<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-15 06:04:43lengoc66>
Chương 1: NHỮNG NGÀY TỚI TRƯỜNG
Lúc đó là tháng giêng tại miền Bắc New York vào sáu mươi bảy năm trước. Tuyết phủ dày khắp nơi. Tuyết chất đống trên những cành trần trụicủa những cây sồi, cây sến, cây trường quế và bẻ cong những cành tuyết tùng, vân sam xanh mượt như vùi lấp hết thảy. Những gọn sóng tuyết bao phủ các cánh đồng và những bờ giậu đá.
Xuôi theo con đường băng qua các lùm cây, một cậu bé mải miết bước theo người anh lớn, Royal cùng hai chị gái, Aliza Jane và Alice. Royal mười ba tuổi, Eliza Jane mười hai, còn Alice lên mười. Almanzo là cậu bé ít tuổi nhất và đang tới trường lần đầu, vì cậu chưa tròn chín tuổi.
Cậu đang rảo bước để theo kịp mọi người và cậu còn phải mang thùng thức ăn.
Cậu cằn nhằn:
- Đúng ra Royal phải mang cái này. Anh ấy lớn hơn em mà.
Royal đi trước dẫn đường, to lớn và có vẻ đàn ông với đôi ủng. Eliza Jane nói:
- Không đâu, Manzo. Bây giờ tới lượt em mang vì em nhỏ nhất
Eliza Jane nói với một giọng sai khiến. Cô luôn biết việc gì tốt nhất để làm và sai phái Almanzo và Alice.
Almanzo vội bước theo Royal còn Alice vội bước theo Eliza Jane trong những lối đi đuợc vét sâu bởi những cỗ xe trượt tuyết. Tuyết mềm nhẹ chất cao ở hai bên. Lối đi là một đọan dốc dài thoai thoải rồi qua một cây cầu nhỏ kéo thêm khỏang một dặm xuyên qua giữa những lùm cây đông cứng để tới trường
Hơi lạnh bám cứng mí mắt Almanzo và khiến mũi cậu tê cóng nhưng cậu vẫn thấy ấm trong những lớp y phục bằng len. Thứ lông này đều làm bằng lông cừu của cha. Áo lót của cậu màu trắng ngà nhưng má đã nhuộm màu thứ len dùng may áo ngoài.
Những vỏ đậu màu tía đã nhuộm màu những sợi chỉ khâu áo khoác và quần dài. Rồi má kết lại, ngâm tẩm, gói vào tron một mảnh vải hồ dày. Gió, hơi lạnh và ngay cả mưa dầm cũng không thể thấm qua mảnh vải hồ dày do má làm.
Để may chiếc ghilê của Almanzo, má đã nhuộm len thành một màu anh đào và đính thêm một lớp vải mỏng, mềm. Chiếc áo có màu tươi thật đẹp và ấm áp.
Chiếc quần dài màu nâu của Almanzo gắn liền với chiếc ghilê màu đỏ bằng một hàng nút đồng sáng loáng quanh người, cổ chiếc ghilê cài nút gọn gàng lên tới cằm và chiếc áo choàng bằng vảihồ màu nâu cũng cài nút. Má may mũ cho cậu bằng cùng thứ vải hồ màu nâu với mấy dải ấm thắt dưới cằm. Đôi bao tay màu đỏ của cậu được buộc vào một sợi dây kéo theo ống tay áo vòng qua sau gáy. Như thế để cậu không làm rớt mất.
Cậu mang đôi vớ kéo lên trùm tới ống quần lótvà còn mặc thêm một chiếc quần dài màu nâu phía ngoài, đi giày da. Giày của cậu giống hệt thứ giày của người da đỏ.
Khi đi ra ngoài vào mùa đông, các cô gái đều mang mạng che mặt. Nhưng Almanzo là con trai nên cậu để mặt trần trong sương giá. Hai má cậu đỏ au như những trái táo, mũi đỏ hơn cả hoa anh đào và sau khi lội bộ hơn một dặm rưỡi đường, cậu sung sướng được nhìn thấy ngôi trường.
