Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

NHỮNG CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU TRONG CUỘC SỐNG

63 trả lời, 4.257 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-26 12:44:43nguoiphunu ditimtinh>
T
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 02:39:07nguoiphunu ditimtinh>
 
 

CHUYỆN YÊU THỜI NAY
 


 

 
Dư luận phê phán giới trẻ bây giờ sống vội, sống ẩu, sống thiếu trách nhiệm trong tình yêu cũng có cái lý của nó. Song, giữa cái tích cực và tiêu cực đang lộ rõ mồn một kia, xin nhìn nhận lại sự việc một cách kỹ lưỡng trước khi lên án.

 
1. Đột nhập thế giới SV: Sống để yêu

Thế giới “ét-vê” là một thế giới yêu muôn hình vạn trạng, điển hình cho sức trẻ. Trong đó, các khu nhà trọ sinh viên được xem như nơi trú ngụ cho những cuộc tình dài… dăm bữa, nửa tháng, và cả những cuộc tình bền lâu, thánh thiện, có kết cục đẹp.

Anh bạn đồng nghiệp của tôi, “7x đời đầu” nhưng sở hữu một con tim biết lỗi nhịp sớm, và theo tiếng gọi của con tim “cà chớn” ấy, anh cùng người yêu dọn về sống chung trong căn phòng trọ ngay từ năm thứ nhất đời đại học.

Cuộc sống biết bao chật vật, anh đi dạy thêm, chạy bàn, không ngần ngại cả việc vá xe, phụ hồ… miễn sao có tiền đóng phí ăn, ở, sách vở cho hai đứa. Chị ở nhà làm công việc của một “người vợ tình”: Nấu ăn, giặt giũ và học luôn cả phần anh để tối về giảng lại cho “chồng”.

Hai năm sau khi ra trường, có công ăn việc làm ổn định, anh chị chính thức về với nhau cùng tờ hôn thú đỏ! Giờ kể lại, anh cười: “Nghĩ cũng thấy “phiêu” nhưng chúng mình yêu nhau thực sự. Về sống chung mới thấy cô ấy tuyệt lắm. Có gì không vừa ý, hai đứa nói rõ ràng với nhau nên giải tỏa hết. Tớ rất hài lòng”.

Song, không hẳn ai cũng có cái nhìn “cởi mở” ngay từ đầu như anh. Một anh bạn khác của tôi, có lẽ là hậu duệ số 1 thời Hoàng Đế La Mã còn sót lại, dù “bây giờ đã là cái thời đại nào rồi” vẫn đặt ra những quy tắc cứng nhắc đến quy củ, khô khan cho tình yêu.

Tức là anh khăng khăng “giữ giới hạn”, ba bước tiến phải có một bước lùi, quyết không ra khỏi vạch xuất phát. Họa chăng, hai đứa chỉ dám lặng lẽ, rụt rè nắm tay ở những nơi cũng lặng lẽ không kém, một cử chỉ âu yếm dành cho nhau ban ngày cũng thẹn thùng liếc dọc liếc ngang. Vậy đủ để hình dung, liệu đôi tình nhân này có dám đề cập, trao đổi với nhau về quan niệm tình yêu, tình dục! Cũng chẳng lạ vì sao có những cặp tân hôn, đêm đầu tiên ngồi ngắm nhau trong… sung sướng vì chẳng biết làm gì hơn cả!

2. Biết “cởi mở”, xin đừng… “cởi bỏ

Đành rằng, trinh tiết là nét duyên thầm trong phẩm hạnh của người thiếu nữ. Song, cách yêu và biểu đạt tình yêu cũng nói lên rất nhiều điều về người con gái ấy.

Yêu ngây, sống vội, đánh mất mình là điều mù quáng. Thế nhưng, tình yêu cũng sẽ mất đi cái lãng mạn bay bổng nếu quá khắt khe đề cao khoảng cách. Dù sao chăng nữa, thật lòng mà nói, chàng trai nào cũng thích khi thấy nửa kia của mình “dày dặn” nguồn cơn trong vấn đề tế nhị. Cũng cần nói thêm, kinh nghiệm không phải nhất thiết lúc nào cũng chỉ có được trong thực tiễn.

Cái gì càng buộc chặt thì càng dễ đứt. Tốt nhất nên nhìn nhận cởi mở hơn, công khai nói “chuyện tế nhị” trong tình yêu để có thể hiểu nhau và hòa hợp sau này.

