Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Chiều Xuân Diệu

23 trả lời, 8.125 lượt xem — Trang 1 / 1
Hôm nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn...
Lá hồng rơi lặng ngỏ thuôn
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương má hồng.
Nghe chừng gió ý qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ
Không gian như có dây tơ
Bước đi sẽ đứt động hờ sẽ tiêu
£m êm chiều ngẩn ngơ chiều
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Biển


Anh không xứng làm biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê...

Bờ đẹp đẽ cát vàng
-Thoai thoải hàng thông đứng-
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng...

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ,thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Ðã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Ðến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt...

Cũng có khi ào ạt
Như nghiền nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm biển biếc
Ðể hát mãi bên gành
Một tình chung không hết,

Ðể những khi bọt tung trắng xóa
Và gió về bay tỏa nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thỏa,
Bởi yêu bờ lắm lắm em ơi!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Ghen


Cô nhân tình bé của tôi ơi
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.

Tôi muốn cô đừng nhgĩ đến ai
Ðừng hôn dù thấy cánh hoa tươi
Ðừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Ðừng tắm chiều nay biển lắm người

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngay ngất người qua lại
Dẩu chỉ qua đường khách lại qua.

Tôi muốn những đêm đông giᠬạnh
Chiêm bao đừng lẩn quẩn bên cô
Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ.

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Ðừng làm ẩm áo khách chưa quen.
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên.

Nghĩa là ghen qúa đấy mà thôi
Thế nghĩa là yêu qúa mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả
Cô là tất cả của riêng tôi!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Hẹn hò

Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ:
" Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiều.
" Em bằng lòng cho anh được phép yêu;
" Anh sung sướng với chút tình vụn ấy"

Em đáp lại: " Nói gì đau đớn vậy!
Vừa gặp anh, em đã mến rồi,
Em phải đâu là ngọn nước trôi xuôi:
Chưa hi vọng, sao anh liền thất vọng?"

Lời nói ấy về sau đem gió sóng
Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;
Anh tưởng em là của anh rồi.
Em mắc nợ, anh đòi em cho được.

Ðấy, ai bảo em làm anh mơ ước!
Lúc đầu tiên, anh có mộng gì đâu!
Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,
Em ác quá! Lòng anh như tự xé ...




Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Tinh thu nhat....

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất ,
Anh cho em , kèm với một lá thư .
Em không lấy , và tình anh đã mất .
Tình đã cho không lấy lại bao giờ .

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo .
Tình thì buồn như tất cả chia ly .
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi aó .
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi .

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại
Tới bên em , chờ đợi mãi không về .
Em đã xé lòng non cùng giấy mới ,
-- Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê .

Cũng may mắn , lòng anh còn trẻ quá ,
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa ;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã .
Ai lại còn yêu , bông lựu , bông trà .

Nhưng giây phút dầu say hoa bướm thắm .
Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ
Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm .
Đôi tay yêu không được nắm bao giờ .

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ .
Có ai ngỡ lòng vỡ đã từ bao !
Mắt không ướt , nhưng bao hàng lệ rỏ .
Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào .

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch ,
Xuân đầu muà trong sạch vẻ đơn sơ .
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch ;
Sương nguyên tiêu , trời đất cũng chung mờ .

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất ,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi .
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất ,
Anh cho em , nên anh đã mất rồi .


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Trăng


Trong vuờn đêm ấy nhiều trăng wa'
Ánh sáng tuôn đầy các lối đi
Tôi với nguời yêu wa nhè nhẹ
Im lìm ko dám nói năng chi

Bâng khuâng chân buớc giậm lên vàng
Tôi sợ đuờng trăng tiếng dậy vang
Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá
Và làm say lỡ nhịp trăng đang

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh
Cho gió du duơng điệu múa cành
Cho gió đuợm buồn thôi náo động
Linh hồn yểu điệu của đêm thanh

Chúng tôi lặng lẽ buớc trong thơ
Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ
Trăng sáng,trăng xa, trăng rộng wa'
Hai nguời nhưng chẳng bớt bơ vơ....


