Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Ca dao ... hóc

44 trả lời, 420 lượt xem — Trang 2 / 2
Trích đoạn: sweet
Vể cách giải thích của anh MX, sweet chỉ có 1 chỗ thắc mắc: nếu Cò là Âu Cơ, Lươn là Lạc Long Quân thì sao cò và lươn lại có vẻ như muốn ăn thịt nhau thế?[:D] Nếu như đây chỉ là hình ảnh mang tính ước lệ, nói về sự xoay vần của vũ trụ thì hình ảnh này hơn dã mang!
Mà rõ ràng, mẹ Cò đã có "cò con" trước khi giằng co với Lươn.
Như vậy, theo sweet nghĩ, ý nghĩa của bài ca dao này chỉ dừng lại ở chỗ sự hình thành nên trời đất, chứ không liên quan đến Âu Cơ và Lạc Long Quân. Con ngưởi nhìn sự việc "cò-lươn" nghĩ về thời kì hỗn mang của thế giới.
Chút thắc mắc, mong anh MX giải đáp[:)]
TB: anh MX và sweet giống như gửi mail công khai qua lại quá à[:@]. hình như mọi người nghe thấy cái tên "bình luận văn học" thì sợ hay sao í! Hay là để sweet nhờ huynh Mars sửa tên box này thành "Cảm nghĩ văn học" đi. hehe. nhưng mà sweet thích tên BLVH hơn, nghe nó 'oách hơn'[sm=21.gif]

Bản thân truyền thuyết Âu Cơ - Lạc Long Quân mang tính ước lệ như một cuộc kết duyên trời và đất. Vì thế nếu đã chấp nhận bài ca dao là suy nghĩ về vũ trụ xung quanh ta và con người trong mối tương quan đó thì gắn với Âu Cơ - Lạc Long Quân cũng không có gì vô lý.
Cụ thể: cò đâu có định đi bắt lươn, mà là đi "xúc tép". Vì thế đâu có vẻ là muốn ăn thịt nhau. Và giữa trời và đất cũng đầy những mâu thuẫn, những thử thách khắc nghiệt, có khắc thì mới có sinh.
Cò trước đó đã có con, thì trong truyền thuyết Lạc Long Quân cũng đã có con [:)]: Lạc Long Quân được gọi là "cha", khi người dân có gì cấp thiết gọi "cha", Lạc Long Quân sẽ về. Như thế hình ảnh Âu Cơ - Lạc Long và cuộc hội ngộ ở cánh đồng Tương chẳng đều phải là ước lệ hay sao? Cần gì nghĩ xem trước đó có con hay không.
Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho vợ phần nhiều...

Đường đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=431926
Bút Tre http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=450048
Giao duyên http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=435187
Đăng nhập để trả lời
0
hì hì, xem như sweet chịu cái vụ ước lệ này rồi nha! có cái gì ta cứ đem ra là "tính ước lệ", thế là hết. Như trong Truyện Kiều có câu mô tả Thúy Vân
"Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang"
Nói thật là, đọc xong, sweet liên tưởng TV hết sức kinh dị[8D].
Nhưng mà anh cũng nên chú ý đến bài bình của sweet chí nhỉ? sweet bình không hay nhưng mà muốn bắt bẻ cũng ... chua à nha![:D]
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: sweet

hì hì, xem như sweet chịu cái vụ ước lệ này rồi nha! có cái gì ta cứ đem ra là "tính ước lệ", thế là hết. Như trong Truyện Kiều có câu mô tả Thúy Vân
"Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang"
Nói thật là, đọc xong, sweet liên tưởng TV hết sức kinh dị[8D].
Nhưng mà anh cũng nên chú ý đến bài bình của sweet chí nhỉ? sweet bình không hay nhưng mà muốn bắt bẻ cũng ... chua à nha![:D]


ND mạn phép gia chủ và các nhà bình luận cho ND được "chém" thử câu kiều mà sweet đưa ra nha!
"Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang"
Đọc câu kiều nói về vẻ đẹp của Thuý Vân như trên, đặc biệt là cụm từ "đầy đặn""nở nang"  mà ND liên tưởng đến hình dáng của cô gái "thon thon hình vại, thoai thoải hình chum" thật đẫy đà, mỡ màng. Phải chăng vẻ đẹp của Thuý Vân chính là đại diện cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam trung đại?

7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: sweet

hì hì, xem như sweet chịu cái vụ ước lệ này rồi nha! có cái gì ta cứ đem ra là "tính ước lệ", thế là hết. Như trong Truyện Kiều có câu mô tả Thúy Vân
"Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang"
Nói thật là, đọc xong, sweet liên tưởng TV hết sức kinh dị.
Nhưng mà anh cũng nên chú ý đến bài bình của sweet chí nhỉ? sweet bình không hay nhưng mà muốn bắt bẻ cũng ... chua à nha!



ND mạn phép gia chủ và các nhà bình luận cho ND được "chém" thử câu kiều mà sweet đưa ra nha!
"Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang"
Đọc câu kiều nói về vẻ đẹp của Thuý Vân như trên, đặc biệt là cụm từ "đầy đặn" và "nở nang" mà ND liên tưởng đến hình dáng của cô gái "thon thon hình vại, thoai thoải hình chum" thật đẫy đà, mỡ màng. Phải chăng vẻ đẹp của Thuý Vân chính là đại diện cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam trung đại?

_____________________________


Các bạn không hiểu về cụ Nguyễn du rồi.
        Câu Khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang
Phải hiểu theo cách của anh  bạn LYenson trong câu "Sè sè nấm đất bên đường cơ"
Câu này là cụ Nguyễn du nói về  "Cái ấy " Đấy. Mà nếu vậy thì quá đẹp còn gì

Đăng nhập để trả lời
0
xin chào chị Dịp và anh Nguyễn Thế Duyên! rất vui khi anh chị đến tham gia quá[:D]
ở phần trên, mục tiêu mà sweet dẫn ra câu Kiều là để dẫn chứng cho cái ý 'tính chất ước lệ có thể giải thích mọi điều vô lý'. Nếu hiểu theo nghĩa thông thường, thì sự đầy đặn và nở nang của Thúy Vân khiên cho nhiều người phải phì cười. trông nó chắc tợ tợ cái emoticon này nè '[:)]'. mặt tròn như ông đia, lông mày lại to rậm như... Từ Hải[8D]
Theo sweet hiểu, và những nhà làm giáo dục muốn học sinh hiểu như thế, thì sự đầy đặn nở nang này ngoài việc tả thực cho nét đẹp phúc hậu của người phụ nữ xưa, còn nói về số phận đầy hậu phúc của nàng.
cách suy nghĩa của anh Duyên cũng làm cho sweet thấy thú vị đấy[:D]. nhưng anh nghĩ sao về 'nét ngài'?
Thân
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
Đăng nhập để trả lời
0
cách suy nghĩa của anh Duyên cũng làm cho sweet thấy thú vị đấy. nhưng anh nghĩ sao về 'nét ngài'?
Thân


