Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

GIÓ LANG THANG

84 trả lời, 13.242 lượt xem — Trang 2 / 3
HOA HƯỚNG DƯƠNG

Anh là đóa hướng dương
Cho tình em định hướng
Anh luôn luôn rộng lượng
Như tình nghĩa bao dung
Tình anh luôn thủy chung
Chỉ mình em hướng tới
Như ánh nắng mặt trời
Soi sáng mãi tình em

          thụy du













Hướng dương nhìn thẳng mặt trời
Một mình vững mạnh sáng ngời hướng dương
Một bông vàng ánh tà dương
Ngước nhìn thẳng tới ngát hương cho đời

Hàn Băng

Một mình ta đứng thảnh thơi
Quanh ta có biết bao người ngợi khen
Hướng dương danh rạng ngời tên
Một đời oanh liệt vang rền tiếng thơm
Mặt trời luôn hướng chẳng quên
Để tên ta mãi làm nên sử vàng
 
  thụy du



Sử vàng chói lọi bao trang
Rực đời quân tử kiên gan anh hào
Nữ lưu nhị tướng chiến bào
Xông pha tiến tới ào ào thét roi
Mặt trời nhìn thẳng vàng soi
Oai linh anh dũng ngời soi sử vàng
Mặt trời vầng sáng hào quang
Hướng Dương nhìn thẳng ánh vàng màu hoa

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0


HOA HƯỚNG DƯƠNG


Anh là đóa hướng dương
Cho tình em định hướng
Anh luôn luôn rộng lượng
Như tình nghĩa bao dung
Tình anh luôn thủy chung
Chỉ mình em hướng tới
Như ánh nắng mặt trời
Soi sáng mãi tình em

          thụy du













Hướng dương nhìn thẳng mặt trời
Một mình vững mạnh sáng ngời hướng dương
Một bông vàng ánh tà dương
Ngước nhìn thẳng tới ngát hương cho đời

Hàn Băng

Một mình ta đứng thảnh thơi
Quanh ta có biết bao người ngợi khen
Hướng dương danh rạng ngời tên
Một đời oanh liệt vang rền tiếng thơm
Mặt trời luôn hướng chẳng quên
Để tên ta mãi làm nên sử vàng
 
  thụy du



Sử vàng chói lọi bao trang
Rực đời quân tử kiên gan anh hào
Nữ lưu nhị tướng chiến bào
Xông pha tiến tới ào ào thét roi
Mặt trời nhìn thẳng vàng soi
Oai linh anh dũng ngời soi sử vàng
Mặt trời vầng sáng hào quang
Hướng Dương nhìn thẳng ánh vàng màu hoa

Hàn Băng



Màu hoa ánh sáng chói loà
Mặt trời hướng tới vàng thoa cánh ngời
Hướng Dương hoa đẹp tuyệt với
Như trang dũng sĩ chói ngời rạng danh

Nhã Trân
Đăng nhập để trả lời
0


PHIÊN BUỒN CHIA XA

Trăng khuya rớt xuống ngang đầu,
Phố xưa hiu hắt nhuộm màu nhớ thương,
Nước sông lấp lánh mặt gương,
Đò xuôi một chuyến còn vương sóng sầu.

Gió bay cùng cánh hải âu,
Biển xanh gợn sóng thuyền đâu bến chờ ?
Trách chi duyên kiếp hững hờ,
Thuyền xa tách bến hết mơ xuôi dòng.

Gió đưa lá rụng xoay vòng,
Lùa mây về kết chuyện lòng dở dang,
Nhặt từng lá mộng đêm vàng,
Nối thành dòng lệ mơ màng suối thơ...

Đem vào cung nhạc đợi chờ,
Khóc cho số phận nàng thơ bạc phần,
Tơ chùn lạc nhịp phân vân,
Dạo lên khúc nhạc hợp vần ước mơ.

TRăng lên phố thị chiều hôm,
Để ai hoài vọng bồn chồn giấc mơ,
Tầng cao nghiêng bóng trăng mờ,
Xa xa tiếng vạc thẫn thờ lòng đau.

Nhớ thương đếm hết nhịp cầu,
Nhịp mòn lắc lẻo giăng đầu mưa bay,
Nhớ ai khoé mắt u hoài,
Tâm tình ta viết lên bài tình ca.

Hồ Vĩnh Hùng

Én xuân lướt dưới tầng mây bạc
Đôi cánh vẫy vùng thả sức bay …
Đăng nhập để trả lời
0




TỶ CHÚC ĐỆ CÙNG GIA ĐÌNH MỘT NĂM MỚI AN KHANG – HẠNH PHÚC – THỊNH VƯỢNG









Thơ tình Hoa Bằng Lăng.
Thơ Lang Thang.
Đăng nhập để trả lời
0

MEN
NỒNG QUÊ HƯƠNG

Thuyền đi bến mãi ngóng trông,
Thuyền xa xa mãi bến mong thuyền về.
Mơ ngày người trở lại quê,
Hương nồng lại hát câu thề năm nao.

Ngày xưa vội vã xa nhau,
Lênh đênh sóng nước dạt dào bến trông.
Xa xa thuyền nhỏ bềnh bồng,
Bến đau đáu cả tất lòng ngóng theo.

Sống xô dòng nước chảy vèo,
Mi ra ướt má lệ theo nỗi niềm.
Mỗi mùa lá đổ bên thềm,
Bao nhiêu giọt nhớ môi mềm đắng men.

Rượu sầu cận chén say mèm,
Nhớ về quê cũ lòng thêm tơi bời.
Rượu cay ngàn chém sao vơi !
Nỗi sầu xa xứ người ơi biết cùng ?

