Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Truyện ngắn của Thùy Linh ( type từ cuốn Truyện ngắn hay 2000 , nxb Hội nhà văn )

4 trả lời, 1.012 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-01-28 08:08:46tuoihongthongay>
Nguồn : Gõ từ cuốn Truyện ngắn hay 2000 , Nhà xuất bản Hội nhà văn

Mặt Trời Bé Con Của Tôi
(Thùy Linh)


Tôi gặp cậu bé Nguyên lần đầu tiên ở nhà một người bạn. Tối hôm ấy đến chơi nhà Hà - đứa bạn thân nhất hồi tôi còn là sinh viên - thấy Hà đang ngồi chơi với một cậu thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi mặc bộ quần áo bộ đội rộng thùng thình. Chẳng hiểu sao tôi bị chú bé ấy thu hút suốt buổi nói chuyện. Có lẽ tại đôi mắt! Đôi mắt như mượn của người lớn lắp vào khuôn mặt còn đầy lông tơ, trông dè dặt và buồn mênh mang. Khi nó cười, thì khuôn mặt bị biến dạng đi, còn vẫn không xua được ánh buồn. Lúc nó về, tôi hỏi Hà được biết, năm Nguyên lên tám tuổi thì bố mẹ bỏ nhaụ Thằng anh 16 tuổi ở với bố, Nguyên ở với mẹ. Được nửa tháng, thằng anh nhớ em quá nên đến xin bố cho hai anh em cùng về ở với mẹ. Vài tháng sau, mẹ đi lấy chồng. Theo yêu cầu của người chồng mới, người mẹ bỏ hai đứa con để theo ông tạ Không chịu theo mẹ về với bố dượng, hai anh em tự kiếm sống ở với nhaụ Năm Nguyên mười ba tuổi, anh cậu bị bắt đi tù vì tham gia mấy vụ ăn cắp trong nhà máỵ Từ đó Nguyên sống một mình.

Hà kể đến đấy thì có khách. Khi về suốt dọc đường tôi cứ nghĩ về cậu bé đáng thương kiạ Nhưng tình thương ấy cũng chỉ là cơn gió lạ tràn qua, khiến tôi có cảm giác se lạnh trong chốc lát nếu không có một buổi chiềụ..

Gần hết giờ làm, tôi xin phép trưởng phòng để đong gạọ Đầu tháng, lại sắp tết nên cửa hàng gạo khá đông. Trước tôi có khoảng bốn chục chỗ xếp lằng nhằng đủ thứ: bao tải, nón rách, gạch, làn... tôi ngao ngán xếp bao tải vào cuối hàng rồi lên trên đứng. Trước ô cửa bán người ta đứng túm tụm chẳng ra hàng lốị Ai ghi sổ xong phải lách mãi mới ra được chỗ lấy gạọ Tiếng cô bán hàng đang nói với người mua:

- Đong hết nhé, một cân gạo nếp, bảy cân gạo, năm cân mỳ, năm đồng tám.

- Chị cho em đong một nửa thôi - người mua là một chú bé.

- Hôm nay không có bao lẻ - Cô ta gắt gỏng.

- Dạ... nhưng... em không đủ tiền.

Hai bên đôi co, những người đứng phía sau nhao nhao:

- Đi đong gạo không mang đủ tiền thì làm saỏ

- Thôi tránh ra cho người khác lên muạ Mấy ông bà phía trên xích lên cho, đừng để ai chen vàọ

Chú bé không mua được gạo lách đám đông chui rạ Hóa ra là Nguyên. Mặt nó đỏ bừng, tay cầm cái bao tải bị rách mấy chỗ được buộc túm lại, giận dữ nhìn những người đứng sau vừa phản đối, nó lẩm bẩm câu gì đó rồi bỏ đị Sau giây phút ngỡ ngàng, tôi chạy theo gọi giật lại:

- Nguyên, quay lại chị bảọ

Nhận ra tôi, đôi mắt dịu đi nó khẽ cười:

- Chị cũng đi đong gạo à!

- Em không mang đủ tiền hả? Chị có đây này, quay lại đong đị

Nguyên lắc đầu, tôi nắm cánh tay nó lắc nhẹ:

- Tết đến nơi rồi, em còn định để đến hôm nào nữả

- Dạ... - Nó ngập ngừng - Em hết tiền rồi... Vay chị lấy đâu mà trả. Em chẳng đong nữa đâu - Nó hất nhẹ tay tôi như giận dỗi, bỏ đị Tôi đứng nhìn theo cái dáng lòng khòng trong bộ áo quần bộ đội rộng thùng thình ấy, cái đầu ngẩng cao vẻ bất cần, tôi chợt hiểu: Nguyên đã khước từ sự thương hại của tôị

*
* *

Với hoàn cảnh riêng của mình tôi không mặn mà lắm trong việc đón năm mớị Sáng ba mươi tôi dậy sớm đi chợ, nấu nướng. Cả mấy ngày tết, tôi chỉ làm cơm có ngày này, trước là để cúng tổ tiên, ông bà, bố mẹ, sau là để ăn lai rai cả tuần lễ, khỏi phải lịch kịch.

Làm xong, ngồi ăn một mình thấy chán ngắt. Mời mấy đứa bạn nhưng chúng đều từ chốị Cũng phải, tết nhất nhà nào chẳng muốn sum họp đầy đủ, người nào không được may mắn ấy phải chịụ Ăn xong, tôi lấy đĩa thịt gà, đĩa xôi, một khoanh giò, hai cái bánh chưng, gói riêng từng thứ vào tờ báo để đem xuống nhà Nguyên. Sau buổi gặp nó ở cửa hàng đong gạo, tôi nảy ra ý định sẽ tìm đến nhà nó. Mục đích để làm gì tôi không nghĩ đến, chỉ biết Nguyên là đứa trẻ rất đáng thương. Thêm người bạn nhỏ tuổi ấy cũng tốt chứ sao!

Qua ngã tư Cửa Nam, tôi mua một bó hoa hồng trắng. Nhà Nguyên ở gần nhà Hà, nhưng tôi không qua rủ Hà vì sợ mối quan hệ láng giềng sẽ làm Nguyên ngại ngùng. Phòng bốn mươi nhăm, bốn mươi sáu, bốn mươi bảy - đây rồi! Tôi ngập ngừng gõ cửạ Liệu có bị chú bé đuổi ra với túi đồ này không nhỉ? Thái độ của nó hôm đong gạo làm tôi chờn chờn.

- Chị! Sao chị biết nhà em? - Nguyên mở cửa, cười rất tươi chào tôị Chiếc áo bộ đội mặc vội vẫn chưa cài hết cúc.

Tôi bước vào giữa phòng và chưa biết phải làm gì. Căn phòng ngoài rộng chừng mười hai mét vuông giữa nhà sát tường kê chiếc bàn nhỏ và bốn chiếc ghế, trong góc nhà có một cái tủ con, cánh đã bị mọt thủng lỗ chỗ. Có thể đó là gia sản duy nhất của bố mẹ nó để lạị Nguyên vào buồng trong, lúc sau đi ra, thấy tôi vẫn đứng như trời trồng giữa nhà, nó kêu lên:

- Chết, chị ngồi xuống ghế đị Đun bằng "tàu ngầm" đấy chị ạ, nhanh không? - Nó giơ ấm tích nước còn nghi ngút khói lên, rót ra hai chiếc chén để chỏng chơ trên bàn - Em chẳng có chè đâu, chị uống tạm nước trắng nhé!

- Chị đến chơi, mặc dù chưa được chủ nhân đồng ý. Đứng ngoài cửa lo bị lót lá dắt tay ra ngoài đường, ai dè được chiêu đãi món thanh thủỵ

Nghe tôi nói nó cười, nhưng nụ cười ấy nhanh chóng biến mất. Tôi trách mình đã đùa quá sớm. Nguyên ngồi xuống ghế ỉu xìu:

- Cái hôm đi đong gạo em dở hơi quá phải không chị?

- Chuyện vặt ấy mà - Tôi gạt đi - Thế đã đong gạo được chưả

- Hôm trước nhờ các cô bác xung quanh góp cho em hơn trăm bạc ăn tết. Em đã đong và vẫn còn nguyên đây - Nó móc túi lôi ra hai tờ năm mươi đồng, một tờ hai mươi đồng và mấy đồng bạc lẻ.

- Chiều nay chị làm cơm cúng ngồi ăn một mình buồn quá, định gọi em xuống nhà chơi luôn, nhưng ngại em... - Tôi hất hàm cười với nó.

- Chị ở một mình thôi à?

- ừ - Tôi kể cho Nguyên nghe qua hoàn cảnh của tôị Từ lúc đó câu chuyện giữa chúng tôi trở nên thoải mái hơn. Tôi bỗng thấy một chú bé Nguyên khác hẳn, hoạt bát, vui vẻ. Cũng phải thôi, cuộc sống có những nét giống nhau thì dễ đồng cảm và hòa hợp với nhaụ Tôi thiếu thốn tình cảm của người mẹ từ bé nên rất hiểu sự mất mát ấy trong Nguyên. Nhưng Nguyên khổ hơn tôi gấp vạn lần vì có mẹ mà như không.

Tôi lấy các thứ mang theo từ nhà để lên bàn. Nguyên hấp tấp chạy vào buồng lôi ra hai chiếc bát con, một chiếc đĩa và một cái bát ô tộ Nó phân bua:

- Rổ bát nhà em chỉ vậy thôi!

Hà kể cho tôi nghe: một lần bà hàng xóm cho nó mấy miếng thịt kho nó bày lên mâm nhưng để đấy và chỉ ăn muối ớt, ngày hôm sau cũng thế, đến ngày thứ ba mới ăn. Thấy tôi trầm ngâm nó hỏi:

- Chị làm sao thế?

- à... không!

- Chị xem, em ăn tết cũng đầy đủ các thứ đây này - Nó đứng dậy đi về phía buồng, vén tấm ni lông, bên trong là chiếc bảng hình chữ nhật. Nguyên kéo chiếc bảng ra giữa nhà, lấy cái ghế chặn phía saụ Trên bảng vẽ lọ hoa đào, mứt tết, bánh chưng, con gà ngậm bông hồng đỏ nằm trên đĩa... Toàn hương vị ngày tết, Nguyên cười:

- Em vẽ đấy, đẹp chứ chị? Giao thừa xong em sẽ kê ở chỗ kia, ai vào cũng thấy ngaỵ

Tôi không cười được. Sống mũi tôi cay xè như hít phải ớt bột. Tôi sực nhớ bó hoa mua từ lúc nãy vẫn còn để trong túị Thấy hoa Nguyên chạy lại mừng rỡ:

- Loại hoa này em thích đấỵ Để em kiếm cái cắm. Chà, tết năm nay em xôm thật!

Nguyên chạy ra ngoài sân, lúc quay vào mang theo ống bơ sữa bò đã gỉ. Nó đổ nước vào đấy rồi đưa cho tôị Tôi giơ chiếc ống bơ lên ngắm nghía, còn đang ngần ngại thì Nguyên giục:

- Chị sợ nó xấu chứ gì? Không lo, em đã có cách, chị cứ cắm vàọ

Nguyên lấy hai tờ giấy xanh mầu cẩm thạch dán liền lạị Loáng một cái nó đã gấp xong hình chiếc lọ, chụp ra bên ngoài ống bợ Tôi và nó cũng lùi ra xa ngắm nghíạ Tôi trầm trồ:

- Đẹp thật! Hoa trắng nền xanh trông rất nổi lại nhã.

Được khen, Nguyên cười gật gù có vẻ khoái chí. Nó kể cho tôi nghe chuyện lớp học, bạn bè như chưa bao giờ có người để nói chuyện. Tôi sống lại thời học sinh với đủ trò nghịch ngợm, khiến nhiều khi bố mẹ, thầy cô phải bực mình. Nỗi buồn man mác ám ảnh tôi suốt cả ngày hôm qua biến đâu mất. Đang kể, chợt nhớ ra điều gì, Nguyên chạy vào buồng, chui tuột xuống gầm giường lôi ra một khúc gỗ dài, một đầu gắn chiếc ống bơ sữa bò trắng tinh, phía trên có thanh sắt dài cong cong. Nguyên lấy tay phủi bụi trên đó như sợ bị đaụ Nó khoe:

- Em có cái này nữa cợ Đàn bầu em tự làm lấy đấỵ

Tôi tưởng mình mang đến niềm vui cho Nguyên, không ngờ bị cuốn hút vào thế giới của riêng nó. Hết cái lạ này đến cái lạ khác, vui có, cười ra nước mắt có.

- Bây giờ em đàn cho chị nghe nhé - Nó ghếch một đầu chiếc đàn lên bàn, còn đầu kia để xuống đùi, tay mân mê cái cần cong cong nhìn tôi lưỡng lự - chơi bài gì bây giờ... à, phải rồi!

Tiếng đàn rè đục. Tôi chẳng hiểu Nguyên đang chơi bài gì nữạ Một mớ âm thanh lùng bùng bên taị Một hồi Nguyên ngẩng lên nhìn tôi:

- Chị có biết bài gì không?

- Chịu, em đánh đàn mà cứ như đánh đố ấỵ

Nó nhe răng cười đổ lỗi tại cái đàn tự tạo để lâu ngày không đánh nên dây bị gỉ.

- Bài hát này em thích lắm mà không biết đầu đề. Như thế này... - Nó e hèm một cái rồi cất tiếng hát bằng cái giọng đang vỡ - Cầm lá thiếp này lòng hướng vô Nam. Dù xa muôn trùng nhưng tình em vẫn ngàn năm không mờ... Thôi em chẳng hát nữa kẻo chị lại cườị Chị nghe đoạn này nhé, nghe này... Tình tình tình gió baỵ Nghe ra chưả


Tôi rũ ra cười vì kiểu đánh đàn của nó. Mặc tôi cười, Nguyên vừa đánh vừa minh họa bằng lời hát. Hết bài nó hất hàm nhìn tôi:

- Nghe êm chứ chị?