Ối giờ đất ơi giời đất ơi.Ối thiên hạ ơi! Có người "Nét ngài" Mà cũng hỏi tôi. Không biết có gì giống hình con nhộng trong cáikén đây?
Đăng nhập để trả lời
0
Theo ND nghĩ thì nền văn hoá Việt Nam đậm chất "phồn thực", mà không phồn thực thì làm sao có thể làm nông được cơ chứ. Vẻ đẹp của người phụ nữ luôn là đại diện cho vẻ đẹp 1 dân tộc hay của thời đại đều đúng. Nó đúng cho đến tận bây giờ.
Trở lại vấn đề chính, 2 câu kiều trên cho thấy Nguyễn Du đã dựa trên vẻ đẹp đại diện bề ngoài của người phụ nữ Việt Nam trung đại. Nhìn ra thế giới, vẻ đẹp người phụ nữ thế giới cũng vậy. Các tác phẩm của các danh hoạ châu âu thời văn hoá phục hưng (Renaissance) đã cho thấy điều này.

Về luận giải của bác Nguyễn Thế Duyên, ND rất thích thú vì nó cho thấy cái rất đời thường - thường như chuyện hàng ngày diễn ra ở phố - khi chúng ta đi đâu đó mắc phải vấn đề cần giải quyết. Và vì vậy, "sè sè" ở đây đúng như bác nói là "phụ nữ đái không qua ngọn cỏ". Sè sè không chỉ tượng hình mà còn tượng thanh. Và với đà luận giải này, chúng ta sẽ nhìn tác phẩm Kiều của Nguyễn Du trên góc cạnh sinh học (Giải phẫu sinh lý), tâm sinh lý con người.

7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
hihi, thấy mọi người hứng thú với Kiều quá, nhưng mà đây là mục ca dao! Chúng ta có thể tiếp tục tại mục Kiều ở ngoài kia[:D]
Và sau đây là câu đố tháng này
Ngồi buồn đốt một đống(cọng) rơm
Khói bay nghi ngút chả thơm tí nào
Khói bay tới tận Thiên Tào
Ngọc Hoàng phán hỏi thằng nào đốt rơm

Gọi là đố nhưng sweet ko có câu trả lời, mời mọi người vô binh cho vui hén[:)]
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
Đăng nhập để trả lời
0
CHÊ NHAU

Con Chó chê Khỉ lắm lông,
Khỉ lại chê Chó ăn dông ăn dài.
Lươn ngắn lại chê Trạch dài;
Thờn Bơn méo miệng chê Trai lệch mồm.

Ghi theo NASL IV: 46a, ĐNQT: 99b, CDNĐ: 34, TNPD II: 42 và TC8D l: 322. Sách LHCD: 27a ghi hai cặp lục bát làm thành hai bài riêng (với vài khác biệt nhỏ). Các sách ít: 226, VNP7: 95, NGCK: 183b ghi cặp lục bát sau thành bài độc lập.

Bài ca dao có thể được tách làm hai phần mỗi phần là một cặp lục bát, có tư cách là một văn bản độc lập. Dẫu vậy, khi ghép chung, chúng bổ sung cho nhau để tạo nên ý nghĩa khái quát hơn Ở cặp lục bát đầu, Khỉ bị Chó chê lắm lông", nó chê lại Chó là "ăn dông ăn dài". Sự thật, thì Chó có thể không nhiều lông bằng Khỉ, nhưng vẫn thuộc loài lông lá che thân (sự phủ lông này trở thành dấu hiệu chỉnh, để nhận diện chúng; “Con mèo con chó có lông; Bụi tre có mắt, nồi đồng có quai" [TNPI I: 68]); Khỉ không "ăn dông ăn dài" như Chó, nhưng cũng không phải là loại ăn theo bữa, đúng giờ giấc nhất định. Nghĩa là khi bị Chó chê "lắm lông", Khỉ có thể chê lại Chó lông không ít (và khi bị Khỉ chê ăn dông ăn dài,”Chó cũng có thể lấy chuyện ăn lai rai của Khỉ để chê lại). Khỉ từng làm điều ấy với chuột Chù:

Chuột Chù chê Khí rằng hôi.
Khỉ lại trả lời “Cả họ mày thơm!
 
[NASL IV Và 45bl ]

Cách trả miếng này vừa bớp chát vừa sâu sắc, bởi nó hàm ý, khi nói lên cái xấu của người khác. người nói đồng thời cũng nhận ra cái xấu ở bản thân, khác với kẻ không thấy được khuyết điểm của mình (như Chuột Chù không biết mình hôi hôi như chuột chù – nên đã đi chê khỉ).

Ở cặp lục bát sau cũng tương tự, Lươn nghĩ mình ngắn nên chê Trạch. Thờn Bơn cho miệng mồm mình thẳng ngay, nên chê cá Chai. Và một loạt những chê bai kiểu này mà ca đao đã từng nêu; ví dụ:

Cú lại chê bai vọ rằng hôi,
Giẻ cùi chê Khách dài đuôi vật vờ
1 TNPD I : 69 ]

Thường thì con người hay mắc một số khuyết điểm nhất định; điều mà người khác mắc, mình cũng có thể mắc phải. Đây cũng là một đặc điểm chung của loài người (mà không có chúng, hay giải trừ được chúng, con người sẽ biến thành một sự vật mới mang dáng vóc người - Thần, Phật chẳng hạn), có khác nhau chăng, cũng chỉ ở mức độ (phụ thuộc nhiều vào hoàn cảnh, môi trường sống) mà thôi.

Cho nên, phải thận trọng, cân nhắc khi xem xét khuyết điểm của người; còn như việc chê cười, khinh thị người khác, thì lại càng cẩn trọng hơn, hoặc tốt nhất là không nên, như ca dao có bài nêu:

Ai ơi chớ vội cười nhau;
Cười người hôm trước, hôm sau người cười.
 

122[/font]123. CHÌ VÀ ĐỒNG

Chì khoe Chì nặng hơn Đồng,
Sao Chì chung đúc nên cồng nên chiêng?

Ghi theo NASL IV: 1b và HT: 226. Các sách TCBD I: 405, TNPD I: 86  và DCNTB l: 192 cũng có chép bài ca dao với vài khác biệt nhỏ (như 1 CBD 1 và TNPD 1 ghi t,chuông" thay vì (chiêng" Ở dỏng bát).

