Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Đây có phải là thơ không?

28 trả lời, 2.331 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-08-14 21:02:26zhang>
Lời giới thiệu:

Dạo gần đây thơ tiếng Việt nhiều khi rất "kinh hoàng"- nói theo kiểu nhiều nhà phê bình truyền thống. Mời các bạn tham dự sưu tầm, trích dẫn và bàn luận về giá trị của dòng thơ "cách tân" này. Mở đầu, xin được vời ông Trần Mạnh Hảo khai pháo:

Có nên giết chết thơ bằng 'đường lối phi ngữ nghĩa'?

Trần Mạnh Hảo

Thưa rằng, thuật ngữ “đường lối phi ngữ nghĩa” là của nhà thơ Hoàng Hưng, nhằm trưng ra bổn hiệu của một nhóm các nhà thơ được gọi là “tiền phong” hay “hiện đại”, trong đó có Dương Tường, trích trong bài: Đường Dương Tường nghiêng... in hơn một trang báo khổ lớn trên Tiền Phong Chủ nhật số 1 ngày 2/1/2005. Bài viết này của chúng tôi không nhằm phê bình tập “Thơ Dương Tường” (vì nó chưa xuất bản), mà chỉ nhằm trao đổi với nhà thơ Hoàng Hưng về những quan niệm thẩm mỹ ông dùng để đo đạc thơ Dương Tường. Chính ra Hoàng Hưng nên để tập “Thơ Dương Tường” ra mắt, mới nên viết bài ca ngợi. Đằng này, tập thơ kia chỉ mới có cái bìa in trên báo với chú thích của tòa soạn: “Bìa tập thơ mới sắp xuất bản của Dương Tường”. Có lẽ đây cũng là lối phê bình thơ theo trường phái “phi ngữ nghĩa” của Hoàng Hưng: khi tập thơ chưa ra đời đã mời cả nước đến ăn thôi nôi! Không có tập thơ Dương Tường trong tay, độc giả và cả người viết bài này không có cái để kiểm chứng xem những lời khen của Hoàng Hưng đúng hay sai. Chúng tôi xin tạm thời bàn với Hoàng Hưng trong phạm vi bài viết của ông, chờ “Thơ Dương Tường” ra mắt, sẽ xin hầu chuyện tiếp cùng cả hai vị sau.

Xin xem Hoàng Hưng, thông qua việc ca ngợi tập thơ chưa xuất bản của Dương Tường, đã viết: “Bạn bè ông thường đọc trại câu mở đầu bài trên thành: “Những ngón tay mưa / Dương Tường trên mái”. Thoạt chỉ để đùa yêu cái tinh thần “duy nhạc” của tác giả, nhưng mãi rồi mọi người thấy “Dương Tường trên mái” nghe thú vị hơn, có thể cộng hưởng hai âm dương và tường là những âm mở, kéo dài, ngân nga, nghe sướng hơn âm cầm, ngắn và đóng. Sự đùa này thể hiện đường lối phi ngữ nghĩa của nhóm các ông...”; “... Lớp thơ trẻ chúng tôi - quen gọi là thế hệ chống Mỹ, vốn thuộc về cái nhóm Trần Dần và các bạn cùng chí hướng, trong đó Dương Tường là một thành viên tương đối trẻ, đặt tên là “dòng nghĩa”, ý nói dòng thơ lấy ý nghĩa câu thơ làm căn cốt (dòng thơ này thì bao giờ cũng chính thống, áp đảo, hồi ấy cũng như bây giờ vậy) để đối lập với hướng thơ của một nhóm cực thiểu số, bên lề, “bàng thống”, hướng vào việc khai thác những khả năng của chữ, nói khác đi là nhấn mạnh yêu cầu sáng tạo của ngôn ngữ” (Những chữ in đậm do Trần Mạnh Hảo nhấn mạnh).

Khi Hoàng Hưng đã viết hai năm rõ mười như trên về một nhóm thơ “cực thiểu số” lấy “đường hướng phi ngữ nghĩa” làm tiêu chí sáng tạo thơ thì rõ ràng công cuộc vô nghĩa hóa thi ca là “công trạng” của nhóm thơ này vậy. Khi nhóm “tiền phong - hiện đại” này coi việc làm thơ của họ đối lập với thơ có nghĩa, thơ "dòng nghĩa" của mọi người thì rõ ràng họ đã trở thành các nhà “vô nghĩa học” của thơ đó thôi. Triệt bỏ ý nghĩa của “chữ”, của “ngôn ngữ” thì ngôn ngữ ấy, chữ ấy chỉ còn là cái xác vô hồn. Khi làm việc này, họ lại tuyên bố mình “đang khai thác những khả năng của chữ”, rồi thì “nhấn mạnh yêu cầu sáng tạo của ngôn ngữ”. Sau khi giết chết chữ, giết chết ngôn ngữ bằng cách loại bỏ ý nghĩa, loại bỏ sự nhận thức của con người với chữ đó, với ngôn ngữ đó thì còn chữ đâu, còn ngôn ngữ đâu để họ “khai thác khả năng”, để họ sáng tạo? Chẳng khác gì một anh nọ sáng ra đứng giữa phố biểu diễn sự sáng tạo tiếng Việt, biểu diễn khả năng tiềm ẩn của chữ bằng cách cứ u u ơ ơ, lúc thì tru lên như sói, lúc thì gào như mèo, lúc thì gầm như sư tử, lúc lại hú hét như vượn, lúc lại rinh rích ro ro như dế... Khi anh biểu hiện “con âm” (chữ của Dương Tường trong bài “Vật liệu chính của thơ tôi không phải con chữ mà là con âm”- nghĩa là ông này gọi nhầm âm nhạc là thi ca) của các loài thú, biểu hiện con âm của tiếng sóng vỗ, tiếng gió thổi... thì xin lỗi đấy không phải là trò chơi thơ của con người, dù là trò chơi “phi ngữ nghĩa” đi nữa. Chỉ có người không tỉnh táo mới đủ kiên nhẫn ngồi nghe một anh nhà thơ hiện đại kia đọc lên những “con âm” vô nghĩa suốt hàng tiếng đồng hồ?

Một sự lạ là những nhà thơ của trường phái “phi ngữ nghĩa” kia vẫn tỉnh táo chứ không hề điên khùng hay man man khi “sáng tạo”, khi rước linh hồn “chữ” linh hồn “ngôn ngữ” về chầu ông bà ông vải. Họ sáng suốt hoàn toàn khi cố tình xóa bỏ sự nhận thức nơi độc giả khi đọc thơ họ. Họ tỉnh như sáo khi cầm bút lên, hoặc khi gõ vào bàn phím máy vi tính chọn các mẫu tự, chọn “con âm phi tiếng người”, chọn “con nét”, “con màu”... với ý thức rất quyết liệt là ta muốn làm thơ ca bất tử bằng cách giết chết mọi ý nghĩa của “chữ” của “ngôn từ”, cho chúng thành những ú ớ u ơ mà đến giời cũng không thể giải mã. Họ dùng chính sự hiểu biết có tính mục đích để giết sạch sành sanh, giết chết đứ đừ mọi ý nghĩa của từ ngữ. Khi thơ, khi “chữ”, khi “ngôn ngữ” kia không còn ý nghĩa, tức là tắc tị trăm phần trăm, hũ nút toàn phần. Đọc thơ họ không khác gì đi xem hoa hậu da đen trong đêm ba mươi tết mà không hề có điện, có đèn, có nến.

Từ con vật trở thành con người, với sự xuất hiện của ý thức, tổ tiên chúng ta đã phải mất hàng tỷ năm mới thoát khỏi thế giới vô nghĩa để bước vào một thế giới có ý nghĩa là nền văn minh hôm nay. Quá trình tiến hoá từ dã man tới văn minh kia chính là quá trình của con người đi tìm ý nghĩa của tồn tại nơi loài người. Không có ý nghĩa, không còn ý nghĩa trong hành trình sống thì không còn là quá trình người nữa rồi! Bất cứ mọi sáng tạo nào của cõi người được gọi là sáng tạo đều phải đi cùng với cái có nghĩa. Trong khi loài người khao khát làm cho nghệ thuật đa ngữ nghĩa hơn, nhiều tầng nhiều vỉa ngữ nghĩa hơn, tức sâu sắc hơn, tiềm ẩn hơn thì tại sao các vị “nhà thơ” tự mạo danh là “tiền phong”, là “hiện đại” kia lại âm mưu tìm mọi cách giết chết ý nghĩa của tiếng người, của chữ người? Loại bỏ ý nghĩa của tiếng người, chữ người thì làm sao có thể thành thơ của cõi người? Khi các vị loại bỏ nhận thức của người đọc ra khỏi thi ca, cũng có nghĩa là các vị đã loại bỏ chữ chân trong tôn chỉ mục đích của nghệ thuật là chân thiện mỹ. Xóa bỏ chân, cũng có nghĩa là các vị phá bỏ luôn cái thiện. Không còn chân và thiện thì hỡi ôi làm gì còn có cái mỹ, làm gì còn cái đẹp của thi ca? Hay là các vị đang phấn đấu một nền thơ phi chân thiện mỹ? Thơ hay nghệ thuật nói chung đến với trái tim người bằng con đường duy nhất là truyền cảm = cảm nhận. Phủ nhận chính chữ nhận này thì chữ cảm kia cũng thành không có. Vì vậy nhận thức = ý nghĩa = cái chân là cơ sở của không chỉ của nghệ thuật mà còn là toàn bộ đời sống con người. Ngay cả các vị đang “sáng tác ra món thơ phi ngữ nghĩa” cũng không nằm ngoài sự nhận thức. Có điều là nhận thức ấy đúng hay sai, tốt hay xấu, chính hay tà, đẹp hay không đẹp mà thôi.

Quan niệm nào thì thành quả ấy, xin trích lại những câu thơ vô nghĩa của Dương Tường mà Hoàng Hưng dẫn ra để khen ngợi rằng: “Dương Tường đã cho người yêu thơ những bài thơ mà hiệu quả âm nhạc tạo hình là một với sức mạnh cảm xúc, tình cảm, ý tưởng, không tách bạch được đâu là “âm”, đâu là “nghĩa”, đâu là “hình thức” đâu là “nội dung”. Đủ để ghi tên Dương Tường trong số các nhà thơ đóng góp vào sự phát triển của thơ hiện đại Việt Nam”. Xin quý độc giả đọc những “dòng thơ” rất Dương Tường mà Hoàng Hưng quảng bá là “với sức mạnh xúc cảm” như sau: “Phố nêm... / kèm kem / đèn ren / đùi ren / lụa len”... “bụi sáng / bạch lạp ngực rằm / năm nắm / ngực rằm / nem nén / ngực rằm...”... “Nô-elle / Nô-em / Nô-men / No man"s land / N-mô m- nen x-len / leng beng / lang ben / ma lem / Mariem / x-em x-em”... Xin xem Hoàng Hưng tâng bốc những dòng chữ vô nghĩa, ú ớ, ngơ ngơ trên của Dương Tường mà ông gọi là thơ như sau: “ Những dòng thơ hình như đã thoát khỏi “chủ đề” (nếu như bài thơ quả có một chủ đề) để bay nhảy tự do theo đà biến tấu, nghịch ngợm, ngộ nghĩnh một cách rất “hậu hiện đại”. Ngoài thứ “thơ” toàn những “con âm” vô nghĩa ú ớ là dòng chính của thơ “phi ngữ nghĩa” của Dương Tường mà Hoàng Hưng dẫn ra ca ngợi, còn thêm nhiều kiểu vô nghĩa hoá thơ của Dương Tường khác; ví như món “xếp chữ trên trang” mà Hoàng Hưng gọi là “tách các mẫu tự” theo kiểu các phụ âm, các nguyên âm trong một từ liên tù tì xuống hàng một cách phá giấy, phá thơ, phá người đọc, phá thẩm mỹ như sau:

Mư ư ưa
Mùa v-
ắ-
n-
g
trắng
(Mea Culpa)

Hay:
e
r
kể cả o miền
t
i
c
a
(Mea Culpa)

Theo Hoàng Hưng, quá trình vô nghĩa hoá thi ca của Dương Tường còn thành công ở chỗ ông cố tình viết sai tiếng Việt, ví dụ đồ hộp thì Dương Tường viết thành đồ hộb, khoảnh khắc thì viết thành khoảng khắk, dãy phố viết thành zãy phố, dậu sắt thì viết sai thành zậu sắt, giọng kim thì viết sai thành jọng kim, từ không thì chỉ viết thành kh^ (sao em kh^)... Chẳng lẽ cái lối làm hỏng Tiếng Việt này là sáng tạo ngôn ngữ, là sáng tạo chữ ư?

