Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Nguyễn Duy Dương

58 trả lời, 12.487 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 11:12:12 bởi hd_tinhgia>
TÌNH ĐẦU
 
Em bẻ cong vạt nắng hường 
hắt vào môi tôi tiếng gọi yêu đương 
cháy bỏng 
đam mê 
khao khát 
và 
chờ đợi... 
Tôi uống say 
vị ngọt thời gian quyện hồn em như giọt mật đầu tiên 
rạo rực 
hồn nhiên 
ngọt ngào 
và 
xa lạ... 
Cháy nữa không em khi cuối chiều trượt ngã? 
bóng đổ 
tình em 
chạy dài 
vô tận... 
Tôi gượng dậy 
chạy theo vết loang lổ hoàng hôn 
giật mình 
chợt nhận ra 
thời gian đang úa... 
Tình đầu 
vạt nắng hường 
cháy nữa không em? 

Đà Lạt, 8/2008 
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 11:14:01 bởi hd_tinhgia>
MỘT NỬA

Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi 
Một nửa của tôi không bao giờ có thật 
Một nửa mập mờ, một nửa còn hay mất 
Một nửa cho vay, một nửa nợ muôn đời. 

Đà Lạt, 8/2008 
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hd_tinhgia

Một Nửa

Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi
Một nửa của tôi không bao giờ có thật
Một nửa mập mờ, một nửa còn hay mất
Một nửa cho vay, một nửa nợ muôn đời.
8/2008

_H.D_

Tôi cũng đi tìm một nửa của riêng tôi
Giờ đã xa...xa  tận mãi cuối chân trời
Đời đã cách chia  hi vọng gì gặp lại
Một nửa cuộc đời theo anh cũng nổi trôi
thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc Duy Dương một mùa Giáng Sinh vui vẻ & một năm mới nhiều may mắn nhé  ...............Chị Thuỵ DuMERRY  CHRISTMAS and HAPPY NEW YEAR
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: hd_tinhgia





Cảm ơn chị Thụy Du rất nhiều!  Em thật không ngờ "một nửa" lại thành chủ đề sôi nổi như vậy. Chúc chị giáng sinh vui vẻ! Có thật nhiều quà nhé!

hd_tinhgia ơi_chị Du hứa là sẽ qua thăm trang thơ của em thường xuyên & sẽ cùng hoạ thơ với em cho em vui nhé...Nhưng phải chịu khó làm thơ mới nghe  em.......Và em cũng chịu khó vào thăm trang thơ của các thi hữu khác nữa nha,vì đó sẽ tạo nguồn thi hứng cho em nhiều hơn em ạ__________thân mến______________________________________Chị Du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hd_tinhgia

-----
....Đừng gọi tên anh vào những lúc chiều tà

Khi anh nắng tan dần trên gương mặt

Tình yêu đến rồi đi như ánh mắt

Hoàng hôn về em chớ gọi tên anh.....

hd_tìnhgia
 
TTK chia sẻ với bạn vài dòng cho vui nhé.Chúc bạn khoẻ và tìm đc niềm vui trong VNTQ.
 
Em gọi tên anh - anh chẳng biết
Ta gặp nhau
Giờ biền biệt cách xa
Em
Đã hoà tên anh 
Vào máu
Cho
Mỗi hồng cầu
Ghi dấu 
Tơ vương 
 
Giờ đây
Xa
vạn nẻo đường
Bóng anh
Lồng lộng
Nhớ thương....
 