Chì nặng hơn Đồng thật sự (tỉ khối của chì là 1 l,34; của đồng là 8,96), nên Chì có khoe thì cũng "người ta thường tình". không thể căn cứ vào chuyện nặng nhẹ để đặt điều kiện làm chất liệu cho cồng chiêng được, lập luận này thiếu logic (bởi nặng nhẹ chưa hẳn là một trong số những thuộc tính, yêu cầu của chất liệu cồng, chiêng; và giả sử đây là một thuộc tính đi nữa thì cũng là một thuộc tính không cơ bản, không thể căn cứ để đặt điều kiện tuyệt đối như vậy).

Vậy thì "nặng", một đặc điểm nổi trội của Chì, được bài ca dao dùng theo nghĩa bóng (dạng tương tự cách nói "nặng kí" khi đánh giá một con người, vụ việc dùng trong khẩu ngữ hiện nay, tạm hiểu lả "tốt", hay", "giỏi", có lợi",... Hiểu như vậy thì bài ca dao hợp lẽ. Và lời chất vấn (dòng bát) là một bằng chứng, một sự việc cụ thể để phản bác, phủ định sự khoe khoang của Chì.

Mỗi người có những sở trường sở đoản riêng, phát huy sở trường thì dễ thành công, đối phó bằng sở đoản thì dễ thất bại; khoe sở trường của mình đã không nên, tự cho mình hơn hẳn người khác về mọi phương diện (có phần phóng đại cái sở trường kia), lại càng không nên - chỉ có những kẻ cuồng dại mới làm như thế.

Đó là ngụ ý của bài ca dao.
 
184[/size]185. CHIẾC ÁO ÔNG CHỒNG VÀ NHỮNG BÀ VỢ THỢ MAY

Sớm mai đi chợ Gò Vấp,
Mua một xấp vải;
Đem về
Con Hai nó cắt,
Con Ba nó may,
Con Tư nó đột,
Con Năm nó viền,.
Con Sáu đơm nút,
Con Bảy vắt khuy.
Anh bước cẳng ra đi,
Con Tám níu, con Chín trì
Mười ơi! Sao em để vậy, còn gì áo anh!

Ghi theo HHĐN: 140-141, HMN: 45, TCBD l: 220 Các sách TCBD I: 414, HT: 459, VNP1 I: 163 và VNP7: 299-300 cũng có chép bài ca dao-
với vài khác biệt nhỏ '1

Đây là lời kể của người chồng, ông đi mua vải để những bà vợ may áo cho mình Có sáu bà, từ bà Hai (tức đầu, cả) đến bà Bảy- được kể là có tham gia vào việc may vá. Ba bà vợ còn lại tuy không nêu ra, nhưng có thể hiểu là cũng đã góp phần hoàn thành chiếc áo.

Người đàn ông mặc chiếc áo mới “bước cẳng ra đi". Nếu đi ăn cỗ, đi làm việc thì hẳn không xảy ra chuyện "níu", "trì” (lôi kéo thật mạnh về phía mình, bằng cách ngồi bệt hay nằm dài xuống) Và dù hành động “níu”, "trì" bài ca dao chỉ kể là của bà Tám, bà Chín, nhưng ta vẫn có thể suy luận là gồm cả những bà vợ khác, chỉ trừ một người, đó là bà Mười, người vợ duy nhất được chồng gọi bằng em với vẻ trìu mến (trong lúc các bà khác đều được gọi bằng "con"). Điều này chứng tỏ bà Mười được cưng chiều, và do đó, không cần phải có hành động giành giựt chồng như những bà kia.

 Ông ta đi đâu mà các bà vợ gây căng thẳng như vậy? Câu trả lời? Có thể được tìm thấy là: Ông ta đi kiếm bà Mười Một!
Tục ngữ có câu
"Làm trai lấy vợ bé, nhà giàu tậu nghé hoa",
lại có câu
"Sông bao nhiêu nước cũng vừa;
Trai bao nhiêu vợ cũng chưa bằng lòng.
Nhiều vợ được coi là một biểu hiện quan trọng về địa vị và sự giàu sang của người đàn ông. Điều này được luật pháp, tập quán phong kiến thừa nhận Nó làm nảy sinh những ham muốn về luyến ái không cùng. Ở người đàn ông, và tạo nên những mâu thuẫn lớn trong hôn nhân và gia đình, coi khinh người phụ nữ.

Bài ca dao dựng lên chiếc áo ông chồng được các bà vợ may làm biểu trưng cho địa vị và sự giàu có ấy. Nhưng cũng chính những bà vợ làm hỏng chiếc áo do chính họ tạo nên. Mâu thuẫn giữa sự giàu sang và những bà vợ cũng là mâu thuẫn giữa quyền sống, quyền được hạnh phúc của người phụ nữ với chế độ đa thê. Thể hiện sự mâu thuẫn này, bài ca dao nhằm lên án sự phi lí, bất công mà người phụ nữ phải gánh chịu.
 
300301. CHIM, CÁ MẮC CẠN VÌ THAM MỒI

Chim tham ăn sa vào vòng lưới,
Cá mê mồi mắc phải lưỡi câu;
Ai ơi phải khắc ghi sâu.
Noi gương chim cá, mai sau răn mình.

Ghi theo CDĐTM: 39.
Vì tham ăn, mê mồi mà Chim sa lưới. Cá mắc câu (con người đã lợi dụng đặc điểm tham ăn này của Chim, Cá để đơm, bẫy chúng).Con người cũng phải ăn mới sống được. Tục ngữ có nhiều câu đề cập đến miếng ăn, câu gây ấn tượng nhiều nhất, có lẽ là:

Miếng ăn là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan lên đầu,

Cái tạo ấn tượng là đã nêu hai mặt đối lập nhau của vấn đề: vừa coi khinh, vừa coi trọng nó. Đó là miếng ăn theo nghĩa biểu vật, nghĩa trần trụi.


Nhưng lắm khi miếng ăn được hiểu theo nghĩa rộng, là lất cả
những gì phục vụ cho đời sống vật chất của con người. Con người
tùy hoàn cảnh, địa vị mà có thể phạm sai lầm do tham/mê miếng ăn
kiểu này; như Nguyễn Gia Thiều từng nêu: -


Mồi phú quý nhử làng xa mã,
Bộ vinh hoa lừa gã công khanh.

(Cung Oán Ngâm Khúc" - dòng 8/-82)
Chuyện "tham ăn", "mê mồi" đã hiểu theo mức độ phạm vi hay
hoàn cảnh nào. ít nhiều cũng dẫn con người đến sai lạc, có thể -
thành tội phạm; và bài ca dao đã lấy đó làm một lời răn đáng ghi .-
nhớ.

 

400401. CHIM CHÍCH GHẸO BỒ NÔNG


(1) Chim Chích mà ghẹo Bồ Nông,
Đến khi nó mổ: "Lạy ông tôi chừa!"