Yêu là giữ mình chứ đừng đánh mất mình. Chỉ khi nào bạn thật sự tin và yêu, thấy có đủ bản lĩnh, trách nhiệm trước những việc làm của mình, ý thức rõ về tình yêu - tình dục thì khi ấy mới nên nghĩ đến những việc khác sâu xa hơn.

TRUYỆN SƯU TẦM TRÊN MẠNG
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 02:46:46nguoiphunu ditimtinh>
 
TẠM BIỆT NHÉ NGƯỜI ĐÀN ÔNG THAM LAM



 
Em muốn gặp anh để chính thức nói lời chia tay với “người đàn ông tham lam mà giả dối” là anh đó. Nhưng anh đã trốn tránh. Tại sao anh lại phải trốn tránh chứ? Anh có làm điều gì mờ ám mà không dám nhận hả anh?

 
Anh đến bên em nhẹ nhàng như cơn gió khi em đang chênh vênh giữa bờ vực của cuộc sống. Em đã yêu anh, một tình yêu trong sáng và chân thành. Lúc đó em đang thất bại, có anh rồi em mới thấy cuộc đời luôn đem lại cho em những điều may mắn. Và giờ đây em may mắn khi biết được sự thật đó sớm, nếu để kéo dài không biết là sẽ đi đến đâu, em sẽ còn phải đau khổ như thế nào nữa.

Em không biết sẽ mất khoảng bao lâu để quên được anh. Nhưng em thấy mệt mỏi, thấy không còn sức để gượng dậy nữa. Em phải làm gì bây giờ? Hôm nay đến công ty, em đã cố tình tỏ ra không có chuyện gì, nhưng không thể tránh khỏi ánh mắt thương cảm của mọi người, và em đã khóc. Em quyết định viết mail cho anh, nhưng anh không đọc, điện thoại anh cũng không nghe.

Em muốn gặp anh để chính thức nói lời chia tay với “người đàn ông tham lam mà giả dối” là anh đó. Nhưng anh đã trốn tránh, Tại sao anh lại phải trốn tránh chứ? Anh có làm điều gì mờ ám mà không dám nhận hả anh? Anh đàng hoàng đến với em, ngỏ lời yêu em, hỏi ý kiến của gia đình nhà em, thì em không chấp nhận chia tay anh trong im lặng, anh hiểu không?

Anh im lặng suốt thời gian dài như thế, không liên lạc cả em và chị ấy. Với em thì anh không còn tình yêu nữa, em chấp nhận, nhưng với chị ấy anh mới ngỏ lời yêu cơ mà, người ta đã đồng ý đâu mà anh lại làm như thế chứ? Anh đến với người ta đi, em sẽ chúc anh hạnh phúc! Anh không thể tới nữa đúng không, vì người ta sẽ khinh bỉ anh, như hiện giờ em đang khinh bỉ anh. Một con người có học thức, lại còn học cao nữa mà lại hành động như một kẻ ngu đần, một kẻ cặn bã của xã hội.

Đến bây giờ xâu chuỗi lại những sự việc đã xảy ra, em có thể kết luận rằng: “anh không bao giờ xứng đáng với tình yêu chân thành mà em đã dành cho anh”. Em thật ngây ngô khi nghĩ rằng: anh là tất cả, anh là cả cuộc đời em, anh là người có thể che trở cho em suốt quãng đời còn lại.

Nỗi đau này, có lẽ suốt đời không bao giờ quên anh à. Em hồn nhiên đón nhận tình cảm của anh, mà không hề do dự, không hề nghĩ ngợi gì về quá khứ của anh. Một sai lầm lớn, là em tin anh quá nhiều.

Anh giỏi quá, "người đàn ông tham lam". Anh không đẹp trai, không lãng tử, mà sao em lại yêu anh nhiều đến vậy. Em đang tự hỏi, em bị lu mờ bởi điều gì nhỉ? Em không phải là đứa đến với ai đó vì tiền, càng không phải người đến với ai đó vì vẻ ngoài. Vậy tại sao, tại sao nhỉ? Đến bây giờ em vẫn không thể trả lời được. Tình yêu không có lỗi, em yêu anh quá nhiều nên không nhận ra, trong trái tim nhiều ngăn của anh, không phải duy nhất có em.