T.T.K.18.11.2008





Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-09 16:47:14Nhật Hạ>
Một Nửa

Tôi đi tìm một nửa của riêng tôi
Một nửa của tôi không bao giờ có thật
Một nửa mập mờ, một nửa còn hay mất
Một nửa cho vay, một nửa nợ muôn đời.
8/2008
H.D
Trích đoạn: hd_tinhgia

NH chào hd
Vào trang thơ của bạn NH thích mấy câu
thơ này xin được ngẫu hứng cùng bạn những vần thơ
 
MỘT NỬA TÔI...DẠI KHỜ
 
Ngưòi tìm một nửa
           của riêng mình
Hai mảnh ghép kết tinh không hoàn hảo
Một nửa
      ngọt ngào
             một nửa
                   khát khao
Riêng tôi
        một nửa
              nghêu ngao
                       dại khờ
                              NH
 
Kiêu sa dáng Hạ về
Chút gió cho Hạ chờ
Chút mưa cho Hạ nhớ
Tình xa để Hạ buồn
Nắng Mới
Nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 11:15:46 bởi hd_tinhgia>
CÓ NHỮNG BUỔI CHIỀU

Có những buổi chiều dài hơn là nỗi nhớ
Ta nhận từ ta những khắc khoải cháy lòng,
Em vẽ nắng cho trời thành dông bão
Ta nhận về những khao khát nghiêng thơ.

Có những buổi chiều dài hơn cả giấc mơ
Ta nhận từ ta cơn mưa hờn chờ đợi,
Em vẽ gió cho trời xanh cao vợi
Ta nhận về tận đáy mắt chơi vơi.

Có những buổi chiều dài hơn những cơn say
Ta nhận từ ta giọt lệ sầu cay đắng,
Em vẽ sóng cho trời yên biển lặng
Ta nhận về những chua xót hồn nhiên.

Có những buổi chiều dài hơn cả yêu đương
Ta nhận từ ta những con đường xa tắp,
Em vẽ sáng cho trời đêm tăm tối
Ta nhận về những lối bóng riêng ta.

Đà Lạt, 2008
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 11:18:38 bởi hd_tinhgia>
BỞI

Bởi ngủ không trọn đêm nên giấc mơ còn một nửa, 
Bởi hát không trọn lời nên ca khúc chia đôi 
Bởi vì tôi hay bởi vì em? 
Bởi nụ hôn vụng về nên bờ môi còn khát 
Con gió mùa thu mùa hè còn mát, 
Bởi cái nấc ngẹn ngào nên giọt nước mắt phân ly 
Em thở dài ngay sau tiếng reo thi 
Bởi nỗi buồn nên niềm vui dang dở 
Bởi cuộc đời ai không từng lầm lỡ, 
Nên trái đất dẫu tròn vẫn có chỗ chênh vênh...

Hỏi con thuyền sao mãi cứ lênh đênh? 
Bởi bến đỗ không còn là mong nhớ! 

Tôi băn khoăn trước con đường chia cắt, 
Em thẫn thờ góp nhặt mảnh tình chung 
Hỏi màn sương sao mãi cứ mông lung? 
Ngày chưa trọn nên đêm còn lẩn khuất! 
Em cứ nói tình yêu không chân thật, 
Trọn vẹn rồi còn gì nữa để yêu??... 

Đà Lạt, 25/5/2008
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 11:17:47 bởi hd_tinhgia>
NẮNG & GIÓ

Em đừng khóc khi trời trở nắng 
Chiều dẫu buồn bởi nắng chẳng là anh 
Con gió mong manh, con gió chẳng yên lành 
Chưa kịp hỏi vì sao nắng trả...

Khi nước mắt thay cho lời từ giã 
Anh chợt hỏi lòng sao gió chẳng là em? 
Hãy cho say vì một chút hơi men 
Hãy cho khát vì hơi nắng hạ,

Và hãy cháy cho cánh chiều chợt ngả 
Gió khẽ run mình vì nắng đã ra đi... 

Ngày anh đến cho giây phút chia ly 
Gió đã hiểu vì sao còn hỏi nắng 
Trong tim nắng làm sao trống vắng? 
Bởi chiều về nên nắng phải ra đi... 