Men cay bao chén trùng phùng ?
Mà sao chát đắng môi cùng lệ rơi !
Đêm thâu gọi mãi người ơi !
Hai tiếng Nam Việt thủa nôi chào đời.

Ầu ơ tiếng mẹ ru hời,
kẽo cà kẽo kẹt võng lơi giấc nồng.
Mong cho con lớn noi dòng,
Vẻ vang sáng chói viễn đông rực hồng.

Mênh mông trời rộng, biển sông,
Vững màu tim đỏ tấm lòng sắc son.
Trùng dương lẫn núi cùng non,
Việt Nam yêu dấu mãi còn trong tim.

Phương nao cũng nhớ mẹ hiền,
Ngôi nhà đất Việt một niềm mến yêu.
Men cay rượu đắng nồng nhiều,
Hương quê rừng rực màu chiều nhớ thương.

Rượu say người uống đêm trường,
Đêm này đêm nữa ngàn thương vạn sầu.
Lệ tuôn như trận mưa ngâu,
Nhớ về quê cũ nhớ màu trăng mơ.

Nhớ từng đồi núi hoang sơ,
Nhớ thuyền đậu bến còn chờ khách sang.
Nhớ mùa hoa cải nở vàng,
Nhớ nàng áo tím qua ngang ngỏ đường.

Nhớ từng chiều xuống mù sương,
Nhớ sao là nhớ mái trường thân thương.
Nhớ cô má thắm hồng vương,
Tình thơ trai trẻ chung đường trêu em.

Nhớ trưa vệt nắng xuyên rèm,
Tóc thề phơi xõa trông em dịu dàng.
Nhớ sau nắng hạ hanh vàng,
Ta ôm nỗi nhớ mơ màng phượng rơi.
Anh trèo cành hái hoa chơi,
Kết thành cánh bướm để nơi trang hồng.
Nhớ sao kỉ niệm xa trông,
Rượu thêm màu nhớ sắc hồng tuổi mơ...

Bao giờ cho đến bao giờ,
Yêu thương nồng cháy bên bờ quê hương.
Yêu thương ta mãi yêu thương,
Quê hương đất Việt thắm hương sắc lòng.

Men nồng ta uống cạn lòng,
Bao giờ trở lại ấm nồng yêu thương.

Tô Vĩnh Nghiêm
Đăng nhập để trả lời
0

HOÀI VỌNG QUÊ HƯƠNG


Ta về đếm lại vì sao,
Bao nhiêu nỗi nhớ lại trào dâng lên.
Lá ơi thôi rụng bên thềm !
Cho sầu lắng khúc nhạc êm phím đàn.

Nhìn sao đứng cạnh trăng vàng,
Thoáng mơ dáng nhỏ bên hàng dải Ngân.
Gió lùa mây đến gần dần,
Hợp rồi lan tỏa lần lần ta xa.

Rằm, trăng sáng tỏ Hằng Nga,
Gốc đa còn đó Cuội ra kiếm tìm,
Buồn thương nhạc khúc nỗi niềm,
Riêng ai có nhớ dáng hiền thuớt tha.

Trăng lên đỉnh núi trăng già,
Non xanh nước biếc mơ hoa mấy mùa.
Vi vu tiếng gió mãi lùa,
Lá vàng rơi rụng chuông chùa ngân vang.

Mấy Thu rồi lại Đông sang,
Tiểu thiền gom nhặt lá vàng rụng bay.
Đàn lên khúc nhạc nhớ ai,
Hòa cùng kinh kệ ngân dài vang vang.

Tình thơ lở nhịp dở dang,
Cung đàn lạc phím lời than nghẹn ngào.
Chim trời lã cánh vòm cao,
Em về nơi ấy kiếp nào gặp nhau.

Nhớ em lệ ứa tuôn trào,
Mưa ngâu tuôn đổ thác gào biển lay.
Buồn thương tím cả trời mây,
Trăng vàng lặn khuất sao lây nỗi sầu.

Chim trời mỏi cánh về đâu,
Sóng xô thuyền ngược giang đầu xa xôi.
Nhìn con sóng nước bồi hồi,
Nhớ về quê cũ dạ ôi vạn sầu !

Mây trời biển biếc một màu,
Lòng sầu cố quốc in sâu bóng hình.
Tháng Ba là tiết Thanh Minh,
Nén hương lan tỏa tụ hình người xưa.

Nhớ thương nói mấy cho vừa,
Tình hoài cố quốc nắng mưa mấy mùa.
Ru hời tiếng võng đu đưa,
Cho tròn giấc ngủ nhạc trưa quê nhà.

Bướm vờn mở cánh vườn hoa,
Bao nhiêu hoa lá nhớ nhà bấy nhiêu,
Tiếng yêu dạo khúc tương chiều,
Sông Hương, núi Ngự tình yêu mãi chờ...

Dương Thái Hòa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-17 06:52:29Rdinh>






MEN NỒNG QUÊ HƯƠNG

Thuyền đi bến mãi ngóng trông,
Thuyền xa xa mãi bến mong thuyền về.
Mơ ngày người trở lại quê,
Hương nồng lại hát câu thề năm nao.

Ngày xưa vội vã xa nhau,
Lênh đênh sóng nước dạt dào bến trông.
Xa xa thuyền nhỏ bềnh bồng,
Bến đau đáu cả tất lòng ngóng theo.

Sống xô dòng nước chảy vèo,
Mi ra ướt má lệ theo nỗi niềm.
Mỗi mùa lá đổ bên thềm,
Bao nhiêu giọt nhớ môi mềm đắng men.

Rượu sầu cận chén say mèm,
Nhớ về quê cũ lòng thêm tơi bời.
Rượu cay ngàn chém sao vơi !
Nỗi sầu xa xứ người ơi biết cùng ?

