Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Mười Người Da Đen Nhỏ -Agatha Christie- HÊT 🔒

55 trả lời, 8.414 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-26 10:18:51Bụi Tím>
Mười Người Da Đen Nhỏ
Tác giả : Agatha Christie
Nhà xuất bản :Công An Nhân Dân
Ngày xuất bản : 2006
Tiểu thuyết trinh thám
Nguồn:thuvienEbook
 
 
Mười người da đen nhỏ, nguyên bản tựa gốc tiếng Anh: Ten Little Niggers (10 gã mọi đen nhỏ) hoặc And Then There Were None (Và rồi chẳng còn ai) là một tiểu thuyết hình sự của nhà văn Agatha Christie được nhà xuất bản Collins Crime Club phát hành lần đầu ở Anh ngày 6 tháng 11 năm 1939[2]. Tác phẩm đôi khi còn được xuất bản (và chuyển thể thành phim) dưới tên Ten Little Indians (10 gã da đỏ nhỏ). Tiểu thuyết nói về vụ án bí ẩn trên hòn đảo Soldier Island với 10 người bằng cách này hay cách khác đã thiệt mạng mà không hề có sự hiện diện hay dấu vết của thủ phạm. Đây được coi là một trong những tiểu thuyết hình sự xuất sắc và nổi tiếng nhất của Agatha Christie, trên 100 triệu bản sách đã được bán ra khiến tác phẩm này trở thành tiểu thuyết hình sự bán chạy nhất trong lịch sử xuất bản thế giới. Mười người da đen nhỏ cũng là tác phẩm của Agatha Christie được chuyển thể nhiều lần nhất, cả trực tiếp và gián tiếp, dưới dạng phim điện ảnh, truyền hình và kịch sân khấu.

Nội dung:

Cuối năm 1930, có 8 vị khách thuộc đủ mọi tầng lớp và lứa tuổi được mời nghỉ tại ngôi biệt thự trên Soldier Island, một hòn đảo nằm trơ trọi ngoài khơi vùng Devon[4]. Sau khi được ông Fred Naracott chở tới đảo, họ nhận ra rằng chủ ngôi biệt thự (người được cho là đã mời họ) không có mặt, đón tiếp họ là hai người quản gia, cặp vợ chồng Thomas và Ethel Rogers. Mỗi người khách lần lượt phát hiện trong phòng ngủ tiện nghi của họ một bài đồng dao có tên Ten Little Soldier Boys (10 người lính nhỏ)[5]:

Nguyên bản Tạm dịch

Ten little Soldier boys went out to dine;

Mười người lính nhỏ đi ăn
One choked his little self and then there were nine.
Một người mắc nghẹn và còn chín

Nine little Soldier boys sat up very late;

Chín người lính nhỏ thức rất khuya
One overslept himself and then there were eight.

Một người ngủ quá giấc và còn tám
Eight little Soldier boys traveling in Devon;

Tám người lính nhỏ du hành tới Devon
One said he'd stay there and then there were seven.
Một người ở lại đó và còn bảy

Seven little Soldier boys chopping up sticks;

Bảy người lính nhỏ chặt củi
One chopped himself in halves and then there were six

Một người tự chặt đôi mình và còn sáu
Six little Soldier boys playing with a hive;

Sáu người lính nhỏ chơi với tổ ong

A bumblebee stung one and then there were five.
Một người bị ong nghệ đốt và còn năm


Five little Soldier boys going in for law;

Năm người lính nhỏ chơi trò xử án

One got into Chancery and then there were four.
Một người làm quan tòa và còn bốn
Four little Soldier boys going out to sea;
Bốn người lính nhỏ ra biển


A red herring swallowed one and then there were three.
Mot người bị cá nuốt và còn ba

Three little Soldier boys walking in the zoo;
Ba người lính nhỏ tới vườn thú
A big bear hugged one and then there were two.
Một người bị gấu vồ và còn hai
Two Little Soldier boys sitting in the sun;[
Hai người lính nhỏ ngồi dưới nắng
One got frizzled up and then there was one.
Một người bị thiêu đốt và còn một


One little Soldier boy left all alone;

Một người lính nhỏ bị bỏ lại một mình

He went out and hanged himself and then there were none.
Anh tự treo cổ và rồi chẳng còn ai

Sau bữa ăn tối đầu tiên, tám người khách tập hợp trong phòng lớn để bàn luận về sự vắng mặt của chủ nhà, bất ngờ chiếc máy hát chạy đĩa (có đề Bài ca thiên nga - Swan Song) phát ra một giọng nói bí ẩn kết án cả 10 người có mặt trên đảo rằng họ đều đã từng phạm tội giết người, những tội ác mà tòa án thông thường không thể xét xử:

- Anthony Marston từng cán chết 2 em nhỏ trong lúc lái xe bạt mạng.
- Thomas và Ethel Rogers từng cố tình bỏ mặc người chủ của mình ốm yếu đến chết để vơ lấy tài sản thừa kế.
- John Macarthur từng ra lệnh cho người tình của vợ mình tham gia một nhiệm vụ tự sát trong chiến tranh để gián tiếp giết anh ta.
- Emily Brent từng đuổi một cô gái giúp việc nghèo khi cô mang bầu, khiến cô đi tới chỗ tự vẫn.
- Lawrence Wargrave từng kết án tử hình Edward Seton vì tội giết người mặc dù có bằng chứng cho thấy anh ta vô tội.
- Edward Armstrong từng phẫu thuật trong lúc say rượu khiến cô gái bệnh nhân qua đời ngay trên bàn mổ.
- William Blore từng đưa ra bằng chứng giả để tòa án kết tội một người tham gia vụ cướp nhà băng, người này sau đó đã chết trong tù.
- Phillip Lombard từng bỏ rơi đoàn tùy tùng 21 người bản địa khiến họ chết đói ở châu Phi.
- Vera Claythorne từng cho phép Cyril Hamilton, cậu bé mà cô là bảo mẫu, bơi ra quá xa khiến cậu bé bị chết đuối.
.........
(Trích Wikipedia)
📎 p1040568ec512
0
Chương 1
 
Trong một góc phòng dành cho những người hút thuốc ở toa tầu hạng nhất, thẩm phán toà án đang trầm ngâm ngồi hút thuốc. Uogrêvơ mới ra khỏi nghề cách đây chưa được bao lâu. Ông cúi xuống thổi tẩu thuốc và chăm chú đọc một lượt các tin tức chính trị trong tờ báo The Times.
Uogrêvơ đặt tờ báo xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Đoàn tầu lao nhanh qua địa phận Xămơxitsơ. Ông liếc nhìn đồng hồ, như vậy ông đã khởi hành được hai tiếng đồng hồ.
Thoáng qua trong trí, ông lần lượt kiểm lại những tin tức mà người ta đã đăng trên báo về hòn đảo Người da đen. Đầu tiên hòn đảo này do một nhà triệu phú người Mỹ bỏ tiền ra mua, ông ta là người say mê đến điên rồ môn thể thao đua thuyền buồm. Nhà triệu phú đã cho xây trên đảo, phía gần bờ Đêvônsơ, một toà lâu đài lộng lẫy, hiện đại. Công việc mới tiến hành đến đó thì nhà triệu phú cưới cô vợ thứ ba. Người vợ này không hề hiểu biết gì về môn thể thao đua thuyền buồm cả nên cô ta đã rao bán cả đảo lẫn toà biệt thự tuyệt đẹp đó. Trên báo chí mỗi ngày người ta lại đăng thêm các tin giật gân hấp dẫn về hòn đảo nhỏ đó. Rồi có một bản thông báo ngắn gọn, kín đáo về một ngài Leky nào đó đã mua đảo. Nhưng tin tức vỉa hè vãn tiếp tục lan truyền chứ không dừng lại ở đó. Người ta bảo, thật ra hòn đảo Người da đen đã được tiểu thư Gâybriơn Tơl, ngôi sao màn bạc của Hôlyút mua! Cô ta muốn ra đảo nghỉ ngơi cho biệt lập, để xa lánh đám công chúng hâm mộ. Rồi những con ong chăm chỉ truyền tin lại thận trọng ám chỉ rằng hình như chính Đức Hoàng Thượng đã từng đến thăm, lưu lại đảo này và có ý định mua nó. Chưa hết, có ông tự xưng là biết tất cả lại dám khẳng định chính Lord L… trẻ tuổi đã mua đảo chứ chẳng ai khác. Chàng ta là người đã chinh phục được Thần ái Tình và dự định đưa ra đảo để hưởng tuần trăng mật. Còn có một số khác thì đoán chắc rằng một đô đốc hải quân đã mua đảo, bởi vì đó là nơi làm các thí nghiệm bí mật về tàu chiến thì tốt vô cùng.
Hòn đảo Người da đen đã trở thành trung tâm thu hút mọi sự chú ý!
Thẩm phán Uogrêvơ rút trong túi ra một bức thư được viết bằng một thứ chữ rất khó đọc, đôi chỗ lại còn có một, hai từ bất ngờ mất đi không thể đọc nổi.
“Anh Uogrêvơ thân mến … Hàng triệu năm rồi tôi không được nghe nhắc tới anh … Anh cần đến hòn đảo Người Da Đen … Một nơi thần tiên của thế giới … Rất nhiều điều chúng ta trao đổi được với nhau … Quá khứ đẹp đẽ … Mối quan hệ mật thiết với thiên nhiên … Chúng ta cùng phơi nắng … Lúc 12 giờ 40 phút từ Peđinhtơn … Họ sẽ đợi đón anh ở Ớcbritgiơ …”
Cuối thư có một chữ ký loằng ngoằng:
“Thân ái chào anh: Conxtơnx Cănminhtơn”.
Thẩm phán Uogrêvơ thử cố nhớ lại xem lần cuối cùng ông gặp bà Conxtơnx Cănminhtơn vào lúc nào. Ít ra cũng phải hai năm … không phải, tám năm trước, khi bà ấy đến Italia để phơi nắng kia. Ở đó họ gặp nhau và nảy sinh mối quan hệ mật thiết giữa ông bà và thiên nhiên. Sau đó ông trở về nước Anh và nghe tin bà lại tiếp tục du ngoạn sang Xiri - một đất nước tràn ngập ánh mặt trời gay gắt và ở đó cũng dễ có các mối quan hệ nồng nhiệt hơn giữa con người với thiên nhiên.
Conxtơnx Cănminhtơn đúng là mẫu đàn bà phù hợp với cách sống hoang dã, bí ẩn. Bà là người mà trong thực tế ai cũng có thể tin rằng bà dám mua hòn đảo và thiết lập xung quanh mình một bức màn bí mật.
Thẩm phán Uogrêvơ trầm tư gật gù. Mọi suy luận đề có lôgíc cả, sau đó ông nhắm mắt vào mơ màng …
Ông ngủ thiếp đi …!
0
 2
 
 Vira Clâython ngồi trong toa tầu hạng ba. Trong phòng cô có cả thảy năm người khách. Cô ngả đầu ra ghế tựa, nhắm măt vào. Ôi cuộc hành trình trong thời giết mới kinh khủng, oi bức làm sao! Giá mà trong chớp mắt đã đến ngay bên bờ biển nhỉ! Cô đã gặp một sự may mắn quá sức tưởng tượng khi cô nhận được bức thư này. Nếu không, ký nghỉ hè năm của cô cũng lại tẻ nhạt như các kỳ hè trước mà thôi. Trong khi người ta nghỉ thì cô phải trông nom lũ trẻ ranh. Nghỉ hè của một cô giáo dậy tư không nhàn hạ chút nào. Nhưng đã theo nghề dạy học thì không được phép để cho các hy vọng, viễn cảnh chế ngự, cám dỗ được mình.
Đúng lúc cô không dám hy vọng thì lại nhận được bức thư có nội dung:
“Nhờ văn phòng quản lý, phụ trách các nữ nhận viên có bằng cấp, tôi có được địa chỉ của cô. Tôi đã xem toàn bộ danh sách và tôi tin rằng cô là người thạo việc nhất. Tôi sẵn sàng trả tiền cho cô theo yêu cầu và tôi mong rằng ngày mồng 8 tháng này cô sẽ bắt đầu làm việc với tôi. Tầu hoả khởi hành lúc 12 giờ 40 phút tại ga Peđinhtơn. Đến ga Ớcbritgiơ sẽ có người đợi cô ở đó.
Tôi gửi kèm theo đây cho cô năm tờ séc của nhà băng để cô chi phí tiền tầu xe.
Nồng nhiệt đón chờ cô
Bà Victôria An Leky”
Ở phía trên của của bức thư có hàng chữ in địa chỉ nơi cô phải đến: Đảo Người da đen, tỉnh Stichlơhâyvơn Đêvơnsơ…
Hòn đảo Người da đen! Cô không dám tin vào mắt mình nữa. Người ta đã đem đến cho cô một tin quan trọng! Những kẻ đơm đặt, đưa chuyện đã kể biết bao nhiêu chuỵen hấp dẫn và ngày càng hấp dẫn hơn về hòn đảo đó. Có thể trong những lời đồn đại có một phần nào sai sự thực, nhưng chắc chắn là một nhà triệu phú người Mỹ đã xây biệt thự trên đảo. Toà nhà đó tráng lễ đến nỗi không ai có thể tưởng tượng nổi.
Viơra Clâython đã rất mệt mỏi. Cô vừa trải qua một năm dậy học nặng nề. “Mình đã tốt nghiệp thành một cô giáo dậy thể dục trường trung học nhưng điều đó không quan trọng cho lắm. Cái chính là từ giờ mình sẽ được nhận lương theo ngạch chính qui của các trường công!” – Cô nghĩ thầm.
Bất ngờ một luồng điện làm buốt nhói nơi trái tim cô. “Ôi mình rất sợ những ý nghĩ dày vò khiến mình bị hoảng loạn thần kinh … Nhỡ ra pháp y lại kết luận khác đi kết luận ban đầu thì sao! Thây kệ, mình đã thoát khỏi sự nghi ngời rồi kia mà!”.
Cô vẫn chưa quên, bác sĩ pháp y đã khen ngợi cô về lòng dũng cảm và sự nhanh nhẹn của cô. Cuộc khám nghiệm đưa bé chết đuối không thể kĩ càng hơn được nữa. Ngay cả bà Hemiltơn (mẹ đứa bé) cũng thể hiện sự ần cần đối với cô giáo … Chỉ có Huygô … nhưng cô không muốn nghĩ tới anh nữa cơ mà?!
Tự nhiên cô cảm thấy trong toa tầu ngột ngạt do cảm giác sợ hãi bất ngờ. Cô ao ước con tầu đưa cô đến đâu cũng được nhưng đừng ra phía biển. Trong ký ức cô như còn in hình một đoạn phim sinh động, rõ nét: đầu của cậu bé Xyril đang bị đẩy trôi về phía tảng đá, và kia là chỗ đứa bé ngạt thở, đây là chỗ nó bị chìm trong nước .. Nhoi lên, chìm xuống .. nhoi lên, chìm xuống .. Còn cô, chính cô lúc đó nước mắt dàn giụa, gấp gáp bơi ra phía đó… Gió nhẹ, sóng êm .. nhưng cô biết chắc mình chẳng thể đén kịp được.
Biển cả .. biển sâu và mầu xanh ấp áp .. Buổi sáng trên bãi cát .. những thân hình nằm dài phơi nắng .. Huygô … Huygô … Anh biết rất rằng cô yêu anh …
Cô không được nghĩ đến Huygô …
Cô lại hé mắt ra, qua hàng mi cô nhìn thấy người đàn ông ngồi trước mặt mình. Đó là một thanh niên cao, mặt rám nắng. Anh ta ngồi gần cô, đang nhìn cô bằng đôi mắt xanh ngạo nghễ. Đôi môi anh mím chặt vẻ khắc nghiệt.
Cô gái nghĩ thầm: “Mình dám đến một nơi có nhiều điều bí ẩn, chắc mình sẽ được thấy nhiều điều thú vị”.
0
3

Philip Lombơd đưa cặp mắt tinh nhanh quan sát cô gái ngồi đối diện với anh và thầm đánh giá cô:
“Một cô gái diễm lệ ..trông có vẻ là một cô giáo”.
“Cô gái trông khôn ngoan và đỏm dáng .. Một mẫu người không bao giờ chịu lùi bước trong tình yêu cũng như trong chiến trận. Chắc chắn cô sẽ chẳng run sợ tẹo nào dù phải đấu kiếm tay đôi… “
Bỗng nhiên anh nhăn trán lại. Không, ai lại để cho những ý nghĩ vẩn vơ như vậy chiếm lĩnh đầu óc mình. Còn các việc lớn hơn cần phải nghiền ngẫm, thận trọng.
“Nhưng cái việc lớn đó là gì mới được chứ? – Anh trầm ngâm. – Cái thằng cha Do Thái nhỏ bé kia nói rất mập mờ, bí ẩn”.
- Ngài có nhận việc đó không, thưa đại uý
Anh bình tĩnh hỏi lại:
- Với giá là một trăm đồng Ghinê ư?
Giọng nói của anh bình thản, ra vẻ coi một trăm đồng Ghinê không là gì cả. Một trăm đồng Ghine trong lúc mà anh đã nướng sạch hết cả tiền trong túi, và bữa ăn này có thể là bữa trưa cuối cùng anh được người ta mời chào đây. Anh cảm thấy thái độ tỏ ra khinh tiền bạc của mình không lừa nổi thằng cha Do Thái nhỏ bé kia. Cái dân Do Thái đáng ghét này, cứ hễ động thấy hơi tiền là chúng tỉnh táo lạ, không thể qua nổi mắt chúng. Chúng rất biết gài người ta vào bẫy!
Anh cố nói vẻ lãnh đạm, thờ ơ:
- Anh không thể nói cho rõ ràng hơn được ư?
Aidơc Morix kiên quyết lắc cái đầu hói nhỏ bé:
- Thưa ngài đại uý, tôi cũng không biết gì hơn. Những gì biết, tôi đã nói hết rồi. Người khách hàng của tôi nhờ nhắn lại với ngài rằng: “Người ta muốn thấy sự dũng cảm của ngài ở những nơi hiểm nghèo:. Tôi được uỷ nhiệm đưa cho ngài một trăm đồng Ghinê. Với số tiền này ngài hãy khởi hành trên tuyến đường sắt đi Ớcbritgiơ. Sau đó, tắc xi sẽ đưa ngài đến Stichlơhâyvơn.. Rồi bằng ca nô, ngài sẽ sang đảo Người da đen. Tại đó, ngài sẽ được biết nhiệm vụ. Lombơd cắt ngang hỏi:
- Tôi phải ở đó bao lâu?
- Nhiều nhất chỉ một tuần thôi
Đại uý Lombơd vân vê hàng ria nhỏ:
- Tôi hy vọng đó là một việc lương thiện chứ không phải … không phải việc phạm pháp đấy chứ?
Vừa nói Lombơd vừa đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn sang Morix. Hắn ta nở nụ cười xảo trá trên đôi môi dày, đặc trưng của dân Do Thái.
- Nếu như tới đó mà họ yêu cầu ngài làm việc phạm pháp thì ngài không nhận nữa, đã sao nào. Hắn nói hồ hởi.
Quỉ bắt thằng cha Do Thái bế nhỏ, nham hiểm ấy đi. Hắn lại còn mỉm cười nữa chứ kia chứ. Hắn cười cứ y như là hẳn biết tỏng mọi chuyện rồi ấy, cái chuyện trong quá khứ của anh trước kia..
Lombơd bất đắc dĩ nở một nụ cười đáp lại.
Đúng thế, đã có một vài lần anh suýt bị sa lưới pháp luật, nhưng anh luônluôn gặp vận may và vượt qua được! Nhưng những điều anh gây ra đâu phải là tội lỗi gì đặc biệt để mà phải dày vò lương tâm hàng ngày.
Không, anh không bị lương tâm dày vò. Anh quyết định nhận lời đến đảo Người da đen để thưởng thức cảm giác bí ẩn, thú vị…
0
4

Bà Emily Brent đã ngồi khá lâu trên chiếc ghế cứng trong toa dành cho những người không hút thuốc. Bà đã sáu mươi nhăm tuổi, nhưng trong mặt bà trẻ hơn nhiều so với tuổi. Cụ thân sinh ra bà là một đại tá khét tiếng nghiêm khắc và tàn nhẫn. Bà đã hấp thụ được ở cụ thân sinh cái truyền thống dạo đức ấy.
Thời buổi bây giờ, nhìn sự sinh hoạt buông thả của thế hệ trẻ mới đáng phẫn nộ làm sao?! Nền đạo đức đã bị tha hoá. Ngoài ra còn nhiều điều không thể chấp nhận được.
Bà Brent với quan niệm đạo đức cổ xưa, hài lòng với cuộc sống goá bụa, bằng lòng được nhét vào toa tầu hạng ba chật cứng. Bà tự ca ngợi mình trong khi cảm thấy khó lòng chịu nổi những cong người đang ngồi quanh mình. Thời buổi này nhìn đâu cũng thấy sự lừa đảo. Con người ta chẳng còn ý chí gì nữa: Có đi nhổ răng cũng phải tiêm thuốc tê, không ngủ được lại phải dùng đến thuốc ngủ, họ ngồi phải trên ghế đệm êm; tụi con gái chẳng còn biết giữ gìn ý tứ nữa. Ai đời trên bãi tắm chúng cứ phô người ra trần truồng đến một nửa ấy.
Bà Brent bất chợt mím chặt đôi môi. Bà sẵn sàng cho những thí dụ cụ thể về sự đồi bại hư hỏng đó.
Bà nhớ đến mùa hè năm ngoái. Lậy trời, bây giờ thì bà cũng sẽ đi nghỉ, nhưng không phải nhìn thấy những cảnh nhố nhăng như năm ngoái nữa. Ở hòn đảo Người da đen ấy à…
Trong óc bà thầm nhắc lại nguyên văn bức thư mà bà đã thuộc lòng;
“Chị Brent thân mến!
Em hy vọng rằng bà chị còn nhớ tới em. Vài năm trước đây, chúng ta đã gặp nhau ở nhà chị Belhâyvơni vào tháng Tám đáng nhớ. Chúng ta đã có những cách nhìn nhận vấn đề thật giống nhau.
Giờ đây em đang định khai trương một nhà nghỉ ở hòn đảo gần bờ Đêvơnsơ. Em hy vọng sẽ biến nơi đó thành một nhà nghỉ thực thụ, một chốn vãng cảnh tuyệt vời, một nơi có sự phục vụ theo lối cổ điển, nhẹ nhàng, yên tĩnh… Một bãi tắm mà không có sự trần truồng, không có tiếng máy hát vào lúc nửa đêm. Em rất vui nếu chị thích kiểu tiếp đón của nhà nghỉ này và mời chị hãy đến đảo Người da đen. Em xin chịu mọi phí tổn cho chị. Chị sẽ là khách mời của em. Quãng đầu tháng tám chị đến được không? Mồng tám tháng tám nhé!
Thân ái chào chị
V.A.L…”
Cái tên này là ai đây? Chữ ký không thể viết bằng các chữ cái được. “Gớm có nhiều chữ ký mà người khác không sao mà đọc nổi nữa”. – Bà Brent bực tức nghĩ.
Bà cố nhớ lại xem, những ai đã cùng nghỉ với bà ở Belhâyvơni? Nơi đó bà đã từng đến ghỉ hai mùa hè liên tiếp. À ở đó có một bà quí tộc, trạc trung niên… Bà ta tên là gì nhỉ…? Trời ơi, tên là gì nhỉ?...
Ông cụ thân sinh ra bà ta giữ một chức vục cao trong nhà thờ. Không, chắc chắn … à đúng rồi, tên họ là Lengđơn! Đúng là Lengđơn rồi.
Hòn đảo Người da đen! Báo chí đã viết nhiều về nó và về một ngôi sao màn bạc… hay là không phải về ngôi sao màn bạc mà về một tay triệu phú người Mỹ nào đó?
Một nơi như vậy chắc người ta bán cũng rẻ thôi. Chẳng phải ai cũng muốn ra đảo sống. Thoạt tiên, người ta thấy đó là một nơi rất mơ mộng, cách biệt nhưng khi đã ở đó rồi, người ta mới thấy những cái bất lợi của nó, và người chủ sẽ rất mừng nếu bán được nó đi.
“Dù thế nào mình cũng sẽ ra đó nghỉ” – Bà Brent quyết định.
Thu nhập của bà Brent vốn rất ít ỏi, khoản lợi tức không đủ để tranh trải cho một chuyến đi chơi xa, cho nên đi đâu bà cũng phải suy tính kỹ càng. Trong trường hợp này thì… Bà nghĩ đến người đã mời bà với một tình cảm trìu mến… bà gì nhỉ…? À bà Lengđơn!
0
5

Vị tướng hưu trí Mơcathơ nhìn ra ngoài cửa sổ toa tàu. Con tàu đang chạy gần đến Ecxơtơ, đến ga này, ông sẽ phải chuyển tàu. Quả là nhọc nhằn phải ngồi trên con tàu chạy ỳ ạch trên đường ray! Ở đảo Người da đen, nghe nói có toa goòng nhỏ chạy bằng dây cáp, mà đảo đó có xa đất liền là bao đâu nhỉ?!
Ông không sao nhớ được chàng thanh niên có tên là Leky là ai? Hay là người bạn nào đó của Xpuphơ Legad hoặc là bạn của Giônni Đaiơ. Chàng Leky đã viết:
“ … Ở đó cũng sẽ có một vài người bạn cũ của ngài… mọi người nóng lòng muốn nhắc nhở đến thời oanh liệt xa xưa.”
Có thế chứ, ở tuổi ông, người ta sẵn sàng nhắc nhở đến thời oanh liệt xa xưa. Về cuối đời, vị tướng thường hay hồi tưởng lại những người bạn chiến đấu cũ. Chỉ có điều xin đủ cái chuyện đáng nguyền rủa ấy, cái vụ dằn vặt ông đó.Chàng thanh niên Richmơn có hình dáng đẹp như một thiên thần… và lúc đó, anh ta mới gần ba mươi tuổi!. Ông nghĩ rằng anh lính Emititgiơ đã quá ba hoa làm lộ cái chuyện đó. Cái thằng non choẹt khốn khổ đó! Nhưng nó biết gì về chuyện đó mới được chứ? A, chẳng có gì để lại chứng cớ cả! Richmơn đã chết, một con người hay mơ mộng… nhưng mà ông lại hay tưởng tượng rằng lỡ có người thân nào đó hiểu lầm ông thì sao?!
Hòn đảo Người da đen đáng để tò mò lắm. Ngưòi ta bàn tán về nó quá nhiều. Hình như còn có tin rằng vị đô đốc hải quân hay là tổng tư lệnh không quân đã từng có ý định mua đảo.
Nhà triệu phú Mỹ Elmơ Robsơn đã cho xây toa lâu đài cách đây không lâu. Người ta bảo rằng toà lâu đài đó tráng lệ lắm, không thể tưởng tượng nổi.
Exơtơ đây rồi! Còn phải chờ ở ga một giờ nữa mới có tàu đi tiếp! Vị tướng về hưu bồn chồn. Ông ao ước được đi ngay trên con đường tới nơi đã định…
0
6