Tôi cũng bắt chước điệu bộ của nó hai tay xoa xoa vào nhau, gật gật đầu ra chiều tán thưởng, nhưng rồi không nín được, tôi cười phá lên, Nguyên ngất ngư cười theọ

Đang vui, Nguyên chậm chạp đứng dậy, dựng đàn vào góc nhà. Nhìn dáng điệu thẫn thờ, buồn bã của nó, tôi hỏi khẽ:

- Em làm sao thế ?

- Chị có phải về trước giao thừa không? - Nguyên vẫn đứng góc nhà hỏi chẳng buồn quay mặt rạ

- Không, chị ở lại đón giao thừa với em. Chị mang theo cả bánh pháo đây nàỵ

- Thật không ? Chị ở lại nhá? - Nó quay ngoắt lại, mắt sáng bừng, khiến tôi không dám nhìn thẳng vào đấy - Thế mà em cứ tưởng...

Hóa ra nó buồn vì tưởng tôi phải về. Nếu Nguyên bé lại một chút hoặc tôi già thêm chục tuổi thì tôi sẽ ôm riết lấy nó vào lòng. Nguyên mấp máy môi định nói câu gì đó nhưng lại thôi, rồi bước nhanh đến bên tôi cuống quýt:

- Chị em mình phải dọn dẹp qua nhà cửa để tý nữa còn đón giao thừa chứ. Chị quét nhà và bày biện lại cho em, em ra đây một tý.

Không đợi tôi trả lời Nguyên chạy vù ra cửạ Lúc quay về cầm theo túi kẹọ Nguyên lấy tờ giấy trắng cắt thành hình hoa và để túi kẹo lên đó.

- Hôm nay được phép chi vào "ngân quỹ". Phải có gì khao chị chứ! Giao thừa xong chị em mình sẽ phá cỗ.

Cỗ của Nguyên là mấy thứ tôi mang đến, thêm túi kẹo nó vừa muạ Tôi bày tất cả lên bàn, cạnh lọ hoa hồng.

Chỉ còn nửa tiếng nữa là giao thừạ Nguyên tìm chiếc que để treo bánh pháo khi đốt. Nó làm rất cẩn thận như chuẩn bị cho một việc trọng đại sắp sửa diễn ra tại đâỵ Vừa làm, nó vừa nói chuyện với tôi:

- Có mấy thằng bạn rủ em đến nhà tụi nó đón giao thừạ Em chả thích thế, dù sao mình cũng là người lạ.

"Thằng bé nghĩ gớm thật!" - Tôi thầm nghĩ - những đứa trẻ như nó thường khôn hơn lũ trẻ cùng tuổi, bởi sớm phải tự quyết định mọi việc của bản thân. Tôi dù sao vẫn còn sự chăm sóc của người chạ Tôi không biết mình sẽ ra sao nếu ba tôi mất sớm hơn?

Lúc này tôi mới có dịp nhìn kỹ khuôn mặt Nguyên. Phải nói là Nguyên đẹp trai, khuôn mặt thon thả đôi mắt đen mở to được che bởi hàng mi dài cong vút - một đôi mắt đặc con gáị Nhìn hàng ria mờ đen phía trên môi cu cậu tôi bật cườị Nguyên nhìn tôi ngạc nhiên:

- Chị cười gì thế ?

- à... Em làm khéo tay như con gái ấy - Tôi nói lảng.

- Phải làm cho nó quen tay chứ. Em còn biết khâu nữa cợ Chị xem này - Nó giơ lưng về phía tôị Miếng vá bằng bàn tay ở giữa lưng lộ rõ cả đường chỉ.

Tiếng chuông đồng hồ từ vô tuyến ở các nhà xung quanh thong thả gõ từng tiếng. Đó đây đã râm ran tiếng hơi pháọ Nguyên nhìn tôi, hiểu ý, tôi gật đầụ

- Em tắt đèn chị nhé. Để xem ánh lửa từ những quả nổ trông đẹp hơn.

Nguyên xòe diêm châm lửa đốt. Quả pháo cối đầu tiên nổ rất giòn. Mặc dù đã chuẩn bị trước, tôi vẫn hơi bị giật mình theo phản xạ tự nhiên. Đợi quả pháo cuối cùng nổ xong, tôi bảo Nguyên:

- Năm nay chị em mình sẽ gặp nhiều cái may, vì pháo nổ rất tốt.

Không thấy Nguyên trả lời, tôi nhìn sang. Hai tay vịn vào song cửa sổ, mắt nhìn xa vời vợị Qua ánh đèn từ ngoài đường hắt vào tôi thấy ở khóe mắt nó hai giọt lệ lớn sắp sửa lăn xuống má. Tự nhiên nước mắt tôi trào rạ Cũng giờ này năm ngoái tôi còn đón giao thừa với ba ở bệnh viện. Năm nay ba bỏ con một mình. Ba ơị..

- Chị! Nguyên quay sang tôi giọng nghẹn ngào: - Chị... Chị là chị gái của em nhé !

Tôi nhìn nó cười trong khi hai hàng nước mắt kéo vệt trên hai má.

- Nguyên! Chị sẽ là chị của em mãi mãị Nếu ba còn sống chắc ba sẽ rất thích vì có thêm một cậu con trai đấy!

Nguyên cười rồi đưa tay lên quệt má. Tôi chẳng buồn lau mặt nữạ Chúng tôi đứng như vậy nhìn ra phía xa rực ánh đèn các mầụ Xung quanh là tiếng pháo nổ khi xa khi gần, liên tục. Một năm mới bắt đầụ..

Mẹ tôi mất năm tôi lên tám tuổi - cái tuổi bắt đầu cảm nhận được tình yêu của người mẹ đối với mình một cách có suy nghĩ. Tôi vẫn còn nhớ mấy hôm sau khi mẹ mất, ba không khóc nhưng thường nhìn tôi thở dàị Lúc ấy trong ba có vẻ suy nghĩ ghê lắm. Một lần đi học về tôi khoe với ba là cái Thụy được mẹ nó may cho một cái váy rất đẹp. Mấy hôm sau, thấy ba sưu tầm ở đâu rất nhiều tranh ảnh những đứa bé mặc váy hỏi tôi thích kiểu nào, rồi ba mang vải đến nhà người quen nhờ họ hướng dẫn cắt và tự tay ba khâu cho tôị Từ đó đến khi tôi học hết cấp ba, quần áo của tôi đều do ba may chọ Tốt nghiệp Đại học, ba giục tôi lấy chồng, nhưng tôi bảo chưa tìm được người tâm đầu ý hợp, ba đùa yêu: thế tâm với ý của con thế nào để ba chọn giùm. Thực ra trong thâm tâm, tôi rất sợ lấy chồng mà phải về nhà chồng, để ba không ai chăm sóc. Hơn nữa chẳng may phải người không tốt, họ đối xử tệ bạc với ba thì tôi sẽ ân hận suốt đờị Năm ngoái ba mất vì bệnh ung thư phổi, tôi đã phải trải qua giờ phút kinh hoàng khi nghĩ rằng chỉ có một mình ở trên đờị

Trước đây và bây giờ tôi rất nhiều bạn bè, chúng thường xuyên đến chơi với tôi, an ủi tôi làm tôi đỡ đi phần nào cảnh cô đơn. Bọn tôi thường tổ chức các buổi nói chuyện, vui chơi, ăn uống ngay tại nhà tôị Lúc ấy, tôi thấy rất vui vẻ. Khi mọi người ra về, mình tôi đối diện với bốn bức tường của căn phòng thì sự trống trải lại xâm chiếm tôị

Cuộc sống của tôi từ ngày có Nguyên khác hẳn. Chúng tôi đến với nhau tự nhiên như sinh ra trên đời này là để có nhaụ Tôi cảm thấy thời gian nhàn rỗi của mình có ích hơn khi phải bận rộn, lo toan cho cả người khác. Mặc dù tôi nói bã bọt mép, Nguyên vẫn không chịu rời bỏ nếp sống cũ: sáng đi học, chiều đi học, tối gánh nước thuê cho mấy hàng phở ở đầu phố để kiếm sống. Quen Nguyên một thời gian tôi mới biết, hơn hai năm nay nó không hề nhận một đồng nào của bố mẹ nó gửi về chọ Nếu họ đến thăm thì nó tìm cách lẩn trốn. Hàng xóm láng giềng khuyên nó không nên như thế Nguyên chẳng nói gì nhưng lần sau vẫn lặp lại như cũ. Người ta đã bắt gặp có lần Nguyên đứng ở cửa sổ nhìn theo bóng mẹ nó đi chiếc Diaman cho đến khi khuất hẳn. Đôi mắt vốn đã buồn lại buồn hơn. Tiếp xúc với Nguyên tôi thấy rằng thằng bé có một nghị lực ghê gớm mà tôi không có được. Sống trong môi trường như vậy mà Nguyên vẫn giữ được mình thật là hiếm!

Học hết lớp chín, Nguyên nói với tôi là xin đi làm. Tôi khuyên thế nào nó vẫn một mực: em không thể sống dựa vào lòng tốt của người khác mãi được. Có điều kiện em sẽ học sau, em hứa với chị như vậy!

Sau khi cân nhắc khá lâu, tôi vẫn kiếm được việc làm cho Nguyên theo nguyện vọng của nó. Công việc chủ yếu là phụ việc cho các họa sĩ trong một xưởng họạ Chỗ đó tuy lương ít hơn mấy nơi khác mà tôi đã hỏi, nhưng yên tâm hơn vì Nguyên học hỏi được nhiều điều ở bậc đàn anh cho cái nghề nghiệp mà nó mơ ước đã chớm bước vàọ Hôm lĩnh tháng lương đầu tiên, Nguyên phóng xe thẳng một mạch về nhà tôi, mồ hôi nhễ nhại, một tay thu ra phía sau, khuôn mặt sáng bừng. Chưa khi nào tôi thấy nó tươi tỉnh như thế:

- Hôm nay em được lĩnh lương. Thế là em đã làm ra tiền rồi nhé. Em mua cho chị cái này, đoán xem, cái mà chị vẫn thích ấỵ

Thấy tôi đoán sai, nó sốt ruột giơ bắp ngô nướng ra, dứ dứ rồi rụt nhanh về.

- Có thế mà không đoán rạ

- Ôi! Đưa cho chị đi Nguyên, chị thèm chảy nước miếng ra đây này - Tôi kêu toáng lên.

Nguyên rối rít kể chuyện các anh chị ở cơ quan đã chúc mừng nó ra sao, có anh còn tặng nó một chiếc túi để đựng đồ đi làm. Với nó, đó là một sự kiện trọng đại trong đờị

- Em mới đi làm một tháng mà thấy khỏe hẳn rạ Chị xem này - Nó đứng dậy vươn vai, hít căng lồng ngực hãy còn phẳng lỳ của đứa trẻ đang lớn. Trong thâm tâm, tôi luôn mơ ước Nguyên sẽ trở thành một họa sĩ nổi tiếng. Sự mong mỏi ấy nhiều khi trở thành niềm tin chắc chắn trong tôi, bởi Nguyên rất có năng khiếu hội họa và giàu nghị lực.

Chị em quý nhau như vậy nhưng bất cứ sự giúp đỡ nào của tôi hơi thiếu tế nhị một chút thì Nguyên khéo léo từ chối ngaỵ Tôi gọi đùa nó là "mẹ chồng" bởi cái tính khe khắt ấỵ Nó cười rồi nói với giọng buồn buồn: " ở hoàn cảnh em dễ bị người ta nghĩ xấụ Anh em đã vậy, có người tưởng em rồi cũng thế". Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu hết lòng tự trọng của những đứa trẻ như Nguyên lớn đến mức nàỏ

Một lần, tôi và Nguyên đi chợ, nó xách làn lẽo đẽo đi saụ Gặp một thanh niên mù ăn xin, tôi để vào mê nón của anh ta đồng bạc. Lúc ngẩng lên bắt gặp ánh mắt khinh bỉ và cười mỉa mai của Nguyên. Ra khỏi cổng chợ, nó bảo:

- Sao chị lại cho anh tả Anh ta vẫn còn khỏe mạnh kia mà!

- Ai muốn vậy đâu em. Em không thấy anh ta mù saỏ

- Anh ta mù thì còn chân taỵ Thiếu gì việc dành cho người mù, việc phải đem khuyết tật của mình để cầu xin của bố thí của người tạ Thà chết đói còn hơn!

Nguyên nói cũng có lý, nhưng nghe cái giọng lạnh lùng ấy tôi không thể chịu được. Tôi bực bội bảo:

- Em đừng tàn nhẫn như thế. Các cụ đã bảo "giàu hai con mắt khó đôi bàn tay" đó saỏ Nghiêm khắc với mình nhưng phải rộng lượng với người khác chứ!

Suốt dọc đường về, tôi và Nguyên không tranh luận gì thêm. Có lẽ nào nó lạnh lùng với đau khổ của người khác đến thế được chăng? Hay nó bị mất mát nhiều trong tình cảm đến mức chai sạn nên khó rung động đến nỗi đau của người khác? Nguyên lặng lẽ đi bên tôi, có thể nó liên tưởng đến chuyện của nó. Được, càng hay!

Cuộc sống của chị em tôi êm ả trôi đị Từ ngày Nguyên đi làm, tôi bắt nó mỗi tháng phải dành mười đồng gửi tiết kiệm, nói đùa là để cưới vợ. Nó xấu hổ nói lảng: "Nếu thế em chẳng để dành nữa". ở một mình, nó lôi bạn bè về nhà bày bừa khiếp lên được. Tranh vẽ treo lộn xộn khắp tường, bột mầu rơi loang lổ trên nền nhà, chỗ cái ấm, chỗ cái chén. Tuần nào tôi cũng phải lên dọn dẹp hộ nó nhưng chỉ ngày hôm sau lại đâu vào đấỵ Tôi, Nguyên và bạn bè của nó thường tổ chức những chuyến chơi xa vào ngày thứ bảy, chủ nhật. Tụi nó mang theo đồ nghề, tới nơi nào có phong cảnh đẹp là mải mê ngồi vẽ và phân công tôi lo bữa ăn. Biết công việc của tôi hay cần đến sách vở, Nguyên rất chịu khó đi lùng các hiệu sách tìm mua cho tôi những cuốn truyện, sách nghiên cứu vừa in. Không hiểu học được ở đâu, nó viết một câu to tướng vào tủ sách của tôi: "Kẻ nào cho mượn sách là kẻ ngụ Kẻ nào giả sách lại còn ngu hơn". Tôi thuyết phục mãi nó mới chịu bỏ đị..