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Dối Trá

Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy
Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan?
Tất cả tôi rung rẩy tựa dây đàn
Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ,
Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ
Vâng, nói chi để khiêu lại nguồn sầu
Toi ngỡ đà cạn hẳn trong bấy lâu,
Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửa
Tưởng gần tàn.-Yêu? yêu nhảu làm chi nữa!
Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người;
Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;
Tôi như chiếc thuyềnhư, hư, không bến đỗ;
Tôi là một con chim không tổ,
Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,
Nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi,
Để tự nhủ: ta được yêu đấy chứ.
Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ
Mãi mãi yêu, nhưng giấu giếm luôn luôn;
Mà người thì, lơ đãng, dậm trên buồn,
Bân đi hái những cành vui xanh thắm.
Tôi biếtt lắm, trời ơi, tôi biết lắm!

Hỡi lòng dạ xâu xa như vực thẳm!
Tôi biết rằng người nói-vậy cười-chơi,
Tiếng đã làm tôi tê tái cả người,
Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,
Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt nặng.
Tôi biết rằng, chỉ cách một ngày sau,
Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,
Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh quẽ.
Vì vội đến kiếm tìm nhau, tôi sẽ
Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương.
Và như màu theo nắng nhạt, như hương
Theo gió mất, tình người đành tản mác.
Tôi sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,
Trái tim buồn như một bãi tha ma,
Gượng mỉm cười: Người quên nghĩ rằng ta
Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội.

Vì khốn nỗi! Tôi vẫn còn tin mãi
Sự nhầm kia; tôi không thể không yệu
Dầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiều:
Khi người nói, tiếng người êm ái quá ...
Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,
Tay vô tình gây một đám cháy to:
Người tưởng buông chỉ một tiếng hẹn hò,
Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm
Đương rạo rực, thì thào, rối rắm
Ngập lòng tôị-Mà ai ngó tới đâu:
Tôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau,
Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm!
Vậy, trót lỡ, tôi sẽ đành lẳng lặng
Chịu mối tình gây lại bởi tay ai,
Không cần xin, không trách móc, vì-ôi!
Tôi chẳng biết làm cho lòng cứng cỏi.
Cứ như thế cho đến giờ đen tối
Hoa ái tình chung phận đóa hồng khô,
Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ
Đã chung phận của tro tàn bếp lạnh
Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,
Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vụi
Không thấy người bằng không thấy mặt trời,

Tôi ôm ngực thử tìm xem biên giới
Của sầu tủị. Nhưng, hỡi người yêu hỡi!
Nó mênh mông, vô ảnh, bủa vây tôi;
Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,
Mơ ước tới, mà chán chường cũng lại.
Và mơn trớn cả một kho ân ái,
Tôi một mình đối diện với tình không
Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0

Thơ Duyên

Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên
Cây me ríu rít cặp chim chuyền
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá
Thu đến nơi nơi động tiếng huyền.

Con đường nhỏ nhỏ, gió xiêu xiêu,
Lả lả cành hoa nắng trở chiều
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn
Lần đầu rung động nỗi yêu thương .

Em bước điềm nhiên không vướng chân,
Anh đi lững thững chẳng theo gần,
Vô tâm như giữa bài thơ Diệu,
Anh với em như một cặp vần.

Mây biếc về đâu bay gấp gấp,
Con cò trên ruộng cánh phân vân.
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh,
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.

Ai hay tuy lặng bước thu êm,
Tuy chẳng băng nhân dạ tỏ niềm,
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
Lòng anh thôi đã .....cưới lòng em
.


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
        TRĂNG SÁNG

        Anh đứng cửa sổ trước
        Thấy cành gió đưa nhau
        Anh đứng cửa sổ sau
        Thấy cây long não sáng

        Biết là trăng giữa cỏ
        Rải những cọng rơm vàng
        Biết là trăng trên trời
        Đang rắc hoa liền cánh.