Cũng theo Hoàng Hưng, việc Dương Tường hay đưa tiếng nước ngoài vào thơ Việt của ông là một bước tiến mới của thơ như sau: “Kể cả yếu tố tiếng nước ngoài ông thường chêm vào giữa Tiếng Việt, có thể là một cách đẩy tình tự thơ vào viễn cảnh nhân bản phổ quát”. Cứ đà này, thiên hạ rồi sẽ bắt chước cho đầy tiếng Ma-rốc, tiếng Công-gô vào giữa tiếng Việt trong thơ, thì đó chắc là sáng tạo chữ, sáng tạo ngôn ngữ Việt hay ho nhất đấy? Hoàng Hưng chú thích ngụy biện rằng vì Dương Tường là dịch giả nổi tiếng uyên bác, nên việc ông chêm tiếng nước ngoài vào thơ Việt của mình là chỉ tăng thêm phần “nhân bản phổ quát”, tức là thế giới tính của thơ mà thôi! Than ôi, ông cha ta ngót cả nghìn năm từ thời Hàn Thuyên đã tìm mọi cách thoát khỏi tâm thức Hán, văn tự Hán trong văn chương để thành tâm thức Việt, văn tự Nôm mới có Truyện Kiều, Chinh Phụ Ngâm, Cung Oán ngâm khúc. Nay nhóm Hoàng Hưng - Dương Tường vì mục đích “cách tân thi ca” đang làm ngược lại hành trình thi ca Việt ngữ là toan Pháp hóa, Anh hóa ngôn ngữ thơ Việt thì còn gì là thơ Việt nữa!

Trong thơ Dương Tường mà Hoàng Hưng trích ra, ta thấy câu có nghĩa nằm ngoài ý đồ “phi ngữ nghĩa” lại thường là những câu rất tục tĩu như sau: “x-em , x-em (phải đọc lên thành “con âm” là sờ em!) hay “Dương Tường trên mái” (không thể hiểu là mái nhà mà ngữ nghĩa ở câu này phải hiểu “mái” này là “trống mái”!). Hay những câu nhơ nhớp như sau: “Tôi năng jặt lòng mình như / đàn bà tháng tội jặt trăng”, “Đèn đường / mủ đêm”, “ Khe vú hở ra rất trắng”, “mùi gạch non một mùi nách đàn bà”...

Với những “câu thơ” trích dẫn trên và một số dẫn giải của chúng tôi về “đường lối phi ngữ nghĩa” của nhóm Dương Tường - Hoàng Hưng, thiết tưởng không cần phải nhiều lời, chúng ta có thể tự kết luận rằng thứ “thơ” như thế này là một cách hữu hiệu để giết chết tiếng Việt, để giết chết thơ hay là sáng tạo tiếng Việt, sáng tạo và cứu sống thơ?

Thành phố Hồ Chí Minh 7/1/2005
Đăng nhập để trả lời
0
Thân ái!
tôi có đọc bài về thơ trên, vì thời gian có hạn nên chỉ bình luận ngắn gọn thế này:
"Thơ như thế thì DỞ HƠI ĂN CÁM LỢN"
cảm ƠN CÁC BẠN ĐÃ XEM QUA
Đăng nhập để trả lời
0
[:D][:D][:D][:D]

Ối giời đất ơi, thơ mới chả phú. Nhưng mà món này có mới đâu. Bác Dương Tường này đã từng lôi đám thơ này ra trình làng cách đây cũng lâu lâu rồi, hồi bác ấy in chung với Bùi Chí Vinh một tập thơ. SH thì không biết gì nhiều về thơ ca nhưng mấy câu thơ này "kinh dị" quá nên không thể quên được, cũng từa tựa như hình ảnh khuôn mặt méo mó dị dạng trong bức tranh "Tiếng thét" vậy. Hồi ấy kiểu thơ hoành tráng không giống ai này cũng đã làm nhiều nhà bình thơ gai mắt nóng mặt. Lần này bác DT lại trình diễn lần nữa, hình như muốn lợi dụng tiếng tăm của lối thơ độc đáo này để tạo chỗ đứng cho mình đây. Ở phương Tây chẳng thiếu gì những tác giả cố ý tung ra những tác phẩm chắc chắn sẽ bị chuẩn mực đương thời chê bai, thậm chí bị kiểm duyệt hay cấm, để lấy tiếng, rồi lâu lâu sau đó lại tung ra lần nữa, lần này thì tác phẩm đó lại trở thành "một kho báu bấy lâu thất lạc mới khai quật lại được." Chẳng nói đâu xa, SH cũng mắc lỡm vài lần cho kiểu đi xem trạng lột đó. Chẳng thế mà Fellini đã từng nói:"Kiểm duyệt là hình thức quảng cáo do nhà nước chi trả" đó sao?
Nói chung kiểu thơ quái lạ này chắc cũng gây được vài tiếng tăm theo kiểu ném đá ao bèo, để rồi sau đó chìm nghỉm.
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Để mọi người có một cái nhìn ở nhiều góc độ, xin giới thiệu tiếp 1 bài phỏng vấn của Dương Tường.

Dương Tường
Vật liệu thơ: Không phải con chữ mà là con âm
Lê Hồng Lâm thực hiện



Dương Tường không thuộc loại người “tinh hoa phát tiết ra ngoài”. Ông thuộc nhóm nghệ sĩ “thấp bé nhẹ cân”, gương mặt khắc khổ, cùng “phom” với Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Hoàng Phủ Ngọc Tường, sau này một chút thì có thêm... Ðỗ Trung Quân. Và cũng giống như những nghệ sỹ kể trên, ông là kiểu người “duy mỹ thứ thiệt”, “cầm kỳ thi hoạ”, cái gì cũng rành. Không phải là biết mỗi thứ một chút, mà cái gì cũng biết tới nơi tới chốn, thuộc vào hạng “sành điệu”. Gọi ông bằng danh gì cũng đáng tin cậy: dịch giả, nhà thơ, nhà báo (rõ rồi); nhà phê bình hội hoạ, sân khấu, văn chương, âm nhạc, điện ảnh (không nhiều, nhưng những gì ông viết đều đáng “đồng tiền bát gạo”)...; chưa kể ông vẽ cũng ra trò!

Ông lại được tiếng là ham chơi, giao lưu rộng, từ bạn văn nghệ sĩ trong nước đến bạn ngoài nước, từ đám bạn già thân thiết tóc bạc da mồi mấy chục năm trời cùng nhau “lên bờ xuống ruộng” đến bọn trẻ đầu xanh mới nhập vào đường chữ nghĩa, vẽ vời.

Suốt cả thời tuổi trẻ và cho tận tới bây giờ, Dương Tường dành nhiều sức lực và tâm huyết cho việc chuyển dịch những tác phẩm văn chương lớn của thế giới ra tiếng Việt bằng hai thứ ngoại ngữ “cao thủ” là tiếng Anh và tiếng Pháp như Cuốn theo chiều gió, Anna Karenina, Ðồi gió hú, Những con đường xứ Flandres, Bức thư của người đàn bà không quen, Zorba - Tay chơi Hy Lạp, Người dưng, Ðất dữ, Cội rễ, Cái trống thiếc... rồi nhiều vở kịch của Shakespeare, Henrik Ibsen... Giữa các “quãng dừng” khó nhọc của công việc chuyển ngữ, Dương Tường sống với cõi thơ của riêng mình, mà nói như ông là “ăn nằm” với con chữ để tạo ra một dòng thơ cách tân rất “hậu hiện đại” từ giữa những năm 60, cùng với những người bạn thơ cùng chí hướng khác. Tuy nhiên, vì nhiều lý do khác nhau mà mãi cho đến bây giờ nhà thơ Dương Tường mới thực sự giới thiệu trọn vẹn chân dung thi sĩ của mình qua tập thơ riêng... đầu tay vừa xuất bản: Mea Culpa và những bài khác (NXB Hải Phòng 2005).

Một ngày cuối đông, trên ban công của một quán cà phê nhìn xuống phố chiều, Dương Tường sống lại những ký ức thơ của mình qua tập thơ mới in còn “rưng rưng” mùi mực!

Ông đã từng là “đồng tác giả” [1] của cả vạn trang in, là tác giả của cả ngàn trang sách viết về người khác. Cái tên Dương Tường cũng đã quá quen thuộc với nhiều lớp bạn đọc. Nhưng tập thơ riêng đầu tay mỏng mảnh in lần này hình như vẫn đem đến cho ông một cảm xúc khác hẳn?

Ðúng vậy. Tôi coi tập thơ lần này như một tự tuyển đầu tiên của tôi trong 50 năm làm thơ. Cảm xúc trong tôi vui buồn lẫn lộn. Tôi vui và bằng lòng vì ít nhất, tập thơ Mea Culpa và những bài khác cuối cùng cũng ra đời trọn vẹn và tạo ra được một gương mặt Dương Tường mà trước đây người ta chỉ thấy loáng thoáng. Và tôi buồn pha lẫn chút tiếc nuối vì nếu tập thơ này ra đời sớm hơn, đúng thời điểm mình viết ra thì chắc sẽ nhận được những “feed back” (phản hồi) để nuôi và phát triển tiếp hướng đi của mình. Tôi cũng tin rằng nếu nó ra đúng thời của nó, ít nhất nó cũng có những tác động đến đời sống thơ nói chung và gợi mở cho những thế hệ làm thơ kế tiếp, đặc biệt là thế hệ làm thơ hiện đại sau này. Bây giờ nó ra vào lúc tôi đã hết mạch!

Chả phải là một số nhà thơ trẻ nổi bật bây giờ vẫn chịu ảnh hưởng nhiều từ thứ thơ “ngôn ngữ”, thơ “làm chữ” của ông, của Trần Dần, của Lê Ðạt, Ðặng Ðình Hưng đấy thôi? Cũng như cái gọi là “hậu hiện đại” mà người ta bàn nhiều bây giờ cũng đã có trong thơ của các ông từ những năm 60, 70?