Thứ bảy, tôi về sớm hơn một chút, đi mua mấy lạng thịt làm bún chả và gọi dây nói báo cho Nguyên về ăn cơm. Đợi đến bảy giờ tối, vẫn chưa thấy nó đâu, tôi sốt ruột đi ra, đi vàọ Gần tám giờ, Nguyên mới lò dò về đến cửa đã liến thoắng không kịp để tôi hỏi han câu nào:

- Chị chờ em lâu lắm phải không? Em có chút việc ở cơ quan. Em đói điên lên đây nàỵ Hôm nay em sẽ ăn hết những thứ chị làm cho mà xem.

- Thì rửa mặt đi đã nào!

Ngồi ăn, Nguyên kể cho tôi nghe hôm qua ở cơ quan nó có đợt khám nghĩa vụ quân sự, trúng tuyển năm người, xưởng họa của nó cũng có một anh đi đợt nàỵ

- à quên mất, em được cơ quan cho đi học đấỵ

Nó móc túi lấy tờ giấy đưa tôi xem. Đó là công văn quyết định của Nguyên nghỉ công tác từ tháng chín để ôn thi vào trường Cao đẳng mỹ thuật. Nguyên đã có bằng cấp III bổ túc văn hóạ Gần cuối bữa ăn, Nguyên bảo tôi:

- Chị ơi, em... em... - Nó bỏ lửng không nói tiếp. Tôi bỏ bát bún đang ăn dở nhìn nó khó hiểụ Thảo nào đang lúc nói chuyện, tôi có cảm giác như nó định nói chuyện gì đó nhưng còn ngần ngạị

- Chị tính xem em nên đi học hay đi bộ độỉ - Nó nhìn tôi không chớp mắt.

Thật khó trả lờị Lâu nay tôi vẫn là người chị khuyên bảo lời hay lẽ phảị Bây giờ sẽ phải nói với nó ra saỏ Đi bộ đội hay đi học? Nếu suy bì hơn thiệt thì đi học sẽ tốt hơn nhiềụ Nguyên sẽ có cả một tương lai mà tôi hằng mong mỏi cho nó. Nhưng khi nó đã cân nhắc giữa việc đi học và đi bộ đội thì có nghĩa nó nhận thức được vai trò của người thanh niên và sẵn sàng chấp nhận những khó khăn, vất vả của người lính. Tôi nhìn Nguyên và bỗng thấy nó già dặn hẳn lên. ừ, nó mười tám tuổi rồi còn gì! Tôi biết, Nguyên đã quyết định, chỉ vì tôn trọng tôi nên mới hỏi như vậỵ

- Cái đó tùy em - Tôi nói chậm rãi, mắt không rời vầng trán thông minh được phủ bởi lọn tóc đen phía trước của Nguyên - Em đã lớn, chị tin em sẽ có quyết định đúng đắn. Nhớ báo sớm cho chị biết ngày đị

- Đấy em biết mà, chị bao giờ cũng nói điều phải... - Nó ngập ngừng rồi nói rất nhanh: - Hơn nữa em ra đi để bù lại phần nào lỗi lầm của anh em, để người ta hiểu những đứa như em hơn.

Nguyên cầm đĩa lên và trút hết chả còn lại vào bát của tôi:

- Chị ăn đi, em gắp cho chị chẳng được bao lâu nữạ Hôm nay em đã khám sức khỏe, loại A1 nhá. Chị cứ chê em còm nữa đị

Ăn xong, Nguyên dành việc rửa bát. Trước khi bê mâm đi, nó còn lấy khăn mặt ướt và cốc nước đưa cho tôị

Thế là Nguyên đi bộ đội đã được sáu tháng. Vắng Nguyên tôi thấy cửa nhà vắng vẻ hẳn. Mỗi tháng Nguyên thường viết cho tôi ba bốn lá thự Chẳng có chuyện gì xảy ra mà nó không kể, nào là bà chủ nhà rất thương hay để dành cho củ khoai, củ sắn mỗi khi đi tập về; nào là các trò nghịch ngợm của các cậu lính trẻ... Nó viết: "... Ngoài giờ luyện tập em vẫn tranh thủ vẽ thêm, nghỉ lâu sợ cứng tay mất. Được nhiều nhiều em sẽ gửi về cho chị xem, góp ý và giữ hộ em. Em rất khỏẹ Tăng ki-lô so với hồi ở nhà, da đen hơn trông như anh nông dân ấy, chắc chị không nhận ra mất". Thư tôi nhận được cách đây hai tuần Nguyên báo đã đi lên biên giớị Trước đây, tôi chưa khi nào hỏi mà cũng chẳng nghe thấy Nguyên nhắc đến bố mẹ. Đột nhiên hai hôm trước ngày lên đường, Nguyên hỏi tôi:

- Chị thấy em có nên đến chào bố mẹ em không?

Hóa ra trong tâm hồn Nguyên vẫn còn một góc không nhỏ dành cho những người đã sinh ra rồi bỏ rơi mà tôi cứ tưởng không bao giờ Nguyên tha thứ cho họ. Hồi còn bé chỉ là sự giận dỗi, tức tối của con trẻ không được người lớn vuốt ve âu yếm. Nhưng khi lớn lên hiểu hết mọi việc diễn ra xung quanh, một mặt nó phán xét, một mặt thèm khát tình yêu của bố mẹ. Bằng cách có thể xa, nhưng ranh giới giữa tình yêu và sự căm thù thực là mỏng manh, Nguyên không căm thù bố mẹ nó, nhưng tình yêu ngày một cạn đi khiến người nó khô cằn. Chính cái đó mới là điều đáng sợ. Tôi rất mừng khi nghe Nguyên nóị

Tối hôm ấy, tôi chuẩn bị cho nó quần áo đẹp nhất và giục đị Khi Nguyên về, tôi không hỏi chuyện nhưng nhìn đôi mắt nó tôi đoán chuyện gì đã xảy rạ Đôi mắt đẹp ấy buồn hơn nhưng bớt sự lạnh lùng, chua chát. Bây giờ tôi mới chợt hiểu sức mạnh ghê gớm của tình yêu mà tạo hóa đã ban cho con người!

Một năm nữa lại trôi quạ Một năm Nguyên làm anh bộ độị

Tối nay cũng như mọi tối khác. Viết xong bài báo để ngày mai nộp cho phòng, tôi lôi len ra đan. Đứa bạn đi công tác ở Đức về cho nửa cân len mầu xám, tôi dành để đan cho Nguyên. Mầu này rất hợp với đàn ông, hơn nữa ở biên giới mùa đông rất lạnh. Nguyên thường viết thư kể cho tôi nghe về bông tuyết đầu mùa phủ long lanh trên tán lá rừng... Đan thì đan chứ biết làm thế nào gửi lên cho Nguyên được. Khoảng mười giờ đang định dọn dẹp giường đi ngủ thì có tiếng gõ cửạ Ai đến chơi khuya thế nhỉ? Hay là Nguyên về? Tôi mừng rỡ đứng dậy, thì cánh cửa hé mở. Trước mắt tôi là anh bộ đội trạc ba mươi tuổi, quần áo bám đầy bụi đất. Chắc anh ta vừa đi qua chặng đường dài khá vất vả. Thấy vẻ ngạc nhiên, bối rối của tôi, anh ta nói luôn:

- Tôi là Trung, cùng đơn vị với Nguyên.

- Thế ạ! Mời anh vào chơị Anh vừa trên đó về?

Tôi hấp tấp đi pha nước, hỏi chuyện rối rít khiến khách không nói được câu nàọ Bất giác, tôi quay lại nhìn Trung. Anh ta quay mặt đi khi bắt gặp cái nhìn của tôị Tôi linh cảm có chuyện chẳng lành. Trung vẫn ngồi mân mê cái mũ mềm trong taỵ Không chịu được không khí căng thẳng ấy, tôi run run hỏi:

- Có chuyện gì xảy ra với Nguyên phải không anh?

- Vâng... Nguyên... hy sinh.

Anh ấy nói gì thế nhỉ? Tôi thấy mình đang ngồi trên con thuyền trôi bồng bềnh, các bức tường nhà chao đi, chao lạị Tiếng Trung rơi lõm bõm vào tai tôi như tiếng người thở đứt quãng... Chúng tôi đi trinh sát thì lọt vào ổ phục kích của địch... Gần hết đạn mà địch vẫn tràn lên rất đông... Anh Trung phải quay lại báo cho đơn vị biết thôi... Không!... Nghe em, anh còn bé Sơn, đừng để bé Sơn phải mất bố... Tôi, hạ sỹ Nguyễn Thành Nguyên ra lệnh cho binh nhất Nguyễn Văn Trung phải chấp hành mệnh lệnh... Khi đơn vị tôi diệt xong ổ phục kích của địch, đến nơi thì Nguyên đã tắt thở, trên người có chín vết đạn bắn vào... Bóng đèn giữa nhà tỏa ra quầng xanh, đỏ, vàng giống như ánh đèn các mầu rọi vào chỗ chị em mình đứng đón giao thừa hôm nào, đúng không Nguyên?... Có phải Nguyên đấy không?... Đừng buồn chị nhé, đi bộ đội về em sẽ học ra trò cho mà xem... Em sẽ vẽ tặng chị bức tranh to đúng bằng người chị hôm cưới... Mặc thử áo len này đi, chị đan cho em đấy... Ôi, em không giơ tay lên được; đau quá, chúng nó bắn em. Chúng tưởng thế là chia rẽ được chị em mình chắc...

Ai để hòn than lên ngực tôi thế nàỷ Trời ơi, bức bối quá! Cả chiếc khăn quàng cổ này nữa, vứt đi! Đột nhiên người tôi run bắn lên như chạm phải lửa, nước mắt cứ thế chảy ra không sao ngăn được. Hãy chỉ đứa nào bắn em, Nguyên, chị sẽ trả thù cho em. Đừng bỏ chị, em ơị..!

Không biết tôi sẽ ngồi khóc bao lâu nếu anh Trung không kéo tôi trở về với thực tạị

- Chị hãy bình tĩnh lạị Nguyên dặn tôi đồ đạc của cậu ấy đưa về cho chị. Đâỵ..

Trung đưa cho tôi chiếc ba lô đã bạc mầu đang để dưới chân bàn. Anh xin phép ra về vì đã khuya, trước khi ra cửa anh còn quay lại bảo tôi:

- Chị đừng tỏ ra mềm yếu, Nguyên không thích thế đâụ

Câu nói ấy như một liều thuốc làm ngưng đọng mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ trong tôi: ngưng đọng cơn hoảng loạn đang xâm chiếm tôị Tôi ngồi lần giở ba lô của Nguyên. Có hai bộ áo quần bộ đội bạc mầụ Còn một chiếc áo bộ đội nữ - có lẽ là chiếc áo mà Nguyên đã viết thư kể cho tôi: "Em lấy chiếc áo mới phát nhờ cô cấp dưỡng cắt và tự tay khây lấy cho chị. Chẳng hiểu có vừa với người chị không?". Một tập tranh vẽ cuộn tròn rất kỹ, xếp giữa mấy bộ áo quần. Và cuối cùng là chiếc hộp sắt nhỏ, dẹt, hình chữ nhật. Tôi mở ra, bên trong có ba bức ảnh đã ngả màu vàng. Một bức ảnh người đàn ông, một bức ảnh người phụ nữ, đằng sau là chữ Nguyên viết hồi còn bé "Đây là bố", "Đây là mẹ". Còn bức ảnh thứ ba, đứa bé đang lẫy đằng sau có ghi dòng chữ: "... Mặt trời bé con của mẹ".

Lần giở được những thứ ấy ra, chân tay tôi mỏi rã rời như vừa phải làm một việc quá nặng. Không buồn mắc màn, tôi với tay tắt đèn rồi nằm vật ra giường, với chiếc áo len đan giở úp lên mặt...

*
* *

Bạn bè, người quen hỏi thăm tôi về Nguyên, thì hoặc là tôi né tránh câu trả lời, hoặc là tôi nói thật điềm tĩnh: "Nguyên hy sinh rồi!". Đó là điều không thể có trong tôi trước đây, một người không biết kiềm giữ niềm vui hay nỗi buồn đaụ Sao lại thế? - Tôi không trả lời rành rẽ được, chỉ biết đó là ảnh hưởng của Nguyên đối với tôị Em kiên quyết và bình tĩnh trong khó khăn, vui buồn của cuộc sống ngay từ những ngày em chưa làm người lớn. Và , chính vì vậy em sống có trách nhiệm biết bao!

Tôi đã tìm đưa cho bố mẹ Nguyên ảnh chân dung họ thời trẻ. Họ đã khóc. Người đàn ông gục mặt vào song cửa, lặng lẽ lau mắt, còn người phụ nữ thì òa lên. Cả hai nơi tôi không ngồi lại lâu, chẳng phải vì tôi ghét bỏ họ, trái lại tôi còn thương họ nữa, nhưng quả thật tôi không thể nói chuyện với họ được. Còn bức ảnh đứa trẻ đang tập lẫy thì tôi giữ, tôi thấy mình có quyền làm việc ấỵ Giữ bức ảnh đó, là giữ mãi hình ảnh của Nguyên khi buồn bã, khi cười đùa... là giữ mãi một cuộc đời cho cuộc đời mình. Con người đi qua, ánh sáng còn để lại mãi, phải vậy không? Và, em là mặt trời bé con của chị, phải vậy không, Nguyên?

Tháng 8-1993
Đăng nhập để trả lời
0
Cổ tích cho đàn ông
(Thùy Linh)


"... à ơi, à ơi mẹ ru con mẹ ngủ ngon, lời ru đi vào trong mơ...".

