu lại ngẩn ra., tiếng nước chảy trong nhà tắm. Bộ áo bikini của Trân lại nằm vắt trên giường. Thì ra cô đã đi tắm. Siêu khép cửa lại, bước tới cửa sổ kéo rèm cho kín đáo một chút. Trong nhà tắm có tiếng hát nho nhỏ, hòa với tiếng nước chảy:
Khi em còn là con bé ngây thơ
Em thẫn thờ một mình ngoài cổng
Có chàng kỵ sĩ từ đâu đến
Chàng hỏi em đang đợi điều gì
Nếu lòng cô đơn, hãy cùng lên ngựa
Cả hai, sẽ cùng rong ruổi rừng xanh
Không do dự, em bước theo chàng
Nhưng một ngày chàng lại bỏ đi
Để em với những giọt nước mắt
Khi em còn là con bé ngây thơ
Một hôm em thẫn thờ ngoài cổng
Có chàng kỵ sĩ từ đâu đến
Chàng hỏi em đang đợi điều gì
Lòng trống trải hãy cùng lên ngựa
Ta chung vui rong ruổi đường xa
Em khờ dại bước theo tiếng gọi
Rồi một hôm chàng bỏ đi xa
Em thổn thức gọi mãi tên chàng
Trong những dòng nước mắt
Siêu đứng yên lặng, lắng nghe bài hát rời rạc, lắng nghe tiếng nước chảy, mà đầu lại tưởng tượng đến những hình ảnh đâu đâu.. Những hình ảnh trong phòng tắm!
Rồi tiếng hát ngưng lại, có tiếng hỏi vọng ra của Trân:
- Anh Siêu? Anh có ở ngoài đấy không?
Siêu giật mình, như người vừa bị bắt gặp quả tang vừa làm điều gì xấu hổ,chàng đỏ mặt lúng túng nói:
- Có, có, có đây… Tôi sẽ mang quần áo cô vào ngày.
Siêu vừa nói xong lại giật mình. Không biết có nên mang quần áo Trân vào đấy không? Nhưng vừa lúc đó, cửa phòng tắm xịch mở. Trân bước ra một cách thật tự nhiên. Siêu trố mắt, trên mình Trân chỉ có một chiếc khăn tắm mỏng. Nó lại không đủ lớn để che hết cơ thể của Trân. Cái nửa kín, nửa hở lại càng quyến rũ, lôi cuốn chàng. Siêu như ngẩn người ra, mắt ,ở to, tim thì đập mạnh, mà cổ lại rát bỏng.
- Ồ! – Trân mỉm cười bước tới, lấy tay vò vò mái tóc sủa Siêu. Bàn tay không còn giữ được khăn, làm một phần lại bị lệch đi – Xem này, tóc anh đầy cát với cát, sao không vào nhà tắm xối nước đi?
- Vâng, vâng! – Siêu ấp úng. Ta không hiểu có nên cởi áo đi vào nhà tắm như cô ta không. Thật tình chàng thấy không đủ can đảm. Siêu quơ vội áo sơmi và quần dài định đem theo vào phòng tắm.
- Ồ, anh làm gì thế? – Trân kêu lên – Anh mang quần áo vào trong đó làm gì? Chỗ đâu để?
Siêu giật mình nhìn kỹ, mới thấy cái nhà tắm nhỏ xíu, nền tráng xi măng, trên lợp lá, không có lấy chỗ móc áo cũng như móc khăn.
- Anh vào đấy trước đi. Tắm xong gọi một tiếng, là em sẽ mang khăn vào. Được chứ?
Siêu gật đầu, lung túng đặt quần áo lên giường. Chàng mặc quần đùi đi vào nhà tắm. Vặn vòi bong sen xả nước. Tắm mà Siêu vẫn không xua được bao ý nghĩ hỗn tạ trong đầu. Tắm thật lâu, chìm mình trong cái mát lạnh của nước nhưng Siêu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.
- Anh Siêu, anh tắm gì mà lâu thế?
- Xong rồi, xong rồi đây!
Siêu vội nói. Và mở một khe hở nhỏ, Trân đã đưa khăn vào. Tiếc một điều, chiếc khăn vừa mỏng, lại vừa nhỏ. Siêu choàng phần dưới, mà vẫn không thấy “an toàn” chút nào. Ra khỏi phòng tắm, Siêu càng bối rối hơn. Trân đang nằm trên giường, hình như không mặc quần áo, chỉ cuộn mình trong tấm chăn mỏng thôi.
Trân nói:
- Xin lỗi nhé, em buồn ngủ quá, em chợp mắt chút đây. Siêu trừng mắt nhìn Trân, nhìn tấm chăn mỏng. Bây giờ mùa hè, mặc dù phòng có gắn máy lạnh nhưng không hiểu sao, không khí trong phòng lại ngột ngạt quá.. Dưới tấm chăn mỏng kia, đường nét cơ thể của Trân vẫn lồ lộ, nhất là phần đùi. Màu trắng của thân thể nổi bật bên cạnh màu đỏ của chăn.
Siêu nuốt nước bọt bước tới, ngồi trên giường riêng của mình. Hai cái giường cách nhau có một tấc. Trân nằm đấy, hai tay để sau gáy. Phần vai trần nằm ngoài chăn. Chợt nhiên, Trân lại mở mắt ra,bằng cái nhìn như khiêu khích, cô nói giọng lững lờ:
- Anh … anh định làm gì thế?
Mắt Siêu như trợn trừng, chàng rụt rè đưa tay qua sờ nhẹ lên vai Trân, lên cổ Trân…
Trân cũng không kém, vòng tay qua bá lấy cổ Siêu, kéo chàng về phía mình. Siêu thụ động xê dịch người qua giường Trân. Đầu cúi xuống thấp. Mồ hôi trên lưng chàng đọng hột. Nóng quá.. nóng quá.
Chợt có tiếng hỏi củ Trân:
- Anh .. anh đã từng trải rồi chứ?
Siêu đỏ mặt, không dám thú nhận sự thật, chàng chỉ yên lặng
Trân nhìn Siêu với cái nhìn khiêu khích:
- Chưa phải không? Anh càng phải trân trọng nó. Con trai bây giờ giống anh hiếm lắm đấy.. Anh nên giữ đến ngày thành hôn
Trân nói mà thân hình loay hoay chờ đợi
Trễ quá rồi.. trễ quá rồi.. Đột nhiên Siêu không kiềm chế nổi, chàng cúi xuống.. tìm kiếm.. tìm kiếm.. tìm kiếm
Siêu nghe bên ngoài có tiếng gió thổi, tiếng lá reo, tiếng sóng biển, tiếng côn trùng rả rich và cả tiếng trái tim đập thình thịch. Tất cả những âm thanh đó như nuốt chửng lấy chàng, đẩy chàng đắm chìm trong cơn mê muội.
CHƯƠNG 10
Tối qua, Bội Cầm ngủ không yên giấc. Nàng cứ mãi nằm mơ. Khuôn mặt của cha, mẹ, em trai, bác sĩ… như cứ chờn vờn trước mặt. Cầm quay trở về sáu năm trước. Lúc Bác Sĩ Chung thảo luận với gia đình, là có nên giải phẫu cho Bội Hòa hay không? Mẹ thì cương quyết phản đối, cha lưỡng lự, chỉ có một mình Bội Cầm là đồng ý. Vì Cầm hiểu, nếu không giải phẫu thì sớm muộn gì Bội Hòa cũng chết. Chết một cách đau đớn. Giải phẫu may ra còn có hy vọng. Thế là Bội Cầm tán thành. Rồi Bội Hòa ngủ luôn trên bàn mổ, Bội Cầm phải chịu biết bao đay nghiến của mẹ. Và còn nhiều điều dồn dập khác xảy ra đối với nàng.
Cầm trở mình, trời nóng quá, lại không có một chút gió, khắp người mồ hôi vã ra như tắm.
Cầm lấy tay vuốt trán, trở gối ru giấc ngủ. Giấc ngủ chập chờn và cơn ác mộng khác lại đến. Những khuôn mặt mới lại xuất hiện. Tự Thanh, Chúc Vy, Tùng Siêu, Lâm duy, Duy Trân.. Cầm khổ sở lắc đầu xua đuổi … “Trưa nay tôi sẽ tới đón em” – Không được trưa nay tôi có hẹn. Có hẹn? Thôi tôi đi vậy” Rồi Tự Thanh đóng sầm cửa lại, đóng thật mạnh. Chiếc xe lao vút, Cầm ngẩn ngơ nhìn theo. Nhưng oái ăm thay, trưa hôm ấy, Siêu nào có đến. Một thanh niên ham chơi đâu có nhớ tới lời hứa …
Bỗng có tiếng reng reng. Thật vậy, tiếng reo rất to. Bội Cầm giật mình, tỉnh giấc mới biết điện thoại kêu vang – Điện thoại kêu trong đêm – Một điều tối kỵ, có thể làm ồn mẹ. Nhưng điện thoại được mắc cũng vì mẹ thôi. Bắc sĩ đã từng cảnh báo Cầm rằng, trong nhà có người bệnh như mẹ, thì cần phải có điện thoại, để bất cứ giờ phút nào, bất cứ tình huống nào, cũng có thể lien hệ với bệnh viện, với bộ phận cấp cứu. Điện thoại là sợi dây liên hệ sống còn…
Cầm nhỏm dậy nhấc ống nghe, nhìn vào đồng hồ. Mới năm giờ mười phút sáng, sao lại có điện thoại sớm thế này? Với giọng ngái ngủ, kèm theo hơi bực dọc, nàng nói:
- A lô! Ai đấy?
- Bội Cầm đấy phải không?
Môt giọng nói thật trẻ, thật quen thuộc Bội Cầm giật mình, tỉnh ngủ hẳn.
- Tùng Siêu?
- Vâng, tôi đây! – Tùng Siêu đáp, giọng nói có vẻ đặc biệt – Xin lỗi Cầm nhé.
- Có chuyện gì thế?
- Cầm có thể ra ngoài một chút được không?
- Ngay bây giờ à?
- Vâng – Tùng Siêu nói – Tôi đang ở ngoài này đây, trạm điện thoại công cộng trước ngõ của Cầm đây.
- Ngay đầu ngõ? – Bội Cầm ngạc nhiên – Cậu có biết bây giờ là mấy giờ không?
- Biết chứ, năm giờ mười phút sang. Tôi đã lái xe đi suốt đêm từ Logn hải về đây.
- Từ Long Hải? Cậu nói gì thế?
- Thì Cầm cứ ra đây – Siêu nói như van xin – Ra đây đi, tôi sẽ kể hết mọi thứ cho nghe. Điện thoại công cộng một pittong chỉ sử dụng được có ba phút, tôi chỉ có hai cái ở đây thôi, mau ra đây, tôi chờ nghen.