Bác sĩ Emxtroong cố gắng qua vùng đồng bằng Salaibơry với cái xe riêng của ông. Ông đã rất mệt mỏi. Trong sự thành đạt bao giờ cũng có nhược điểm. Đã có thời kỳ, ông bác sĩ mặc những trang phục hoàn hảo nhất. Phòng làm việc của ông ở khu Hali được trang bị những đồ gỗ lộng lẫy, đắt tiền và có đủ các dụng cụ y tế hiện đại nhất. Nhưng cũng có lúc, ông lại phải chờ, chờ khá lâu, chờ nhiều ngày dài đằng đẵng như người chơi cá cược. Liệu có may mắn, thành công nữa hay không?...
Đã có thời ông rất thành đặt, rất may mắn! Tuy là may mắn nhưng cũng phải kể đến cả sự khéo léo riêng nữa. Ông rất hiểu nghề nghiệp của mình cần tiếng tăm như thế nào. Lúc đầu, ông vào đời không được thành công. Ông kiên nhẫn chờ sự may mắn, và dịp may cũng tới. Đó là một lần ông chẩn đoán đúng bệnh. Nữ bệnh nhân hết lời ca tụng và biết ơn ông, bà ta lại là người thựôc tầng lớp quý tộc, có địa vị trong xã hội, và giàu có. Thế là ông được tiếng là người tài giỏi. Người ta lan truyền tin ấy, giới thiệu với nhau: “Bà cần phải đến bác sĩ Emxtroong khám đi… Ông ta còn rất trẻ… nhưng lại cực kỳ giỏi… Đấy như bà Pam đã từng theo chữa hết bác sĩ này đến thầy lang nọ trong ngần ấy năm trời, vậy mà chỉ có bác sĩ Emxtroong là chẩn đoán đúng bênh!” Thế là khách kéo nhau đến khám cứ ùn ùn.
Cho đến bây giờ, bác sĩ Emxtroong đã là một người thành đạt. Ông bận rộn tiếp khách, chữa bệnh cả ngày, ít có thời gian rảnh rỗi. Trong hoàn cảnh như vậy ông cảm thấy rất vui mừng khi vào một buổi sáng tháng tám, ông nhận được giấy mời rời Luân Đôn để đến nghỉ ở một hòn đảo trong vài ngày. Trong lá thư đấy cũng không phải chỉ mời đi để nghỉ mát, mà nó có một nội dung khá mập mờ, nhưng để bù lại và làm cho sáng tỏ vấn đề hơn, nó lại có kèm theo một tấm séc. Một món tiền thù lao hậu hĩnh. Ông bà Leky ấy đã công khai đặt trước món tiền. Theo như họ biết thì ở nhà họ đang có chuyện không ổn, Ông Leky tỏ ra lo lắng về tình hình sức khoẻ hiện nay của bà vợ và muốn nghe ý kiến của bác sĩ, nhưng nếu mời bác sĩ công khai thì lại như chọc tức thêm bà vợ. Bà Leky không muốn nghe tới từ khám bệnh và bác sĩ, vì thần kinh bà ta…
Ô, đúng là những người tâm thần; bác sĩ Emxtroong cố giương mi mắt lên. Đàn bà thực ra là một loại tâm thần! Nhưng mà riêng trong lĩnh vực buôn bán kinh doanh thì đàn bà làm lại có kết quả tốt. Đa số những người đàn bà có bệnh thường phủ nhận lời khuyên của bác sĩ và khẳng định rằng thần kinh của họ chẳng có vấn đề gì, chẳng làm sao cả. Họ biện luận rằng họ chỉ buồn chán, và chắc chắn, họ chẳng cảm ơn anh nếu anh chân thật mà nói với họ sự thật về bệnh thần kinh của họ! Và thế là họ muốn tìm một giải pháp khác với y học…
“Trong sự quan sát, chú ý của vợ tôi có một chút bất bình thường nào đấy… (chỗ này là một từ gì đó khá dài mà không đọc được) nhưng mà không, không có gì nghiêm trọng cả… chỉ cần phải chấn chỉnh, chữa chạy đơn giản mà thôi…”
Thế đấy, nói tóm lại là ông ta muốn biết ý kiến của bác sĩ và cần nhất phải làm sao cho họ có niềm tin và hy vọng trong lúc bệng tật ấy.
Bác sĩ còn có may mắn là trong thời kỳ huy hoàng, ông đã thu lượm được khối kinh nghiệm ở một ca cách đây mươi.. mười lăm năm trước. Đó là một bệnh nhân cực kỳ khó tính, khó chiều! Một người bị tâm thần bẩm sinh. Thế rồi một lần sự khiếp sợ quá giới hạn đã khiến bệnh nhân tỉnh lại, vĩnh viễn khỏi bệnh. Nhưng không phải trường hợp nào cũng may mắn như thế cả…
Một chiếc ô tô thể thao của hãng Đelmên vụt qua cạnh xe ô tô của bác sĩ. Nó chạy nhanh với vận tố tám mươi dặm một giờ. Tiếng còi của nó đinh tai nhức óc nghe thật kỳ lạ. Bác sĩ Emxtroong hầu như đã phải đánh tay lái cho xe mình chạy sát hàng rào bên đường. Chắc đó làm một thằng điên trẻ tuổi đã cho xe chạy với tốc độ tối đa trên xa lộ. Bác sĩ không phải thuộc hạng người liều lĩnh bạt mạng kiểu ấy. Suýt nữa thì nó cho ông ta toi mặng. Đồ khỉ gió! Cút đi cho rảnh!
0
7

Tôny Maxtown phóng điên cuồng như cơn lốc trong địa phận Mere. Vừa lái xe, anh vừa giận dữ càu nhàu.
“Thật là kinh khủng, bao nhiêu xe đi cứ như bò trên xa lộ ấy! Thật là những con người cẩn thận tới mức tẻ ngắt. Hơn nữa, họ lại cứ bò lê ở chính giữa đường ấy. Thật là vô ích, nước Anh không có chỗ cho những người lái xe, không giống như ở bên Pháp, ở bên đó, người ta được tăng tốc độ mệt nghỉ…”
Nên dừng lại uống một cốc gì đó hay là cố gắng đi tiếp? Hãy còn nhiều thời gian cơ mà! Chỉ còn phải đi chưa đến một trăm dặm nữa. Một ly rượu gừng không thể gây tác hại được. Thời tiết oi bức như là ở dưới địa ngục ấy, chăc chắn khi tới đảo ta sẽ đựoc nghỉ ngơi thoải mái, dễ chịu hơn cho dù thời tiết vẫn nóng thế này. Ta chỉ muốn biết ông bà Leky là ai? Có điều chắc chắn là họ rât giàu, họ đã đưa tiền mời trước. Giá mà có ông bạn Bedgiơ đi cùng thì ta sẽ nói được các nhận vật ấy thuộc loại nào.
Tất nhiên, chỉ có thể bắt cóc ông bạn nghèo ấy đến được đây khi mà trong túi ông ta không còn lấy một xu.
Hy vọng rằng ở nhà những người giầu có như thế thì ta sẽ được uống rượu thả cửa. Họ đã dám mời khác đến thì chắc họ phải có của nả và chịu chơi, không phải thuộc hạng nhà giầu keo bản. Chỉ tiếc rằng ông bà Leky ấy chả có tiếng tăm gì cả. Mà theo thiên hạ đồn thì chính minh tinh màn bạc Gâybriơn Tơl mua hòn đảo Ngưòi da đen kia mà. Và ai mà chả sẵn sàng làm quen, xúm xít xung quanh ngôi sao màn bạc ấy.
À mà không sao, ở đảo chắc chắn phải có vài cô gái nữa chứ…
Maxtơn từ trong tiệm rượu bước ra, anh vươn vai, ngáp dài rồi ngước nhìn lên trời xanh, sau đó, anh ngồi vào sau tay lái chiếc ô tô. Mấy cô gai trẻ ngẩn người nhìn theo anh chàng đẹp trai: anh chàng cao một mét tám mươi centi, cơ thể cường tráng, tóc quăn lượn sóng, khuôn mặt rám nắng, đôi mắt xanh trong đẹp lạ lùng. Maxtơn ấn vào công tắc, xe rung lên. Chiếc xe lướt qua đường phố chật hẹp. Những ông già giật mình vụt chạy khỏi mặt đường khi thấy chiêc xe phóng như điên. Mọi người ngơ ngác nhìn theo sau xe.
Entơni Maxtơn tiếp tục hành trình.
0
8

Blô rời Plymao bằng tàu hoả. Con tàu dừng lại ở tất cả mọi ga. Trong toa, ngoài Blô ra chỉ có một người khách già ngồi. Ông già có đôi mắt ướt, có dáng người như là ngày trẻ đã từng làm thuỷ thủ. Bây giờ ông già đang ngủ gật.
Blô cầm một cuốn sổ tây nhỏ xem và trầm ngâm suy nghĩ.
- Đây là danh sách của cả đoàn. – Anh ta lẩm bẩm một mình – Bà Emily Brent, cô Viơra Clâython, bác sĩ Emxtroong, Entơni Maxtơn, ngài thẩm phán già Uogrêvơ, Philip Lombơd và viên tướng Mơcathơ. (Lạy thánh Mihai và thánh Gioóc! Viên tướng này đã từng được thưởng huân chương trong chiến tranh). Sau cùng là người hầu trong nhà vợ anh ta: vợ chồng Rôgiơ.
Blô đóng quyển sổ lại và cất nó vào túi. Anh đưa mắt nhìn vào góc có ông già đang ngồi ngủ gật.
- Cần phải huýt điếu thuốc. Anh quyết định. Rồi một lần nữa Blô cẩn thận duyệt lại mọi việc trong đầu.
- Thật ra công việc này cũng chẳng khó khăn gì – Blô nghĩ. Mình chỉ không hiểu có thành công được không đây? Nhưng mình còn hy vọng ở chỗ nhìn bề ngoài của mình không thể gợi nghi ngờ gì.
Blô đứng lên và cẩn thận ngắm nghía mình trên tấm kính cửa sổ tàu. Trong kính phản chiếu lại một khuôn mặt có ria mép nom rất lính tráng. Không thể lộ được! Chỉ có đôi mắt xám nằm ở hai vì trí khá gần nhau.
“Mình có thể đóng vai thiếu tá được đấy chứ. Ô quỉ thật, không thể được. Không thể qua mắt viên tướng già được. Ông ta sẽ nhận ra sự lừa dối mất. Còn về miền Nam Phi thì mình có thể yên tâm. Trong đám khách chắc chẳng có ai biết về Châu Phi. Mới đây mình có đọc một bài viết về Nam Phi, mình có thể bốc phét về nó được đây”. Blô nghĩ thầm.
May mắn làm sao có nhiều loại thuộc địa khác nhau. Blô thấy Nam Phi có chiều hướng khả quan hơn cả. Anh không cảm thấy ngại ngùng khi phải đóng vai một người lính từ Châu Phi trở về trong môt đám khách lạ.
Đảo Người da đen, Blô nhớ lại tuổi thơ của mình trên đảo… Nơi đó có những con hải âu sinh sống, với những tảng đá hôi hám. Hòn đảo đó cách bờ chừng một dặm. Người ta gọi tên nó là đảo Người da đen vì chính hình thù hòn đảo nom giống như một cái đầu tóc xoăn sát da và đôi môi dầy của người da đen.
Thật là kỳ quặc khi có người lại xây nhà và ra ở trên những tảng đá! Ở đó thời tiết quá là đi đày! Quả là ai cũng biết các nhà triệu phú luôn luôn có những ý nghĩ kỳ dị lố lăng!
Ông già cựa quậy tỉnh dậy, đột nhiên ông ta nói:
- Con người không bao giờ hiểu được biển khơi… không bao giờ
- Đúng vậy đó, không thể hiểu hết được. – Blô tiếp chuyện với một giọng bình thản.
Ông già khoanh tay trước ngực rồi nói tiếp:
- Sẽ có bão đấy.
- Đâu có, ông bạn già, thời tiết rất đẹp.
Ông già nổi giận nói to:
- Đã bảo là sẽ có bão mà! Tôi đã ngửi thấy mùi bão rồi!
- Có thể ông nói có lý đấy – Blô đồng ý.
Tàu dừng lại ở ga, ông già lảo đảo đứng dậy:
- Tôi cần phải xuống đây. Ông ta vụng về đẩy cánh cửa. Blô đứng dậy giúp đỡ ông già.
Nhưng ông già còn dừng lại bên cánh cửa đã mở. Tay giơ lên chào, đôi mắt ướt nhấp nháy, ông nói:
- Anh cần phải thận trọng và hãy cầu nguyện đi! Hãy thận trọng và hãy cầu nguyện! Ngày phán xét đã tới gần.
Từ chỗ cánh cửa đã mở, ông già ngã lăn xuống sàn ga.
Vẫn nằm trên đất, ông ngửa mặt lên nhìn Blô và nói dõng dạc:
- Ta nói với anh đấy, anh bạn trẻ ạ. Ngày tận thế đang đến gần.
Blô ngồi xuống ghế và thầm nghĩ: “ông gìa đó còn gần với ngày tận thế hơn ta!”
Trong trường hợp này thì Blô đã linh cảm rất nhầm…
(hết chương 1)[/align]
0
Chương II

1

Trước nhà ga Ớcbritgiơ có một nhóm người đi đi lại lại vẻ đợi chờ sự chỉ dẫn. Sau lưng họ, những người phu khuân vác đang bốc xếp valy, hành lý. Một người phu khuân vác gọi tên người lái xe tắc xi:
- Jim!
Người lái xe tắc xi chạy lại, hỏi nhóm người ấy.
- Các quí vị chờ ra đảo Người da đen phải không ạ?
Anh ta hỏi cô gái trong nhóm người đứng chờ với chất giọng đặc vùng Đevơnsơ. Có bốn ngưòi cùng đáp lại là cần ra đấy, rồi sau đó, cả bốn người đều nhìn trộm lẫn nhau.
Ngưòi tài xế quay ra nói với thẩm phán Uogrêvơ vì trong nhóm bốn người ra đảo thì thẩm phán là người cao niên nhất.
- Có hai tắc xi được thuê để chở các ngài, nhưng chiếc xe kia cần phải ở đây đợi thêm chừng dăm phút nữa. Tàu chở khách từ Ecxơtơ sẽ đến ga, chúng tôi được lệnh phải đón một người khác đến từ tầu đó. Vậy chúng ta nên đợi thêm chút nữa, đoàn đi bằng hai xe sẽ rộng rãi hơn, thưa ngài
Viơra Clâython lên tiếng, giọng rất thích hợp với vai trò của một nữ thư ký:
- Tôi sẽ ở lại chờ xe sau, như vậy các quí vị ngồi xe trước là vừa đấy. – Cô nói với ba người đứng đó như ra lệnh, như một người chủ nợ nói với con nợ, như là một cô giáo đang chia các học sinh của mình ra thành từng nhóm để đánh Tennít.
Bà Brent đáp vẻ nhẫn nhục:
- Cảm ơn cô.
Bà khẽ gật đầu rồi chui vào cánh cửa xe tắc xi mở sẵn.
Thẩm phán Uogrêvơ ngồi vào cạnh bà Brent.
Đại uý Lombơd lên tiếng:
- Tôi cũng ở lại đây với cô…
- Clâython – Viơra tự giới thiệu
- Tên tôi là Philip Lombơd.
Những người phu khuân vác chất vali lên nóc tắc xi.
Trong xe, thẩm phán lịch thếip, tế nhị bắt chuyện:
- Thời tiết sẽ rất đẹp trời đấy.
- Có thể lắm. Bà Brent trả lời.
- Ông già này rất là lịch thiệp – bà thầm nghĩ, ông ta là một ngưòi đứng đắn, có học thức chứ không phải thuộc loại lông bông sống trong các nhà trọ mà ta thường thấy bên bờ biển. Tất nhiên, khách của bà Lengđơn thì phái khá rồi…
Thẩm phán Uogrêvơ hỏi:
- Bà đã đến đây bao giờ chưa?
- Tôi đã ở Cônuân và Tôrquây, nhưng Đêvơnsơ thì tôi mới tới đây lần đầu tiên.
- Tôi cũng chưa hề đến đây.
Tắc xi nổ máy, xe phóng đi.
Người tài xế của chiếc tắc xi thứ hai hỏi Viơra và Lombơd:
- Các vị không muốn ngồi tạm trong ô tô để đợi tàu đến hay sao?
- Chúng tôi không có ý định ấy – Viơra nói bằng giọng khẳng định, không cho ai có thể cãi được.
Đại uý Lombơd mỉm cười:
- Ánh mặt trời có thể thiêu đốt chúng ta. Tốt nhất, ta nên vào trong nhà ga ngồi đi.
- Tôi không mảy may, nghĩ đến điều đó. Tôi rất vui vì đã được rời khỏi toa tàu.
- Vâng, đúng vậy đấy, với thời tiết nóng nưc thế này mà phải ngồi trên tầu thì quả là khó chịu.
Viơra trả lời vẻ lãnh đạm:
- Tôi hy vọng chúng ta chỉ phải chịu đựng cái nóng đến thế thôi. Rồi thời tiết sẽ tốt hơn, ở đây đã là mùa hè, trong nước Anh, liệu hy vọng như vậy thì có hão huyền không?!
Đại uý Lombơd hỏi chuyện theo cách thông thưòng:
- Cô có quen biết vùng này không?
- Không, tôi chưa bao giờ đến - Rồi cô nói nhanh như muốn thanh minh vì sao mình lại đến đây. – Tôi áên đây để nhận việc đấy.
- Cô đến nhận việc ư?
- Vâng, tôi được nhận vào làm thư ký cho bà Leky.
- A ha, tôi hiểu rồi. - Đại uý nhã nhặn nói với Viơra nhưng có thể nhận thấy giọng nói của anh đã thay đổi sắc thái. Đại uý có vẻ thân mật hơn, cởi mở hơn với cô gái. – Vì cô có khả năng chăng?
Viơra cười lớn:
- Ô, đâu phải vậy, nhưng vì tôi đang muốn tìm việc làm, còn nữ thư ký của bà Leky đột ngột lâm bênh Bà ta gửi điện đến hội đồng luật sư yêu càu gửi ngay cho bà một nữ thư ký khác thế là họ giới thiệu tôi.
- Thế thì tôi hiểu rồi, thế nếu như cô không đồng ý với công việc thì cô sẽ lại đi chứ?
Viơra cười đáp:
- Ô, tôi chỉ làm việc này tạm thời trong thời gian nghỉ hè thôi. Tôi còn có công việc cố định là dạy học ở trong trường nữ sinh phổ thông. Tôi thú thật cũng hơi rờn rợn khi nhận được giấy mời đến đảo Người da đen này. Hòn đảo được người ta viết trên báo khá nhiều. Liệu đó có phải là một thiên đường không?
- Tôi cũng không biết nữa, tôi cũng chưa bao giờ đến đấy đâu – Lombơd nói.
- Ôi anh cứ nói vậy chứ! Tôi nghĩ rằng ông bà Leky rất ưa thích các chuuyện rùng rợn. Họ là những người như thế nào? Anh hãy kể về họ đi!.
“Kỳ quặc, cô ta dường như tin rằng mình đã từng quen biết với ông bà Leky ấy?” – Lombơd nghĩ. Nhưng bỗng nhiên đại uý nói nhanh:
- Có một cong ong bò vẽ đậu trên cánh tay cô. Đừng, cô đừng có cựa quậy! – Lombơd lấy tay phảy nhè nhẹ vào con ong như là quạt.
- Đi nào, bay lên!
- Trời ơi, cám ơn anh, ở đây nhiều ong thế!
- Đúng vậy. Có lẽ là vì thời tiết nóng. Thế cô không hề biết chúng ta phải đợi ai ở đây ư?
- Tôi không hề biết tí gì về việc đó cả.
Tiếng còi tầu kéo dài nghe rõ dần. Lombơd nói:
- Hình như tầu đến đấy.
Một ông già mặc quân phục vóc người cao lớn xuất hiện ở cửa lên xuống của con tàu. Mái tóc hoa râm của ông được hớt ngắn, ria mép bạc trắng được tỉa gọn gàng.
Người phu khuân vác mệt nhọc kéo theo một chiêc vali nặng chịch. Anh ta đang chỉ tay về phái Viơra và Lombơd.
Viơra bắt đầu đóng vai trò thư ký của mình, cô lịch sự tiến lên trước, tự giới thiệu:
- Tôi là nữ thư ký của bà Leky. Còn đây là chiếc ô tô chờ chúng ta. Hãy cho phép tôi giới thiệu với ngài đây là đại uý Lombơd.
Vị quân nhân già đưa đôi mắt sắc sảo màu xanh xám lên nhìn Lombơd như muốn đánh giá anh. Trong nháy mắt ông đã có được nhận xét sơ bộ về người thanh niên đang đứng trước mặt ông.
“Chàng trai này trông đẹp đấy, nhưng mà nom anh ta có điều gì không ổn…
Cả ba người tiến về chiếc xe tắc xi đang chờ họ rồi ngồi vào. ệo phải đi qua các đường phố nhỏ thơ mộng của Ớcbritgiơ, rồi họ phải đi khoảng một dặm trên quốc lộ Plimao. Sau đó vào con đường liên tỉnh dốc hẹp, quanh co khúc khuỷu, màu xanh trải dài.
Viên tướng Mơcathơ (vị quân nhân già chính là viên tướng) nói:
- Phần này của vùng Đêvônsơ tôi chưa đến bao giờ. Tôi có một căn nhà nhỏ ở phía đông Đêvônsơ kia, ở gần với địa phận tỉnh Đoxit.
Viơra nói:
- Ở đây tuyệt đẹp. Có những ngọn đồi đất đỏ nằm dưới một dải cây cối màu xanh!
Philip Lombơd không đồng tình:
- Ở đây tôi cảm tháy bó hẹp quá … Tôi thích các vùng động bằng hơn, ở nơi đó người ta có thể nhìn thấy rõ người ta đang đi đâu…
Viên tướng nhìn Lombơd vẻ mỉa mai hỏi:
- Anh đã đi khắp thế giới rồi chứ?
Lombơd khó chịu nhún vai:
- Thì tôi cũng có đi đây đi đó, thưa ngài.
Còn trong thâm tâm, đại uý nghĩ: “Bây giờ ông ta sắp hỏi mình bao nhiêu tuổi, mình đã từng trải qua trong chiến tranh chưa như là các ông già thường hay hỏi”.
Nhưng ngay lúc đó viên tướng Mơcathơ không hề hỏi câu nào về chiến tranh thế giới cả.[/align]
0
2

Xe của họ bắt đầu leo lên mọt cái dốc đứng của ngọn đồi, sau đó lại trượt xuống một con đường hẹp chạy ngoằn ngoèo hình chữ chi thuộc địa phận tỉnh Stichlơhâyvơn. Làng ven biển nho nhỏ được hình thành bằng mấy túp lều và trên triền cát có vài con thuyền đánh cá nằm chỏng chơ.
Bây giờ họ đã có thể chiêm ngưỡng hòn đảo Người da đen trong ánh sáng chiều tà. Về phía nam của biển cả, hòn đảo như được mọc trồi lên.
Viơra sửng sốt ngắm:
- Ôi, nó cách xa đát liền quá - cô thốt lên
Cô đã tưởng tượng hòn đảo ở rất gần đất liền, trên đảo phải nổi lên một toà nhà trắng tuyệt vời. Vậy mà thực tế, đứng ở đây chẳng nhìn thấy dấu vết ngôi nhà trên đảo, chỉ nhìn thấy toàn là những tảng đá lô nhô. Hình dáng hòn đảo nom giống như một cái đầu của người da đen khổng lồ, ẩn giấu nhứng điều chẳng lành. Cô gái bỗng rùng mình.
Trước tiệm rượu Bẩy Ngôi sao đã có ba người ngồi đợi. Từ xa họ đã nhìn thấy cái lưng gù của thẩm phán, cạnh đó là cái lưng thẳng đưỡn của bà Brent và ngùơi thứ ba là một ngưòi đàn ông nom lúng túng, vụng về, vẻ người cường tráng, năng động, người đó éưng lên tự giới thiệu:
- Tôi nghĩ tốt hơn hết là các vị đợi ở dây. – Anh ta nói - Với một chuyến thuyền máy là chúng ta có thể đi hết được đấy. Các vị hãy cho phép tôi tự giới thiệu. Tên tôi là Đâyvit. Tôi phục vụ ở Nam Phi mói về. Hầu như tuổi trẻ của tôi ở xa đất mẹ. Ha … ha … ha… !
Anh ta cười giọng ngân vang.
Thảm phán Uogrêvơ nhìn anh ta vẻ không chút cảm tình. Nom ông có vẻ sẵn sàng “muốn tống khứ anh chàng ấy đi”. Còn bà Emily Brent thì ngập ngừng như không biết có nên tỏ ra thân mật với người vừa ở thuộc địa về được không?!
- Các vị không muốn uống một cốc gì trước khi chúng ta ra thuyền ư? - Anh chàng Đâyvit sốt sắng mời.
Không ai nhận lời mời ấy. Đâyvit đành quay lại giơ ngón tay lên nói:
- Nếu thế thì chúng ta đừng chần chừ làm gì nữa. Các chủ nhân đang chờ đợi chúng ta.
Anh ta không biết hoặc không cảm thấy không khí căng thẳng trong cả đoàn người. Bởi vì tin anh ta nhắc đến chủ nhân đợi đã làm các khách khứa lại càng lặng thinh, khó nói.
Một người đàn ông đứng dựa lưng vào một bức tường gần đó. Khi Đâyvit vẫy tay, anh ta rời tường lại gần đoàn người. Bước chân khuỳnh khoàng của anh ta đã chứng tỏ anh ta là người đi biển. Khuôn mặt đầy nếp nhăn và đôi mắt đen sẫm không biểu lộ tình cảm gì, anh ta cũng nói giọng nhỏ nhẹ của dân địa phương Đêvônsơ.
- Vậy thì chúng ta khởi hành ra đảo chứ, thưa các quí ông và các quí bà? thuyền đã sẵn sàng ra khơi, Còn có hai người nữa sẽ đi bằng ô tô riêng đến, nhưng ngài Leky đã dặn trước là chúng ta không phải đợi họ, bởi vì, cũng không biết khi nào thì họ mới tới đây.
Cả đoàn người bắt đầu đi. Người dẫn đường đưa họ đi theo một con đập chắn nước hẹp bằng đá đến một chiếc thuyền gắn máy đang bập bềnh trên sóng.
- Chiếc thuyền này bé quá. – Bà Emily Brent thốt lên.
Chủ thuyền lên tiếng trấn an hành khách:
- Thưa bà, nhưng nó là một chiếc thuyền rất tốt, dù thế nào đi nữa chúng ta vẫn có thể yên tâm ngồi lên.
Thẩm phán Uogrêvơ thắc mắc:
- Nhưng chúng tôi đông thế này cơ mà?
- Gấp đôi số ngưòi này cũng vẫn ngồi vừa thưa ngài.
Philip Lombơd cũng nhẹ nhàng, thân thiện nói:
- Không có gì nguy hiểm cả. Thời tiết tốt, biển lặng sóng.
Bà Brent ngần ngại chút ít, nhưng rồi bà cũng để cho người ta dắt bà xuống thuyền. Những người khác tự động xuống. Cả đoàn người không hề nói chuyện với nhau, họ cành giác đề phòng lẫn nhau.
Họ sắp khởi hành, người chủ thuyền chuẩn bị khởi đông máy.
Bỗng một chiếc ô tô từ trong làng phóng tới. Chiêc ô tô to, đẹp có một không hai. Sau tay lái là một chàng trai trẻ, tóc dài bay trong gió. Trong ánh hoàng hôn, chàng trai chui ra khỏi ô tô đúng là một thiên thần, hệt ắh thần mặt trời của phương đông vậy.
Chàng trai ấn còi ô tô ỉnh ỏi, rồi khum hai bàn tay làm loa goi mọi người hãy chờ anh.
Phút giây đó thật huyền ảo. Entơni Maxtơn xuất hiện như không phải là người trần thé. Sau này dân bản xứ đôi khi vẫn còn nhắc tới hình ảnh ấy của chàng ta.[/align]
0
3

Pherd Narơxôt ngồi cạnh máy nổ điều khiển thuyền. Trong đầu anh bỗng nảy ra ý nghĩ: Đám người này kể cũng ký quặc và hoàn toàn khác với tưởng tượng của anh về khách khứa của Ngài Leky. Theo suy nghĩ của anh thì khách của ngài Leky phải sang trọng, quí tộc hơn kia. Phụ nữ phải ăn diện lộng lẫy, còn nam giới thì phải mặc đồ thể thao đua thuyền, ăn mặc để chứng tỏ họ là những người rất giàu có và là những nhân vật quan trọng.
Đoàn người đang ngồi kia khiến Pherd Narơxôt nhớ đến những người khách của ông Elmơ Robxơn. Pherd bất giác mỉm cười. Đó là các nhà triệu phú và họ rất thân thiết với nhau chứ không lạnh lùng như những người này.
Có thể ngài Leky thuộc dạng người khác thì sao? Ngài Leky cũng rất kỳ quặc thì sao? – Pherd suy nghĩ thế, anh cũng chưa bao giờ nhìn thấy ngài Leky lẫn vợ của ngài. Bởi cả hai vợ chồng họ chưa ai từng ra đảo. Tất cả mọi việc chi tiêu đều do ông Morix điều hành. Mọi chuyện đi, đến đều thanh toán rõ ràng, sòng phẳng. Nhưng rút cục vẫn có điều gì đó rất kỳ quặc. Báo chí cũng đã viết nhiều điều úp mở, bí ấn về ngài Leky và chính Pherd Narơxôt đã cung cấp cho báo chí những điềuu lạ lùng ấy.
Hay chính là cô Gâybriơn Tơl mua đảo? Nhưng rồi anh lại nghi ngờ giả thiết này. Cần phải xem xét cẩn thận từng người khách đang ngồi trên thuyền, xem họ có thể dính dáng quan hệ gì đến ngôi sao màn bạc ấy không đã?!
Phải công bằng đánh giá nhóm ngưòi trên thuyền.
Một người phụ nữ đã có tuổi, thuộc loại khắc nghiệt chỉ nhìn bề ngoài cũng đã thấy chẳng thể có lòng vị tha. Viên tướng già kia là một quân nhân chuyên nghiệp. Cô gái trẻ xinh đẹp kia cũng có thể là một cô gái bình thường thôi, không thể dính dáng gì đến Hôlyut được. Còn cái người đàn ông to con, nhanh mồm nhanh miệng kia không thể là ông lớn được. Nom anh ta chỉ có dáng buôn bán ở một cửa hàng nhỏ mà thôi. Chắc chắn thế đấy! Còn cái ông già gầy có đôi mắt sắc sảo rõ ràng là một quan chức, nhưng hành vi có vẻ kỳ quặc làm sao ấy. Có điều chắc chắn là những ngưòi đó không thể có dính dáng gì đến thế giới điện ảnh được.
Không, ở trong thuyền này chỉ có một hành khách duy nhất có thể dính dáng tới điện ảnh, đó là chàng trai đến sau cùng bằng ô tô riêng. Ngay cả chiếc ô tô này trông cũng lạ, ở cả vùng Stichlơhâyvơn cũng không thể nhìn thấy cái thứ hai như vậy. Chiếc ô tô ấy chắc cũng phải tới mấy trăm đồng bảng Anh. Đó là sự thật! Chàng ta phải sinh ra trong một gia đình giầu có. Nếu như tất cả mọi người trong đoàn này đều có hình thức bên ngoài như chàng trai kia thì còn dễ hiểu… đằng này…
Kể ra đây là một chuyện kỳ dị, nếu con người ta chịu khó suy nghĩ hơn nữa.. một việc kỳ quái… Rất là khó hiểu…