Vừa xoa lưng bé Tũn chị vừa hát khe khẽ. Nhìn hàng mi con bé khẽ động đậy, chị biết rằng nó chưa ngủ. Từ ngày mẹ nó mất, nó vẫn trằn trọc như thế. Những ngày đầu nó còn khóc đòi mẹ. Khóc đến cạn hơi rồi lịm đi. Trong giấc ngủ thỉnh thoảng lại giật mình, cái giọng nhỏ kêu khào khào: "Mẹ ơi"... Rồi nó không khóc nữa, không đòi mẹ, không giật mình, chỉ nằm im, mắt nhắm nghiền, hai hàng mi động đậy, nhưng không ngủ. Người nó rộc rạc đi, gầy như một con mèo hen. Trong đôi mắt nó ánh sáng cứ nhạt dần, nhạt dần... Mới đầu ba nó sợ lắm. Khổ sở vì cái chết bất ngờ của vợ, bất lực trước nỗi đau đớn của con, có lúc chỉ biết ôm bé Tũn nằm khóc. Chị là hàng xóm thương cảnh hai cha con mà tới giúp. Bé Tũn níu vào hơi ấm người đàn bà trong chị. Còn chị cứ thấy phảng phất quanh mình mùi hôi chua nồng của con bé, theo chị cả vào giấc ngủ buồn. Đêm nằm ở nhà mình mà cứ ngỡ đang nằm bên con bé, thảng thốt quờ tay sang, định cất tiếng hát ru, giật mình tỉnh dậy mà tê tái.

- Cô hát bài khác đi.

Bé Tũn bỗng cất tiếng. Hai hàng mi vẫn khẽ rung rung không chịu mở.

- Nhưng cô chỉ biết mỗi bài hát đó thôi.

- Mẹ biết hát nhiều bài lắm.

- Cô xin lỗi, rồi cô sẽ học.

"... Lời ru đi suốt cuộc đời. Ru bằng yêu thương. Ru bằng nhọc nhằn... Ngày mai bừng ánh mặt trời. Tan rồi mây đen, tan rồi bão tố...". Chị vẫn đành hát ru nó bằng bài hát quen thuộc. Chỉ một bài đó thôi.

Bé Tũn vẫn chưa chịu ngủ. Mồ hôi rịn ra trên trán làm mấy sợi tóc mỏng bết dính lại. Hết vốn chị đành xoa lưng cho nó. Xoa mãi đến mỏi tay bé Tũn vẫn nằm im, lay động hai hàng mi dài cong veo.

- Ngủ đi cháu, cô thương cháu nhiều.

Chị chỉ biết nói với nó như vậy. Bỗng con bé ư ử hát một bài gì đó nghe không rõ lắm. Chị chỉ nghe được lõm bõm: "... ánh trăng... cây đa to, có thằng Cuộc già... Cuội ơi ta nói Cuội nghe... Gió không có nhà, gió đi muôn phương... trên trời đất ta...". Rồi tiếng hát nhỏ dần bay đi mất. Hai hàng mi bé Tũn như hàng tơ rủ xuống khi lặng gió. Nó đã tự ru được mình. Chị đắp chăn cho con bé và khẽ khàng xuống giường.

Chị vào bếp dọn đống bát đũa ba Tũn bỏ lại sau bữa cơm tối vì vội đi họp. Thức ăn còn thừa khá nhiều, nồi cơm mới chỉ khơi khơi phần trên. Anh vội không kịp cả đánh cơm. Món giá xào chị đành phải đổ đi, vì anh vốn yếu bụng, không ăn được thức ăn để tủ lạnh. Mỗi lần như thế này chị buồn lắm, cảm thấy như mình có lỗi vì đã nấu nướng không ngon, không hợp với khẩu vị của anh. Mỗi khi anh ăn, nếu có mặt ở đó, chị thường quanh quẩn, lén nhìn cách anh ăn để đoán xem anh có hài lòng hay không. Chị coi đó như là một niềm vui thầm kín của riêng mình. Chị rất sợ anh biết điều này và cố tìm cách giấu giếm. Bởi anh là người nhạy cảm, chỉ cần nhìn đôi mắt trong veo thơ trẻ lạc lõng trên gương mặt bị những đường hằn mệt mỏi của cuộc đời lưu lại đang bừng lên những tia sáng lấp lánh, anh sẽ biết ngay đó không thể là ánh mắt của người giúp việc cố làm cho ông chủ vui lòng. Mỗi khi đứng trước anh nói chuyện, chị không thể, không dám nhìn vào gương mặt thanh tú, có cặp mắt buồn buồn dài dại của anh thường hay mơ màng sau cặp kính. Chị chôn cái nhìn xuống đất, hoặc buông nó trôi vào khoảng không. Anh cũng chỉ thường trao đổi rất ngắn gọn rồi bỏ đi. Chị biết là anh tránh cho chị con sóng mặc cảm đang xô đẩy chị. Nhưng chị mặc cảm cái gì thì anh làm sao hiểu nổi. Không bao giờ hiểu nổi...

Có tiếng khóa lách cách ngoài cổng. Anh đã đi họp về. Chị cảm thấy lồng ngực mình rung lên. Chị uống vội ngụm nước rồi đi ra phòng khách, đứng vào chỗ mà chị biết anh sẽ hỏi chuyện mà không nhìn thấy mặt chị.

- Bé Tũn ngủ rồi hả chị? - Anh treo cái mũ cát két vào cái mắc áo kê góc nhà.

- Tôi ru mãi vẫn không chịu ngủ. Nó tự ru lấy đấy anh ạ.

- Vậy à! - Anh ngồi xuống ghế salon - Ngày xưa mỗi lần cô ấy ru, nó cũng thường hát theo mà chị. Hai mẹ con thích nhất bài "ánh trăng trắng ngà". Câu thơ bé Tũn thích là "Em là ai, cô gái hay nàng tiên. Em có tuổi hay không có tuổi. Mái tóc em là mây hay là suối...". Mỗi đêm cô ấy ru bé, thế nào rồi cũng phải quay về bài hát và câu thơ đó... à, mà muộn rồi, ba con tôi làm phiền chị quá.

- Không sao đâu anh ạ. ở nhà tôi cũng có làm gì đâu. Có con bé vui hơn nhiều.

Anh đứng dậy. Chị đi ra cửa.

- Chị đợi tôi một lát.

Anh ấy đi vào phòng ngủ, lúc sau quay ra, tay cầm phong bì và một gói giấy nhỏ.

- Gửi chị tiền lương tháng này. Tôi vừa có tiền thưởng nghiệm thu đề tài, xin biếu chị một ít, mong chị đừng từ chối.

Cầm phong bì anh đưa mà lồng ngực chị cứ nghẹn lên. Không phải vì cử chỉ thân thiện của anh. Không phải nỗi mặc cảm thân phận mình. Chị những muốn hét to lên rằng, chị làm tất cả không phải vì để được anh trả lương. Chị cần anh. Chị cần mỗi sớm, mỗi tối anh hiện trong mắt chị. Chị không cần tiền anh có biết đến điều đó hay không. Chị không cần anh nói với chị những lời yêu thương. Điều đó là không thể. Cuộc sống của anh, hơi thở của anh nó thuộc về cuộc đời mà nơi đó không bao giờ chị được sinh ra. Tình yêu với chị đâu cần minh chứng. Anh cũng không thể nghe thấy tiếng chị đang thét lên trong im lặng tưởng rất đỗi dịu dàng. Lồng ngực như đang muốn vỡ tung của chị vẫn ngày ngày ôm ấp bé Tũn mỗi khi ru nó ngủ.

- Chị sao thế? - Anh ngỡ ngàng nhìn chị.

- Chào anh tôi về - Chị nói và bỏ đi rất nhanh.

- Khoan đã chị!

Anh bước theo mấy bước, đưa cho chị gói giấy nhỏ:

- Xin tặng chị chiếc khăn san để chị quàng mùa đông, mong chị đừng từ chối.

- Cảm ơn anh! - Chị cầm gói quà rưng rưng - Lần đầu tiên có người tặng quà tôi đấy.

- Nếu thế tôi là người có lỗi rồi.

- Anh đừng nói thế. Tôi sẽ rất thích món quà của anh.

- Chị đừng làm tôi nghĩ rằng mình giỏi nhé.

- Tôi về đây! Chúc anh ngủ ngon.

- Mong chị cũng vậy!

Anh đi theo ra đóng cổng. Đi được một đoạn, chị ngoái lại nhìn cánh cửa đen ngòm sau lưng, nước mắt trào ra.

Anh vào nhà sang ngay buồng con gái. Nó đang ôm chiếc gối dài, nửa gương mặt chìm lút trong mầu trắng của chiếc gối mầu hồng. Nhưng nét mặt lại cau có của đứa trẻ đang chờ nghe một chuyện gì đó không hài lòng. Một giấc ngủ mệt mỏi. Anh ngồi xuống, khẽ vuốt tóc cho con. Đấy là việc ngày xưa cô ấy thường làm. Hồi cô ấy mới mất, tối đến anh để bé Tũn ngủ cùng với mình, mỗi khi vuốt tóc cho con, anh lại bật khóc. Cô ấy ra đi khỏi cuộc đời anh nhanh như một cơn gió hoang tràn lướt qua; khiến anh xây xẩm mặt mày. Buổi sáng hôm ấy ngủ dậy, cô quàng tay qua người anh, ngón tay nhỏ nhắn xoa xoa hàm râu quai nón vừa cạo xong vẫn còn xanh rì thủ thỉ: "Hôm nay em sẽ đi thăm cái Vân. Nó vừa ốm dậy. Anh có đi với em không?". Anh thoái thác: "Hôm nay anh bận họp nhóm đề tài". Cô nhổm dậy, nhìn sâu vào mắt anh: "Nói thật đi, có đúng bận họp không?". Anh bật cười: "Em biết nghi ngờ từ bao giờ thế?". Cô ngả đầu xuống ngực anh: "Chẳng dại gì em đặt cả lòng tin vào anh. Em vẫn khôn như thế anh không biết à!". Cô nằm lặng im một lúc rất lâu, tay xoa xoa ngực anh hỏi: "Nhưng tại sao ngày ấy anh yêu em, chứ không phải là Vân. Vân nó rất yêu anh cơ mà?". Anh siết chặt cô vào ngực mình: "Sao mà hỏi ngốc thế? Tại em không biết chinh phục anh hơn chứ sao". Cô chồm dậy, ngồi hẳn lên người anh, lấy tay chọc vào mạng sườn, nói: "Ai chinh phục ai, nói đi? Ai giả vờ ốm rủ người ta đến nhà?". Bị chọc buồn, anh quằn quại xin, nhưng cô nhất định không buông tha. May mà bé Tũn nghe tiếng la hét rất to của anh, từ phòng ngủ của nó chạy sang, đứng trước cửa ngơ ngác hỏi: "ơ, mẹ đánh ba à?". Anh được thể, kêu lên: "Bé Tũn, cứu ba với! ". Bé Tũn nhảy lên giường ôm lấy mẹ, kêu lên: "Mẹ không được bắt nạt ba. Con mách cô giáo đấy". Cô buông anh ra, đặt bé Tũn nằm giữa hai người. Bé Tũn kể cho hai người nghe giấc mơ đêm qua của nó. Nó thấy một người tóc tai rũ rượi mặc quần áo trắng toát, trên mình cài đầy kim băng đuổi nó. "Con sợ quá, muốn chạy mà không chạy được, con thét gọi mẹ nhưng chẳng thấy mẹ đâu". Cô hỏi đùa: "Sao con không gọi ba?". Nó bảo: "Lúc ấy con thấy ba đang đi với cô nào ấy. Con tức, con không gọi". Cô véo mũi anh: "Thấy chưa? Làm sao em tin anh nổi?". Anh ôm cả hai mẹ con và nói: "Nếu hai mẹ con cùng về một phe thì anh chịu thua rồi". Họ còn nằm như thế rất lâu mới rời khỏi giường. Lúc ở trong nhà tắm, anh hôn vào gáy cô, khẽ nói: "Em biết tại sao anh yêu em không? Em đàn bà hơn tất cả những người đàn bà khác". Cô quay lại níu cổ anh xuống, hôn vào trán anh, mắt nhắm mơ màng: "Bây giờ có chết em cũng mãn nguyện". Trước khi ra khỏi nhà, cô còn cố hôn anh một lần nữa, thì thầm: "Chiều nay em sẽ chiêu đãi hai ba con một món ăn đặc biệt. Anh nhớ đón bé Tũn về sớm nhé". Anh nháy mắt trêu cô: "Trả công phải không?". Cô giơ ngón tay vẻ đe dọa: "Muốn ăn ngon hãy ngoan ngoãn đi", rồi dắt xe ra. Khoảng bốn giờ chiều, đang định rời bàn làm việc để đi đón bé Tũn thì có điện thoại. Giọng một người đàn ông xa lạ báo tin anh phải vào bệnh viện gấp. Tới nơi, cô vừa tắt thở sau một tai nạn xe máy. Anh không tin người đàn bà nằm như đang ngủ trên nệm ga trắng toát kia lại chính người đàn bà sáng nay vừa nằm dài âu yếm bên anh với một nụ cười rạng rỡ sau một giấc ngủ mãn nguyện. Mầu trắng của chiếc nệm ga phủ hắt vào gương mặt anh, rồi từ từ chuyển thành mầu máu bầm đỏ, đen kịt. Anh đổ vật xuống nền nhà. Lúc tỉnh dậy ngoài trời đã tối đen, xung quanh chẳng còn ai. Phải ngơ ngác mất một lúc anh mới hiểu điều gì đang xảy ra. Anh bật khóc. Một nữ bác sĩ già chạy vào, cầm lấy tay anh an ủi: "Anh cố bình tĩnh lại đi. Chuyện đã xảy ra không thể nào khác được". Bà ngồi bên anh rất lâu. Tới khuya anh mới nhớ đến bé Tũn, bèn nhờ người gọi điện hỏi. Thấy lâu không có bố mẹ đến đón, cô giáo đã đèo con bé về nhà, nhưng ở nhà cũng chẳng có ai nên đã đưa bé Tũn về nhà mình. Sau đó thuốc an thần ngấm, anh thiếp đi. Trong đám tang cô, anh không có nổi một giọt nước mắt. Anh biến thành một tảng băng câm lặng biết đi. Tảng băng ấy dường như không thể nung chảy, mặc dù bạn bè anh tìm mọi cách đốt nóng nó.