        Những khi em ở gần
        Hai ta vui ngày tháng

        Anh mải thơ quên trăng.
        Em nhắc anh:" Trăng sáng"

        Anh bồi hồi vui sướng
        Hiểu tình em vẫn đầy
        Vẫn nhớ trăng hò hẹn
        Vẫn một vầng đắm say.

        Nay em đang ở xa
        Anh nhắc em : " Trăng sáng"
        Anh gọi em: " Trăng ngà"
        Đứng bồi hồi canh vắng.
Đăng nhập để trả lời
0
        MƯA

        Lâm râm mưa chuyện trên cành.
        Thì thầm lá nói trong mành nước xe
        Phòng anh nghe tiếng mưa đi,
        Em xa - chẳng hiểu làm chi giờ này.

        Khí đêm man mát qua tay,
        Có mưa thưa nhẹ, thêm ngây vị hè.
        Ve im, lặng vắng tứ bề:
        Em xa-mưa có bay về chốn em?

        Hơn là nhắn cá gửi chim
        Nhờ mưa đưa bức chăn êm tới người.
        Thôi em nghỉ việc, khuya rồi.
        Chăn mưa em đắp cùng trời - với anh.
Đăng nhập để trả lời
0
        HÔN

        Trời ơi, ôm lấy say sưa
        Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng
        Hôn em nước mắt chảy ròng;
        Em ơi! Như ngọn đèn chong vẫn chờ.
        Em hôn anh suốt một giờ
        Anh hôn em mấy cho vừa lòng đau
        Sao mà xa cách giữa nhau
        Để cho tháng thảm ngày sầu thế em?

        Chao ôi mãi mãi mắt tìm
        Thấy rồi sung sướng ta đem nhau về
        Hôn em ngàn thuở chưa xuê
        Ấp yêu da thịt, gắn kề tâm linh
        Chiêm bao mà chẳng mơ mòng
        Rõ ràng chân thật như trong cuộc đời.
Đăng nhập để trả lời
0
        HÔN CÁI NHÌN

        Không phải anh hôn đôi mắt
        Anh hôn cái nhìn của em
        Mắt em một vùng mến yêu
        Thắt anh trong lưới êm đềm

        Anh nhớ mãi một bến xe
        Đến đó hai ta từ biệt
        Em yên lặng - anh lắng nghe
        Mắt em nghìn vạn tơ xe...

        Từ hôm ấy đôi mắt em
        Là ảnh cuối cùng anh giữ
        Đi xa anh cứ nhớ hoài
        Một trời mắt em tình tự

        Xin em cho phép anh hôn
        Cái hình em, gương tâm hồn
        Cái nhìn em trong không gian
        Trong hồn anh giữ chứa chan.
Đăng nhập để trả lời
0
Có Em


Có em tồn tại trên đời
Cho anh còn được có người để yêu,
Thế thôi, thôi thế cũng nhiều,
Em ơi ! Quấn quýt mai chiều được đâu
Những gì cao đẹp thẳm sâu
Anh cho em hết lòng đau còn gì
Chỉ còn cái bóng anh đi
Cái gan cái ruột tình si khoét rồi !
Có em trên cõi đời này
Là còn hạnh phúc vui vầy cho anh.
Em ơi ! Khỏe mạnh tốt lành
Ấm êm, vui đẹp, cho anh khỏi buồn.


Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
        THÂN EM

        Đôi tay anh khẽ ôm mình
        Lòng anh toả ấp thân hình sáng trong;
        Tay em ôm ấp bên lòng
        Thân em, nghìn tía muôn hồng cũng thua
        Không nền, sao dựng lầu thơ?
        Không thân thể, chỉ bâng quơ cái hồn.

        Nhưng thân mới chỉ là nguồn
        Đục trong, dòng nước hãy còn tuỳ sau.
        Thân em, anh quí như châu
        Hình em anh có dám đâu soi thường;

        Trong thân, anh đã thấy hồn
        Tinh hoa ánh mắt, xinh giòn cánh tay
        Anh ôm khe khẽ mình đây
        Ôi thân yêu quí, chứa say tâm tình
Đăng nhập để trả lời
0
        ĐỜI ANH, EM ĐÃ ĐI QUA...