4

Khi thuyền đã lại gần bờ đá, những người trên thuyền mới bắt đầu nhìn thấy toà nhà. Nó nằm hoàn toàn về phía nam của hòn đảo, thoải dần về phía biển. Nếu nhìn từ phía nam thì sẽ thấy đó là một thoà nhà thấp, hình khối hộp vuông nom rất hiện đại. Xung quanh nhà có nhiều cửa sổ và phòng nào cũng có một khoảng ban công để lấy ánh sáng và ra ngắm biển.
Một toà nhà tuyệt diệu - xứng đáng với niềm mong chờ của những người khách!
Pherd Narơxôt tắt mô tơ, con thuyền lặng lẽ áp vào một vịnh nhỏ trong đảo.
Philip Lombơd lo lắng nói:
- Nếu có bão thì thuyền khó có thể vào được bờ này.
- Nếu gió đông nam thổi, thì chắc chắn không thể cập thuyền vào đảo được – Philip bổ sung. Khi có bão thì phải hàng mấy tuần không thể đến đảo được ấy chứ.
“Thế thì việc tiếp tế lương thực sẽ rất khó khăn. – Viơra Clâython thầm nghĩ: - Như vậy trên đảo sẽ gặp nhiều trở ngại đối với những người ở đây.”
Thuyền áp vào một bờ đá. Pherd Narơxôt nhảy lên bờ và cùng Lombơd giúp đỡ mọi người xuống. Narơxôt nhanh nhẹn buộc thuyền vào một vòng sắt được đóng trên một tảng đá. Sau đó anh chạy lên trước dẫn đoàn người leo lên các bậc đá nhẵn nhụi.
- Hay đấy, một chỗ tuyện đẹp - Tướng Mơcathơ nhận xét
Nhưng ngay lúc đó, ông lại chợt cảm thấy khó chịu. Nơi này có vẻ kỳ quái làm sao ấy.
Khi tất cả đoàn người dã leo hết các bậc thang và tiến đến một khoảng sân bằng phẳng thì mọi người đều cảm thấy dễ chịu hơn. Cửa lâu đài mở sẵn và ở cửa có một người hầu mặc lịch sự đang đứng chờ họ. Vẻ đàng hoàng của người hầu khiến mọi người đều yên lòng. Bác ta dẫn cả đoàn đi xem quanh nhà, đến một cánh cửa mở ra sân trời, từ đây họ có thể ngắm toàn bộ phong cảnh ở bên trong.
Người hầu bước lên phía trước nhẹ nhàng cúi chào.
Đó là một người đàn ông cao gầy, tóc đã điểm bạc, bề ngoài ưa nhìn.
- Mời các quý ông, quý bà đi theo hướng này. – Bác ta nói.
Nơi phòng khách có một bàn đầy đố uống đã sẵn sàng. Những chai rượu, cốc ly xếp ngay ngắn. Entơni Maxtơn cảm thấy vui lên một tí bởi trước đó anh đã có ý nghĩ rằng doàn khách này xem ra có vẻ lạ lùng. Trong đám này chẳng có ai thuộc giới của mình cả! Hay là ông bạn già Beđgiơ đã lừa anh đến đây? Nhưng mà đồ uống ở đây thì nhiều, kể cả nước đá cũng sẵn.
Còn người hầu đang ba hoa cái gì vậy?
“Ngài Leky… Rất tiếc vì có việc bận nên chưa đến được… chỉ ngày mai là ngài sẽ đến. Con đã nhận được lệnh… tất cả những gì mà các quý khách muốn… các quý khách có muốn lên thăm phòng của các quý khách không ạ?... Bữa ăn tối sẽ bắt đầu vào lúc tám giờ…”.[/align]
0
5

Viơra được bà Rôgiơ dẫn lên tầng trên. Bà ta đi đến cuối hành lang, đẩy một cánh cửa đưa Viơra vào một phòng ngủ đẹp lộng lẫy, một cửa số của căn phòng nhìn ra biển, còn cửa sổ kia thì nhìn ra phía đông. Viơra bất giác bàng hoàng, mê mẩn cả người.
Bà Rôgiơ lên tiếng:
- Cháu hy vọng rằng tiểu thư thấy hài lòng chứ ạ?
Viơra nhìn ngắm xung quanh, bà ta cũng đã mang hành lý của cô lên phòng, và đang mở tủ ra để xếp dọn. Cô mở cánh cửa vào buồng tắm lát gạch men màu xanh lơ:
- Như tôi đã thấy, mọi thứ ở đây đèu hoàn hảo- Viơra trả lời câu hỏi của bà Rôgiơ với vẻ phấn khởi, tươi tỉnh.
Giọng nói của bà Rôgiơ đơn điệu, tẻ nhạt. Viơra tò mò nhìn bà ta từ đầu đến chân. Làm sao mà bà ta lại có vẻ nhợt nhạt, không sức sống đến thế trông y như một bóng ma vậy! Tóc của bà ta được chải mượt ra phía sau, bà mặc áo váy màu đen để chứng tỏ sự lịch sự và tôn trọng những người khách. Đôi mắt bà có một vẻ kỳ lạ, đôi tròng mắt luôn luôn đảo đi đảo lại.
“Cứ như bà ta e sợ cả cái bóng của bà ta ấy”- Viơra thầm nghĩ.
Đúng vậy, con người bà ta toát lên vẻ sợ hãi!
Chỉ nhìn bề ngoài người ta cũng đã thấy bà Rôgiơ sợ một cái gì đó khủng khiếp lắm…
Viơra cảm thấy lạnh ở sống lưng. Người đàn bà này sợ cái gì mới được chứ?
Viơra nhã nhặn nói với bà phục vụ”
- Tôi là thư ký của bà Leky. Chắc bà biết điều ấy rồi chứ?!
- Thưa không, cháu không biết gì cả, thưa tiểu thư. Cháu chỉ được lệnh phải tiếp những người khách nào đến và phòng nào giành cho ai thôi ạ.
- Thế bà Leky không nhắc nhở gì ôêsn tôi sao? – Viơra hỏi.
Bà Rôgiơ chớp chớp mắt:
- Thưa cô, cháu cũng chưa hề gặp bà Leky. Vợ chồng cháu cũng chỉ mới đến đây hai ngày trước thôi ạ.
Quả ông bà Leky là những người đặc biệt. Viơra thầm nghĩ, nhưng cô lại to giọng hỏi:
- Thế có mấy người chờ khách ở trong nhà?
- Thưa cô, chỉ có hai chúng cháu. Cháu và chồng cháu là ông Rôgiơ thôi ạ.
Viơra cau đôi lông mày. Họ là khách có tám người tất cả - thêm ông bà chủ nhà Leky thì mới là mười. Thế mà chỉ có một đôi vợ chồng người hầu thôi.
Bà Rôgiơ nói tiếp:
- Cháu nấu ăn rất tốt, còn chồng cháu làm các việc trong nhà cực giỏi. Tất nhiên, cháu không được biết trước là phải tiếp đón bao nhiêu người tất cả.
- Nhưng chúng ta sẽ cảm thấy sung sướng thoải mái ở đây chứ? – Viơra hỏi tiếp.
- Ô, vâng, thưa tiểu thư. Cháu cũng thấy sung sướng khi ở đây. Nhưng mà cháu hy vọng khách khứa đến đây luôn luôn. Bà Leky đã có nữ thư ký rồi còn gì.
- Đúng thế đấy. – Viơra nói.
Bà Rôgiơ lặng lẽ đi ra không một tiếng động. Bà ta biến mất như một bóng ma.
Viơra bước đến gần cửa sổ, ngồi xuống ghế. Cô bị dày vò. Phải, ở đây tất cả đều như vậy… Thật là kỳ quặc… Rất lạ lùng. Ông bà chủ không có mặt, bà giúp việc thì xanh xao như cái bóng ma. Còn những người khách nữa, những người khách cũng rất đặc biệt; toàn những người lập dị được mời đến một chỗ.
“Được gặp mặt ông bà chủ Leky thì có lẽ ta sẽ biết rõ hơn về những con người lập dị đó”.
Cô đứng lên bồn chồn đi dạo quanh phòng.
Tất cả mọi vật trong phòng đều hiện đại và hoàn hảo. Sàn gỗ đánh bóng được trải một lớp thảm màu trắng xám… Tường quét vôi thanh nãh, dịu mắt… Chiếc gương lớn có treo một dây đèn điện xung quanh. Trên nóc lò sưởi không để cái gì ngoaì một hình khối nom như một con gấu lớn. Hinh như đó chính là một bức tượng môđéc, trong có gắn chiếc đồng hồ.
Thành lò sưởi thấy sáng loáng một cái ô nhỏ hình chữ nhật có phủ giấy bóng kính, xung quanh viền bằng sắt mạ kền bóng loáng. Hình như ô giấy đó có viết chữ nom như một bài thơ.
Viơra bước lại gần lò sưởi và đọc thử. Thì ra đó chính là một bài vè mà trẻ con trước đây hay hát. Viơra nhớ lại tuổi thơ của mình:
Mười người da đen nhỏ đói bụng rủ nhau đi ăn tối,
Một người nuốt vội chết nghẹn, còn chín.
Chín ngưòi da đen nhỏ đi ngủ nằm mơ rất dữ,
Vĩnh viễn ngủ hoài không tỉnh một người, còn tám.
Tám ngưòi da đen nhỏ dạo chơi trên hòn đảo nhỏ,
Một người vĩnh biệt cuộc đời chỉ còn lại bảy.
Bảy ngưòi da đen nhỏ chặt cành về nhóm lửa,
Một ngưòi bị xả chết chỉ còn lại sáu.
Sáu người da đen nhỏ rơi vào một bãi tổ ong,
Ong độc đốt chết một, chỉ còn lại năm.
Năm người da đen nhỏ chơi trò toà án,
Thẩm phán phạm luật chết một, còn bốn.
Bốn người da đen nhỏ bơi ngoài biển cả,
Một người sa bẫy chết một chỉ còn ba.
Ba người da đen nhỏ dạo chơi trong vườn bách thú,
Gấu vồ chết một, chỉ còn lại hai.
Hai người da đen nhỏ cũng ngồi sưởi nắng.
Một người chết cháy chỉ còn mỗi một.
Một người da đen nhỏ một mình lang thang,
Chẳng còn một ai, treo cổ mình tự sát.
Viơra mỉm cười. Ừ, tất nhiên bài vè này có ở đây, bởi hòn đảo này có tên Người da đen kia mà!
Cô lại ngồi xuống ghế nhìn ra biển.
Mặt trời dường như vô tận! Từ đây không thể nhìn thấy đất liền, chỉ nhìn thấy những tia sáng của mặt trời hoàng hôn đang chìm dần xuống mặt nước xanh ngắt mênh mông.
Biển khơi… bây giờ sao thanh bình… Đôi khi nó cũng rất tàn nhẫn… Biển sãn sàng kéo những con người xuống đáy sâu… Thế là chết ngạt… Chết sặc… chết chìm trong biển… ngạt thở, sặc sụa và chìm…
Không! Cô không muốn nhớ đến chuyện đó… cô không muốn nghĩ đến chuyện đó!
Chuyện cũng đã lâu rồi…[/align]
0
6

Bác sĩ Emxtroong cũng kịp đến đảo Người da đen vào đúng lúc mặt trời sắp lặn trên biển. Trong lúc ngồi trên thuyền ra đảo, ông muốn nói chuyện với người chủ thuyền, một người dân địa phương. Ông muốn biết đôi điều về những chủ nhân của hòn đảo, nhưng Narơxôt, người chủ thuyền nói rằng anh ta chẳng biết gì về họ cả, mà cũng có thể là ta không muốn bắt chuyện.
Thấy thế, bác sĩ Emxtroong đành nói với anh ta chuyện thời tiết, chuyện đánh cá.
Ông đã thấm mệt sau chặng đường dài phải lái xe. Đôi mắt chói nắng, mỗi khi ông nhìn về hướng tây, nên ông cứ phải nhắm mắt lại.
Đúng, ông đã rất mệt. Mặt biển hiền hoà bình thản: ông cũng đang cần điều đó. Đã từ lâu ông muốn có một đợt nghỉ dài ngày, nhưng ông đã không cho phép mình làm điều đó. Tất nhiên, ông cũng có thể nghỉ nếu như công việc không vì thế mà gián đoạn. Ngày nay, con người ta chóng già đi. Bây giờ một khi mà ta đã đến được đây, bắt buộc ta phải làm việc cật lực.
“Tối hôm ấy ta thử tự vấn bản thân ta xem có nên quay trở về… Luân Đôn, về khu Hali nữa không? Rồi còn cả những việc khác nữa”. – ông nghĩ thầm.
Chỉ xung quanh một hòn đảo thôi đã có bao nhiêu phép lạ rồi: Cái từ “đảo” ấy mới gợi cho người ta nhiều mơ mộng. Ở đó người ta sẽ gạt bỏ mọi mối liên quan với thế giới bên ngoài: một hòn đảo là một vương quốc rộng. Và cũng có thể khi đến vương quốc ấy, người ta không còn đường quay trở về nữa.
“Ta phải bỏ lại sau lưng ta tất cả những ngày u ám” – ông nghĩ.
Và ông lặng lẽ mỉm cười về những kế hoạch bắt đầu hiện lên trong óc, những kế hoạch lãng mạn trong tương lai. Khi ông đặt chân lên bậc đá đầu tiên của hòn đảo, ông vẫn còn mỉm cười.
Ở tiền sảnh ông thấy có một người đàn ông già đang ngồi trong ghế bành. Ông bác sĩ có cảm giác như mình đã gặp người đàn ông này ở đâu rồi thì phải. Đúng, ông đã thấy khuôn mặt giống mặt của con ếch, cái cổ ngắn như cổ rùa, cái lưng gù và đôi mắt nhỏ ranh mãnh nhạt mầu. Ai nhỉ? A, hình như đó là ông Uogrêvơ. Đã có lần ta làm chứng trước toà, trước ông ấy. Thẩm phán Uogrêvơ trông lúc nào cũng như ngủ gật, nhưng chẳng có gì qua được mắt ông ta, nếu như động đến các câu hỏi thuộc về lĩnh vực luật pháp thì lập tức ông ta trở nên tỉnh táo và rất linh hoạt. Ông ta rất có uy tín với những người ở toà án. Ông ta biết hướng mọi người theo quyết định của mình. Trong một số trường hợp ông đã quyết định trừng phạt kẻ phạm tội một cách không ngờ. Nhiều người nói rằng ông là một thẩm phán sắt đá, không thể van xin được.
Kỳ lạ thay lại gặp ông ta ở đây… ở đây, ở một nơi rất xa xã hội loài người.
7

Thẩm phán Uogrêvơ cũng nghĩ bụng:
“A, bác sĩ Emxtroong? Mình nhớ ra lão rồi, đã có lần lão đứng trước toà làm nhân chứng. Lão ta ăn nói rất thận trọng, chính xác. Tất cả các bác sĩ đều hơi có máu tâm thần và cả cái dân khu Haly cũng nguyên là những nhà giầu điên rồ”. Thẩm phán nhớ lại nhận xét của một người thợ quét vôi về những người sống trong khu Haly cách đây không lâu.
Ông nói to lên với bác sĩ:
- Nếu ông muốn uống, ông hãy quá bộ vào phòng khách.
- Trước tiên tôi muốn đến chào ông bà chủ đã.
Thẩm phán nhắm mắt lại, trong lòng ông thầm cho rằng những lời người quét vôi nói là có căn cứ, tất cả bọn thành đạt đấy có gì dó lập dị! Ông lại nói:
- Cũng chẳng cần phải lễ nghi đến thế đâu.
Bác sĩ ho khan:
- Sao thế?
- Chẳng có ông chủ, cũng chẳng có bà chủ, ở đây thật lạ. Tôi chẳng hiểu ra làm sao cả.
Bác sĩ sững người lại vài phút. Nhìn thẩm phán Uogrêvơ tưởng thẩm phán đã ngủ rồi thì bất ngờ lại nghe tiếng Uogrêvơ nói:
- Ông có biết Conxtơnx Cănminhtơn không?
- Hừm… Không, rất tiếc là tôi không biết.
- Chẳng có gì quan trọng đâu - thẩm phán nói.
- Đó là một người phụ nữ rất đặc biệt… và có tài viết những bức thư mập mờ không sao đọc được, lúc này đây, tôi lại phải ngẫm nghĩ xem liệu tôi có đến một nơi tồi tệ không?
Bất giác, bác sĩ lắc dầu vẻ khó hiểu, rồi bước vào trong nhà.
Thẩm phán Uogrêvơ lại tiếp tục ngẫm nghĩ về người phụ nữ có tên Conxtơnx Cănminhtơn. Phải, không thể đặt niềm tin vào bà ta cũng như tất cả những người đàn bà khác.
Sau đó, ông nghĩ đến hai người phụ nữ trong đoàn. Bà có tuổi ít nói và cô gái trẻ tuổi vẻ lạnh lùng. Nếu tính cả bà giúp việc Rôgiơ thì trong nhà có ba người phụ nữ. Bà Rôgiơ là một người phụ nữ kỳ lạ, nom bà ta lúc nào cũng có vẻ hốt hoảng, sợ hãi điều gì đó. Nhưng nhìn bề ngoài, hai vợ chồng họ có vẻ êm ấm, họ đều hiểu và làm tốt công việc của mình.
Vừa lúc đó, Rôgiơ bước ra hiên. Thẩm phán hỏi bác ta:
- Bác có tình cờ biết điều này không, có người khách nào là phu nhân Conxtơnx Cănminhtơn sẽ ra đây không?
Rôgiơ ngạc nhiên:
- Không, thưa ngài, tôi không được thông báo tới tên người đó.
Thẩm phán cố giương mi lên, và trong đầu ông lại hiện lên ý nghĩ:
“Chúng ta đang ở trên đảo Người da đen, đúng chưa nào? Sẽ rất giật gân nếu như ở đây lại xảy ra chuyện gì đen tối. Có thể thế được chăng?”.[/align]
0
8

Entơni Maxtơn ngồi trong bồn tắm. Anh ta đang khoái trá hưởng thụ hơi nước nóng. Sau quãng đường dài phải ngồi trên ô tô, người anh như tê cứng lại. Đầu óc anh không suy nghĩ gì nhiều. Entơni thuộc loại người quen được chu cấp đầy đủ.
“Thế là mình đã phải trải qua một cuộc hành trình bắt buộc” – Anh nghĩ, sau đó chẳng vướng bận thêm gì nữa.
Nước nóng… tất cả mọi người đều mỏi mệt… rồi mình sẽ đi cạo râu… uống một ly cốc tay… ăn bữa tối.
Và sau đó?...

9

Blô thắt caravát. Có một điều gì đó mà ta chưa hiểu hết.
Phải chăng hình thức của ta chưa hoàn chỉnh? Ta hy vọng rằng không phải thế! Cả đoàn người này chẳng có ai kết bạn với ta… mà nói chung họ cũng nghi ngờ, dò xét lẫn nhau - cứ như là họ đã biết
Nào thôi, dù sao cũng cứ phải hoàn thành công việc.
Ta không muốn làm việc qua loa, đại khái, vô trách nhiệm…
Anh nhìn lên tường của lò sưởi và thấy ngay bài vè của trẻ con đóng ở đó.
Quả là một tác động tinh thần!
“Ta vẫn còn nhớ tuổi ấu thơ của ta và hòn đảo này, nhưng ta lại không thể tin nổi là hôm nay ta phải làm nhiệm vụ ngay trong ngôi nhà này, trên hòn dảo này. Có lẽ tốt hơn hết, con người ta không nên biết trước tương lai”.

10

Tướng Mơcathơ trầm ngâm suy nghĩ.
Thật quỷ bắt cái trò kỳ quặc đáng nguyền rủa này đi!
Không, mình đã tưởng tượng hoàn toàn khác thế này cơ…
Ông sẵn sàng lao vào các vụ việc nào đấy… miễn là được đi khỏi nơi đây…
Chỉ cần có chaêsc thuyền máy chở ông vào đất liền…
Ông bắt buộc phải ở lại.
Cái anh chàng có tên Lombơd nom thật là kỳ quặc, dễ sợ. Anh ta không phải là người chân thật. Ông dám thề độc rằng anh ta không phải là người thật thà!
11

Khi chuông reo, Philip Lombơd bước ra khỏi phòng của mình và dừng lại ở đầu cầu thang. Cử động của anh nom mềm mại nhanh nhẹn như một con báo vậy, có lẽ trong người anh có máu của loài báo. Cái nhìn của anh như của loài thú dữ.
Anh mỉm cười.
Vậy là chỉ ở đây một tuần thôi ư?
Ai sẽ thích ứng với một tuần ở đây?

12

Bà Emily Brent mặc áo váy bằng lụa đen để xuống ăn tối. Trước khi đi bà giở quyển kinh thánh ra đọc.
Môi bà mấp máy.
“Bọn vô đạo đắm chìm vào trong những cái huyệt mà họ đã từ đào, sa vào những cái lưới bẫy mà họ đã tự giăng, chân họ đã bị sa lầy trong cảnh suy đồi. Đức chúa hãy biết và trừng phạt họ; hãy đầy ải công việc vào tay những kẻ ác. Hãy cho những kẻ ác vào địa ngục”.
Bà dừng lại, gấp quyển kinh thánh vào rồi đứng lên, gài lên ngực áo một vật trang sức rẻ tiền, xong xuôi, và đi xuống nhà để ăn bữa tối.[/align]
0
Chương III

1

Bữa ăn tối đã xong.
Thức ăn ngon và rượu rất tuyệt. Rôgiơ phục vụ bữa ăn không chê vào đâu được.
Tất cả mọi người đều vui vẻ, không khí căng thẳng dò xét giữa mọi ngưòi giảm đi rõ rệt. Mọi người bắt đầu thấy dễ chịu hơn.
Thẩm phán Uogrêvơ tính khí dịu dàng hơn bởi rượu Portô ngon tuyệt, vị cay nóng làm dịu thần kinh. Bác sĩ Emxtroong và Tôny Maxtơn im lặng. Bà Brent chuyện trò cùng tướng Mơcathơ, họ đã tìm ra được một số người quen chung. Viơra Clâython thì đang đặt ra một số câu hỏi về Nam Phi với ngài Đâyvit, ngài Đâyvit cũng say sưa nói về chuyên đề này. Lombơd im lặng nghe chuyện của họ. Đôi khi, đôi mắt anh nhướng lên, mở to vẻ chú ý. Thỉnh thoảng, anh lại nhìn những người khác đang ngồi xung quanh bàn như để nghiên cứu họ.
Bỗng nhiên Entơni Maxtơn hỏi:
- Có cái gì ở giữa bàn thế kia nhỉ?
Quả thật giữa chiếc bàn tròn có một khay thuỷ tinh trên đó có một đống các hình đầu người nhỏ bằng sứ.
- Các quân cờ có hình dáng người da đen. – Tôny nói. – Ơ mà hòn đảo Người da đen, có lẽ vì vậy mà người ta đã sáng kiến tạo ra các quân cờ này đây.
Viơra nhoài người lên nhìn:
- Có bao nhiêu quân cờ cả thảy?
- Mười quân!
Viơra kêu to:
- Trời ơi, đúng là trò đùa! Có lẽ đây là mười quân cờ da đen trong bài vè về người da đen nhỏ đây. Trong phòng tôi, trên thành lò sưởi có gài bài thơ đó.
- Ở phòng tôi cũng có. – Lombơd nói.
- Lò sưởi phòng tôi cũng có.
- Phòng tôi cũng vậy.
Tất cả mọi người đều công nhận điều đó.
- Vậy nó có ý đò gì đây? Viơra băn khoăn.
- Đúng là trò trẻ con. - Thẩm phán lầm bầm nói và rót thêm cho mình một cốc rượu Portô.
Emily Brent nhìn sang Viơra Clâython. Viơra cũng đưa mắt nhìn Emily rồi cả hai người phụ nữ đứng dậy sang phòng khách.
Trong phòng khách có cửa lớn toàn kính làm theo kiểu của Pháp mở ra ban công, tiếng sóng đập vào các tảng đá nghe ùm ùm như tiếng thở của biển.
- Âm thanh của biển nghe dễ chịu thật. – Emily Brent nói.
- Em lại không thấy điều đó – Viơra gay gắt nói.
BÀ Brent sững sờ nhìn cô gái. Viơra đỏ mặt. Sau đó cô trấn tĩnh được và nói đấu dịu:
- Em cho rằng nếu ở đây mà có bão thì sẽ khó chịu lắm.
Bà Brent đồng tình với cô:
- Tôi chắc rằng vào mùa đông thì tào nhà này chỉ có đóng kín cửa lại thôi. Tôi không tin rằng chủ nhà lại đi thuê những người giúp việc thường xuyên cả năm.
- Em nghĩ có lẽ ở đây khó mà có thể thuê được người làm. – Viơra nói nhỏ.
- Bà Lengđơn đã may mắn lắm mới thuê được hai vợ chồng người giúp việc đấy nhỉ, bà vợ nấu ăn cực khéo đấy. – Emily Brent nhận xét.
“Hay thật, những người già thường không nhớ tên những người khác cho chính xác”. – Viơra nghĩ thầm khi nghe bà Brent gọi tên chủ nhà là Lengđơn. Cô nói cố nhấn mạnh cái tên mà cô biết:
- Vâng, bà Leky đã rất gặp may.
Bà Brent đã lấy từ trong sắc tay ra kim đan, vừa đúng lúc bà đang chọc que đan vào một mũi len thì nghe Viơra nói, chiếc kim đan sững lại trong tay bà.
- Bà Leky? – Bà ta hỏi giọng cáu kỉnh. – Cô nói tên bà ấy là Leky?
- Vâng.
Emily nói dọng dạc:
- Trong cuộc đời tôi chưa bao giờ gặp ai, quen ai có cái tên là Leky cả.
Viơra mở tròn mắt ngạc nhiên.
- Nhưng mà hoàn toàn chắc chắn rằng…
Cô chưa nói hết câu thì cánh cửa thông từ phòng ăn sang phòng khách bật mở, cánh đàn ông ùa vào phòng khách, theo chân họ Rôgiơ bước vào bận bộ lễ phục đen, tay bê một cái khay.
Thẩm phán ngồi xuống bên cạnh bà Emily Brent. Bác sĩ Emxtroong ngồi xuống cạnh Viơra. Entơni Maxtơn mở cánh cửa kính thông ra ban công, bước ra ngoài đi dạo. Blô (hay tự xưng là Đâyvit) chăm chú nghiên cứu một bức tượng mầu vàng nghệ. Anh ta đang suy nghĩ xem liệu bức tượng kì quái, gồm những đường góc cạnh xương xẩu kia có phải là người ta muốn làm tượng người đàn bà không? Tướng Mơcathơ dựa lưng vào lò sưởi, vuốt bộ ria bạc. Bữa ăn tối rất tuyệt vời khiến mọi người ai cũng phấn khởi. Lombơd ngồi xuống bên cạnh một chồng báo và bắt đầu giở tờ Punch ra đọc. Rôgiơ đi đi lại lại với cái khay trên tay. Cà phê cũng rất tuyệt: Đen nhánh và nóng.
Mọi người ai cũng hài lòng về bữa tối đầu tiên. Họ thoải mái với cuộc sống ở đây. Đồng hồ đã chỉ đúng chín giờ hai mươi phút. Không khí yên lặng, một sợ yên tĩnh dễ chịu của những cái dạ dày no nê.
Bỗng trong không khí yên lặng ấy có một giọng cất lên. Bất ngờ, gay gắt và kiên quyết…
- Các quý ông và các quý bà hãy yên lặng!
Tất cả mọi người đều lặng đi, họ nhìn nhau rồi nhìn xung quanh xem ai nói?
- Tiếp theo đây là những lời buộc tội các vị:
- Etuốt Gioócgiơ Emxtroong gây nên cái chết cho bà Luidơ Meri Clix vào ngày 14 tháng 3 năm 1925.
- Emily Kerơlin Brent phải chịu trách nhiệm về cái chết của cô Bitraixơ Tâylơ vào ngày 5 tháng 11 năm 1931.
- Uyliơn Henri Blô gây nên cái chết cho Giêm Xtiphơn Lenđô vào ngày 10 tháng 10 năm 1928.
- Viơra Elidabet Clâython giết Xyril Âuginvi Hemintơn vào ngày 11 tháng 8 năm 1935.
- Philip Lombơd có tội đã đẩy một nhóm hai mươi mốt người của một bộ lạc phía Đông châu Phi vào chỗ chết vào tháng 2 năm 1932.
- Giôn Gođơn Mơcathơ chủ tâm cố ý đẩy nhân tình của vợ là Actơ Richmơn vào cái chết ngày 4 tháng 1 năm 1917.
- Entơni Giêm Maxtơn có tội vì đã làm cho Giôn và Luxi Cumbơ chết vào ngày 14 tháng 11 năm ngoái.
- Tomơx Rôgiơ và Etil Rôgiơ gây nên cái chết cho bà Gieniphơ Brâyđi vào ngày 6 tháng 5 năm 1929.
- Lônrơnx Giôn Uogrêvơ có tội làm cho Etuốt Sitơn phải chết vào ngày 10 tháng 6 năm 1930.
Đó là những lời buộc tội, các vị có lý do gì xác đang để tự bào chữa được chăng?[/align]
0
2