Men cay bao chén trùng phùng ?
Mà sao chát đắng môi cùng lệ rơi !
Đêm thâu gọi mãi người ơi !
Hai tiếng Nam Việt thủa nôi chào đời.

Ầu ơ tiếng mẹ ru hời,
kẽo cà kẽo kẹt võng lơi giấc nồng.
Mong cho con lớn noi dòng,
Vẻ vang sáng chói viễn đông rực hồng.

Mênh mông trời rộng, biển sông,
Vững màu tim đỏ tấm lòng sắc son.
Trùng dương lẫn núi cùng non,
Việt Nam yêu dấu mãi còn trong tim.

Phương nao cũng nhớ mẹ hiền,
Ngôi nhà đất Việt một niềm mến yêu.
Men cay rượu đắng nồng nhiều,
Hương quê rừng rực màu chiều nhớ thương.

Rượu say người uống đêm trường,
Đêm này đêm nữa ngàn thương vạn sầu.
Lệ tuôn như trận mưa ngâu,
Nhớ về quê cũ nhớ màu trăng mơ.

Nhớ từng đồi núi hoang sơ,
Nhớ thuyền đậu bến còn chờ khách sang.
Nhớ mùa hoa cải nở vàng,
Nhớ nàng áo tím qua ngang ngỏ đường.

Nhớ từng chiều xuống mù sương,
Nhớ sao là nhớ mái trường thân thương.
Nhớ cô má thắm hồng vương,
Tình thơ trai trẻ chung đường trêu em.

Nhớ trưa vệt nắng xuyên rèm,
Tóc thề phơi xõa trông em dịu dàng.
Nhớ sau nắng hạ hanh vàng,
Ta ôm nỗi nhớ mơ màng phượng rơi.
Anh trèo cành hái hoa chơi,
Kết thành cánh bướm để nơi trang hồng.
Nhớ sao kỉ niệm xa trông,
Rượu thêm màu nhớ sắc hồng tuổi mơ...

Bao giờ cho đến bao giờ,
Yêu thương nồng cháy bên bờ quê hương.
Yêu thương ta mãi yêu thương,
Quê hương đất Việt thắm hương sắc lòng.

Men nồng ta uống cạn lòng,
Bao giờ trở lại ấm nồng yêu thương.

Tô Vĩnh Nghiêm
 
 
HOÀI VỌNG QUÊ HƯƠNG

Ta về đếm lại vì sao,
Bao nhiêu nỗi nhớ lại trào dâng lên.
Lá ơi thôi rụng bên thềm !
Cho sầu lắng khúc nhạc êm phím đàn.

Nhìn sao đứng cạnh trăng vàng,
Thoáng mơ dáng nhỏ bên hàng dải Ngân.
Gió lùa mây đến gần dần,
Hợp rồi lan tỏa lần lần ta xa.

Rằm, trăng sáng tỏ Hằng Nga,
Gốc đa còn đó Cuội ra kiếm tìm,
Buồn thương nhạc khúc nỗi niềm,
Riêng ai có nhớ dáng hiền thuớt tha.

Trăng lên đỉnh núi trăng già,
Non xanh nước biếc mơ hoa mấy mùa.
Vi vu tiếng gió mãi lùa,
Lá vàng rơi rụng chuông chùa ngân vang.

Mấy Thu rồi lại Đông sang,
Tiểu thiền gom nhặt lá vàng rụng bay.
Đàn lên khúc nhạc nhớ ai,
Hòa cùng kinh kệ ngân dài vang vang.

Tình thơ lở nhịp dở dang,
Cung đàn lạc phím lời than nghẹn ngào.
Chim trời lã cánh vòm cao,
Em về nơi ấy kiếp nào gặp nhau.

Nhớ em lệ ứa tuôn trào,
Mưa ngâu tuôn đổ thác gào biển lay.
Buồn thương tím cả trời mây,
Trăng vàng lặn khuất sao lây nỗi sầu.

Chim trời mỏi cánh về đâu,
Sóng xô thuyền ngược giang đầu xa xôi.
Nhìn con sóng nước bồi hồi,
Nhớ về quê cũ dạ ôi vạn sầu !

Mây trời biển biếc một màu,
Lòng sầu cố quốc in sâu bóng hình.
Tháng Ba là tiết Thanh Minh,
Nén hương lan tỏa tụ hình người xưa.

Nhớ thương nói mấy cho vừa,
Tình hoài cố quốc nắng mưa mấy mùa.
Ru hời tiếng võng đu đưa,
Cho tròn giấc ngủ nhạc trưa quê nhà.

Bướm vờn mở cánh vườn hoa,
Bao nhiêu hoa lá nhớ nhà bấy nhiêu,
Tiếng yêu dạo khúc tương chiều,
Sông Hương, núi Ngự tình yêu mãi chờ...

Dương Thái Hòa
 



 
 
 
Xin cáo lỗi với TVN và DTH vì nay đã sang dầu mùa Hè, trong khi bài viết trên đây lại tả cảnh mùa Thu. Cũng xin thông cảm cho người xa quê mỗi năm chỉ về một lần đã là nhiều , nên thơi gian thực không phù-hợp. Tuy-nhiên chỉ lấy khung cảnh và cảm xúc của quê hương, tôi thiết nghĩ rất phù hợp với hai bài của hai bạn. Xin thông cảm
Thân ái
Rdinh
Đăng nhập để trả lời
0

MEN
NỒNG QUÊ HƯƠNG

Thuyền đi bến mãi ngóng trông,
Thuyền xa xa mãi bến mong thuyền về.
Mơ ngày người trở lại quê,
Hương nồng lại hát câu thề năm nao.

Ngày xưa vội vã xa nhau,
Lênh đênh sóng nước dạt dào bến trông.
Xa xa thuyền nhỏ bềnh bồng,
Bến đau đáu cả tất lòng ngóng theo.