- Được rồi, tôi ran gay.
Và Bội Cầm đặt ống nghe xuống.
Hất chăn qua một bên. Cầm bước xuống giường, vội vã rửa mặt, nàng thay chiếc robe vàng viền nâu. Vết thương trên tay đã lành, để lại chiếc thẹo lớn, giống như con rít nằm vắt ngang trên tay. Bất giác Cầm nhớ đến cái hôm Siêu trễn hẹn không đến. Mới đây mà đã hai tuần không gặp mặt Siêu.
Bội Cầm bước ra cửa, khép cổng lại, Cầm thấy Siêu đứng dưới một cột điện bên đường. Bên cạnh anh là một chiếc xe con
Bội Cầm ngạc nhiên hỏi:
- Xe của ai thế?
- Xe tôi – Siêu nói và mở cửa xe – Của chị Cả và Chị Hai hùn lại mua cho. Cầm lên xe đi, chúng ta nói chuyện trên xe tiện hơn. Được chứ?
Bội Cầm ngoan ngoãn chui vào xe. Mùi nước hoa nực nồng. Xưa tới giờ, Cầm không sử dụng nước hoa nên không biết đây là loại nào, có điều mùi rất quen thuộc, đương nhiên không phải là mùi của chị em nhà họ Ngô rồi. tuy con nhà giàu, nhưng Bình với Doanh ít khi sử dụng đến mùi thơm nhân tạo. Vậy thì… Bội Cầm chợt hiểu chỉ có Trân thôi.
Cầm nghĩ, từ lúc Cầm giới thiệu Trân cho Siêu là Cầm không còn thấy Siêu săn đón nàng nữa. Cầm quay lại khẽ liếc về phía Siêu, khuôn mặt anh chàng buồn rầu rầu. Tại sao vậ? Bị Trân trửng giợn đem ra làm trò đùa ư? Có lẽ Siêu đã nếm mùi mèo vờn chuột. bội Cầm cắn nhẹ môi yên lặng.
Bên ngoài cửa xe, trời dã sáng, sương mù đang tan. Hôm nay có lẽ nắng ấm. Một ngày đẹp trời, Cầm nghĩ.
Siêu không nói gì hết, đột nhiên nổ máy xe.
- Ồ! Cầm ngạc nhiên – Cậu làm gì vậy? cậu định đưa tôi đi đâu?
- Tôi chỉ muốn tìm một chỗ vắng người một chút – Siêu hơi chau mày nói – Yên tâm, tôi không để Cầm trễ giờ dạy đâu. Tôi sẽ đưa Cầm trở về trường trước tám giờ.
Bội Cầm nhìn Siêu cười cười:
- Thứ bảy tuần trước là đã nghỉ hè rồi. Tôi không cần phải đến trường nữa. Sao dạo này đầu óc cậu để ở đâu vậy?
- Thế à? – Siêu nhìn Cầm bứt rứt – Tôi nghĩ là … Tôi bận quá không để ý gì hết, lại sai lầm, lại lỡ hẹn, à, vết thương hôm trước của Cầm lành chưa?
- Lành rồi. Bội Cầm nhìn thẳng về phía trước- Chỉ cần thời gian và biết cách chữa trị là mọi vết thương đều lành.
Siêu nhìn xuống tay Cầm:
- Đồng ý, nhưng dù sao vẫn để lại vết thẹo?
Bội Cầm thấy tức cười. Nàng cảm thấy trong lời nói của hai người vừa rồi như có chứa một ẩn dụ.
Siêu ngừng bên cạnh một hồ nước. Ở đây cảnh trí hoang vu, cây cỏ rậm rạp. Ngoài tiếng chuông chùa vọng lại và tiếng nước chảy róc rách đâu đó, hầu như không còn gì nữa hết. Cầm mở cửa xe, không khí thoáng hơn.
- Cậu gọi tôi ra đây làm gì? Cầm hỏi, trong lúc Siêu có vẻ đau khổ.
- Tôi nghĩ là.. tôi vừa phạm phải một tội lỗi, khó tha thứ
- Sao?
- Trưa hôm qua, Trân đến tìm tôi – Siêu nói, đầu cúi xuống – Cầm cũng biết là mấy hôm nay Trân cứ đến tìm tôi. Hết gọi dây nói đến công ty, lại trực tiếp tới nhà. Chúng tôi thường dùng cơm chung, thỉnh thoảng kéo nhau đi khiêu vũ. Trân nhảy rất khá, điệu nào cũng biết hơn cả tôi…
- Vâng! – Cầm nói – Ai chứ Trân thì tôi biết, cô ấy rất lịch thiệp, lanh lợi, có nghệ thuật giao tế… Tôi nghĩ có lẽ anh đã có được những ngày vui vẻ.
- Vâng, có một lúc như thế - Siêu thành thật nói – Nó giống như khi ta uống rượu hay hút thuốc nhiều, chợt nhiên thấy mọi thứ đều như bay bổng, mơ mơ màng màng và quên bẵng hết mọi thứ. Như quên chuyện hứa đưa Cầm đi thay thuốc cho vết thương.
- Tôi có trách gì cậu chuyện đó đâu? – Bội Cầm khẽ nói – Vả lại, tôi cũng đoán được có chuyện gì rồi.
Cầm nói mà chợt nhiên thấy buồn buồn. Chính vì nhớ cái hẹn của Siêu mà nàng đã từ chối một cái hẹn khác. Ngay từ khi Trân xuất hiện, Cầm đã linh cảm chuyện này sẽ kéo theo nhiều phức tạp. Vì không có một người đàn ông nào Trân muốn, mà thoát khỏi tay nàng. Và Cầm không phải buồn vì mất Siêu, nàng chỉ buồn một chút vì tự ái bị tổn thương. Có lẽ đó là một sự ganh tị rất đàn bà.
- Cậu không cần phải xin lỗi tôi – Cầm bình thản nói – Tôi xem cậu như một đứa em, chỉ cần cậu sống vui vẻ, thoải mái là tôi rất vui rồi.
Siêu trừng mắt nhìn Cầm:
- Cầm nói thật đấy chứ?
- Dĩ nhiên là nói thật.
Siêu yên lặng, ngả người ra sau ghế, mắt nhắm lại rồi thở dài.
Bội Cầm không hiểu hỏi:
- Cậu làm sao thế? Hôm nay cậu có vẻ lạ quá
Siêu cắn răng:
- Tôi đã mong là khi gặp tôi, Cầm sẽ lớn tiếng và mắng nhiếc một trận, Cầm phải ghen, phải cho tôi một tát tai hay một quả đấm. Vậy mà thất vọng quá… Cầm lại còn chúc mừng cho tôi.
Bội Cầm cười nhạt.
- Tôi đâu phải trẻ con. Vả lại, Tùng Siêu, cậu có quyền thụ hưởng niềm vui tuổi trẻ của cậu, cái đó không có gì xấu cả.
- Thế Cầm có biết tôi từ đâu về không?
- Thì từ Long Hải!? – Cầm nói ngay – Cậu đã cho tôi biết ban nãy, ít ra cũng phải..
- Bốn tiếng đồng hồ - Siêu cướp lời
- Bốn tiếng đồng hồ!? Vậy cũng có nghĩa là cậu phải chạy từ giữa khuya?
- Đúng thế! Trời nóng quá, chúng tôi đến Long Hải bơi. Rồi trời sụp tối, cô ấy bảo là đường quá nguy hiểm vào ban đêm, nên khuyên tôi ngủ lại, chúng tôi mướn một ngôi nhà nhỏ. Tôi cũng không ngờ nó chỉ có một phòng. T6oi định mướn thêm một căn phòng khác. Cô ta nói là cô ta sợ ma. Thế là.. thế là.. Ồ! Tôi không biết nói như vậy là đúng không. Vì thực ra, cô ấy cũng đã khuyên bảo tôi nên giữ gìn. Nhưng tôi không kiềm chế được. Tôi không giữ được mình.. Rõ ràng là tôi thất bại. Sau đó tôi thiếp đi, rồi tỉnh dậy. Có lẽ khoảng mười hai giờ khuya. Tôi mở mắt ra nhìn, thấy Trân ngủ mà vẫn cười. Một nụ cười chiến thắng. Tôi ngồi dậy và chợt hiểu ra. Tôi như bị tạt một gáo nước lạnh vào đầu. Tôi biết một cách rõ ràng là tôi chỉ là một thằng con nít mới lớn, một thằngngu bị người ta đem ra đùa như một thứ đồ chơi. Tôi tự hỏi: Chuyện gì đã xảy ra, cò phải vì tình yêu không? Rồi tự mình trả lời. Không, không phải, hoàn toàn không phải. Nhất là khi tôi ngồi dậy, nhìn dáng cô ta nằm. Tôi chợt thấy kinh tởm, xấu xa làm sao! Một người đàn ông trước khi ôm được người đàn bà trong vòng tay, họ khao khát, mê hoặc, nhưng khi đã đạt được mục đích rồi, lại thấy ghê tởm. Như vậy là sao? Tại sao? Có một điều tôi hiểu rõ hơn ai hết là, tôi đã trúng kế. Nói vậy, chắc cũng không công bình lắm, ai bảo tôi nhảy vào? Chính tôi cơ mà? Tôi chợt thấy ghê tởm chính mình. Bấy lâu nay, tôi cứ ngây thơ, tự hứa sẽ cố gắng giữ mình. Tôi đã giữ được như vậy, phần lớn vì bản tính nhút nhát, rụt rè. Và vì tôi tin tưởng là linh hồn và thể xác là một. Phải giữ cho nó thuần khiết. Thế mà tối hôm qua, tôi đã để cho mọi thứ bị hủy hoại cả. Tôi vừa giận vừa tức, tôi đang bị mặc cảm phạm tội. Tôi không hiểu sao mình lại có thể chung đụng dễ dàng như vậy. Thế là, tôi đánh thức cô ta dậy, bảo mặc quần áo và lái xe một mạch về đây. Bảo cô ta ở nhà cô ta và chạy đến tìm Cầm ngay, tìm Cầm để nói hết…
Bội Cầm nhìn Siêu. Câu chuyện Siêu kể làm nàng đỏ mặt:
- Sao lại kể chuyện này cho tôi nghe, và để làm gì?
- Vì Cầm đã từng nói …..là tôi chưa trưởng thành!
- Thế à?