Thực ra những cái mà chúng tôi làm trước đây còn đi trước những cái hậu hiện đại mà người ta bàn bây giờ. Có điều lúc đó chúng tôi không làm “hậu hiện đại” một cách hữu thức, có nghĩa chúng tôi không tuyên ngôn rằng mình đang làm “hậu hiện đại”. Từ những bức xúc của nội tâm và thực tại xã hội nó bật ra thành một dòng văn chương như thế, còn chuyện đặt tên cho nó là “hậu hiện đại” hay gì gì nữa là công việc sau đó của các nhà phê bình, lý luận. Chỉ tiếc nó bị đứt mạch ngay từ thời điểm đó.

Nhưng trong một cuộc trao đổi có tên là “Ðối thoại ngẫu nhiên” gần đây của hai nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo và Nguyễn Thuỵ Kha về dòng thơ cách tân của các ông, Nguyễn Trọng Tạo nhận định rằng “Dương Tường làm thơ cách tân theo kiểu Tây, nhưng kiểu Tây ở đây cũng đã hơi cũ, cũ đối với Tây”. Còn Nguyễn Thuỵ Kha thì cho rằng “Các ông cách tân con chữ nhưng lại sử dụng một thế đóng” và gọi đó là “Sự bế tắc của các nhà thơ cách tân Việt Nam”?

Tôi không bình luận về nhận định này!

Tại sao?

Tôi tôn trọng tự do nhận định, tự do khen, chê của mọi người, có điều đây là những “feed back” không cùng “kênh”!

Vậy thì những feed back “cùng kênh” nhé. Trong lời bạt của tập thơ này có tiêu đề là “Ðường Dương Tường nghiêng” của nhà thơ Hoàng Hưng, sau phần diễn giải việc nỗ lực phát huy “hiệu quả tổng lực” của mọi yếu tố cấu thành khả hữu của bài thơ trong thi pháp của ông, Hoàng Hưng đúc kết lại rằng: “Tôi cũng tin rằng, với hay không với “thi pháp âm bồi”, nhưng chắc chắn là với giọng điệu riêng, Dương Tường đã cho người yêu thơ những bài thơ mà hiệu quả âm nhạc, tạo hình là một với sức mạnh cảm xúc, tình cảm, ý tưởng, không tách bạch được đâu là “âm”, đâu là “nghĩa”, đâu là “hình thức”, đâu là “nội dung”. Ðủ để ghi tên một Dương Tường trong số các nhà thơ đóng góp vào sự phát triển thơ hiện đại Việt Nam”. Vậy thì một lần nữa, mong ông diễn giải rõ hơn ý Hoàng Hưng đã nói, cái gọi là “thi pháp âm bồi”, là sự phối hợp để tạo ra “hiệu quả tổng lực” giữa thơ với âm nhạc, tạo hình...?

Tôi rất tâm đắc với một phát hiểu của nhà thơ Pháp Paul Verlaine: Thơ trước hết phải có tính nhạc (De la musique avant toute chose). Quan tâm hàng đầu của tôi khi làm thơ là luôn phải có tính nhạc. Ở tôi, thơ và nhạc luôn hoà quyện với nhau. Thường những tiêu đề thơ của tôi cũng mang tính nhạc như Romance 1, 2, 3...hay Serenade 1, 2, 3... hoặc những bài thơ tôi viết có cấu trúc của một bản giao hưởng 4 chương hoặc một tổ khúc giao hưởng (Mea Culpa là một tổ khúc giao hưởng 7 chương).

Quan niệm của tôi khi làm thơ là “làm chữ” và hệ quả của nó là “làm âm”. Vậy thì phải làm sao để khai thác được thành tố âm của từ để nó phát huy được sức gợi, gợi tình, gợi hình... Có lần trả lời phỏng vấn về điều này tôi đã nói: Vật liệu chính của thơ tôi không phải là con chữ mà là con âm. Có lẽ điều phân biệt giữa các bạn thơ khác và tôi là họ làm việc ngôn ngữ trên chiều “biểu nghĩa”, còn tôi làm việc ngôn ngữ trên chiều “năng nghĩa”. Chiều “năng nghĩa” có thể hiểu như việc nó chưa định hình và vẫn đang trong quá trình tự hình thành nghĩa, thậm chí không có trong từ điển nhưng khi đọc người ta vẫn hình dung ra được bằng cách cảm nhận. Và từ cái cảm của thính giác đó sẽ chuyển đến cái cảm của tâm thức.

Nói cách khác ở thơ các bạn đó là mặt chữ nhìn “thẳng”, còn tôi là ở mặt chữ nhìn “nghiêng”. Tôi nghĩ sức gợi của thơ mình nằm ở “mặt chênh” đó, nó nảy lên một cái gì giống như âm bồi (son harmonique) trong âm nhạc vậy. Thi pháp âm bồi này được thể hiện rất rõ trong các bài Noel 1, 2 và Chợt thu 2.
(Ông dẫn luôn bài “Chợt thu 2”): Chiều se sẽ hương/ Vườn se sẽ sương/ Ðường se sẽ quạnh/ Trời se sẽ lạnh/ Người se sẽ buồn. Cái cụm từ “se sẽ” trong mỗi câu thơ này làm nảy lên cái âm bồi “se se” gợi lên cái lạnh đầu thu trong heo may.

Cũng chính bởi thi pháp âm bồi này mà nhiều bài thơ của ông tự thân đã là một bản nhạc. Và một số bài khi được Phú Quang phổ thành nhạc như Tình khúc 24 và Dương cầm lạnh (từ hai bài Serenade 1 và 3) dường như không cần phải dụng công nhiều lắm?

Ðiều ấy thì tôi không biết, nhưng bản thân tôi khi viết bài thơ này thực sự là một sự “hành xác”. Cái âm hưởng “đường dương cầm” nó luẩn quẩn, ám ảnh trong tôi cả tháng trời mà không sao ra được, tự nhiên trong một buổi chiều mưa, câu thơ tự nhiên bật ra “Chờ em đường dương cầm mưa” và tạo thành hình hài cho bài thơ. Tình khúc 24 thì ra đời nhanh hơn, bởi cảm xúc của bài này gắn với một con số kỷ niệm của riêng tôi.

Vậy còn cách phá chính tả thông thường trong một số bài thơ, điển hình như bài Khoảnh khăk?

Cách phá chính tả đó tôi học từ nhà thơ Mỹ E. Cummings mà tôi rất thích. Khi sử dụng chính tả thông dụng không giải toả được hết ức chế trong mình và muốn vượt thoát ra mọi khuôn khổ, nhà thơ không những có ngữ pháp của riêng mình mà có thể có chính tả riêng.

Cách phá chính tả trong bài Khoảnh khăk cũng bắt nguồn từ tâm trạng ức chế nhiều bề và muốn vượt ra khỏi sự ngột ngạt của thứ văn minh đồ hộp đang lấn át dần dần vẻ đẹp của thiên nhiên, tự nhiên.

(Ông lại dẫn thơ: khoảnh khăk/ le lói/ chân mây mày mạy/ chợt đỏ ệk/ những câu thơ xác ướp/ ái tình đóng hộb/ ôi chao văn minh đồ hộb...)

Ông cũng từng nói rằng những thể nghiệm về thơ “âm bồi” và thơ “đồ hoạ” của ông có ảnh hưởng nhiều từ thơ của Hồ Xuân Hương lẫn Guillaume Apollinaire?

Tôi học ở bà cố tổ Hồ Xuân Hương rất nhiều, bà ấy “mô đéc” lắm, đặc biệt là thi pháp âm bồi. Ðiển hình là câu thơ trong bài Hang cắc cớ: “Ðứng chéo trông theo cảnh hát heo”. Âm “chéo” này ám tôi trong rất nhiều bài, thậm chí cả bài thơ tôi viết bằng tiếng Anh mà sau này tôi tự dịch ra tiếng Việt là “A mơ ri cơ”

Tôi nhìn nước Mỹ
qua mềm mại em phi lí chéo
qua phụ khoa em hơ hớ chéo
qua nhục dục em ngao ngán chéo
qua thân tình em ngạo ngược chéo
qua năng động em vô vọng chéo
qua nụ bè he em bối rối chéo


Còn thơ của G. Apollinaire mở ra cho tôi nhiều thứ, đó là khả năng đồ hình hoá của thơ và từ đó đi đến quan niệm: có thể tạo ra một thể loại thơ gọi là thơ thị giác. Tôi đã thể nghiệm một loạt những thứ “thơ ngoài lời” như các tập Mắt, Trang, Ngày và cuối cùng thấy ưng ý nhất với tập Ðàn (NXB Trẻ năm 2003). Thời điểm đó, Trần Dần cũng làm mấy tập Thơ không lời và Mây không lời. Sau này tôi cũng bắt gặp thứ thơ đồ hoạ này trong một số nhà thơ tiên phong của Tây Ban Nha và châu Mỹ La Tinh (điển hình là tập Mouvements - Chuyển động của nhà thơ Bỉ Henri Michanx).

Vẫn chưa hết, ông còn làm thơ bằng tiếng Anh, tiếng Pháp và đã in nhiều ở nước ngoài. Tôi ngạc nhiên lắm, thưa ông Dương Tường! [2]

Thực ra những cách tân với thơ, tôi học hỏi rất nhiều từ những người đi trước, những người bạn cùng chí hướng và những bậc thầy từ bên ngoài. Tôi nghĩ chúng ta cần học không ngừng, học người xưa, học người cùng thời, học trong nước, học nước ngoài. Học không phải là bắt chước mà là vận dụng những cái hay, cái mới sao cho, qua métabolisme (chuyển hoá, hiểu như một quá trình sinh học) của bản ngã, nó trở thành một cái gì của chính mình. Quá trình làm việc với chữ với âm của tôi đều đến một cách tâm thành chứ không hề muốn khoe chữ hay khoe khoang kiến thức gì cả.

Tôi có khoảng 30 bài thơ viết trực tiếp bằng tiếng Anh hoặc tiếng Pháp. Ðó là những trường hợp mà hoàn cảnh và môi trường đặc biệt khi đó khiến cảm xúc đến với tôi bằng những ngôn ngữ đó và nó bật ra một cách tự nhiên như vậy thôi. Không chỉ là tạo hình hay ngôn ngữ thôi đâu, mà đôi khi nó còn đến từ trong tâm thức. Nhiều bài sau này tôi “đánh vật” mãi mà không thể dịch được sang tiếng Việt. Tôi nghiệm ra rằng, nhà thơ muốn tạo ra được một cái gì đấy thực sự của mình thì phải “ăn nằm” với thứ chữ ấy!

Như bài thơ chỉ một câu mà giống như một tuyên ngôn nghệ thuật của ông Tôi đứng về phe nước mắt (Ðể ghi trên mộ chí sau này)? Ông đã phải “ăn nằm” với chữ, với đời bao lâu để có được câu thơ làm “của để dành” này?

Trường hợp này lại khác, không liên quan đến chuyện “ăn nằm” với chữ. Có lẽ nó thuộc phạm trù tâm linh. Thoạt đầu, đó là một bài thơ dài hơn thế nhiều, sau rồi những suy tư vật vã, những nung nấu khát khao, cuối cùng, qua cái nôi-cất-tâm-linh, kết đọng lại thành sáu giọt chữ: Tôi Ðứng Về Phe Nước Mắt. Vậy thôi.

Ông quả là có một “Tinh thần thế giới” [3] khi gần đây rất nhiều nhà văn nổi tiếng cũng có cùng sự đồng cảm này, như nhà văn áo Elfriede Jelinek đoạt giải Nobel Văn học năm nay có phát biểu rằng “Văn học không đứng về phía kẻ mạnh”, hay nhà văn Nam Phi J.M. Coetzee đoạt giải Nobel năm ngoái cùng thường hướng ngòi bút của mình về phía những thân phận bị ruồng bỏ, những kẻ ngoài lề?