Sống xô dòng nước chảy vèo,
Mi ra ướt má lệ theo nỗi niềm.
Mỗi mùa lá đổ bên thềm,
Bao nhiêu giọt nhớ môi mềm đắng men.

Rượu sầu cận chén say mèm,
Nhớ về quê cũ lòng thêm tơi bời.
Rượu cay ngàn chém sao vơi !
Nỗi sầu xa xứ người ơi biết cùng ?

Men cay bao chén trùng phùng ?
Mà sao chát đắng môi cùng lệ rơi !
Đêm thâu gọi mãi người ơi !
Hai tiếng Nam Việt thủa nôi chào đời.

Ầu ơ tiếng mẹ ru hời,
kẽo cà kẽo kẹt võng lơi giấc nồng.
Mong cho con lớn noi dòng,
Vẻ vang sáng chói viễn đông rực hồng.

Mênh mông trời rộng, biển sông,
Vững màu tim đỏ tấm lòng sắc son.
Trùng dương lẫn núi cùng non,
Việt Nam yêu dấu mãi còn trong tim.

Phương nao cũng nhớ mẹ hiền,
Ngôi nhà đất Việt một niềm mến yêu.
Men cay rượu đắng nồng nhiều,
Hương quê rừng rực màu chiều nhớ thương.

Rượu say người uống đêm trường,
Đêm này đêm nữa ngàn thương vạn sầu.
Lệ tuôn như trận mưa ngâu,
Nhớ về quê cũ nhớ màu trăng mơ.

Nhớ từng đồi núi hoang sơ,
Nhớ thuyền đậu bến còn chờ khách sang.
Nhớ mùa hoa cải nở vàng,
Nhớ nàng áo tím qua ngang ngỏ đường.

Nhớ từng chiều xuống mù sương,
Nhớ sao là nhớ mái trường thân thương.
Nhớ cô má thắm hồng vương,
Tình thơ trai trẻ chung đường trêu em.

Nhớ trưa vệt nắng xuyên rèm,
Tóc thề phơi xõa trông em dịu dàng.
Nhớ sau nắng hạ hanh vàng,
Ta ôm nỗi nhớ mơ màng phượng rơi.
Anh trèo cành hái hoa chơi,
Kết thành cánh bướm để nơi trang hồng.
Nhớ sao kỉ niệm xa trông,
Rượu thêm màu nhớ sắc hồng tuổi mơ...

Bao giờ cho đến bao giờ,
Yêu thương nồng cháy bên bờ quê hương.
Yêu thương ta mãi yêu thương,
Quê hương đất Việt thắm hương sắc lòng.

Men nồng ta uống cạn lòng,
Bao giờ trở lại ấm nồng yêu thương.

Tô Vĩnh Nghiêm

       

BÀI THƠ VỀ QUÊ HƯƠNG


Bao bài thơ về quê hương
Có bài thơ nào hay bằng của mẹ
Những câu hát ru con hồi thơ bé
Giấc ngủ bây giờ còn ngọt mãi tiếng ru

Con nhớ quê hương những buổi chiều thu
Trời xanh thẳm in hình trong mắt mẹ
Ôi ! Đôi mắt sao dịu dàng đến thế
Như suối nguồn chảy mãi giữa lòng con

Mẹ đã cho con sâu thẳm tâm hồn
Cho con có một trái tim nóng bỏng
Biết yêu người và yêu cuộc sống
Biết yêu quê dù phải đi xa …

* * *

Có bài thơ nào làm con nhớ bằng cha
Cây sồi lớn giữa rừng già đứng vững
Cha đã cho con niềm tin , nghị lực
Để trên đời chẳng biết sợ chông gai

Con đi xa nhớ đàn em thơ dại
Đang bên cha như trái ở trên cành
Rồi ngày mai chúng như con , sải cánh
Bốn phương trời lại nhớ đến cha xưa …

Nơi quê nhà sớm nắng , chiều mưa
Mái tóc cha ngả màu sương gió
Cho ngói đỏ càng thêm tươi đỏ
Vườn cây trồng ngày một xanh thêm

* * *

Xa quê hương , anh nhớ về em
Màu áo trắng như tình em trong trắng
Đôi mắt em hay dòng sông chở nặng
Những yêu thương đằm thắm tận bây giờ ?

Nhớ không em , kỷ niệm tuổi ấu thơ
Ngày hai buổi đến trường đi học
Bị bạn trêu , có lần em khóc
Anh dỗ dành – ( chỉ biết dỗ em thôi )

Rồi mùa hoa Sim tím nở lưng đồi
Trên bãi cỏ ta cùng nghe diều hát
Đồng trước mặt lúa đang kỳ trĩu hạt
Anh tập làm thơ , em cứ giễu anh hoài

Tháng ngày qua , cho đến tận hôm nay
Anh vẫn chưa thành nhà thơ em ạ
Bao hồn tho anh dành cho em cả
Cho những chiều hè hai đứa giữa đồi sim …

Cho quê mình những buổi tối trăng lên
Hương Ngọc Lan theo tóc ai thoang thoảng
Những chiều hè hoàng hôn về bảng lảng
Khói vờn bay trên mái bếp êm đềm

Thơ của anh chỉ dành viết về em
Về mẹ cha , về quê nhà nhung nhớ
Đã dạn dày , anh đâu còn bỡ ngỡ
Sao vẫn bàng hoàng khi nhớ đến quê xa

Sao vẫn bàng hoàng khi chợt tỉnh cơn mơ
Thấy mình đang đi trên con đường làng thuở trước
Con đường làng có hàng tre râm mát
Có những bờ dâm bụt đỏ hoa quê
Có mẹ ta sớm tối đI về
Có dấu chân bao người thân để lại