Chị ấy lại là người thân, người bạn mà ngày ngày em vẫn chia sẻ chuyện của chúng ta đó, khi gặp anh rồi, ngờ ngợ là người yêu của em (vì đối chiếu với những gì em kể) sao giống nhau thế. Lúc chị gọi cho em, em không bao giờ nghĩ, có lúc, em phải đối diện với điều này anh à, không bao giờ em nghĩ thế bởi một điều, khi yêu anh, em chỉ biết có anh, tin anh, chấm hết.

Chị ấy chính là người đã giúp em nhận ra bộ mặt thật của anh: một người học rộng, tài cao, thông minh tột đỉnh, thông minh đến độ tre đậy được cái mặt nạ xấu xa của mình từng ấy thời gian khi ở bên em. Anh thông minh lắm, người đàn ông tham lam của em ạ.

Anh à, trước sau anh cũng phải lấy 1 người làm vợ, và em tin rằng người mà anh lấy làm vợ sau này không bao giờ bằng em đâu (tuy em không có vật chất, em nghèo khổ, nhưng chính cái khổ đó đã cho em nghị lực sống, cho em sức chịu đựng, cho em biết chấp nhận và vươn lên). Nếu anh lấy được một người hơn em thì em chúc phúc cho anh, còn không bằng em thì em sẽ khinh bỉ anh, người đàn ông tham lam, đến ga tình yêu anh sẽ nhận được về mình những bến bờ đau khổ.

Còn em, em đau khổ đủ rồi , xa anh, em sẽ làm được. Hãy cho em thời gian để cất kỷ niệm đã có giữa chúng mình, trong ngăn kéo tâm hồn. Lúc nào buồn, em vẫn có thể mang nó ra, để ôn lai kỷ niệm cũ. Nhưng cái gì đã cất vào ngăn kéo kỷ niệm, thì không thể, không thể là hiện tại được, đúng không anh? "Người đàn ông tham lam"....

PHONG LINH
SƯU TẦM TRÊN MẠNG

 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 02:51:49nguoiphunu ditimtinh>
 
 
 
NHỮNG ĐÔI ĐŨA LỆCH
 
 
 



 
Trong hôn nhân có nhiều tình huống thật trớ trêu. Chuyện béo gầy thế nào đó là chuyện riêng của mỗi người. Thế nhưng, trong hôn nhân, chuyện béo gầy có thể ảnh hưởng đến đời sống của vợ chồng trẻ.

 
Từ chồng béo vợ gầy…

Thuở còn yêu nhau, anh K. và chị H. là những người có vóc dáng cân đối. Sau 5 năm lấy nhau, chị H. phần vì con nhỏ, gia đình, phần vì áp lực công việc nên chị sút tới 12kg, chị chỉ còn 37kg so với chiều cao 1m65 của mình. Còn anh K., phần được vợ chăm sóc kỹ, phần phải đi tiếp khách hàng liên tục, nên ngày càng mập ra, bây giờ anh đang sở hữu một vòng bụng quá cỡ mà dân gian người ta gọi là “bụng bia” với số cân vượt khỏi 2 chữ số.

“Chuyện ấy” của anh chị cũng ngày càng tỷ lệ nghịch theo số cân nặng tăng lên, lúc trước còn 5-6 ngày/tuần, nhưng dạo gần đây thì 1 tuần 1 lần, thỉnh thoảng lắm thì mới 2 lần một tuần. Tâm sự riêng thì chị trả lời rằng anh phát tướng, béo quá, mỗi lần làm chuyện ấy, anh không chịu đỡ thân người, cứ trèo lên, chị chịu không nổi trọng lượng của anh. Anh nặng gần gấp 3 chị mà. Nên chị ngại. Hỏi anh, thì anh trả lời, anh mập quá, lại ít vận động, nên cũng khó, biết chị gầy nhưng anh không thể dùng sức để nâng cơ thể lên mà ngặt nỗi chỉ có tư thế đó anh mới cảm thấy thích, nên ít thôi để chị đỡ mệt.