        Đời anh em đã đi qua
        Sáng thơm như một luồng hoa giữa đời
        Hiểu làm sao hết em ơi
        Bốn năm kì diệu đất trời nhờ em
        Ngôi nhà, cánh cổng trái tim
        Khóm cây, con mắt ngày đêm đón mừng
        Em đi, anh ngóng trông chừng
        Anh về, miệng đã gọi lừng: em ơi!
        Bữa ăn thành một hội vui
        Có em gắp với, rau thôi cũng tình;
        Cảnh thường cũng hoá ra xinh;
        Có em, anh hết ngẫm mình bơ vơ

        Bốn năm đầm ấm say sưa
        Tình yêu có biết hạn bờ nào đâu
        Bốn năm nhưng cũng qua mau
        Cõi trần ai có ở lâu thiên đường;
        Giã từ, từ biệt đôi phương
        Đôi nơi, đôi ngả, đôi đường: khổ anh!
        Bốn năm, lại khép trời xanh
        Nhớ em như một mộng lành mà thôi
        Từ đây anh lại trong đời
        Bữa cơm ngồi với một đôi đũa cầm;
        Giường kia một bóng anh nằm;
        Phòng văn một sách đăm đăm sớm chiều.
        Muôn vàn cảm tạ em yêu
        Chất cho anh biết bao nhiêu ân tình
        Ai hay anh đã để dành
        Ánh hương một thuở, thơm thanh suốt đời
        Sống bằng nhớ lại nguồn vui
        Nhớ khi ôm cả đất trời cùng em...



Đăng nhập để trả lời
0
        KHUNG CỬA SỔ

        Anh có nhà có cửa
        Nhưng không vợ không con
        Sợ cái bếp không lửa
        Sợ cái cửa không đèn.

        Những đêm đi xa về
        Tận xa nhìn cửa đóng
        Không ánh sáng đón mình.
        Không có ai trông ngóng.

        Từ khi em đến anh
        Cửa sổ ánh đèn xanh
        Xa xa anh thấy sáng
        Trong đêm khung cửa lành

        Biết có em trong phòng
        Viết bài hay đọc sách,
        Như trong bếp nấu cơm
        Có lửa hồng tí tách,

        Ôi cái khung cửa sổ
        Em thường đứng nhìn ra:
        Em là sao của cửa,
        Em là hồn của nhà.

        Giờ nghĩ chuyện em đi,
        Anh sợ khung cửa sổ
        Sợ những lúc xa về
        Không thấy đèn sáng cửa

        Ôi cái khung cửa sổ,
        Của kiếp anh, đời anh!
        Tay em không đến mở
        Thôi còn gì tươi xanh?



Đăng nhập để trả lời
0
        EM ĐỌC LẠI THƠ...

        Mai sau dù có bao giờ
        Em ngồi đọc lại chùm thơ đắng này
        Có ai trên trái đất này
        Yêu em sâu thẳm như ngày anh yêu?

        Thôi đừng trách hận chi nhau
        Lỗi lầm anh trả bằng đau đớn rồi!
        Tan đi nát lại bao hồi
        Yêu em ai khổ trên đời bằng anh. [/size]
Đăng nhập để trả lời
0
Cứ Phải Là


Cứ phải là em, chẳng phải ai
Là em, em nữa, chỉ em thôi
Sao người anh quý anh yêu thế
Mà chẳng cùng anh ở suốt đời.

Khéo chi cây sống mà đem chặt
Chặt giữa ngang lưng sự sống còn,
Chặt giữa đang hoa, ngang giữa lá,
Khác chi hoa nở phải vùi chôn.

Em có bao giờ tưởng tượng xem
Một mình anh sẽ sống không em
Bơ vơ như đã muôn lần chết.
Đã chết nhưng còn phải sống thêm!