Nhiều đêm mưa anh nằm trăn trở
Nỗi nhớ nhà cứ tràn đến nôn nao
Anh nhớ từ giếng nước , bờ ao
Cái cổng , cái sân , tàu cau , mái ngói
Nhớ mẹ hiền nhường bát cơm khi đói
Nhớ tiếng bà kể chuyện giữa đêm khuya

Quãng đường dài làm nên cuộc cách chia
Cho anh hiểu tình quê hương tha thiết
Quê hương là gì , hỡi em , có biết ?
Sao xa rồi lòng ta cứ chơi vơi …

Cho đến hôm nay , trên nẻo đường đời
Anh mới hiểu , quê hương gần gũi quá
Quê hương là mẹ cha , là đàn em nhỏ
Là bạn bè , là giàn mướp bên ao …
Đơn sơ thế - với anh là tất cả
Đất Nước – Con Người trong hai tiếng QUÊ HƯƠNG !
BL07






Vĩnh Nghiêm , đệ thương mến ơi !
Tỷ xin lỗi vì lâu rồi mới hoa lại bài thơ của đệ được . Thơ về quê hương thì mọi người và đệ đã làm quá hay rồi nên tỷ nghĩ mãi mà chẳng biết viết gì . Vì thế tỷ mới tự cho mình thử làm nam nhi một bữa để viết bài thơ này cho nó lạ đi một chút . Đệ đừng cười tỷ nhé ! ( Hiiiiii ……)
( Nói thật là bài thơ của đệ dài quá làm tỷ cũng ráng làm dài theo đệ nên  tỷ mệt đứt cả hơi ….)




Thơ tình Hoa Bằng Lăng.
Thơ Lang Thang.
Đăng nhập để trả lời
0


Nếu như... nhung hãy tìm về !

Một vừng dương đỏ,trăng thề đêm thu
Tự tình lại khúc Mẹ ru
Bên bờ tre thẳm...chim gù lưa thưa !
Về đi... ! Mẹ đãi nước dừa,...
Tình quê mát ngọt...còn chừa cho con !
Về đi...! Để thấy lòng son !
Nước non mình đó !...mỏi mòn đợi mong !
...............
Tung tăng nhảy múa trên đồng
Lẳng nghe gió lộng....tấm lòng quê hương !

L L






QUÊ HƯƠNG TÌNH KHÚC VẤN VƯƠNG

Quê hương tình khúc vấn vương,
Sáo diều điệu hát thân thương mục đồng.
Ai ơi hãy ra mà trông,
Cánh đồng bát ngát quằn bông lúa vàng.
Xa quê ai có nhớ làng,
Trâu cày người cấy mơ màng khói đun.
Cơm chiều mẹ thổi vể dùng,
Cha đi cày cấy con cùng lon chon.
Bờ đê chân bước tí hon,
Dắt con bê nhỏ lon chon theo về.
Vui vu gió thổi đồng quê,
Điệu hò câu hát con bê tập bừa bừa.
Trên đồng cạn dưới đồng thưa,
Trâu bừa người cấy sạ thưa sạ dầy.
Mong cho ruộng lúa trổ đầy,
Lúa vàng gạo mới ngọt ngây tình người.
Xa quê ai nhớ thủa thời,
Làng trên xóm dưới à ơi ru hời.
Kẽo cà kẽo kẹt võng nôi,
Giấc trưa con ngủ mẹ ngồi hát ru.
Miếng trầu bà têm ruồi bâu,
Tích xưa nàng cám hiện hầu tình vua.
Nhớ quê nói mấy cho vừa,
Lời ru mấy khúc sáo trưa nhớ hoài.
Tình quê nhớ chẳng riêng ai,
Thị thành hay chốn sơn đoài thôn trang.
Xa quê ai cũng nhớ làng,
Tiếng quê gắn với tiếng làng thân thương.

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0
 




 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-18 13:55:54Han Bang>









NẮNG HỒNG LÊN HOA TÍM

Nhìn màu hoa tím nhớ thêm
Ngày anh đi tím mới lên nụ hồng
Bây giờ vườn tím đầy bông
Mà sao anh chẳng có lòng về thăm
Cho vườn hoa tím ấm lòng
Phớt lên cánh tím nắng hồng nhớ thương.

Hàn Băng

(Vĩnh Nghiêm ca ca bận bay rồi chú Rdinh kính yêu của chúng cháu ơi ! Cháu thay anh họ hoạ thơ cùng chú Rdinh nhé ! Chúng cháu rất yêu kính chú Rdinh đấy ! Chú Rdinh cứ thả thơ đều đều vào nhà các anh họ cho vui, nhất là nhà nhóc Dương Hoá. Vì nhóc mê học lắm, nên ít thời gian lên diễn đàn)
Đăng nhập để trả lời
0
 



Đăng nhập để trả lời
0
 
 




 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-22 19:31:32nhatran89>

NỖI NHỚ

Nhớ lắm lắm nhớ nhiều nhiều lắm lắm
Nhớ âm thầm nhớ ầm ỉ trong tim
Nhớ quá đấy thôi biết ngỏ nào tìm
Trời viễn xứ nỗi niềm triền miên nhớ

Em nhớ lắm nhớ qua từng hơi thở
Nhớ nhung đầy chất chứa tận buồng tim
Nhớ ôi chao não nuột buốt con tim
Nhớ nôn ruột gan bào se thắt nhói.

Nhớ lắm lắm ngày thơ chưa kịp nói
Và bây giờ chẳng có dịp nói đâu
Nhớ bóng hình tiếng nói khắc đậm sâu
Nhớ quay quắt cả lên màu mắt biếc.