(II) Chèo Bẻo mà ghẹo Vàng Anh,
Đến khi nó đánh lạy anh tôi chừa"

Bài (l) ghi theo CVPD; 151 ĐNQT: 100b, LHCD: 34a, TNPD l: 87 và VNPS: 21a. sách NASL IV: 36b cũng có chép bài ca dao với chỗ khác biệt: ghi “lại” thay vì 'mà" Ở dòng lục. Bài (II) ghi theo TCDGBH: 90.

Chim chích là loài chim nhỏ, ăn sâu bọ; Bồ Nông là loài chim lớn mỏ to và dài, cổ có bìu đựng mồi (thường là cá ), sống từng đàn ở bờ sông, biển. Chim Chích mà chòng ghẹo, chọc tức Bố Nông, để có Nông giận mổ cho thì rõ là nguy khốn.


Chèo Bèo là loài chim ăn sâu bọ, so với Vàngnb thoảng anh) thì không mạnh bằng, nếu chọc tức để Vàng Anh đánh cho thì khó bề chống đỡ
Hai bài ca dao đang bàn là bài văn bản đồng nghĩa. Bài ca dao dưới đây cũng mang ý tương tự


Chó thấy hùm ngủ vuốt râu,
Đến khi hùm dậy đầu lâu chẳng còn.
TVNP8 :

Trong cư xử, quan hệ với kẻ mạnh (sức vóc, thế lực lớn mạnh), người yếu cần khéo léo; thận trọng, và chớ để kẻ mạnh giương nanh vua do bị xúc phạm bởi sự thiếu chín chắn của mình. Đó là lời khuyên được rút ra từ hai bài ca dao.

 (Câu Tục ngữ này, đồng thời cũng mang tính chất ca dao (xem xuất xứ Ở bài bắt chước Thúc Sinh, học đòi Hoạn Thư")
 



  • 456[/size]457. CHIM KHÔN, CÁ KHÔN


  • Chim khôn tránh lưới, mắc dò;
    Cá khôn tránh đó, tránh lờ, mắc đăng.

  • [*]

    Ghi theo NASL IV: 44a.
    (1) Theo hoàng Phê (chủ biên 1994. từ điểm tiếng Việt. Sđd, ti.776) trù Phương Hoàng là "chim tưởng tượng, có hình thù giống chim trĩ, được coi là chúa của loài chim".
    [/align]474475
    [size=2]Có thể chia bài ca dao làm hai phần, mỗi phần một dòng (ở đây là một câu) theo mô hình A khôn (thì cũng chỉ) tránh được y, (nhưng vẫn mắc phải Y. Chim khôn thì cũng chỉ tránh được lưới, nhưng vẫn mắc phải dò.
    Lưới, dò (một loại bẫy, thường làm bằng dây thòng long) khiến chim bị túm bắt; đó, lờ, đăng khiến cá gặp nạn Không thể nói chắc trong các thứ lưới bẫy trên, loại nào lại hại hơn loại nào, mà còn tùy thuộc vào từng con chim, cá cụ thể, tùy thuộc vào không gian, thời gian chăng bẫy; nhưng thông thường thì chim dễ bị mắc dò hơn, cá dễ bị đăng bủa hơn. Điều này nhằm nói lên, cái khôn, cái hiểu biết có mức độ, có giới hạn của nó. Mỗi khi có sự vật, hiện tượng tác động vượt khỏi giới hạn này, cái khôn mất tác dụng. Ví dụ, chàng trai ở bài ca dao dưới đây, rất lo lắng về việc mất khôn trước lời nhỏ to " mà cô gái mình yêu đang gặp phải:
     
    Người ngoan lên bãi hái chè,
    trái dăm ba lá xuống khe ta ngồi.
    Chim khôn chết mệt vì mồi,
    Người khôn chết mệt lử lời nhô to:
    Chim khôn tránh lưới nắc dò,
    Cá khôn tranh mãi, lt~l~g lờ mắc đang.
    Người ngoan yêu đến tôi chăng?


    Từ đó, có thể rút ra ý nghĩa khái quát, đồng thời, là lời khuyên ( ủn bài ca dao: Cái khôn, sự hiểu biết của ta trước muôn vàn sự vật, tiện tượng (tự nhiên và xã hội) rất hạn chế, không nên quá tự tin, ỷ lại vào nó, mà trước mối tình huống, cần phải lượng định, tìm tòi những kiến giải mới, để tránh mắc phải sai lầm.
    69
    486487[size=2]. CHÓ NÊU CÔNG
    "Ruộng se mạ úa chẳng chộ mi đâu,
    Chúa đặt mươn xuống mi đã ngồi chầu trước tiên?"
    - "Có tao, tao sủa hậu hậu,
    Không thì kẻ trộm chặt đầu mi đi!".

    Ghi theo CDNT: 284.
    "Chộ": thấy; "mươn": mâm nan có 4 chân, dùng để dọn cơm ăn; "chúa": có thể hiểu như chủ, người chủ. Lời sau là của Chó, lời đầu có khả năng do Mèo nói (vì Mèo và khó đều giống nhau ở điểm là cùng xuất hiện lúc vừa dọn mâm lên, giữa chúng cũng thường ganh tị cấu xé nhau).
    Nông dân phải vật lộn với đồng ruộng, dãi nắng dầm mưa mới kiếm được cơm ăn, vậy mà vừa đặt mâm xuống, Chó đã ngồi bên Sao hỗn thế? Lời giãi bày của Chó rất cụ thể, rõ ràng: Chó canh giữ nhà không để kẻ trộm lấy cắp của cải và cả việc chặt đầu Mèo (hay kẻ buông lời trách cứ nó), là một thành viên nằm dưới sự bảo vệ của Chó. Sở dĩ lời giải thích của Chó có vẻ cáu gắt, kẻ cả (cách xưng hô "tao" - mi"  cách đặt Mèo dưới tay kẻ trộm trong lúc Chó thì cự lại chúng, theo cách "sủa hậu hâu) là vì vậy
    Dẫu sao, Chó cũng chỉ "ngồi chầu bên mâm chứ không phải ngồi ăn (nó thường được chủ cho ăn, sau khi họ ăn xong). Và vì công sức như đã nêu, thì chuyện hưởng thụ của Chó chưa phải đã tương xứng. Chó nặng lời với kẻ đã không nhận thức đúng vai trò của nó như vậy không hẳn là quá đáng. Lời ngụ Ở đây là: Không nên quá coi trọng việc tạo ra sản phẩm mà xem nhẹ chuyện bảo vệ những sản phẩm được làm ra.
    70
     
    502503[font=arial]. CHỒNG EM NGỒI VÕNG ĐIỀU
     
    Chồng em anh đã mặt chưa
    Tay cầm thẻ bạc, ngồi đưa võng điều
    Chồng em, anh đã biết rồi,
    Thắt lưng chạc lạt, chia xôi cho làng".