Họ cũng là những người đứng về phe nước mắt!



--------------------------------------------------------------------------------
[1]Quan niệm về dịch thuật văn chương, ông Dương Tường có nói rằng “một bản dịch lý tưởng phải là một tác phẩm trong đó người dịch là đồng tác giả”.
[2]Bắt chước từ tiêu đề một bài viết về Dương Tường của nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên “Tôi lạ lắm ông Dương Tường”.
[3]“Tinh thần thế giới” là câu “slogan” của trang web văn học eVăn (www.evan.com.vn)

Nguồn: Sinh viên Việt Nam, số Tết Ất Dậu
Đăng nhập để trả lời
0
GIỮ GÌN HỒN THIÊNG TIẾNG VIỆT
Hãy tấn công vào những ngòi-bút-đen!
10:51' 01/12/2004 (GMT+7)
ANTHONY HO (Oslo - Norway)
Theo Nguoivienxu

Xa quê nhà khá lâu, tôi hay có những lúc cô đơn, chiếc máy vi tính trên bàn làm việc trở thành người bạn thân từ bao giờ. Tôi hay lên Internet để tìm kiếm một chút Việt Nam. Tôi, cũng như mọi người đều biết internet là cái không gian kỹ thuật số khá "bát nháo"!

Nhưng biết làm sao được, khi mà ta muốn nhìn thấy một bức ảnh quê hương, một giọng nói quê nhà, hay những dòng chữ Việt, thông tin Việt... Cho nên cái PC vẫn là thứ không thể thiếu. Trong những lúc lang thang tìm Việt Nam trên net như vậy, tôi không ít lần giật thót mình khi "lạc" vào một số mê cung, mê hồn trận chữ nghĩa.

Thú thật, xa nhà, muốn tìm chút bóng dáng quê hương thì lại "xui xẻo" rớt vô những "cái hố thăm thẳm" của kiểu văn chương xa lạ, thô tục, khó hiểu. Tôi không vơ đũa cả nắm, nhưng một số website của người Việt chúng ta ở hải ngoại, thường xuất hiện loại "văn chương" kinh khủng này, dưới danh nghĩa: tìm tòi, cải cách, hiện đại... đại loại như: "Mục đích chủ yếu của (...) là nhằm góp phần xây dựng một khối Thịnh Vượng Chung của văn học nghệ thuật Việt Nam, bất chấp những dị biệt về địa lý và chính trị, mọi người có thể gặp gỡ nhau trong nỗ lực tìm tòi và thử nghiệm để trả công việc sáng tác trở về đúng nguyên nghĩa của nó: làm ra cái mới..." (!?).

Sau những lời "cao sang" đại loại như vậy, người đọc sẽ gặp những "vần thơ" ngứa mắt như (xin chú thích: trong bài viết này, vì tôn trọng độc giả báo NVX, tôi xin viết tắt những từ mà trong các bài thơ không thèm viết tắt):

- ĐM mày, ĐM làm, ĐM chi, ĐM đó?
- ĐM dạ, ĐM thưa, ĐM tôi, ĐM đứng

(Đối thoại tù mù )

Hay những câu "thơ" kinh hồn sau đây (vì giữ phép lịch sự với người đọc, tôi xin viết tắt nhiều chữ trong đoạn trích):

Hắn muốn làm tình với N.T.T.H. - Hắn tàn bạo điều đó
Hắn muốn hiếp L.T.M.Y - Hắn thèm muốn điều đó
Hắn không n. trước P.T.V.A. - Hắn khẳng định điều đó
Hắn yêu L.H.L. – Hắn mãi tôn thờ điều đó
Hắn sợ hãi lỗ n. của V.T.L. - Hắn khiếp hãi điều đó
Nhân loại chui ra từ háng - Hắn quả quyết điều đó
Dân tộc Việt là một dân tộc mê l. - Hắn xác tín điều đó

(Lỗ thủng lịch sử)

Ủa, sao lại có loại văn chương quá tự nhiên thoải mái đến vậy? Nếu gọi đó là thơ thì tôi nghĩ loại “thơ” này có rất nhiều ở các bến xe, chợ cá! Mà tiếng Việt dùng cho chợ búa này có gì đẹp đâu để đưa nó thành thơ? Thơ ở các web này không chỉ thô tục mà còn phạm vào chỗ nhạy bén, cấm kỵ của những người Việt biết tôn trọng tiếng mẹ đẻ, như dân gian ta có câu "chửi cha không bằng pha tiếng".

Người đẹp ngớ ngẩn ngủ với tôi ngày xanh hôm trước; giờ mơ thằng "bụng phợ", đ. to hơn tôi, có nét cười gượng gạo _ Thằng này lấy người phụ nữ da sần sùi, chân cong, dẫn theo cặp ngực nhỏ...

(Phờ phạc với một người không phải là sony )

Chưa kể tới những chữ thô tục, trong đoạn "thơ" trên, hai chữ "bụng phợ" được tác giả nói ngọng theo giọng Bình Định để chỉ "bụng phệ"! Được biết, qua một số "bài thơ" khác cũng của tác giả này, thì "nhà thơ" này đang sử dụng "biện pháp tu từ" là nói ngọng nói nghịu trong thơ, kiểu như "xáo chộn chong ngày" (xáo trộn trong ngày). Trong khi không ít người Việt xa xứ như tôi thèm nhớ tiếng mẹ đẻ thì có người được gọi là nhà thơ lại đang tâm bóp méo tiếng Việt, vậy mà vẫn được một số người vỗ tay khen ngợi, mới lạ!

Cũng bóp méo tiếng Việt, một tác giả khác viết:

trong bóng tối thì thầm
tôimơnmananhmơnmantôimơnmananh

((N)ép)

Ngay cái tựa bài: "(N)ép" cũng đã là tiếng Việt không có trong bất kỳ cuốn từ điển nào! Thứ tiếng Việt thật lạ lùng và vô nghĩa như thế lại được gọi là thơ sao!

Tôi đã từng đôi lần về nước. Thú thật có những điều tôi vẫn không chấp nhận được ở nước nhà: như tệ nạn xã hội đầy dẫy, ăn mày ăn xin khắp nơi... nhưng viết như thế này để mà "đánh đồng" gom chung một giỏ là: "Người con gái Việt Nam thời bình" (tên bài thơ) thì tôi thấy tác giả thật là quá đáng, quá coi thường nhân phẩm phụ nữ VN.

Giữa hai cánh tay, cặp đùi khẳng
không một cọng lông
nhưng um khét mùi cỏ cháy
ông quắp lấy em
gọn bâng như ông ngoại bế em đặt vào giường thuở em
lên năm lên bẩy mỗi khi ham chơi ngủ quên ngoài sân trước.
Em cố, nhưng không thể buông được hơi thở hắt của mình.

Giữa người đàn ông đến từ một nơi nào rất đỗi xa xăm.
Cát ở đó có trắng như màu da của ông?
Mặt trăng ở đó có vàng như màu tóc của ông?
Nước biển ở đó có xanh như màu mắt của ông?
Nhưng sao tiếng rên của ông cũng giống như tất cả mọi người đàn ông khác khi phủ đè trên tấm thân em.

(Người con gái Việt Nam thời bình )

Chính mắt tôi nhìn thấy những cô gái trẻ trong nước vẫn xúng xính trong bộ áo dài trắng tung tăng đến trường. Phụ nữ trong nước dù nghèo khó và cực khổ đi nữa, đại đa số vẫn giữ sự trong sạch. Có thể bài thơ trên nói về một trường hợp cụ thể nào đó thì còn có thể chấp nhận được, chứ quơ đũa cả nắm như cái tựa bài thì... quả là phỉ báng người phụ nữ VN. Mà với cái tựa bài như thế, tác giả đâu có phân biệt "người con gái Việt Nam" trong bài thơ là ở trong hay ngoài nước? Chẳng lẽ tác giả "quơ" luôn cả những bé gái đang lớn lên trong cộng đồng Việt Nam chúng ta ở hải ngoại? Tôi vẫn còn nhớ như in trong đầu câu hát rất đẹp của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mà những ngày xưa đi học ở Sài Gòn chúng tôi vẫn hát: "Người con gái VN da vàng, yêu quê hương như yêu đồng lúa chín...".

Tôi lại tình cờ đọc được trên một "tạp chí thơ" trên internet những lời kêu gọi kinh khủng dành cho các "nhà thơ": "Minh tinh có rốn đã đành nhưng nhà thơ thì sao? Để kiểm chứng lại sau nhiều thế kỷ dài thơ Việt xin mời các văn hữu hăng hái vén áo tham dự vào số tới của (...), chủ đề: tôi là trung tâm của vũ trụ! Thể thức tham dự: Phải có rốn (và có phương tiện chụp ảnh, xerox, scan v.v...) tự trình bày (sau khi tự phơi bày) và gởi file jpg kèm theo tựa và ghi chú, bình phẩm nếu có. Xin giới hạn trong chủ đề lỗ rốn và đừng lan man sang những lãnh vực khác cho dù lân cận (còn để dành cho những số tới?)".

Chắc miễn bình luận về "lời kêu gọi" quái đản này. Tôi không nghĩ nhà thơ Việt Nam ta, trong và ngoài nước, bây giờ lại có hơi nhiều "nhà" không bình thường như vậy. Trong khi việc nóng bỏng mà cộng đồng người Việt chúng ta ở các nước cần quan tâm là làm sao giữ gìn tiếng Việt không bị mai một đối với thế hệ con cháu, thì liệu việc kêu gọi "cách tân", "hiện đại hoá" hay "ngọng nghịu hoá" tiếng Việt như một vài thí dụ trên đây có phải là cần thiết? Tôi nghĩ thơ là những gì đẹp đẽ, cao quý, đáng trân trọng và rất đổi thiêng liêng.

Tại sao chúng ta lại làm ngơ trước một hiện tượng không bình thường như vậy? Hãy tấn công vào những loại-văn-chương nhơ nhớp đã và đang làm vẩn đục sự thiêng liêng của tiếng Việt chúng ta...


A.H

Đăng nhập để trả lời
0
Chào Zhang,

Trước hết NH cảm ơn Zhang đã góp sức với thư quán.

Về 2 bản tin tức được đăng lại.

Thú thật, NH đọc mà [&amp;:][:&#39;(][:@][:o]...

Các thi sĩ trong 2 bài tin tức nầy chắc....
thần kinh không được bình thường... "giỏi" quá.. thành ra "bị tẩu hỏa nhập ma".[:&#39;(][:@]

Tội nghiệp cho tiếng Việt ! [:(][:(][:(]

Hết ý kiến luôn! [&amp;o]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Chào Zhang,

VX cũng là một người tập làm thơ, tuy chỉ là hạt cát trong biển thơ mênh mông, nhưng thật sự phẩn nộ khi được đọc hai bài bình luận trên nói về những "nhà thơ" Mà VX cho rằng thật không đáng gọi là người thơ chút nào.

Theo cá nhân VX đây chỉ là sự phủ nhận NGÔN NGỮ VÀ NỀN THI CA VIỆT NAM mà thôi họ làm thơ cũng giống như bản nhạc sai vần điệu, và cố tình bôi nhọ nền thi ca Việt Nam nhằm trục lợi về danh tiếng cho cá nhân họ.