Cầm bối rối, trong khi Siêu có vẻ thành khẩn:
Cậu Siêu, cậu còn quá ngây thơ, đơn giản và hiền lành quá. Cậu chưa yêu nên chưa hiểu cạn kẽ thế nào là yêu. Cậu tưởng là cậu đã yêu tôi, thật ra thì tình cảm mà cậu dành cho tôi, chẳng qua chỉ là một thứ tình cảm bao trùm mà Siêu đã dành cho Tùng Bình, Tùng Doanh và Tùng Tâm. Khác một chút là tôi không phải chị em ruột của cậu. Nói khác đi, tình cảm đó như một sự pha trộn giữa tình chị em và tình bạn. Chỉ có thế thôi. Cậu nghĩ cho kỹ sẽ thấy ngay, trong quá trình trưởng thành của mỗi người đều có một số bí mật. Những bí mật đó không tiện kể lại cho cha mẹ, chị em nghe, chỉ có thể kể lại cho bạn bè. Và tôi, tôi là một người bạn được Siêu coi như là tốt. Cậu đã coi tôi như một thứ tri kỷ và không giấu giếm gì tôi.
Siêu cúi đầu nhìn chiếc tay lài trước mặt, lòng bâng khuâng. Lời nói của Cầm có cái gì rất đúng mà không đúng. Không hiểu sao, Siêu lại thở dài:
- Tóm lại … là trong mắt Cầm, tôi chẳng có lấy một ký lô nào cả? Cầm không dành được cho tôi tí ti tình cảm nào cả ư?
Bội Cầm đỏ mặt, Cầm nói một cách thật lòng:
- Không hẳn … vì có lúc cậu đã làm cho tôi cảm động đấy chứ!
- Bao giờ thế?
- Lúc mà… thôi không thể nói đâu. – Bội Cầm lắc đầu nói – Nếu có cái lúc đó đi chăng nữa, thì tôi cũng nghĩ là .. cậu yêu rất cuồng nhiệt nhưng đơn giản. Tình thương của tôi dành cho cậu còn cao cả hơn tình yêu
- Nghĩa là … tôi đã khiến cho nó bị tan vỡ?
- Không. Thế mới đúng, tình yêu khác với sự cảm thông và thương hại. – Bội Cầm chợt vỗ nhẹ lên đùi Siêu nói – Cậu Siêu, nghe tôi nói này.
- Thế nào?
- Tốt nhất cậu nên tránh xa Trân một chút – Cầm ngập ngừng nói. Tôi sợ là…
- Sợ gì?
- Sợ cậu sẽ trở thành một con cá béo.. Cậu không thấy là cô ấy đang thả câu sao? Đừng để bị mắc câu. Tôi sợ cậu không đủ bản lĩnh trước sự cám dỗ của cô ấy
Siêu có vẻ rầu rĩ.
- Đừng có vẻ nản như vậy! – Bội Cầm cười động viên – Tôi dám cá là một ngày nào đó, sẽ có một cô gái làm cậu thật sự xiêu lòng. Và bấy giờ cậu sẽ hiểu thế nào là tình yêu. Lúc đó cậu sẽ cảm ơn những điều tôi nói hôm nay. Thật đấy cậu Siêu ạ, ngày đó rồi sẽ đến.
Siêu cắn môi yên lặng.
Bội Cầm nhìn vào đồng hồ, nhanh quá, mới đây mà đã chín giờ rưỡi. Cầm giật mình, có lẽ ở nhà cha đang lo không biết Cầm đi đâu, nàng vội vỗ lên ta Siêu, nói:
- Nhờ cậu đưa hộ tôi về nhà, bằng không cha tôi không biết tại sao tôi đột nhiên bị mất tích thì nguy quá.
Siêu thở dài, cho xe nổ máy. Trên đường về, cả hai không nói với nhau lời nào cả. Thỉnh thoảng, Siêu có liếc sang Cầm. Bội Cầm ngồi đấy, nghiêm nghị, bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cầm nói đúng, rõ ràng đã ái mộ, chime ngưỡng, sung bái quá, nhưng cái đó không hẳn là tình yêu.. Chợt nhiên, Siêu có cảm giác như mình giống như con nhộng. Qua một đêm mà mọi sự đã đổi khác. Nhộng đã biến thành bướm. Bội Cầm đẹp, trang nhã, đứng đắn, còn Trân – Trân giống như một thực thể bị lôi cuốn, đòi hỏi thỏa mãn. Nếu so sánh cả hai, thì rõ ràng Trân phải như “phần xác” còn Bội Cầm là phần “hồn.
Xe đã chạy tới hẻm nhà Cầm, đột nhiên Cầm đưa tay ngăn lại:
- Cậu hãy ngừng xe ở đây.
Cầm nói, Siêu không hiểu nhưng cũng thắng lại.
- Chuyện gì thế?
Siêu hỏi và hướng mắt theo cái nhìn của Cầm. Trước cửa nhà Cầm có một chiếc xe Mercedes màu đen. Chuyện gì đã xảy ra thế? Bệnh mẹ Cầm trở nặng, xe đến để đưa đi bệnh viện ư? Nhưng nếu thế thì tại sao sử dụng xe Mercedes?
Trog lúc Siêu còn phân vân, thì Cầm đã bước xuống. Siêu không yên tâm lái xe tấp vào lề, rôi cũng bước theo. Đến gần Siêu mới thấy, trên xe còn có một bác tài mặc đồng phục trắng. Ai vậy? Không lẽ một tay có máu mặt nào đó đến tìm Cầm?
Cửa mở rộng, Bội Cầm bước tới gật đầu chào ông Lưu rồi lách mình vào trong. Không hiểu sao Cầm thấy tim như đập mạnh. Vừa tới nhà, Cầm đã thấy cha đang đứng nói chuyện với Chúc Vy. Hôm nay Chúc Vy mặc áo trắng, tóc xõa dài. Nàng đang đứng quay mặt vào trong nhà nên không thấy Cầm.
- Nhờ ông nói lại với cô giáo là con có đến đây, con sẽ mang thêm nhiều hoa nữa cho cô giáo.
Bấy giờ Cầm mới để ý thấy rằng sân đầy hoa từ cúc, thược dược, mãn đình hồng, tiên đan… cả kim trản hoa nữa.
- Chúc Vy!
Cầm gọi, Chúc Vy quay đầu lại, mắt long lanh:
- Cô giáo.
Và lập tức cô bé bước tới nắm chặt tay Cầm với nụ cười:
- Em cảm ơn cô, cảm ơn cô vô cùng, nhưng tại sao cô giáo không đến nhà em chơi? Mặc dù không còn dạy, nhưng em vẫn nhớ cô quá. Không phải chỉ một mình em mà cả nhà em đấy. Nội nè, vú Ngô nè..cha em bảo mang một số hoa này đến cho cô. Người nói đứng quên chậu kim trản hoa đấy.
- À! – Bội Cầm nhìn hoa với một chút cảm xúc lộ hẳn trên mặt.
Chúc Vy đã mang mấy chậu hoa đến trước mặt nàng, trong đó có một chậu có lá như cỏ nhưng lại màu vàng anh, Chúc Vy đặt chậu hoa này cạnh chậu hoa kim trản nói:
- Đây là chậu kim ngũ thảo. Cha bảo em mang đến cho cô. Không hiểu sao cha em đã lục được ở đâu một quyển sách nói về hoa, cha bảo kim ngũ thảo tượng trưng cho sự cao ngạo, còn kim trản hoa lại có nghĩa là không tốt, nó tượng trưng cho sự biệt ly. Lúc đầu cha nói, thôi đừng đem cho cô kim trản hoa. Nhưng sau đó không biết suy nghĩ thế nào, người lại bảo em mang theo, nhưng dặn là phải đặt kim ngũ thảo và kim trản hoa cạnh nhau. Em không hiểu cha làm vậy với ý nghĩa gì. Em hỏi, thì cha nói: Cha muốn xin lỗi cô. Và nếu cô nhận cả hai chậu hoa này có nghĩa là cô đã chấp nhận lời xin lỗi đó.. Giọng nói của Chúc Vy líu lo như chim –Vậy thì cô nhận đi nhé. Cô biết đấy.. Cha em tuy là hơi cao ngạo, nhưng ông ấy rất tốt. Chưa bao giờ em thấy cha chịu xuống nước xin lỗi ai cả. Nhưng với cô, thì hoàn toàn khác, cô là một ngoại lệ. Và như vậy, đủ thấy tình cảm của cha dành cho cô như thế nào rồi. Cô đừng giận cha em nữa nhé!
Bội Cầm ngẩn ra, thật sự ngẩn ra. Nàng nhìn hai chậu hoa trước mặt. Điều đó có ý nghĩa là: “Giã biệt nhé! Cao ngạo!” Cầm nhìn Chúc Vy, lòng chợt bối rối: “Giã biệt! Cao ngạo!” Ý ông ta muốn gì? Luật sư Thanh đã thấu hiểu ý nghĩ của ta, thấy được cái thái độ phản kháng của ta, sự trịch thượng của ông ấy! Xin lỗi! Ông ta mà cũng biết xin lỗi nữa ư? Không! Sự cao ngạo là một chứng bệnh bất trị, rõ ràng như thế.. và cũng chính vì thế mà luật sư mới phái Chúc Vy đến đây.
Bàn tay Chúc Vy vẫn nắm lấy tay Bội Cầm. Chiếc áo dài thướt tha của cô bé bay trong gió. Mái tóc dài, đôi mắt đen nhánh kia đang nhìn Cầm với sự thích thú:
- Cô không giận cha em nữa chú? Cô nhận cả hai chậu hoa kia nghe? Cha nói chỉ cần em mang đến là chắc chắn cô sẽ không từ chối.
- Tại sao vậy?
- Bởi vì.. Chúc Vy kéo dài giọng nói một cách thỏa mãn – vì cô tốt, cô yêu am, cô không muốn em mãi va đầu vào thất bại.
Bội Cầm giật mình, nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô bé mà yên lặng. Không phải chỉ có nàng mà có một người đứng ở phía sau cũng đang ngẩn ngơ. Đó là Tùng Siêu. Chàng có cảm giác như đang lạc vào một thế giới không thực. Ở đó có cô tiên nữ giữa khung trời ngập đầy nắng mai, đầy tiếng chim hót. Cô tiên nữ đã làm trái tm chàng xao xuyến, bàng hoàng – một niềm xao xuyến rất thánh thiện như đức tin, hoàn toàn khác với những xao động khi chàng đứng trước Trân
Ngô Tùng Siêu mới tậu được một chiếc xe mới. Đó không phải là loại xe hai bánh mà là bốn bánh hiệu Four-Carena
Chiếc xe được mua bởi tiền mẹ, chị Tùng Bình và Tùng Doanh. Đúng ra lúc đầu như lời ông anh rể Lê Bằng Viễn nói. Dù gì thì cũng mua xe, không mua thì thôi mà mua thì nên chọn loại tốt một chút như Mustang chẳng hạn.