Đà Lạt, 2008
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 11:21:29 bởi hd_tinhgia>
CHẠY

Tôi vẫn chạy 
chạy mãi 
như ngày xưa 
em đuổi theo tôi 
giành giật 
mối tình đầu 
trang nhật ký 
mười lăm! 
như hơi thở 
nồng nàn mê hoặc 
bóng ai qua 
nhòa nhạt bụi đường... 

Tôi vẫn chạy 
chạy mãi 
như thời gian 
còn bẽn lẽn 
Em giả vờ 
cúi mặt 
làm ngơ! 
chú dế nhỏ 
và cánh chiều 
lặng 
lẽ! 

Tôi vẫn chạy 
chạy mãi 
như tình yêu 
chưa kịp 
thắm đã vội 
tàn 
phai! 
trong vội vã 
vô tình 
em để lại 
hoàng hôn 
lại giả vờ 
giận dỗi... 

Tôi vẫn chạy 
chạy mãi 
như ngày mai 
chẳng có 
tiếng ai xưa 
dịu ngọt 
chanh chua 
đường trở lại 
ráng chiều 
bầm tím! 

Đà Lạt, 9/12/2007 
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 11:23:52 bởi hd_tinhgia>
ĐOẢN KHÚC ĐÊM

Trong tất cả những điều 
tôi có thể nói về em 
tôi nhận ra 
và có lẽ 
chỉ là 
nông nổi! 
Trăng 
đêm nay vàng soi 
những tháng ngày tội lỗi, 
trơ trọi cuối chân trời 
sao chẳng kịp 
đổi ngôi... 
Em 
đừng nói với tôi 
những lời em đã nói, 
con nước dưới chân cầu 
đâu phải nước 
thời gian! 
Em 
giữ cho tôi 
lặng im và im lặng 
giữ cho tôi yên ắng 
những ngày qua... 

Đà Lạt, 8/2008

Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 11:36:13 bởi hd_tinhgia>
PHÚT MONG MANH CỦA NƯỚC MẮT

Đừng gọi tên anh vào những lúc chiều tà
Khi anh nắng tan dần trên gương mặt
Tình yêu đến rồi đi như ánh mắt
Hoàng hôn về em chớ gọi tên anh!

Đừng thét gào trong những sớm mai xanh
Viên ngọc ấy mong manh như sắp vỡ
Khi ánh nắng tràn trế và bỡ ngỡ
Bình minh lên em đừng nhớ tên anh!

Và cõi đời vào những phút tinh anh
Ai biết trước tình yeu còn mãi thắm
Và vì thế em ơi đành câm lặng
Trưa huy hoàng hãy để mặc tên anh!

Khi màn đêm như một gã vô danh
Thờ thẫn đến vây quanh hồn cô quạnh
Tình yêu sẽ tan theo cơn giá lạnh
Dạ lan buồn, em đừng gọi tên anh!

Tình yêu ta là một phút mong manh
Của nước mắt trong lành và nguyên vẹn
Em có biết nơi nào anh đã hẹn
Hãy gọi anh vào lúc cuối thời gian!!...

 
Đà Lạt, 27/11/2007

Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 13:27:39 bởi hd_tinhgia>
NỬA VẦNG TRĂNG

Tôi thấy bóng em hòa tan trong bóng tối 
Hàng thông đen mò mẫm những lối đi 
Gió rẽ gió mà mây buồn không chảy 
Nửa vầng trăng đòi hỏi một thanh cao... 

Ở nơi đây trần thế lẫn chiêm bao 
Đã hòa trộn cho hồn run run khẽ 
Và tình yêu ở nơi nào có lẽ 
Có sáng hơn hay chỉ nửa vầng trăng? 

Sao mượn gió rẽ mây cho trăng tìm về một 
Mà đêm đen rình rập gió đâu hay 
Em bóng tối của muôn đời tha thiết 
Thi sĩ cuồng bẻ nửa nửa vầng trăng.