Nhớ lắm lắm nhớ ôi thôi da diết
Nhớ cánh buồm vôi trắng biếc màu thương
Nhớ cố hương cách biệt mấy trùng dương
Cánh nhạn trắng mang yêu thương đến đấy.

Trắng đêm thâu nỗi nhớ bừng trỗi dậy
Tiếng quê hương sóng biển bọt vây sầu
Áng mây trôi lơ lững phối nhiều màu
Họp nhung nhớ đến khi nào hội ngộ.

Nhớ nhớ quá con đường qua phố cổ
Chợ hoa mơ nở rộ bốn mùa mơ
Nhớ từng giây từng phút tháng năm chờ
Nỗi nhung nhớ vô bờ...Ôi ! Nhớ quá !!!

Nhã Trân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-24 17:38:51Han Bang>

PHƯỢNG HỒNG CHỜ TRÔNG


Mùa thu lá đổ muôn chiều
Nhớ sao nhớ quá gió hiu hiu buồn
Nhớ từng cánh mỏng chuồn chuồn
Nhớ con chim chích bay luồn qua cây
Nhớ sao từng áng mây bay
Nhớ mùa hạ tới thêm dài nhớ thương
Nhớ mùa phượng nở sân trường
Anh leo cành hái thân thương phượng hồng
Cài lên mái tóc em trông
Càng thêm xinh xắn rộn lòng anh mơ
Nhủ lòng anh hẹn với chờ
Em thơ ngây quá bao giờ biết đây
Cứ nhìn phượng đỏ hay hay
Hồng lên đôi má ngất ngây em cười
Ngày thơ bẻ phượng em chơi
Ép nhiều cánh bướm thay lời nhớ nhau
Trong trang lưu bút anh trao
Bướm hoa chung một vườn chào mùa mơ
Trang thơ theo những năm chờ
Bây giờ em lớn có ngờ tình anh
Xa rồi bao tháng bao năm
Phượng hồng khoe sắc thắm cành hay chưa
Nhớ ngày thơ ấy anh đưa
Đón ngày hai lượt sớm trưa tan trường
Anh chờ tặng cánh phượng thương
Cho em thích quá nắng hường lên mi
Em vui cười tiếng hi hi
Còn anh cứ đứng bên ni mà nhìn
Anh nhìn và cứ lặng thinh
Em vô tư quá tội tình cho anh
Âm thầm nghiêng nón bên vành
Lòng anh se thắt nắng hanh lối về
Suy tư vành nón mân mê
Anh không nói được...đường về chung đôi
Và rồi ngày tháng êm trôi
Hè này hè nữa đơn côi phượng hồng
Một ngày chim Việt viễn đông
Cánh bay em cất mây hồng tương lai
Để cho phượng lại nhớ ai
Hạ rơi điệp khúc ve say cung đàn
Chú ve ca bản hè sang
Phượng hồng đỏ thắm nắng chan mắt chờ
Bao giờ em về trường thơ
Cho anh cài cánh phượng mơ tóc thề...

Hàn Băng
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Phải chăng tình ấy tình yêu ?
[color=#9900cc]Nhạc lòng chẳng trổi nên điều nhớ mong
Phải chăng những lá thư hồng
Chỉ là điệp khúc nằm lòng hỡi ai ?

Thôi đành xa cách dặm dài
Trách ai phụ bạc tình hoài xa xăm
Từ nay nghĩa nặng tình thâm
Đành là một cõi xa xăm chẳng ngờ

thuỵ du 
 


 


Đò tình đắm giữa dòng sông
Nghiêng sầu một mảnh thuyền chông chênh buồn
Nhớ ngày xưa ấy người thương
Hẹn thề vàng đá quê hương đợi chờ
Nào ngờ năm tháng ơ thờ
Người sang bến khác chẳng chờ nơi xa.

Hà Ngân Hà
[/color]
 
 




Đăng nhập để trả lời
0




Cô lái đò dòng mơ
Trên sóng nước Cần Thơ
Lời hẹn cô quên chờ
Một dạo về ai nhớ
Bến vắng buồn thẫn thờ
Lữ khách nào đâu ngờ
Tình mình lại bơ vơ.

Vĩnh Nghiêm
Đăng nhập để trả lời
0
PHƯỢNG HỒNG CHỜ TRÔNG

Mùa thu lá đổ muôn chiều
Nhớ sao nhớ quá gió hiu hiu buồn
Nhớ từng cánh mỏng chuồn chuồn
Nhớ con chim chích bay luồn qua cây
Nhớ sao từng áng mây bay
Nhớ mùa hạ tới thêm dài nhớ thương
Nhớ mùa phượng nở sân trường
Anh leo cành hái thân thương phượng hồng
Cài lên mái tóc em trông
Càng thêm xinh xắn rộn lòng anh mơ
Nhủ lòng anh hẹn với chờ
Em thơ ngây quá bao giờ biết đây
Cứ nhìn phượng đỏ hay hay
Hồng lên đôi má ngất ngây em cười
Ngày thơ bẻ phượng em chơi
Ép nhiều cánh bướm thay lời nhớ nhau
Trong trang lưu bút anh trao
Bướm hoa chung một vườn chào mùa mơ
Trang thơ theo những năm chờ
Bây giờ em lớn có ngờ tình anh
Xa rồi bao tháng bao năm
Phượng hồng khoe sắc thắm cành hay chưa
Nhớ ngày thơ ấy anh đưa
Đón ngày hai lượt sớm trưa tan trường
Anh chờ tặng cánh phượng thương
Cho em thích quá nắng hường lên mi
Em vui cười tiếng hi hi
Còn anh cứ đứng bên ni mà nhìn
Anh nhìn và cứ lặng thinh
Em vô tư quá tội tình cho anh
Âm thầm nghiêng nón bên vành
Lòng anh se thắt nắng hanh lối về
Suy tư vành nón mân mê
Anh không nói được...đường về chung đôi
Và rồi ngày tháng êm trôi
Hè này hè nữa đơn côi phượng hồng
Một ngày chim Việt viễn đông
Cánh bay em cất mây hồng tương lai
Để cho phượng lại nhớ ai
Hạ rơi điệp khúc ve say cung đàn
Chú ve ca bản hè sang
Phượng hồng đỏ thắm nắng chan mắt chờ
Bao giờ em về trường thơ
Cho anh cài cánh phượng mơ tóc thề...