Nhưng Tùng siêu thật thà bảo:
- Lấy tiền của quý vị mua xe là một điều áy náy. Với em có xe chạy được là tốt rồi. Riêng phần tiền đó, coi như em mượn, bao giờ bán được bản quyền thiết kế đồ án, em sẽ hoàn lại, chỉ mong quý vị đừng tính tiền lãi là được rối.
Và như vậy, Siêu đã mua chiếc Carena thay vì Mustang. Dù sao Siêu cũng còn nghèo. Có xế hộp đã là điều quý!
- Thôi, đủ rồi, đủ rồi! – Chị Tùng Bình nói – Đã xuất tiền mua xe cho cậu, ai lại còn ý định đòi lại chứ? E ơi! Lại còn tính lãi nữa chứ! Vả lại, cậu cũng đừng nghĩ chúng tôi bỏ tiền ra mua xe bốn bánh cho cậu là cưng cậu đâu. Chẳng qua vì chúng tôi không yên khi thấy mẹ cứ thấp thỏm, cứ niệm phật mỗi lần thấy cậu kéo chiếc xe gắn máy cà tàng ra chạy thục mạng giữa rừng xe thành phố. Ngày nào cậu về trễ một chút là cổ mẹ dài ra.. Cũng may là chiếc xe mô tô của cậu bị lấy cắp, chúng tôi mới có dịp mua xe hơi cho cậu. Cậu có bổn phận nối dõi tông đường cho nhà họ Ngô. Cậu là cục vàng sống. Nếu cậu là người hiếu thảo, thì cậu chịu khó lái xe kỹ một chút, chạy chậm một chút, cho bà mẹ tôi yên tâm là được rồi.
Tùng Siêu lè lưỡi với bà chị cả:
- Như điều chị nói thì chiếc xe này không phải là mua cho em mà là mua cho mẹ? Vậy hả? Vậy thì em khỏi phải hoàn tiền lại, cũng không cần cảm ơn nữa phải không? Sớm biết thế này, em đã mua ngay chiếc Mustang có phải oách hơn không!
- Cậu muốn Mustang à! – Tùng Doanh chen vào – Tôi thấy cậu thích Mercedes hơn chứ?
Tùng Siêu nhún vai:
- Không, không.Em không thích đâu, loại xe đó dành cho quan chức cao cấp, cho mấy ông già ham tỏ ra bệ vệ, cần có tài xế đón đưa. Em mà ngồi trong chiếc Mercedes không chừng người ta lại tưởng em là tài xế còn khổ hơn, đâu còn “làm ăn” gì được.
Cô gái út Tùng Tâm đứng cạnh nãy giờ góp ý:
- Thật đấy, nhìn mặt anh là giống như bác tài thôi.
Tùng Siêu trợn mắt:
- Đừng có nói xấu tao nhé.
Tùng Bình thay đổi đề tài, cô nghiêm chỉnh nói:
- Thôi đừng có cà rỡn nữa. Xe đã kéo về rồi, mà mi có bằng lái chưa chứ?
- Sao lại chưa? Tùng Siêu móc ví ra – Bộ chị quên rồi sao? Năm học thứ ba đại học, em thi lấy bằng lái. Bấy giờ cha đã cương quyết không cho mua xe, làm em bực mình vô cùng.
- Cha không cho mua là đúng – Tùng Doanh nói – Cha sợ cậu học đòi thói công tử bột. Ai đời mới là sinh viên mà bày đặt có xe hơi riêng.
- Hứ! – Tùng Tâm nguýt Siêu một cái, nói với Doanh – Vậy chứ bây giờ chị nhìn anh Siêu xem. Không phải công tử bột thì là gì chứ? Mặt còn búng ra sữa kìa.
- Ối giời – Siêu bước tới kéo lấy tóc mai của Tâm – Tồi mi ganh à, được rồi, bao giờ tao kiếm đủ tiền sẽ mua cho mi một chiếc xe khác!
- Cảm ơn, xe của anh đi khôngcòn chưa đủ tiền phải nhờ đến hai bà chị tôi, nói như anh tết Maroc mới có.
Tùng Siêu nói tỉnh bơ:
- Thì tới phiên em phải nhờ anh chứ?
Bình và Doanh không làm sao nhịn được cười. Hôm nay ngày chủ nhật, cả hai cô gái nhà họ Ngô đều có mặt ở nhà. Lê Bằng Viễn thì sẵn dịp mang xe đến cho Siêu.
Tự ái làm Siêu xấu hổ, nhưng rồi cái không khí vui tươi cũng đẩy cái xấu hổ đó đi thật xa. Có xe, ngay sáng sớm, Siêu đã nhảy lên lái xe đi vòng vòng qua các khu phố gần đấy hơn hai mươi vòng. Bây giờ, sau bữa cơm trưa, Siêu lại thấy ngứa ngáy, chàng chỉ muốn nhảy phóc vào xe chạy một lèo nữa. Đến tìm Bội Cầm vậy, cùng cô ấy đi hóng mát. Nhưng rồi Siêu lại thấy ngại. Chàng sợ thái độ “lạnh lùng kẻ cả” của Cầm.Cầm cũng không vui trước món quà hậu hĩ của bà chị cho Siêu. Nghĩ tới Bội Cầm, chợt Siêu cảm thấy như lâu lắm rồi mình không hề gặp người con gái đó. Không có xe gắn máy, mọi chuyện trở nên khó khăn. Bội Cầm…Một cô gái khó hiểu. Với cái bề ngoài yếu đuối, dễ khiến người đối diện xúc động.. Cầm lại có một bản tính cứng rắn, cao ngạo… làm người ta luôn thấy nhỏ bé trở lại khi đối diện với cô.
Đang lúc do dự, Siêu nghe có tiếng chuông reo, rồi chị Xuân Mai bước vào nói:
- Cậu Ba ơi! Cái cô bới tóc cao hôm nào đến tìm cậu nữa kìa.
Duy Trân! Chợt nhiên Siêu thấy mình như vớ được vàng. Nếu mà muốn có một cô gái đẹp ngồi cạnh trên xe để hóng mát, thì không ai thích hợp hơn Duy Trân.
Thế là Siêu quyết định sẽ lái xe đưa Trân ra ngoại ô hóng gió.
Hôm nay Trâng trang điểm thật đậm. Với chiếc áo hở vai màu đỏ, để lộ chiếc cổ và bờ vai trắng lộ cả con rãnh nhỏ trước ngực, trông thật hấp dẫn vô cùng. Trân lại mặc váy mỏng cùng màu – một trang phục khêu gợi!. Cả người Trân là một thanh nam châm nóng bỏng.
- Ồ tuyệt quá! Trân vừa ngồi vào xe là nói. Nàng hướng mắt ra cửa xe, gió thổi tung những sợi tóc ngắn làm khuôn mặt của nàng trở nên man dại kiểu BB – Tùng Siêu, anh oai quá. Tôi không ngờ anh lại biết lái xe, mà lại lái giỏi thế này.. Sao không đến Long Hải chơi.
Siêu ngẩn ra:
- Long Hải ở đâu?
- Long Hải là bãi tắm, mới được mở. Ít người biết đến lắm, vừa sạch vừa vắng. Ta đến đấy bơi đi? Hy vọng chuyến đi sẽ làm anh vui long.
- Nhưng đi ngả nào? – Siêu hỏi – Lúc còn sinh viên hình như tôi có đến qua đấy một lần bằng tàu hỏa chứ không đi bằng đường bộ.
Trân chỉ:
- Anh đi ra xa lộ, xong quẹo qua là đến. Đi đường này nhanh nhất.
- Nhưng bây giờ đã hai giờ rồi? – Siêu do dự nói – Đi mấy tiếng mới đến đấy? Tôi có trở về kịp không? Vả lại.. chúng ta nào có mang theo áo tắm đâu?
- Ối trời! – Trân nói như kêu lên- Anh thật khéo lo.. Áo tắm thì đến đấy mua, mướn thiếu gì? Trân nhích người tới sát Siêu hơn, hơi thở của Trân gần như phả vào mặt Siêu – Anh chua rời vú mẹ được ư? Cha mẹ dặn mỗi tối phải về nhà trình diện à? Bằng không bị đét đít, no đòn ư?
Siêu ngồi thẳng lưng. Chàng cảm thấy tự ái đầy mình, nhủ thầm:
- Ta đã ra trường, đã đi làm. Đường đường một đấng trượng phu thế này, độc lập thế này, sao lại còn rang buộc với cha mẹ? Và Siêu nhấn ga cho tăng tốc, quẹo qua con lộ mới mở hướng thẳng về phía xa lộ.
- Được rồi, ta đến Long Hải.
- Thế chứ! – Trân cười rạng rỡ - Thế mới tuyệt. Mỗi lần trời nóng – là tôi nghĩ ngay đến chuyện tới bờ biển bơi một lèo cho nó sướng. Và Trân đặt tay lên vai Siêu – Anh hết sẩy. Anh biết không, anh đẹp trai vô cùng.. mũi thẳng nè, cằm bạnh nè.. Rất đàn ông. Paul Newman. Anh có biết không? Ngay từ năm mười bốn tuổi tôi đã yêu Paul Newman.
Siêu cảm thấy người như phiêu diêu… Lúc nào cũng vậy, ở gần bên Trân, Siêu cũng cảm thấy như đang ở trên may. Đặc biệt lúc này được ngồi sát bên nàng, nghe tiếng nói êm như ru của nàng, Siêu càng bay bổng.
- Vậy mà bà chị thứ hai lại chê tôi xấu – Siêu cười nói – Chị ấy bảo tôi là có cái miệng xấu nhất, rộng toàng hoạc.
- Đàn ông miệng rộng mới sang chứ? – Trân nói như giải thích – Đâu phải đàn bà đâu mà miệng phải nhỏ.. anh xem ảnh mấy tài tử đóng phim xem, có người nào miệng nhỏ đâu? Tôi hả.. Tôi thì chỉ thích loại đàn ông miệng rộng thôi. Miệng rộng mới hấp dẫn.
Siêu ngẩn ra, chưa ai nói cho chàng biết chuyện đó. Chàng quay sang nhìn Trân. Đôi mắt cô ta như hai vì sao đang lấp lánh đang chăm chú nhìn chàng. Ánh mắt đó làm cho Siêu thấy bối rối.
Chiếc xe bắt đầu leo lên dốc núi. Do chưa có kinh nghiệm lái, nên Siêu không dám nghĩ vẩn vơ nữa. Chàng tập trung đầu óc quan sát con đường phía trước mặt.