Đến chồng gầy vợ béo

Chẳng hiểu thế nào, từ thuở cha sanh mẹ đẻ, anh T. đã sở hữu một dáng người mảnh khảnh, người ta ví thân anh như tờ giấy chỉ sợ cơn gió nhẹ thổi qua là bay mất. Từ ngày lấy anh về, chị C. hết lòng chăm sóc cho anh. Mua đủ thứ đồ bổ dưỡng mà anh có ăn được đâu. Đổ thì uổng, bỏ thì tiếc, thế là chị ăn cho khỏi “phí của giời”. Thân hình chị vì thế mà càng ngày càng tròn ra. Từ cô gái mỏng manh ngày nào chị tăng vèo lên 70kg. Trong khi đó anh mỏng manh, chỉ khoảng tròm trèm 50. Vì thế mà mỗi lần hai vợ chồng đi ngủ, mà chị có nhu cầu là anh lại sợ. Oái ăm thay, chị chỉ thích leo lên người anh nhưng vì bản lĩnh đàn ông, không được để vợ thất vọng. Thế là anh gồng mình lên chịu đựng. Vì thế, anh chỉ phục vụ chị có giới hạn 1 tuần 1 lần vào cuối tuần. 

Thay lời kết

Cả hai cặp vợ chồng chị H. anh K. và chị C. anh T. đều gặp chung vấn đề là trọng lượng. Vì trọng lượng dư thừa mà cả hai cặp đều phải giảm số lần trong “chuyện ấy”.

Thế là, anh K phải lên kế hoạch nhằm giảm bớt cái bụng bia của mình. Anh bớt đi ăn nhậu với bạn bè. Tối nào anh và chị cũng đi tập thể dục, gần gũi trò chuyện nhiều hơn. Con thì hôm gửi về cho bà ngoại, hôm thì cho cháu đi tập cùng. Cứ thế, sau hơn nửa năm, anh chị đã cải thiện được tình hình. Anh đã lấy lại được phong độ của mình. Và giờ đây, anh chị đang chuẩn bị đón cháu bé thứ hai.

Còn chị C., chị cũng không còn mua nhiều thứ đồ bổ dưỡng cho chồng nữa, chị chỉ mua đủ dùng, anh thích ăn món nào thì mua món đấy. Chị ghi danh vào lớp tập thể dục thẩm mỹ của Nhà văn hóa Phụ nữ. Còn anh thì đi tập thể hình để nở nang hơn. Sau hơn 1 năm, họ đã có được vóc dáng chuẩn. Chị đang có thai được 3 tháng. Anh cũng vui mừng lắm.

PHONG LINH
CHUYỆN SƯU TẦM TRÊN MẠNG





[/align]
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 02:57:51nguoiphunu ditimtinh>
 
BÍ QUYẾT ĐỂ HẠ GỤC CHÀNG NGAY TỪ BUỔI HẸN ĐẦU TIÊN
Làm phát "ăn" ngay...


Những điều bạn gái nên làm trong lần hẹn đầu tiên


1. Đến đúng giờ: Bạn không muốn gây ấn tượng xấu cho chàng ngay từ lần hẹn đầu tiên. Vậy thì bạn đừng nên đến trễ, vì nếu bạn làm vậy, chàng sẽ nghĩ rằng bạn không coi trọng việc hẹn hò với chàng.


2. Luôn giữ sự thoải mái trong suốt cuộc nói chuyện: các bạn gái thường hay e thẹn trong lần hẹn đầu tiên, nhưng chính sự thoải mái, và cách nói chuyện tự nhiên của bạn mới chính là điều khiến chàng bị hấp dẫn đấy.


3. Hãy tạo nên một buổi hẹn thú vị: điều nhàm chán nhất cho một buổi hẹn là hai người chỉ biết ngồi và nói với nhau những chuyện trăng sao, thời tiết suốt cả mấy tiếng buổi tối. Bạn nên chủ động tạo ra những tình huống thú vị để thúc đẩy chàng mong được hẹn gặp bạn lần sau.


4. Hãy tỏ ra bạn rất thích và cảm thấy vui khi chàng kể cho bạn một điều chàng cho là thú vị: ngay cả khi bạn đã nghe chuyện chàng kể 100 lần trước đó rồi thì bạn cũng nên tỏ ra chú ý và ngạc nhiên đôi chút để làm hài lòng chàng.
[/align]


[/align]

Thoải mái, tự nhiên trong lần hẹn đầu tiên...


5. Hãy giữ sự sôi nổi trong cuộc đối thoại giữa hai người: bạn nên chủ động phá vỡ những khoảng lặng trong cuộc hẹn với chàng. Hãy hỏi những điều bạn muốn biết về cuộc sống, về công việc của chàng, hay những điều nho nhỏ khác bạn cảm thấy quan tâm.