Đà Lạt, 9/2008
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 13:32:16 bởi hd_tinhgia>
Chiếc Vé Cuối Cùng

Chiếc vé cuối cùng lên con tàu "Trở Lại"
Em dành cho tôi
Người hành khách sau cùng. 
Ga lặng lẽ như lòng tôi lặng lẽ
Bước ngập ngừng như chỉ bước mình thôi...


Đoàn tàu chuyển bánh
Hai bên đường gió rẽ tạt vào tai
Tôi nghe:
Giọng thì thầm cô nữ sinh mười sáu
Nói nhỏ như là cho tim nghe
Nói nhỏ như là cho trăng nghe...
Sợ vỡ...
Cô dán kỹ phong thư chứa điều bí mật
Đó là giọt nước mắt đầu tiên
Nằm im, mộng mị.


Đoàn tàu nhanh dần
Tôi không nghe rõ, chỉ mờ nhạt
Xa xăm gió. Xa xôi nắng.
Một khoảng trời thương...
Cháy rực trên tay em. Chùm phượng vĩ...
Những tưởng... đã thiêu cháy lòng tôi
Những tưởng... đã thiêu cháy đời tôi...

Đoàn tàu tăng tốc vượt qua. Em. Tôi ngoái lại.
Hình như. Ga mười sáu.
Chỉ văng vẳng lời mẹ "à...ơi"


Đà Lạt. 29/9/2008 
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 13:36:30 bởi hd_tinhgia>
Không Đề

Tôi cõng thời gian trên vai, 
Tập chạy. 
Mặt trời xa xa
Mặt trăng lìm lịm.
Tôi chạy theo ánh sáng mặt trời
Càng lại gần bóng tôi càng lớn
Phủ đầy quá khứ. Trăng
chỉ còn nhờn nhợt.
Phía trước
Chỉ là hư vô
Mải miết chạy tôi bỏ quên
Màu hoa dại và... Tôi!

Tôi cõng thời gian trên vai
Nặng nặng.


Đà Lạt, 29/9/2008
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 13:42:11 bởi hd_tinhgia>
Con Đường Không Em

                                  Trên con  đường hôm nay anh đi
                                   Dấu chân xưa chẳng còn trên lối vắng
                                   Và đâu nữa tiếng mưa rơi nặng nặng
                                   Vệt hoàng hôn chẳng bớt những hoàng hôn
 
Em quay mặt đi
Trả cho hư không những lời mong đợi
Anh tìm kiếm gì nơi chân trời không nắng?
Hay là em?
Hay là anh?
Vạt nắng cuối chiều không nâng tình yêu thành tiếng hát
Thì em đi đi
Em hãy cứ đi về phía không nhau!
Hạt bụi vẫn tím vẫn tím
Một màu thật giản dị:
Chẳng bình yên!
Vì anh mãi là người thua cuộc
Kẻ đến sau
Chẳng buồn đâu khi chợt nhận ra mình
Là anh
Là anh
Rong ruổi mãi không theo kịp nắng chiều
Đổ bóng
Sau lưng em... Một người trai trước!
Còn anh
Còn anh
Vẫn lặng lẽ đi về
Con đường vắng
Con đường không em
Con đường mang tên em!!....



 
Đà Lạt, 2008
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 13:49:00 bởi hd_tinhgia>
Nơi đời gục ngã

Khóc ư em, còn gì đâu để khóc
Nước mắt rơi đời vần vũ ai hay
Ngày hôm qua có phải ngày hôm nay
Và quá khứ phải chăng là dĩ vãng?

Trách em đâu đời ta cơn mưa hạn
Mà trước ta cơn bão đã đi qua 
Đời gọi ta tên con mắt mù lòa
Vì im lặng nên ta thành lặng lẽ.

Đứng trước đời ôi bao nhiêu ngã rẽ
Biết về đâu khi ta lạc mất ta 
Cơn mưa chiều rồi cũng phải đi qua
Vì đất lũ nên ta thành giông tố.