Có tiếng chuông điện thoại. Anh vội chạy sang phòng ngủ riêng. Anh tự xấu hổ với nhịp tim khác thường của mình.

- Chào anh! - Một giọng phụ nữ dịu dàng, nghe vừa quen, vừa lạ.

- Chào em!

- Anh không bận gì chứ?

- Không, anh vừa đi họp về, con gái anh đã đi ngủ - Anh dịu dàng đáp lại.

- Ngày mai gió mùa về đấy, anh nhớ mặc ấm cho cháu trước khi đi nhà trẻ nhé. Cả anh nữa...

- Cảm ơn em: Anh sẽ nhớ!

- Những quyển truyện mà em giới thiệu anh đã đọc xong chưa?

- Anh mới đọc được một nửa. Hay lắm!

- Thật không? - Người đàn bà khẽ cười - Em chỉ sợ anh không thích.

- Anh đọc và cố hình dung về em.

- Hình dung về em như thế nào? - Giọng người đàn bà có vẻ hồi hộp.

- Em là người đàn bà đa cảm, rất dịu dàng, em ưa thích những gì thanh cao. Và em rất đẹp, đúng không!

- Thật thế ư? - Rất lâu người đàn bà mới thốt lên được câu hỏi ấy.

- Anh không nói dối đâu. Đừng giận nếu anh nói rằng, anh dường như tìm thấy cái gì đó của ấm áp xưa cũ của mẹ bé Tũn trong em.

- Em cảm ơn anh về điều đó.

- Nhưng này, tại sao chúng ta không gặp nhau nhỉ? Chúng ta quen nhau hơn hai tháng rồi, mà chỉ toàn nói chuyện qua điện thoại.

Người đàn bà im lặng rất lâu. Anh cảm thấy như mình đã nói điều gì đó sơ suất khiến chị phật ý.

- Anh xin lỗi! Nếu em cảm thấy điều đó có gì vội vàng thì hãy khoan. Nhưng hàng tối đừng quên gọi điện cho anh.

- Không phải thế đâu - Giọng người đàn bà ngàn ngạt - Anh sẽ thất vọng về em.

- Sao lại thất vọng? Em nói gì lạ thế?

- Em là người không bao giờ hài lòng về bản thân, vậy thì người khác sẽ khó chịu về em lắm.

Thường thì người ta không hài lòng về những cái người ta có, nhưng với người khác lại là chuyện không dễ gì quên.

- Anh đừng an ủi em thế.

- Buổi tối em thường làm gì trước khi đi ngủ? - Sợ người đàn bà buồn, anh đổi đề tài.

- Em thích nghe nhạc. Nhưng chẳng khi nào được nghe.

- Sao thế? Nhà em đông người lắm à?

- Không, ngược lại em ở mỗi một mình.

- Vậy điều gì cản trở em?

- Em cảm thấy nó quá cao xa với mình. Âm nhạc chỉ để dành cho những người ở trên cao, chứ không phải những kẻ ở dưới thấp như em.

- Sao em lại nghĩ như vậy? - Anh kêu lên - Anh không nghĩ em là người mặc cảm như thế đâu.

- Em là người đàn bà chỉ muốn mọi người không nhìn thấy mình, quên mình đi.

- Vậy sao em lại gọi điện cho anh?

Lặng im một lúc người đàn bà mới thở dài nói.

- Em cũng không biết tại sao nữa. Nhưng em muốn được nói chuyện với anh hàng tối. Thế thôi.

- Anh rất muốn mời em một ngày nào đó tới nhà anh cùng nghe nhạc với hai cha con anh. Em nghĩ sao?

- Em sẽ rất sung sướng! - Giọng người đàn bà như lạc đi.

- Em khóc đấy à? - Giọng anh hỏi bỗng vô cùng dịu dàng.

- Em có khóc đâu... Thôi anh đi ngủ đi, muộn rồi. Anh nhớ là ngày mai có gió mùa đông bắc. Gió mùa thường kèm theo mưa, nên khi đi làm anh nhớ mang theo áo mưa nhé.

- Cảm ơn em! Chúc em ngủ ngon! Chào em!

- Chúc anh ngủ ngon!

Anh đặt máy xuống, khẽ mỉm cười. Anh bỗng cảm thấy một niềm dịu dàng tràn ngập trong căn phòng ngủ trống trải của mình. Anh tắt đèn và chui vào chăn.

Cuộc gặp gỡ lý thú này xảy ra cách đây hơn hai tháng. Bắt đầu từ một trò đùa tinh nghịch của hai cô gái làm việc cùng phòng với anh.

Thấy vẻ u uất trầm lắng của anh, họ bí mật lấy tên anh gửi đến câu lạc bộ kết bạn của một tờ báo. ít lâu sau, có một cú điện thoại gọi đến nhà vào đêm khuya. Người đàn bà tự giới thiệu là đọc được thông tin về anh trên mục kết bạn và nhận thấy anh có nhiều điểm tương đồng với mình, muốn được làm quen với anh. Mới đầu anh không mặn mà lắm với trò làm quen này, vì trước tới nay anh vốn rất ghét các cuộc môi giới tiếp xúc. Nhưng dần dần anh bị lôi cuốn bởi giọng nói dịu dàng ấm áp, giống giọng nói của vợ anh trước đây. Gần đây anh bắt đầu ngóng đợi những hồi chuông thường rung lên vào một giờ khuya quen thuộc.
Những đêm dài trăn trở dường như ngắn lại. Giấc ngủ bớt đi tiếng thở dài. Có lần bé Tũn bắt gặp anh nói chuyện điện thoại vui vẻ, nó đứng ở cửa gườm gườm nhìn anh, rồi lặng lẽ bỏ về phòng riêng của nó. Sau đó anh phải đến xin lỗi. Đêm ấy nó đòi ngủ với anh. Tưởng nó đã ngủ, anh cầm sách định đọc, bất ngờ nó hỏi anh: "Ba có nhớ mẹ không?". Anh ôm xiết nó vào lòng nói: "Ba làm sao có thể quên mẹ được! Mẹ vẫn sống với ba con mình đấy chứ!". Nó đặt bàn tay bé nhỏ lên má anh: "Thật không hả ba?" - "Thật. Thế con không thấy mẹ thường về trong giấc ngủ à?". Nó im lặng một lúc rồi mới kể: "Đêm hôm nọ con thấy mẹ đứng ở đầu giường con. Mẹ xõa tóc , tóc mẹ dài lắm. Con gọi mà mẹ cứ đi giật lùi, không chịu trả lời. Rồi mẹ bỏ đi". Anh vuốt tóc nó: "Sao con không gọi ba?" - "Con sang phòng ba, nhưng thấy ba đang ngủ nên con lại về".
Anh tắt đèn, ôm lấy nó, dỗ dành: "Ba ru con ngủ nhé". Anh hát lại những bài hát ngày xưa cô ấy hay hát ru nó. Bé Tũn thiu thiu ngủ trong lòng anh. Anh không biết sau này liệu mình có đủ can đảm để làm lại cuộc đời không? Lúc này đây, mỗi khi nghĩ đến con anh có cảm giác cuộc đời mình dường như đã khép lại mọi phía, chỉ còn mỗi một ánh sáng từ con bé tỏa ra lôi cuốn, dẫn dắt anh đi.

Anh không có ý định chống lại phía tối bao vây cuộc đời mình, mà chỉ cố gắng chắt lọc lấy những hơi thở ấm áp từ nơi ấy phảng phất lại. Người đàn bà kia tuy chưa một lần gặp mặt, nhưng giống như một tia chớp xé tan lớp mây mù đen đặc đủ để anh thấy một cuộc sống không đến nỗi nào hiện ra mờ tỏ dưới ánh trăng mát dịu. Anh rất mong cái ngày được gặp con người ấy, gương mặt ấy, được nghe giọng nói ấy trong cái nhìn bối rối.

Dạo này tới nơi làm việc, hình như vẻ mặt anh có cái gì lạ lắm khiến hai cô gái cùng làm thỉnh thoảng lén nhìn anh rồi đưa mắt nhìn nhau. Mỗi khi anh bất ngờ nhìn lại, thì họ lại giả vờ ngó vào máy vi tính trước mặt ra vẻ chăm chú lắm. Anh cảm thấy rõ giữa họ cùng đang bận tâm về một chuyện nào đó nhưng vẫn còn ngại ngùng không ai chịu nói trước. Sự chăm chú giả vờ. Sự im lặng quá mức kéo căng từng người ra. Cuối cùng chính anh là người không chịu nổi điều đó như sáng nay chẳng hạn, bèn đứng dậy nói:

- Thôi nào, đủ rồi. Có chuyện gì thử nói xem?

Hai cô gái phá lên cười. Anh cũng cười theo. Một cô nói:

- Chúng ta đi cafe đi. ở đó có không khí để tâm sự hơn.

- OK! - Anh đồng ý liền.

Cô gái kia nháy mắt nhìn với bạn đầy ngụ ý:

- Vui vẻ, dễ dãi. Dấu hiệu mới lạ, hứa hẹn một điều dễ chịu.

Anh không có ý phản đối, khẽ mỉm cười.

- Lại cười nữa. Mệnh đề đã được chứng minh.

- Nào, ta đi thôi.

Anh nắm lấy tay hai cô gái kéo ra khỏi phòng.

ở quán café họ chọn một góc kín đáo mặc dù giờ này rất vắng khách. Anh gọi cho mình một ly cafe đen và hai cốc cam cho hai cô gái, nhưng một cô gái gạ gẫm:

- Ta làm ly cocktail cho bốc. Bọn em hôm nay muốn nói với anh nhiều chuyện lắm.

- Cũng được.

Ba ly cocktail được bê ra. Anh nhấp một ngụm, châm điếu thuốc rồi hỏi ngay:

- Nào, có chuyện gì, nói đi?

- Ai lại vào đề thẳng thừng như thế! - Một cô kêu lên:

- Thế cũng được! - Cô kia nói luôn - Anh yêu rồi phải không?

Anh bật cười, cố rít một hơi thuốc thật dài mà không trả lời ngay.

- Không chơi kiểu tìm cách hoãn binh như thế! - Cô gái kêu lên - Chúng ta đều thích thẳng thắn cơ mà.

- Nói thế nào nhỉ? - Anh lại tiếp tục hút thuốc, mắt nhìn xuống nền nhà.

- Nói thật những điều anh đang trải qua. Người đàn bà kia vẫn gọi điện đến cho anh chứ - Cô gái chất vấn.

- Nhưng anh hỏi thật nhé, bọn em quan tâm đến chuyện này để làm gì?

- Anh cứ trả lời câu hỏi của bọn em đi đã.

- Cô ấy vẫn gọi hàng tối. Anh cũng không hiểu mình ra sao nữa, nhưng rõ ràng là anh luôn chờ mong điện thoại của cô ấy, muốn được nghe giọng nói của cô ấy, được trò chuyện với cô ấy. Thế đã được gọi là yêu chưa? Anh cũng không biết...

Hai cô gái nhìn nhau. Lúc sau một cô lên tiếng:

- Tất cả trò này bọn em bày ra mới đầu chỉ là đùa thôi vì bọn em thấy anh suốt ngày âu sầu, bọn em thương lắm. Nhưng bây giờ nghiêm trọng hơn bọn em tưởng.

Anh cười lớn, khiến cô chủ quán đứng ngoài cửa phải ngoái vào nhìn.

- Bọn em nói gì mà nghiêm trọng thế, hả?

- Chứ không à? Nếu chị ấy tốt thì không sao, chả may phải người không ra gì thì bọn em ân hận suốt đời.

- Đã gặp đâu mà biết người ta không ra gì?

- Chính vì thế mà hôm nay bọn em muốn gặp anh để bảo anh khoan khoan hãy yêu, phải tìm cách gặp gỡ xem thế nào đã.

Rồi cả ba bỗng bật cười ngặt nghẽo.

- Hay thật, khoan khoan hãy yêu - Anh vừa cười vừa nhắc lại - Chẳng khác nào bắt anh nhịn ốm khi người đã kiệt sức.

- Đã yêu đến thế cơ à? - Một cô tròn mắt lên hỏi.

- Đấy là anh ví như thế? - Gương mặt anh bỗng lắng lại - ở tuổi anh bây giờ không dễ gì mà ghét, càng không dễ gì mà yêu.

- Thế mới nguy - Cô gái đỏ mặt vì men rượu gật gù - Đã yêu là yêu chết bỏ luôn.

- Anh cũng đã thử hẹn gặp cô ấy, nhưng cô ấy chưa muốn.

- Thế thì có vấn đề rồi, phải cảnh giác, phải tìm mọi cách kéo chị ấy đến cuộc hẹn, hay ở tại nhà anh cũng được.

- Như thế có tiện không? Anh không muốn cô ấy phải khó xử.

- Bọn em sẽ bày cách. Nào, cạn ly đi còn về làm việc.

Lâu lắm rồi anh mới cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm như thế này.

Mấy hôm sau, anh trở về nhà khi chưa hết giờ làm việc và cho chị giúp việc nghỉ sớm. Anh cắm một bó hoa to ở phòng khách.

Bé Tũn quẩn quanh bên anh đầy vẻ ngạc nhiên hỏi:

- Sao hôm nay ba lại mua hoa?

- Nhà mình sẽ có khách, con gái ạ.

- Ai hả ba?

- Một người rất quan trọng.

- Quan trọng với ai hả ba?

- Với ba con mình.

- Có quan trọng bằng mẹ không?

- Mẹ mãi mãi là người thân yêu nhất của ba con mình. Nhưng cuộc sống sẽ có những người khác nữa, cũng cần cho ba con mình giống như mẹ vậy.