Nếu mà làm thơ lọai như họ, dùng ngôn ngữ bừa bãi như vậy, thì không đáng gọi là văn xuôi chặt khúc xuống hàng, thì làm sao gọi là thơ.

Công tâm mà nói, trong thể thơ tự do đã có người hơi lạm dụng ý quá nhiều mà quên đi vần điệu, làm mất đi cái mộng trong thơ đã là điều đáng buồn, nhưng những tay nầy thì VX xin đầu hàng, vì không còn gì bình luận hết.

Rất cám ơn bạn Zhang chúc bạn thật vui.
Ta yêu hạt bụi vướng hài
Ta yêu từng sợi tóc mai phủ chiều
Ta yêu sóng mắt mỹ miều
Vì em giọt nắng cũng nhiều vấn vương...
Đăng nhập để trả lời
0
Hì, chắc chắn đây cũng là thơ rồi, nhưng là "thơ thơ thẩn thẩn làm thơ bẩn", thật đáng tiếc !
what if...
Đăng nhập để trả lời
0
như thế này là một cách hữu hiệu để giết chết tiếng Việt, để giết chết thơ


Thỉnh thoảng có 1 "khứa" khật khật... Cũng làm hao tốn giấy mực !
Tiếng Việt không Chết - Thơ Việt không chết. Mà "Khứa" khật khật "DT" này chết.
[sm=z_inv.gif][sm=z_inv.gif][sm=z_inv.gif]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hellomy9

Hì, chắc chắn đây cũng là thơ rồi, nhưng là "thơ thơ thẩn thẩn làm thơ bẩn", thật đáng tiếc !


Đọc xong hai bài nầy, Ct.Ly thấy kinh hồn luôn.

Đang thơ thẩn học làm thơ, mà gặp phải sư phụ như 2 người này, chắc môn sinh..... lẫn trốn luôn quá...... và chắc cũng xin từ giã thơ phú , văn tự để... làm dân cù lần như cũ chắc là thấy hãnh diện hơn???? [8|][&amp;:]

Đúng là " thơ bẩn, chớ không phải thơ thẩn "
Đăng nhập để trả lời
0
Đây đúng là những vần thơ lần đầu được thấy. Tiêu Hữu thanh cũng có ghé qua nhiều diễn đàn thơ văn, cũng đọc qua khá nhiều thơ của những người yêu thơ trong và ngòai nước viết nhưng may mắn là chưa bị đọc những bải thơ kiểu như thế này.

Thật ra đối với những trang web dành cho những độc giả yêu thơ lâu lâu ngứa bút thì cái chuyện thơ có hay hay không, có đúng thể thơ không, có hợp quy cách không là không quan trọng nhưng chí ít, người Việt Nam viết thơ tiếng Việt thì dù cho có đôi lúc phạm phải những lỗi chính tả nhỏ (do từ nhỏ phải sống ở hải ngọai) là một điều có thể chấp nhận được. Nhưng biến tướng từ ngữ, lạm dụng ngôn ngữ chợ búa đưa vào thơ như vậy thì... không còn lời nào bình luận nữa.

Nghĩ mà thương cho tiếng Việt.
Tảo cung đề phục yết
Tàn đăng diệt hựu minh
Cách song tri dạ vũ
Ba tiêu tiên hữu thanh
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ văn là sáng tạo nghiêm chỉnh của nhà thơ nhà văn, cần được trân trọng dù không đồng ý hay không hiểu. Dương Tường và những người đi mở đường như ông không phải mới bắt đầu làm thơ từ ngày hôm qua. Mỹ quan của họ đã được nun đúc từ lâu rồi, vì thế mà khác mỹ quan của những người thuộc thế hệ nay gọi ông Dương Tường bằng "bác," hay những người "đang thơ thẩn học làm thơ." Bạn có thể khen chê, mua hay không mua những cuốn sách đó, nhưng không ai có quyền quyết định thế nào là thơ và thế nào không phải là thơ. Đến bây giờ vẫn còn nhiều người nói rằng Picasso không biết vẽ khi xem tranh lập thể của ông. Cũng như trước khi thơ tự do trở nên phổ biến ai cũng cho rằng thơ phải có vần mới là thơ. Những nhận định cổ lổ xĩ... Văn nghệ không bao giờ chấp nhận quy ước hay quy luật.

Tôi đọc mấy câu thơ trích trong những bài phê bình trên, và nhận thức ngay được một điều khá mới với tôi: dường như "đơn vị thơ" bây giờ không còn là "bài thơ," hay "câu thơ" nữa, mà là "chữ thơ." Thí dụ, ta vẫn nói "Đó là bài thơ/câu thơ tôi thích nhất." Mai đây, có lẽ ta sẽ nói "Đó là chữ thơ thôi thích nhất." Những cách viết "hộb" hay "ệk" cũng rất mới và lý thú (đối với tôi).

(Một điểm nữa, tôi cho rằng vì quá khứ Nhân Văn Giai Phẫm của ông Dương Tường, một hai bài viết trên đây "đánh" ông Dương Tường vì ý tưởng chính trị hơn là ý tưởng văn học của ông.)
Thư trung hữu mỹ nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Những cách viết "hộb" hay "ệk" cũng rất mới và lý thú (đối với tôi).


Lối viết biến chữ này gọi là "quái chữ" (như người ta sanh ra quái thai) chứ không phải "chữ Thơ" đấy !
!
! !
"Dạ Nguyệt đong đưa ru ngàn lá
Bồi hồi tình tự níu vườn thơ"
tlt

Đăng nhập để trả lời
0
Lại xin kéo ông Picasso ra làm thí dụ. Khi ông bắt đầu vẽ tranh lập thể, có người đã gọi những tác phẩm này là "quái dị." Trong thế giới sinh học, nếu không có "quái thai" thì chẳng bao giờ có tiến hóa. Tiếng Việt là một "sinh" ngữ, vì thế sẽ còn nhiều biến tướng bạn ạ. Nếu ai cũng bảo thủ với chữ Việt như bạn thì có lẽ bây giờ chúng ta còn viết bằng chữ Hán Nôm.
Thư trung hữu mỹ nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Lại xin kéo ông Picasso ra làm thí dụ. Khi ông bắt đầu vẽ tranh lập thể, có người đã gọi những tác phẩm này là "quái dị." Trong thế giới sinh học, nếu không có "quái thai" thì chẳng bao giờ có tiến hóa. Tiếng Việt là một "sinh" ngữ, vì thế sẽ còn nhiều biến tướng bạn ạ. Nếu ai cũng bảo thủ với chữ Việt như bạn thì có lẽ bây giờ chúng ta còn viết bằng chữ Hán Nôm.
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Hội họa và thơ ca không thể lẫn lộn được bạn ạ.Ngay cả khi người ta viết thư pháp(một dạng HỌA của chữ )cũng phải viết sao cho mọi người đọc ra đó là chữ gì.Trong một bức tranh_ nhất là tranh trừu tượng ,tác giả có thể vẽ gì tùy cảm xúc va` người xem cũng hiểu tùy ý theo nhận thức của mình nhưng thơ la.i khác, thơ là chữ ,là nghĩa.Không thể lọai bỏ nhận thức của con người với chữ mà nhà thơ viết ra.
Dương tường viết trong ba`i &lt;&lt; A mơ ri cơ &gt;&gt; :
tôi nhìn nước Mỹ
... qua phụ khoa em hơ hớ...
ai giải thích dùm tôi những "con chữ" này nói gì, hoặc " theo đường lối phi ngữ nghĩa" những " con âm" này gợi lên điều gì?Văn hóa của con người được đúc kết qua sự giáo dục,phải chăng Dương Tường nghĩ mình đã đủ giáo dục để trở thành một người "phi" văn hóa?
Bạn THƯ TRUNG NHÂN có thể yêu thích, ca ngợi Dương Tường, đem cái "quái thai" ma` bạn cho là tiến hóa đó về ngắm nghía chứ tôi không thể nào chịu nổi cái " người mọc đuôi lợn " ma` DT "ăn nằm" với "con âm" sinh ra( Mà sao bạn lại đem cái chính trị vào nơi thư quán này_ nếu không có bạn nhắc khéo thì chắc chẳng ai biết quá khứ Nhân văn giai phẩm của ông DT ).

light
Đăng nhập để trả lời
0
Đành rằng hội họa và thơ văn là khác nhau, nhưng tính sáng tạo và nhu cầu cách tân đều biểu hiện rất rỏ trong cả hai môn này, và trong nghệ thuật nói chung. Khi đọc thư họa, người ta cũng phải "đoán" vài chữ vì người viết họa thư rất hay bỏ nét.

Tôi không có ý thuyết phục quý vị rằng thơ ông Dương Tường là hay (khi chính tôi cũng chưa đọc hết tập thơ ấy). Và tôi cũng không thể giải thích thơ ông ta cho quý vị (cái này thuộc về cảm nhận của cá nhân). Quan điểm của tôi ở đây là chúng ta không có quyền quyết định cái gì là thơ và không phải là thơ, dù nó dung tục hay ngớ ngẩn, dù tưởng chừng như quái thai hay lập dị. Nên nhớ trên cơ sở pháp lý, người quái thai vẫn được coi là người và có đủ quyền làm người. Tôi cũng thấy chẳng mấy người hiểu "thuyết tương đối" của Einstein, nhưng không thấy ai nói ông "lẩn thẩn."

Ngày xưa đi học, tôi đã nghe người ta gạt bỏ thơ Nguyển Bính, Hàn Mặc Tử, vv, vì chúng ủy mị, bi lụy. Bây giờ thấy bán nơi nơi. Phương Tây thì sách của DH Lawrence và Sade có thời bị gọi là nhảm nhí. Bây giờ người ta mở những lớp nghiên cứu tác phẩm của họ trong Đại Học.

Lão Tử định nghĩa "Đạo" như sau: Đạo dĩ đạo, vô thường đạo. Thơ cũng thế, nếu có thể quy định, hay giải thích được thế nào là thơ, thì thơ không còn là thơ. Đừng yêu thơ ông Dương Tường, nhưng đừng từ chối quyền làm thơ theo ý của ông, và đừng liều lĩnh bảo rằng thơ của ông không phải là thơ.
Thư trung hữu mỹ nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Xin được góp ý cùng bạn Thư Trung Nhân,

Lão Tử không hề định nghĩa "Đạo" như sau: Đạo dĩ đạo, vô thường đạo. Có lẽ bạn nhầm. Câu đầu tiên trong tác phẩm Đạo Đức Kinh là:

Đạo khả đạo phi thường đạo
Danh khả danh phi thường danh.

Đại khái là “Đạo” thì không thể định nghĩa được !
Đăng nhập để trả lời
0
Anh zhang rất đúng. Tôi dịch ngược từ tiếng Việt sang tiếng Hán. Nhưng ý của câu đầu trong Đạo Đức Kinh là như anh nói (phần chữ đậm). Tôi chỉ muốn mượn cách nói đó để áp dụng vào thơ.

