<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-13 06:39:49hungho_08>
NHÂN GIAN
Đôi khi mình rụng vào đêm
Giọt sương thành một ngôi đền trong veo
Đôi khi theo ánh trăng treo
Thấy trên bìa lá truông đèo Nhân gian.
Quảng Nhẫn
Có lúc mình rơi giọt sầu
Lạc vào tâm khảm mưa ngâu u hoài
Có lúc thức suốt đêm dài
Rớt từng giọt ngắn giọt dài đêm sương.
hungho
(Cảm ơn Quảng Nhẫn ghé thăm nhà và để lại lưu bút với ý nghĩa nhân gian sâu sắc. Mong mai và mai nữa Sư ca luôn đến nhà đệ thả thơ.)
Én xuân lướt dưới tầng mây bạc
Đôi cánh vẫy vùng thả sức bay …
Đôi cánh vẫy vùng thả sức bay …


![[8|]](/images/smiley/s13.gif)





![[;)]](/images/smiley/s4.gif)