6. Tỏ ra bạn rất quan tâm đến chàng: bạn hãy chú ý lắng nghe khi chàng nói và tỏ ra rắng bạn rất thích những điều chàng nói. Bạn cũng nên giữ thái độ sôi nổi khi hỏi chàng về những điều mà chàng quan tâm. Như thế chính là cách để bạn ngầm bảo với chàng rắng, bạn đang rất thích chàng đấy.
7. Hãy hẹn chàng ở một nơi thật “độc”: Rạp chiếu phim, hay nhà hàng với một bữa tối lãng mạn đã trở nên quá cổ điển rồi. Hãy chọn một địa điểm thật lạ cho cuộc hẹn đầu tiên với chàng, như thế chàng sẽ cảm thấy bị hấp dẫn hơn đấy.


8. Chứng tỏ mình là người rất tự tin: Tự tin là một trong những điểm rất thu hút ở người phụ nữ. Nếu bạn tự tin, bạn nhất định sẽ ghi được nhiều điểm cộng trong lòng chàng ngay từ lần hẹn đầu tiên.


9. Hãy thể hiện những gì thuộc về chính con người bạn: bạn không muốn chàng sẽ nghĩ về bạn như một người khác chứ không phải là chính con người bạn. Vậy hãy tỏ ra thành thực và sống đúng với chính mình khi lần đầu hẹn gặp chàng.


Những điều bạn gái không nên làm trong lần đầu hẹn hò


1. Đến muộn: vì nếu bạn đến muộn chàng sẽ nghĩ rằng bạn có thể là một cô nàng đểnh đoảng, thiếu trách nhiệm.


2. Huyên thuyên về mình suốt buổi hẹn: bạn sẽ làm chàng chán ngấy mất nếu bạn chẳng biết lắng nghe gì cả mà chỉ thao thao nói về mình suốt cả buổi.


3. Nói về mối tình đã qua của bạn: đây là một điều tối kị đấy. Đàn ông họ không thích nghe về mối tình đã qua của người họ rất mong sẽ chinh phục được đâu. Nếu bạn làm vậy, bạn sẽ làm chàng bị tổn thương lòng tự trọng, và nghĩ rằng bạn chẳng quan tâm gì đến chàng cả.


4. Ăn uống nhồm nhoàm: cho dù bạn có đói đến hoa cả mắt thì cũng nên giữ ý tứ một chút trước mặt chàng.


5. Hỏi quá nhiều câu hỏi có tính chất riêng tư: trong lần hẹn đầu tiên bạn nên tránh hỏi những vấn đề quá riêng tư vì hai người chưa đủ hiểu nhau để người ta có thể vượt qua tự ái để sẵn sàng chia sẻ với bạn những điều khó nói đâu.
[/align]


[/align]

... và nhớ tránh nói về người cũ nhé.


6. Cố gắng nguỵ trang thành người khác: bạn sẽ không thu hút được chàng nếu bạn cứ cố gắng biến thành một người khác trước mặt chàng. Nếu chàng đã bị bạn thu hút và muốn hẹn bạn thì chứng tỏ là chàng rất thích con người đích thực của bạn. Vì vậy đừng cố biến mình thành người khác bạn nhé.


7. Quên nói lên cảm nhận của bạn về buổi hẹn: bạn biết đấy lần hẹn đầu tiên, chính chàng cũng rất bối rối và phân vân không biết có gây được cảm tình với bạn hay không. Chính vì thế trước khi chào tạm biệt, bạn nên chủ động nói xem mình thấy buổi hẹn này thú vị như thế nào bằng một câu nhận xét thật tự nhiên kiểu như: “Hôm nay em vui quá!” chẳng hạn.


8. Nói về đám cưới và chuyện sinh em bé: điều này không nên chút nào vì mới chỉ là lần hẹn đầu thôi mà. Chàng chưa sẵn sàng “chịu trói” đâu.


9. Dễ dãi: nếu bạn tỏ ra dễ dãi với chàng bạn sẽ đánh mất những ý nghĩ tốt của chàng về mình đấy.


10. Say rượu: khi say rượu bạn sẽ trở nên thật tệ và đánh mất hết vẻ nữ tính của mình. Hơn thế, rượu có thể biến bạn thành một người khiếm nhã, và có những hành động sai lầm. Chính vì thế, trong lần hẹn đầu tiên thì nên tránh dính dáng đến rượu bạn nhé!

