Vậy trước hết vợ là gì ?
Gã xin thưa vợ chính là người đờn bà. Và người đờn bà này đã được một tác giả minh họa như sau :
Đờn bà thật giống con gà !
Chỉ ăn với đẻ, càng già càng đông.
Đờn bà thật giống con công !
Mắt xanh, mỏ đỏ, xòe lông cả ngày.
Đờn bà thật giống con cày !
Nhe nanh, múa vuốt, dọa mày yếu tim.
Đờn bà thật giống con chim !
Nay đây, mai đó, biết tìm ở đâu ?
Đờn bà thật giống con trâu !
Nhai rồi, nhai lại, ít câu lắm lời.
Đờn bà thật giống con dơi !
Không trông bằng mắt, nhìn đời bằng tai.
Đờn bà thật giống con nai !
Nhác trông ngơ ngác, nhưng tài thả câu.
Đờn bà thật giống con sâu !
Ăn tàn, phá hại, chẳng sầu chẳng vương.
Đờn bà mưa nắng thất thường,
Mà sao ta lại cứ thương đờn bà.
Các rắc rối của sự đời hệ tại việc “mặc dù ta đã biết đờn bà là như rứa, thế mà ta lại vẫn cứ thương đờn bà”. Thành thử ta như con thiêu thân lao mình vào lửa, ta bỗng chui đầu vào rọ, tự nộp mình làm thân trâu ngựa.
Vậy thì việc lấy vợ mang lại những hệ lụy nào ?
Trong một bài viết ngăn ngắn trên báo Phụ Nữ Chủ Nhật, số 9 ra ngày 05 tháng 3 năm 2006, tác giả Trọng Giáp đã tham khảo đúng một trăm “quí anh” đang sống trong cảnh “cá chậu chim lồng”. Quí anh này đã nói về vợ bằng chính kinh nghiệm “xương máu” của mình và rút ra từ đó những kết luận cụ thể. Gã xin dựa vào những kết luận cụ thể ấy để bàn rộng tán dài hơn một chút.
Trong một trăm anh chồng, thì có hai mươi lăm anh cho vợ là…kế toán viên xuất sắc, dù họ không qua một trường lớp đào tạo nào cả, bởi vì lương tháng ta lãnh bi nhiêu, nộp lại cho vợ và chi tiêu hết bi nhiêu, trong bóp ta hiện còn…bi nhiêu, đều hiển thị rõ mồn một trong…bộ nhớ của vợ.
Trước hết, chị vợ nào cũng có một bộ nhớ trên cả tuyệt vời, bao nhiêu chi tiêu của anh chồng đều được lưu giữ, chẳng hề sai trật một đồng xu cắc bạc nào cả. Thử xem chị ta tính toán như thế nào nhé :
Tiền lương mau hết qúa đi,
Anh tiêu những gì ? Em tính không ra !
Để xem…sắm sẵn trong nhà,
Bánh trà, thuốc lá với cà phê ngon.
Nào là rượu thuốc bia lon,
Đủ tiêu chuẩn ấy lo tròn cho anh.
Trong nhà sẵn món ngon lành,
Sao anh còn khoản tiêu nhanh ngoài luồng.
(Linh Cơ)
Tiếp đến, chị vợ còn là một thứ ngân hàng đặc biệt, chỉ biết đầu vào mà chẳng biết đầu ra. Thu vào thi vui vẻ, bao nhiêu cũng nhận. Còn phát ra thì bủn xỉn, xẻn so từng đồng
Cuối tháng tui mới lãnh lương,
Vợ tui bỗng chốc dễ thương vô cùng.
Về tới nhà, “bả” ôm ‘hun”,
Bả nói lòng bả nhớ nhung quá trời,
Xong rồi bả mới mở lời :
Tiền lương cuối tháng em coi xem nào.
Dứt lời, túi trước túi sau,
Hai tay bả móc, tui đau…đớn lòng.
Chỉ vài ba phút là xong,
Tiền trong tay bả, tui không còn gì.
Thế rồi bả cất bước đi,
Nét duyên khi nãy còn gì nữa đâu.