     
     
    Ghi theo CDNT: 122. Sách này cũng ghi một số bản khác của bài ca dao như ở dòng hai: "ngồi trong cửa sổ mà đưa võng điều; Ở dòng bốn: "tay cầm cái vẹm hay ngồi góc mươn hoặc "khi đứng thì thấp, khi ngồi thì cao Sách VHDGQB: 424 có chép bài mang nội dung tương tự:
    Em khoe chồng em đậu được cửu lãnh cảnh binh,
    Hôm qua anh cho nằm dưới đình Quảng Long.

    Cầm thẻ bạc, ngồi võng điều là cung cách của quan lớn. Thắt lưng bằng sợi lạt và chia xôi cho ràng là dáng vẻ và việc làm của người nghèo khổ, thấp hèn.  Người phụ nữ tỏ ra rất tin tường, tự hào về chồng mình, mới đem ra khoe với một người (là bà con, bạn cũ) mà chị nghĩ anh ta chưa biết chồng mình ra sao, rằng: chồng "là rất cao sang, quyền quý. Gặp phải anh chàng bỗ bã, hoặc loại chỉ quen nói đúng bản chất sự vật, vạch mặt chỉ tên anh chồng của chị này là một kẻ tôi đòi hèn mạt, chẳng có gì để xưng tụng.
    Chúng ta nhận ra, cả hai đều nói quá, nói phóng đại sự thật để đạt mục đích, ở chị nọ là khoe khoang, Ở anh kia là hạ bệ. Truyện ngắn "Quê mẹ" của Thanh Tịnh có một chi tiết gần gũi với bài ca dao: Thảo lấy chồng khác làng, anh này làm hương thơ (nhận và phát thư từ trong làng), hôm nọ, về quê giỗ ông một mình, người bố hỏi sao chồng con không qua, Thảo đáp "Dạ, nhà con mắc việc quan"; cô Khuê, chị em chú bác với Thảo nghe vậy, trề môi nói: "Thứ đồ làm hương thơ mà cũng gọi là việc quan". Chi tiết này có vẻ xác thực, không phóng đại (hay thu bé) như bài ca dao, nhưng là mục đích ý nghĩa đều giống nhau. Trong cuộc sống, những điều tự đề cao minh, được phân tích chi li; chúng được đúc kết, thể hiện trong một loạt các khái niệm? tự cao, tự đại, tự tôn, tự kiêu, tự mãn, tự ái, tự đắc tự hào... Sở dĩ chúng được xác định tường tận như vậy, vì tuy mới khái niệm đều có nội hàm và ngoại diên riêng, song chúng vẫn có những chỗ giao nhất định, và đều là những ngáng trở cho sự hòa nhập của một cá thể đố/ với cộng đồng.
    Đi Cùng với cái tôi tự thân là cái tôi ăn theo, cái tôi sóng kèm (sóng kèm vợ/(hồng, ông bà, cha mẹ, con cái, anh em, bạn bè, họ tộc, làng xã,...), phổ biến nhất là với chồng và con cái; khoe chồng cao quý, hàm ý mình cũng sang giàu (khoe con học giỏi, cũng ít nhiều đề cao sự thông minh của bản thân, là bố/mẹ chúng). .
     
    Tục ngữ Pháp có câu "Cái tôi thì đáng ghét" (Le moi choque toujours). Có thể bổ sung cho rõ hơn: Cái tôi, cả cái tôi tự thân và cái tôi ăn theo, đều đáng ghét; cho nên, trong giao tiếp, cần tránh nói những điều đáng ghét kia, đó cũng là cách ngăn ngừa sự xúc phạm của người đối thoại với bản thân. Ngụ ý của bài ca dao là vậy
     
    sis Leo* thấy sweet mở trang này cũng hấp dẫn,sao để buồn quá vậy sweet? em khoẻ chứ? [:)]
    sưu tầm góp vui với em. Bình luận với Leo* nhé ![:)]
    Thân ái,
    Leo*
     
    [/align]
    Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
    G. Piet – Pháp
    Leo*
    Đăng nhập để trả lời
    0
    hihi, chào chị Leo*, em vẫn phẻ mà[:)] Chỉ có điều dạo này lười viết lách quá, lại có chút "hận văn chương" [&:]. Chị đã nhiệt tình đi sưu tầm như thế, em gái này cũng ko làm chị buồn đâu. Chị để em bế quan tí, dăm ngày nữa em sẽ viết bài trả lời cho, hehe,
    Thân ái,
    Sweet.
    Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
    New app for Windows Phone 8: Location Reminder
    http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Trích đoạn: sweet

    hihi, chào chị Leo*, em vẫn phẻ mà[:)] Chỉ có điều dạo này lười viết lách quá, lại có chút "hận văn chương" [&:]. Chị đã nhiệt tình đi sưu tầm như thế, em gái này cũng ko làm chị buồn đâu. Chị để em bế quan tí, dăm ngày nữa em sẽ viết bài trả lời cho, hehe,
    Thân ái,
    Sweet.

     
    Hello sweet!
    sweet nhập đề thì "hihi", thế mà kết luận lại "hehe". [:)] Không biết thân bài là gì?
    Thôi để Leo* tiếp luôn thân bài cho sweet.
     
    Ca dao Việt Nam có rất nhiều bài hay như bài nói về nụ cười mà thầy thuộc lòng từ thuở xa xưa nào.

    Người về người nhớ ta chăng
    Ta về ta nhớ hàm răng người cười
    Trăm quan mua lấy nụ cười
    Ngàn quan chẳng tiếc, tiếc người răng xinh.




    Hay là:

    Bới tóc cánh tiên, bỏ vòng lá liễu
    Thấy miệng em cười, trời biểu anh thương

    Cho tôi xin nụ cười.....Cười cho đời thêm đẹp, cười cho vui cửa vui nhà, hay là cười để phải khỏi phải khóc.... Có rất nhiều kiểu Cười, xin chia xẻ với các bạn các kiểu cười trong ca dao VN

    Cười khúc khích:

    Phòng trong sớm tối gài
    Ai cười khúc khích để phòng ngoài ngẩn ngơ


    Cười trừ:

    Bắp non xao xác trở cờ
    Thương nhau xin chớ nhởn nhơ cười trừ

    Cười gượng:

    Phất phơ ngọn cỏ gió lùa
    Thấy em cười gượng, anh chua xót lòng....

    Cười gằn:

    Cây tre nhặt mắt, gió quặt cây tre quằn
    Nghe em cất tiếng cười gằn, anh trở bước thối lui.