Hàn Băng

     


Em ơi ! Hoa Phượng vẫn chờ

Em về nối lại giấc mơ ngày nào

Tình thơ thuở ấy anh trao

Mong em giữ mãi dạt dào trong tim …

BL07







Anh về thăm một dạo
Hoa gạo đỏ sum sê
Cành phượng hồng cũng thắm
Rải nắng ấm mùa hè
Anh ghé tai hỏi khẽ
Ơ...bé có ai thương?
Mà má đỏ môi hường
Khi phượng trường gọi nắng
Bao năm rồi xa vắng
Nay bé lớn bằng anh
Đôi mắt nhìn trong xanh
Gợn tình trong biển vắng
...

Vĩnh Nghiêm
Đăng nhập để trả lời
0






Cô lái đò dòng mơ
Trên sóng nước Cần Thơ
Lời hẹn cô quên chờ
Một dạo về ai nhớ
Bến vắng buồn thẫn thờ
Lữ khách nào đâu ngờ
Tình mình lại bơ vơ.

Vĩnh Nghiêm




Cô lái đò bên dòng sông thuở nhớ
Không còn chờ lữ khách cũ sang sông
Lữ khách về nhìn bến nước mênh mông
Mắt tuyệt vọng theo dòng đò xuôi ngược.

Hà Ngân Hà
Đăng nhập để trả lời
0
 



Đăng nhập để trả lời
0





Ví như không có chú Rdinh
Thì không có được thơ xinh cho người
Nếu không có thơ tuyệt vời
Thì không có được tiếng cười trên môi
Nếu không có thơ hoạ đôi
Thì không có đợi khúc nôi tự tình
Nếu không có ánh bình minh
Thì không có được hồng xinh nắng chào
Nếu không có cô Du vào
Thì thơ Rdinh cứ thắm màu biệt li
Và Băng không cười hi hi
Mà cứ khóc mãi tỉ ti suốt ngày...

H B
Đăng nhập để trả lời
0
 





Ví như không có chú Rdinh
Thì không có được thơ xinh cho người
Nếu không có thơ tuyệt vời
Thì không có được tiếng cười trên môi
Nếu không có thơ hoạ đôi
Thì không có đợi khúc nôi tự tình
Nếu không có ánh bình minh
Thì không có được hồng xinh nắng chào
Nếu không có cô Du vào
Thì thơ Rdinh cứ thắm màu biệt li
Và Băng không cười hi hi
Mà cứ khóc mãi tỉ ti suốt ngày...

H B
 
 
Ví như không có chú Rdinh
Thì cô Du họa thơ tình với ai?
Ví như Rdinh không mầu-mè hòai
Thì ai mà đọc thơ tồi Rdinh

Ví như HB đọc một mình
Liệu HB có tủm-tỉm một mình cười không?
Hay là HB chạy lông-nhông
Cứ như con sáo xổ lồng muốn bay.
 
Rdinh

Đăng nhập để trả lời
0
 


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-02 13:23:21Rdinh>
 
 


 
Đăng nhập để trả lời
0
 

Tím ơi tím cả đường chiều
Cho ta nhớ quá mĩ miều dáng em
Đường xưa lối cũ ai đem
Vào vần thơ nhớ mắt em đợi chờ.

Nghinh Tuấn

( Sao MTHS giọng thơ giống Bằng Lăng tỷ tỷ thế nhỉ ?)


Đây là rừng đồi sim tím





 
Đăng nhập để trả lời
0


ĐƯỜNG XƯA

"Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng bát nước, đi tìm người thương"(ca dao)
Đời chia đôi đứa đôi đường
Để đồi sim ấy gió sương lạnh lùng
Em còn qua ấy hay không
Những ngày tan học, nắng hồng chang chang
Đồi sim lồng lộng gió ngàn
Thướt tha tà áo, đồi hoang tím buồn
Ơi người thương, hỡi người thương
Chia ly để lại con đường ngày xưa
Hoa sim nay đã vào mùa
Tím đồi hoang vắng, gió lùa hắt hiu
ĐT








NHỚ MÀU HOA SIM

Hôm nay sim tím nở nhiều
Nhớ ngày xưa ấy những chiều có nhau
Khi tan trường về mau mau
Lên đồi sim tím một màu không phai
Đoá hoa sim tím anh hái
Tóc may anh nhẹ tay cài nhớ không
Bây giờ tím mắt buồn trông
Chân về lối cũ chờ mong bóng người
Trái sầu sim tím buồn rơi
Gió rưng rưng thổi gửi lời nhớ nhung
Bao giờ anh về với cùng
Em lên đồi ước nguyện chung lời thề
Ngày đi anh hứa trở về
Khi mùa sim chín câu thề khắc ghi
Nhưng rồi từ lúc anh đi
Đồi hoa sim tím biệt li bóng hình
Bây giờ em bước một mình
Lên đồi sim tím vẹn tình thuỷ chung.