Tháng qua hai chín ngày sầu,
Ngày vui duy nhất, trôi mau quá trời.
(Trần Thành Nghĩa)
Ngoài ra phần lớn các chị vợ còn mắc phải chứng bệnh than, nào là thời buổi gạo châu củi quế, nào là vật giá leo thang, nào là gạo đường tăng lên vùn vụt…
Anh ạ, bình ga đã hết rồi,
Cộng dồn hai cái trả gấp đôi.
Đây nữa, nhà đèn đưa giấy báo,
Hẹn ổng cuối tuần phải đóng thôi.
Còn cái “a lô” nữa anh à,
Chuyện này không hoãn được đâu nha,
“Ầu ơ ví dặm là ổng…cắt,
Hóa đơn em nhận mới chiều qua.
Và thế là chồng bèn phải bất đắc dĩ điều chỉnh những chi phí của mình sao cho phù hợp với hoàn cảnh :
Từ nay anh sẽ cữ kiêng,
Bớt phần giao tiếp, liên miên gọi mời.
Để em khỏi phải than ôi,
Nâng khăn sửa túi…thủng rồi lại lo.
(Linh Cơ)
Trong một trăm anh chồng, thì có hai mươi ba anh ca cẩm rằng họ đã lấy phải những bà vợ mang dòng họ…So! Bởi vì các chị vợ chỉ chăm lo…liếc trộm qua nhà hàng xóm, rồi…so sánh, chì chiết nặng nhẹ nọ kia. Nếu chẳng may hàng xóm có chiếc xe gắn máy rồi, mà mình vẫn cứ phải lọc cọc với chiếc…xe đạp.
Hội chứng so sánh này còn được gọi là hội chứng đứng núi này trông núi nọ, được voi đòi tiên, chẳng bao giờ biết bằng lòng với số phận của mình :
- Chồng người ta thì…thế lọ thế kia, còn anh thì cứ…thế lày. Thế lày nghĩa nà nàm thao ?
Cái điệp khúc trên được rỉ rả suốt cả ngày và được rù rì suốt cả đêm, đến độ quỷ thần cũng không chịu nổi, huống lọ là anh chồng. Ấy là chưa nói tới cái danh dự, cái tự ái to bằng cái rế của anh chồng bị xúc phạm năng nề, vì dù sao mình cũng là thằng đờn ông kia mà.
Trong một trăm anh chồng, thì có hai mươi hai anh lại ví vợ như…sư tử Hà Đông, bởi vì mỗi khi các “chiến hữu” muốn rủ anh ta đi nhậu, thì cứ phải thậm thà thậm thụt, nhìn trước nhìn sau, chứ lỡ để sư tử nhà biết được, thì có mà tan nát cuộc đời.
Nơi gã mở mắt chào đời là cái làng Tụy Hiền, huyện Mỹ Đức, tỉnh Hà Đông. Vì thế, ngày xưa cứ mỗi lần thò tấm giấy khai sinh, hay giơ phiếu lý lịch cá nhân ra, mấy thằng bạn trời đánh thánh vật không chết, bao giờ cũng hỏi móc lò gã một câu :
- Ê, mày sinh ra ở Hà Đông, thì chắc chắn má mày phải dữ tợn và chị mày phải bạo lực lắm. Đúng vậy không ?
Gã bèn lớn tiếng thanh minh thanh nga :
- Các bà các cô ở Hà Đông bên Tàu mới hung dữ, chứ còn các bà các cô ở Hà Đông bên ta thì hiền khô à. Suốt ngày chỉ biết ngồi dệt lụa cho bàn dân thiên hạ làm đỏm làm dáng. Bộ chúng mày không biết tới áo lụa Hà Đông à. Quê tao đó.
Cho dù gã đã dài cổ ra mà phân bua, và đã nói văng cả nước miếng, thì chúng nó vẫn cứ cuời khẩy. Thế mới đểu không cơ chứ.
Theo điển tích thì cụm từ “sư tử Hà Đông” được dùng để ám chỉ người vợ hay ghen và có tính hung dữ.