Xin cảm ơn anh chỉ điểm.
Thư trung hữu mỹ nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ có người làm hay, có người làm không hay... nhưng còn được gọi là thơ.
Còn mấy minh họa trên của mấy dị nhân kia thì dứt khóat không phải là thơ, mà là cách dùng chữ nhăng nhít, bậy bạ... làm hỏng cả ý nghĩa đẹp đẽ của thơ, và làm nghèo nàn đi tiếng Việt.
Một mùa thu anh đứng trong mưa chờ em
Lá rơi vàng ngoài sân...
Đăng nhập để trả lời
0
MaThi sống lưu vong trên 24 năm, nhưng MT chưa bao giờ quên cái vốn tiếng Việt của mình. Bởi vì MT rất quý tiếng nước tôi. Nhờ những trang Web mà MT được học hỏi và tu chỉnh thêm vốn liếng của mình. Nhưng đến khi MaThi đọc những "tác phẩm" này thì MT mới hiểu sự mạ lị ngôn ngữ là gì. Nói một cách khác, hay là để MaThi đưa ra một sáng tác mới; thay vì gọi những cái quái thai ấy là "tác phẩm văn học" chúng ta hảy xài cụm từ mới "tác phẩn vào văn học".

Thơ là gì?
Thơ là những dòng văn được viết theo một cấu trúc thể lọai mà xã hội hiện hành chấp nhận. Nó cũng có tính chất "luân lý" xã hội của chính nó, do đó thơ được triển khai theo tiến trình của xã hội và phong tục tập quán của dân tộc xử dụng ngôn ngữ ấy. Thơ, những giòng văn này, được diễn đạt cô đọng và xúc tích hơn thể văn bình thường; nó có thể mang một hay nhiều ý để diễn đạt "sự sống trong khung cảnh của thời gian và không gian" --- Giải thích theo sách giáo khoa văn chương được trình dạy tại các trường đại học hoa kỳ cho thơ Anh ngữ. Ma Thi chỉ cố dịch, và gom cô đọng lại định nghĩa của thơ mà thôi, hy vọng không thiếu sót nhiều. Nhưng chúng ta cũng đủ thấy cái quái thai trên không phải là Thơ; bởi vì nó không diễn đạt được cái căn bản của Thi Ca.

Chúng ta khao khát những sáng tác mới. Vâng, tất cả chúng ta đều muốn có thêm những sáng tác thể lọai mới, để làm phong phú thêm cho nền văn học Việt Nam. Nhưng than ôi! một sự thối hóa quá phủ phàng.

Không thể đem so sánh được với tác phẩm tranh, với lối xử dụng màu chủ là xanh chỏi với đỏ của P. Không thể đem so sánh với tranh có nền màu chủ là màu vàng của R. MaThi không muốn nhắc tới tên của hai danh họa trên vì chỉ bôi nhọ thêm cho họ mà thôi.

Cái lối đồi trụy văn học kiểu mới này, phải đem so sánh với những sáng tác sư đạo khùng trên thế giới. Không ai cấm kẻ khùng vẽ rồng, vẽ rắn...

Than ôi.
Anh hồn MA vất vưởng
Em hình hài kiêu sa
Không vì em hửu thể
Muôn kiếp anh làm MA
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi có người cứ tưởng hễ "khật khùng" là trở thành Bùi Giáng được sao. Nhưng gì thì gì, chân lý cuối cùng cũng sẽ được chứng minh thôi.

Mình không phê phán quan điểm cá nhân của các nhà nhơ đó nhưng chỉ muốn nói rằng bác Bùi Giáng không phải khật khùng đâu mà thơ của bác dù bộc phát vẫn rất hồn nhiên.

Dạ thưa xứ Huế bây giờ,
Núi Ngự vẫn đứng bên bờ sông Hương.
Đăng nhập để trả lời
0
thấy mấy người bình thơ mt thấy tim mình đau nhói..những câu thơ tầm phào thì nghe làm gì...dùng những từ ngữ trần tục chỉ làm cho tâm hồn của họ bỉ han rỉ mà thôi chúng ta cần hướng tới cái đẹp ...thơ là tiếng nói tình cảm.trí tuệ của con người. tiếng việt rất phong phú biểu đạt mọi sắc thái tình cảm: buồn vui, thương nhớ....tiếng việt mặn mà , tha thiết thương mến, giàu có không bao giờ cạn:
trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng
cao quý thâm trầm rực rỡ vui tươi.
tiếng việt rung rinh nhịp đập trái tim người.
như tiếng sáo, như dây đàn,máu nhỏ.
buồm lộng gió xô mái về trúc nhớ.
tháo cũi sổ lồng vời vợi cánh chim bay.
tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay.
tiếng trong trẻo như hồn đấti việt.
mỗi sớm dậy nghe bốn bề tha thiết
người qua đường chung tiếng việt cùng tôi.
như vị muối chung lòng biển mặn.
như dòng sông mến chảy muôn đời

lưu quang vũ

.
Đăng nhập để trả lời
0
Ừm, những thứ ma` các ông ấy viết ra muôn hiểu nó thế nào cũng được chỉ cần thay đổi lại các định nghĩa ! mà với lại có tiêu chuẩn nào dùng để đánh giá xem đấy có phải là thơ hay không đâu. Những gì ma` người được gọi la` nha` thơ ấy viết ra rốt cuộc cũng chỉ là nhũng thứ dồn nén rất lâu trong tâm hồn ông ta, nếu ông ta không viết ra thi` trong lòng lại cảm thấy bứt rứt, khó chịu thì sao? Đây là một nhu cầu của ông ta thì hãy cứ để ông ta viết đi .Một nhu câu` dù thấp kém nhất thì vẫn phải được đáp ứng kia ma`. Là thơ hay không là thơ diều ấy chưa chắc chỉ cần dựa vào những nhà thơ hay những người vẫn tự cho là am hiểu thơ. Một số người am hiểu đó coi nó là thơ nhưng những nguòi khác thì không thì liệu nó có tồn tại như một tác phẩm thơ đúng nghĩa không?
Do vậy theo tôi hãy để tự nó như thế
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-03-28 22:44:57zhang>
Tôi thì cũng quả thật không biết thế nào là thơ, với một vài trích đoạn ở trên thì cũng khó mà nhận xét được, nhưng với tôi khi đọc một bài thơ thì thế nào là thơ? đó hoàn toàn là sự rung cảm mà bài thơ đó tạo ra được cho tôi khi đọc bài thơ đó, nếu nó truyền được vào hồn tôi cái ý thơ mà tác giả gửi gắm thì đối với tôi đó là thơ (không biết đấy có phải là chất thơ không?).đấy là nhận định chủ quan của tôi về thơ nói chung.

còn bây giờ nói về mấy trích đoạn trên kia, khi đọc nó tôi chẳng tìm ra một tí hồn thơ nào trong đó cả, chỉ thấy những âm thanh xủng xoẻng, chan chát, đấy là chưa nói đến sự sáng tạo mới về từ ngữ của tác giả khiến một kẻ ngu như tôi phải ngẫm nghĩ mãi mới hiểu, nói chung tôi thì không biết thế nào là thơ nhưng đứng trên cá nhân tôi mà nhận xét thì đấy hoàn toàn là một mớ chữ nghĩa lủng củng, rối rắm, ngu ngơ và không hiểu được!

Các bạn đã bao giờ bị Streess chưa? còn tôi thì vì áp lực của cuộc sống và công việc mà nhiều khi cũng bị bực bội và căng thẳng mặc dù bình thường tôi là một người lạc quan và vui vẻ... những lúc như thế thường thì tôi phải làm một cái gì đó để trở lại bình thường, thường thì tôi dùng hai cách. thứ nhất là lên xe hơi chạy vòng vòng, đóng hết cửa kính lại và la hét thật to ở trong đó... [:)]
Thứ hai là ngồi vào bàn và viết những gì chợt hiện ra trong đầu, những từ ngữ vô nghĩa, điên loạn, chẳng đâu vào đâu... đến khi bình thường rồi đọc lại mới tự cười thầm rằng tại sao mà mình lại viết ra được những thứ như thế. nay so sánh lại thì những gì tôi viết trong khi bị stress khá giống thơ của ông tác giả kia.[;)]

Bạn TTN so sánh cái mới, cái táo bạo của dòng thơ mới này với tranh của Picaso, cũng có thể là đúng...nhưng nói thật có thể là vì tôi không có khiếu thẩm mỹ nhưng với tranh của ông ta tôi cũng chẳng hề nhận ra được cái cái gì hay cái gì đẹp ở trong đó, trong số tranh của ông ta từng vẽ thì tôi chỉ thấy có mỗi bức vẽ con chim bồ câu hòa bình là đẹp nhất thôi..[8D]

cũng có thể dòng thơ này nó mới quá, nó cách mạng quá, nên tôi không theo kịp chăng? mà không chỉ trong thơ mới đang có cuộc cách mạng này. mà trong văn xuôi cũng đang có một cuộc cách mạng cũng dữ dội không kém các bạn có thể vô trang http://tienve.org để xem thêm về trào lưu mới này hoặc xem qua bài viết có tiêu đề là "sục cặc trước bàn thờ" ở http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=4109&rb=0102&von=0 (ngay cái tiêu đề cũng đủ kinh dị rồi)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-04-18 21:12:00zhang>
25.3.2005
Hà Minh

talawas đang trượt dài sang lĩnh vực “văn chương dâm uế”…


Ce qui trop n’est pas bien
Ngạn ngữ Pháp


talawas đang theo gót Tiền Vệ trở thành một “hậu vệ” không lương chuyên bảo vệ, cổ vũ cho một thứ được ngụy danh là “hậu hiện đại” hoặc “thơ trẻ” (có lẽ cần phải định nghĩa lại về thơ?) [1] . Khởi đầu phong trào “tha hóa văn đàn” là việc đăng bài “Con cặc” của nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc, cũng là một trong những người chủ trương của Tiền Vệ, sau đó là “Cái hĩm có răng” của Trịnh Thanh Thủy, rồi “Âm hộ độc thoại”, v.v., có thể ví như trò chơi tinh nghịch đốt “quả thối” của trẻ em ngày nào, người ta có thể mỉm cười quay mặt đi vì sức thối của những quả thối tý hon này chưa độc hại lắm. Nhưng rồi trên diễn đàn tiếp tục có thêm những màn “tiếp thị” thơ trẻ? Nào là Bùi Chát, Lý Đợi,…, rồi phỏng vấn Buồi Chét, v.v., như những “làn gió thối” từ những “phát rắm liên thanh” báo hiệu một cuộc chạy đuổi bắt với Tào Tháo, và cuối cùng, cái gì đến đã đến, một ngày đẹp trời nào đó, ta thấy một “đống bài tiết” lù lù nằm ngang nhiên giữa mặt “văn đàn” có gắn thương hiệu Kiệt Tấn đàng hoàng, ngang hàng với những cao đàm viễn luận về ngôn ngữ, tư tưởng của các nhà ngôn ngữ học lương thiện, các nhà sử học nghiêm trang hoặc các nhà nghiên cứu về văn hóa, tôn giáo, tư tưởng đứng đắn khác. Tới đây thì chắc nhiều độc giả phải nhăn mặt bịt mũi, [tất nhiên chẳng ai bịt lỗ đít cả] vì sự xú uế đáng kinh ngạc, và điều đáng ngạc nhiên hơn lại là thái độ của chính talawas khi cho phép có những kẻ tự do “phóng uế” lên sân chơi của chính mình đã dầy công kiến tạo.

Kể từ nay cái được [tự] mệnh danh là “hậu hiện đại”, hoặc “thơ trẻ” có Tiền Vệ và talawas “tiền hô hậu ủng” để có thể ngang nhiên “phóng uế” trên văn đàn, ngoài ra còn một đám lâu nhâu hiếu kỳ chạy theo hóng hớt, vác bô, vác chậu để mà hứng cho kỳ được những thứ kinh khủng đang “trào vọt” ra vung vãi, và talawas thì đang trượt dài trên vết xe của Tiền Vệ.