Trân ngồi cạnh tựa lưng vào ghế mắt nhìn thẳng phía trước, va bắt đầu hát nho nhỏ. Đã có một thời Trân đi làm ca sĩ. Giọng hát tuy không tuyệt lắm nhưng cũng không đến nỗi nào. Nàng cất tiếng hát ngọt ngào:
Em đã chờ bao nhiêu hoàng hôn.
Em đã đợi bao nhiêu ngày dài
Đứng hỏi rằng sao em đợi mãi
Để mùa xuân buồn bã trôi qua
Bởi vì sao? Vì sao em biết?
Em đã chờ bao nhiêu hoàng hôn
Em đã đợi bao nhiêu ngày dài
Đừng hỏi rằng sao em đợi mãi
Để mùa xuân buồn bã trôi qua
Bởi vì sao? Vì sao anh biết?
Chưa một lần em gặp người thương
Mà tình yêu làm em say đắm
Mà tình yêu ngọt thắm con tim..
Siêu vừa lái xe vừa nghe hát, quên cả thời gian, không gian. Quên hết mọi thứ.. chỉ có tiếng hát và mùi nước hoa là hiện thực, còn tất cả là mơ, là mộng.
Xe đã bắt đầu thả dốc xuống bãi biển. Trước mắt là biển khơi vô tận. Nước biển như một tấm thảm xanh trải dài vô tận. Ở tận tít chân trời nhấp nhô những con tàu trắng. Nắng lấp lánh trên song nước. song biển rì rầm trên đá, bọt nước bắn lên như những vụn tuyết. đàn hải âu từ trên không từng đàn bổ nhào xuống nước bắt cá. Gió biển mát rượi từ ngoài khơi thổi lại dễ chịu vô cùng. Siêu cho xe chạy sát mé nước. Trân đã ngừng hát, nàng ngồi duỗi chân, nói như reo lên:
- Ồ biển! Biển tuyệt quá. Biển dễ thương vô cùng, nhất là những bãi cát trắng. Biển rì rào, biển đang hát.
Giọng nói của Trân thật ngây ngô, thật trẻ thơ làm Siêu bất giác quay lại nhìn.
Cuối cùng họ cũng đến được Long Hải. Bấy giờ đã năm giờ chiều.
Nắng trên bãi biển còn nóng, họ mua áo tắm, mua khăn rồi đi xuống biển. siêu phải ngẩn ngơ khi nhìn thân hình Trân. Trong chiếc áo tắm hai mảnh màu đen, với thân hình vệ nữ bốc lửa, Trân thật lôi cuốn, thật hấp dẫn. Nàng lúc này như một trái táo chín mọng
- Xuống tắm đi chứ, ông làm gì ngẩn ngơ vậy?
Trân vừa nói vừa kéo tay Siêu chạy xuống biển:
- Bộ xưa tới giờ ông chưa hề thấy đàn bà mặc đồ tắm ư?
Siêu như chợt tỉnh. Thấy rõ mình cù lần, nhìn Trân, chàng hiểu ngay, cô nàng đang thích thú với cái tần ngần do dự của chàng. Họ kéo nhau xuống nước, một cơn sóng to đang vào, kéo họ lên cao rồi đẩy xuống. Mình hai người đã sũng nước, không hẳn thế mà cả mặt và tóc cũng đều ướt. Hai người nhìn nhau cười. Sóng lại đổ ập vào. Sóng xô ngã Trân, đẩy Trân vào lòng Siêu. Tấm thân khêu gợi của nàng tì sát vào ngực Siêu làm Siêu thấy như có luồng nước nóng chảy khắp thân. Siêu vội buông Trân ra và giống như chú cá nược, chỉ trườn tới một cái chàng đã vượt một khoảng xa.
Siêu bắt đầu bơi. Từ bơi ngửa, bơi ếch đến bơi tự do. Làn da rám nắng của chàng bắt đầu ửng đỏ dưới nắng chiều.
Có tiếng Trân kêu phía sau:
- Sao anh lại bỏ rơi em một mình vậy?
Siêu quay lại bên Trân:
- Sao cô không bơi?
- Em không biết bơi, em đến đây chỉ để giỡn nước thôi.
- Ồ! Cô không biết bơi thật à?
- Vâng! – Trân nói một cách nũng nịu – Anh dạy em bơi được chứ? Con trai mà chả biết ga-lăng chút nào.
Lời của Trân khiến Siêu thấy mình đàn ông hơn. Chàng bắt đầu dạy Trân bơi. Một cuộc dạy bơi thế nào ấy, tấm than mềm mại của Trân trong tay Siêu làm tim chàng cứ đập mạnh. Chàng cảm thấy dễ chịu, ngây ngất trước cái diễm phúc mình đang có trong tay. Rồi mặt trời cũng từ từ lặn, rang chiều làm mặt bể như đỏ ửng.. Nhân viên cấp cứu đã thổi còi, yêu cầu mọi người kên bờ.
- Sao thế? Siêu ngạc nhiên – Họ không cho bơi nữa à?
- Vâng, vì trời tối rồi – Trần bước lên bờ, kéo theo Siêu – Anh không thấy là biển tối đen rồi ư?
- Chết rồi! – Siêu như sực nhớ ra – Ta phải thay đồ nhanh, còn phải trở về thành phố nữa.
- Sao vậy? – Trân vòng tay qua ôm lấy người Siêu, bộ ngực nàng kề sát người Siêu, hình như nó đang phập phồng – Tối nay ta không về thành phố được đâu.
Siêu vẫn không hiểu:
- Sao lại không về được?
- Anh không biết à? Con đường này rất nguy hiểm, đường thì quanh co, dốc lên dốc xuống, lại không có đèn đường. Ban đêm, xe hang lợi dụng đường vắng phóng xe chạy ẩu. Lúc trưa chạy qua, anh không thấy nó ghồ ghề khúc khuỷu sao? Đó là chưa nói anh mới học lái xe, chưa quen…. Em sợ lắm. Em không dám để anh đưa về thành phố trong đêm tối thế này đâu.
- Không về rồi sao? – Siêu có vẻ luýnh quýnh – Ngày mau tôi còn phải đi làm.. Vả lại, ở nhà cha mẹ sẽ hoảng lên tưởng là ngay trong ngày đầu lái xe tôi đã gặp tai nạn. Tại cô không biết, mẹ tôi, đụng tí là bà ấy sẽ đi báo cảnh sát ngay. Rồi suốt đêm nay bà ấy sẽ không chợp mắt vì lo lắng.
- Có gì khó đâu? Anh gọi dây nói về nhà cũng được vậy? Ở đây có điện thạoi đường dài về thành phố. Anh báo cho gia đình biết là anh đang ở bãi biển Long Hải, không về nhà kịp… Nói ở nhà xin phép sở cho anh nghỉ một hôm, có đơn giản như vậy mà cũng không hiểu, khổ quá, ông công tử bột, lần đầu tiên xa vú mẹ ơi!
Trân nói rồi nhìn thẳng vào mắt Siêu:
- Em nghĩ là, nếu mẹ anh biết chuyện anh định bỏ ra bốn tiếng đồng hồ lái xe vượt núi trong đêm tối thế này, chắc chắn người sẽ muốn anh ở lại ngủ, sang mai về còn hơn.
- À! – Siêu như hiểu ra, nhưng vẫn chưa hết bối rối – Nhưng mà… Tối nayta sẽ ngủ ở đâu?
- Ở đây thiếu gì chỗ ngủ. Ta có thể mướn một biệt thự nhỏ qua đêm – Trân nói, rồi nhìn lên hỏi – Anh đã từng thấy cảnh người đi đánh cá ban đêm chưa?
- Đánh cá đêm à?
Siêu hỏi mà không để tâm, vì chàng mải tính toán xem có nên quay về thành phố không?
- Long Hải là một bến cá, vì vậy ở đây phần lớn sống bằng nghề câu bắt cá biển. Tối anh ra ngoài này xem, trên bãi biển mênh mông sẽ có rất nhiều điểm sáng nhỏ, đó là ghe câu họ dung đèn để dụ bầy cá. Những điểm sang này giống như những vì sao trên trời, lung linh đẹp vô cùng.
- Thật ư?
- Thật chứ, nếu không tin anh cứ ra đây xem sẽ thấy ngay.
- Thôi được! Siêu nói, và không còn suy nghĩ gì hết. Lúc này chàng có vẻ phó mặc, chiều theo ý muốn của Trân – Chúng ta đi đặt phòng rồi đi gọi dây nói luôn.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Siêu đã liên hệ được điện thoại với gia đình. Sau đó họ đi đặt phòng nghỉ. Ở đây, khách sạn được cất thành từng căn hộ nhỏ. Mỗi căn hộ là một túp lều riêng rẽ ẩn mình trong vườn cây, khung cảnh thật hữu tình. Siêu lấy chìa khóa, mở cửa ngôi nhà mướn. Chàng chựng lại ngay, phòng thật hẹp với hai chiếc giường đơn nằm sát nhau và một buồng tắm nhỏ. Không có gì khác nữa hết. Siêu ngần ngừ một chút, nói:
- Để tôi đi mướn them một phòng khác cho Trân nhé?
- Sao anh lại sài xang như vậy? – Trân ngồi xuống giường, nhìn Siêu nói – Bộ anh muốn em một mình ngủ torng một ngôi nhà á? Anh nghe tiếng gì bên ngoài không? Tiếng gió hú, tiếng sóng biển rồi côn trùng kêu rền rĩ. Em sợ ma lắm, em không ở một mình đâu. Ô hay, anh này khờ quá!
Siêu nhìn Trân lúng túng:
- Vậy thì.. vậy thì… Siêu không biết phải giải quyết làm sao. Lúc bấy giờ, khuôn mặt của chàng có vẻ đần độn lắm – Làm sao bậy giờ đây?
- Sao anh lại thắc mắc như vậy? – Trân đứng lên vỗ vỗ vai Siêu nói - Ở đây có hai cái giường cơ mà? Chúng ta mỗi người sẽ ngủ một cái, em tin tưởng anh là được rồi.
Siêu không nói gì nữa, mặt chăm chăm nhìn Trân. Cô nàng vẫn mặc chiếc áo tám hai mảnh thật nhức mắt. Siêu không biết trong tình trạng này, bản than chàng có dám tin tưởng chính mình không nữa là…
Trân lại lên tiếng:
- Nhờ anh ra ngoài lấy hộ quần áo em vào được không? Mình mẩy em toàn là muối và cát không à, em cần phải tắm lại một chút.