Tiếng nói bí ẩn im bặt.
Một phút tất cả mọi người im lặng, rùng rợn sau đó đột ngột tiếng ồn ào bùng lên! Rôgiơ đặt chiếc khay đựng cà phê xuống!
Cùng một lúc những tiếng rít lên lanh lảnh và những giọng trầm, khàn khàn vang lên đây đó.
Lombơd cử động đầu tiên. Anh nhảy về phía cánh cửa và đẩy cửa ra. Bà Rôgiơ đã nằm dài trước cánh cửa như một đống giẻ rách.
Lombơd quay lại gọi:
- Maxtơn!
Entơni lập tức nhẩy đến giúp Lombơd. Họ nâng người phụ nữ lên và đưa vào phòng khách. Bác sĩ Emxtroong chạy vội đến giúp họ đặt người phụ nữ nằm lên đi văng, sau đó ông cúi xuống xem xét. Một lúc, ông nói:
- Không sao đâu, bà ta chỉ bị ngất đi thôi. Rồi bà ta sẽ tỉnh lại.
Lombơd quay sang nói với Rôgiơ:
- Bác hãy đi lấy vào đây một ly cônhắc!
Rôgiơ xanh xám mặt mày, tay run lẩy bẩy.
- Vâng, thưa ngài. Bác ta nói nhỏ và rón rén rời khỏi buồng.
Viơra kêu lên:
- Ai đã nói vừa nãy? Và nói ở đâu? Nghe cứ như là… giọng nói như là…
Tướng Mơcathơ phát khùng, quát lên:
- Chuyện gì ở đây vậy? Trò đùa ngu ngốc kỳ quặc gì thế này?
Tay ông run rẩy, đôi vai trĩu xuống, bất giác nom ông như già đi hơn mười tuổi.
Blô lấy khăn mùi xoa ra lau mặt.
Chỉ có thẩm phán Uogrêvơ và bà Brent là còn giữ được vẻ bình tĩnh. Bà Brent ngồi vẻ lãnh đạm, trên gương mặt hiện lên các nốt lấm tấm đỏ. Thẩm phán vẫn giữ điệu bộ như thường ngày, ông ngồi đầu rụt giữa hai vai. Đôi tai giương lên thận trọng nghe ngóng. Chỉ có đôi mắt là chuyển động nhanh nhẹn, tinh anh, đang sục sạo khắp trong phòng xem tình hình.
Lombơd lại hành động trong khi bác sĩ Emxtroong bận bịu với người phụ nữ đang mê man bất tỉnh.
Lombơd nói:
- Tiếng nói đó cứ như nghe ở trong phòng này vậy.
Viơra kêu lên:
- Nhưng ai mới được chứ? Ai nói, giữa chúng ta thì không phải rồi!
Lombơd nhìn quanh như là thẩm phán nhìn, rồi chầm chậm đi xung quanh phòng, và anh dừng lại một chút ở cánh cửa kính mở ra ban công. Sau đó, vẻ quả quyết anh lắc đầu. Bỗng nhiên ánh mắt anh sáng lên. Anh bước nhanh về phía cánh cửa bên cạnh lò sưởi thông sang phòng bên.
Anh cầm quả đấm cửa xoay, đẩy cửa bước vào phòng bên, ngay lập tức người ta nghe thấy anh kêu lên:
- A ha, đây rồi!
Tất cả mọi người đổ xô theo anh, chỉ có bà Emily Brent là vẫn ngồi cứng đờ trên ghế.
Ở phòng bên có một cái bàn kê sát vào bức tường của phòng khách. Trên bàn có một cái máy quay đĩa kiểu cổ, và một cái loa to hình giống như một cái phễu. Miệng loa áp sát vào bức tường. Lombơd đẩy cái loa sang bên, chỉ cho mọi người thấy cái lỗ được khoan nhỏ tí thông sang phòng khách. Tất cả đã có vẻ dễ hiểu.
Sau đó, anh lại bật máy quay đĩa, đặt kim lên mặt đĩa thì lập tức lại nghe cái giọng rùng rợn ban nãy:
- Tiếp theo đây là những lời buộc tội các vị… Viơra kêu lên:
- Thôi đi, tắt máy đi! Thật kinh tởm!
Lombơd ngoan ngoãn làm theo lệnh của cô.
Bác sĩ Emxtroong thở phào nhẹ nhõm.
- Tôi tin rằng đây là một trò đùa ngu ngốc, tàn nhẫn, nhục nhã.
Thẩm phán Uogrêvơ nói nhỏ nhưng rõ ràng:
- Thế theo ông thì đây chỉ là trò đùa thôi ư?
Bác sĩ ngước nhìn thẩm phán ngạc nhiên:
- Thế là cái gì khác nữa?
Thẩm phán lại chậm rãi xoa xoa môi trên, sau đó ông nói:
- Trong giây phút này, tôi chưa có ý định nói rõ ý kiến của mình!
Entơni Maxtơn xem vào:
- Các ngài hãy nghe đây, chúng ta còn quên mất một đầu mối, đó là việc ai đã mở đĩa này?
- Đúng đấy, chúng ta cần phải tìm cho ra. - Thẩm phán đồng ý.
Sau đó, họ lại trở về phòng khách, tất cả mọi người đi theo.
Vừa lúc đó Rôigơ bước vào với một ly cônhắc trên tay. Bà Brent đang cúi người xuống nhìn người bị ngất.
Rôgiơ khéo léo chen vào gần chỗ hai người phụ nữ:
- Nếu bà cho phép, con sẽ nói chuyện với vợ con: Này Etil… Etil… không sao đâu. Chẳng có chuyện gì cả, mình có nghe thấy không? Hãy tỉnh lại đi!
Bà Rôgiơ thở hổn hển rồi đôi mắt hé mở, ánh mắt kinh hoàng nhìn những khuôn mặt đang đứng xung quanh mình. Rôgiơ tiếp tục gọi:
- Hãy tỉnh lại đi, Etil!
Bác sĩ Emxtroong cũng an ủi người phụ nữ:
- Rồi sẽ tốt thôi, bà Rôgiơ ạ, bà chỉ hơi bị chóng mặt tí chút thôi.
- Cháu đã bị ngất đi phải không thưa ngài? – Bà hỏi.
- Đúng vậy.
- Tại vì cái giọng ấy mà… cái giọng thật là rùng rợn, như là lời tuyên án ấy!
Khuôn mặt bà ta xanh xám, tròng con ngươi run rẩy. Bác sĩ Emxtroong vội nói:
- Đưa cônhắc đây!
Rôgiơ đặt cốc rượu lên bàn, và có ai đó đã chuyền cốc rượu đến cho bác sĩ Emxtroong, ông cầm cốc rượu cúi xuống người phụ nữ đang thở hổn hển:
- Uống đi, bà Rôigơ.
Người phụ nữ nặng nhọc nghẹn ngào uống hết. Chất cồn đã có tác dụng tốt, khuôn mặt bà nom đã có sức sống.
- Cháu cảm thấy khá hơn rồi, chắc cháu bị xây xẩm mặt mày chỉ vì cái giọng quỉ quái ấy.
Rôgiơ nói nhanh:
- Tất nhiên là vậy rồi, chính tôi cũng bị choáng váng đấy. Suýt nữa thì cái khay rơi khỏi tay tôi. Sự dối trá đáng nguyền rủa ấy gây ra tất cả! Tôi chỉ muốn biết…
Lời nói đứt quãng, chỉ nghe thấy một tiếng ho khan, nhưng tiếng ho khan đó đã khiến Rôgiơ dừng giữa chừng câu nói. Thẩm phán Uogrêvơ lạnh lùng nhìn Rôigơ, ông chính là người đã ho khan vừa rồi. Ông hỏi Rôgiơ:
- Ai đã đặt cái đĩa đó lên máy? Không phải là bác sao Rôgiơ?
Rôgiơ kêu lên:
- Tôi không biết đó là đĩa gì! Con xin thề trước Đức Chúa vĩnh hằng, thưa ngài, con không biết! Nếu biết trước con thề không bao giờ đặt nói lên máy!
Thẩm phán vẫn lạnh lùng, khô khan hỏi:
- Có thể bác nói đúng. Nhưng muốn cho tôi tin bác phải giải thích rõ hơn đi, Rôgiơ.
Người phục vụ lau mồi hôi trên mặt bằng khăn mùi xoa. Sau đó bác ta nói khẳng định:
- Con làm việc này theo chỉ thị, thưa ngài
- Chỉ thị của ai?
- Của ông chủ Leky.
- Chúng ta cần phải làm cho rõ ràng việc này. Nói một cách khác, chỉ thị của ông Leky thế nào?
- Theo chỉ thị đó con phải đặt cái đĩa này lên máy quay đĩa. Đĩa thì con tìm ở trong ngăn kéo và vợ con đã đặt nói lên máy khi con mang cà phê vào phòng khách cho các quí ông, quí bà.
- Một chuyện cổ tích rất thú vị. - Thẩm phán lẩm bẩm.
Rôgiơ kêu to:
- Đó là sự thật thưa ngài! Con xin thề trước Đức Chúa rằng đó là sự thật! Con cũng không hiểu đĩa đó là đĩa gì, mà con cũng không thể linh cảm trước được việc này. Trên đĩa có một chữ viết, vì vậy con tin rằng đĩa đó là đĩa nhạc.
Uogrêvơ nhìn Lombơd hỏi:
- Có đúng trên đĩa có chữ gì không?
Lombơd gật đầu. Bỗng nhiên anh bật cười, hàm răng trắng xoá và nhọn, anh nói
- Trên đĩa có một dòng chữ, thưa ngài; chỉ có một dòng chữ: Bài hát thiên nga…
0
3

Tướng Mơcathơ bất ngờ kêu lên:
- Nhưng tất cả việc này thật không thể hình dung nổi. Không thể hình dung được! Nhất là những lời buộc tội chúng ta. Cần phải làm gì bây giờ. Cái ông Leky ấy dù là ai thì cũng có những cư xử…
Emily Brent cắt nganh bằng một giọng lạnh sắc:
- Đấy là điều cơ bản. Leky là ai?
Bây giờ đến lượt thẩm phán ngắt lời. Ông hỏi theo giọng bề trên, đó là bệnh nghề nghiệp mà ông đã bị nhiễm sau một thời gian dài làm công việc của toà án. Ông nói:
- Cần phải làm chính xác, chúng ta cần phải kiểm tra cặn kẽ từng khâu một. Nhưng tôi quyết định trước hết phải mang vợ Rôgiơ đi nằm nghỉ đã. Rôgiơ! Anh đi, đi, rồi quay trở lại đây ngay!
- Thưa ngài, vâng ạ.
- Để tôi giúp cho. – Bác sĩ Emxtroong nói.
Bà Rôgiơ được hai người đàn ông dựng lên rồi đưa về phòng. Khi họ đã đi khuất, Tôny Maxtơn nói:
- Tôi không biết các ngài có cảm thấy cần không, chứ tôi rất thèm uống một cốc rượu.
- Tôi cũng vậy. – Lombơd đồng tình.
- Thế thì để tôi đi tìm đồ uống nhé. Tôny nói rồi anh đi ra khỏi phòng.
Một vài phút sau anh quay trở lại.
- Đã có một khay các chai rượu, chai nước để sẵn, chỉ cần bê vào đây thôi
Anh ta thận trọng đặt khay lên bàn. Vài phút tiếp theo họ lần lượt đến lấy cốc rồi tự rót thứ đồ uống mà mình thích. Tướng Mơcathơ, uống một cốc Whisky mạnh, thẩm phán cũng chọn Whisky. Còn phần đông lại chọn một cốc nước hoa quả mát. Chỉ có Emily Brent là yêu cầu một cốc nước lọc. Bác sĩ Emxtroong quay trở phòng, ông nói:
- Không có gì nguy hiểm cả, tôi đã cho bà ta uống thuốc an thần. Cái gì thế này? Đồ uống hả? Cho tôi một nửa cốc thôi.
Cánh đàn ông uống thêm một lượt nữa. Một vài phút sau, Rôgiơ cũng quay trở lại.
Thẩm phán Uogrêvơ bắt đầu đóng vai trò chánh án. Bỗng chốc căn phòng trở thành nơi điều tra xét hỏi.
Thẩm phán nói:
- Nào Rôgiơ, chúng ta cần phải kiểm tra lại toàn bộ việc này. Ai là ngài Leky?
Rôgiơ mở to đôi mắt.
- Hòn đảo này là của ông ta, thưa ngài.
- Ta biết rồi. Nhưng ta cần hỏi là bác biết gì về chính bản thân ông ta kia.
Rôgiơ lắc đầu.
- Con không thể nói được điều này, thưa ngài. Con chưa hề thấy ông ta lần nào.
Mọi người trong phòng rục rịch chuyển động.
Tướng Mơcathơ lên tiếng:
- Chưa bao giờ thấy ông chủ. Tôi phải hiểu điều này như thế nào đây?
- Cách đây một tuần, chúng con chưa hề đến đây. Con và vợ con. Họ chọn chúng con qua thư từ giới thiệu bằng con đường hãng ghầu người làm. Tên hãng là Plima Riginơ.
Blô gật đầu, đồng ý:
- Hãng này có từ lâu.
- Bức thư đó bác còn giữ chứ? – Uogrêvơ hỏi:
- Bức thư nhận vào làm ạ? Không còn, thưa ngài, con đã ném nó đi rồi.
- Thôi được, hãy kể tiếp đi. Vậy là vợ chồng bác đến đây qua thư giới thiệu.
- Đúng vậy, thưa ngài. Họ viết rất chính xác khi nào thì vợ chồng con phải đến đây. Và chúng con đã đến. Ở đây, mọi việc đều có nề nếp, sắp xếp chu toàn rồi. Thực phẩm nhiều, và mọi thứ ở đây đều rất đẹp. Chúng con chỉ phải phủi bụi, quét dọn mà thôi.
- Rồi sau đó?
- Chẳng có gì đặc biệt, thưa ngài. Chúng con lại nhận được chỉ thị, cũng lại qua thư từ rằng cần phải sửa soạn các căn phòng bởi khách khứa sắp đến. Sau đó hôm qua con lại nhận được một lá thứ ngài Leky, qua bưu điện. Ngài ấy viết rằng ngài và vợ phải có việc giữa chừng nên sẽ ra đảo muộn. Chúng con cần phải làm những việc như chúng con đã làm và rồi sau bữa ăn tối, trong lúc mang cà phê lên cho các quí khách thì phải đặt cái đĩa nhạc lên máy cho khách nghe.
Thẩm phán soi mói hỏi:
- Bức thư ấy bác còn giữ chứ?
- Thưa còn, bức thư ấy con giữ đây.
Anh ta lấy bức thư từ trong túi ra đưa cho thẩm phán, ông cầm lấy.
- Hừm, - thẩm phán lẩm bẩm. - Giấy viết thư của khách sạn Rits, thư được đánh máy.
Blô tiến nhanh lại gần thẩm phán và hỏi:
- Thưa ngài cho phép tôi nhìn qua chứ ạ?
Anh ta tiếp bức thư từ tay thâm rphan và đọc nhanh, rồi lẩm bẩm:
- Nhãn hiệu Vương Miện. Hoàn toàn mới không có một chữ cái nào viết lỗi. Giấy của văn phòng, hầu như tất cả các văn phòng đều sử dụng giấy này. Không thể điều tra gì qua bức thư này được. Có thể trên tờ giấy còn để lại dấu tay, nhưng mình cũng không tin là có.
Uogrêvơ bỗng nhiên nhìn anh ta vẻ quan tâm.
Entơni Maxtơn đứng sau lưng Blô và anh ta cũng tò mò xem bức thư qua vai Blô. Anh ta nói:
- Cái tên này cũng thật kỳ lạ, có đúng không nào? Venlơnten Eđơnbớc Leky. Cái tên có thể đọc được liền một mạch.
Thẩm phán bỗng giật mình chút ít:
- Ô cám ơn Maxtơn. Đó là một phát hiện thú vị và gợi cho chúng ta điều cần chú ý.
Ông nhìn khắp lượt mọi người rồi bất ngờ vươn cái cổ ngắn như là cổ rùa ra và nổi giận nói:
- Tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta hãy nói lên những điều mà mỗi người biết. Theo tôi sẽ dễ hiểu hơn nếu mọi người nói rõ ai biết gì về chủ ngôi nhà này. – Ông dừng lại nghỉ một chút rồi nói tiếp. - Tất cả chúng ta đều đến do chủ nhà mời. Tôi nghĩ có thể lần ra đầu mối nếu tất cả đều nói diễn biến việc của mình.
Sau một phút yên lặng, Emily Brent lên tiếng giọng quả quyết:
- Có điều gì đó rất kỳ trong việc này. Tôi có nhận được một bức thư, nhưng chữ ký không thể đọc nổi. Tôi đoán đó là thư do một người phụ nữ viết, người phụ nữ này đã từng đi nghỉ với tôi hai ba năm về trước. Tôi luận ra chữ ký đó là Langlen, hay là Lengđơn. Thực tế, tôi cũng có quen bà Lengđơn và một cô gái tên là Langlen. Còn có một điều chắc chắn là tôi chưa bao giờ gặp và quen biết, kết bạn với ai có cái tên là Leky.
- Bức thư bà còn giữ đấy chứ, bà Brent? - Thẩm phán hỏi.
- Vâng, để tôi lên phòng lấy xuống!
Bà đi ra và chỉ vài phút sau bà đã trở lại với bức thư trong tay.
Thẩm phán chăm chú đọc.
- Tôi đã bắt đầu hiểu rồi đấy. – Ông nói. - Thế còn cô Viơra Clâython?
Viơra đưa ra giấy thu nhận cô vào làm thư ký.
- Còn Maxtơn? - Thẩm phán hỏi.
- Tôi nhận được một bức điện báo. - Tôny nói. Một bạn thân của tôi tên là Becđgiơ Bơkơli. Tôi rất ngạc nhiên vì theo tôi biết thì ông bạn già của tôi đang ở Nauy kia mà. Thế mà trong bức điện lại bảo tôi đến đây.
Thẩm phán gật gù rồi hỏi tiếp:
- Bác sĩ Emxtroong có gì không?
- Họ mời tôi đến chữa bệnh cho họ.
- Tôi hiểu rồi. Trước đây, ông không quen với gia đình này chứ?
- Không. Trong bức thư của họ có nhắc đến tên một đồng nghiệp của tôi.
- Điều đó đã gợi cho tôi một suy nghĩ đấy. Và tôi nghĩ rằng cái người đồng nghiệp ấy của ông không thể lại hỏi được phải không?
- Điều này… Tôi không biết nói thế nào nhỉ.. nhưng thực tế thì đúng đấy, tôi không thể hỏi được.
Lombơd lạnh lùng, nghi ngờ nhìn Blô, bất ngờ anh nói xem vào:
- Mọi người hãy chú ý tới điều này…
Thẩm phán giơ tay lên cắt ngang.
- Chờ một chút đã…
- Nhưng tôi muốn…
- Phải có thứ tự, ông Lombơd. Bây giờ chúng ta đang tìm nguyên nhân dẫn dắt chúng ta tập trung lại đây trong buổi tối hôm nay. Nào, tướng Mơcathơ.
Tướng Mơcathơ vuốt ria lắp bắp:
- Tôi nhận được một bức thư.. . từ một chàng trai có tên là Leky… Cậu ta nhắc đến tên một vài bạn chiến hữu của tôi, và nói họ cũng sẽ ở đây… và cậu ta hy vọng rằng tôi sẽ không giận dữ nếu câu ta mạn phép mời tôi đến cùng. Rât tiếc là bức thư đó tôi không còn giữ.
- Bây giờ đến Lombơd?
Đầu óc Lombơd nóng bừng bừng, anh không biết có nên nói rõ sự thực hay không? Rồi anh quyết định nói:
- Trường hợp của tôi cũng vậy, họ mời tôi đến. Trong thư có nhắc đến tên một vài người bạn chung của chúng tôi… Tôi tin ở điều đó. Lá thư tôi đã xé mất rồi.
Thẩm phán Uogrêvơ bây giờ mới hướng sự chú ý vào Blô. Ngón tay trỏ của ông lại vuốt ve môi trên, ông lịch sự nói:
- Nào, bây giờ đến việc khó chịu đây. Trong cái đĩa kia có nhắc đến tên tất cả mọi người (trong bản kết tội chúng ta ấy). Ai nấy trong chúng ta đều có tên và vô tội. Chỉ có một chi tiết bất ngờ là trong đó có một cái tên Uyliơm Henri Blô. Mà chúng ta đều biết giữa chúng ta không ai giới thiệu cái tên Blô. Vậy thì cái tên ngài Đâyvit đó phải chăng là tên giả? Ngài nghĩ thế nào về việc này thưa ngài Đâyvit?
Blô cau có trả lời:
- Các ngài ngạc nhiên cũng phải. Tôi cho rằng thông minh nhất là tôi nên thú nhận tên tôi không phải là Đâyvit.
- Vậy đúng tên ngài là Uyliơm Henri Blô.
- Đúng vậy.
- Tôi muốn nói thêm điều này. – Lombơd nói.
- Ngài Blô không những chỉ đóng vai ngài Đâyvit mà tôi còn nhận ra là trong buổi tối hôm nay, ngài đã nói dối rất là tài tình. Ngài tự nhận đã ở Nam Phi, nhưng tôi lại biết quá rõ về Nam Phi. Tôi xin thề với tuổi thanh niên của tôi rằng ngài chưa bao giờ đến Nam Phi.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Blô. Tất cả ánh mắt đều tỏ vẻ giận dữ, nghi ngờ. Entơni Maxtơn còn bước thêm một bước cho gần Blô. Hai bàn tay anh nắm lại.
- Nào, có phải ngài định lừa đảo không? Ngài phải giải thích rõ chứ?
- Xin các ngài hiểu cho. Tôi sẽ không còn các bạn cảu tôi chứng thực cho. Tôi là thám tử. Hiện tại văn phòng thám tử của tôi ở Plimao. Họ đặt tôi làm việc này đây.
- Ai đặt việc cho ngài? - Thẩm phán hỏi.
- Một khách hàng tên là Leky. Người ta hẹn trả cho tôi một số tiền khá lớn, một tấm séc kèm theo những điều kiện. Họ viết rất chính xác rằng họ muốn gì. Rằng tôi phải đến đây và tôi phải đóng vai như tôi cũng là một người khách. Tôi còn nhận được tên giả của mình. Và như vậy tôi đã phải qua mắt các vị.
- Đến đây vì việc gì?
- Tôi cần phải bảo vệ đồ nữ trang của bà Leky. – Anh ta nói giọng cay đắng. – Bà Leky là của khỉ? Bây giờ tôi không còn tin ở cái tên này nữa.
Thẩm phán lại xoa ngón tay trỏ lên môi và nói suy luận của mình:
- Tôi tin rằng chúng ta đã tìm đúng hướng. Venlơnten Eđơnbơc Leky! Trong bức thư gửi bà Emily Brent tên viết không thể đọc nổi, nhưng cái tên thánh thì lại đọc được rõ: Victơria An. Tất cả chúng ta đều thấy, chữ cái bắt đầu đều giống nhau: Venlơnten Eđơnbơc Leky… Victơria An Leky. Tất cả đều có những chữ viết tắt V.A.Leky. Như vậy, nếu chúng ta ghép các chữ cái ấy vào với nhau thì có nghĩa là: Một người nào đó!
Viơra kêu to:
- Ôi đó là một sự thật không thể tin được, họ điên rồ hay sao?!
Thẩm phán lặng lẽ gật đầu:
- Đúng vậy. Tôi cũng không loại trừ khả năng có một người điên mời chúng ta tới đây… Một người điên nguy hiểm, và nó có thể đưa chúng ta tới chỗ chết người đấy.

(hết chương 3)[/align]


[/align]
0
Chương IV

1

Một pút yên lặng. Một sự yên lặng bối rối, bàng hoàng. Sau đó, thẩm phán mới nói nhỏ, nhưng rõ ràng, dễ hiểu:
- Thôi, tôi phải tiếp tục kiểm tra lại từng đoạn tiếp theo. Trước tiên là tôi muốn chứng mình trường hợp của mình.
Ông lấy từ trong túi ra bức thư và đặt lên bàn.
- Bức thư này là do một người quen cũ của tôi viết, là phu nhân Conxtơnx Cănminhtơn. Đã nhiều năm nay tôi không gặp lại bà ta. Bà ấy đi phương Đông. Những bức thư này lại viết rất úp mở, rối tinh theo đúng kiểu viết của bà ấy. Trong thư, bà ta mời tôi hãy lên đây cùng bà ta với một mục đích chưa rõ rệt mà ông bà chủ đảo ở đây muốn. Như vậy có thể thấy phương pháp để gọi tôi đến đây cũng giống như các bạn. Vì thế tôi muốn nhắc lại trong tất cả các trường hợp ở đây đều chứng tỏ một điều: cái người nào đó đã lừa chúng ta đến đây cũng đã bỏ công tìm hiểu cuộc đời riêng của chúng ta và rõ ràng là người đó rất hiểu chúng ta. Dù ông ta là ai thì ông ta cũng đã biết phu nhân Conxtơnx là người quen cũ của tôi, thậm chí còn biết kiểu hành văn của bà ta nữa. Ông ta cũng đã biết về đồng nghiệp của bác sĩ Emxtroong, và biết đồng nghiệp ấy đang ở tận đâu? Ông ta cũng đã biết rằng hai năm trước đây bà Brent đi nghỉ ở đâu và gặp gỡ với ai? Ông ta cũng biết về bạn bè chiến hữu cũ của tướng Mơcathơ.
Ông nghĩ một chút rồi nói tiếp.
Như vậy là ông ta biết rất nhiều về chúng ta, và ngay cả bản luận tội đọc lên kia cũng rất cụ thể.
Tiếng ồn ào nổi lên, tướng Mơcathơ gầm lên:
- Đồ giẻ rách dối trá ấy! Đồ vu khống!
Viơra kêu lên:
- Đồ mạt hàng! – Cô hít một hơi dài rồi nói tiếp. - Thật là nhục nhã!.
Rôgiơ lắp bắp:
- Dối trá … sự vu khống… chúng tôi không làm gì cả… chẳng ai làm gì nên tội…
Entơni Maxtơn cũng lẩm bẩm:
- Tôi muốn biết, mục đích của cái trò điên rồ đáng nguyền rủa này là gì, tôi sẽ cho nó biết tay!
Thẩm phán Uogrêvơ giơ tay lên, tiếng ồn ào dịu dần.
Sau đó, ông thận trọng chọn từ ngữ và nói tiếp:
- Tôi muốn biết thêm mọt chút. Cái người bạn không quen biết ấy của chúng ta đã kết tội rằng tôi giết Etuốt Sitơn. Tôi nhớ rất rõ về Sitơn vào tháng sáu năm 1930. Anh ta đã rơi vào tay tôi khi tôi đang thụ lý hồ sơ để xử án. Hắn ta đã giết một người phụ nữ già. Hắn đã hành động rất khéo léo và không để lại dấu vết vì thế chúng tôi đã tranh luận với nhau rất nhiều vế bản luận tội hắn. Buổi xử án cuối cùng tôi đã đồng ý tuyên án tử hình hắn. Hắn đã làm đơn kháng cáo với lý do là tôi đã làm lạc hướng của toà. Người ta đã bác bỏ bản kháncg cáo của hắn và giữ nguyên bản án sơ thẩm. Tôi đã tỏ rõ trước tất cả mọi người rằng trong vụ này lương tâm tôi hoàn toàn trong sạch. Tôi chỉ làm đúng theo nghĩa vụ của mình. Một khi tôi đã tuyên án tử hình ai thì cũng có nghĩa là tôi phải chứng minh được rằng người đó là kẻ phạm tội đặc biệt nghiêm trọng.
Bây giờ bác sĩ Emxtroong mới nhớ ra vụ Sitơn. Bản án tử hình của hắn đã gây ra một sự ngạc nhiên. Trong một cuộc thương lượng nào đó, ông đã gặp luật sư bào chữa Mathin. Luật sư nói giọng đầy tin tưởng: “Không cần phải tranh cãi làm gì xem toà sẽ quyết định ra sao, chắc chắn là Sitơn sẽ trắng án”. Thế nhưng sau đó bản án vẫn được thi hành thì ông ta lại nghe thấy những lời giải thích như sau: “Thẩm phán rất có thành kiến với bị cáo. Ông đã cố tình chi phối toà và nói thẳng ra rằng chỉ có xử tử. Tuy nhiên mọi việc đều thi hành đúng luật. Ông thẩm phán già đã biết cách xử lý theo đúng ý riêng của mình .Và ông ta có linh cảm gì đó nên rất căm gét kẻ phạm tội”.
Tất cả mọi việc trên lướt qua trong óc bác sĩ. Một câu hỏi theo bản năng đã bật ra mồm trước khi được suy nghĩ thông minh, chín chắn:
- Ngài thẩm phán có quen Sitơn không? Tôi cảm thấy ngài có quen biết anh a trước khi mở phiên toà xét xử. Bác sĩ hỏi và bắt gặp một đôi mắt lim dim, ánh mắt ngơ ngác của thẩm phán nhìn ông. Thẩm phán nói giọng mát mẻ:
- Trước khi xử án tôi không hề biết có Sitơn nào trên thế giới này!
Bác sĩ Emxtroong nghĩ thầm:
“Vậy thì thằng đó đã nói dối… mình biết mà, nó đã nói dối”.