Tiền Vệ dĩ nhiên có vai trò “tiên phong” hơn talawas trên mặt trận “văn chương ô uế” này với tuyên ngôn như sau:

Mục đích chủ yếu của TIỀN VỆ là nhằm góp phần xây dựng một khối Thịnh Vượng Chung của văn học nghệ thuật Việt Nam, nơi, bất chấp những dị biệt về địa lý và chính trị, mọi người có thể gặp gỡ nhau trong nỗ lực tìm tòi và thử nghiệm để trả công việc sáng tác trở về đúng nguyên nghĩa của nó: làm ra cái mới (trích từ website TienVe).

Vâng, xin thưa với các quý ông chủ trương Tiền Vệ, cái mới dĩ nhiên là đáng hoan nghênh nhưng, cái mới phải sạch đẹp, có mỹ cảm, chứ cái mới “cặn bã” có gì đáng phải là mục đích, mỗi ngày tôi “bài tiết” vài lần, và lần nào cũng có “sản phẩm mới”, vậy các ông có thiện chí tiếp nhận sản phẩm bài tiết của tôi không? Dĩ nhiên, tôi sẽ không đóng gói gửi các ông sản phẩm bài tiết “sinh học”, mà tôi sẽ gửi ông những sản phẩm bài tiết “tinh thần” có thể là những đột phá trong khuynh hướng “hậu môn hiện đại”, với những tựa đề giật gân, giật cốt và giật cả …chim nữa như kiểu:

“Tôn ông xóc lọ trông buồn”, “Khe lạc xẻ dọc hai đùi chạy về phía đít?”. Nếu cái mới đồng nghĩa với việc bài tiết ra những thứ đáng kinh sợ như trên, thì quả là quá dễ thưa với quý ông. Và cái “Khối Thịnh Vượng Chung” của các ông chẳng qua là một cái toilet công cộng được chiếu cố bởi một đám người chưa biết đến văn minh “hố xí bệt”. Các ông đang ra sức xuất cảng “cặn bã” từ nước Úc hiền hòa đến Việt Nam và “chế biến” những thứ “phế thải” từ Việt Nam gửi tới, nơi mà người ta khao khát “tự do” vì thế người ta có thể nuốt chửng những thứ “sống xít, thiu thối” của các ông để mà ngộ độc và chết. Bản thân người Úc không làm thế đối với đồng bào của mình.

Trở lại với talawas: quý bạn hãy thử tưởng tượng một hoàn cảnh thế này: Một ngày kia khi bạn đang dạo gót trong một công viên xinh đẹp như vườn Luxembourg chẳng hạn, trên những luống hoa tulip xinh tươi, chợt thấy có thằng bẩn thỉu nhếch nhác, tụt quần ngồi “làm một bãi” ngay trước đầu gió thản nhiên thì thử hỏi bạn ở nên đó để “mục kích sở thị” hay là rút lui lặng lẽ… trong hãi hùng kinh tởm. Diễn đàn talawas được hình dung như một sân chơi, tao nhã, thanh lịch không lẽ lại cứ để có thằng chõ mồm vào “buồi lồn” liên tục, rồi quay ra phóng uế ỉa đái tùm lum thì thử hỏi liệu người tử tế còn dám bén mảng đến sân chơi nữa hay không. Hà Nội ta một thời thiếu toilet, những gã say rượu vỉa hè còn biết lịch sự, nôn ra chữ “cảm ơn”, đái ra chữ “xin lỗi” lên tường Văn Miếu [2] vì chẳng biết bài tiết ở đâu. Đêm giao thừa, những toilet di động ở Bờ Hồ quá tải nước tiểu chảy như sông, hòa tan vào Hồ Gươm lịch sử, đấy là chuyện xứ ta. Còn bây giờ tại xứ sở văn minh “Tây học” ta vẫn lại thấy cảnh ỉa bậy đái bậy xảy ra công khai? Tất nhiên, bài tiết là nhu cầu của mỗi con người, nhưng bài tiết trên “diễn đàn văn học” thì thực sự là… nhầm chỗ. talawas không muốn bị bao vây bởi “tường lửa”, nhưng xin talawas đừng tự xây “tường cứt” cho mình.

talawas rất khắt khe trong việc biên tập, dĩ nhiên, chỉnh trang cách trình bày, sửa lỗi chính tả là việc làm cần thiết. Khi viết bài gửi đăng, không mấy khi người viết không phải đắn đo suy nghĩ về lách, né, tránh “nhát dao mũi kéo” vô tình của ban biên tâp. Nhưng ngược lại, talawas, rất tỏ ra “thoáng đãng” với “loại hình” văn nghệ “dị dạng” mới lạ này. Những “áng nôn” kinh khủng này được ban biên tập talawas rất ưu ái cho đăng “nguyên con” đủ cả đờm dãi, tinh khí, phì phào… và những thứ còn hơn thế nữa. Đây có phải là trò chơi “nói bẩn” để người khác không ăn được cơm? Giun xào, đỉa luộc, cóc nấu đông, chưa ép phê, nhưng nếu tả… “cứt nát có chóp nóng hôi hổi” thì đúng là người “lỳ” nhất cũng phải buông đũa. talawas tiếp tục dọn những món “buồi dái” này thì e rằng chẳng còn mấy ai dám thăm viếng diễn đàn nữa. Trường hợp Vương Văn Quang thì hơi lạ: tạp khúc “Chuyện vặt văn nghệ sỹ” đăng trên Tienve khá hay, ngôn ngữ bỗ bã nhưng không suồng sã, dung tục, vì nó thể hiện cuộc sống, hơi giống văn Nguyễn Huy Thiệp, tuy nhiên nếu cứ sa đà tiếp theo con đường “hậu môn hiện đại” thì tôi e lại được chứng kiến “một thiên tài chưa nổi tiếng đã qua đời”. Còn về Nguyễn Viện, anh đã là ngôi sao sáng trên văn đàn, tuy nhiên, những sáng tác gần đây lại đưa anh về một đường hướng khác. Trần Vũ, một ngôi sao “sadism” siêu hạng, bút lực rất cao siêu trong việc tả chân những sex scene ngay cả những dâm thư chuyên nghiệp phải cúi đầu bái phục. Kiệt Tấn[vô danh hoặc hữu danh?] có muốn sục cặc thì thì cứ việc về nhà đóng cửa mà jerk off, nhưng bố bảo cũng không dám vác cu ra đường mà “sục”, cảnh sát nó bắt được nó đánh cho hỏng người. Đã có nhiều kẻ bệnh hoạn, khoe chim trên tầu xe, phương tiện công cộng, bị bắt nhốt, dĩ nhiên là bị đánh (ngầm) nhiều rồi. Danh ca George Michael đã bị cảnh sát LA bắt vì tội sục cặc trong toilet công cộng. Dĩ nhiên báo chí dùng danh từ chuyên môn là lewd conduct (hành vi đồi bại), Madonna, Janet Jackson, Courtney Love, Anna Nichole Smith… đã từng “khoe ví” không đúng chỗ, cũng chỉ nhận được sự la ó (booing) mà thôi. Có điều trước đó bọn họ đã là những “siêu sao” nên mới dám chơi ngông… cùng mình như vậy.

Đúng, khi đã thành danh rồi thì hãy nên nói ngông: Nguyễn Khuyến hóm hỉnh gọi con buồi là “con buội”, Tú Xương thì chỉ phán Hay khen hèn chê mặc miệng thế/ Giàu tậu khó bán cười bòi ông… Còn Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Nam Cao, Vũ Trọng Phụng… đều là những nhà văn hiện thực nhưng chưa ai lạm dụng ngôn từ một cách quá đáng. Bùi Giáng đã phá cách rất nhiều, nhưng chưa bao giờ sỗ sàng như thế. Nguyễn Huy Thiệp, văng cứt, văng l… ra cũng chỉ là cực chẳng đã, Nguyễn Việt Hà văng “con cặc” ra trong tiểu thuyết Cơ hội của Chúa chỉ có một lần duy nhất và trong văn cảnh rất điển hình, rất phù hợp. Chữ “tục” thực ra cũng có “năm bẩy đường”. Cái tục của bậc văn nhân tài tử thì “đáng yêu” còn cái tục của tiện nhân rất khó “ngửi”: Hoàng Hưng, Dương Tường ít ra cũng đã là những dịch giả có danh, Trần Dần, Lê Đạt, chí ít đã có những tác phẩm nghiêm túc. Và nếu muốn “phá cách” như họ thì anh phải là cái gì đó trước đã.
Với “thơ trẻ” việc xây dựng “thương hiệu” bây giờ đang diễn ra một cách hoàn toàn khác, càng “tục” càng oai, càng “sống sượng” càng gây nhiều chú ý. Nếu cứ theo đà đó, một ngày kia, văn học trẻ, thơ trẻ, tiểu thuyết trẻ thậm chí mỹ thuật trẻ sẽ có một diện mạo ra sao…? Ta hãy tự hỏi, có nên dựng tượng đài cao lớn hình những bãi phân?

talawas đang tự xa rời mục đính văn hóa cao đẹp của mình để trở thành nơi tập hợp những thứ uế tạp chỉ vì muốn được mệnh danh là tiền phong, hiện đại, là điều rất đáng tiếc và không nên làm. Ce qui trop n’est pas bien.


© 2005 talawas


--------------------------------------------------------------------------------
[1]Dĩ nhiên họ không tự nhận là làm thơ, nhưng lại vẫn có nhiều người ngộ nhận đó là “thơ trẻ Sài Gòn”!?
[2]Chuyện có thật: quán rượu anh Vinh (phố Văn Miếu) đối diện Văn Miếu luôn luôn gửi các bệnh nhân “tiểu đường” đến bờ tường Văn Miếu giải quyết “nỗi buồn không của riêng ai”…
Đăng nhập để trả lời
0
Anh zhang, chữ "Tiền Vệ" ở đây anh nghĩ có phải dịch từ chữ avant-garde? Tôi chưa nghe dịch như thế bao giờ nên không chắc.
Thư trung hữu mỹ nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Không, dù tôi không biết tiếng Pháp.

Tiền Vệ nhắc đến trong bài là trang web văn học Tienve.org, chuyên xài thơ dơ, thơ bẩn, toàn đưa những thứ loài người che dưới quần áo hàng mấy ngàn năm nay ra tắm nắng văn chương!!!!!
Đăng nhập để trả lời
0
Chân dung nhà thơ trẻ - họ là ai

- Về bài viết thứ nhất “Phác thảo diện mạo Thơ trẻ TP Sài Gòn"

Phác thảo diện mạo Thơ trẻ TP Sài Gòn, tác giả Từ Thế điểm danh: “Ở TP.HCM tờ eVan gán cho một loạt cây bút Thơ mới trên mạng là "Thơ trẻ Sài Gòn", đó là Lý Đợi, Khúc Duy, Bùi Chát, Khương Hà Bùi, Nguyệt Phạm, Lynh Bacardi (khoảng 30 tuổi), Thanh Xuân… Còn có thể kể thêm hàng loạt cây bút Thơ trẻ ở các diễn đàn khác như Nguyễn Vĩnh Nguyên, Nguyễn Danh Lam, Vương Huy, Phan Bá Thọ, Nguyễn Phong Việt, Ly Hoàng Ly, Trần Lê Sơn Ý, Trần Kiến Quốc, Nguyễn Hữu Hồng Minh… Một danh sách khá dài dễ làm chóng mặt bạn đọc yêu Thơ!”. Ở đây tác giả Từ Thế đã ít nhiều cung cấp chân dung nhà thơ trẻ, tuy chỉ ở dừng lại ở cấp độ điểm danh một số tên tuổi “trẻ” nhưng phần nào cũng đã khái quát được một bộ phận kế thừa những năm gần đây, trong đó, không ít các tác giả trẻ tự nhận là “hậu hiện đại”!