Siêu như giật mình, thấy khù khờ vô cùng. Chàng vội bước nhanh ra ngoài. Con đường rất rộng, xe có thể chạy vào đậu ngay trước cửa nhà. Thế là Siêu cho xe vào tận bên trong, rồi mở cửa lấy quần áo của hai người mang vào.
Vừa đẩy cửa bước vào, Siêu lại ngẩn ra., tiếng nước chảy trong nhà tắm. Bộ áo bikini của Trân lại nằm vắt trên giường. Thì ra cô đã đi tắm. Siêu khép cửa lại, bước tới cửa sổ kéo rèm cho kín đáo một chút. Trong nhà tắm có tiếng hát nho nhỏ, hòa với tiếng nước chảy:
Khi em còn là con bé ngây thơ
Em thẫn thờ một mình ngoài cổng
Có chàng kỵ sĩ từ đâu đến
Chàng hỏi em đang đợi điều gì
Nếu lòng cô đơn, hãy cùng lên ngựa
Cả hai, sẽ cùng rong ruổi rừng xanh
Không do dự, em bước theo chàng
Nhưng một ngày chàng lại bỏ đi
Để em với những giọt nước mắt
Khi em còn là con bé ngây thơ
Một hôm em thẫn thờ ngoài cổng
Có chàng kỵ sĩ từ đâu đến
Chàng hỏi em đang đợi điều gì
Lòng trống trải hãy cùng lên ngựa
Ta chung vui rong ruổi đường xa
Em khờ dại bước theo tiếng gọi
Rồi một hôm chàng bỏ đi xa
Em thổn thức gọi mãi tên chàng
Trong những dòng nước mắt
Siêu đứng yên lặng, lắng nghe bài hát rời rạc, lắng nghe tiếng nước chảy, mà đầu lại tưởng tượng đến những hình ảnh đâu đâu.. Những hình ảnh trong phòng tắm!
Rồi tiếng hát ngưng lại, có tiếng hỏi vọng ra của Trân:
- Anh Siêu? Anh có ở ngoài đấy không?
Siêu giật mình, như người vừa bị bắt gặp quả tang vừa làm điều gì xấu hổ,chàng đỏ mặt lúng túng nói:
- Có, có, có đây… Tôi sẽ mang quần áo cô vào ngày.
Siêu vừa nói xong lại giật mình. Không biết có nên mang quần áo Trân vào đấy không? Nhưng vừa lúc đó, cửa phòng tắm xịch mở. Trân bước ra một cách thật tự nhiên. Siêu trố mắt, trên mình Trân chỉ có một chiếc khăn tắm mỏng. Nó lại không đủ lớn để che hết cơ thể của Trân. Cái nửa kín, nửa hở lại càng quyến rũ, lôi cuốn chàng. Siêu như ngẩn người ra, mắt ,ở to, tim thì đập mạnh, mà cổ lại rát bỏng.
- Ồ! – Trân mỉm cười bước tới, lấy tay vò vò mái tóc sủa Siêu. Bàn tay không còn giữ được khăn, làm một phần lại bị lệch đi – Xem này, tóc anh đầy cát với cát, sao không vào nhà tắm xối nước đi?
- Vâng, vâng! – Siêu ấp úng. Ta không hiểu có nên cởi áo đi vào nhà tắm như cô ta không. Thật tình chàng thấy không đủ can đảm. Siêu quơ vội áo sơmi và quần dài định đem theo vào phòng tắm.
- Ồ, anh làm gì thế? – Trân kêu lên – Anh mang quần áo vào trong đó làm gì? Chỗ đâu để?
Siêu giật mình nhìn kỹ, mới thấy cái nhà tắm nhỏ xíu, nền tráng xi măng, trên lợp lá, không có lấy chỗ móc áo cũng như móc khăn.
- Anh vào đấy trước đi. Tắm xong gọi một tiếng, là em sẽ mang khăn vào. Được chứ?
Siêu gật đầu, lung túng đặt quần áo lên giường. Chàng mặc quần đùi đi vào nhà tắm. Vặn vòi bong sen xả nước. Tắm mà Siêu vẫn không xua được bao ý nghĩ hỗn tạ trong đầu. Tắm thật lâu, chìm mình trong cái mát lạnh của nước nhưng Siêu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh.
- Anh Siêu, anh tắm gì mà lâu thế?
- Xong rồi, xong rồi đây!
Siêu vội nói. Và mở một khe hở nhỏ, Trân đã đưa khăn vào. Tiếc một điều, chiếc khăn vừa mỏng, lại vừa nhỏ. Siêu choàng phần dưới, mà vẫn không thấy “an toàn” chút nào. Ra khỏi phòng tắm, Siêu càng bối rối hơn. Trân đang nằm trên giường, hình như không mặc quần áo, chỉ cuộn mình trong tấm chăn mỏng thôi.
Trân nói:
- Xin lỗi nhé, em buồn ngủ quá, em chợp mắt chút đây. Siêu trừng mắt nhìn Trân, nhìn tấm chăn mỏng. Bây giờ mùa hè, mặc dù phòng có gắn máy lạnh nhưng không hiểu sao, không khí trong phòng lại ngột ngạt quá.. Dưới tấm chăn mỏng kia, đường nét cơ thể của Trân vẫn lồ lộ, nhất là phần đùi. Màu trắng của thân thể nổi bật bên cạnh màu đỏ của chăn.
Siêu nuốt nước bọt bước tới, ngồi trên giường riêng của mình. Hai cái giường cách nhau có một tấc. Trân nằm đấy, hai tay để sau gáy. Phần vai trần nằm ngoài chăn. Chợt nhiên, Trân lại mở mắt ra,bằng cái nhìn như khiêu khích, cô nói giọng lững lờ:
- Anh … anh định làm gì thế?
Mắt Siêu như trợn trừng, chàng rụt rè đưa tay qua sờ nhẹ lên vai Trân, lên cổ Trân…
Trân cũng không kém, vòng tay qua bá lấy cổ Siêu, kéo chàng về phía mình. Siêu thụ động xê dịch người qua giường Trân. Đầu cúi xuống thấp. Mồ hôi trên lưng chàng đọng hột. Nóng quá.. nóng quá.
Chợt có tiếng hỏi củ Trân:
- Anh .. anh đã từng trải rồi chứ?
Siêu đỏ mặt, không dám thú nhận sự thật, chàng chỉ yên lặng
Trân nhìn Siêu với cái nhìn khiêu khích:
- Chưa phải không? Anh càng phải trân trọng nó. Con trai bây giờ giống anh hiếm lắm đấy.. Anh nên giữ đến ngày thành hôn
Trân nói mà thân hình loay hoay chờ đợi
Trễ quá rồi.. trễ quá rồi.. Đột nhiên Siêu không kiềm chế nổi, chàng cúi xuống.. tìm kiếm.. tìm kiếm.. tìm kiếm
Siêu nghe bên ngoài có tiếng gió thổi, tiếng lá reo, tiếng sóng biển, tiếng côn trùng rả rich và cả tiếng trái tim đập thình thịch. Tất cả những âm thanh đó như nuốt chửng lấy chàng, đẩy chàng đắm chìm trong cơn mê muội.
CHƯƠNG 10
Tối qua, Bội Cầm ngủ không yên giấc. Nàng cứ mãi nằm mơ. Khuôn mặt của cha, mẹ, em trai, bác sĩ… như cứ chờn vờn trước mặt. Cầm quay trở về sáu năm trước. Lúc Bác Sĩ Chung thảo luận với gia đình, là có nên giải phẫu cho Bội Hòa hay không? Mẹ thì cương quyết phản đối, cha lưỡng lự, chỉ có một mình Bội Cầm là đồng ý. Vì Cầm hiểu, nếu không giải phẫu thì sớm muộn gì Bội Hòa cũng chết. Chết một cách đau đớn. Giải phẫu may ra còn có hy vọng. Thế là Bội Cầm tán thành. Rồi Bội Hòa ngủ luôn trên bàn mổ, Bội Cầm phải chịu biết bao đay nghiến của mẹ. Và còn nhiều điều dồn dập khác xảy ra đối với nàng.
Cầm trở mình, trời nóng quá, lại không có một chút gió, khắp người mồ hôi vã ra như tắm.
Cầm lấy tay vuốt trán, trở gối ru giấc ngủ. Giấc ngủ chập chờn và cơn ác mộng khác lại đến. Những khuôn mặt mới lại xuất hiện. Tự Thanh, Chúc Vy, Tùng Siêu, Lâm duy, Duy Trân.. Cầm khổ sở lắc đầu xua đuổi … “Trưa nay tôi sẽ tới đón em” – Không được trưa nay tôi có hẹn. Có hẹn? Thôi tôi đi vậy” Rồi Tự Thanh đóng sầm cửa lại, đóng thật mạnh. Chiếc xe lao vút, Cầm ngẩn ngơ nhìn theo. Nhưng oái ăm thay, trưa hôm ấy, Siêu nào có đến. Một thanh niên ham chơi đâu có nhớ tới lời hứa …
Bỗng có tiếng reng reng. Thật vậy, tiếng reo rất to. Bội Cầm giật mình, tỉnh giấc mới biết điện thoại kêu vang – Điện thoại kêu trong đêm – Một điều tối kỵ, có thể làm ồn mẹ. Nhưng điện thoại được mắc cũng vì mẹ thôi. Bắc sĩ đã từng cảnh báo Cầm rằng, trong nhà có người bệnh như mẹ, thì cần phải có điện thoại, để bất cứ giờ phút nào, bất cứ tình huống nào, cũng có thể lien hệ với bệnh viện, với bộ phận cấp cứu. Điện thoại là sợi dây liên hệ sống còn…
Cầm nhỏm dậy nhấc ống nghe, nhìn vào đồng hồ. Mới năm giờ mười phút sáng, sao lại có điện thoại sớm thế này? Với giọng ngái ngủ, kèm theo hơi bực dọc, nàng nói:
- A lô! Ai đấy?
- Bội Cầm đấy phải không?
Môt giọng nói thật trẻ, thật quen thuộc Bội Cầm giật mình, tỉnh ngủ hẳn.
- Tùng Siêu?
- Vâng, tôi đây! – Tùng Siêu đáp, giọng nói có vẻ đặc biệt – Xin lỗi Cầm nhé.
- Có chuyện gì thế?
- Cầm có thể ra ngoài một chút được không?
- Ngay bây giờ à?
- Vâng – Tùng Siêu nói – Tôi đang ở ngoài này đây, trạm điện thoại công cộng trước ngõ của Cầm đây.
- Ngay đầu ngõ? – Bội Cầm ngạc nhiên – Cậu có biết bây giờ là mấy giờ không?
- Biết chứ, năm giờ mười phút sang. Tôi đã lái xe đi suốt đêm từ Logn hải về đây.