Trường đúng trơ trọi giữa những lùm cây đông giá ngay chân đồi Hardscrabble. Khói đang tỏa lên từ ống khói và thầy giáo đã xúc một lối đi xuyên qua các đống tuyết tới cửa. Trên một khoảng tuyết dày bên lối đi, năm gã con trai lớn đang vật lộn.
Almanzo kinh hãi khi nhìn thấy chúng. Royal nhắc đừng sợ nhưng cậu vẫn sợ. Chúng là những đứa trẻ lớn vùng Hardscrabble và mọi người đều sợ chúng.
Chúng thường đập phá xe trượt tuyết của trẻ nhỏ để cười vui. Chúng túm lấy một đứa bé, nắm hai chân dựng ngược lên cho vùi đầu vào trong tuyết. Nhiều lúc, chúng buộc hai đứa bé đánh lộn, mặc dù hai đứa bé không muốn và cố van nài để khỏi phải làm theo ý chúng.
Những đứa con trai này đều đã ở tuổi mười sáu, mười bảy và chỉ đến trường vào thời gian giữa mùa đông. Chúng tới để đánh thầy giáo và đập phá ngôi trường. Chúng tự hào là đã khiếm không một thầy giáo nào theo hết thời gian dạy mùa đông ở trường này và không một thầy giáo nào tránh khỏi cảnh ngộ này.
Thầy giáo niên khóa này là một người trẻ, gầy và xanh xao. Tên thầy là Corse. Thầy nhã nhặn, kiên nhẫn, không bao giờ dùng roi vọt đối với học trò nhỏ khi chúng quên không biết đánh vần một chữ. Almanzo cảm thấy muốn bệnh khi hình dung cảnh thầy Corse sẽ bị mấy đứa lớn đánh đập ra sao. Thầy Corse quá nhỏ con để đối đầu với bọn chúng.
Sự im lặng trong lớp học càng khiến nghe rõ hơn tiếng ồn ào do mấy đứa con trai lớn đang tạo ra ở phía ngoài. Một đám học sinh khác đứng chụm lại gần lò sưởi ở giữa phòng huýt gió. Thầy Corse ngồi ở sau bàn. Một gò má gầy guộc tựa lên bàn tay yếu ớt của thầy và thầy đang đọc sách. Thầy nhìn lên và nói một cách vui vẻ:
- Chào các em!
Royal, Eliza Jane và Alice đáp chào thầy một cách lễ phép, nhưng Almanzo không lên tiếng. Cậu đứng cạnh chiếc bàn nhìn thầy Corse. Thầy Corse mỉm cười với cậu và nói:
- Em có biết tối nay tôi sẽ tới nhà em cùng với em không?
Almanzo hết sức bối rối không thể trả lời. Thầy Corse tiếp:
- Đúng vậy đó! Đã tới phiên của ba em rồi.
Mỗi gia đình trong quận đều phải lo ăn ở cho thầy giáo trong hai tuần lễ. Thầy lần lượt đi từ trại này đến trại khác sau mỗi hai tuần lễ. Sau đó, thầy đóng cửa trường chấm dứt khóa học mùa đông.
Nói xong, thầy corse gõ nhè nhẹ chiếc thước lên mặt bàn báo giờ học đã bắt đầu. tất cả học sinh trai gái đi tới chỗ ngồi của mình. Trong phòng học có một lò sưởi lớn và một thùng gỗ ở chính giữa chia phòng thành hai phần. Phần bên trái dành cho con gái và phần bên phải dành cho con trai. Học trò ngồi theo cách lớn nhất ngồi sau cùng, nhỏ hơn ngồi ở giữa và nhỏ nhất ngồi ở hàng đầu. tất cả ghế ngồi đều có một cỡ. Đám học trò lớn đặt đầu gối dưới bàn một cách khó khăn còn đám học trò nhỏ lại đặt không nổi chân lên nền nhà.