PHONG LINH
SƯU TẦM TRÊN MẠNG



 [/align]
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 03:13:38nguoiphunu ditimtinh>
 
 
 
GÓC PHỐ XƯA GIỜ CHỈ CÒN MÌNH EM
 
 
 



 
Một sáng chủ nhật, trời mưa, em yên tâm vùi mình vào giấc ngủ thì anh đến, kéo em ra khỏi giấc mơ… về anh. Chỉ 5 phút sau, em và anh đã có mặt ngoài đường và đội mưa vào cà phê.

 
Em và anh quen nhau trong buổi họp đồng hương giữa cái nắng oi bức tháng 4 Sài Gòn.

Đêm lửa trại, bài hát “Nối vòng tay lớn” đã kéo em và anh gần nhau hơn. Khi đó, em chỉ là cô sinh viên năm nhất, non nớt, yếu ớt. Còn anh, vừa mới ra trường và đi làm. Từ ngày biết anh, chiều thứ 7 nào anh cũng đến ký túc xá đón em vòng vòng thành phố và thường thì ghé vào quán Huế hay quán cà phê yên tĩnh nào đó. Đến nổi, chỉ sau vài tháng, đi với nhau đã trở thành thói quen của em và anh. Chỉ vài tuần anh đi công tác là em thấy thiếu vắng điều gì đó thân thuộc. Mỗi lúc ở bên anh, em thấy lòng mình bình yên đến lạ. Có đôi lúc em tự hỏi: phải chăng em…??? Rồi em tự cười một mình.

Một sáng chủ nhật, trời mưa, em yên tâm vùi mình vào giấc ngủ thì anh đến, kéo em ra khỏi giấc mơ… về anh. Chỉ 5 phút sau, em và anh đã có mặt ngoài đường và đội mưa vào cà phê. Hôm đấy, quán cà phê vắng, chỉ có em và anh, em ướt mèm như con mèo hoang tội nghiệp, anh nắm lấy đôi bàn tay mềm mại và truyền hơi ấm cho em, như có dòng điện chạy ngang, em rụt tay lại nhưng không kịp, bàn tay em đã bị nắm thật chặt, em nhìn vào đôi mắt anh và em đã tìm ra câu trả lời mà bấy lâu băn khoăn. Bỗng em tựa đầu vào vai anh và khóc làm anh ngạc nhiên chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra với em...

Em tâm sự rằng em bị bệnh tim nên không muốn làm người khác khổ. Anh nói rằng, anh đã biết từ lâu nhưng anh không muốn nhắc đến nỗi đau, mà chỉ muốn được chia sẻ cùng em. Vì thế anh mong được quyền chăm sóc và luôn ở bên cạnh em.

Từ lúc có anh, em cảm thấy yêu đời hơn, bớt yếu đuối hơn, vơi đi nỗi nhớ nhà hơn, và quan trọng nhất, mình đã đi qua những tháng ngày thật đẹp. Hạnh phúc chẳng được bao lâu thì tai họa ập đến. Công việc làm ăn của anh bắt đầu đi xuống, vì tin người nên anh đã mất một khoảng tiền khá lớn. Anh chới với, còn em không biết phải làm gì để giúp anh, em đau lòng khi ngồi nhìn anh như thế. Em chỉ biết giành thời gian ở bên anh nhiều hơn để động viên, an ủi. Nhưng anh mất lòng tin ở con người nên càng đâm ra cáu gắt với em, và bảo rằng anh không cần em thương hại.

Những lúc như thế, em cảm thấy tim mình như bị ai bóp chặt, nghẹn ngào. Em khuyên anh nên về nhà nghỉ ngơi cùng gia đình một thời gian, rồi sẽ làm lại từ đầu. Những ngày xa anh là những ngày em nhớ anh đến mất ăn mất ngủ. Em chờ đợi và mong mỏi, em tưởng tượng sẽ xúc động như thế nào ngày gặp lại anh.

Nhưng anh chẳng bao giờ quay vào với em nữa, anh sợ sẽ làm tổn thương đến em, anh sợ sẽ không lo được tương lai cho em. Và anh chủ động rời xa em. Còn em vẫn cứ chờ đợi, chờ đợi đến mỏi mòn mà chẳng thấy anh, góc phố xưa chỉ có một mình em!