2

Viơra Clâython cất giọng run rẩy nói:
- Tôi muốn thổ lộ về chuyện đứa trẻ con… Tên nó là Xyril Hemintơn. Tôi là cô gia sư dạy nó. Nó đã bị cấm không được bơi xa. Thế rồi, có một lần lợi dụng lúc tôi không để ý, nó bơi ra xa bờ. Tôi bơi vội theo ra… nhưng tôi không thể đến kịp… thật kinh khủng. Nhưng đó không phải là lỗi của tôi. Người ta đã kiểm tra cái chết của cháu bé. Và ngay cả mẹ cậu bé… cũng đã cư xử rất tốt. Chị ấy cho là tôi không có lỗi, thế mà vì sao lại phải… vì sao lại kết tội tôi kinh khủng như vậy? Đó không phải là một việc làm đáng kính trọng… Không trong sạch…
Tiếng nói trở nên thất thanh và cô bưng mặt khóc nức nở. Tướng Mơcathơ cũng nhún vai nói:
- Thôi mà, cô em thân mến. Tất nhiên đó là những lời kết luận không đúng sự thật. Quả là đứa nào nghĩ ra trò này thật là điên. Điên rồ! Một sự quá khích! Một việc làm quá mức.
Ông đứng thẳng ngưòi lên theo kiểu lính, rồi bắt đầu nói thận trọng hơn:
- Nói trắng ra, thông minh nhất là chúng ta nên coi cái việc đó không là gì cả. Còn về phần tôi, tôi có thể nói rằng không có sự việc như vậy… Sự thật đâu có thế, bởi vì … vì là… chàng trai trẻ Áctơ Richmơn… chàng ta là sĩ quan tuỳ tùng phục vụ dưới quyền tôi. Tôi đã cử anh ta đi trinh sát. Rồi anh ta hy sinh. Trong chiến tranh việc đó rất hay xảy ra. Tôi cần phải nói rằng, tôi rất tức giận… vì việc này mà người ta lại dính dáng đến vợ tôi. Vợ tôi là một người phụ nữ chung thuỷ nhất trên thế giới này. Một người có đức ụanh tuyệt vời!
Viên tướng Mơcathơ ngòi xuống. bàn tay run rẩy vuốt ria mép. Mọi người sôi sục muốn tiếp lời.
Lombơd nói, ánh mắt vẻ cười cợt, nhạo báng:
- Những lời nói đó cũng có phần đúng…
- Chuyện xảy ra thế nào? – Maxtơn hỏi.
- Người ta luận tội như vậy là thật đấy! Tôi đã bỏ mặc những người lính trong lúc nguy khốn. Tôi muốn sống. Chúng tôi đã bị lạc trong rừng rậm. Thế la tôi và một vài bạn thân đã cuỗm tất cả lương thực ít ỏi, và chúng tôi chuồn.
Tướng Mơcathơ nghiêm túc nói:
- Bỏ mặc những con người… để họ phải chết đói ư?
- Vấn đề là ở chỗ đó không phải là những con người đàng hoàng quyền quý. Mà ở con người ta điều quý nhất là đấu tranh với cái chết để mà sống còn. Vả lại, đó là những người bản xứ, mà họ thì không phải là những con người như chúng ta, những người Châu Âu.
Viơra tì cằm lên lòng bàn tay. Cô nhì Lombơd và thốt lên:
- Anh đã … bỏ mặc họ cho chết ư?
- Đúng! Tôi đã để họ chết. – Lombơd trả lời.
Đôi mắt tươi cười của anh gặ ánh mắt ghê tớm của cô gái.
Entơni Maxtơn lúng túng nói:
- Từ bấy giờ tôi cứ vỡ cả đầu vì nghĩ ngợi… xem ai là Giôn và Luxi Cumbơ. Hình như đó là tên hai đứa trẻ con mà tôi đã chẹt phải ở gần Cămbriđgiơ. Quả là một chuyện rủi ro đáng nguyền rủa.
Thẩm phán Uogrêvơ hỏi soi mói:
- Điều rủi ro ấy là giành cho ai?
- Thì… tôi nghĩ là giành cho tôi chứ còn ai nữa, nhưng mà tất nhiên họ nói cũng có lý, thưa ngài, tụi trẻ kia cũng thật hẩm hiu. Tất nhiên chuyện này xảy ra ngoài ý muốn của con người. Chúng nó chạy vụt ra từ chỗ ngoặt mà tôi không thấy. Mất một năm, họ mơi làm chứng nổi cho tôi. Mà quả thật lúc đó xe lao nhanh quá.
Bác sĩ Emxtroong nói xen vào:
- Nguyên nhân tại phóng nhanh quá… đó là nguyên nhân! Những loại thanh niên như anh bây giờ chỉ làm loạn thêm xã hội.
Entơni nhún via:
- Tại vì ở nước Anh chúng ta không có luật quy định cho chạy tốc độ lớn trên xa lộ. Tất nhiên không thể hy vọng vào chuyện tương lai.
Anh ta do dự nhìn xung quanh, xem cốc rượu của mình ở đâu, sau đó đến rót một cốc Whisky có pha xôđa uống. Anh ta còn nói thêm một câu.
- Trong trường hợp đó không phải lỗi tại tôi. Đó là tai nạn giao thông mà![/align]
0
3

Rôgiơ liếm môi và bẻ bẻ tay từ nãy, bây giờ mới nói giọng nhỏ nhẹ, lễ phép:
- Nếu được phép, con cũng xin có vài lời thưa các ngài.
- Được, Rôgiơ ạ, cứ nói đi. Lombơd nói.
Rôgiơ lại hắng giọng và lại một lần nữa liếm cặp môi khô:
- Con xin nói đến trường hợp của vợ chồng con mà người ta đã nhắc đến, đó là bà Brâyđi. Người ta đã kết tội chúng con không đúng sự thật, thưa ngài. Vợ chồng con đã ở bên bà Brâyđi hôm bà ta chết. Bà ta bị bệnh thường xuyên, thưa ngài. Bà ta thuộc loại người ốm đâu, từ khi chúng con ở với bà ấy đã như vậy rồi. Đêm hôm đó có bão lớn… lúc đó đã nửa đêm, tình trạng của bà ấy rất xấu. Điện thoại bị hỏng. Chúng con không thể nào gọi cho bác sĩ đến được. Con đành phải chạy bộ đi gọi bác sĩ. Nhưng khi trở về thì đã muộn rồi. Chúng con đã cố gắng hết lòng với bà Brâyđi, thưa ngài. Chúng con tự nguyện phục vụ hầu hạ bà. Ai cũng có thể nói rõ điều này. Không ai kết tội chúng con trong việc này cả.
Lombơd trầm ngâm nhìn khuôn mặt méo xệch, đôi môi mấp máy và đôi mắt đầy vẻ sợ hãi của bác ta. Trong đầu Lombơd như dình dung thấy có tiếng cốc tách rơi xuống vỡ toan, anh nghĩ nhưng không nói to lên: “Có thật thế không nhỉ?”
Và lúc đó Blô lên tiếng, giọng nghe trịnh trọng, ép buộc và soi mói:
- Nhưng người chết có để lại tài sản cho vợ chồng bác chứ?
Rôgiơ ưỡn người lên và rắn rỏi nói:
- Bà Brâyđi cũng chỉ để lại cho chúng con chút ít gọi là thù lao cho những người hầu trung thành mà thôi, và chẳng lẽ chúng con lại không có quyền được nhận?
Lombơd nói:
- Này, thế còn ngài ra sao, Blô?
- Chuyện gì với tôi cơ? – Blô hỏi
- Cái chuyện mà người ta buộc tội ngài ấy mà.
Blô đỏ tía cả người lên:
- Anh nhắc tới nhân vật Lendor trong bản luận tội sao? Hắn là một tên cướp nhà băng… tại Luân Đôn. Bọn hắn đã ăn cướp nhà băng thương nghiệp.
Thẩm phán Uogrêvơ cựa quậy trên ghế:
- Tôi còn nhớ, mặc dù chuyện này chẳng dính dáng gì đến tôi, tôi đã nhớ ra hắn. Ngưòi ta đã trị thôi hắn, dựa trên cơ sở những lời khai ớao của ngài. Lúc đó ngài là điều tra viên trong Sở cảnh sát phải không?
- Đúng vậy. – Blô nói.
- Lendor bị kết án tù chung thân, và sau đó một năm đã chết tại Đamuro. Hắn ta người gầy mảnh.
- Hắn đã phạm tội đánh người gác đêm, và sau việc này thì hắn đã lộ nguyên hình.
Thẩm phán nói chẩm rãi:
- Tôi nghĩ rằng ngài phải được khen thưởng vì sự khéo léo trong vụ này.
- Người ta đã thăng chức cho tôi. – Blo khó chịu nói thêm bằng igọng khàn khàn. – Vì tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Bất ngờ Lombơd cười vang, và anh nói:
- Chúng ta có thể thấy ở đây có những con người thông thạo nhiệm vụ của mình, tôn trọng pháp luật biết bao nhiêu. Trừ có mỗi mình tôi. Nào, thế còn ngài bác sĩ… Ngài có lỗi gì trong cái bản luận tôi kia? Ngài mổ trộm ư?
Emily Brent nhìn sang bác sĩ với vẻ căm ghét, và cố ngồi tránh xa thêm một chút
Bác sĩ Emxtroong rất biết tự chủ. Ông vui vẻ lắc đầu:
- Tôi cũng chưa thể hiểu nổi chuyện gì, khi mà cái tiếng đó cất lên tôi không hểu gì cả. Cái tên bà ấy là gì nhỉ? Clidơ hay Clôdơ? Tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa, lẽ nào tôi lai có một nữ bệnh nhận có thê như vậy? Và vì cái chết của bất cứ bệnh nhân nào tôi cũng phải chịu trách nhiệim ư? Đối với tôi, mọi việc rất rõ ràng, tôi được kính trọng. Có thể chuyện đã lâu lắm rồi. Có thể là một ca mổ nào đó. Nhưng cũng có nhiều bênh nhân được mang ấên trong tình đã qúa muộn. Sau đó, nếu như ngưòi bênh chết, thì luôn luôn người ta tin rằng đó là do lỗi của người mổ hay sao?
Ông thở dài.
Và trong bụng ông thầm nghĩ:
“Mình đã say rượu.. Đó là sự thật.. Say rượu… và mình lại cầm dao mổ? Thần kinh mình căng thẳng… tay mình run rẩy. Như vậy mình đã giết bà ta. Bà già bất hanh đó… Bà ta sẽ không chết nếu như mình tỉnh táo. May mắn cho mình rằng việc chuyên môn được giữ bí mật. Tất nhiên ý ta biết tất cả… nhưng họ phải im miệng. Lạy chúa, mình được một phen giật mình! Mình ùân phải bình tĩnh lai nhưng ai biết được việc này… sau ngần ấy năm?”.

4

Không khí trong phòng lại yên lặng. Tất cả mọi ngưòi đều liếc trộm, soi mói nhìn bà Emily Brent. Một vài phút trôi qua để bà Emily đủ cảm thấy rằng mọi người đang đợi bà bộc bạch tâm gư. Bà nhướn đôi lông mày trên vầng trán thấp. Rồi bà nói:
- Các vị chờ tôi nói cái gì phải không? Tôi chẳng có điều gì cần nói.
- Không có gì cần nói sao, thưa bà Brent? - Thẩm phán hỏi.
- Không có gì.
Rồi bà mím chặt môi lại.
Thẩm phán vuốt mặt, sau đó ông dịu dàng hỏi:
- Thế bà không mong muốn thanh minh cho mình sao?
Bà Brent giận dữ nói:
- Tôi chẳng có gì cần phải thanh minh cả. Tôi luôn luôn làm theo sự chỉ dẫn của lương tâm. Tôi chưa hề làm việc gì để phải tự quở trách mình cả.
Mọi người trong phòng àêu cảm thấy chưa đủ. Nhưng Emily Brent không thuộc hạng người bị ý kiến của người khác chi phối. Bà ngồi xuống với vẻ không hề bị lay chuyển.
Thẩm phán hắng giọng một vài lần, sau đó mới nói:
- Thế thì chúng ta kết thúc sự kểim tra, xem xét ở đây. Nào, Rôgiơ, trên đảo này ngoài vợ chồng bác ra, có còn ai nữa không?
- Không còn ai, thưa ngài.
- Chắn chắn vậy không?
- Chắc chắn thế thưa ngài.
Thẩm phán nói tiếp:
- Tôi thấy có cái gì đó không được ổn. Với mục đích gì ngưòi ta tụ tập chúng ta lại trên đảo này với những người chủ nhà không quen biết? Theo ý tôi, có vấn đề liên quan trực tiếp đấy, dù là ai làm thế đi chăng nữa thì cũng chứng tỏ đó không phải là người minh mẫn tỉnh táo có đầu óc bình thường. Có thể chúng ta đang ở trong tình thế nguy hiểm. Tôi nghĩ rằng thông minh nhất, hợp lý nhất là chúng ta hãy rời bỏ đảo này. Tôi gợi ý cho các vị rằng ngay đêm hôm nay chúng ta phải rời khỏi đây thôi.
- Xin lỗi ngài. – Rôgiơ lên tiếng. – Nhưng trên đảo này không có thuyền.
- Khôgn có lấy một chiếc thuyền nào sao?
- Không có, thưa ngài.
- Thế thì làm thế nào tới được đất liền?
- Pherd Narơxôt sáng nào cũng đến đảo, thưa ngài. Anh ta sẽ mang đến đây bánh mĩ sữa, và thư từ, báo chí và lấy đi những yêu cầu của mọi người trên đảo.
Thẩm phán Uogrêvơ nói :
- Vậy thì tôi nghĩ rằng thông minh nhất nếu sáng gnày mai chúng ta sẽ rời đây đi, khi mà Narơxôt đến đảo với thuyền của anh ấy.
Tất cả đều đồng thanh đồng ý, chỉ có một ý kiến khác. Đó là Entơni Maxtơn. Anh ta hỏi:
- Vì sao chúgn ta không chơi thể thao chút ít? Cần phải lùng sục tìm cho ra điều bí ẩn trước khi rời đây đi. Tất cả chúng ta phải coi đây như là trong một cuốn tiểu thuyết trinh thám. Nói một cách khác chúng ta sẽ được hồi hộp.
Thẩm phán cay đắng nói:
- Từ thuở nhỏ, tôi đã chẳng chờ mong gì được “hồi hộp” như là anh mơ ước.
Entơni cười láu lỉnh:
- Đúng là sự hiểu biết về luật pháp của tôi còn quá ít ỏi! Hãy giành cho tôi vinh quang trong việc điều tra tìm ra thủ phạm. Chúng ta uống nào?
Anh ta càm cố clên và nốc cạn một hơi.
Rồi quá nhanh. Anh ta bắt đầu ngạt thở… không thở được. Khuôn mặt anh ta méo mó tái xám trở lại. Anh thở hổn hển một cách khó nhọc. Sau đó, anh trượt từ trên ghế xuống đất và chiếc cốc tuột khỏi tay anh.[/align]
0
Chương V

1

Mọi việc xảy ra quá bất ngờ và quá nhanh khiến tất cả mọi người đều ngớ người ra. Họ vẫn ngồi và ánh mắt ngơ ngác nhìn cái thân người nằm dài trên sàn nhà.
Bác sĩ Emxtroong là người đầu tiên đứng dậy chạy vội đến bên Maxtơn và quỳ xuống cạnh anh ta. Khi ông ngẩng đàu lên, ánh mắt của ông bối rối.
Ông nói nhỏ giọng sợ hãi:
- Lạy chúa tôi, anh ta đã chết.
Không ai hiểu gì cả. Ít nhất là ngay lập tức chẳng ai hiểu chuyện gì xảy ra.
Chết à? Chết ư? Chàng trai đẹp như thiên thần đầy sức sống vằ mới ở đây kia mà? Như là bị tia chớp đánh xoẹt qua. Những người trẻ tuổi khoẻ mạnh thường không chết như vậy, họ không chết vì rượu Whisky pha Xôđa…
Không, họ không thể tưởng tượng được.
Bác sĩ Emxtroong xem xét khuôn mặt của người chết, ông cúi xuống ngửi cái mồm méo xệch và tím ngắt của người chết. Sau đó, ông cầm cốc rượu Maxtơn vừa uống, rơi xuống đất lên xem.
Tướng Mơcathơ kêu lên:
- Anh ta chết rồi à? Làm sao có thể hiểu được một chàng trai trẻ lại bị nghẹt thở dễ dàng vậy… và anh ta đã chết rồi ư?
- Anh ta bị khó thở, thiếu ôxy nên anh ta đã chết – Bác sĩ trả lời và ông ngửi cái cốc. Lấy ngón tay chấm xuống đáy cốc, nơi còn đọng lại vài giọt rượu, sau đó ông thận trọng mút mút đầu ngón tay.
Chợt mặt ông nhăn lại, biến sắc:
Tướng Mơcathơ nói:
- Tôi chưa bao giờ thấy người ta lại có thế chết … chết vì sặc rượu!
Emily Brent cất giọng sắc sảo:
- Thế anh ta không còn biết đên ngày và giờ nữa.
Bác sĩ Emxtroong đứng dậy, nói khẳng định:
- Không phải anh ta chết sặc rượu. Maxtơn chết không tự nhiên.
Viơra thầm hỏi:
- Hay là… có cái gì đó… trong rượu Whisky?
Bác sĩ gật đầu:
- Đúng. Tôi chưa thể nói chính xác là chát gì, nhưng theo dấu hiệu thì có xuanua, có mùi gần giống như mùi của axit sunfuaric, hình như đay là kali xianua phát huy tác dụng ngay lập tức.
- Ở trong cốc rượu? Thẩm phán hỏi
- Vâng.
Bác sĩ bước đến gần, nơi để đồ uống. Ông mở nút đưa chai Whisky lên mũi ngửi, sau đó lè lưỡi liếm, nhấp một chút nước xôđa. Rồi lắc đầu:
- Trong những chai này không có gì cả.
Lombơd lên tiếng:
- Vậy ông nghĩ rằng chính anh ấy cho chất độc vào cốc của mình hay sao?
Với vẻ mặt băn khoăn, khó hiểu, bác sĩ gật đầu nói:
- Có thể như vậy.
Blô góp lời:
- Chẳng nhẽ anh ta lại tự tử ư? Thật kỳ quặc!
Viơra nói nhỏ:
- Không thể nghĩ được anh ta lại tự vẫn. Anh ta là ngưòi có sức sống mạnh mẽ cơ mà. Khi anh ta xuất hiện với chiếc ô tô trên đồi trong chiều tà thì cuộc sống bị khuấy động, ôi anh ta như là … hình ảnh của anh ta như là … ồ, tôi không thể diễn tả bằng lời!
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu cô nghĩ gì, Entơni Maxtơn trẻ trung mạnh mẽ, rất đàn ông như không phải là người trần thế. Và giờ đây, anh ta nằm trên sàn, người co rúm như bị sét đánh.
Bác sĩ Emxtroong hỏi:
- Có thể có khả năng anh ta tự vẫn không?
Tất cả mọi người đều lắc đầu nhưng họ không thể nào giải thích được. Trong đồ uống không có gì. Mọi người đều nhìn thấy Maxtơn đi lại bàn và tự rót lấy rượu cho mình. Điều đó chỉ có thể hiểu rằng, chất độc phải có sẵn trong cốc của anh ta, vậy chỉ có Entơni Maxtơn cho vào thôi.
Vậy vì sao mà Entơni Maxtơn lai phải tự tử?
Blô trầm ngâm nói:
- Thưa bác sĩ, ông hãy chú ý đây! Theo tôi sự việc này không dễ hiểu dâu. Tôi khẳng định rằng Maxtơn không phải là loại người dám tự tử.
- Theo tôi, cũng vậy đấy. – Bác sĩ trả lời.

2

Họ dừng lại ở đó. Còn có thể nói thêm điều gì được nữa. Bác sĩ Emxtroong và Lombơd khiêng xác Entơni Maxtơn lên phòng của anh ta, đặt vào giường rồi lấy khăn trải giường phủ lên trên.
Khi họ trở lại phòng khách, tất cả mọi người đang tụ tập thành nhóm, trông ai nấy đều có vẻ sợ hãi. Đêm hôm đó, trời không mát mẻ chút nào.
- Thông minh nhất là chúng ta nên đi nằm. – Bà Emily Brent nói. - Đã muộn lắm rồi.
Đúng thế, đã quá nửa đêm. Bà nói rât có lý, nhưng tất cả đều ngần ngừ, họ chỉ muốn quây quần bên nhau trong phòng khách bởi vì có như vậy họ mới cảm thấy an toàn.
Thẩm phán phải lên tiếng:
- Dù sao chúng ta cũng cần phải đi ngủ tí chút.
- Con còn chưa dọn dẹp được bàn ở phòng ăn. – Rôgiơ nói.
- Thôi, cứ để đến sáng mai hãy hay. – Lombơd thông cảm. Bác sĩ Emxtroong hỏi:
- Vợ bác đã khá hơn rồi chứ?
- Thưa ngài, để con vào xem đã ạ. – Rôgiơ nói.
Một vài phút sau, bác ta quay lại báo:
- Bà ấy đang ngủ yên.
- Tốt rồi, đừng quấy rầy bà ấy. – Bác sĩ khuyên.
- Thưa ngài, xin vâng ạ. Con sẽ tự dọn dẹp lấy phòng ăn, và con sẽ đi soát lại các cả xem đã đóng kỹ chưa, sau đó con cũng đi ngủ.
Bác ta đi qua phòng khách sang phòng ăn.
Tất cả mọi người đều chậm rãi, uể oải đi lên tầng trên.
Nếu như họ ở trong một toà nhà cổ kính, cũ kỹ có sàn gỗ kêu cọt kẹt, mọi chỗ đều tăm tối và còn những bức tường nặng nề… thì ắt là mọi ngưòi sẽ cảm thấy các bóng ma đi đi lại lại. Nhưng toà nhà này lại hoàn toàn hiện đại không có những bóng đen, những bức tường vôi màu, ánh đèn điện sáng choang trong cả toà nhà, tất cả đều mới, đều sạch sẽ lộng lẫy. Trong toà nhà này không có những kho hầm bí ấn, không có những bóng ma lơ lửng.
Vậy mà một không khí kinh hoàng vẫn bao trùm lên tất cả.
Đến đầu cầu thang, mọi người chúc nhau ngủ ngon, rồi ai nấy đi về phòng riêng của mình. Tất cả đều vội vã, và một cách có ý thức, họ đều khoá cửa phòng lại…

3

Thẩm phán Uogrêvơ vào căn phòng ngủ được quét vôi trang nhã và ấm cúng, ông cởi quần áo ngoài và chuẩn bị lên giường.
Và ông lại nghĩ đến Étuốt Sitơn.
Ông còn nhớ rất rõ hình ảnh của Sitơn, từ mái tóc đến cặp mắt xanh, và cả thói quen luôn nhìn thẳng vào mắt người nói chuyện, nét mặt quyến rũ, chân thành của hắn. Điều đó đã để lại ấn tượng rất tốt đẹp về hắn trong những ngưòi có mặt ở toà hôm ấy.
Công tố viên Luơlin đã kết thúc công việc rất sơ sài, cẩu thả. Anh ta bắt đầu hơi thái quá, và cũng quá khích trong việc chứng minh, luận tội hắn.
Trong khi đó, luật sư bào chữa Mathin lại tiến hành công việc rất cẩn thận. Cách lý giải của anh ta rất có sức thuyết phục. Những câu hỏi rất hóc búa. Từng bước, từng bước một, anh ta đã hướng toà theo ý kiến mà anh ta bảo vệ.
Sitơn đứng thẳng và trả lời các câu hỏi của toà, anh ta không bị căng thằng, không cáu kỉnh. Anh ta đã để lại ấn tượng tốt cho mọi người, chính vì thế mà luật sư bào chữa Mathin không nghi ngờ gì về việc anh ta được trắng án.
Thảm phán trầm ngâm lên giây đồng hồ, rồi ông đặt đồng hồ lên mặt bàn ngủ cạnh giường.
Lúc này, ông cũng vẫn nhớ rõ cảm giác khi ông ngồi trên ghế chánh án. Rất cẩn thận, ông đã ghi lại tất cả những chứng cứ, những câu hỏi dù nhỏ nhất đang định chống lại bản án.
Đến khi tranh luận, luật sư Mathin đã phát biểu cực hay. Còn Luơnlin, người nói sau lại không thành công lắm trong khi bảo vệ những ý kiến của mình.
Rồi sau cùng đến lời tuyên án của ông…
Thẩm phán Uogrêvơ chậm rãi tháo hàm răng giả ra đặt vào cốc nước. Môi ông thụt vào, bây giờ trông miệng ông gớm ghiếc tàn nhẫn như là miệng của “con mãnh thú”.
Thẩm phán nhắm mắt, và lặng lẽ mỉm cười.
Ông đã trừng trị được Sitơn!
Ông kêu lên tí chút, vì bệnh đau xương, rồi nằm lên giường và tắt đèn.