Almanzo và Miles Lewis mới tới lớp lần đầu nên ngồi ngay ở hàng ghế trên hết và không có bàn. Cả hai phải cầm những cặp sách vỡ lòng trên tay.
Rồi thầy Corse bước tới cửa sổ, vỗ lên thành cửa. Mấy đứa lớn gây ồn ào ở lối vào, vừa giễu cợt, vừa cười hô hố. Chúng đá bật cánh cửa ra vào và nghênh ngang bước tới. Bill Lớn Ritchie là thủ lãnh của chúng. Nó lớn con gần ngang với ba của Almanzo. Những nấm tay của nó cũng to ngang với nắm tay ba của Almanzo. Nó giậm mạnh chân cho tuyết rơi xuống và đi lang bang huyên náo tới chỗ ngồi ở cuối lớp. Bốn đứa khác đều rập theo gây ầm ĩ cùng cực.
Thầy Corse không nói gì.
Trong lớp, không được phép húyt gió và không được phép nhấp nhổm. Mọi người đều phải giữ im lặng và hoàn tòan chăm chú vào bài học.Almanzo và Miles dựng đứng những cuốn sách vỡ lòng và cố không đu đưa cẳng chân.Chân chúng treo lơ lửng dưới ghế nên mỏi tới độ nhức buốt.Thỉng thoảng một chân đột ngột đá bật lên trước khi Almanzo kịp kìm lại.Rồi cậu cố giữ cho không có điều gì xảy ra, nhưng cậu vẫn cảm thấy thầy Corse đang nhìn cậu.
Ở hàng ghế cuối lớp, mấy đứa lớn huýt gió, xô đẩy lẩn nhau và gấp giấy lại.Thầy Corse nghiêm giọng:
- Bớt ồn một chút đi.
Chúng êm lặng chừng mười phút rồi lại quậy phá.Chúng đang mong thầy Corse phạt chúng.Lúc đó, cả năm đứa sẽ lập tức nhảy bổ vào thầy.Cuối cùng lớp vở lòng được gọi tên và Almanzo trược xuống khỏi chổ ngồi và cùng Miles tới trước bàn thầy giáo.Thầy Corse cầm lấy cuốn sách của Almanzo và chỉ cho hai đứa cách đánh vần một số từ.
Thuở Royal còn ở lớp vỡ lòng, cậu thường trở về nhà lúc đêm tối với những bàn tay cứng ngắc và sưng vù. Thầy giáo đã dùng thước kẻ đánh lên lòng bàn tay cậu vì Royal không thuộc bài. Rồi ba nói:
- Royal, nếu con còn bị thầy giáo đánh nữa thì ba sẽ cho con một trận đòn để nhớ đời.
Nhưng thầy Corse không khi nào dùng thước kẻ đánh vào tay một học trò nhỏ. Khi Almanzo không đánh vần nổi một từ, thầy Corse nói:
- Ngồi lại trong giờ chơi và học cho thuộc.
Tới giờ chơi, đám con gái được ra trước. Các cô trùm mũ, áo khoác choàng, lặng lẽ bước ra ngoài. Mười lăm phút sau, thầy Corse khẽ gõ lên cửa sổ và các cô trở vào, mở sách học tiếp, lúc đó đám con trai được ra ngoài mười lăm phút. Cả bọn la hét chạy ào ra ngoài trời lạnh. Những đứa ra trước bắt đầu làm những trái cầu tuyết ném đứa khác. Tất cả đều dùng xe trượt tuyết trườn lên đồi Hardscrabble rồi trên những xe trượt tuyết, các cậu lao xuống vùn vụt trên triền dốc dài dựng đứng khiến ruột gan đảo lộn. các cậu lăn vào trong tuyết, chạy nhảy, vật lộn, dùng những trái cầu tuyết ném nhau và cố hết sức la gào thật lớn.