Bé Tũn không hỏi nữa, nhưng vẻ mặt nó có vẻ buồn xo, ngồi thu lu trên ghế giả vờ xem ti-vi. Anh ngồi xuống quàng tay qua vai nó. Nó lặng im, không ngả vào người anh như mọi khi. Anh cúi xuống hít mái tóc thơm tho, mềm mại của con bé mà chị giúp việc luôn chăm chút đến như một bà mẹ sạch sẽ cầu toàn.

Có tiếng chuông điện thoại, anh vội lao bổ đến bên máy.

- Chào em - Anh luôn bắt đầu bằng một câu chào quen thuộc.

- Anh đấy ư - Giọng người đàn bà du dương - Em không biết gọi điện cho anh lúc này đã thích hợp chưa, vì hôm nay em bỗng muốn gọi sớm hơn thường lệ.

Từ tối đến giờ anh cũng đang đợi điện thoại của em.

- Thật không?

- Anh không nói dối đâu. Bởi hôm nay anh rất muốn được gặp em.

- Anh có chuyện gì vậy?

- Không phải chuyện của anh mà là chuyện của con gái anh. Từ khi mẹ cháu mất, cháu luôn luôn buồn bã, khó gần. Tối nay cháu có điều gì đó khiến anh không yên tâm. Rất mong có em để chia sẻ. Em là phụ nữ, biết đâu sẽ nghĩ được nhiều điều hay ho hơn anh. Em có đồng ý không?

Đầu dây bên kia lặng đi rất lâu. Anh nhìn về phía bé Tũn. Nó nằm xuống ghế, nhắm mắt giả vờ ngủ.

- Thế nào? - Anh hỏi lại - Em đồng ý đến anh chứ?

- Vâng, em sẽ đến.

- Cảm ơn em. Anh sẽ đợi!

Anh đến bên con gái, bế ôm nó vào lòng, dỗ dành:

- Con muốn ngủ chưa?

Bé Tũn nằm im không trả lời, người nó mềm nhũn. Anh siết nó vào ngực nói:

- Ba yêu con nhất trên đời. Con là tất cả cuộc đời ba, con biết không!

Con Tũn úp mặt vào ngực anh nói nhỏ:

- Con về phòng con cơ!

Anh bế nó về phòng, đặt nó nằm xuống giường, đắp chăn cho nó, vỗ về nó. Nó chưa ngủ nhưng vẫn nằm bất động, vùi mặt xuống gối.

- Ngủ đi con.

Có tiếng chuông cổng. Anh thơm vội con gái, ghé vào tai nó nói nhỏ:

- Ba tiếp khách một lát rồi ba lại vào với con!

Anh chạy ra mở cổng, tim đập rộn.

Trước mặt anh lại là chị giúp việc. Chị lúng túng nói:

- Xin lỗi đã làm phiền anh giờ này. Tôi quên một thứ ở trong bếp. Tôi có thể vào được chứ ạ?

Anh mở rộng cửa, vui vẻ nói:

- Xin chị cứ tự nhiên. Đằng nào tôi cũng đang chờ một người bạn. Chị giúp việc đi thẳng vào bếp rồi lại quay ra ngay.

- Bé Tũn ngủ chưa hả anh? - Chị hỏi khi dừng bước trước căn phòng của con bé.

- Tôi cũng vừa đặt cháu vào giường xong.

- Tôi vào xem cháu thế nào anh nhé?

- Vâng, mời chị!

Chị giúp việc đi vào. Bé Tũn thấy chị thì ngồi dậy, vẻ vui mừng. Chị ghì siết lấy nó vào ngực mình:

- Con gái chưa ngủ à? Con có bị mệt không?

Bé Tũn lắc đầu.

- Muộn rồi, cô ru con ngủ nhé! Nào, ngoan nào, nằm xuống đi.

Chị cất tiếng ru khe khẽ: "Cái cò đi đón cơn mưa. Tối tăm mù mịt... ờ... ớ... ai đưa cò về. Cò về thăm quán cùng quê. Thăm cha, thăm mẹ... ơ... ơ cò về thăm... à... anh...". Một bài hát ru Nam Bộ. Và cuối cùng là bài "ánh trăng trắng ngà" cùng bài thơ "Cô gái hay nàng tiên".

ở phòng ngoài anh cố lắng nghe, khẽ cười một mình. Chị ấy đã học thuộc tất cả những bài hát ru ngày xưa cô ấy vẫn thường hát từ lúc nào mà anh không hay biết.

Chị giúp việc trong phòng bé Tũn bước ra, nhẹ nhàng khép cửa lại.

- Cháu ngủ rồi hả chị?

- Ngủ rồi! - Chị khẽ gật đầu - Xin phép anh tôi về.

- Chị uống chén nước đã? - Anh rót nước ra ly.

- Khách của anh chưa tới à? - Chị nhấp một ngụm nước và hỏi.

- Cô ấy thế nào cũng tới. Cô ấy đã hứa rồi.

- Anh yêu cô ấy rồi phải không?

- Rất khó nói chị ạ! - Anh cười ngượng nghịu - Nhưng có lẽ là như vậy!

- Cô ấy thế nào?

Anh hút thuốc mơ màng nhìn theo làn khói đang tan loãng ở trước mặt:

- Nghe giọng nói tôi đoán cô ấy rất đẹp chị ạ!

- Vậy à? - Chị giúp việc nhìn ra cửa - Thôi chào anh, tôi phải về đây.

Chị đi ra. Anh nhìn theo với đôi mắt đầy thương cảm. Ngày xưa chị là một cô bé xinh đẹp. Năm lên tám tuổi bỗng nhiên chị bị ốm rất nặng. Sau đó chị đã không chết, nhưng cuộc sống của chị thì vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc ấy. Cuộc đời chỉ xô xát gương mặt chị, còn cơ thể chị mãi mãi ở tuổi lên tám với chiều cao chỉ có mét mốt. Mẹ chị, một người đàn bà học thức và nhiều mơ mộng đã che chở chị khỏi ánh mắt tò mò của người đời bằng tình yêu cực đoan của bà. Bà thuê người về nhà dạy cho chị những cái mà bà thấy cần thiết cho cuộc đời chị. Khi hai ông bà mất, các em đã có cuộc sống riêng, chị ở lại ngôi nhà thừa kế đó một mình, không làm phiền đến ai. Chị làm hoa lụa cho những cửa hàng hoa giả trong thành phố và thêu gối cưới cho các cặp trai gái chuẩn bị thành hôn. Đôi khi chị còn dư tiền để cho các cháu. Vợ anh rất yêu quý và tin tưởng chị. Cô ấy thường tâm sự chuyện gia đình, chồng con, chuyện thế sự để nghe từ chị những lời cần thiết. Khi cô ấy mất, chị khóc nhiều lắm. Chị khóc cho cuộc đời xấu số ngắn ngủi của người đàn bà trẻ, cũng vừa khóc cho cuộc đời mình, họ đang nương tựa vào nhau thì bỗng dưng bị đập tan như quả trứng ném vào tảng đá. Sau đám tang, chị thường sang giúp anh dỗ dành bé Tũn. Cả anh, cả bé Tũn cùng níu vào hình bóng người vừa khuất vẫn còn lưu lại trong chị. Khi bé Tũn không rời chị ra nữa thì anh đề nghị chị sang giúp việc cho bố con anh. Chị đắn đo mãi chưa chịu nhận lời. Hàng xóm xúm vào mỗi người một câu, cuối cùng thì chị đồng ý. Chị đã làm tất cả những gì có thể để bóng hình người đã khuất không phai mờ trong ngôi nhà này, từ vị trí của các đồ vật quen thuộc, các món ăn hàng ngày, những sở thích của anh... Đôi lúc anh nghĩ, dường như người vợ sống lại trong hình hài bé nhỏ của chị. Nghĩ thế thôi cũng chợt thấy lòng ấm áp hơn rất nhiều. Anh biết tất cả điều đó và hiểu rằng, anh đang mang nợ chị nhiều lắm, món nợ mà anh không sao trả nổi. Chị đã tới với cha con anh đúng vào thời điểm khủng khiếp nhất, khi anh chợt thấy trên thế gian này chỉ có một người đàn bà, người ấy lại bỗng dưng biến mất trước mắt anh, để lại cho anh khoảnh trống vắng còn khủng khiếp hơn cả cái chết.

Bỗng có tiếng chuông điện thoại đúng lúc đồng hồ treo tường điểm mười hai tiếng. Anh giật bắn người và tràn ngập nỗi hoảng hốt không sao hiểu nổi. Đợi tới hồi chuông thứ tư anh mới dám cầm lấy ống nghe. ở đầu dây bên kia một giọng nói nghèn nghẹn nghe không rõ lắm, báo tin người đàn bà mà anh đang chờ đợi đã bị tai nạn ô-tô vừa mất cách đây mấy phút. Anh buông rơi điện thoại, ngã vật xuống ghế salon.

Ngoài đường, con đường nhỏ có hàng cây lim lá xanh ngắt chạy ngang qua nhà anh, gió mùa đông bắc đang đuổi nhau chạy ràn rạt trên các vòm lá như những đứa trẻ ngông cuồng.

Anh không biết rằng, vào lúc ấy, từ trong trạm điện thoại công cộng ở gần cổng nhà anh, một bóng người bé nhỏ lũn cũn đi ra. Trên đầu người ấy trùm chiếc khăn san. Chiếc khăn chạy suốt dọc thân người. Chạm gần xuống đất. Người ấy vừa đi vừa túm chặt lấy mép khăn để gió khỏi lùa vào trong. Còn tay kia kéo góc khăn lên lau mắt.

Hôm sau đến cơ quan, anh kể lại vắn tắt cho hai cô gái nghe chuyện xảy ra đêm qua. Không đợi nghe lời bình luận của họ, anh vội bỏ đi. Anh đến một quán cà-phê xa lạ, vắng vẻ để ngồi. Anh ngồi ở đó đến tận chiều tối, lúc thành phố đã lên đèn. Có lẽ đêm nay anh sẽ lang thang trên những con phố vắng để được một mình tự thoại, mà không phải lo về bé Tũn, không sợ ai làm phiền. Anh yên tâm rằng giờ này bên cạnh bé Tũn đã có chị giúp việc chu đáo, dịu dàng như mẹ của bé ngày xưa vậy. Ngày xưa ấy có bao giờ trở lại...

Hết
Đăng nhập để trả lời
0
Trở về
(Thuỳ Linh)


Nó đói . Nó nhân ra điều này bởi một cơn buồn rười rượi vô cớ chợt tới . Không còn là sự dày vò thể xác, cơn đói chỉ còn là tâm trạng u buồn triền miên , phẳng lặng, một sự không hài lòng bản thân và không còn đủ sức nhắc nhở về sự no đủ đã qua. Trước đây , mỗi khi đói mà được ai mời , nó không giấu được sụ hoan hỉ . Nhưng khi ních căng dạ dày bởi lòng tốt của người khác thì nỗi tủi nhục cũng đầy ứ lên . Mỗi khi ghé mặt vào đĩa thức ăn người ta cho , nó cũng đành nghiêng lòng hắt cả nỗi tủi hổ của mình vào đó rồi nuốt ngược lại . Rồi nó chần chừ trước lời mời chào . Rồi nó bỏ lại lời mời chào sau lwng mình . Rồi nó lãnh đạm . Rồi nó mỉm cười thân ái từ chối không vấn vương . Bây giờ không ai mời nó nứa. Nó đã được bình đẳng với mọi người . Hay ít ra nó tự hãnh diện với bản thân mình như thế.

Chín Giờ tối , khi người ta đã chui vào phòng riêng ăn bữa cơm muộn , xem ti vi hay vài bạc , nó mới ra chỗ riêng của mình là khoảng trống ở đầu cầu thang tầng bốn . Có một thằng lạ mặt đã ngồi đó . Cái dáng của thằng kia có vẻ như kẻ rỗi hơi ngồi xem người qua lại , nhưng ánh mắt lại có vẻ bất an, lo lắng một chuyện gì đó. Nó phớt lờ , rải chiếu sát lò sưởi và lôi bành mì ra ăn . Hôm nay nó tự thưởng cho mình một chiếc bánh mỳ kẹp đầy giăm bông vì chiều nay được thuê làm khá nhiều việc . Nó chậm rã cắn từng miếng bánh mỳ tựa như trong mơ . Khi ngẩng lên nó bắt gặp cái nhìn của thằng kia. Gã bất thình lình quặt bô lăng . Đó là cái nhìn của nó trước đây mỗi khi đi ngang qua phòng ai đó đúng vào lúc bữa ăn dọn ra . Miếng bành mỳ đang nhai dở ứ nghẹn trong họng . Nó vụng về nhìn gã kia .

-Mày ăn với tao cho vui đi ?

Gã kia quay lại , giả vờ ngơ ngác một cách vụng về :

-Mày vừa hỏi tao à ?

Nó bẻ đôi chiếc bành mỳ đưa cho gã kia :

- Ăn một mình chán ngắt , mày làm một miếng với tao cho vui .

Gã kia đón lấy tặc lưỡi :

-Ta cũng vừa ăn xong ... một miếng thế này thì được .

Cả hai cắm đầu vào ăn , không nhìn nhau , không chuyện trò . Gã kia ăn xong trước cả nó . Thấy nó vẫn nhai từng miếng gã kia có vẻ như ngượng ngùng tìm cách trò chuyện :

-Mày ở Mát hay ở đâu lên đây ?

-Trước đây tao làm ở Nôvỗim biếc - Nó trả lời , phủi tay vào ống quần .

-Mày có quen ai ở đây không ?