    Cười vô duyên:

    Thà rằng chịu cảnh gông xiềng
    Còn hơn có vợ, cười vô duyên tối ngày

    Cười lả bả:

    Chuồn chuồn đậu ngọn cau tơ
    Em cười lả bả, anh ngờ duyên em.

    Cười lãng nhách:

    Tưởng đâu bến đã gặp thuyền
    Thấy em cười lãng nhách, anh liền lui ghe.

    Cười đẩy đưa:

    Đứng xa kêu bớ em mười
    Thương hay không thương, xin nói thiệt chớ cười đẩy đưa

    Cười hớn hở:

    Chồng giận thì vợ làm lành
    Miệng cười hớn hở rằng anh giận gì?
    Thưa anh, anh giận em chi
    Muốn cưới vợ bé em thì cưới cho

    Cười Lỏn lẻn:

    Con quạ nó núp vườn chuối
    Anh thấy em cười lỏn lẻn với ai.

    Cười toét toe:

    Thôi thôi tình đã buông lơi
    Chưa chi em đã vội cười toét toe.

    Cười hữu ý:

    Bông cúc nở trước sân, con bướm vàng nhận nhụy
    Thấy miệng em cười hữu ý anh thương.

    Cười hiền:

    Tóc em dài em cài hoa thiên lý
    Thấy miệng em cười hiền, anh để ý anh thương.

    Cười có nghĩa:

    Thấy em có cục duyên ngầm
    Miệng cười có nghĩa, anh quên mần bỏ ăn.

    Cười Ẩn ý:

    Con kiến vàng bò ngang đám bí
    Thấy miệng em cười ẩn ý, anh đỡ lo.

    Cười Mím Chi:

    Cóc nghiến răng còn động lòng trời
    Anh mê em vì em có điệu cười mím chi.

    Cười dòn:

    Ngó lên đầu tóc em tròn
    Hàm răng em trắng, miệng cười dòn anh mê.

    Cười nụ:

    Cười nụ hay là cười tình
    Cười trăng cười gió, hay mình cười ta.

    Cười nửa miệng:

    Đêm năm canh, ngày sáu khắc chàng ơi
    Chàng cười nửa miệng, thiếp tôi vui lòng.

    Cười Tình:

    Ra đường lắm chuyện bực mình
    Về nhà gặp vợ cười tình cũng no.

    Cười lạt:


    Chiều chiều ra đứng vườn cà
    Thấy anh cười lạt, em vô nhà em hốt muối em ăn.


    Xin một câu thơ thay cho lời kết:

    Thứ nhất là đạo làm người
    Dù no dù đói cho tươi mặt mày

    Vậy sweet chọn kiểu cười nào? [:)] Bình luận kiểu cười ấy, được hôn?[:)] sweet cười chắc Ngọt rồi [;)] 
    sweet an vui !
    Thân ái,
    Leo*
    Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
    G. Piet – Pháp
    Leo*
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Tỷ Leo* sưu tầm nhiều kiểu cười, làm sweet muốn ... khóc quá[&:]. Đọc từ trên xuống dưới, thấy kiểu nào mình cũng cười cả rồi[:D]. Suy nghĩ hoài, sweet cũng ko biết mình thích kiểu nào nhất nữa. Hổng biết tỷ Leo* nói là "bình luận kiểu cười" tức là bình câu ca dao có kiểu cười đó hay là bình cái cách cười nhỉ?[8D]
    Câu ca dao sweet thích nhất trong n~ câu trên:
    Ra đường lắm chuyện bực mình
    Về nhà gặp vợ cười tình cũng no.
    à, chắc tại cái kiểu cười này sweet chưa cười thử bao giờ nên thấy hay hay. Cười kiểu này thì phải đúng lúc, đúng đối tượng, phải hông tỷ Leo*? [:)]
    Đọc xong câu này mới thấy cái câu thành ngữ "một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ" chí lí thật. Mình cười thì đã "bổ" rồi, mà người nhìn thấy mình cười cũng được uống thuốc an thần nữa!
    Còn tỷ Leo* thì sao? Tỷ thích kiểu cười nào nhất?
    Thân,
    Sweet
    Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
    New app for Windows Phone 8: Location Reminder
    http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Trích đoạn: sweet

    Tỷ Leo* sưu tầm nhiều kiểu cười, làm sweet muốn ... khóc quá[&:]. Đọc từ trên xuống dưới, thấy kiểu nào mình cũng cười cả rồi[:D]. Suy nghĩ hoài, sweet cũng ko biết mình thích kiểu nào nhất nữa. Hổng biết tỷ Leo* nói là "bình luận kiểu cười" tức là bình câu ca dao có kiểu cười đó hay là bình cái cách cười nhỉ?[8D]
    Câu ca dao sweet thích nhất trong n~ câu trên:
    Ra đường lắm chuyện bực mình
    Về nhà gặp vợ cười tình cũng no.
    à, chắc tại cái kiểu cười này sweet chưa cười thử bao giờ nên thấy hay hay. Cười kiểu này thì phải đúng lúc, đúng đối tượng, phải hông tỷ Leo*? [:)]
    Đọc xong câu này mới thấy cái câu thành ngữ "một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ" chí lí thật. Mình cười thì đã "bổ" rồi, mà người nhìn thấy mình cười cũng được uống thuốc an thần nữa!
    Còn tỷ Leo* thì sao? Tỷ thích kiểu cười nào nhất?
    Thân,
    Sweet

     
    ss thích kiểu của sweet. Ngọt cả lòng ![:)] 
    Đương nhiên là chúng ta bình kiểu cười cùng với câu ca dao rồi sweet à.Vậy muội bình được kiểu nào chưa, khoe ss xem với. [:)]
    Vui!
    Leo*
    Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
    G. Piet – Pháp
    Leo*
    Đăng nhập để trả lời
    0
    <Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-25 17:06:49nguyễn thế duyên>
    Chào các bạn. Hôm nay qua đây thấy các bạn bàn về bài ca dao nổi tiềng "Trèo lên cây bưởi hái hoa" Về bái ca dao này chị Ct.ly đã đăng một bài bình và tôi cũng có viết một bài bình về bài ca dao này đăng ở trang Ca dao tục ngữ. Xin mạo muội đăng lại hai bài trên ở đây dành cho những bạn không vào trang ca dao
    VẦN CA DAO BẤT HỦ


    "Giá như ngày ấy…”



    Đã là người dân nước Việt mến yêu mấy ai mà không biết đến bài ca dao sau:

    “Trèo lên cây bưởi hái hoa
    Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
    Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
    Em có chồng anh tiếc lắm thay
    Ba đồng một mớ trầu cay
    Sao anh chẳng hỏi những ngày còn không
    Bây giờ em đã có chồng
    Như chim vào lồng như cá cắn câu
    Cá cắn câu biêt đâu mà gỡ
    Chim vào lồng , biết thuở nào ra”.