Em dù biết cơn mưa tình nhung nhớ
Nhưng nào hay ta mơ mộng nhiều hơn 
Ta cúi dưới chân người không chỉ để van lơn
Em đất thánh nên bao đời ngoan đạo.

Ta là một con chiên trọn đời thơ dại,
Trọn đời tin rồi ta lại biết ta
Chỉ tôn thờ một chân lý nơi ta
Mà ngờ ngệch nên ngỡ là trong trắng.

Em đừng khóc vì đời không im lặng
Chỉ trái tim mới đo được trái tim
Chỉ tình yêu mới có đủ  niềm tin
Nên chân lý đã dành lòng thua cuộc.

Con gió lạ nên buổi chiều nhạt nắng
Hay bình minh tan tác những giọt sương,
Nước mắt người đâu giải nghĩa yêu đương
Trái tim chính là nơi đời gục ngã.

Đà Lạt, 06/7/2008     
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-07 14:40:08hd_tinhgia>
Chuc mọi người năm mới hạnh phúc

Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
CHÚC DUY DƯƠNG MỘT NĂM MỚI TƯƠI VUI & NHIỀU MAY MẮN NHA

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 14:19:20 bởi hd_tinhgia>
GIẤC MƠ MUỘN 

Con giật mình thức dậy 
Giấc mơ đè xuống... cong oằn 
lưng mẹ. 
Có tiếng gió ngoài kia 
ngọt ngào ru khẽ, 
từng tiếng rơi đều như nước mắt. 
Một giấc mơ không đi hoang như lòng con hoang tưởng 
Giấc mơ trở về 
núp sau chiếc bóng ngôi nhà xưa. 
Và lá rụng 
Và tre nghiêng 
vít lòng con nặng trĩu 
"À ơi... ngủ đi con 
Ngủ đi con! 
Rồi mai kia con lớn..." 
Thảng thốt 
Vụng về 
như bước chân đầu tiên chập chững... 

Đêm hoang tàn chia nửa đời con hoang phế 
Đêm trở mình 
Giấc mơ muộn 
Cho cơn hoang chợt tỉnh tiếng ru hời. 

Chiều trả nắng cho vành tang trắng 
Con về đâu nữa... 
Mẹ ơi! 
 

 
Đà Lạt, 26/2/2009
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hd_tinhgia

Con Đường Không Em

                                   Trên con  đường hôm nay anh đi
                                   Dấu chân xưa chẳng còn trên lối vắng
                                   Và đâu nữa tiếng mưa rơi nặng nặng
                                   Vệt hoàng hôn chẳng bớt những hoàng hôn
 
Em quay mặt đi
Trả cho hư không những lời mong đợi
Anh tìm kiếm gì nơi chân trời không nắng?
Hay là em?
Hay là anh?
Vạt nắng cuối chiều không nâng tình yêu thành tiếng hát
Thì em đi đi
Em hãy cứ đi về phía không nhau!
Hạt bụi vẫn tím vẫn tím
Một màu thật giản dị:
Chẳng bình yên!
Vì anh mãi là người thua cuộc
Kẻ đến sau
Chẳng buồn đâu khi chợt nhận ra mình
Là anh
Là anh
Rong ruổi mãi không theo kịp nắng chiều
Đổ bóng
Sau lưng em...Một người trai trước!
Còn anh
Còn anh
Vẫn lặng lẽ đi về
Con đường vắng
Con đường không em
Con đường mang tên em!!....
_H.D_


TRẢ LẠI ANH

Em quay mặt đi
Cõi lòng trống trãi
Phút giây này xin nhớ mãi một tình yêu
Đã có trong ta
Một buổi chiều
Nắng vàng tắt sau hàng tre xanh ngát
Khúc tình ca
Ngày nào em đã hát
Xin trả về anh
Những mơ ước mỏng manh
Vòng tay xưa
Bao ấp ủ duyên lành
Xin gửi hết cho anh trời kỷ niệm
Của dấu yêu
Bây giờ đà chết lịm
Tuy vẫn còn
Trong ký ức một chiều xưa
Của ngày nào
Mà ai đón ai đưa
Thôi em xin
Giờ trả lại cho anh
Tất cả.......