Nó lắc đầu . Một người quen lo cho nó sang đây , hứa hẹn sẽ giúp nó kiếm việc . Nhưng nó đã lập tức bị bỏ rơi khi đặt chân đến sân bay Sêrementrevơ , giữa đám người xa lạ , thứ ngôn ngữ xa lạ . Hơn một ngày đêm chờ đợi người ra đón theo lời hẹn ... Đói , khát , và nỗi sợ hãi điên cuồng đầy đọa . Chiều tối thứ hai nó nhìn thấy một người mắt đen , tóc đen , thấp nhỏ đi ngoài cửa vào , nó lao vút đến , luống cuống hỏi , lưỡi ríu cả lại . Người đàn ông nhìn nó như nhìn vào khoảng không chật đầy tuyết rơi ngoài kia , nhún vai , hoa tay ra hiệu không hiểu . Cay đắng , tuyệt vọng , nó xấu hổ quay đi . Với nó tiếng nói đồng bào lúc này không chỉ là niềm an ủi, cảm thông mà là sự sống . Lúc tưởng chừng sắp buông xuôi thì điều mong đợi đã đến . Một sinh viên trả phép sang đã đưa nó về ký túc xá của anh ta . Sau đó anh sinh viên nhờ một người quen đưa nó về Nôvôximbirxcơ để nhập vào đoàn quân đứng chợ đội tuyết bán hàng . Được khoảng hơn một năm , trong một lần trên đường tới chợ , nó bị bọn đầu gấu bản địa chặn lại trấn tiền , hàng . Nó bị rách một bên khoé mắt nhưng cũng kịp đánh vỡ đầu một thằng rồi bỏ chạy , chịu mất toàn bộ số hàng và tiền mang theo . Số tiền tích cóp hơn một năm vừa đủ trả tiền cho chủ hàng .Sợ bọn kia trả thù nó bay ngay lên Mátxcơva , nhập vào đội quân cơ nhỡ , không giấy tờ tuỳ thân , không tiền bạc , không nơi trú ngụ đang ngày một đông .

-Nghe nói ở dưới đó làm ăn dễ hơn , mày lên Mát làm gì ?

-Ở Mát có nhiều cơ hội hơn - Nó nói tránh đi .

Gã kia nhếch mép cười :

-Tao ở đây hai năm rồi mà chưa trông thấy cơ hội nào cả ? Nó tránh xa tao như dịch hạch ấy .

-Thế mày sống bằng gì ? Đi chợ à ?

Gã kia cười hô hố , rồi cúi nhìn sâu lòng mình .

- Có bát đâu mà đi chợ . Không có tiền vốn , chẳng ai tin mình . Tao mới dạt sang ốp này làm cửu vạn . Còn mày ?

Nó kẹp hai tay vào đùi cho đỡ lạnh , lưng dựa vào lò sưởi .

-Tao cúng mới lên đây làm cửu vạn được hai tháng . Nhưng được vào cạ của chúng nó đâu . Chỉ ai thuê mới làm .

Gã kia chắt nước bọt qua kẽ răng nhổ vào tường , rít lên :

-Mẹ kiếp , cũng là kiếp ăn mày cả mà còn chèn ép nhau .

-Chỉ có mấy suất cơm chim mà toàn lũ hổ đói mà lỵ - Nó tặc lưỡi .

Nó không muốn kể cho gã kia nghe cái ngày đầu tiên mới lơ ngơ về đây . Khi nghe trên loa thông báo là có xe chở hàng về , nó chạy hai bậc cầu thang một xuống tầng dưới . Có một tên đầu đinh , đen trũi đứng lừng lững bên cạnh nơi bốc hàng . Thấy nó , gã đầu đinh hất đầu gằn giọng :

- Đây không phải là chỗ của mày . Biến !

Nó lẩn vào đám đông , đợi lúc thằng kia không để ý liền ghé lưng vào đón bao hàng dài gần bằng người nó cõng đi . Vừa đi được một đoạn , bỗng có cái gì đó đập mạnh vào bao hàng . Nó khuỵu chân mặt đập về phía trước . Cả bao hàng đè dọc người nó .Tiếng thằng đầu đinh rít lên :

-Tưởng qua mắt tao được à ? Thằng chó chết !

Thằng đầu đinh đạp bao hàng qua một bên . Nó lồm cồm bò dậy , mắt hoa tít , sầm tối . Khi đám sương mờ mịt tan đi , nó đưa mắt nhìn quanh tìm một ánh mắt dịu dàng nào đó , nhưng tuyệt nhiên không thấy gì vì người ta còn đang rối lên tiền hàng . Nó nhẫn nhục lết vào góc tường cho qua cơn choáng váng . Sự phản kháng bị dập tắt nhanh chóng khi người ta không còn khả năng kiếm sống . Miếng ăn nhỏ bé hàng ngày đã nén nó vào trong cái khuôn của sự nhẫn nhục . Nó tự xoay sở trong cái khuôn chật hẹp ấy sao cho thoải mái nhất để khỏi phải bị xúc phạm thêm. Nó tự tạo cho mình một hình nhân đi nhẹ , nói nhỏ , cười sẵn , một khoảng không tạo ra lực đẩy với những người xung quanh . Nó thích nghi nhanh đến mức chính nó cũng phải ngạc nhiên . Con người thực của nó vùi sâu vào bên trong , để lại ở ngoài đời một bóng hình bất tri lộn ngược .

Gã kia ngáp dài rồi hỏi :

-Mày ngủ ở đâu ?

Nó dậm chân xuống nền nhà bảo :

-Ở đây này !

Nó lôi trong thùng các tông để sát chân tường ra một cái chăn dạ cũ kỹ nhưng còn lành lặn trải xuống chiếu .

-Cho tao ngủ chung với nhé - Gã kia nói .

- Thì ngủ , càng ấm !

Gã kia chui vào chăn nằm xuống cạnh nó. Nó nhắm mắt im lặng để khỏi phải nói chuyện . Trước đây nó rất sợ lúc đi ngủ , bởi hễ đặt lưng xuống là tâm tưởng nó lại vượt ngàn trùng xa cách để về được căn nhà xinh xắn của nó nằm ở giữa một căn phố nhỏ sát ngoại ô . Dường như nó nhìn thấy cả khoảng sân con trước nhà , nơi bố nó bày mấy chậu địa lan . Vào cữ mùa xuân , những lá lan vươn dài như những ngón tay gầy xanh xao vươn ra đón mưa . Người ta bảo địa lan thiêng lắm , thường đãi người tri kỷ trước lúc đi xa ...

Nghe kể nó không tin và cười . Tết năm ấy các chậu lan rủ nhau đồng loạt nở hoa . Có ba chậu mặc lan nhánh hoa đâm lên che kín cả lá . Bố bê mấy chậu đẹp nhất kê sát cửa ra vào , vừa để cả nhà thưởng hoa , vừa để khoe với khách . Mẹ ngồi ngắm hoa và lặng lẽ thở dài .

Sau tết bố mời một nữ sỹ già nua , lưng còng nhưng nét mặt thơ thới , đôi mắt vẫn còn tinh anh lắm đến chơi nhà ngắm hoa kẻo sợ tàn . Ba người già đốt trầm đọc thơ không nói chuyện thế tục . Lúc nữ sỹ ra về , bà ghé tai bố nói nhỏ : " Năm nay chị nhà gay đấy . Rất khó qua khỏi tháng tám . Nếu anh giữ cho chị qua khỏi vận hạn này thì sẽ trường thọ ". Bố cả cười cám ơn nữ sỹ già . Bố không kể lại cho ai và cũng quên đi lời dặn dò ấy . Ngày mồng ba tháng tám âm , chín giờ sáng mẹ còn ngồi uống trà với bố , nhắc bố đưa mẹ về thăm người bạn lâu ngày chưa thấy lại chơi . Mười giờ mẹ kêu mệt đi vào giường nằm . Mười rưỡi mẹ nấc lên một tiếng nước mắt ứa ra rồi lặng lẽ ra đi . Bố bảo trước khi mẹ mất chừng hai tháng , mẹ hay nhìn thấy một người mặc quần áo bộ đội đi ngang qua sân . Lúc mẹ chạy ra thì không thấy ai cả . Mẹ tả lại cho bố nghe thì thấy đúng hình dáng người chú của bố hy sinh trong kháng chiến chống Pháp mà mẹ không hề biết mặt vì không còn bức ảnh nào để lại . Mẹ còn nói rõ chiếc áo trấn thủ có ba sáu đường gian khổ bị sờn ở bên vai trái và chiếc mũ ca lô bạc phếch che xuống tận chân mày . Người lính ấy tươi lắm đi rất nhẹ , hai tay gần như không vung vẩy .

Qua hơn nửa tháng bị xốc và đau buồn sau cái chết của mẹ nó mới để mắt tới mấy chậu lan . Ba chậu lan đơm hoa đẹp nhất vào dịp tết đã tàn úa . Một người bạn chơi hoa cùng bố trách rằng sao không để tang cho hoa ? Giống lan sống vì chủ và thờ chủ . Rồi nó cũng bị bệnh ốm liên miên . Tiền của nhà vốn đã chẳng dư dả gì nay cạn kiệt . Nó phải bỏ dở năm thứ ba đại học vì không còn tiền đóng tiền học . Mấy người quen xui nó sang Nga làm ăn , và mỗi người một it cho nó vay tiền . Lúc đầu nó hăm hở lắm vì được thay bố và chị gánh vác việc nhà .Bố không bằng lòng , nhưng không cản nổi cuộc ra đi này . Bố nhìn nó rồi cuộn cái nhìn ấy giấu vào lòng , chôn tiếng thở dài vào khoảng không vời vợi trên đầu . Nó thương hại nhìn sự cả lo của bố và hi vọng tràn trề vào sự đổi đời . Nó hứa với bố sau này có tiền nó sẽ trở về học tiếp . Giấc mơ trở về giờ đây vùi trong mộng mị phiêu diêu . Một cõi mơ sầu muộn và cay đắng.

-Mày ngủ rồi à ? -Gã kia lên tiếng .

-Chưa - Nó trả lời cộc lốc .

-Nhà mày ở đâu ? - Gã kia tiếp tục gợi chuyện .

-Ở Hà Nội . Còn mày ?

-Nhà tao ở Hà Tây , huyện Chương Mỹ ấy mà . Nhà tao ở một làng ven sông Đáy . Chiều nào đi học về đá bóng xong tao cũng nhảy xuống sông bơi thoả thích . Làng tao bọn con trai đứa nào cũng biết bơi khi còn rất nhỏ . Mẹ tao đi xem bói , thầy bói bảo tao không có số xuất ngoại vinh hiển đâu , tao không tin cứ đâm đầu đi bằng được mặc mẹ tao khóc lóc van xin . Đúng thật , xuất ngoại mẹ gì mà như thế này ? Còn khổ hơn con chó làng tao vào tháng ba ngày tám . Lâu lắm rồi tao không viết thư về nhà . Chẳng biết tin tức ở nhà thế nào ? Có địa chỉ đâu mà đòi nhận thư kia chứ ? Mẹ tao bị phong thấp , mùa đông giá buốt thế này là nhức lắm đây . Mẹ tao hay khóc lắm cơ , nhiều khi bực cả mình ... Này , ngày đầu tiên trở về mày sẽ làm gì ?

Làm gì ư ? Giấc mơ trở về gần như không còn cấu xé nó nữa . Cái hình bóng niềm vui đoàn tụ gần như một đám mây tiêu tan trên bầu trời xám xịt . Nó như thể đi trọn cuộc đời tươi vui cho đến tận cái ngày bước chân lên máy bay sang đây . Cái ngày ấy đã bị xẻ đôi , dứt nó ra khỏi trò chơi trẻ con giữa bãi cỏ rười rượi gió đồng , để bắt nó mặc áo đen râu ra ngoài sân đình bàn chuyện thế sự , nhân sinh . Trong cái mũ áo thùng thình ấy nó đã lớn lên , dẫu chưa vừa vặn gì nhưng giờ đây nó không còn thấy vướng víu như buổi ban đầu nữa . Ngày trở về mọi điều đã khác . Mọi người cũng khác . Liệu có tìm lại được ánh mắt nhìn ta như ngày xưa nữa không ? Và cả nó nữa , đằng sau ánh mắt nó mọi sự đã đổi thay ...

- Ngày đầu tiên trở về mày sẽ làm gì ? - Gã kia nhắc lại .

- Tao cũng không biết nữa - Nó bâng khuâng trả lời .

- Tao ấy à , tao sẽ lao ngay ra bờ sông bơi cho thoả thích . Mày biết không được la hét giữa sông sướng mê tơi ... - Giọng gã có vẻ phấn khích - Hét bao nhiêu cũng cảm thấy không đủ , giọng mình cứ bị rơi tõm đi đâu mất . Nếu tao còn gặp mày , tao sẽ đưa về quê tao chơi . Mày không biết bơi thì tao sẽ dạy. Mày có đồng ý không ?

- Đồng ý !

Cả hai sau đó lại rơi vào im lặng . Nó đoán gã kia đang bị rơi vào cái miền u tối mịt mùng giăng giăng những kỷ niệm .

Một lúc sau gã kia cất tiếng gáy . Bình thường nằm cạnh một người gáy to thế này chẳng dễ chịu gì. Nhưng bây giờ nằm nằm giương mắt nhìn trần nhà nó cảm thấy tiếng khọt khẹt phì phò đã rào lại khoảng không gian trống trải lạnh lẽo này thành một căn phòng ấm cúng hệt như căn phòng của bố và nó . Chỉ cần với tay sang bên cạnh là thấy ngay quyển vở mới viết một nửa và cuốn Streamline bị mất trang thứ mười mà nó vẫn để nguyên chỗ cũ sau khi bỏ học . Sát đầu giường có một bộ salon gỗ , ở chỗ tay vịn có một vết lõm nhẵn bóng mà mỗi khi ngồi xuống nó hay lấy tay di di lên đó . Tinh mơ bố thường ngồi đó uống trà một mình , dáng nghiêng nghiêng ngóng ra ngoài sân mờ tối như ngóng chờ ai đó ... Mỗi khi tỉnh dậy nó thường bắt gặp cái dáng ấy của bố trước tiên . Bất chấp vời vợi xa cách , tâm tưởng nó chuyển tất cả những gì thân thiết nhất trong ngôi nhà xa xôi để đặt vào khoang trống đầu cầu thang này , và nó dần thiếp đi trong niềm an ủi nồng ấm .