Lời ước cùng nhau thuở sánh đôi
Anh còn vẹn vẻ giữ y lời
Rằng không ai thể thay em được
Em vắng, yêu em vẫn suốt đời.

Duy có lòng em vẫn hẹn hò,
Ấy là ân huệ của em cho
Cho anh một đóa hoa tinh túy,
Một đóa hoa lòng chẳng héo khô.

Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Thương Em Khi Ngủ






    Anh thương em khi ngủ
    Phong thái rất hồn nhiên.
    Em ngủ như trẻ nhỏ
    Ngon say một giấc liền.

    Tay em thả xuôi xuôi
    Như bơi vào cõi mộng
    Mắt em khép dài dài
    Dưới trán em lồng lộng.

    Em nằm in trẻ nhỏ
    Trong chiếc võng yêu thương
    Anh dệt giăng khắp chỗ
    Trong phòng, quanh quất giường.

    Anh thức nhìn em ngủ,
    Anh canh giấc cho em;
    Anh lắng nghe nhịp thở
    Ngực em điều xuống lên.

    Trở mình, tay ấp má
    Anh thương em dáng người
    Tin cậy vào cuộc sống,
    Tin ở anh trong đờị

    Sau một ngày đầy việc
    Chúc em tôi giấc lành!
    Anh vô cùng sung sướng
    Nếu em mơ thấy anh




Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Áo Em


Áo em để lại dáng hình
Treo trên mắc áo cho mình thấy thương
Đôi vai nho nhỏ bình thường
Khuỷu tay áo gợi hình xương tay gầy.
Sờn sờn đôi chỗ đâu đây.
Áo em nhuộm chắc, xanh tày biển xa,
Mấy khuy cúc áo thật thà.
Ngắn rồi - em để về nhà mặc thêm.

Áo nhìn anh thật thương em
Hiểu còn gian khổ cho nên tay gầy.
Áo em gần với anh thay!
Những khi khoai sắn là ngày cùng nhau.

Áo em thoang thoảng hoa câu
Áo em say đắm một màu trầm hương
Áo em ngày nhớ đêm thương
Áo em chín nắng mười sương anh chờ.

Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Thu

Nõn nà sương ngọc quanh thềm đậu.
Nắng nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì.
Hư vô bóng khói trên đầu hạnh;
Cành biếc run run chân ý nhi.

Gió thầm, mây lặng, dáng thu xa
Mới tạnh mưa trưa, chiều đã tà.
Buồn ở sông xanh nghe đã lại,
Mơ hồ trong một tiếng chim qua.


Bên cửa ngừng kim thêu bức gấm,
Hây hây thục nữ mắt như thuyền;
Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu,
Sắc mạnh huy hoàng áo trạng nguyên.

Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyệt Cầm


Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm
Mỗi giọt rơi tàn như lệ ngân.

Mây vắng trời trong đêm thủy tinh
Lung linh bóng sáng bỗng run mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.

Thu lạnh càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh trời ơi...
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận
Trăng nhớ Tầm Dương, nhạc nhớ người...
Bốn bề ánh nhạc: biển pha lê
Chiếc đảo hồn tôi rộn bốn bề...
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

Người Về Âm Cảnh Hồn Thư Thái
Kẻ Ở Dương Gian Dạ Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
        NẰM ĐÊM ANH CỨ THƯƠNG EM

        Nằm đêm anh cứ thương em
        Rơi nghiêng nước mắt một đêm gối nằm
        Thế này cho hết trăm năm
        Đến muôn năm vẫn âm thầm thương em.
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu!!


Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu
Cho rất nhiều song chẳng nhận bao nhiêu,
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ, với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

Yêu, là chết ở trong lòng một ít.
Họ lạc lối giữa u sầu mờ mịt
Những người si theo dõi dấu chân yêu.
Và cảnh đời là sa mạc vô liêu
Và tình ái là sợi dây vấn vít.
Yêu, là chết ở trong lòng một ít


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0