MEN NỒNG QUÊ HƯƠNG
Thuyền đi bến mãi ngóng trông,
Thuyền xa xa mãi bến mong thuyền về.
Mơ ngày người trở lại quê,
Hương nồng lại hát câu thề năm nao.
Ngày xưa vội vã xa nhau,
Lênh đênh sóng nước dạt dào bến trông.
Xa xa thuyền nhỏ bềnh bồng,
Bến đau đáu cả tất lòng ngóng theo.
Sống xô dòng nước chảy vèo,
Mi ra ướt má lệ theo nỗi niềm.
Mỗi mùa lá đổ bên thềm,
Bao nhiêu giọt nhớ môi mềm đắng men.
Rượu sầu cận chén say mèm,
Nhớ về quê cũ lòng thêm tơi bời.
Rượu cay ngàn chém sao vơi !
Nỗi sầu xa xứ người ơi biết cùng ?
Men cay bao chén trùng phùng ?
Mà sao chát đắng môi cùng lệ rơi !
Đêm thâu gọi mãi người ơi !
Hai tiếng Nam Việt thủa nôi chào đời.
Ầu ơ tiếng mẹ ru hời,
kẽo cà kẽo kẹt võng lơi giấc nồng.
Mong cho con lớn noi dòng,
Vẻ vang sáng chói viễn đông rực hồng.
Mênh mông trời rộng, biển sông,
Vững màu tim đỏ tấm lòng sắc son.
Trùng dương lẫn núi cùng non,
Việt Nam yêu dấu mãi còn trong tim.
Phương nao cũng nhớ mẹ hiền,
Ngôi nhà đất Việt một niềm mến yêu.
Men cay rượu đắng nồng nhiều,
Hương quê rừng rực màu chiều nhớ thương.
Rượu say người uống đêm trường,
Đêm này đêm nữa ngàn thương vạn sầu.
Lệ tuôn như trận mưa ngâu,
Nhớ về quê cũ nhớ màu trăng mơ.
Nhớ từng đồi núi hoang sơ,
Nhớ thuyền đậu bến còn chờ khách sang.
Nhớ mùa hoa cải nở vàng,
Nhớ nàng áo tím qua ngang ngỏ đường.
Nhớ từng chiều xuống mù sương,
Nhớ sao là nhớ mái trường thân thương.
Nhớ cô má thắm hồng vương,
Tình thơ trai trẻ chung đường trêu em.
Nhớ trưa vệt nắng xuyên rèm,
Tóc thề phơi xõa trông em dịu dàng.
Nhớ sau nắng hạ hanh vàng,
Ta ôm nỗi nhớ mơ màng phượng rơi.
Anh trèo cành hái hoa chơi,
Kết thành cánh bướm để nơi trang hồng.
Nhớ sao kỉ niệm xa trông,
Rượu thêm màu nhớ sắc hồng tuổi mơ...
Bao giờ cho đến bao giờ,
Yêu thương nồng cháy bên bờ quê hương.
Yêu thương ta mãi yêu thương,
Quê hương đất Việt thắm hương sắc lòng.
Men nồng ta uống cạn lòng,
Bao giờ trở lại ấm nồng yêu thương.