- Về thuật ngữ “hậu hiện đại”

Theo chúng tôi, thuật ngữ này chưa thật rõ ràng và minh bạch, bởi chúng ta đang sống ở thế kỷ XXI - thế kỷ hiện đại với xu hướng toàn cầu hóa, có thể nói không quá đáng rằng, đây là thế kỷ “siêu hiện đại” với nền khoa học kỹ thuật mà cấp độ thông tin chỉ cần một cú “nhấp” con chuột vi tính là đã biết diễn biến trên toàn thế giới. Trải qua một thiên niên kỷ, một thế kỷ mới chỉ có thể gọi là “hiện đại” chứ không có khái niệm “hậu hiện đại” được? (ở đây chúng tôi tạm dùng ngữ nghĩa này), vì trong nền văn chương nước nhà, trải qua từ thời văn học dân gian (truyền miệng, chưa có chữ viết) cho đến cổ đại, trung đại, cận đại, hiện đại – được chia từng thời kỳ như vậy đều lấy cái mốc một thế kỷ (một trăm năm). Vậy sau hiện đại ta nên gọi là “hậu” hay thuật ngữ nào khác cho một trường phái hay một nền văn học mới?

Trở lại chân dung những nhà thơ trẻ, có thể nói rằng, họ là những người được sinh ra trong những thập niên 70 và 80 - cũng có nghĩa là họ được sống sau 1975 (mặc dầu có nguời sinh trước 1975). Nếu trong văn học gọi cụ thể “trẻ - già”, “cũ – mới” thì đã xác định ranh giới nghệ thuật sáng tạo ở… độ tuổi. Vậy một “thần đồng” Trần Đăng Khoa làm thơ lúc bảy tuổi, một Chế Lan Viên sớm nổi tiếng với "Điêu tàn" ở độ tuổi 16 - 17 (có thể kể thêm nhà văn Nguyên Hồng với "Bỉ vỏ" năm 17 tuổi) v.v... thì thật là… chưa chính xác. Nhưng cứ tạm gọi như vậy để có sự phân biệt ấy.

- Về bài viết thứ hai “Thơ nữ trẻ TP: mới, táo bạo, rát, gắt và bề bộn”.

Bài “Thơ nữ trẻ TP: mới, táo bạo, rát, gắt và bề bộn” có lời nhận định: “Các cây bút thơ nữ phơi mở, phô trương cái tôi mạnh mẽ, không còn phân vân khi xé toang những bức màn cấm kỵ truyền thống, định kiến xã hội”, và tác giả Từ Thế đúc kết: “Cùng thế hệ Tú Trinh, Ngô Thị Hạnh, Ngọc Anh, Nhật Quỳnh… còn ít nhiều nét trữ tình, lãng mạn thời hậu đổi mới thì đến Nguyệt Phạm, Lynh Bacardi, Liêu Quốc Minh, Thanh Xuân, Nguyễn Thúy Hằng… táo bạo hơn, “đập phá” khuôn khổ nếp sống gò bó khuôn phép, để bay vào khung trời tự do thênh thang”. Đây là những lời nhận định về thơ nữ trẻ mà trước đó Nguyễn Vĩnh Nguyên người viết cùng thế hệ với các nhà thơ trẻ đã viết bài “Một làn sóng thơ nữ thời @” đăng trên tạp chí Sinh Viên Việt Nam, số 41, 13.10.2004 và đăng lại trên eVan, sau khi đã “điểm danh” thế hệ @, Nguyễn Vĩnh Nguyên kết luận: “Họ, những cây bút nữ trẻ với sự nhạy cảm và vốn liếng thời đại, thế hệ mình, liệu có đem lại sự mới mẻ cho thi đàn đương đại? Chưa dám chắc. Họ chưa đủ sức đạp đổ những đàn chị của lớp sóng trước. Và không việc gì họ phải đạp đổ. Xin nhắc lại, “một làn sóng mới” của những cô gái thơ thời @ có thể chỉ là cách nói mang tính thời vụ thậm chí… thời trang. Cái mà họ cần hơn, trong không khí ấy, có lẽ là một sự vững vàng nền tảng văn hoá để nhận ra con đường mình sẽ khai phá ngay dưới bàn chân. Và một điều nữa, cái họ phải trang bị là một chút mẫn cảm thế hệ để không tự đánh mất mình bằng những hoa hoè hoa sói nông nổi nhất thời”.

- Về bài viết thứ ba “Thơ trẻ: mở rộng chân trời khát vọng”.

Ở bài này, tác giả Từ Thế tin tưởng lạc quan rằng: “Lần lượt từng cây bút thơ sẽ tìm được tiếng nói độc đáo riêng trong bước đường tiên phong trắc trở. Chậm rải theo dõi từng bước đi vượt thoát của họ trong cơn động vỡ, khủng hoảng, bạn đọc có quyền tin cậy và hi vọng”. Bỗng nhiên tác giả Từ Thế có lời khen họ, khác hẳn với hai bài viết trước! Nhưng cũng nhận định về thơ trẻ, nhà phê bình Trịnh Thanh Sơn trong bài viết “Thơ trẻ... mất ngủ” (Văn Nghệ Trẻ, số 51, 21.12.2003) đã ngạc nhiên rằng: “Đêm đêm, tôi chong đèn đọc Thơ trẻ. Tôi muốn tìm hiểu họ, những nhà thơ Việt của tương lai, nhưng thú thực, khó lòng hiểu nổi. Tôi không hiểu được họ, không bởi lỗi ở họ, mà vì tôi không tới được họ. Cùng nói một ngôn ngữ tiếng Việt với nhau mà không hiểu được nhau, sao lại thế?”.

Trước khi dừng bút...

Không thể phủ nhận một điều, trong âm nhạc đã có một “làn sóng xanh” về nhạc sĩ trẻ với những sáng tác mà hầu hết nhạc sĩ bậc tiền bối đã gọi là “nhạc xà bần” và chính nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý đã từng thốt lên: “Tôi sợ “nhạc trẻ” đánh mất tất cả!”. Vậy thì trong dòng chảy siêu hiện đại, thơ cũng là một lĩnh vực độc lập về sự tự thân đổi mới. Và nói gì thì nói thơ cũng như nhạc khi sáng tạo là để người ta hiểu - nghĩa là cảm nhận, cảm thụ được - và điều chắc chắn rằng người đọc, người nghe phải nhớ (thuộc), đi vào lòng nhiều người, thời gian sẽ minh chứng điều đó. Chẳng hạn thành tựu Thơ Mới (1930 - 1945) đã được Hoài Thanh – Hoài Chân tổng kết qua “Thi nhân Việt Nam”, tuy chỉ giới hạn một số thi nhân. Cho đến thơ kháng chiến chống Mỹ đã tạo dấu ấn riêng và cũng đã có ít nhiều công trình nghiên cứu và khẳng định.

Diễn đàn Thơ trẻ cũng được mở rộng không gian như sự ra đời báo Văn Nghệ Trẻ, cuộc thi Bút Mới (báo Tuổi Trẻ) đã phát hiện khá nhiều cây bút trẻ v.v... để họ có thể nói lên thứ ngôn ngữ mà nhiều bút nhóm tự cho là “tân hình thức”. Cho nên nói một cách không bi quan rằng: sở dĩ Thơ trẻ chưa có công trình nào nghiên cứu để tổng kết là vì họ nói quá nhiều về siêu thực, siêu ngôn ngữ, thậm chí giải phóng ngôn từ (khi đọc phải giải mã “mã hóa ngôn từ”), về đề tài tình dục khiến người đọc ngán ngẫm. Mặc dầu vậy, sự đóng góp ấy cũng là một cách mới về hình thức lẫn nội dung.

Nhưng đằng sau sự “tự phát” ấy, toát lên những tín hiệu đáng lo ngại, nói như nhà thơ Chế Lan Viên: “Đất nước làm thơ nhưng thiếu người viết sử”! Lo ngại vì chủ đề về quê hương, đất nước, con người thì bây giờ các cây bút Thơ trẻ không "mặn mà" ca ngợi như lớp trước; còn về tình yêu lại "xoáy" quá nhiều vào tình dục, "huỵch toẹt" cả không e ngại gì, chẳng học hỏi gì từ cái "thanh - tục, tục - thanh" ở “bà chúa thơ Nôm”. Từ đầu thế kỷ mới đến nay, tức 5 năm 2000 - 2005, Thơ trẻ in ấn thì ít mà tự in và phát ngôn trên diễn đàn internet thì nhiều. Nên chăng cần có sự định hướng? Vì trong từng bài thơ sáng tạo đó vẫn thấy dấu ấn của một lớp nhà thơ kế thừa bằng giọng điệu, thi pháp riêng nhưng điều ái ngại là đọc xong mấy ai hiểu họ muốn gởi gắm điều gì?!

Bút Giáp
(Theo NVX)


Đăng nhập để trả lời
0
Quả là thật bất ngờ, bất ngờ dựng cả tóc tai lông lá...Thơ như theo quản trị viên Zhang nói về Tiền Vệ hay talawas đưa ra thì quả là vừa khắm vừa thối đến nỗi người ta hận là sinh ra cái mũi. Thế nhưng quả thật cảm phục lối bình văn mà qua bài của Zhang tôi mới nhận thấy, sự thâm thúy không phải lúc nào cũng nép dưới những mỹ từ, sự cay độc không phải bao giờ cũng được che giấu, đôi khi nó còn hiển hiện như một thách thức lớn.

Cũng qua bài bình của tác giả Thư Trung Nhân, đúng là không ai có quyền chê bai, mạ lỵ một tác phẩm nghệ thuật, nghệ thuật luôn được cách tân theo thể thức này hay thể thức khác, tuy nhiên cũng phải xem xét theo khía cạnh ngữ nghĩa và phải đặt ra câu hỏi rằng, Viết cho ai? Viết nhằm mục đích gì? truyền tải nội dung gì? và bằng phương tiện gì?.

Đúng rồi, thơ văn thì phải được truyền tải bằng chữ nghĩa chứ còn gì (Tất nhiên không thể ngoại trừ cái lối truyền miệng vốn không còn nhiều ). Vậy thì văn thơ phải dùng chữ nghĩa rồi, chữ nghĩa để cho người biết chữ đọc có phải không? Nếu tác giả đưa lên văn đàn một tác phẩm, dùng một thứ từ ngữ lạ hoắc lai căng hoặc giả tách ghép, đảo lộn một cách tùy tiện làm cho người đọc thấy mướt mồ hôi trán thì liệu còn được ích gì, liệu truyền tải được gì?.

Mư ư ưa
Mùa v-
ắ-
n-
g
trắng


hoặc

e
r
kể cả o miền
t
i
c
a

Thì quả thật tôi ko hiểu. (mà đã không hiểu thì tôi không thích)
Đăng nhập để trả lời
0