4

Ở tầng một, người phục vụ Rôgiơ bối rối đứng giữa phòng ăn.
Đôi mắt bác ta mởi to thất thần nhìn cái khay có đựng các quân cờ hình người da đen bằng sứ ở giữa bàn.
- Kỳ lạ nhỉ - Bác ta lẩm bẩm – Mình xin thề rằng lúc trước nó vẫn còn đủ mười quân cờ kia mà, thế mà bây giờ chỉ còn có chín?!![/align]
0
5

Tướng Mơcathơ bồn chồn nằm trên giường. Ông không sao chợp mắt được.
Trong bóng tối ông nhìn thấy gương mặt của Áctơ Richmơn.
Ông đã rất yêu quý anh ta… quả là một tình cảm quái ác. Và điên rồ là Lesli cũng thích anh ta.
Tính tình Lesli cực kỳ đỏng đảnh thất thường. Bạn bè của chồng có hàng đống, vậy mà ai cô ta cũng chun mũi lại và chê họ là ngu ngốc, đần độn! Bao giờ cô ta cũng nhận xét về họ như vậy.
Thế mà thoạt đầu, cô ta đã không tìm thấy sự đần đọng ở gương mặt của Áctơ Richmơn. Ngay từ phút đầu tiên, họ đã quý mến nhau. Họ chuyện trò với nhau về nhà hát, về âm nhạc, về hội hoạ. Thiếu phụ đã trêu ghẹo Actơ, chế nhạo, cười cợt anh ta. Còn ông tướng Mơcathơ thì lại có ý nghĩ điên rồ rằng vợ mình quan tâm chăm sóc đến chàng trai trẻ như tình cảm một người mẹ.
Quỷ bắt tình cảm mẹ con ấy đi. Tại sao lúc đó ông lại ngây ngô đáng nguyền rủa như vậy?! Trong đầu ông không hề có ý nghĩ rằng chàng trai Ríchmơn cũng dã hai mươi tám tuổi, và Lesli, vợ ông thì lại mới có hai mươi chín tuổi.
Ông rất yêu vợ. Đến tận bây giờ, ông vẫn còn hình dung ra cô rất rõ nét. Một khuôn mặt trái xoan, đôi mắt xám sẫm màu, linh hoạt, mái tóc dầy màu nâu, lượn sóng. Ông yêu Lesli và hoàn toàn tin vợ.
Khi ông đến đóng quân ở nước Pháp, giữa những trận đánh ác liệt, ông vãn nhớ đến vợ, mỗi khi có thì giờ rỗi là ông lại lấy từ trong túi áo ngực ra tấm ảnh của vợ ngắm nghía.
Rồi cũng đến lúc chuyện bị lộ…
Chuyện lộ ra như là trong tiểu thuyết vậy. Người thiếu phụ đã đút nhầm cả thư viết cho chồng lẫn thư viết cho tình nhân vào một phong bì gửi cho chồng. Cho đến tận bây giờ, sau ngần ấy năm viên tướng vẫn chòn nhớ cái cảm giác bàng hoàng … đau đớn lúc ấy…
Lạy chúa! Thật là quá sức chịu đựng… Và, sự việc trong thư đã nói rõ. Đôi tình nhân bắt đầu gặp nhau vào các kỳ nghỉ phép! Kỳ nghỉ phép sau cùng của Richmơn thì…
Lesli… Lesli và Átơ!
Cái thằng trẻ ranh ấy mới đáng nguyền rủa chứ! Bao giờ hắn cũng mỉm cười khi phục vụ ta “Tuân lệnh, thưa ngài!”. Sự dối trá của quỉ dữ! Hắn đã đánh cắp vợ của một người đàn ông khác!
Dần dần hình thành trong ông một cơn giận lạnh lùng, chết người. Nhưng ông vẫn tiếp tục cư xử với Áctơ như xưa. Ông đã giấu kín được điều mình biết, khiến Áctơ không hề nghi ngờ.
Ông đã thành công như vậy? Và ông tin rừng Áctơ Richmơn không hề hay biết gì. Còn những lúc ông không nén được mình mà có thái độ bực dọc với anh chàng thì cũng có thể đổ cho rằng đó là cơn nóng bất thường, do chiến trận căng thẳng khiến nghiệp nhà binh phải chịu.
Chỉ có cậu lính trẻ Emititgiơ là nhìn ông với ánh mắt ngạc nhiên. Chàng lính trẻ đó rất dễ thương và cũng hay để ý mọi chuyện.
Cũng có thể chính Emititgiơ lại linh cảm thấy mọi điều suy nghĩ của viên tướng.
Ông đã chủ tâm đẩy Ríchmơn vào chỗ chết. Nhng cũng có những lần chẳng hiểu bằng cách nào mà anh ta vẫn thoát thân bình yên vô sự trở về. Đúng là ông đã cố ý cử Richmơn đén những nơi có chiến trận, song ông không một chút áy náy lương tâm. Và anh ta đã chết. Thật sự thì trong chiến đấu, người ta dễ mắc phải hàng loạt các sai lầm mà đáng lẽ không nên có, sai lầm đó đã đẩy người ta vào chỗ chết. Bởi chiến trận là một nơi hỗn loạn, khiếp đảm. Có thể sau này, mọi người sẽ nhận xét về ông:
“Tướng Mơcathơ đôi lúc có những cơn thần kinh khi đối xử với cấp dưới. Cũng có một vài sai lầm của ông đã làm hy sinh mất một số người tốt”. Đấy, chỉ có thể nói thế về ông như vậy mà thôi.
Nhưng chàng trai trẻ Emititigiơ thì lại nhìn nhận cái chết của Ríchmơn theo cách khác. Anh ta dã nhìn viên tướng bằng ánh mắt rất kỳ lạ. Có lẽ anh ta đã biết rằng, chỉ huy của mình đã cố ý đẩy Richmơn vào chỗ chết.
(Có thể Emititgiơ ba hoa chuyện đó sau chiến tranh chăng).
Vợ ông Lesli cũng không hề biết chuyện gì xảy ra. Lesli đã khóc người tình nhiều (theo suy luận của viên tướng) nhưng đến khi tướng Mơcathơ trở lại Anh Quốc thì vợ ông đã thôi khóc. Và vợ ông cũng không bao giờ kể điều bí mật ấy cho các cô bạn thân biết. Cô ấy đã biết giữ bí mật. Họ lại chung sống bên nhau. Có điều người thiếu phụ đã khắc hẳn trước đây. Ba bốn năm sau đó, cô ấy đã bị viêm phổi và chết.
Chuyện đó xảy ra cũng đã lâu rồi. Mười lăm hay mười sáu năm đã trôi qua nhỉ?
Ông đã phục viên, rời khỏi quân đổi và chuyển đến sống ở vùng Đêvơnsơ. Ông mua một căn nhà nhỏ, đúng như ông vẫn thường mơ ước. Hàng xóm là những người quyền quý. Vùng ông ở rất đẹp. Ông đi săn, đi câu cá. Chủ nhật nào ông cũng đi nhà thờ (chỉ trừ những hôm mà cha cố thuyết giảng bài Đavid hại Urias ra sao. Ông không thể chịu đựng được chuyện đó. Và ông sẽ khó ở trong người nếu phái nghe cha giang rbài này).
Tất cả mọi người àêu đối xử thân mật với ông. Đó là buổi ban đầu! Sau đó ít lâu, ông bắt đầu cảm thẩy khó chịu bới họ cứ nhìn ông thì thầm vụng trộm gì đó sau lưng ông rồi họ nhìn ông e dè dượng nhừ họ đã nghe kể những điều quá xấu về ông vậy. Đúng là những kẻ hay đưa chuyện dối trá…
Emititgiơ đã đi nói xấu về ông chăng?
Thế là ông cũng bắt đầu xa lánh tất cả mọi người. Ông sống dơn độc. Lâu dần ông thấy không thích nói chuyện, giao tiếp với mọi người nữa.
Mà tất cả đã trôi qua từ lâu rồi. Đến bây giờ… đến bây giờ chẳng còn ai nhắc đến chuyện cũ nữa. Lesli chết đã lâu, Richmơn cũng chết còn lâu hơn nữa. Mọi thứ xảy ra chẳng có gì là quan trọng cả.
Ông đã sống một cuộc sống cô đơn bởi vì các bạn chiến hữu thời trẻ của ông bắt đầu xa lánh ông.
(Nếu Emititgiơ ba hoa thì tất nhiên họ cũng đãb iết về chuyện trên).
Và bây giờ trong buổi tối nay - một giọng không quen biết đã nhắc nhở lại chuyện cũ ấy.
Không hiểu lúc đó ông phản ứng như vậy có thich shợp không? Vì sao môi ông không giật lên? Vì sao ông không nhanh chóng tỏ ra tức tối, hậm hực phản đối những lời kết tội ấy. Nhưng lúc đó ông cảm thấy khó nói.
Chắc chắn là không một ai có mặt ơ trong phòng lúc ấy lại tự nhận rằng đó là những lời buộc tội đúng đắn. Theo như mọi người phản ứng thì đó là sự điên rồ, quá khích của một kẻ nào dó. Ngay một cố gái trẻ đáng phục như Viơra thế mà còn kết tội cô là dìm chết một đứa trẻ con! Thật là dở hơi! Có một cái gì đó không bình thường trong chuyện này!
Và còn Emily Brent - cuối cùng thì cũng lại liên quan đến ta. Bà ta chính là cháu của ông bạn già bạn chiến đấu Tom Brent của ta. Thế mà cái tiếng nói kì quái kia dám kết tội bà ấy giết người cơ chứ! Mà chỉ cần nhìn hình thức bên ngoài của bà ấy cũng đủ nhận ra đó là một người ngoan đạo. Dạng người này thì suốt đời chỉ nương náu trong nhà thờ là hợp rồi.
Tất cả mọi việc ở đây đều quái đản, điên rồ, bất bình thường.
Thế mà chúng ta đến đảo từ luc nào… lúc nào nhỉ? Ôi trời, mới từ chiều hôm qua. Quỷ tha ma bắt! Tưởng như thời gian trôi qua lâu lắm rồi.
“Ta cũng tò mò muốn biết xem khi nào thì chúng ta có thể giải thoát khỏi nơi này đây” – ông nghĩ.
Ngày mai. éât nhiên ngày mai nếu như thuyền máy sẽ lại đến đảo.
Thạt kỳ quặc, nhưng lúc này thực ra ông lai không muốn xa rời hòn đảo này.. để quay trời lại eâst liền,trở về ngôi nhà nhỏ nơi có quá nhiều ưu phiền suy nghĩ. Ông mở cửa sổ để nghe tiêng sóng đập vào các tảng đá ở ngoìa kia. Sáng nay tiếng sóng có vẻ mạnh hơn đem hôm qua. Hướng gió cũng đổi.
Ông nghĩ thầm: “Tiếng sóng là âm thanh vĩnh viễn. Chỗ này là một nơi yên tĩnh…”
“Nếu con người bị giạt lên một cái đảo nào đó. Thì tốt nhất không nên đi tiếp nơi khác… Rồi mọi việc đều có kết thúc…”
Bây giờ ông đã chắc rằng ông không thích rời đảo này nữa.


6

Viơra Clâython đang nằm trên giường. Mắt mở to, cô chăm chú nhìn lên trần nhà.
Xung quanh cô, đèn vẫn sáng. Cô sợ bóng tối.
Cô tiếp tục suy nghĩ:
“Huygô… Huygô…vì sao em lại cảm thấy anh đang ở rất gần em trong đem nay? … ở đâu dó, hoàn toàn gần gũi…”
“Lúc này anh ở nơi đâu? Em không biết. Không bao giờ em biết được điều đó nữa. Bởi anh đã ra khỏi rời em một cách đơn giản… vâng.. anh đã ra khỏi đời em”.
Cô cố không nghĩ đến Huygô nhưng vô ích. Cô lại thấy mình ơâfn gũi hơn với anh ta. Cô vẫn buộc phải nghĩ đến anh… phải nhớ lại hồi ở…
… Cơnuân…
Những tảng đá đen sì trên triền cát vàng óng. Chị Hemintơn mập mạp, tính tình vui vẻ và cậu bé Xyril (con chị) nhõng nhèo, luôn luôn kéo tay cô vòi vĩnh:
- Cháu muốn bơi ra tảng đá ở đằng kia, cô Viơra ạ, vì sao cháu lại không được tự do bơi ra tận đó?
- Cậu bé ngước mắt nhìn cô… ánh mắt giống hệt Huygô (chú cậu bé) … người đã theo đuổi cô.
Vào một buổi tối khi Xyril đã đi ngủ…
- Em hãy ra đây đi dạo với anh, Viơra.
- Em dẽ đi được đấy, đợi em nhé.
Họ lịch sự dạo chơi với nhau trên bờ biển, dưới ánh trăng. Trên bờ Đại Tây dương, không khí ấm áp thật dễ chịu.
Huygô ôm lấy cô và nói:
- Anh yêu em. Anh yêu em. Em có biết như vậy không Viơra?
Có, cô có biết điều đó.
(hay ít nhất cô cũng tin rằng cô đã biết).
- Anh không thể cầu hôn và cưới em làm vợ được vì anh không có một xu dính túi. Anh chỉ có thể lo được cho anh mà thôi. Cũgn kỳ lạ nhưng có một lần trong ba tháng anh cảm thấy anh sẽ giầu có. Bé Xyril ra đời sau khi anh tra anh, Môrixơ mất được ba tháng. Nếu như Xyril là con gái thì…
Nếu Xyril là con gái thì Huygô sẽ được hưởng tất cả gia sản. Linh cảm đã lừa anh chút ít.
- Tất nhiên anh đã không thể tính toán được mọi việc. Kể cũng có buồn cho anh khi chú bé ra đời. Quả số phận anh vốn rủi ro! Nhưng Xyril lại là đứa nhỏ rất dễ thương. Anh yêu nó vô cùng.
Mà anh ấy yêu nó thật. Lcú nào anh cũng sẵn lòng chơi với thằng bé. Huygô không phải là người hay gen ghét.
Xyril là một đứa trẻ yếu đuối, gày gò, thiếu sức sống. Nó thuộc tạng ngưòi yểu tướng. không thể thành người được… Nó không thể lớn lên được…
Và sau đó?...
- Cô Clâython, vì sao cháu không được phép bơi ra tận tảng đá kia?
Nó cứ liên tục lèo nhèo, vòi vĩnh khiến người ta phải căng thẳng.
- Ra tơi đó khá xa đáy, Xyril ạ
- Nhưng cô Clâython ơi…
Viơra đứng lên. Cô đi lại bàn phấn lấy ra ba viên aspirin uống. “Lẽ ra mình pảhi uống thuốc an thần kia!”. Cô nghĩ “Còn nếu như mình định tự vãn thì mình sẽ cắt mạch máu hoặc là cái gì đó tương tự, chứ mình không thích uống Kalixianua như Entơni Maxtơn”.
Trong óc cô hãy còn vương vấn hình ảnh Entơni Maxtơn với bộ mặt méo mó, tái xám. Thật là kinh khủng.
Khi cô đi đến trước lò sưởi, cô lại nhìn thấy bài vè:
Mười người da đen nhỏ đói bụng rủ nhau đi ăn tối,
Một người nuột vội, chết nghẹn còn chín.
- “Khủng khiếp, may là chỉ còn có tôi hôm nay thôi” – Cô nghĩ thầm. Nhưng vì sao Entơni Maxtơn lại muốn chết?
Chính ta ta cũng không muôn chết đâu…
Mà anh ta cũng không thể kịp nghĩ ra là anh ta muốn chết hay không nữa…
Ôi, còn những người khác nữa…[/align]
0
Chương VI

1

Bác sĩ Emxtroong nằm mơ…
Trong phòng mổ nóng nực…
Thật quá nóng. Mồ hôi túa ra trên mặt. Tay ông cũng nhớp nháp ướt đến độ không thể cầm được cái gì khác…
Mà vì sao con dao mổ lại sắc nhọn đến vậy…
Với con dao này giết người cũng chẳng khó, và dĩ nhiên ông đang giết người…
Cái cơ thể người đàn bà nằm trước mặt ông không phải to lớn, đãy đà mà là một cơ thể gầy gò, mảnh mai. Và khuôn mặt bị che phủ.
Ông cần phải giết ai đây?
Ông không biết gì khác ngoài việc mà ông cần phải làm! Hay là ta thử hỏi y tá xem sao?
Người nữ y tá chăm chú nhìn ông. Không không thể hỏi cô ta được. Cô ta sẽ nghi ngờ, điều đó có thể thấy.
Nhưng ai đang nằm trên bàn mổ?
Không cần phải phủ lên mặt như thế này…
Ông cần phải nhìn thấy mặt người ấy… Ôi! Như thế tốt hơn đấy. Một người phụ mổ trẻ tuổi kéo cái khăn phủ trên mặt bệnh nhân ra.
Đó là bà Emily Brent. Ông cần phải giết bà ta. Ôi ánh mắt bà mới ghê gớm làm sao! Môi bà ta đang mấp máy. Bà ta nói gì vây?
“Anh ta không biết đến ngày và giờ nữa”…
Bây giờ bà ta cười. Không, đừng phủ lại khăn, cô y tá, hãy để tôi nhìn. Cần phải cho bà ta thuốc mê, ête ở đâu? Chắn chắn là tôi có mang theo cơ mà. Cô đã làm gì với số ê te ấy hở cô y tá? Tốt, cũng chả cần phải làm gì cả.
Cô y tá lấy chiếc khăn phủ đi.
Tất nhiên là thế rồi! Suốt cả thời gian qua, tôi đã biết mà! Entơni Maxtơn với bộ mặt xanh xám và méo mó. Nhưng anh ta không chết, mà anh ta lại đang cười. Tôi nói là anh ta cười mà! Cái bàn mổ dưới lưng anh ta rung lên bần bật.
- Hãy cẩn thận, chàng trai! Hãy cần thận, cô y tá! Hãy buộc anh ta vào… hãy buộc vào…
Bác sĩ Emxtroong chợt tỉnh giấc mơ. Trời đã sáng. Ánh mặt trời chiếu vào phòng.
Có ai đang cúi xuống lay gọi ông. Thì ra là Rôgiơ. Mặt bác ta trắng như phấn và bác ta cứ lặp đi lặp lại:
- Bác sĩ, bác sĩ ơi!
Bác sĩ Emxtroong tỉnh hẳn.
Ông ngồi dậy.
- Có chuyện gì đấy? – Ông cáu kỉnh hỏi.
- Vợ con, thưa bác sĩ. Con không sao làm cho bà ấy tỉnh lại được. Lạy chúa! Con không thể đánh thức bà ấy dậy được. Và… con thấy có gì đó nguy khốn đến với bà ấy rồi.
Bác sĩ Emxtroong nhanh chóng, dứt khoát chồm dậy. Ông mặc áo khoác trong nhà và đi theo Rôgiơ.
Ông cúi xuống giường nhìn người đàn bà nằm dài yên lặng. Ông nâng cánh tay lạnh ngắt lên rồi vạch mắt ra xem. Một vài phút sau, ông đứng thẳng người dậy và quay lưng lại giường.
Rôgiơ hỏi thầm thì:
- Không… phải…không… phải…?
Bác ta liếm đôi môi khô nẻ.
Bác sĩ gật đầu xác nhận:
- Nhưng đúng là bà ấy đã chết!
Ông trầm ngâm nhìn người đàn ông đang đứng trước mắt mình từ đầu đến chân. Sau đó, ông tìm kiếm ở mặt bàn cạnh giường ngủ, tìm ở bồn rửa mặt, rồi quay lại giường có người đàn bà đang nằm.
Rôgiơ hỏi:
- C…ó… phải là do tim không, thưa bác sĩ?
Bác sĩ im lặng vài phút, sau đó ông nói:
- Trước đây bà ấy có mắc bệnh gì không?
- Chỉ có bệnh thấp khớp thôi ạ. – Rôgiơ trả lời.
- Bà ấy có hay phải đến bác sĩ không?
- Bác sĩ ư? Đã nhiều fnăm nay, vợi con không phải đi bác sĩ… cả con cũng vậy. – Rôgiơ mở to mắt trả lời.
- Thế anh không nghe bà ấy phàn nàn là tim yếu ư?
- Không, thưa ngài, bà ấy không bao giờ kêu ca điều gì?
- Bà ấy ngủ có tốt không?
Rôgiơ cố gắng tránh không nhìn vào mắt bác sĩ. Bác ta chắp hai tay vào nhau và bối rối bẻ tay.
- Không… bà ấy ngủ không yên ạ - Bác ta nói nhỏ
- Bà ấy có uống gì trước khi đi ngủ không? – Bác sĩ bắt đầu cáu.
Rôgiơ ngác nhiên nhìn ông:
- Có uống thuốc gì không ư? Thuốc an thần ư? Con không biết. Không, bà ta không uống gì cả!
Emxtroong bước đến gần bồn rửa mặt.
Trên giá có một đống chai lọ. Dầu chải đầu, nước hoa Cam Tùng, thuốc tẩy, kem nuôi da tay, nước súc miệng, thuốc đánh răng…
Rôgiơ giúp bác sĩ rút ngăn kéo bàn phấn ra xem, rồi lại lúc lọi trong tủ commốt, nhưng không đâu để lại dấu vết thuốc an thần.
Rôgiơ bỗng nói:
- Tối hôm qua, bà ấy chẳng uống gì khác ngoài thứ thuốc mà ngài đã cho bà ấy uống…
 
0
2

Khoảng chín giờ sáng, chuông báo ăn sáng vang lên, tất cả mọi người đều đã dậy và đang đợi gọi.
Tướng Mơcathơ và thẩm phán Uogrêvơ đi đi lại lại ngoài hiên, cùng nói chuyện, tranh luận về chính trị.
Viơra Clâython và Philip Limbơd đã leo lên chỗ cao nhất của đảo, ở đằng sau toà nhà. Ở đó họ nhìn thấy Uyliơm Henri Blô cũng đang đứng nhìn chăm chăm về phái đất liền.
- Chẳng có dấu hiệu gì của chiếc thuyền hết. – Anh ta nói. Viơra mỉm cười tiếp:
- Đêvônsơ là một địa phương thưa thớt, ở đấy con người sống thực nhàn rỗi.
Philip Lombơd chăm chú nhìn ra biển vẻ thăm dò, sau đó anh hỏi Blô.
- Theo anh, thời tiết hôm nay ra sao?
Blô nhìn lên bầu trời và khẳng định:
- Theo tôi thì không có gió bão.
Lombơd chúm môi huýt sáo, sau đó anh nói:
- Gió thôi từ hướng đông.
- Thế theo anh thì sẽ có bão sao? – Blô hỏi.
Từ toà nhà, tiếng chuông gọi ăn sáng vọng đến.
Lombơd nói:
- Ăn sáng phải không? Tôi cũng đã đói rồi đây.
Trong khi họ đang đi chầm chậm xuống khỏi tảng đá nghiêng thì Blô vẻ suy tư nói với Lombơd:
- Tôi không thể nào đoán được vì sao cạu Maxtơn lại tự tử? Cả đêm tôi băn khoăn nghĩ ngợi mãi.
Viơra đi phía trước họ, Lombơd dừng lại một chút và nói:
- Anh có tìm được bằng chứng gì không?
- Tôi muốn tìm chứng cớ gì đó. Bất cứ điều gì có thể lý giải được sự việc. Tôi khẳng định, anh ta là một người rất đúng mốt thời thượng.
Bà Emily Brent vừa vào đến cửa phòng khác đã vội hỏi:
- Thuyền đã đến chưa?
- Chưa đâu. – Viơra trả lời.
Họ bước vào phòng ăn. Trên bà đã bày sẵn một đĩa thịt rán, và nước chè cùng cà phê.
Rôgiơ mở rộng cửa cho họ bước vào, sau đó bác ta lại ra ngoài, đóng cửa phòng ăn lại.
- Hôm nay trông bác ta nhợt nhạt quá. – Emily Brent nhận xét.
Bác sĩ Emxtroong đang đứng cạnh cửa kính thông ra ban công, ông hắng giọng rồi nói:
- Hãy bỏ qua mọi sơ suất cho bác ta… hừm… nếu như trong bữa ăn sáng còn thiếu sót gì. Rôgiơ rất tận tâm phục vụ chúng ta, nhưng sáng nay bác ta phải một mình chuẩn bị bữa ăn sáng. Bà Rôgiơ … như vậy… là không thể giúp đỡ chồng được.
- Có chuyệng gì xảy ra với bà ta thế? – Emily cau có hỏi.
Bác sĩ nói giọng nghèn nghẹt:
- Thôi chúng ta ăn đi kẻo mỡ rán lại nguội cả. Sau bữa ăn, tôi sẽ thông báo với các vị đôi điều.
Mọi người nghe lời bác sĩ. Họ tự cắt lấy mỡ vào đĩa của mình, tự rót chè hoặc cà phê vào tách. Bữa ăn sáng bắt đầu.
Họ khong nói chuyện gì đã xảy ra ở hòn đảo này, mặc dù đó là mối quan tâm chung. Họ bàn luận về tình hình xã hội cấp bách ra sao. Họ thông báo cho nhau tin các nước ngoài, họ nói về kết quả thể thao, về những nhân vật mới nổi lên…
Khi mọi người đã ăn xong, bác sĩ dịch cái ghế ra sau một chút, nghiêm trang hắng giọng rồi nói:
- Tôi nghĩ rằng tốt nhất là đợi các vị ăn sáng xong mới báo cho các vị một tin buồn. Bà Rôgiơ đã chết.
Những tiếng kêu ngạc nhiên thốt lên đầy vẻ khiếp sợ:
- Kinh khủng! – Viơra kêu lên. - Thế là đã hai người chết trên đảo này từ khi chúng ta tới đây!.
Thẩm phán Uogrêvơ nheo mắt lại và nói nhỏ nhưng rành rọt:
- Hừm … thú vị đây… thế nguyên do cái chết?
Extroong nhún vai.
- Không thể nói bừa được nguyên nhân.
- Có cần mổ tử thi không?
- Tôi khong có điều kiện làm điều đó ở đây. Chính tôi cũng không rõ tình trạng sức khoẻ của bà ta.
- Nom bà ta lúc nào cũng căng thẳng – Viơra nói - Tối hom qua, bà ấy còn bị ngất. Hay bà ấy bị liệt tim đột xuất?
- Tim bà ta chắc chắn đã ngừng đập, nhưng vì sao thì đó vẫn còn là một câu hỏi – bác sĩ nói.
Trong không khí yên lặng của cả phòng, Emily Brent thốt ra một câu tàn nhẫn, lạnh lùng:
- Lương tâm đấy.
Bác sĩ quay về phái bà và hỏi:
- Bà định ám chỉ cái gì đấy, thưa bà Brent?
Emily Brent vẫn nghiêm khắc, lạnh lùng nói:
- Tất cả chúng ta đều đã nghe rõ trong bản luận tội là bà Rôgiơ đã cùng chồng gây nên cái chết cho một bà gài còn gì?
- Thế theo bà…
- Theo tôi, lời luận tội ấy là đúng. Tất cả chúng ta đã thấy đêm…hôm qua, khi nghe những lời kết tội ấy, bà ta đã ngất đi. Bà ta không thể chịu nổi khi tội lỗi bị lôi ra ánh sáng. Bà ta đã chết vì sợ hãi, đó là căn bệnh dễ hiểu nhất.
Bác sĩ Emxtroong lắc đầu:
- Cũng có thể, nhưng đó chỉ là phỏng đoán, còn trong y học thì chúng ta không thể nói như vậy được. Nếu như bà ta bị bệnh tim từ trước kia…
Emily Brent nói xen vào:
- Nếu thế, nói cho dễ hiểu hơn thì gọi là Đức Chúa trừng phạt đấy!
Tất cả mọi người đều rùng mình. Blô cựa quậy hoài rồi nói:
- Điều đó hơi quá quắt, thưa bà Brent.
Bà Brent đưa mắt nhìn khắp lượt, mắt long lên, cằm đưa ra phía trước, bà nói:
- Ngài không biết rằng nếu Đức Chúa nổi giận thì Người sẽ cho sét đánh chết kẻ có tội sao? Còn tôi, tôi tin như vậy đấy.
Thẩm phán xoa cằm và nói giọng mỉa mai:
- Thưa quý bà thân mến, theo kinh nghiệm của tôi thì muốn xét mọi mối liên quan với tội ác, cần phải suy nghĩ kỹ càng. Tìm ra sự thật và trừng phạt là việc của chúng ta. Người ta sẽ phải chết, nhưng chết như thế nào cũng không đơn giản, không thể quá dễ như thế được.
Emily Brent nhún vai.
Blô nói xen vào:
- Tôi hôm qua bà Rôgiơ có ăn hay uống gì trước lúc đi ngủ khôgn?
- Không ăn uống gì cả. – Bác sĩ nói.
- Không ăn uống gì ư? Không uống một tách nước chè hay một cốc gì đó sao? Hay là bà ta đã uống nước chè, giống như Entơni Maxtơn uống rượu ấy?
- Rôgiơ xác nhận vợi bác ta không ăn uống gì cả.
- A ha… nhưng mà có thểđó chỉ là xác định.
Blô nói với giọng nhán manh, khiến bác sĩ bối rồi đưa mắt nhìn sang anh ta.
- Thế theo anh thì thế nào? – Philip Lombơd hỏi.
- Thế nào ư? Vì sao chúng ta không thử suy xét xem? Tối hôm qua tất cả chúng ta đều nghe bản luận tội. Có thể điều đó sai sự thật và là một trò chơi của một kẻ điên nào đó? Nhưng cũng không loại trừ khả năng điều đó là đúng. Bây giờ chúng ta thử cho rằng bản luận tội đó đúng và Rôgiơ đã cùng vợ gây nên cái chết cho bà già. Nào, thế thì cái gì sẽ tiếp diễn đây? Vợ chồng họ đang cảm thấy rất an tam, sống hạnh phúc.
Viơra không kìm được nói chen vào:
- Không, tôi không tin là bà Rôigơ cảm thấy an tâm sinh sống.
Blô có vẻ cáu sườn về lời nói leo ấy, anh ta đưa mắt nhìn Viơra, ánh mắt như muốn nói: “Đúng là đồ đàn bà:. Rồi anh ta nói tiếp:
- Cũng có thể. Trong trường hợp nào, người ta cũng tìm ra điều nguy hiểm thực sự có thể đe doạ người ta, để rồi ít ra, người ta còn biết cách tránh chứ. Như thế, tối hôm qua, một kẻ điên nào đó đã nói lộ bí mật của vợ chồng họ. Chuyện gì xẩy ra? Người vợ giật mình lo sợ. Họ sợ bị chủ thải hồi. Chúng ta thử nhớ lại lúc đó nhé, lúc người vợ ngất đi, người chồng đã thận trọng đến thế nào khi gọi vợ tỉnh dậy. Bác ta không tỏ ra bồn chồn, lo lắng như những ông chồng khác, không sốt sắng, mà lại rón rén y như con mèo đi trên mái nhà nóng bỏng ấy. Bác ta lo sợ rằng vợ bác ta trong lúc hoảng loạn ấy lại để lộ ra điều gì chăng?! Đấy các vị hãy thử đặt địa vì mình vào anh chồng ấy mà xem! Họ đã gây ra tội ác, và họ lại lấp liếm được. Thế mà giờ đây, mọi việc đang có nguy cơ bị bại lộ nếu như người đàn bà nói ra những điều để cho cả mười người nghe được. Tốt nhát là làm sao cho người vợ không thể nói lộ ra được nữa. Nếu được như vậy, bác ta sẽ tránh được mối nguy hiểm đang đe doạ. Để ra trươc mắ moi người cãi về tội lỗi của mình, bác ta có thể làm ra vẻ mình vô tội, nhưng không chắn chắn là vợ lại có thể làm được điều đó, vì thế, để tránh hiểm hoạ, bác ta có thể nhẹ nhàng đổ một chất gì đó vào tách chè của bà vợ, sau khi uống xong, chắc bà vợ sẽ vĩnh viễn câm lặng.
Bác sĩ Emxtroong nói nhỏ:
- Không có tách uống chè nào cạnh giường của họ cả. Tôi đã nhìn rồi, không có tách uống nước nào cả.
Blô giận dữ:
- Tất nhiên là không có rồi! Chắn chắn sau khi bà vợ uống xong, thì việc đầu tiên là ông chồng phải mang cái cốc ấy đi rửa kỹ và cất đi chỗ khác.
Một phút yên lặng, sau đó tướng Mơcathơ nghi ngờ lên tiếng:
- Có thể vậy, nhưng tôi khó lòng mà tin rằng một con người lại có thể làm như vậy với… vợ của mình.
Blô cười lớn vẻ nhạo báng rồi nói:
- Khi mà người ta cảm thấy mối nguy hiểm đang đe doạ thì người ta không yếu mềm như thế đâu.
Lại im lặng. Chưa ai kịp lên tiếng thì cửa mở, Rôgiơ bước vào. Bác ta nhìn trong phòng một lượt rồi hỏi:
- Các vị có cần phục vụ gì nữa không ạ?
Thẩm phán Uôgrêvơ cựa quậy trên ghế rồi hỏi:
- Khi nào thì thuyền máy mới đến?
- Thường thường vào lúc bảy, tám giờ sáng, thưa ngài. Thỉnh thoảng, mới có ngày đến sau tám giờ. Con cũng không hiểu nổi vì sao sáng hôm nay không thấy thuyển của Pherd đến. Nếu anh ta ốm thì anh ta cũng cử em trai đi thay chứ.
- Bây giờ mấy giờ rồi? Lombơd hỏi.
- Mười giờ mười phút rồi, thưa ngài.
Lombơd nhướn đôi lông mày lên rồi anh im lặng gật đầu.
Rôgiơ chờ một vài phút.
Tướng Mơcathơ rụt rè nói:
- Bác hãy nhận lời chia buồn của chúng tôi, Rôgiơ. Bác sĩ đã báo tin cho chúng tôi biết vợ bác đã mất.
Rôgiơ cúi đầu xuống nói:
- Bà ấy đã mất, thưa ngài. Con xin cảm ơn lời chia buồn của ngài.
Bác ta bưng chồng đĩa và đi ra ngoài.
Trong phòng lại im lặng.
0
3

