Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

"1984"- cỗ máy nghiền nát con người 🔒

2 trả lời, 71 lượt xem — Trang 1 / 1
 
"1984" là tác phẩm đỉnh cao của cả đời sáng tác của tác giả George Orwell. Ông viết tác phẩm này năm 1948. Ông đã cảnh báo cả thế giới về những hệ thống chính trị tiềm ẩn tính độc tài như chủ nghĩa phát xít, hay xa hơn là cả chủ nghĩa cộng sản. Orwell tạo dựng một thế giới rất "máy", rất "không người" để cai trị những con người. Những hệ thống chính trị ấy cho mình cái quyền tước hết quyền yêu thương, quyền suy nghĩ, quyền ngôn luận, cả cái quyền bản năng nhất là sinh hoạt tình dục vì tình yêu của mỗi cá nhân con người. Winston Smith là một anh chàng bị chứng giãn tĩnh mạch, hay đi cà nhắc, hay uể oải, và làm việc trong BỘ SỰ THẬT. Ở đó, anh làm cái công việc viết lại tất cả các tư liệu, bài báo, các thông tin sao cho nó được sửa chữa để đúng với ý của "ngày hôm nay" nhất. Winston đọc những bản tin thời sự, những phát biểu của "BÁC" - một lãnh tụ vô hình không ai biết. Nếu ngày sau sự kiện xảy ra sai những "tiên đoán" của những vị lãnh đạo ấy thì anh cùng với những nhân công của BỘ SỰ THẬT sẽ sửa lại báo ngày hôm qua để "cho đúng" và cất vào kho tư liệu tra cứu. Người ta tìm cách đốt sạch LỊCH SỬ. Lịch sử bị huỷ hoại bởi những con người như Winston. Trước mỗi người đều có một "MÁY TRUYỀN HÌNH" theo dõi từng cử chỉ của họ và tố giác họ nếu họ có bất cứ biểu hiện nào phản nghịch. Thông điệp của thế giới mà Smith đang sống chỉ duy nhất có một :
CHIẾN TRANH LÀ HÒA BÌNH
TỰ DO LÀ NÔ LÊ.
DỐT NÁT LÀ SỨC MẠNH
Người ta không được có thời gian để nhìn ngắm, âu yếm nhau nhưng bắt buộc phải dành ra một khoảng thời gian mỗi ngày cùng với "tập thể" thưởng thức HAI PHÚT HẬN THÙ. Người ta gào thét, chửi bới, muốn cào xé, điên loạn trước bức chân dung tên độc tài mà chính quyền muốn người ta chửi. Smith cũng làm thế. Nhưng anh ý thức tất cả. Những cảm giác yêu thương, đau khổ, khao khát tự do luôn dồn nén trong anh. Cho đến khi anh gặp Julia, một cô gái trong BỘ TÌNH YÊU, họ yêu nhau lén lút, làm tình với nhau, mơ ước những khoảnh khắc hạnh phúc bé nhỏ cùng nhau. Trong không khí ngột ngạt của hận thù và dòm ngó, họ rất sợ bị phát hiện. Cả hai có thể bị tử hình vì yêu nhau. Tình dục, đơn giản là sinh ra những đứa con cho ĐẢNG, không có tình yêu gì hết. Smith thề rằng dù anh có bị bắt, có bị dồn đến chết, anh cũng sẽ không khai ra Julia.
Rồi cả hai bị bắt. Họ bị tra tấn. Winston sống trong ảo ảnh của đau đớn, hiện thực, sống trong ranh giới của lòng tự tôn và sự hèn hạ con người. Winston đau đớn với những cuộc đánh đập, trấn nước, dí điện. Anh đã cảm thấy mình cần phải chết. Nhưng điều cuối cùng chợt khiến anh sống dậy giữa cơn tra tấn : "Mình đã không phản bội Julia" - Winston đã kiên cường với ý nghĩ đó. Ngay cả trong cơn đau mộng mị nhất anh vẫn giữ Julia là niềm tin kiên cường nhất.
Rồi kẻ thù đã làm được. Chúng dí Winston vào đám chuột ăn thịt người. Chuột - là nỗi sợ khủng khiếp của Winston, anh đã hét lên: "Hành Julia ấy ! Hành Julia ấy ! Không hành tôi ! Julia ấy ! Tôi bất cần ông làm gì nàng. Cứ xé toạc mặt nàng, lột xương nàng. Không hành tôi ! Julia ấy ! Không hành tôi !"
Winston đã bị bứt khỏi niềm tin cuối cùng. Sự bấu víu của anh đã vô nghĩa, anh rơi hẳn xuống vực sâu của chính mình. Winston đã thua. Đảng đã thắng. Bi kịch của Winston là anh đã đánh mất đi điều thiêng liêng nhất mà anh còn giữ được trong tim. Mọi thứ đều có thể dối trá, niềm tin thì không. Ai bảo rằng sự đau đớn thể xác không làm vỡ vụn tâm hồn? Ai bảo rằng thể xác chỉ là cái vô nghĩa ở đời? Cái thể xác ấy là phần kiến tạo nên thế giới.
George Orwell làm được một điều mà tôi chưa từng thấy một tác giả nào làm nổi kể cả Vũ Trọng Phụng ở thể loại tương tự: hư cấu ra 1 thế giới "giả" nhưng rất được chấp nhận. George Orwell làm được một điều còn tuyệt vời hơn là "sáng tạo ra 1 thế giới". Ông đã nhận ra bản chất độc tài, tàn nhẫn, tiêu diệt niềm tin và tính cá nhân của con người trong hình thái xã hội mà chủ nghĩa phát xít lẫn chủ nghĩa cộng sản cố tạo dựng.
Thế giới không bao giờ đơn giản là 1 thế giới. Đó là triệu triệu thế giới của triệu triệu con người kết thành.
Khải Đơn
http://blog.360.yahoo.com/blog-VGUkRGkhc6de5WByO7Y3RJywDA9u8w--?cq=1&p=1525&n=28500
 