Tô Vĩnh Nghiêm
BÀI THƠ VỀ QUÊ HƯƠNG
Bao bài thơ về quê hương
Có bài thơ nào hay bằng của mẹ
Những câu hát ru con hồi thơ bé
Giấc ngủ bây giờ còn ngọt mãi tiếng ru
Con nhớ quê hương những buổi chiều thu
Trời xanh thẳm in hình trong mắt mẹ
Ôi ! Đôi mắt sao dịu dàng đến thế
Như suối nguồn chảy mãi giữa lòng con
Mẹ đã cho con sâu thẳm tâm hồn
Cho con có một trái tim nóng bỏng
Biết yêu người và yêu cuộc sống
Biết yêu quê dù phải đi xa …
* * *
Có bài thơ nào làm con nhớ bằng cha
Cây sồi lớn giữa rừng già đứng vững
Cha đã cho con niềm tin , nghị lực
Để trên đời chẳng biết sợ chông gai
Con đi xa nhớ đàn em thơ dại
Đang bên cha như trái ở trên cành
Rồi ngày mai chúng như con , sải cánh
Bốn phương trời lại nhớ đến cha xưa …
Nơi quê nhà sớm nắng , chiều mưa
Mái tóc cha ngả màu sương gió
Cho ngói đỏ càng thêm tươi đỏ
Vườn cây trồng ngày một xanh thêm
* * *
Xa quê hương , anh nhớ về em
Màu áo trắng như tình em trong trắng
Đôi mắt em hay dòng sông chở nặng
Những yêu thương đằm thắm tận bây giờ ?
Nhớ không em , kỷ niệm tuổi ấu thơ
Ngày hai buổi đến trường đi học
Bị bạn trêu , có lần em khóc
Anh dỗ dành – ( chỉ biết dỗ em thôi )
Rồi mùa hoa Sim tím nở lưng đồi
Trên bãi cỏ ta cùng nghe diều hát
Đồng trước mặt lúa đang kỳ trĩu hạt
Anh tập làm thơ , em cứ giễu anh hoài
Tháng ngày qua , cho đến tận hôm nay
Anh vẫn chưa thành nhà thơ em ạ
Bao hồn tho anh dành cho em cả
Cho những chiều hè hai đứa giữa đồi sim …
Cho quê mình những buổi tối trăng lên
Hương Ngọc Lan theo tóc ai thoang thoảng
Những chiều hè hoàng hôn về bảng lảng
Khói vờn bay trên mái bếp êm đềm
Thơ của anh chỉ dành viết về em
Về mẹ cha , về quê nhà nhung nhớ
Đã dạn dày , anh đâu còn bỡ ngỡ
Sao vẫn bàng hoàng khi nhớ đến quê xa
Sao vẫn bàng hoàng khi chợt tỉnh cơn mơ
Thấy mình đang đi trên con đường làng thuở trước
Con đường làng có hàng tre râm mát
Có những bờ dâm bụt đỏ hoa quê
Có mẹ ta sớm tối đI về
Có dấu chân bao người thân để lại
Nhiều đêm mưa anh nằm trăn trở
Nỗi nhớ nhà cứ tràn đến nôn nao
Anh nhớ từ giếng nước , bờ ao
Cái cổng , cái sân , tàu cau , mái ngói
Nhớ mẹ hiền nhường bát cơm khi đói
Nhớ tiếng bà kể chuyện giữa đêm khuya
Quãng đường dài làm nên cuộc cách chia
Cho anh hiểu tình quê hương tha thiết
Quê hương là gì , hỡi em , có biết ?
Sao xa rồi lòng ta cứ chơi vơi …
Cho đến hôm nay , trên nẻo đường đời
Anh mới hiểu , quê hương gần gũi quá
Quê hương là mẹ cha , là đàn em nhỏ
Là bạn bè , là giàn mướp bên ao …
Đơn sơ thế - với anh là tất cả
Đất Nước – Con Người trong hai tiếng QUÊ HƯƠNG !
BL07
Vĩnh Nghiêm , đệ thương mến ơi !
Tỷ xin lỗi vì lâu rồi mới hoa lại bài thơ của đệ được . Thơ về quê hương thì mọi người và đệ đã làm quá hay rồi nên tỷ nghĩ mãi mà chẳng biết viết gì . Vì thế tỷ mới tự cho mình thử làm nam nhi một bữa để viết bài thơ này cho nó lạ đi một chút . Đệ đừng cười tỷ nhé ! ( Hiiiiii ……)
( Nói thật là bài thơ của đệ dài quá làm tỷ cũng ráng làm dài theo đệ nên tỷ mệt đứt cả hơi ….)