Nếu tại các khu rừng rậm thuộc châu Á, cọp là vua của loài thú, thì ở châu Âu, sư tử là chúa sơn lâm. Khi nghe sư tử rống lên, các loài thú khác đều hoảng sợ, cụp đuôi chạy trốn mất.
Trần Quí Thường là bạn của thi hào Tô Đông Pha. Ông ta có một người vợ nổi tiếng là hay ghen và hung dữ. Mỗi lần Tô Đông Pha đến chơi, đều nghe tiếng bà ta la hét ầm ĩ. Thấy vậy, họ Tô mới làm một bài thơ cám cảnh mà chế diễu ông bạn có người vợ hung dữ như sau :
Thùy tự Long Khâu cư sĩ hiền,
Đàm không thuyết pháp dạ bất miên.
Hốt văn Hà Đông sư tử hống,
Trụ tượng lạc thủ tâm mang mang.
Có nghĩa là :
Ai hiền hơn cư sĩ Long Khâu,
Đọc kinh giảng đạo suốt canh thâu.
Bỗng nghe sư tử Hà Đông rống,
Tay run gậy rớt lòng hoang mang.
Những chị vợ hung dữ như sư tử Hà Đông bên Tàu, thì quả là hiếm hoi, nhưng không phải là không có. Bởi vì trên đời này, đôi khi cũng vẫn xảy ra cảnh “gà mái đá gà cồ”. Chẳng tin thì xin nghe thử tâm sự của “Người mặt sẹo” như sau :
Nắng Sài Gòn anh đi mà lạnh ngắt,
Bởi vì em sinh quán ở Hà Đông.
Bao lần anh khiếp hãi sợ vô cùng,
Và trên mặt vẫn còn lằn vết sẹo.
Anh vẫn nhớ em ngồi đâu quát đấy,
Cầm khúc cây dài lắm chỉ đe anh.
Anh kinh hồn vội vã né lung tung,
Chờ sơ hở phóng ra đường rồi dông tuốt.
Gặp một bữa anh đã rầu một bữa,
Gặp hai hôm thành rầu rĩ cả tâm hồn.
Bao lâu rồi ăn uống chẳng thấy ngon.
Và đôi mắt mơ màng đau bầm tím.
Em chưa hét đã vang lừng khắp xóm,
Em chưa gầm mà đã động rừng xanh.
Bao lần anh toan tính muốn làm hòa,
Lòng run sợ, làm sao anh dám nói….
Lúc em đánh, anh chỉ nhìn em lấm lét,
Giận điên lên, nhưng nói chẳng nên lời.
Em đi rồi, ôi khoái trá sướng mê tơi,
Những ngày tháng cuộc đời anh bầm dập.
Em ở đâu bên này hay bên đó,
Hời người em sinh quán ở Hà Đông.
Anh vẫn run vì khiếp hãi vô cùng,
Xin gửi em bài thơ tình sẹo chém.
(Hội râu quặp, Sao Mai)
Trong một trăm anh chồng, thì có mười chín anh đề bạt vợ giữ chân…kiểm sát viên, bởi vì mọi “tiền án”, “tiền sự”, liên quan tới chuyện lăng nhăng “chim chuột” trước hoặc sau ngày cuới đều được chị vợ đưa vào “hồ sơ tội trạng” và thường xuyên được lôi ra…truy tố, cho đến lúc lìa dời mới thôi.
Đây chỉ là chuyện rất bình thường, không có chi là khó hiểu. Thực vậy, phe đờn bà con gái sống bằng trái tim. Đối với họ, tình yêu là tất cả và chi phối mọi sinh hoạt. Vì thế, những lỗi phạm tới tình yêu trở nên như một vết chém, không bao giờ nguôi ngoai trong cõi lòng họ. Tình yêu của họ giống như bát nước đầy, một khi đã bị hắt xuống đất, thì không thể nào hốt lên được. Bởi đó, anh chồng đừng tơ tưởng vung vít. Một khi đã bị lưu vào hồ sơ tội trạng, thì chẳng thể nào bôi xóa hết.