thuỵ du

Duy Dương ơi,chị Du ghé thăm em đây...Gửi lại em đôi dòng thơ hoạ...Bài hát em gửi cho chị,chị không mở được Duy Dương à...Làm sao đây???Có lẽ tại chị Du dốt quá phải không?
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Em Đừng Bắt Mưa

Em đừng bắt Mưa phải chịu lời gian dối
Hay những giận hờn, ghen tức vu vơ.
Em đừng bắt Mưa phải phải ngày đêm hờn tủi
Héo hon Mưa gầy, em có chắc vui hơn.

Đêm cùng lạnh nghe sầu giăng bốn phía
Nhạc buồn lên mưa tí tách song ngoài.
Em có biết cho Mưa vì sao Mưa khóc
Lấm lét phương trời Mưa đâu dám nhìn em.

Em đừng bắt mưa phải vùi đêm nhung nhớ
Hay ngậm ngùi leo lét canh thâu.
Em đừng bắt mưa phải bạc phếch mái đầu
Trắng đời yêu em, thoáng tình lận đận.

Em đừng bắt Mưa thêm một lần dang dở
Không phải phải chiều, Mưa nào dám kêu tên.
Em có biết cho Mưa vì sao Mưa chết
Chút phong tình xin tha kiếp phù du!
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hd_tinhgia

Em Đừng Bắt Mưa

Em đừng bắt Mưa phải chịu lời gian dối
Hay những giận hờn, ghen tức vu vơ.
Em đừng bắt Mưa phải ngày đêm hờn tủi
Héo hon Mưa gầy, em có chắc vui hơn.

Đêm cùng lạnh nghe sầu giăng bốn phía
Nhạc buồn lên mưa tí tách song ngoài.
Em có biết cho Mưa vì sao Mưa khóc
Lấm lét phương trời Mưa đâu dám nhìn em.

Em đừng bắt mưa phải vùi đêm nhung nhớ
Hay ngậm ngùi leo lét canh thâu.
Em đừng bắt mưa phải bạc phếch mái đầu
Trắng đời yêu em, thoáng tình lận đận.

Em đừng bắt Mưa thêm một lần dang dở
Không phải chiều, Mưa nào dám kêu tên.
Em có biết cho Mưa vì sao Mưa chết
Chút phong tình xin tha kiếp phù du!




EM NÀO DÁM

Em nào bắt mưa phải vì em lận đận
Tuôn rơi hoài những giọt của mùa thu
Để giam tim vào trong chốn ngục tù
Em đâu nỡ để mưa buồn giảy chết

Anh hỡi nếu tình yêu là tội nghiệt
Trời đặt vào cho một kiếp phù du
Ru chữ tình ru cho đến thiên thu
Em cũng chẳng muốn yêu làm chi nữa

Bởi cuộc đời mang quá nhiều lần lửa
Trót vào tình ai không nếm mùi yêu
Cho thì nhiều mà nhận lại bao nhiêu
Nhận tình phụ , thêm tuổi đời trăn trở

Nên hỡi mưa tránh cho mình bỡ ngỡ
Tránh tình yêu oan nghiệp kiếp phù du
Mưa hãy bay cùng đất những mùa thu
Lòng thanh thản đừng mang nhiều vướng bận

                   thuỵ du

Duy Dương ơi,chị mừng vì gặp lại em đây nhé ! Cũng xin lỗi em luôn vì mấy hổm rày không vào được thơ em ...Chị Du hơi bận mà,đừng trách chị Du nha...Chứ chị Du vẫn không quên em trai của chị Du đâu.
Bài thơ hay quá Duy Dương ạ! Chị hoạ lại với em chắc không sát ý...nhưng thông cảm đọc đỡ đi nghe Dương...Chúc em vui nhiều.Chuyện thi cử ra sao rồi hở em?

Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn chị Thuỵ Du nhiều lắm. Chỉ là đôi dòng ghi lai cảm xúc một chiều mưa thôi chị! Em chúc chị sức khoẻ, hạnh phuc!
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hd_tinhgia

Nửa Vầng Trăng

Tôi thấy bóng em hòa tan trong bóng tối
Hàng thông đen mò mẫm những lối đi
Gió rẽ gió mà mây buồn không chảy
Nửa vầng trăng đòi hỏi một thanh cao...

Ở nơi đây trần thế lẫn chiêm bao
Đã hòa trộn cho hồn run run khẽ
Và tình yêu ở nơi nào có lẽ
Có sáng hơn hay chỉ nửa vầng trăng?

Sao mượn gió rẽ mây cho trăng tìm về một
Mà đêm đen rình rập gió đâu hay
Em bóng tối của muôn đời tha thiết
Thi sĩ cuồng bẻ nửa nửa vầng trăng!
_H.D_


Tình yêu của nửa vầng trăng muộn
Nghe buồn nghe thương quá đi thôi
Nửa vầng trăng của mỗi mình tôi
Còn ấp ủ cõi lòng bao nhiêu mộng

Khoảng trời đất dẫu bao la cao rộng
Chẳng sánh bằng mảnh vỡ của hồn tôi
Người đi rồi khoảnh khắc mãi đơn côi
Vòng tay ấy suốt đời luôn trăn trở.......

Lấp làm sao đầy linh hồn rộng mở
Tình thanh cao minh chứng có ngàn sao
Và giờ đây lòng tôi chợt nghẹn ngào......
Thương cho nửa vầng trăng còn bỡ ngỡ....
thuỵ du

Thương mến trao về hd_tinhgia của chị Du cảm xúc về "Nửa vầng trăng" có trong em cũng như có trong chị Du...................
Thân chúc em vui & nhiều thơ hay nhé.....................................


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 13:59:08 bởi hd_tinhgia>
Không đề 2

Lạy chúa tôi ơi đừng rơi nước mắt 
Khóc làm chi khi tất cả qua đi, 
Đời khốn nạn nên ta thành vô sỉ 
Đời trái ngang nên ta hóa chông chênh. 

Còn gì nữa đâu để mà mơ với mộng 
Mớ bòng bong mang đi vứt trôi sông, 
Tình bạc bẽo trách gì ta lơ láo 
Tình dối gian ai bảo ta thật thà.

Giọt nước mắt phải chăng là nước mắt 
Cái ngọt ngào đâu đủ xóa đắng cay 
Thế thái đảo điên nên nhân tình thay đổi 
Ta nhổ vào giấc mộng tuổi thơ ngây. 

Em mỉm cười ta nức nở đâu hay 
Em quằn quại ta còn dư nước mắt 
Bức thơ tình ai còn hơi gắng đọc 
Nên viết rồi đời vội hóa tro mây. 

Đà Lạt, 7/2008
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2014 14:02:59 bởi hd_tinhgia>
LỜI TÂM SỰ CỦA THUYỀN VÀ BIỂN 

"Đừng đẩy thuyền ra xa, con sóng dữ dằn 
Thuyền muốn ở mãi bên bờ với bến 
Thuyền sợ lắm những chiều xa xôi đến 
Một mình thuyền lạnh lẽo chốn lênh đênh..." 

Gió hỡi gió thấu chăng lời thuyền gọi 
Nước mắt đời không đợi kịp thời gian 
Và mây nữa đi khắp chốn nhân gian 
Có thấy bóng hồn thuyền đang cô quạnh? 

"Bến biết lắm vì sao xơ xác lạnh 
Mà đêm thừa phân phát những van lơn 
Bến muốn mãi cùng thuyền cơn mê ấy 
Nhưng hồn hoa không sáng nổi đêm dày..." 