0
Chào anh lyenson, cho sweet hỏi bài này là của anh viết hả? (tại sweet thấy link nhưng ko rõ tác giả).
sweet chưa đọc 1984 nên ko rõ những gì anh viết[8D]. nếu có thể, anh giải thích thêm cho mọi người hiểu 1984 là gì đc ko? tphẩm viết 1948 mà sao ra tên 1984 nhĩ[:D]
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
0
Kể đến những sách tố cáo chế độ cực quyền phát xít hay cộng sản, truyện "1984" của George Orwell là một trong những tác phẩm đứng hàng đầu. Hơn cả chục bộ khảo luận dày cộm, "1984" mô tả một cách xúc động rõ ràng guồng máy độc tài và thân phận hãi hùng của con người bị tước hết quyền tự do, biến thành một đám nô lệ ngoan ngoãn phục vụ một lũ cầm quyền nặc danh vô nhân đạo.
George Orwell (bút hiệu của Eric Arthur Blair) sinh năm 1903 tại Ấn Độ (Motihari, Bengale). Sau khi tốt nghiệp trường Eton (1921) ông xin gia nhập Cảnh sát hoàng gia tại Miến Điện, nhưng vài năm sau (1928) ông từ chức vì chán ghét chính sách đế quốc như quyển "Những ngày ở Miến Điện" (1934) của ông chứng nhận. Từ đây ông cố sống với ngòi bút. Ông có kể lại mấy năm hàn vi của ông trong quyển "Túng thiếu tại Paris và London" (1933). Có một thời ông dạy học nhưng vì thiếu sức khỏe ông phải bỏ dạy đi giúp việc cho một tiệm sách ở ngoại ô London. Sau đó cho tới năm 1940 ông cộng tác với tuần báo "New english weekly". Tiếp theo một chuyến đi thăm hai vùng bị nạn thất nghiệp ở Anh quốc, ông mãnh liệt lên tiếng thay dân thợ nghèo trong quyển "Đường đến đê Wigan" (1937). Năm 1936 ông sang Tây Ban Nha chiến đấu bên phe Cộng hòa và bị thương. Trong thời gian này, ông có dịp quan sát các phái tả hữu, nên rất am hiểu rồi ngao ngán tư tưởng và đường lối độc tài. Những điều chứng kiến được ông ghi lại trong cuốn "Cảm phục Catalonia" (1938) được nhiều người coi là kiệt tác của ông. Hồi đệ nhị thế chiến ông được miễn dịch vì sức yếu, nhưng được nhận làm cho đài BBC và giữ chân phê bình văn chương chính trị cho báo "Tribune". Kể từ năm 1945 ông làm đặc phái viên cho báo "The observer" tại Pháp và Đức, và cộng tác đều với báo "Manchester evening news". Kinh nghiệm Đức quốc xã và độc tài xúi ông viết hai truyện "Trại súc vật" (1945) và "1984" (1949) là hai tác phẩm chính trị bất hủ mang lại danh tiếng cho ông. Tuy ai cũng phải công nhận văn chương của ông trong hai cuốn này rất điêu luyện, sắc bén chẳng kém những ý tưởng sâu xa của ông, trước khi được nhà Seder & Warburg nhận in, quyển "Trại súc vật" đã bị khoảng mười nhà xuất bản viện lẽ này nọ từ khước. Chung qui vì những đề tài do ông nêu ra **ng chạm các học thuyết xã hội thịnh hành lúc bấy giờ (và tới tận đầu năm tám mươi). Trái với dự đoán của nhà xuất bản, "Trại súc vật" được độc giả Âu Mỹ nhiệt liệt hoan nghênh, và sự hưởng ứng đó khuyến khích ông viết "1984" (84 là ngược số của 48, tức năm ông khởi sự viết truyện này) mặc dầu lúc ấy ông đang bị bệnh lao hoành hành. Ông đã dồn hết sinh lực và tâm tư của ông vào sự hoàn thành tác phẩm chót này, đến độ học viết tay trái khi tay phải của ông bị liệt vì bị tiêm quá nhiều. Bởi được viết khi ông đang chống chọi với tử thần - Ông mất đầu năm 1950, vài tháng sau khi được thấy sách xuất bản - "1984" cũng là di chúc của ông khuyến cáo nhân loại cảnh giác trước mối đe dọa nguy ngập của nền độc tài cực quyền.

 
Các bạn có thể download bản ebook cuốn này về xem tại đây.
0