Già nửa đêm nó bỗng bị đánh thức bởi tiếng người lao xao đi lên cầu thang . Đến lúc này nó mới sực tỉnh hẳn để nhận thấy gã ngủ nhờ biến đâu mất . Kệ ! Nó xoay người định ngủ tiếp , nhưng bỗng như có hòn đá trượt dọc sống lưng , khi cánh tay nó chạm phải miệng túi áo bị mở . Nó vùng dậy nhanh chưa từng thấy , thọc tay vào túi . Toàn bộ số tiền công hôm nay vừa kiếm được đã biến mất . Trước khi ngủ nó còn kiểm tra lại rồi gài chặt túi áo . Một nỗi căm hân tê dại trườn râm ran khắp người nó , tựa hôm bị bọn đầu gấu chặn ngang ở Nôvôximbirxcơ , lột sạch cả tiền lẫn hàng hoá . Giờ này chắc chắn gã kia chưa ra khỏi ngôi nhà . Nó lồng lên chạy như một con chó điên sục vào tất cả các ngóc ngách của các gian bếp và toa lét . Chẳng khó khăn gì nó tìm thấy gã kia đang đứng co ro nép mình vào góc trong cùng của toa lét tầng một . Không hỏi han , không buồn nói một câu , nó lao vào đấm đá và cảm thấy đấm đá bao nhiêu cũng không hả cơn tức giận đang ngùn ngụt thiêu cháy nó. Gã kia co người lại để đỡ đòn , không hề thanh minh , không đánh trả , không thốt kêu một lời nào . Sự bất phản kháng đớn hèn đó làm bung cái khuôn nhin nhục chật hẹp mà nó tự gò mình vào bấy lâu nay . Chỉ cần gã kia vung ra một cú đấm là nó tỉnh cơn điên ngay . Đúng lúc này , người thật trong nó bỗng tỉnh cơn hôn mê đang nổi điên chống lại một hình nhân nhịn nhục đê hèn , tủi hổ không sao chịu nổi cũng tồn tại chính trong con người nó chứ không phải là một kẻ khác . Nó chỉ dừng tay khi đã kiệt sức . Gã kia lấy nắm tiền trong túi ra đưa cho nó . Qua ánh sáng nhờ nhờ từ ánh tuyết hăt vào , nó nhìn thấy gương mặt gã kia đầm đìa nước mắt . Nó bỏ đi .

Không ngủ được nữa nó khoác chăn trèo lên bệ cửa sổ nhìn ra ngoài trời . Đêm phương bắc không bào giờ tối hẳn . Nó thèm có điếu thuốc lá lúc này để làm tan loãng những ý nghĩ u ám trong đầu . Nó đi dọc hành lang tìm nhặt những mẩu thuốc người ta bỏ đi gom lại được nhúm thuốc it ỏi , cuộn vào một tờ giấy báo bẩn để hút . Lúc này những người dậy sớm đi chợ đã lục tục dọn dẹp khua khoáng đồ nghề để ra đi . Một ngày mới nhọc nhằn bất trắc lại bắt đầu .

Cả ngày hôm ấy nó làm một vài việc lặt vặt mà các chủ hàng thuê . Có một lần nó giáp mặt với gã kia . Cả hai quay mặt đi như chưa hề quen biết . Thái dương bên phải gần khoé mắt của gã tím bầm . Nhìn bộ mặt gã lút trong bao hàng kềnh càng nó bỗng thấy chạnh lòng .

Chiều hôm ấy sau khi khuân xong bao hàng cho chủ thì đã sáu giờ chiều . Vào tiết cuối xuân sáu giờ chiều là đã tối lắm rồi . Nó nhìn vườn cây đen trũi và trơ trụi trước nhà thoáng lưỡng lự .Nhưng rồi ý định chợt đến chiều nay chũng lôi tuột được nó ra khỏi nhà . Nó nghĩ mãi về gã kia . Tuyết nhiên không một chút oán hận ghét bỏ . Ngược lại khi trông thấy cái lưng cong vòng của gã dưới bao hàng to vật , bước run rẩy cố nép vào mép tường xoắn lại như chão khi gặp nó , nó bỗng thấy tâm trạng u ám của nó tan chảy ra . Nó lướt qua gã nói khẽ : " Tối nay mày đến chỗ tao ăn tối nhé !" , rồi vội vã bỏ đi vì sợ gã kia từ chối . Tới lúc này nó mới cảm thấy hết nỗi cô độc của nó . Nó như bị tước bỏ mối liên hệ cuối cùng với đồng loại đúng vào lúc nó cần nhất một người bạn đồng hành , dù tốt , dù xấu để nhen nhúm ngọn lửa sống trong đống tro tàn bao tháng ngày qua đã nguội tạnh . Nó quyết định đến cửa hàng mua một ít đồ ăn tươm hơn ngày thường một chút .

Cửa hàng nằm cạnh ngôi nhà . Phía bên kia của một công viên nhỏ . Vào mùa hè , rình những khi vắng người nó thường lang thang ra công viên , nằm trên đám cỏ xanh mướt dưới bóng cây tử đinh hương có chùm hoa tím ngan ngát để tưởng tượng tiếng ve ran trong cây sấu già trước nhà .

Vào giờ này cửa hàng không còn đông người . Nó lặng lẽ đứng vào dãy người bên gian bán rau quả . Người nào cũng tranh thủ mua nhiều thứ nên hàng nhích lên rất chậm . Bỗng nó để ý đến một ông lão đứng cách nó hai người . Ông lão già lắm rồi , da gấp nếp như những lượn sóng lăn tăn hai bên má và tràn xuống cả cái cổ nhợt nhạt . Ông láo len lén lấy một củ cải đỏ nhét vào trong cái túi vải nhàu nhĩ mà ông đang cầm trên tay . Người nó căng ra vì hồi hộp và lo lắng như chính nó ăn cắp chứ không phải ông lão . Nó liếc nhìn cô gái bán hàng , cô ta vẫn đang tươi cười chiều theo thói õng ẹo của một bà khách khó tính , hai hàng mi cong cong che rợp đôi mắt như hai cánh bướm khẽ rung rung . Mỗi khi cánh bướm nhẹ cất lên lại hiện ra hồ nước xanh thẳm , mênh mông . Len lén nhìn cô gái ông lão lại nhón thêm một túi nilon bắp cải muối cho vào túi khi cô ta khẽ cúi xuống lấy bó hành tươi cho khách . Làm xong việc ông lão tách ra khỏi hàng và đi ra cửa . Nó thở ra nhẹ nhõm ...

Ông lão vừa ra đến cửa thì có tiếng gọi giật giọng :

- Ông già đứng lại !

Nó sững sờ nhìn cô gái bán hàng . Cô ta đang dõi thẳng ánh mắt vào ông lão , đôi cánh bướm khẽ động đậy che bớt cái nhìn giễu cợt . Ông lão đứng chết trân ngay tại cửa , bàn tay nhăn nheo đang vịn trên cánh gỗ từ từ trôi tuột xuống . Cánh cửa gỗ nặng chịch bị bật trở lại kêu đánh rầm .

- Ông lại đây !

Ông lão loạng choạng đi về phía cô ta . Tất cả ánh mắt của những người mua hàng đổ dồn về phía ông lão , người thì lắc đầu , người thì quay mặt đi .Nó rất khó đoán những ánh mắt ấy , những cái lắc đầu ấy ...

- Ông vừa bỏ cái gì vào túi thế ?

Ông lão như bị thôi miên , thò bàn tay khẳng khiu có những móng tay đen sì đầy đất vào túi lôi ra gói bắp cải muối . Rồi bàn tay ấy thoáng ngập ngừng , run run dựa vào quầy hàng . Cô gái vẫn cười nửa miệng . Nụ cười giễu cợt khiến cái miệng nhỏ nhắn nhếch lên cáng thêm duyên dáng . Người đến lượt mua nhắc cô gái bán hàng . Anh ta trông có vẻ vội lắm , từ nãy liên tục nhìn đồng hồ , khó chịu với việc bất ưng xảy ra . Ông lão quay người đi ra cửa lưng còng xuống , phút chốc người ông như thu nhỏ lại . Ông lão vừa đẩy được cánh cửa nặng chịch để ra ngoài thì tiếng gọi trịch thượng lại giật ngược trở lại :

- Ông già quay lại đi !

Ông lão đứng im hai bàn tay buông thõng , môi trễ xuống run run .

- Lại đây !

Vẫn cái giọng trống không lanh lảnh của cô gái . Đôi cánh bướm xoè rộng hết cỡ để lộ mặt hồ xanh vời vợi , sâu thẳm . Toàn bộ khối nước trong xanh ấy đổ ụp lên ông lão khiến ông nghẹt thở và bất động .

-Ông nghe thấy gì không ?

Ông lão thu hết sức tàn còn lại đi về phía quầy rau.

-Mở túi ra ! Chưa hết ...

Lập cập mãi ông lão mới để được cái túi vải lên quầy hàng . Cô gái thò tay vào lôi ra củ cải đỏ giơ lên hỏi như đố vui :

- Cái gì thế này ?

Cô gái nhìn củ cải đỏ và cười như đùa với một sự gì ngộ nghĩnh lắm . Xung quanh có vài tiếng khúc khích rồi im bặt. Cô gái quẳng củ cải vào khay nhựa , nói :

- Lấn sau ông đừng đến đây nữa nhé ! Đi đi ...

Ông lão quay ra . Người đàn ông đến lượt khó chịu cằn nhằn :

-Mất thì giờ quá !

Cô gái ngẩng lên nhìn người đàn ông cười duyên dáng , đôi cánh bướm xoè ra lung linh làm ánh mắt dịu lại :

-Xin lỗi , anh mua gì nào ?

Người ta quên ngay câu chuyện vừa xảy ra , người đàn ông mua xong thì đến lượt nó .

-Anh cần gì ?

Nó nhìn vào sâu mắt cô gái , đột nhiên lắc đầu rồi quay ngoắt đi .

Ra đến ngoài cửa nó nhìn thấy bóng ông lão đi phía trước . Ông lão đi như cắm từng bước xuống lớp băng trơn trượt phủ kín mặt đường . Nó cố dấn bước đuổi theo . Đến bệ đá công viên thì nó bắt kịp ông lão . Ông lão ngồi bệt xuống lớp tuyết , vai tựa vào bệ đá . Khi nó đến gần ông lão hốt hoảng đứng dậy chống gối định bỏ đi . Nó vội chìa hai bàn tay nắm lấy cánh tay ông lão vỗ nhè nhẹ . Không hiểu ông lão cảm thấy điều gì trong cái vỗ về ấy mà lại ngồi xuống . Qua ánh đèn công viên , nó thấy đôi mắt già nua của ông lão ầng ậng những nước sắp sửa trào ra phủ kín gương mặt nhăn nheo xanh bợt . Nó muốn nói với ông cái gì đó mà không thể thốt nên lời , không phải vì vốn tiếng Nga ít ỏi của nó , mà nó cảm thấy được nỗi đau vô bờ của ông . Nó cũng ngồi bệt dưới tuyết sát cạnh ông lão , nghe rõ tiếng thở nghèn nghẹn trong lồng ngực già nua kia . Nó thò tay vào túi lấn sờ những đồng tiền vừa kiếm được , vừa giành giật được khỏi tay kẻ khác ... Những ngón tay cuộn lại nắm tiền lộn xộn rồi khẽ rút ra . Nó ấn nắm tiền vào tay ông già , giọng run run xấu hổ :

- Xin ông hãy cầm lấy ...

Ông lão chỉ chờ có thế liền bật trào nỗi đau đớn cố nén có lẽ chứa chất từ lâu lắm rồi . Nó hiểu câu được câu mất trong tiếng nghẹn ngào :

- Tao là lính ... Sevattôpôn ... tao bị thương ... vợ tao ốm ... lâu lắm ...không có con ... không có tiền ... nó chỉ bằng cháu tao ... nhục nhã quá ... tao là lính mà ...

Ông lão nhắc đi nhắc lại câu "tao là lính mà , nhục quá " . Ông lão giơ cánh tay cầm nắm tiền nó đưa cho lên trước mặt , tiếng nấc lại dội từ đâu đó xa lắm vọng về . Mãi sau ông mới nói được lời cảm ơn . Nó đỡ ông lão đứng dậy . Ông lão cúi đầu cảm tạ nó một lần nữa rồi cất tiền vào túi áo trong . Lúc ông lão rẽ vạt áo ra , nó chợt nhìn thấy mất tấm huân chương , huy chương cái ở mặt trong ngực áo . Ánh bạc của chúng bắt tia sáng ngọn đèn công viên loé lên lấp lánh và chúng va khẽ vào nhau rủng rẻng .

Không chịu nổi , nó bỏ đi .

Lòng nó trống rỗng như cánh rừng hoang xơ xác sau cơn bão . Đôi cánh bướm mịn như nhung dập dờn trên đôi mắt tựa hồ nước xanh biếc , trong veo của cô gái bán hàng nhìn nó vào giây phút ấy khiến nó phải bỏ đi . Còn gì nữa ? Lúc ông lão quay ra , nó nhìn thấy một ánh mắt không phải là của một sinh linh đang sống , mà là của một thân xác đang bị linh hồn trút bỏ lại , không còn cả nỗi tuyệt vọng , không còn cả nỗi đau đớn ... Ông lão đã bị đẩy sang một giới hạn , nếu vượt qua giới hạn đó thì không còn cách nào dừng lại được nữa , đó là giới hạn của sự trở về sống giữa loài người ... Ông lão đã đi đến tận cuối con đường . Còn nó , nó đang ở đâu trên con đường ấy ? Và , liệu nơi tận cuối con đường mà ông lão , nó , gã kia .. sẽ đặt chân tới đâu , cuộc sống mới có bắt đầu hay không ?

(Type từ cuốn : Truyện ngắn hay 2000 - nxb Hội Nhà Văn ).



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-01-28 18:52:32NuHiepDeThuong>
Truyện "trở về" đã đưa vào thư viện.

Những truyện khác đã có rồi.

THTN có thể "duyệt" xem truyện đã có chưa ở trang Sách Truyện - tìm theo tên tác giả.

Xin chân thành cảm ơn THTN.[:)]

Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Truyện nào cũng hay quá !!
Đăng nhập để trả lời
0