Hà Ngân Hà
Đăng nhập để trả lời
0



ĐƯỜNG XƯA

"Đói lòng ăn nửa trái sim
Uống lưng bát nước, đi tìm người thương"(ca dao)
Đời chia đôi đứa đôi đường
Để đồi sim ấy gió sương lạnh lùng
Em còn qua ấy hay không
Những ngày tan học, nắng hồng chang chang
Đồi sim lồng lộng gió ngàn
Thướt tha tà áo, đồi hoang tím buồn
Ơi người thương, hỡi người thương
Chia ly để lại con đường ngày xưa
Hoa sim nay đã vào mùa
Tím đồi hoang vắng, gió lùa hắt hiu
ĐT








NHỚ MÀU HOA SIM

Hôm nay sim tím nở nhiều
Nhớ ngày xưa ấy những chiều có nhau
Khi tan trường về mau mau
Lên đồi sim tím một màu không phai
Đoá hoa sim tím anh hái
Tóc may anh nhẹ tay cài nhớ không
Bây giờ tím mắt buồn trông
Chân về lối cũ chờ mong bóng người
Trái sầu sim tím buồn rơi
Gió rưng rưng thổi gửi lời nhớ nhung
Bao giờ anh về với cùng
Em lên đồi ước nguyện chung lời thề
Ngày đi anh hứa trở về
Khi mùa sim chín câu thề khắc ghi
Nhưng rồi từ lúc anh đi
Đồi hoa sim tím biệt li bóng hình
Bây giờ em bước một mình
Lên đồi sim tím vẹn tình thuỷ chung.

Hà Ngân Hà



VỀ LẠI ĐỒI SIM

Ta về tìm lại ngày thơ
Đồi hoa sim tím mộng mơ thủa nào
Nhìn màu hoa tím dạt dào
Yêu thương ngày cũ một màu không phai
Dáng em chắc không phải ai
Nhẹ chân em bước đường mai nắng vàng
Dáng kia đúng là của nàng
Lên đồi sim tím nhớ chàng năm xưa
Nhớ em nói mấy cho vừa
Nhớ từng buổi sớm, buổi trưa, buổi chiều
Nhớ em anh nhớ rất nhiều
Dáng đi tha thướt mĩ miều sương mai
Em ơi,  số kiếp làm trai
Xuống Đông Đông tĩnh, lên Đoài Đoài yên
Xa em, anh nhớ triền miên
Em ơi đừng trách, đừng phiền nhé em
Anh lau nước mắt bên rèm
Mi sầu lệ đổ lắm lem má hồng
Anh về cho thoả chờ mong
Vẹn câu thề ước trọn lòng yêu em.

OTOYUKO

(Ngân Hà ơi ! Anh nói hộ giùm anh kia về thăm lại cô kia ! Cũng như em nói hộ cô kia trách anh kia đó mà ! Chỉ là thơ thôi ! Vì chúng ta là anh em họ. Có nhiều người không hiểu lại bảo yêu...ghen gì đấy ! pó tay luôn. Những năm cao học này, chúc em luôn thành công !)




Hôm nay gặp lại YuKo
Lời thơ anh quá...Ô hô như là
Người ta nói với người ta
Có kẻ xa nhà kẻ nhớ hoa xưa

               *  *  *

Nhớ người tim rải nắng trưa
Trời cho vệt sáng để đưa nàng về
Lên đồi sim tím hẹn thề
Lời xưa còn khắc lối về chờ trông
Bước chân buồn nhói cả lòng
Trời gọi nắng hồng báo mộng tình quân
Chốn xa về phép một lần
Anh bay vội vã theo chân của nàng
Bây giờ châu phố hợp hoàn
Bỏ bao ngày tháng thiếp chàng nhớ mong.

Hà Ngân Hà

( Hì... hì...Anh YuKo ơi ! Sao em cũng thấy dáng hình cô gái kia giống Bằng Lăng đại tỷ quá hén! Chạy...kẻo bị đòn )
Đăng nhập để trả lời
0






Người đi từ ấy xa xôi
Để người ở lại đứng ngồi chờ sim
Một màu chung thuỷ đi tìm
Còn người biền biệt đắm chìm nơi đâu
Nhưng mà dù trước, dù sau
Màu sim tím vẫn một màu thuỷ chung
ĐT




TRÔNG CHỜ

Đồi sim tím cả một vùng
Thủy chung chờ đợi xin đừng phụ nhau
Để sim vẫn tím một màu
Tình sim vẫn giữ thắm màu trước sau
Chiều nay sim tím nở chào
Trông chờ người cũ về mau thăm đồi.

Hà Ngân Hà

Đăng nhập để trả lời
0









HẠ BUỒN

Rưng rưng phượng đỏ buồn nao
Cung đàn ve trổi cho xao xuyến lòng
Trên cành phượng vỹ ngóng trông
Rủ sầu áo trắng hoài mong một người
Hè xưa phượng thắm trao lời
Hè nay người biệt phương trời xa xôi
Nắng hè trèo cành phượng chơi
Hát câu nhung nhớ hè ơi hạ buồn.

Hà Ngân Hà
Đăng nhập để trả lời
0



MÀU HOA KỈ NIỆM

Hôm nay phượng nở trên đầu
Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ
Nhớ xưa hết tiết cuối giờ
Em thường muốn hái hoa thơ cho mình
Anh liền chuyền cành rung rinh
Vói tay hái hết hoa xinh tặng nàng
Ôm cành phượng đỏ mơ màng
Mắt em ướt mí bên chàng bước theo..
Hè nay sân trường vắng teo
Phượng hồng nở rộ bóng leo đâu rồi
Cánh phượng rơi...lòng bồi hồi
Dáng xưa còn đấy hoa rơi rụng đầy
Mà người sao chẳng về đây
Mình ta trong nắng quắt quay phượng hồng
Nhớ ai nhoà lệ buồn trông
Dáng xưa kỉ niệm phượng hồng nhớ ơi.

Hà Ngân Hà





Đăng nhập để trả lời
0