Sau cùng, trong một trăm anh chồng, thì có mười một anh cho rằng vợ là một siêu cường quốc, mà hễ mỗi khi một nước nhỏ bé lỡ bất tuân thượng lệnh, y như rằng họ sẽ tiến hành biện pháp…cấm vận ngay lập tức.
Trong lãnh vực chính chị chính em, các nước mạnh thường áp dụng biện pháp cấm vận đối với các nước khác, khi những nước này không chịu vâng theo đường lối, chính sách của họ. Lúc bấy giờ, những nước mạnh sẽ đắp tai ngoảnh mặt làm ngơ, chẳng đoái hoài hay đếm xỉa gì đến những nhu cầu của những nước bị liệt vào hàng cứng đầu cứng cổ ấy : không trao đổi, không buôn bán, không viện trợ, không liên hệ…
Trong phạm vi vợ chồng cũng vậy. Khi anh chồng làm điều gì sai trái, thì lập tức chị vợ bèn sử dụng biện pháp cấm vận, như một thứ vũ khí lợi hại để cho anh chồng biết thế nào là sức mạnh của đờn bà con gái, cũng như để dạy cho anh chồng một bài học nhớ đời.
Sự cấm vận ở đây được hiểu là : không nhìn, không nghe, không nói. Nếu gia đình khá giả thì phòng ai người ấy ở, giường ai người ấy nằm. Còn nếu không có điều kiện, thì vẫn nằm chung giường, nhưng mền ai người ấy đắp, làm thành một bức tường vô hình ngăn cách, khiến anh chồng ở vào cái thế việt vị, bất nhóc nhách.
Một anh chồng bị cấm vận đã tâm sự như sau : “ Cứ ba bữa, nửa tháng, cô ấy lại quay mặt vào vách một lần vì về trễ, vì không cùng đi dự sinh nhật, vì không giữ lời hứa…Khi tôi thanh minh, giải thích những sơ sót của mình, thay vì thông cảm, thì cô ấy lại vênh váo tuyên bố : không nghe lời, thì ráng mà chịu. Thôi, mền ai nấy đắp, đừng chung đụng gì với nhau nữa” (Phụ Nữ Chủ Nhật, số 6, ra ngày 12 tháng 2 năm 2006).
Tuy nhiên, phải công bằng mà nói chính nhờ những hệ lụy trên mà nhiều anh chồng đã trở nên tốt lành hơn. Chẳng thế mà đối với những cậu con trai ba bứa , các cụ ta ngày xưa đã khuyên :
- Cứ lấy cho nó con vợ là xong tuốt. Chỉ có vợ nó mới trị được nó mà thôi.
Có những anh chàng trước kia ngang tàng, thì nay đã trở thành những anh chồng ngoan hiền, mềm nhũn như con chi chi :
Hầu con từ thuở còn thơ,
Hầu vợ đến thuở bạc phơ mái đầu.
Muốn cho vợ khỏi càu nhàu,
Bếp dọn sạch bếp, nhà lau sạch nhà.
Sinh nhật phải nhớ tặng quà,
Nấu ăn ngày tám tháng ba khỏi bàn.
Vợ ngủ thì phải buông màn,
Ngày hè quạt mát, đông sang đắp mền.
Vợ giận thì phải cười duyên,
Vợ vui mới được huyên thuyên hát hò.
Đêm nằm vợ ngáy o o,
“Mình cứ thoải mái ngáy cho vui nhà”.
Đi chợ vợ thích ăn quà,
“Mình xơi cho đã về nhà đỡ cơm”.
Chở vợ thì lái cho ngon.
Mắt luôn nhìn thẳng, chớ dòm ngó ngang.
Đi đâu báo cáo đàng hoàng,
Vơ khen “chồng tớ rất ngoan” thì mừng.
(Minh Thu, Vũng Tàu)
Để kết luận, gã ghi nhận hầu như tất tật một chăm phần chăm các anh chồng đều thò tay ký vào bản “Tuyên ngôn…nam quyền” rất oách như sau :
“Mọi tên đờn ông con giai sinh ra trên cõi đời này đều được huởng những quyền lợi và bình đẳng như nhau. Nhưng rồi một số tên đã phản phé mà đi…lấy vợ”.
★
★
★
★
★
0