- Từ Long Hải? Cậu nói gì thế?
- Thì Cầm cứ ra đây – Siêu nói như van xin – Ra đây đi, tôi sẽ kể hết mọi thứ cho nghe. Điện thoại công cộng một pittong chỉ sử dụng được có ba phút, tôi chỉ có hai cái ở đây thôi, mau ra đây, tôi chờ nghen.
- Được rồi, tôi ran gay.
Và Bội Cầm đặt ống nghe xuống.
Hất chăn qua một bên. Cầm bước xuống giường, vội vã rửa mặt, nàng thay chiếc robe vàng viền nâu. Vết thương trên tay đã lành, để lại chiếc thẹo lớn, giống như con rít nằm vắt ngang trên tay. Bất giác Cầm nhớ đến cái hôm Siêu trễn hẹn không đến. Mới đây mà đã hai tuần không gặp mặt Siêu.
Bội Cầm bước ra cửa, khép cổng lại, Cầm thấy Siêu đứng dưới một cột điện bên đường. Bên cạnh anh là một chiếc xe con
Bội Cầm ngạc nhiên hỏi:
- Xe của ai thế?
- Xe tôi – Siêu nói và mở cửa xe – Của chị Cả và Chị Hai hùn lại mua cho. Cầm lên xe đi, chúng ta nói chuyện trên xe tiện hơn. Được chứ?
Bội Cầm ngoan ngoãn chui vào xe. Mùi nước hoa nực nồng. Xưa tới giờ, Cầm không sử dụng nước hoa nên không biết đây là loại nào, có điều mùi rất quen thuộc, đương nhiên không phải là mùi của chị em nhà họ Ngô rồi. tuy con nhà giàu, nhưng Bình với Doanh ít khi sử dụng đến mùi thơm nhân tạo. Vậy thì… Bội Cầm chợt hiểu chỉ có Trân thôi.
Cầm nghĩ, từ lúc Cầm giới thiệu Trân cho Siêu là Cầm không còn thấy Siêu săn đón nàng nữa. Cầm quay lại khẽ liếc về phía Siêu, khuôn mặt anh chàng buồn rầu rầu. Tại sao vậ? Bị Trân trửng giợn đem ra làm trò đùa ư? Có lẽ Siêu đã nếm mùi mèo vờn chuột. bội Cầm cắn nhẹ môi yên lặng.
Bên ngoài cửa xe, trời dã sáng, sương mù đang tan. Hôm nay có lẽ nắng ấm. Một ngày đẹp trời, Cầm nghĩ.
Siêu không nói gì hết, đột nhiên nổ máy xe.
- Ồ! Cầm ngạc nhiên – Cậu làm gì vậy? cậu định đưa tôi đi đâu?
- Tôi chỉ muốn tìm một chỗ vắng người một chút – Siêu hơi chau mày nói – Yên tâm, tôi không để Cầm trễ giờ dạy đâu. Tôi sẽ đưa Cầm trở về trường trước tám giờ.
Bội Cầm nhìn Siêu cười cười:
- Thứ bảy tuần trước là đã nghỉ hè rồi. Tôi không cần phải đến trường nữa. Sao dạo này đầu óc cậu để ở đâu vậy?
- Thế à? – Siêu nhìn Cầm bứt rứt – Tôi nghĩ là … Tôi bận quá không để ý gì hết, lại sai lầm, lại lỡ hẹn, à, vết thương hôm trước của Cầm lành chưa?
- Lành rồi. Bội Cầm nhìn thẳng về phía trước- Chỉ cần thời gian và biết cách chữa trị là mọi vết thương đều lành.
Siêu nhìn xuống tay Cầm:
- Đồng ý, nhưng dù sao vẫn để lại vết thẹo?
Bội Cầm thấy tức cười. Nàng cảm thấy trong lời nói của hai người vừa rồi như có chứa một ẩn dụ.
Siêu ngừng bên cạnh một hồ nước. Ở đây cảnh trí hoang vu, cây cỏ rậm rạp. Ngoài tiếng chuông chùa vọng lại và tiếng nước chảy róc rách đâu đó, hầu như không còn gì nữa hết. Cầm mở cửa xe, không khí thoáng hơn.
- Cậu gọi tôi ra đây làm gì? Cầm hỏi, trong lúc Siêu có vẻ đau khổ.
- Tôi nghĩ là.. tôi vừa phạm phải một tội lỗi, khó tha thứ
- Sao?
- Trưa hôm qua, Trân đến tìm tôi – Siêu nói, đầu cúi xuống – Cầm cũng biết là mấy hôm nay Trân cứ đến tìm tôi. Hết gọi dây nói đến công ty, lại trực tiếp tới nhà. Chúng tôi thường dùng cơm chung, thỉnh thoảng kéo nhau đi khiêu vũ. Trân nhảy rất khá, điệu nào cũng biết hơn cả tôi…
- Vâng! – Cầm nói – Ai chứ Trân thì tôi biết, cô ấy rất lịch thiệp, lanh lợi, có nghệ thuật giao tế… Tôi nghĩ có lẽ anh đã có được những ngày vui vẻ.
- Vâng, có một lúc như thế - Siêu thành thật nói – Nó giống như khi ta uống rượu hay hút thuốc nhiều, chợt nhiên thấy mọi thứ đều như bay bổng, mơ mơ màng màng và quên bẵng hết mọi thứ. Như quên chuyện hứa đưa Cầm đi thay thuốc cho vết thương.
- Tôi có trách gì cậu chuyện đó đâu? – Bội Cầm khẽ nói – Vả lại, tôi cũng đoán được có chuyện gì rồi.
Cầm nói mà chợt nhiên thấy buồn buồn. Chính vì nhớ cái hẹn của Siêu mà nàng đã từ chối một cái hẹn khác. Ngay từ khi Trân xuất hiện, Cầm đã linh cảm chuyện này sẽ kéo theo nhiều phức tạp. Vì không có một người đàn ông nào Trân muốn, mà thoát khỏi tay nàng. Và Cầm không phải buồn vì mất Siêu, nàng chỉ buồn một chút vì tự ái bị tổn thương. Có lẽ đó là một sự ganh tị rất đàn bà.
- Cậu không cần phải xin lỗi tôi – Cầm bình thản nói – Tôi xem cậu như một đứa em, chỉ cần cậu sống vui vẻ, thoải mái là tôi rất vui rồi.
Siêu trừng mắt nhìn Cầm:
- Cầm nói thật đấy chứ?
- Dĩ nhiên là nói thật.
Siêu yên lặng, ngả người ra sau ghế, mắt nhắm lại rồi thở dài.
Bội Cầm không hiểu hỏi:
- Cậu làm sao thế? Hôm nay cậu có vẻ lạ quá
Siêu cắn răng:
- Tôi đã mong là khi gặp tôi, Cầm sẽ lớn tiếng và mắng nhiếc một trận, Cầm phải ghen, phải cho tôi một tát tai hay một quả đấm. Vậy mà thất vọng quá… Cầm lại còn chúc mừng cho tôi.
Bội Cầm cười nhạt.
- Tôi đâu phải trẻ con. Vả lại, Tùng Siêu, cậu có quyền thụ hưởng niềm vui tuổi trẻ của cậu, cái đó không có gì xấu cả.
- Thế Cầm có biết tôi từ đâu về không?
- Thì từ Long Hải!? – Cầm nói ngay – Cậu đã cho tôi biết ban nãy, ít ra cũng phải..
- Bốn tiếng đồng hồ - Siêu cướp lời
- Bốn tiếng đồng hồ!? Vậy cũng có nghĩa là cậu phải chạy từ giữa khuya?
- Đúng thế! Trời nóng quá, chúng tôi đến Long Hải bơi. Rồi trời sụp tối, cô ấy bảo là đường quá nguy hiểm vào ban đêm, nên khuyên tôi ngủ lại, chúng tôi mướn một ngôi nhà nhỏ. Tôi cũng không ngờ nó chỉ có một phòng. T6oi định mướn thêm một căn phòng khác. Cô ta nói là cô ta sợ ma. Thế là.. thế là.. Ồ! Tôi không biết nói như vậy là đúng không. Vì thực ra, cô ấy cũng đã khuyên bảo tôi nên giữ gìn. Nhưng tôi không kiềm chế được. Tôi không giữ được mình.. Rõ ràng là tôi thất bại. Sau đó tôi thiếp đi, rồi tỉnh dậy. Có lẽ khoảng mười hai giờ khuya. Tôi mở mắt ra nhìn, thấy Trân ngủ mà vẫn cười. Một nụ cười chiến thắng. Tôi ngồi dậy và chợt hiểu ra. Tôi như bị tạt một gáo nước lạnh vào đầu. Tôi biết một cách rõ ràng là tôi chỉ là một thằng con nít mới lớn, một thằngngu bị người ta đem ra đùa như một thứ đồ chơi. Tôi tự hỏi: Chuyện gì đã xảy ra, cò phải vì tình yêu không? Rồi tự mình trả lời. Không, không phải, hoàn toàn không phải. Nhất là khi tôi ngồi dậy, nhìn dáng cô ta nằm. Tôi chợt thấy kinh tởm, xấu xa làm sao! Một người đàn ông trước khi ôm được người đàn bà trong vòng tay, họ khao khát, mê hoặc, nhưng khi đã đạt được mục đích rồi, lại thấy ghê tởm. Như vậy là sao? Tại sao? Có một điều tôi hiểu rõ hơn ai hết là, tôi đã trúng kế. Nói vậy, chắc cũng không công bình lắm, ai bảo tôi nhảy vào? Chính tôi cơ mà? Tôi chợt thấy ghê tởm chính mình. Bấy lâu nay, tôi cứ ngây thơ, tự hứa sẽ cố gắng giữ mình. Tôi đã giữ được như vậy, phần lớn vì bản tính nhút nhát, rụt rè. Và vì tôi tin tưởng là linh hồn và thể xác là một. Phải giữ cho nó thuần khiết. Thế mà tối hôm qua, tôi đã để cho mọi thứ bị hủy hoại cả. Tôi vừa giận vừa tức, tôi đang bị mặc cảm phạm tội. Tôi không hiểu sao mình lại có thể chung đụng dễ dàng như vậy. Thế là, tôi đánh thức cô ta dậy, bảo mặc quần áo và lái xe một mạch về đây. Bảo cô ta ở nhà cô ta và chạy đến tìm Cầm ngay, tìm Cầm để nói hết…
Bội Cầm nhìn Siêu. Câu chuyện Siêu kể làm nàng đỏ mặt:
- Sao lại kể chuyện này cho tôi nghe, và để làm gì?