Ở ngoài sân, Philip Lombơd nói:
- Thuyền máy có vấn đề rồi…
Blô ngước lên nhìn Lombơd rồi gật đầu:
- Tôi hiểu anh muốn nói gì. Chính tôi cũng đang đặt ra câu hỏi ấy đây. Lẽ ra thuyền phải đến đây từ hai tiếng trước rồi chứ. Nhưng lại không thấy đến. Vì sao vậy?
- Thế cậu đã tìm ra câu trả lời chưa? – Lombơd hỏi.
- Tôi chỉ có thể nói rằng… thuyền không ra đảo không phải là tình cờ. Toàn bộ diễn biến mọi việc đều đã được sắp xếp. Tất cả các chuyện đã xảy ra đều có liên quan móc xích với nhau.
- Thế theo cậu thì thuyền sẽ không tới ư?
Lombơd nêu cau hỏi, bỗng từ phía sau lưng họ, một giọng cáu kỉnh, căng thẳng cất lên.
- Thuyền sẽ không tới.
Blô xoay người lại nhìn người vừa nói chen vào, anh hỏi:
- Ngài cũng nghĩ thế ư? Thưa tướng Mơcathơ?
Tướng Mơcathơ khẳng định:
- Tất nhiên là thuyền sẽ không đến, bởi vì chúng ta lại đang tính đến chuyện rời đảo bằng chiếc thuyền đó. Ở đây toàn bộ ý đó đã bộc lộ: chúng ta không thể rời đảo được… Không một ai rời khỏi nơi đây… Cần phải biết đảo này là tận cùng… Tất cả đều kết thúc ở đây…
Ông ngập ngừng một chút, sau đó nói nhỏ:
- Đó là sự bình yên… bình yên thực sự. Sự kết thúc chính là bình yên… và không cần phải tiếp tục đi nữa… Đúng đấy, đó là sự yên tĩnh…
Đột ngột ông quay lưng lại và bỏ đi. Ông bước dọc theo sân, sau đó đi vào con đường dốc, xiên chéo với bờ biển, đi lên chỗ cao nhất của hòn đảo, nơi có một vài tảng đá nằm rải rác…
Bước chân của ông đi chuệnh choạng, như bước chân của người đang trong cơn nửa tỉnh nửa mê.
Blô lên tiếng:
- Ông già này bị loạn trí rồi! Có lẽ rồi đến lúc cả đoàn người chúng ta đều như thế mất thôi.
- Tôi không tin là cậu sẽ loạn trí, Blô ạ. – Philip nói.
Blô cười, cười theo kiểu trinh thám, công an mật rồi nói:
- Chắc chắn tôi cũng khó mà mất trí khôn đấy, nhưng tôi cũng tin rằng anh không thể rối trí được đâu ngài Lombơd ạ.
Philip cũng trả lời:
- Cảm ơn cậu. Cho đến giờ phút này, mình vẫn cảm thấy hoàn toàn minh mẫn.


4

Bác sĩ Emxtroong ra sân. Ông ngập ngừng từng bước. Bên trái là Blô và Lombơd đang đứng nói chuyện, còn bên phải, thẩm phán Uogrêvơ đang chẩm rãi đi tới đi lui, vừa đi đầu vừa gật gù.
Emxtroong lưỡng lự định theo ra, thì bỗng Rôgiơ chạy vội từ trong nhà đến bên ông và nói:
- Con muốn thưa chuyện với ngài được không ạ?
Emxtroong quay lại.
Ông giật mình vì thấy có người đứng đó.
Mặt Rôgiơ lộ vẻ kinh hoàng, cả người tái xanh và tay run lẩy bẩy.
Tự nhiên bác sĩ lạnh cả người, thế mà mấy phút trước ông đã tỏ ra rất tự chủ.
- Con muốn nói chuyện với ngài đôi chút, mời ngài quá bộ vào trong nhà.
Bác sĩ quay vào, cũng với người hầu mặt mũi xanh xám.
- Có việc gì vậy? Bác hãy tình tĩnh xem nào.
- Vâng, mời ngài vào đây.
Rôgiơ mở cửa phòng ăn mời bác sĩ bước vào, sau đó bác ta cẩn thận đóng cửa lại.
- Nào, có chuyện gì thế?
Mồ hôi chảy ướt cả cổ Rôgiơ, bác ta nuốt nước miếng và lắp bắp nói:
- Chuyện thế này thưa ngài, mà con không thể hiểu nổi.
- Chuyện gì mới được chứ? – Emxtroong hỏi.
- Có thể ngài cho rằng con điên, thưa ngài. Mà cũng có thể ngài cho rằng chuyện đó chẳng là cái gì cả. Nhưng mà lại rất khó lý giải, thưa ngài. Cần phải tìm ra lời giải thích, bởi vì không thể hiểu nổi.
- Nhưng bác hãy nói rõ chuyện gì xem nào, đừng nói úp mở như vậy.
Rôgiơ lại nuốt nước bọt.
- Về những quân cờ hình người da đen, thưa ngài. Chúng vẫn được để ở ngoài bàn ăn ấy. Những quân cờ bằng sứ, có mười quân. Con xin thề là có mười quân.
- Đúng vậy, có mười quân, tối hôm qua trong bữa ăn chúng ta đã đếm đủ. – Bác sĩ nói.
Rôgiơ bước lại gần hơn.
- Đúng thế ạ. Thế mà đêm qua, lúc con bê bát đĩa bẩn đi rửa, con thấy chỉ còn chín quân. Thưa ngài, con đã giật mình, và thấy thật là lùng. Nhưng rồi con cũng cho rằng không có gì cả. Thế nhưng hôm nay, trước lúc ăn sáng, con dọn bàn ăn, con đã để ý thấy vẫn còn chín quân, nhưng bây giờ lúc con dọn cốc tách bẩn đi rửa, con không tin vào mắt mình nữa… Đấy ngài thử nhìn đi nếu ngài không tin ở con. Chỉ còn có tám quân cờ thôi, chỉ còn tám! Ngài không thấy lạ sao? chỉ còn tám…[/align]
* Trăm năm nhìn xuống đời mộng ảo
Khoảng khắc nhìn lên ngộ lẻ trời .
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-03 18:26:44Bụi Tím>
Chương VII

 

Sau bữa ăn sáng, bà Emily Brent rủ Viơra Clâython đi dạo chơi ở đỉnh cao nhất của đảo, nhằm theo dõi xem thuyền có đến hay không?! Cô đồng ý.
Gió lộng, trên mặt biển xanh xuất hiện những đám bọt trắng. Không nhìn thấy bóng dáng một thuyền bè nào - chiếc thuyền máy cũng chẳng thấy đâu.
Vùng dân xứ Stíchlơhâyvơn đứng ở đây không thể nhìn rõ. Chỉ có thể thấy những đỉnh đồi cao và những tảng đá quây thành một cái vịnh nhỏ.
Emily Brent nói:
- Cái anh chàng hôm qua chở chúng ta ra đảo, nom bề ngoài cũng đáng tin đấy chứ. Tôi thực sự ngạc nhiên vì sao hôm nay muộn đến thế này mà vẫn chưa thấy anh ta ra.
Viơra không nói gì. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mỗi lúc một lớn hơn.Cô cố gắng tự trấn an mình.
“Phải bình tĩnh lại đi. Nỗi sợ hãi không đem lại điều lành, nó chỉ biến ta thành kẻ tâm thần mà thôi”.
Một vài phútéau cô nói to:
- Mong sao cho anh ta đến. Em rất muốn… được rời khỏi nơi đây.
- Tôi cũng thấy trong chúng ta ai cũng mong muốn rời khỏi nơi đây. – Emily Brent nói kô khan.
- Tất cả mọi việc đều cực kỳ… hoàn toàn… không thể hiểu nổi – Viơra nói.
Đứng cạnh cô gái, bà già càu nhàu:
- Tôi rất bực mình, không hiểu sao tôi lại nhận lời đến đây một cách dễ dài như vậy. Nếu như tôi suy nghĩ kĩ hơn về bức thư mời tôi hoàn toàn mập mờ như vậy. Thế mà lúc đó tôi không hề nghi ngờ gì cả.
- Em cũng vậy. – Viơra máy móc đồng tình.
- Con người ta hay nhìn nhận sự việc một cách thự nhiên. – Emily nói.
- Chị có nghiêm túc nghĩ rằng… những điều mà mọi người nói ở trong bữa ăn sáng ấy?
- Em hãy nói rõ ràng hơn xem nào, em định nói gì?
- Chị có nghiêm túc cho rằng Rôigơ và vợ đã để cho bà chủ chết không? Viơra hỏi nhỏ.
Emilý Brent trầm ngâm nhìn ra biển.
- Theo tôi thì chắc chắn đúng đấy. Thế còn em nghĩ thế nào?
- Em cũng chẳng biết nữa.
- Những điều chứng minh giả thuuyết của tôi là bà Rôgiơ đã ngất đi và chồng bà ta suýt làm rơi cái khay xuống, đấy em hãy nhớ lại lúc đó mà xem. Rồi khi thanh minh chuyện đó thì Rôgiơ nói giọng quá là chắc chắn, vì vậy tôi cho rằng bác ta đã “búa” chúng ta….
- Bà Rôgiơ có cái nhìn mới lạ làm sao? – Viơra nói. Dường như bà ta sợ cả cái bóng của bà ta! Em chưa bao giờ thấy ai có nỗi lo sợ như vậy cả… Chắc chắn là đang có mưu đồ gì…
Bà Brent lúng túng nói:
- Tôi còn nhớ hồi nhỏ, trong phòng tôi, trên tường có ghi một câu trong kinh thánh: Tội lỗi của các anh sẽ đuổi theo các anh! Và đúng như vậy đấy. Tội lỗi của vợ chồng họ đã đuổi theo họ!
Viơra nhổm lên:
- Nhưng mà lúc đó, chị Brent… lúc đó…
- Nào nói đi, cái gì cơ, cô em thân mến?
- Còn những người khác? Có cái gì đến với những người khác?
- Tôi chưa hiểu ý cô em.
- Thế còn lời kết tội những người khác… chắc rằng…. không đúng sự thật chứ, nhưng nếu như tội của vợ chồng Rôgiơ là đúng? … - Cô lại im bặt, bởi vì cô thấy chưa thể diễn đạt nổi ý nghĩ lộn xộn, chưa rõ ràng của mình.
Emily nhướn đôi lông mày lên khiến cho các nếp nhăn trên trán giãn ra. Bà nói:
- A ha, tôi hơi hiểu ý cô em rồi đấy. Nào, ví dụ như anh chàng Lombơd tự thú rằng đã để cho hai mươi người chết đói chứ gì.
- Nhưng những người ấy là dân xthuộc địa…
- Chúng ta phải kết bạn với tất cả mọi người, dù là da đen, hay da trắng cũng vậy thôi. – Emil nói, giọng sắc ngọt.
Viơra nghĩ thầm:
“Chúng ta phải kết bạn với cả người da đen… với người da trắng…rồi cả người lai đen…lai trắng…Trời ơi, mình sắp phì cười đây. Mình điên đầu mất. Mình không thể hiểu nổi mình nữa…”
Emily Brent vẻ suy tư nói tiếp:
- Tất nhiên cũng có nhiều lời kết tội những người khác là quá quắt và nực cười, Ví dụ như quy kết ông thẩm phán là có tôi chỉ vì ông ta đã xét xử bọn phạm tội, mà về chuyện ấy thì ông phó tranh tra mật thám Xcốtlen Yard cũng đã điều tra rồi. ngay cả trường hợp của tôi nữa. Bà im lặng một chút rồi nói tiếp.
- Tất nhiên vì mọi người soi mói nghi kị lẫn nhau nên tối hôm qua tôi không muốn nói. Vả lai, đó là một việc không nên nói trước mặt cánh đàn ông.
- Không nên ư?
Viơra chăm chú lắng nghe, bà Brent bình tĩnh kể tiếp:
- Bitraixơ Tâylơ là con sen của tôi. Nhưng mãi sau này tôi mới biết cô ta không trong sạch. Điều đó khiến tôi cảm thấy như mình bị lừa vậy, tôi , mất lòng tin ở cô ta. Thế mà tôi đã rất quý cô ta, bởi cô ta khéo tay, sạch sẽ và phục vụ chu đáo. Tôi hài lòng về người hầu gái ấy. Nhưng cô ta chỉ đạo đức giả với tôi. Thực tế cô ta sống rất vô đạo đức, đồi truỵ, hư hỏng. Thật kinh tởm! Mãi sau này tôi mới phát hiển a cô ta “nguy đến nơi” rồi, như là người ta vẫn thường nói. – Bà Brent im lặng một chút, cái mũi thẳng của bà nhăn lại ra điều kinh tởm. - Chuyện bê bối của cô ta thực sự kihến tôi bị xúc động mạnh. Cha mẹ cô ta vốn là những người ngoan đạo, nghiêm túc. Họ đã nuôi dạy con gái rất nghiêm khắc. Tôi có thể vui mừng mà nói rằng: chính họ cũng không thể tha thứ được cho con gái họ.
Viơra lạnh lùng nhìn bà Brent và hỏi:
- Thế cô gái gặp chuyện gì cơ?
- Tất nhiên tôi không thể nào chứa chấp cô ta trong nhà tôi dù chỉ là một giờ. Để không ai có thẻ nói tôi nhắm mắt làm ngơ trước những hành vi vô đạo đức.
Viơra hỏi nhỏ:
- Chuyện gì xảy ra với cô gái ấy?
- Cái cô gái bất hạnh này không hài lòng với những việc làm vụng trộm mà cô ta còn để lại hậu quả, đó là cái bầu hoang. – Như vậy tội lỗi của cô ta lại càng nặng hơn. Cô ta đã tự huỷ hoại cuộc đời mình.
Viơra rùng mình thì thầm:
- Cô ta tự vẫn ư?
- Đúng, cô nhảy xuống sông chết.
Viơra rùng mình.
Cô lạnh lùng nhìn nét mặt trong nghiên hết sức bình thản của bà Brent và hỏi:
- Thế bà chị cảm thấy thế nào khi mà chị biết cô gái tự tử? Chị có thương hại cô ta không? Chị có tự trách móc mình không?
Bà Brent đứng thẳng dậy:
- Tôi á? Tôi có gây ra chuyện gì đâu, tại sao tôi lại phải tự trách móc mình?
- Nhưng bà chị… Sự nghiêm khắc của chị… đã đẩy cô ta vào chỗ chết.
- Cô ta với tội lỗi của cô ta đã đẩy cô ta vào chỗ chết. Nếu như cô ta sống đứng đắn, trong sạch thì đâu có chuyện gì?
Viơra nhìn thẳng vào bà Brent. Mặt bà vẫn thờ ơ, không mảy may bị dày vò. Ánh mắt nghiệt ngã và lạnh lùng. Bà Brent với cái áo giáp đức hạnh kín mít đang ngồi trên đỉnh cao nhất của đảo Người da đen.
Viơra không còn thấy bà già nhỏ bé kia có cái gì nực cười nữa.
Cô cảm thấy bắt đầu kinh sợ bà Brent.
0
2

Bác sĩ Emxtroong từ phòng ăn đi ra sân.
Thẩm phán đã ngồi yên vị trong một chiếc ghế, ông thầm lặng ngắm biển.
Lombơd và Blô đang đứng ở phía bên trái sân hút thuốc nhưng cũng không nói chuyện nữa.
Bác sĩ do dự một lúc. Ông đưa mắt nhìn thẩm phán Uogrêvơ. Ông đang rất cần bàn luận với một ai đó. Ông cũng thừa biết thẩm phán là người có đầu óc sắc sảo, có suy nghĩ lôgích, nhưng ông lại chần chừ… Đúng là thẩm phán rất thông minh nhưng ông ta đã già rồi. Mà trong trường hợp này, bác sĩ cảm tháy mình đang cần một người trẻ trung, năng động. Ông quyết định gọi:
- Lombơd, cậu ra đây, tôi muốn nói chuyện với cậu một lúc được không?
Philip đi về phía ông.
- Tất nhiên là được.
Hai người rời khỏi sân, đi xuống bờ dốc gần biển. Khi họ đã ở xa tầm nghe của mọi người, bác sĩ mới nói:
- Tôi muốn bàn với cậu về tình trạng…
Lombơd nhướng đôi lông mày và nói:
- Ông bạn thân mến ơi, tôi không phải là bác sĩ.
- Không phải việc chuyên môn, mà là tình trạng chung của chúng ta.
- Ô, nếu thế thì lại khác.
Bác sĩ hỏi:
- Cậu hãy nói thành thực xem: cậu đánh giá tình hình ra sao?
Lombơd suy nghĩ một lát rồi nói:
- Kỳ quặc.
- Thế theo cậu nguyên nhân cái chết của bà Rôigơ là gì? Có đúng theo hướng mà Blô suy đoán không?
Philip nhả khói thuốc vào không trung rồi nói:
- Tôi tán thành cách suy luận ấy… Blô biết cách nhìn nhận sự việc.
- Đúng thế.
Giọng bác sĩ nhẹ nhõm hẳn, Lombơd đã đoán được ý ông, anh hỏi tiếp:
- Vậy chúng ta chấp nhận giả thiết đúng là vợ chồng Rôgiơ đã gây ra vụ giết người nhưng họ đã không bị lột trần mặt nạ. Thế nhưng tôi vẫn chưa hiểu nguyên nhân vì sao họ lại giết bà chủ? Họ đã giết bằng cách gì? Họ cho bà ta uống thuốc độc sao?
Bác sĩ nói nhỏ:
- Sự việc xảy ra đơn giản hơn nhiều. Sáng hôm nay tôi đã hỏi Rôgiơ xem bà Brâyđi bị bệnh gì? Qua trả lời của bác ta, sự việc đã rõ ràng hơn.Tôi không muốn nói cụ thể về chuyên môn y học, chỉ nói một sự thật là bà Brâyđi mắc bệnh đau tim. Mỗi lần lên cơn co thắt tim là bà ta cần có thuốc amylnitri để ngửi. Sau khi người bệnh được hít một ống thuốc rồi vẫn phải đi gọi bác sĩ đến ngay.
Nếu bác sĩ đến chậm thì … số phận bà Brâyđi có thể kết thúc dễ dàng.
Philip Lombơd nói vẻ suy tự”
- Như vậy thì đơn giả quá. Quả là một phương sách đầy cám dỗ.
Bác sĩ gật đầu:
- Đúng như vậy. Nói cho rõ ra là không cần phải tìm đến thuốc độc mà cũng chẳng cần đến thuốc gì nữa… đơn giản nhất là làm sao không tìm được bác sĩ đến thôi! Đêm hộ dó Rôgiơ đã chạy vội đi tìm bác sĩ, nhưng kết cục cũng chẳng ai đến kịp…
- Chính vì điều này đã chẳng thể chứng minh là họ vô tội được. Lombơd nhăn trán, khẳng định. Tất nhiên… Chuyện đó đã giải thích tất cả!
Bác sĩ lúng túng:
- Tôi chưa hiểu ý cậu.
- Ấy là tôi muốn nói đến chuyện để giải thích mọi vấn đề khó hiểu của những người ở đây. Có những lời buộc tội mà họ không đủ lý lẽ để chứng minh mình cho họ vô tội. Ví dụ như trường hợp vợ chồng Rôgiơ, hoặc là trường hợp của thẩm phán Uogrêvơ ấy. Ông này lại rất khắc nghiệt sử dụng luật đê xử tử hình kẻ phạm tội.
- Cậu tin như vậy à?
- Tôi tin chắc rằng Uogrêvơ đã giết Étuốt Sitơn bằng phương pháp trực tiép, ông ta đã đánh một đòn quyết định vào đúng tim hắn. ông ta dã giết hắn bằn nghiệp vụ toà án. Ông ta chưa thể chứng minh được sự vô tội của mìnhtrong vụ đó.
Trong đầu bác sĩ bỗng thoáng hiện ra một luồng suy nghĩ:
“Giết người trong bệnh viện. Giết người trên bàn mổ. Chắc chắn… đúng. chắc chắn chết!”
Philip Lombơd nói tiếp:
- Vì vậy mà ngài Leky… và chúng ta đã sa vào bẫy… vào đảo Người da đen.
Bác sĩ hít thở sâu vào lồng ngực rồi hỏi:
- Chúgn ta đã bắt đầu tiếp cận tới vấn đề cơ bản rồi dây. Thế nói rõ ra thì họ mời chúng ta đến đây với mục đích gì?
- Thế theo ông là gì? – Philip hỏi lại.
Bác sĩ bắt đầu giải thích không mấy tin tưởng:
- Chúng ta hãy nhớ lại cái lúc mà bà Rôgiơ chết. Khả năg dẫn đến cái chết đó ra sao? Có một khả năng là do chính Rôgiơ giết, bỏi vì bác ta sợ vợ mình để lộ chuyện. Khả năng thứ hai là do bà vợ thần kinh quá yếu lại sợ bị sa thải khi chuyện lộ ra, nên dơn giản nhất là phải tự giải quyết lấy.
- Bà ta tự vẫn sao? – Lombơd thắc mắc.
- Thế cậu phân tích thế nào?
- Chúng ta không thể kết luận được nếu như chúng ta không xem xét vấn đề bắt đầu từ cái chết của Maxtơn. Trong vòng mười hai tiếng đồng hồ mà đã có hai cái chết! Nếu ông cho rằn Entơni Maxtơn, một chàng thanh niên trẻ trung, tinh thần lành mạnh, và đầu óc không mấy dày vò bận bịu và việc chẹt chét hai đứa trẻ lại tự tử thì cũng cần phải nói rằng suy nghĩ ấy quá ư là đơn giản và buồn cười! Rồi còn điều này nữa: chất độc trong cốc của anh là từ đâu? Theo tôi biết chất xianua không phải là thứ để cho con người ta nhét vào túi áo ngực mang theo mình. Thế theo y học thì sao nào?
- Đúng! một con ngưòi minh mẫn, tỉnh táo không mang xianua theo mình. Có thể mang đi nếu với mục đích diệt trừ sâu, bọ, gián, ong.
- Như vậy là chỉ có thể lấy thứ thuốc này từ những người làm vườn, các điền chủ sao? Thế thì Entơni Maxtơn không có khả năng dính dáng đến điều ấy. Theo tôi, cần phải tìm xem nguồn thuốc trừ sau ấy từ đâu ra? Hay là trước khi đến đây Maxtơn đã có ý định tự vẫn và vì thế anh ta dã bỏ công… tích trữ thuốc độc…
- Sao cơ, cậu nói sao? Bác sĩ hỏi dồn dập.
Philip nếch mép cười:
- Vì sao ông lại muốn tôi phải tự nói ra cái ý nghĩ mà nó đã ở trên đầu lưỡi ông rồi. Tất nhiên Entơni Maxtơn đã bị giết chết.
Bác sĩ hít hơn sâu vào lồng ngực rồi hỏi:
- Thế còn bà Rôgiơ!
Lombơd thận trọng phân tích:
- Dù có khó tin, nhưng tôi cũng có thể cho rằng Maxtơn tự tử nếu như không xảy ra cái chết của bà Rôgiơ. Ngược lại, tôi cũng dễ dàng tin là bà Rôgiơ tự tử nếu không có cái chết của Maxtơn. Rồi tôi cũng có thể tin chính Rơgiơ đã giết vợ nếu như Maxtơn lại không bị chết một cách bất ngờ như vậy. Chúng ta cần phải suy luận để giải thích hai cái chết gần nhau đến thế.
- Để tôi giúp cậu tìm ra sự lý giải nhé.
Sau đó bác sĩ đã kể lại cho Philip nghe sự biến mất rất bí ẩn của hai quân cờ hình người da đen. Nghe xong Lombơd cười lớn:
- A… ha, những quân cờ hình người da đen… Chắc chắn tối hôm qua, khi ăn tối, chúng ta còn thấy có mười quân kia mà. Thế bây giờ chỉ còn lại tám quân sao?
Bác sĩ Emxtroong bắt đầu lẩm nhẩm những câu thơ trong bài vè:
Mười người da đen nhỏ đói bụng rủ nhau đi ăn tối.
Một người nuốt vội chết nghẹn, còn chín.
Chín người da đen nhỏ đi ngủ nằm mơ rất dữ.
Vĩnh viễn ngủ hoài không tỉnh một người, còn tám.
Đọc đến đây cả hai người đàn ông đều đưa mắt nhìn nhau. Philip Lombod nhếch mép cười, và dập tắt mẩu thuốc lá.
- Rõ ràng một cách đáng nguyền rủa, không thể là sự tình cờ được! Tối hôm qua Entơni Maxtơn chết vì nghẹn thở trong bữa ăn tối. Bà Rôgiơ lại chết luôn trong khi ngủ.
- Vậy thì…?
- Vậy thì phải có một người nào đó đứng sau tất cả chuyện này. Một con gười xa lạ bí ẩn. Ông X?! Ông Leky! Hay là một người nào đó rất đáng sợ và nham hiểm.
- Đúng đấy. – Bác sĩ thở dài. - Thế nhưng người đó ở đâu? Rôgiơ thề với tôi là ngoài chúng ta, tám người khách và hai vợ chồng bác ta ra, trên đảo không còn ai nữa!
- Rôgiơ có thể nhầm! Những cũng có thể là bác ta đã nói dối!.
Bác sĩ lắc đầu:
- Tôi không tin bác ta nói dối.Bác ta đã quá rối trí, thậm chí quá mức rối trí, sắp hoá rồ rồi.
Philip gật đầu:
- Sáng hôm nay thuyền không tới đảo. Điều này cũng nằm trong sự sắp xếp. Ngài Leky đã đặt sẵn mọi việc. Như vậy chúng ta cần phải ở lại đảo này cho đến khi ngài Leky kết thúc xong công việc.
Bác sĩ xanh mặt, ông kêu lên:
- Thế theo như cậu nói, thì con người ấy đúng là một kẻ điên mất trí!
Lombơd im lặng một chút mới nói:
- Nhưng còn một khe hở nữa mà ngài Leky không tính đến.
- Khe hở nào?
- Ấy là hòn đảo này, ngoài ngôi nhà ra, toàn là các tảng đá trơ trụi. Chúng ta sẽ thăm dò cả đảo cũng chẳng khó gì. Hai chúng ta sẽ phải tìm cho ra ngài Leky quái quỷ ấy!
Bác sĩ Emxtroong ngập ngừng nói:
- Có thể nguy hiểm đấy!
Philip cười lớn:
- Nguy hiểm? Chúng ta không sợ con chó sói. Để rồi tôi xông vào nguy hiểm tóm cổ nó!
Nghỉ một chút anh nói tiếp:
- Không có gì hại gì nếu chúng ta thu nạp thêm Blô để anh giúp đỡ chúng ta. Nếu gặp tình thế khốn quẫn, anh ta biết chỗ đứng của mình. Đối với hai ngưòi đàn bà thì tốt nhất không nên nói gì cả. Còn với những người khác, viên tướng, theo tôi ông ta hơi yếu đuối, ủy mị. Còn thẩm phán già Uogrêvơ thì sức khoẻ lại yếu. Tốt nhất là ba chúng ta phải giải quyết việc này.[/align]
0
Chương VIII