    Đoạn thơ trên tràn đầy sự tiếc nuối xót xa, thoảng trong đó vời vợi những lời oán trách nhẹ nhàng nhưng không kém phần day dứt. Những người đã từng trải thường bị một tâm lý gây xúc động khá mạnh, đó là sự nuối tiếc những sự việc đã qua. Thời gian không bao giờ quay trở lại. Chẳng có sức mạnh nào có thể tái tạo lại được những ngày xưa. Mà nếu có thể, thì việc đó đâu còn được gọi là thuở ban đầu? Nên cái nỗi buồn “giá như ngày ấy” luôn luôn tồn tại.

    Một ngày nào đó người con gái đã ngậm ngùi thầm kể với người mình yêu:

    “Trèo lên cây bưởi hái hoa
    Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân"

    Ngay mờ đầu tâm sự đã gợi lên một sự phi lý như chính cuộc đời lỡ dở của nàng. Nàng muốn hái hoa , nhưng sao chẳng dễ dàng! Nàng phải trèo lên để hái hoa mãi trên cây bưởi đầy gai góc, đến khi trở xuống vườn cà những tưởng hái bông cà màu tim tím nhưng hóa ra lại là hái nụ tầm xuân xanh biếc. Ôi nàng … sao thật trớ trêu!

    Rồi sau đó nàng lặng lẽ ngắm nhìn nụ tầm xuân chớm nở đầy sự khêu gợi quyến rũ mà chợt nghĩ tới mình, khi buổi còn con gái hơ hớ chưa chồng và cả người bạn tình thắm thiết nồng nàn thuở ấy!

    “Em có chồng anh tiếc lắm thay!”. Vâng, tiếc lắm chứ. Làm sao một người con trai đầy sức mạnh, đầy tham vọng lại không tiếc, lại không đau đớn điên người khi thấy người con gái mình hằng yêu thương lại ở trong vòng tay kẻ khác.

    Để lột tả một cách mạnh mẽ tâm trạng, ở đây vần thơ đột ngột chuyển hướng từ thể lục bát về thể 7 chữ được gieo vần thanh trắc; giữa câu và ở cuối câu: “biếc” và "tiếc” tạo ra những âm thanh mạnh, gắt và cao trong cái giai điệu vốn bình bình trầm lặng của câu thơ lục bát (bài thơ này không hẳn là thể song thất lục bát bởi vì có những bốn câu lục bát tiếp theo).

    Sao quá cay chua và thất vọng vậy? Chỉ vỏn vẹn có mỗi ba đồng thôi, số tiền này đâu có lớn, ấy thế mà nó đổi được cả cuộc đời, đổi cả được bầu trời hạnh phúc?

    “Ba đồng một mớ trầu cay
    sao anh chẳng hỏi những ngày còn không?”

    Vụng dại quá, tệ hại quá và đau đớn xé lòng biết bao. Có lúc chúng mình đã từng kề sát bên nhau tưởng có thể xiết được lấy tay nhau cùng sánh bước, ấy thế mà ai quá chậm chạp, ai quá do dự nên để rồi dưới gầm trời này, chúng mình mãi mãi xa nhau, không thể nào tìm được, không bao giờ chuộc được, định mệnh khắc nghiệt biết bao . Nỗi trường hận “giá như ngày ấy…” chính là ở chỗ này!

    Anh xa rồi như một cái bóng thoảng qua, còn em chơi vơi ở lại, không gian, thời gian chẳng phải của mình, đời tối xẫm màu vô nghĩa, với phận "chim chậu cá lồng" để chờ đợi sự kết thúc một kiếp người… Vần thơ đột ngột quay trở về và cũng bỏ lửng vội vàng ngay tại đó với kiểu bảy chữ cùng sự gieo vần thanh trắc đầy hiểm hóc gay cấn là cách tối ưu để lột tả một định mệnh xót xa của một con người:

    “Cá cắn câu biết đâu mà gỡ
    Chim vào lồng biết thuở nào ra”.

    Bài ca dao trên quả thật là bất hủ bởi tính nghệ thuật và sức đồng cảm mạnh mẽ, lay động biết bao tâm hồn cô quạnh ở trên cõi đời này. Bởi một lẽ, trong suốt cuộc đời dài dằng dặc,nỗi trắc ẩn tiếc nuối lớn hay nhỏ đâu phải của riêng ai? Bởi vì nhân quần này, đã mấy ai không nếm vào vị đắng của tình yêu! Bài ca dao sẽ sống mãi như một viên ngọc quý được giữ gìn bao bọc trong cõi thẳm sâu tâm hồn và những hoài ước của chúng ta.

    ĐẶNG HỒNG QUANG
     
     