Khi Almanzo phải ở lại trong giờ chơi, cậu xấu hổ vì bị giữ ngồi cùng đám con gái.
Vào giờ nghỉ trưa, tất cả được phép đi quanh phòng học và trò chuyện. Eliza Jane mở hộp đồ ăn đặt trên bàn. Trong hộp có bánh mì bơ với thịt nhồi, bánh rán với táo, bốn phần bánh kẹp mứt táo thơm ngọt với những cùi bánh mì căng phồng nhồi đầy các khoanh táo được nấu nhừ và lớp nước ép trái cây màu nâu đậm đà.
Sau khi Almanzo ăn hết với những vụn của phần bánh kẹp và liếm sạch các ngón tay, cậu ngồi trên chiếc ghế dài ở gốc nhà lấy một ly nước từ trong hộp dùng muỗng uống. rồi cậu đội nón, khoác áo, đeo bao tay chạy ra ngòai chơi.
Mặt trời đã lên gần thẳng đỉnh đầu. Tuyết khắp nơi biến thành những chùm sáng chói lóa và những người kéo gỗ đang xuống đồi Hardscrabble cao ngất trên những xe trượt chất đầy những khúc cây, những người đàn ông quất roi đen đét và la hét lũ ngựa trong lúc lũ ngựa khua vang những chuỗi lục lạc.
Hết thảy đám con trai la hét chạy đến cột xe trượt của mình vào xe trượt chở gỗ, cònh những đứa không mang xe trượt theo thì nhảy lên cưỡi trên đống cây.
Chúng hào hứng vượt qua ngôi trường xuống đường cái. Những trái cầu tuyết bay dày đặc. Trên các đống cây có những đứa vật lộn, xô nhau cho ngã xuống những đống tuyết dày. Almanzo và Miles hò hét trên chiếc xe trượt của Miles.
Hình như chỉ chưa tới một phút từ khi chúng vượt qua ngôi trường. Nhưng đã quá xa để trở về. Thoạt đầu chúng đi bộ sau đó rảo bước nhanh hơn, rồi chúng chạy và thở hổn hển. Chúng sợ bị trễ giờ. Rồi chúng biết chắc là đã bị trễ. Thầy Corse sẽ phạt roi tất cả.
Ngôi trường đứng lặng lẽ. Không đứa nào muốn vào lớp nhưng vẫn phải vào. Chúng rón rén bước một cách nhẹ nhàng. Thầy Corse ngồi ở sau bàn và tất cả đám học sinh con gái ngồi tại chỗ đang học. Riêng phòng dành cho đám học trò con trai mọi chiếc ghế đều trống.
Almanzo tườn về chỗ ngồi trong sự im lặng đầy kinh hãi. Cậu cầm lấy cuốn sách vỡ lòng và cố không thở mạnh. Thầy Corse không nói một điều gì.
Bill Bitchie và mấy đứa học trò lớn thì bất cần. Chúng mặc sức gây ồn ào trong lúc đi về chỗ ngồi. Thầy Corse đợi cho đến khi chúng im lặng. Lúc đó thầy nói:
- Tôi bỏ qua lỗi về chậm lần này của các em. Nhưng không được phạm thêm một lần nữa.
Cả lớp biết chắc mấy đứa lớn sẽ vẫn về trễ. Thầy Corse không thể phạp chúng được vì chúng có thể hành hung thầy và đó cũng là điều mà chúng đang toan tính.
Trong tôi có ngôi nhà
Trong ngôi nhà có em
Trong em có nụ cười
Trong nụ cười có nước mắt
Trong nước mắt có tôi.
Trong ngôi nhà có em
Trong em có nụ cười
Trong nụ cười có nước mắt
Trong nước mắt có tôi.