1
Blô hiểu ngay vấn đề, và nhanh chóng họ đã hoàn toàn thoả thuận với nhau. Blô nghe xong câu chuyện liền phát biểu:
- Về sự biến đi một cách bí ẩn của hai quân cờ hình người da đen nhỏ như anh nói đã làm cho cách nhìn nhận sự việc phải đổi khác. Đến điên đầu mất thôi. Còn một điều khó giải đáp, chưa lý giải nổi nhưng tôi đã cảm thấy đó là: Ngài Leky hoàn toàn điều khiển mọi việc từ xa. Các ngài có nghĩ như thế không?
- Cậu hãy giải thích chút ít xem sao!
- Vì tôi nghĩ thế ư? Tối hôm qua, sau trò xiếc ảo thuật “kết tội”… thì chàng trai Maxtơn bị đầu độc rồi đến lượt vợ của Rôgiơ…! Tất cả đã diễn ra hoàn toàn như kế hoạch của một người nào đó.
Emxtroong lắc đầu và nhắc Blô nhớ đến bằng chứng cụ thể là thuốc trừ sâu trong cốc của Maxtơn. Blô gật đầu.
- Đúng vậy, tôi không quên điều đó. Chất độc này người ta thường không mang theo bên mình, vậy thì làm sao nó lại có trong cốc của Maxtơn?
- Cần phải suy nghĩ kỹ càng – Lombơd góp ý - Tối hôm qua, Maxtơn uống vài cốc rượu chứ không phải một. Nhưng chỉ đến cốc cuối cùng mới có thuốc độc, vậy thì người ta phải bỏ thuốc độc vào cốc của anh ta vào thời điểm nào đó, khi chiếc cốc nằm ở trên bàn, cách xa chủ nó. Tôi dám khẳng định, nhưng cứ cho rằng cái cốc để ở trên bàn nhỏ cạnh cửa và cửa lại mở sẵn. Vậy thì có ai đó lẻn vào thả gói thuốc sâu vào trong cốc…
Blô không tin ở giả thiết này:
- Có người lẻn vào mà chúng ta không biết sao?
- Tại lúc đó chúng ta đang bận dò xét lẫn nhau. – Lombơd nói một cách khô khan.
- Đó là sự thực. – Bác sĩ nói nhỏ. - Tất cả chúng ta đều bị kết tội. Chúng ta chạy tán loạn trong phòng để dò xét. Rồi chúng ta tranh luận, thanh minh, chúng ta bận chú ý lẫn nhau. Tôi cũng tin rằng, sự việc có thể xảy ra như vậy đấy…
Blô nhún vai.
- Không thể xảy ra khác được! Nếu vậy thì thưa các ngài, chúng ta hãy xét đến công việc của chúng ta. Nhưng rất tiếc là trong chúng ta lại không ai có khẩu súng lục nào? Giá có thì tốt hơn đấy.
Lombơd nói tay đập đập vào túi:
- Tôi có đây.
Blô mở to mắt. Anh ta hỏi to hơn:
- Lúc nào anh cũng mang theo súng ư?
- Cũng tuỳ. – Lombơd trả lời. – Tôi đã có vài lần rơi vào các tình huống gay go, vì thế tôi cũng biết thận trọng đề phòng.
- A ha, - Blô cười nói: - Nào, thế thì chưa bao giờ anh gặp tình huống gay go hơn lúc này đâu! Nếu chỉ có một thằng điên nấp trên đảo, và trong túi nó chỉ có một chút thuốc độc thôi, thì không cần phải dùng đến súng đâu, chỉ sợ nó lại cầm dao trên tay thôi.
Bác sĩ ho nhẹ rồi nói:
- Blô ạ, trong trường hợp này có thể cậu đoán nhầm đấy. Nhiều tên điên muốn giết người nhưng lại có hình thức rất hiền lành. Thậm chí còn có thể nói lời dễ chịu và dễ gần nữa kia.
- Tôi không tin thằng điên của chúng ta lại hiền lành giống như ông tưởng đâu bác sĩ ạ. – Blô phản bác lại.
 
2
 
Ba người đàn ông bắt đầu đi, họ thăm dò, tìm kiếm trên đảo.
Họ đã lùng sục khắp phần đảo phía Tây, tìm cả trên bờ biển lẫn phía dưới những tảng đá xếp lô nhô trên mặt biển, chẳng có gì chứng tỏ là có người nấp cả. Không có một bóng người nào ngoài họ.
Hòn đảo này rất ít cây xanh, các cây cỏ mọc sát đất cũng ít. Ba người đàn ông đã tìm kiếm rất cẩn thận và có phương pháp. Họ leo lên chỗ đỉnh cao nhất của đảo nhìn bao quát bờ biển và cả ngôi nhà, rồi họ phát hiện ra dưới tảng đá có một cái vòm nhỏ như miệng hang, nhưng không thể chui lọt người vào đó.
Cuối cùng trên bờ biển, họ bắt gặp tướng Mơcathơ đang ngồi: ông ngồi trầm ngâm nhìn ra bờ biển, lặng yên như hòn đá, ánh mắt thẫn thờ, xa xăm, chỉ nghe thấy tiếng sóng biển vỗ ì oạp vào bờ đá.
Ông không nghe thấy tiếng bước chân của ba người đang đến gần, mà cũng chẳng buồn để ý đến họ.
Blô nghĩ:
”Con người này kỳ quặc thật… cái nhìn của ông ta cứ như không hồn ấy”.
Anh hắng giọng mấy lần rồi cất tiếng hỏi:
- Thưa ngài, ngài đã tìm được một chỗ ngắm cảnh rất đẹp và yên tĩnh.
Viên tướng nhăn trán. Ánh mắt lia nhanh ra phía người đang đứng sau mình rồi nói:
- Thời gian của tôi còn ít lắm. Tôi tha thiết yêu cầu các vị đừng quấy rầy tôi.
- Chúng tôi không muốn quấy rầy ngài. – Blô dịu giọng nói. – Tôi chỉ muốn nói rằng chúng tôi đi dạo một vòng quanh đảo để tìm xem có ai nấp trên đảo không?
Tướng Mơcathơ vẫn nhăn trán nói:
- Cậu chẳng hiểu được đâu, cậu chẳng thể biết được điều gì trong chuyện này đâu! Thôi, cậu bé làm ơn để cho tôi yên.
Blô lùi lại, khi đã đến bên hai người kia, anh nói:
- Ông già lẩn thẩn rồi… không thể nói chuyện với ông ta được đâu.
Lombơd tò mò hỏi:
- Ông ta nói gì vậy?
Blô nhún vai:
- Ông ấy lẩm bẩm cái gì đó như là ông ta không có thời gian, và ông ta không muốn bị chúng mình quấy rầy.
Bấy giờ bác sĩ Emxtroong nhíu mày lẩm bẩm:
- Tôi chỉ muốn biết xem…
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-04 07:55:00Bụi Tím>
3
 
Cuộc săn tìm trên đảo đã kết thúc. Ba người đàn ông đứng trên đỉnh cao nhất của đảo và nhìn về phía đất liền. Trên mặt biển không có một bóng thuyền. Gió thổi mạnh hơn.
- Những người đánh cá không ra khơi, - Lombơd nhận xét. - Sắp có bão. Thật đáng nguyền rủa đứng ở đây không thể nhìn thấy xóm làng được. Thế trong trường hợp chúng ta đánh tín hiệu cấp cứu thì ai bắt được?
- Có lẽ buổi tối chúng ta đốt lửa, thì trong đất liền người ta sẽ thấy chăng? – Blô nói.
Lombơd nhăn trán:
- Quỉ tha ma bắt nó đi, chắc chắn mọi chuyện này đã được sắp xếp theo kế hoạch từ trước.
- Như thế nào kia?
- Tôi làm sao mà biết được? Nhưng đứa nào vạch ra trò đùa ngu xuẩn này? Ví dụ hắn sẽ cố tình đẩy chúng ta vào một tình huống sợ hãi. Và rồi hắn cũng sẽ chẳng để ý đến dấu hiệu kêu cứu của ta… vân vân… cũng có thể hắn đã loan tin trước, rằng ở đảo có một cuộc tiếp khách vui chơi nào đó mà đất liền không cần phải để ý tò mò đến. Nói tóm lại là hắn có thể tìm ra nhiều lý do ngu ngốc.
Blô nghi ngại hỏi:
- Thế anh nghĩ rằng những người dân trong làng kia cũng tham dự vào việc này sao?
- Tôi cũng tin là như vậy đấy! – Lombơd khó khăn nói. – Các vị xem nhé. Họ sẽ loan tin trong làng là không một ai được phép đặt chăn lên đảo một khi mà ngài Leky chưa giết xong những người khách của ngài thì sao?
- Có những lúc mà tôi không thể nào tin nổi mọi chuyện, và thế thì… - Bác sĩ lên tiếng.
Phillip rít lên, thấy rõ hai hàm răng nhọn:
- Ngài vừa nói thế thì! Chính xác là phải tin thế đấy!
Blô nhìn xuống mặt nước và nói:
- Liệu có kẻ nào lặn trốn dưới nước được không nhỉ?
Emxtroong lắc đầu:
- Tôi không tin, bờ đá ở đây dựng đứng như vậy, người ta có thể nấp ở đâu được?
- Liệu có một tảng đá có khe nứt và kẻ nào đó ẩn mình trong nước dưới khe nứt thì sao? – Blô vẫn thắc mắc. – Giá mà chúng ta có cái thuyền, chúng ta sẽ bơi xung quanh đảo xem.
- Nếu chúng ta có cái thuyền thì chúng ta đã bơi thẳng về đất liền rồi! – Lombơd khẳng định.
- Đúng thế!
Lombơd bất ngờ nói:
- Vì vậy chúng ta cần phải kiểm tra các bờ đá. Còn có một chỗ mà hắn có thể trốn được đấy, đó là tảng đá ở dưới kia, bên tay phải ấy. Nếu có chỗ nào buộc được dây thừng trèo xuống kiểm tra không nhỉ?
- Thôi được rồi, cần phải kiểm tra hết cho đỡ áy náy. Để tôi đến đó xem thành đá dựng đứng đến mức nào, tôi tìm dây thừng buộc vào mấu đá và tụt xuống. Để tôi về nhà tìm dây thừng đã.
Blô nói rồi đi nhanh về nhà.
Lombơd nhìn lên bầu trời, những đám mây bắt đầu tụ lại. Gió thổi mạnh hơn.
Lombơd chăm chú nhìn bác sĩ rồi hỏi:
- Ngài im lặng thế, ngài nghĩ gì vậy?
- Tôi đang mải suy nghĩ xem viên tướng Mơcathơ điên đến mức nào… Bác sĩ trả lời.
 
4
Cả buổi sáng, Viơra bồn chồn đứng ngồi không yên. Cô cảm thấy sợ bà Emily Brent.
Bà Brent lấy một cái ghế ra góc sân sau nhà, nơi kín gió, ngồi đan.
Bao nhiêu lần Viơra nghĩ đến bà Brent là bấy nhiêu lần một hình ảnh khủng khiếp hiện ra trước mắt cô: một khuôn mặt phụ nữ xanh xao chìm trong nước, rong rêu bám vào mớ tóc nổi lều bều… Khuôn mặt đã có một thời đẹp đẽ, quyến rũ mà giờ đây nhìn nó không thể thương được, và cũng chẳng nên sợ làm gì một người đã chết.
Thế mà ngoài kia, bà Emily Brent tốt bụng và đức hạnh đang ngồi đan len một cách bình thản.
Thẩm phán Uogrêvơ ngồi trên chiếc ghế dựa ở ngoài sân, trước nhà. Trông từ sau lưng ông, người ta chỉ thấy cái cổ rụt sâu vào giữa hai vai.
Khi Viơra nhìn đến ông, là cô lại hình dung thấy một chàng trai trẻ tuổi mắt xanh tóc màu hạt dẻ, nét mặt hoảng hốt, bối rối đứng trước vành móng ngựa. Đó là Etuốt Sitơn. Cô còn tưởng tượng ra bàn tay khô héo của ông thẩm phán đặt lên đầu chàng thanh niên bản án tử hình đen tối…
Một vài phút sau, Viơra chầm chậm dạo bước ra bờ biển. Cô đi về phía đỉnh cao nhất của hòn đảo, nơi có viên tướng già ngồi với ánh mắt thẫn thờ, vô tận.
Tướng Mơcathơ giật mình khi nghe thấy tiếng chân người bước lại gần. Ông quay lại nhìn, cái nhìn của ông có vẻ tò mò, cau có, phản chiếu lại sự xáo trộn trong tâm hồn ông. Viơra cũng giật mình hoảng hốt. Phải vài phút sau tướng Mơcathơ mới nhận ra cô gái. Viơra nghĩ thầm:
“Trông ông ấy lạ quá! cứ như là ông ấy biết…” Viên tướng lên tiếng:
- Ô thì ra cô đấy ư? Cô đến đây…
Viơra ngồi xuống cạnh viên tướng. Cô nói:
- Ông thích ngồi ở đây ngắm nhìn biển ư?
Viên tướng lặng lẽ gật đầu, sau đó ông nói:
- Đúng vậy, đây là một chỗ rất thích hợp. Ta tin rằng ở đây đặc biệt thích hợp với sự chờ đợi.
- Sự đợi chờ ai? – Viơra hỏi như người hụt hơi - đợi chờ cái gì cơ ạ?
- Đợi sự kết thúc. Nhưng mà ta cho rằng chính cô cũng biết điều ấy rồi cơ mà? Không phải thế hay sao? Tất cả chúng ta đều đang đợi sự kết thúc!
Viơra hỏi vẻ ngỡ ngàng, không tin:
- Ông hiểu thế nào kia?
- Chúng ta không một ai có thể rời khỏi đảo nữa. – Viên tướng nói với giọng mừng rỡ. - Người ta đã sắp xếp như thế rồi. Tất nhiên trong tất cả mọi trường hợp thì cô hoàn toàn vô tội, trong sạch. Nhưng mà cô không thể biết được sự kết thúc sẽ làm cho người ta nhẹ nhõm đến thế nào đâu!
- Nhẹ nhõm ư? – Viơra ngạc nhiên hỏi.
- Đúng vậy. Tất nhiên cô còn quá trẻ… và cô chưa đến cái lúc ấy. Nhưng rồi sẽ phải đến thôi. Sự yên nghỉ sẽ rất nhẹ nhõm, nếu như cô nhận ra rằng chẳng có gì phiền toái đến cô nữa… Không cần phải cõng theo một nỗi u hoài nặng nhọc nào nữa. Rồi đến lúc nào đó, cô sẽ có cảm giác như vậy…
- Tôi chưa hiểu. – Viơra run rẩy đáp.
Những ngón tay của cô gái xiết vào nhau. Cô bỗng thấy sợ viên tướng già lặng lẽ này.
Viên tướng lại trầm tư nói:
- Ta rất yêu Lesli. Yêu vô vàn…
- Lesli là vợ của ông ư? Viơra tò mò hỏi.
- Đúng, vợ ta… ta yêu nàng và ta đã rất tự hào về nàng… Nàng rất đẹp… và rất vui vẻ!
Ông ta im lặng vài phút, sau đó nói tiếp:
- Vâng, ta yêu Lesli, vì vậy ta đã hành động.
- Có thể hiểu là… - Viơra đang nói bỗng im bặt.
Viên tướng âm thầm gật đầu rồi mới nói:
- Bây giờ thì chẳng cần phải chối cãi nữa, tất cả chúng ta đều nghe rồi còn gì. Ta đã đẩy Richmơn vào chỗ chết. Ta tin rằng, ta đã giết hắn với sự suy xét chắc chắn, đặc biệt. Ta đã giết hắn… Vậy mà ta lại là người luôn luôn tôn trọng pháp luật! Nhưng mà lúc đó ta cũng chẳng nghĩ được rằng ta giết người. Mà ta cũng chẳng có cảm giác thương hại hắn, “cái thằng đểu cáng ấy nó phục vụ mình mới chu đáo làm sao”. Lúc đó ta chỉ nghĩ có thế thôi. Nhưng sau đó…
Viơra quyết tâm hỏi tiếp:
- Sau đó thì sao cơ ạ?
Viên tướng lưỡng lự lắc đầu. Rồi nét mặt ông trở nên buồn rầu:
- Ta không biết. Ta không biết. Lẽ ra có thể khác được. Ta không biết, Lesli đã cảm thấy… Ta không tin được, nhưng sau đó, nàng trở nên lạnh nhạt đối với ta. Nàng xa dần ta đến một thế giới mà ta không sao tới được. Rồi sau đó nàng chết đi… ta còn lại một mình…
- Còn lại một mình… chỉ một mình. – Viơra nói, giọng cô như đập vào bờ đá vang vọng lại.
- Rồi cô cũng sẽ vui sướng, nếu như phút tận thế ấy đến. – Viên tướng già nói.
Viơra đứng dậy, cô nói vội:
- Tôi không hiểu ông nghĩ gì nữa!
- Thế mà ta biết, con của ta ạ. Ta biết!
- Ông không biết! Ông chẳng biết gì cả…
Viên tướng lại nhìn ra biển. Ông đã quên bẵng mất cô gái đứng sau lưng ông.
Ông cất giọng nhẹ nhàng, âu yếm gọi:
- Lesli…
0
5


Khi Blô từ trong nhà quay ra, tay cầm cuộn dây thừng thì thấy bác sĩ Emxtroong đang đứng ở chỗ cũ, ánh mắt thờ thẫn nhìn đi tận đẩu đâu…
- Lombơd đâu rồi? – Blô hổn hển hỏi.
Bác sĩ trả lời giọng lãnh đạm:
- Anh ta đi nhìn ngó xem xét đâu đấy thôi. Anh ta sẽ quay lại đây ngay. Này, Blô, cậu hãy chú ý nhé, mình rất là không yên lòng.
- Tôi dám khẳng định rằng tất cả chúng ta đều không yên lòng.
Bác sĩ nóng lòng gật đầu:
- Tất nhiên… Tất nhiên. Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng mà tôi đang nghĩ đến viên tướng Mơcathơ.
- Vì sao vậy? Có chuyện gì xảy ra với ông ta chăng?
- Chúng ta đang truy tìm một người điên, thế ngộ nhỡ chính Mơcathơ điên thì sao? – Bác sĩ nhăn mặt nói.
- Ngài nghĩ là chính viên tướng giết người sao? – Blô tỏ vẻ không tin.
Bác sĩ trả lời ngập ngừng:
- Tôi cũng không dám khẳng định như vậy. Nhưng tất nhiên tôi không phải là bác sĩ khu vực. Nói thật, tôi cũng chưa bao giờ có dịp trò chuyện với ông ta.
Blô ngập ngừng nói:
- Ông ta lẩm cẩm, điều đó đã rõ! Nhưng vì thế cũng không thể kết luận rằng…
Bác sĩ Emxtroong lấy can đảm cắt ngang lời Blô:
- Cậu nói cũng có lý! Ông ta chỉ nói như thánh mà thôi. Chắc chắn có người nào đó nấp trên đảo. À Lombơd đã về kia rồi.
Lombơd nói:
- Tôi sẽ cố gắng dùng tay tụt xuống, hai người nắm đầu dây trên này nhé. Nhớ giữ chắc nhé, xuống đến nơi tôi sẽ giật thừng báo hiệu.
Hai người giữ đầu dây cho Lombơd trèo xuống. Sau đó, họ đứng nhìn theo Lombơd lùng sục dưới đó vài phút. Blô nói với bác sĩ giọng là lạ:
- Anh ấy leo trèo nhanh như một con mèo ấy nhỉ?
- Hình như hồi thanh niên cậu ấy đi du lịch nhiều.
- Có thể vậy!
Họ im lặng một lúc, sau đó Blô nói với bác sĩ giọng thăm dò:
- Cái gã này có vẻ kỳ quặc. Ông có muốn biết ý kiến nhận xét của tôi về gã ta không?
- Như thế nào?
- Lombơd rất đáng khả nghi.
- Cậu lấy ở đâu ra vậy? – Bác sĩ ngại ngùng hỏi:
Blô nhăn nhó, rồi nói:
- Nếu phân tích có cơ sở thì tôi chưa thể làm được, nhưng tôi chỉ có cảm giác không tin nổi anh ta.
- Hay là vì cuộc sống ly kỳ bôn ba của anh ta?! – Bác sĩ nói.
- Tôi dám cuộc với ông rằng gã ta đang bí mật làm một việc phiêu lưu gì đó. – Blô nói sau một phút im lặng. – Ông có mang súng theo người không bác sĩ?
Bác sĩ ngạc nhiên nhìn Blô.
- Tôi á? Ôi lạy chúa, vì sao tôi lại phải mang súng theo người kia chứ?
- Thế thì vì sao Lombơd lại mang theo súng? – Blô vặn vẹo.
Bác sĩ ngập ngừng trả lời:
- Anh ta mang súng theo thói quen thì sao.
Blô giật đầu dây trong tay mình.
Sợi dây thừng bỗng căng ra. Thế là cả hai người xúm vào giữ và khi sợi dây đã trở lại bình thường, Blô lên tiếng:
- Thói quen thường ngày hoặc là tập quán chung nó vẫn có cái khác nhau! Tôi không tranh cãi việc Lombơd mang theo súng cũng như mang theo bật lửa, túi lưới, bột diệt gián rệp theo mình là đúng hay không?! Nhưng anh ta mang súng ra đảo cũng là một việc khả nghi rồi! Chỉ có trong tiểu thuyết người ta mới thường xuyên giắt súng trong mình thôi.
Bác sĩ lúng túng gật đầu.
Họ lại cúi xuống nhìn Lombơd ở bên dưới. Anh ta đang đi thăm dò suốt tất cả chân hõm các tảng đá. Họ cũng thấy được cuộc thăm dò không có kết quả. Họ kéo Lombơd lên. Lombơd lau mồ hôi ở trán và nói:
- Chẳng có gì cả, nhiệm vụ của chúng ta quá nặng nề. Thôi bây giờ chỉ có thể đoán được là hắn ẩn trong nhà, hoặc là hắn không có ở nơi nào cả.
 
6


Việc kiểm soát trong nhà họ đã làm rất dễ dàng. Trước tiên họ xem xét một vài dẫy nhà phụ của toà nhà. Họ đã xem xét tất cả sau đó mới vòng vào toà nhà chính. Trong tủ bếp của bà Rôgiơ họ tìm thấy một cái thước dây, họ cầm theo đề phòng khi cần đo đạc gì. Nhưng trong cả toà nhà, không đâu có một chỗ ẩn nấp bí mật.
Tất cả đều đơn giản rõ ràng và có thể nhìn rõ. Trong một toà nhà hiện đại người ta không thể ẩn nấp ở chỗ nào được. Đầu tiên họ tìm tòi một loạt ở tầng đất. Lên đến tầng trên (gồm các phòng ngủ) khi đang đi ở cầu thang, họ nhìn qua cửa sổ xuống sân thì thấy Rôgiơ đang bưng một khay đầy các ly cốc tay ra sân cho những người ngồi ngoài đó.
Phillip buột miệng nhận xét:
- Người đàn ông này kỳ lạ thật đấy, bác ta phục vụ rất là hoàn hảo. Vợ bác ta chết, thế mà bác ta vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra vậy.
- Rôgiơ là một người đầy tớ tốt, để cho bác ta được yên. – Bác sĩ nói vẻ rất biết điều.
- Mà vợ bác ta nấu ăn mới ngon làm sao, - Blô cũng lên tiếng. - Bữa ăn chiều… hôm qua ấy…
Họ rẽ vào phòng ngủ đầu tiên.
Chỉ năm phút sau, họ lại chạm trán nhau ở đầu cầu thang. Không thể có người ẩn nấp ở bất cứ đâu. – Mà cũng không có chỗ để nấp.
- Ở đây còn có một cái cầu thang nhỏ nữa. – Blô nói.
- Cầu thang ấy dẫn lên phòng của người hầu. – Bác sĩ bổ sung.
- Ở trên sân thượng thể nào cũng phải có các bể để chứa nước mưa, nước ngọt hoặc gì đó. Có thể nấp trong đó, cần phải xem xem!
Khi đang đi trên cầu thang nhỏ đó thì bỗng nhiên họ nghe thấy có tiếng động bên trên. Đúng, tiếng những bước chân nhẹ nhàng, rón rén ở trong căn phòng ngay trên đầu họ.
Cả ba đều lắng nghe. Bác sĩ giật cánh tay Blô. Lombơd đặt một ngón tay lên miệng ra hiệu:
- Suỵt… Hãy nghe xem.
Họ lại nghe thấy tiếng bước chân của ai đó nhẹ nhàng, cẩn thận đi ở căn phòng phía trên cầu thang.
- Cầu thang này dẫn đến phòng của vợ chồng Rôgiơ đấy, trong đó chỉ có xác bà Rôgiơ thôi. Emxtroong thầm thì.
- Tất nhiên là ở những nơi như vậy người ta lại càng dễ ẩn nấp, bởi vì chẳng ai lại muốn mò vào phòng của người chết nằm. – Blô nói nhỏ. - Vậy thì… chúng ta… hãy đi thật nhẹ chân lên xem nào.
Họ lên cầu thang nhẹ không gây một tiếng động.
Trước cửa phòng người hầu, có một khoảng nghỉ hẹp. Cả ba người đứng đấy lắng nghe. Đúng thật, trong phòng đang có người. Tiếng chân đi đi lại lại thật thầm lặng.
- Nào, xông vào. Blô nói.
Anh đẩy cửa xông vào, hai người kia cũng theo chân anh. Cả ba đứng sững lại.
Rôgiơ đang ở trong phòng, trên tay ôm một đống quần áo đầy.
 
7.
Blô lúng túng nói đầu tiên:
- Xin lỗi… hừm… Bác Rôgiơ. Chúng tôi nghe thấy có tiếng người đi lại trong phòng và chúng tôi cứ tưởng… - Anh bở lửng câu nói.
- Không, chính con phải xin lỗi các ngài, con lên đây để lấy chút đồ dùng, tư trang. Con hy vọng rằng các ngài sẽ không phản đối nếu cho con chuyển sang một căn phòng trống ở tầng đất gần phòng khách? Cái phòng nhỏ nhất ấy ạ.
Rôgiơ hướng về phía bác sĩ trình bày, bác sĩ trả lời anh ta:
- Tất nhiên là được rồi. Bác cứ chuyển xuống đó đi.
Họ cố gắng không nhìn về cái giường có xác người nằm phủ vải trải giường lên trên.
- Cảm ơn các ngài. – Rôgiơ nói, rồi bác ta ôm đống quần áo ra khỏi phòng xuống cầu thang. Bác sĩ bước lại gần giường, lật khăn trải giường lên, và nhìn vào bộ mặt yên tĩnh của người phụ nữ chết. Bây giờ, trên mặt bà ta không còn vương lại nét sợ hãi, không còn biểu lộ một tình cảm nào.
- Tôi rất muốn biết người ta đã đầu độc bà ta bằng thứ thuốc gì?!
Sau đó ông quay lưng đi ra cùng với hai người kia.
- Tôi cho rằng chúng ta chẳng nên tìm làm gì nữa, vô ích, tôi linh cảm thấy ở đây ta chẳng tìm được gì đâu.
Blô không ngại tốn công mở thêm cửa lỗ thông hơi nhỏ ra, nhòm xuống sân rồi nói:
- Cái lão Rôgiơ chết tiệt ấy đi lại nhẹ nhàng thế? Vài phút trước chúng ta còn nhìn thấy lão ở dưới sân, thế rồi chẳng ai trong chúng ta nghe tiếng chân lão lên cầu thang vào phòng cả…
- Vì thế chúng ta cũng phải cẩn thận cả trường hợp nếu như có tên nào đó nấp trên sân thượng thì sao? - Lombơd nói.
Blô biến vào khoảng tối sát trần. Lombơd cũng rút chiếc đèn pin trong túi ra và đi theo sau Blô.
Năm phút sau, cả ba người đàn ông đứng sững nhìn nhau trên sân thượng. Người họ bám đầy bụi bặm và mạng nhện, mặt nhăn nhó.
Như vậy chỉ có tám người trên đảo nhỏ, ngoài ra không còn một ai khác.
 
(hết chương VIII)
0
«« « 1 2 » »»