- Vì Cầm đã từng nói …..là tôi chưa trưởng thành!
- Thế à?
Cầm bối rối, trong khi Siêu có vẻ thành khẩn:
Cậu Siêu, cậu còn quá ngây thơ, đơn giản và hiền lành quá. Cậu chưa yêu nên chưa hiểu cạn kẽ thế nào là yêu. Cậu tưởng là cậu đã yêu tôi, thật ra thì tình cảm mà cậu dành cho tôi, chẳng qua chỉ là một thứ tình cảm bao trùm mà Siêu đã dành cho Tùng Bình, Tùng Doanh và Tùng Tâm. Khác một chút là tôi không phải chị em ruột của cậu. Nói khác đi, tình cảm đó như một sự pha trộn giữa tình chị em và tình bạn. Chỉ có thế thôi. Cậu nghĩ cho kỹ sẽ thấy ngay, trong quá trình trưởng thành của mỗi người đều có một số bí mật. Những bí mật đó không tiện kể lại cho cha mẹ, chị em nghe, chỉ có thể kể lại cho bạn bè. Và tôi, tôi là một người bạn được Siêu coi như là tốt. Cậu đã coi tôi như một thứ tri kỷ và không giấu giếm gì tôi.
Siêu cúi đầu nhìn chiếc tay lài trước mặt, lòng bâng khuâng. Lời nói của Cầm có cái gì rất đúng mà không đúng. Không hiểu sao, Siêu lại thở dài:
- Tóm lại … là trong mắt Cầm, tôi chẳng có lấy một ký lô nào cả? Cầm không dành được cho tôi tí ti tình cảm nào cả ư?
Bội Cầm đỏ mặt, Cầm nói một cách thật lòng:
- Không hẳn … vì có lúc cậu đã làm cho tôi cảm động đấy chứ!
- Bao giờ thế?
- Lúc mà… thôi không thể nói đâu. – Bội Cầm lắc đầu nói – Nếu có cái lúc đó đi chăng nữa, thì tôi cũng nghĩ là .. cậu yêu rất cuồng nhiệt nhưng đơn giản. Tình thương của tôi dành cho cậu còn cao cả hơn tình yêu
- Nghĩa là … tôi đã khiến cho nó bị tan vỡ?
- Không. Thế mới đúng, tình yêu khác với sự cảm thông và thương hại. – Bội Cầm chợt vỗ nhẹ lên đùi Siêu nói – Cậu Siêu, nghe tôi nói này.
- Thế nào?
- Tốt nhất cậu nên tránh xa Trân một chút – Cầm ngập ngừng nói. Tôi sợ là…
- Sợ gì?
- Sợ cậu sẽ trở thành một con cá béo.. Cậu không thấy là cô ấy đang thả câu sao? Đừng để bị mắc câu. Tôi sợ cậu không đủ bản lĩnh trước sự cám dỗ của cô ấy
Siêu có vẻ rầu rĩ.
- Đừng có vẻ nản như vậy! – Bội Cầm cười động viên – Tôi dám cá là một ngày nào đó, sẽ có một cô gái làm cậu thật sự xiêu lòng. Và bấy giờ cậu sẽ hiểu thế nào là tình yêu. Lúc đó cậu sẽ cảm ơn những điều tôi nói hôm nay. Thật đấy cậu Siêu ạ, ngày đó rồi sẽ đến.
Siêu cắn môi yên lặng.
Bội Cầm nhìn vào đồng hồ, nhanh quá, mới đây mà đã chín giờ rưỡi. Cầm giật mình, có lẽ ở nhà cha đang lo không biết Cầm đi đâu, nàng vội vỗ lên ta Siêu, nói:
- Nhờ cậu đưa hộ tôi về nhà, bằng không cha tôi không biết tại sao tôi đột nhiên bị mất tích thì nguy quá.
Siêu thở dài, cho xe nổ máy. Trên đường về, cả hai không nói với nhau lời nào cả. Thỉnh thoảng, Siêu có liếc sang Cầm. Bội Cầm ngồi đấy, nghiêm nghị, bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cầm nói đúng, rõ ràng đã ái mộ, chime ngưỡng, sung bái quá, nhưng cái đó không hẳn là tình yêu.. Chợt nhiên, Siêu có cảm giác như mình giống như con nhộng. Qua một đêm mà mọi sự đã đổi khác. Nhộng đã biến thành bướm. Bội Cầm đẹp, trang nhã, đứng đắn, còn Trân – Trân giống như một thực thể bị lôi cuốn, đòi hỏi thỏa mãn. Nếu so sánh cả hai, thì rõ ràng Trân phải như “phần xác” còn Bội Cầm là phần “hồn.
Xe đã chạy tới hẻm nhà Cầm, đột nhiên Cầm đưa tay ngăn lại:
- Cậu hãy ngừng xe ở đây.
Cầm nói, Siêu không hiểu nhưng cũng thắng lại.
- Chuyện gì thế?
Siêu hỏi và hướng mắt theo cái nhìn của Cầm. Trước cửa nhà Cầm có một chiếc xe Mercedes màu đen. Chuyện gì đã xảy ra thế? Bệnh mẹ Cầm trở nặng, xe đến để đưa đi bệnh viện ư? Nhưng nếu thế thì tại sao sử dụng xe Mercedes?
Trog lúc Siêu còn phân vân, thì Cầm đã bước xuống. Siêu không yên tâm lái xe tấp vào lề, rôi cũng bước theo. Đến gần Siêu mới thấy, trên xe còn có một bác tài mặc đồng phục trắng. Ai vậy? Không lẽ một tay có máu mặt nào đó đến tìm Cầm?
Cửa mở rộng, Bội Cầm bước tới gật đầu chào ông Lưu rồi lách mình vào trong. Không hiểu sao Cầm thấy tim như đập mạnh. Vừa tới nhà, Cầm đã thấy cha đang đứng nói chuyện với Chúc Vy. Hôm nay Chúc Vy mặc áo trắng, tóc xõa dài. Nàng đang đứng quay mặt vào trong nhà nên không thấy Cầm.
- Nhờ ông nói lại với cô giáo là con có đến đây, con sẽ mang thêm nhiều hoa nữa cho cô giáo.
Bấy giờ Cầm mới để ý thấy rằng sân đầy hoa từ cúc, thược dược, mãn đình hồng, tiên đan… cả kim trản hoa nữa.
- Chúc Vy!
Cầm gọi, Chúc Vy quay đầu lại, mắt long lanh:
- Cô giáo.
Và lập tức cô bé bước tới nắm chặt tay Cầm với nụ cười:
- Em cảm ơn cô, cảm ơn cô vô cùng, nhưng tại sao cô giáo không đến nhà em chơi? Mặc dù không còn dạy, nhưng em vẫn nhớ cô quá. Không phải chỉ một mình em mà cả nhà em đấy. Nội nè, vú Ngô nè..cha em bảo mang một số hoa này đến cho cô. Người nói đứng quên chậu kim trản hoa đấy.
- À! – Bội Cầm nhìn hoa với một chút cảm xúc lộ hẳn trên mặt.
Chúc Vy đã mang mấy chậu hoa đến trước mặt nàng, trong đó có một chậu có lá như cỏ nhưng lại màu vàng anh, Chúc Vy đặt chậu hoa này cạnh chậu hoa kim trản nói:
- Đây là chậu kim ngũ thảo. Cha bảo em mang đến cho cô. Không hiểu sao cha em đã lục được ở đâu một quyển sách nói về hoa, cha bảo kim ngũ thảo tượng trưng cho sự cao ngạo, còn kim trản hoa lại có nghĩa là không tốt, nó tượng trưng cho sự biệt ly. Lúc đầu cha nói, thôi đừng đem cho cô kim trản hoa. Nhưng sau đó không biết suy nghĩ thế nào, người lại bảo em mang theo, nhưng dặn là phải đặt kim ngũ thảo và kim trản hoa cạnh nhau. Em không hiểu cha làm vậy với ý nghĩa gì. Em hỏi, thì cha nói: Cha muốn xin lỗi cô. Và nếu cô nhận cả hai chậu hoa này có nghĩa là cô đã chấp nhận lời xin lỗi đó.. Giọng nói của Chúc Vy líu lo như chim –Vậy thì cô nhận đi nhé. Cô biết đấy.. Cha em tuy là hơi cao ngạo, nhưng ông ấy rất tốt. Chưa bao giờ em thấy cha chịu xuống nước xin lỗi ai cả. Nhưng với cô, thì hoàn toàn khác, cô là một ngoại lệ. Và như vậy, đủ thấy tình cảm của cha dành cho cô như thế nào rồi. Cô đừng giận cha em nữa nhé!
Bội Cầm ngẩn ra, thật sự ngẩn ra. Nàng nhìn hai chậu hoa trước mặt. Điều đó có ý nghĩa là: “Giã biệt nhé! Cao ngạo!” Cầm nhìn Chúc Vy, lòng chợt bối rối: “Giã biệt! Cao ngạo!” Ý ông ta muốn gì? Luật sư Thanh đã thấu hiểu ý nghĩ của ta, thấy được cái thái độ phản kháng của ta, sự trịch thượng của ông ấy! Xin lỗi! Ông ta mà cũng biết xin lỗi nữa ư? Không! Sự cao ngạo là một chứng bệnh bất trị, rõ ràng như thế.. và cũng chính vì thế mà luật sư mới phái Chúc Vy đến đây.
Bàn tay Chúc Vy vẫn nắm lấy tay Bội Cầm. Chiếc áo dài thướt tha của cô bé bay trong gió. Mái tóc dài, đôi mắt đen nhánh kia đang nhìn Cầm với sự thích thú:
- Cô không giận cha em nữa chú? Cô nhận cả hai chậu hoa kia nghe? Cha nói chỉ cần em mang đến là chắc chắn cô sẽ không từ chối.
- Tại sao vậy?
- Bởi vì.. Chúc Vy kéo dài giọng nói một cách thỏa mãn – vì cô tốt, cô yêu am, cô không muốn em mãi va đầu vào thất bại.
Bội Cầm giật mình, nhìn khuôn mặt ngây thơ của cô bé mà yên lặng. Không phải chỉ có nàng mà có một người đứng ở phía sau cũng đang ngẩn ngơ. Đó là Tùng Siêu. Chàng có cảm giác như đang lạc vào một thế giới không thực. Ở đó có cô tiên nữ giữa khung trời ngập đầy nắng mai, đầy tiếng chim hót. Cô tiên nữ đã làm trái tm chàng xao xuyến, bàng hoàng – một niềm xao xuyến rất thánh thiện như đức tin, hoàn toàn khác với những xao động khi chàng đứng trước Trân