Sóng gầm gừ tiếc chi nữa đắng cay 
Nghiệp đã thế sao trách đời thay đổi 
Thuyền không ra khơi ai gọi "Thuyền" mà đợi 
Bến giữ lại thuyền há hóa bến chơi vơi! 

"Thuyền đi đi mưa đến tự chân trời 
Yêu lắm chứ nhưng làm sao níu giữ 
Hãy buông neo cho cuộc đời tuần tự 
Đến rồi đi chẳng ai hẹn ngày về..." 

Nắng chớ trách ai vội bỏ lời thề 
Mưa đừng giận ai còn quên câu hứa 
Thuyền ở lại thuyền không là thuyền nữa 
Bến nhớ thuyền bến đứng ngóng trông theo... 


 
Đà Lạt, 12/2008
Nguyễn Duy Dương
Tình Đầu
Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hd_tinhgia




Lời tâm sự của thuyền và biển



"Đừng đẩy thuyền ra xa, con sóng dữ dằn
Thuyền muốn ở mãi bên bờ với bến!
Thuyền sợ lắm những chiều xa xôi đến
Một mình thuyền lạnh lẽo chốn lênh đênh"

Gió hỡi gió thấu chăng lời thuyền gọi
Nước mắt đời không đợi kịp thời gian!
Và mây nữa đi khắp chốn nhân gian
Có thấy bóng hồn thuyền đang cô quạnh?

"Bến biết lắm vì sao xơ xác lạnh
Mà đêm thừa phân phát những van lơn
Bến muốn mãi cùng thuyền cơn mê ấy
Nhưng hồn hoa không sáng nổi đêm dày!"

Sóng gầm gừ tiếc chi nữa đắng cay
Nghiệp đã thế sao trách đời thay đổi
Thuyền không ra khơi ai gọi "Thuyền" mà đợi
Bến giữ lại thuyền há hóa bến chơi vơi!

"Thuyền đi đi mưa đến tự chân trời
Yêu lắm chứ nhưng làm sao níu giữ
Hãy buông neo cho cuộc đời tuần tự
Đến rồi đi chẳng ai hẹn ngày về!"

Nắng chớ trách ai vội bỏ lời thề
Mưa đừng giận ai còn quên câu hứa
Thuyền ở lại thuyền không là thuyền nữa
Bến nhớ thuyền bến đứng ngóng trông theo!
12/2008
_H.D_


TÂM SỰ  CỦA THUYỀN & BIỂN

Thuyền xa bờ muôn ngàn lời trách móc
Bến bơ vơ còn biết đợi chờ ai?
Nắng mưa ơi nghe ngày lại thêm dài
Trôi qua mãi những tháng năm chờ đợi

Mỗi một ngày ta nghe như thêm mới
Nỗi xót xa hằn nặng nét ưu tư..........
Bến xa thuyền buồn bã những đêm dư
Càng ngóng đợi thuyền càng đi xa mãi...

Biển mênh mông lớp lớp xa rộng trãi
Thuyền đi rồi một mình bến chơ vơ......
Lòng đớn đau luôn trông ngóng từng giờ
Trôi trôi mãi con thuyền không định hướng

Biển nghẹn ngào nhưng vẫn là rộng lượng
Vẫn bao dung ôm ấp bóng thuyền kia
Xa mãi xa.....đôi ngã đã chia lìa................
Thuyền và bến muôn đời là như thế.........

                             thuỵ du

Duy Dương ơi......Chị Du đọc thơ em và hoạ thơ cùng em.....ý thơ của em rất hay đó Duy Dương à,nhưng thơ chị hoạ cũng không biết có hợp với em không nữa...? Chúc em vui & sáng tác nhiều nhé......Thân mến : Chị thuỵ du


Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 

 
Gởi bạn dạo vườn thơ

Nơi bình yên chim hót
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»