    Một cách tiếp cận mới                        
                            Với bài ca dao nổi tiếng
          Trèo lên cây bưởi hái hoa 
    Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
          Nụ tầm xuân nở ra xanh ngắt
    Em lấy chồng anh tiếc lắm thay
          Ba đồng một mớ trầu cay
    Sao anh chẳng hỏi những ngày còn không
          Bây giờ em đã có chồng
    Như chim vào lồng như cá mắc câu
           Cá mắc câu biết đâu mà gỡ
    Chim vào lồng biết thủa nào ra
     Trong những bài ca dao của ta  đây là một bài ca dao rất đặc sắc. Nó đặc sắc bởi nhiều yếu tố và một trong những yếu tố đó là : Chủ thể của bài ca dao không được xác định. Hầu như không có bài ca dao nào có đặc điểm như vậy.Người đọc có thể hiểu đây là người con trai than thở cũng được , mà cũng có thể hiểu đây là nỗi lòng của một cô gái cũng chẳng sai. Bạn Ct.Ly đã cho chúng ta cảm nhận bài thơ theo hướng một người con gái. Hôm nay, tôi mời các bạn cảm nhận bài thơ này theo hướng ngược lại ,tâm sự của một chàng trai
         Ba câu thơ đầu, thoáng đọc tưởng như không có liên quan gì lắm đến cả bài nó gần như một câu dẫn truyện.  Nhưng chỉ cần lưu ý một chút, bạn sẽ thấy không phải như vậy. Bưởi là loại cây trồng trong vườn. Cà là loài cây trồng ngoài ruộng. Từ trèo lên cây bưởi đến bước xuống vườn cà nó đã chỉ ra một không gian rộng lớn. Chàng trai đã đi khắp nơi để tìm hạnh phúc cho mình.( Tôi lưu ý các bạn mặc dù bài thơ viết “vườn cà” nhưng đây chỉ là cách nói quen miệng của các cụ ngày xưa.).Chàng đã đi khắp nơi nhưng không tìm thấy bởi vì nếu chàng tìm thấy rồi thì làm gì còn câu “Tiếc lắm thay” ở dưới để cho chúng ta thưởng thức bài thơ.
         Hoa bưởi nở vào đầu hạ. Tầm xuân nở vào cuối xuân. Chàng trai đã di từ mùa này sang mùa khác để tìm một nửa của mình. Thật là tài tình! Chỉ với hai loại hoa, ba loại cây tác giả đã cho chúng ta thấy cả không gian, cả thời gian và thông qua không gian, thời gian ấy chỉ cho ta thấy lòng khát khao hạnh phúc lứa đôi của con người.Chàng đi, đi mãi cho đến một hôm chàng nghe thấy tiếng pháo nổ và chàng sững sờ thấy cô gái nhà bên đi lấy chồng. Chắc chắn rằng chàng phải quen biết cô gái này lắm vì chẳng ai lại “Tiếc lắm thay” với một cô gái mà mình không quen biết. Và cô gái này  rất trẻ. Nàng như một nụ tầm xuân vừa hé những cánh hoa đầu tiên.Các bạn nên nhớ, hoa tầm xuân có mầu hồng nhạt. Vậy tại sao nhà thơ lại viết
    “Nụ tầm xuân nở ra xanh ngắt”?Câu thơ sai chăng? Có một dị bản nữa chăng? Không ! Câu thơ không sai và không có một dị bản nào cả. Khi cảm thụ một bài thơ, chúng ta hãy để cho tâm hồn bay bổng, hãy để cho sức liên tưởng của chúng ta tung hoành. Để lí giải câu này chúng ta hãy đặt ra giả thiết : Câu thơ viết sai. Vậy câu đúng của nó sẽ phải là
                          Nụ tầm xuân nở ra thơm ngát
                         Em lấy chồng anh tiếc lắm thay
    Câu thơ vẫn chỉnh nhưng vô vị vì chẳng còn gì để chúng ta tham gia vào câu thơ ấy nữa. Tôi thích câu nguyên bản hơn vì với câu đó sức liên tưởng của ta tha hồ vùng vẫy. Lấy chồng! Tất nhiên là hoa nở rồi.Trong con mắt chàng trai, cô gái mà ngày nào chàng cũng gặp,cứ tưởng như vẫn còn là trẻ con, vẫn còn là “ nụ tầm xuân xanh ngắt” Thế mà! Viết đến đây tôi lại sực nhớ đến một câu của một nhà văn Nga “các thiếu nữ lớn nhanh như cỏ dại” trên miếng đất mới hôm qua ta còn chưa thấy gì thế mà chỉ qua một đêm cỏ đã mọc. Nếu liên tưởng như vậy câu thơ trở nên hợp lí và hay hơn biết bao nhiêu.
         Câu thơ đang từ lục bát, với nhịp điệu mượt mà bỗng đột ngột chuyển thành bẩy chữ. Nhịp điệu của bài thơ hơi khựng lại một chút diễn tả đúng tâm trạng hụt hẫng của chàng trai một cách rất tài tình. Chữ “ngắt” cuối cùng của câu này là thanh trắc , sắc và nhọn như khứa vào lòng người đọc một nỗi đau mà chính tác giả của bài thơ muốn truyền đạt.Các bạn nên lưu ý, đây không phải là bài thơ viết theo thể song thất lục bát .Bởi bì sau hai câu bẩy chữ này là bốn câu lục bát. Sự chuyển thể hai câu này  là tự thân tình cảm của bài thơ đòi hỏi và qua đấy ta thấy được tác giả rất chắc tay trong cách gieo vần
                                    Ba đồng một mớ trầu cay
                              Sao anh không hỏi những ngày còn không
                                    Bây giờ em đã có chồng
                              Như chim vào lồng  như cá mắc câu
    Bây giờ khi cô gái đi lấy chồng rồi, chàng trai bắt đầu tiếc nuối. Để diễn tả những tâm trạng triền miên ,kéo dài không có thể thơ nào diễn tả tốt hơn lục bát.  Vì vậy bài thơ nhanh chóng chuyển từ bẩy chữ sang thể lục bát, nhịp điệu câu thơ chậm, mượt diễn tả đúng tâm trạng tiếc nuối của chàng trai. Chàng tiếc nuối tự trách mình. Ôi ta thật ngu ngốc phải đi tìm tận đâu. Nàng ở ngay trước mặt ta sao ta không thấy?và rồi một hi vọng ,bỗng lóe lên và câu thơ cũng chợt vấp như cái hi vọng vừa lóe lên đó. Ba câu đang mượt mà thì câu thứ tư đột ngột bị cắt làm hai .Chúng ta có thể diễn tả câu này theo lối thơ mới
                               Như chim vào lồng
                                                      Như cá mắc câu
    Xin các bạn chú ý đến từ “Mắc”. Mắc câu chứ không phải là cắn câu. Chàng đang tự lừa dối mình, đang tự huyễn hoặc mình. Nàng bị cha mẹ ép gả chứ nàng không yêu chồng. Nàng yêu ta. Chính từ cái hi vọng mong manh đó mới dẫn đến hai câu kết cuối cùng . Hai câu hỏi. Chàng trai tự hỏi mình và không có câu trả lời. Bài thơ bỏ lửng với hai câu hỏi cứ luẩn quẩn mãi trong hồn người đọc
                                                     Nguyễn thế Duyên
                          
      
     






     
    Post #: 1
    Đăng nhập để trả lời
    0
    Trích đoạn: sweet

    thấy hình như cả nhà ko mấy hứng thú lắm với bài ca dao này nên sweet chuyển sang bài khác nhá[:)]
    Cây khô chưa dễ mọc chồi,
    Bác mẹ chưa dễ ở đời với ta
    Non xanh bao tuổi mà già
    Bởi vì sương tuyết hoá ra bạc đấu
    Đây cũng là một bài ca dao - theo ý sweet- là khó hiểu. Chúng ta cùng nhau trao đổi nha[:)]


    Tôi cảm thấy bài này quả là khó hiểu nếu là ca dao. Ca dao như vẫn thường hiểu là thơ xuất phát quần chúng. Nhưng ở Việt Nam làm gì có ngọn núi nào có "tuyết" đến mức "bạc đầu" được đâu. May ra có đỉnh Phan-xi-păng cũng chỉ vài năm một lần mới có tuyết. Và chắc người dân tộc (H'mông, Dao) ở vùng này không sáng tác ca dao bằng tiếng Việt. Như vậy hoặc nước Việt trước kia có lãnh thổ rộng hơn về phương Bắc, hoặc người làm ra bài ca dao này đã từng ở nước ngoài[:D]
     
    Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ
    Anh dành riêng cho vợ phần nhiều...

    Đường đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=431926
    Bút Tre http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=450048
    Giao duyên http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=435187
    Đăng nhập để trả lời
    0
    «« « 1 2 » »»