 
Theo - VnExpress

PHONG LINH
SƯU TẦM TRÊN MẠNG






Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 03:18:08nguoiphunu ditimtinh>
 
 
HẸN HÒ SAU LY HÔN
 
 
 

 
Bạn thân của tôi vừa ly hôn cố ấy gần như kiệt quệ cả thể chất lẫn tinh thần sau khi ly hôn nên bây giờ nhắc đến chuyện tiếp tục hẹn hò là thấy rùng mình. Chồng cô ấy đã lén lút lừa dối cô sau bao nhiêu năm trời. Cô không còn một chút niềm tin nào vào đàn ông nên nghi ngờ đối với tất cả người đàn ông muốn đến với cô ấy.

 
Để có thể tiếp tục theo đuổi hạnh phúc mới trước tiên bạn phải tự thay đổi cách suy nghĩ của mình. Những người đàn ông đến với ban trước khi Mr Right xuất hiện chỉ là những chú ếch, bạn phải hôn vài chú ếch mới tìm được hoàng tử của mình. Khi tìm ra được người xứng đáng với tình yêu của bạn thì bạn có hối hận vì đã hôn những chú ếch? 

Bạn không thể quên khoảng thời gian cay đắng kinh hoàng nhưng chắc chắn bạn có thể xếp nó sang một bên để không cản trở con đường đi của bạn. 

Hãy cho mình một thời gian để giải quyết vấn đề tài chính, sắp xếp cuộc sống và quan trọng nhất là làm mới cả tâm hồn và hình thức của bạn. Hãy mở rông giao lưu bất cứ mối quan hệ bình thường nào cũng có thể vô tình làm ông tơ bà nguyệt cho mối tình mới của bạn. 

Giờ đây bạn đã chín chắn hơn và bạn không cần phải vội vã hãy thật kiên nhẫn khi tìm tình yêu mới. Tránh bị hoàn cảnh rất dễ gặp ở nữ giới thiếu thốn tình cảm và dễ dàng chấp nhận những người đàn ông chỉ muốn lợi dụng bạn trong chuyện xác thịt. 

Nếu bạn tìm được người đàn ông đáng tin cậy cho mình bạn cũng phải vượt qua rất nhiều rào cản từ người thân của cả hai bên và chuyện con con anh con em con chúng ta nữa. 

Tuy nhiên nếu bạn đã may mắn tìm được người được người đàn ông của mình đừng đánh mất anh ta vì yếu đuối nghi ngại, có được sự thông cảm với những đau khổ mất mát riêng tư trong quá khứ từ người ấy. Ở nước ta, việc nhiều gia đình không đồng ý cho con mình kết hôn với người đã một lần dang dở hẳn không phải là trường hợp của riêng bạn. Nhưng nhiều người đã vượt qua được và có một cuộc sống hạnh phúc vì họ kiên trì theo đuổi một tình yêu đích thực. Họ biết vượt qua dư luận và định kiến xã hội. Hãy tin là bạn sẽ làm được.

 
ThegioiSanhdieu.vn
 
PHONG LINH
SƯU TẦM TRÊN MẠNG
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 22:15:15nguoiphunu ditimtinh>
 
 
                         ANH YÊU EM
 
 

--------------Họ đã cưới được một thời gian. Cũng như mọi đôi vợ chồng khác, họ cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc hòa hợp, và cả khi 2 vợ chồng có chuyện lục đục. Có một lần họ cãi nhau rất lâu và dữ dội, mọi thứ dường như sắp nổ tung. Jack rất thất vọng còn Rose vô cùng tức giận.

Sau một tuần hai vợ chồng không nói chuyện, Jack nói với vợ “ Bây giờ cả hai ta bình tĩnh ngồi xuống. Anh có hai tờ giấy, anh và em sẽ cùng viết tất cả những gì khó chịu về nhau vào đây. Sau đó chúng ta sẽ đổi lại và nói chuyện tiếp sau”.

Và Rose bắt đầu viết, cô viết mải miết và say sưa đến nỗi không thèm ngẩng đầu lên nữa. Cô có quá nhiều thứ cần chê trách. Còn Jack, sau khi nhìn vợ rất lâu, anh cũng bắt đầu viết. Sau 15 phút, họ dừng lại và đổi giấy cho nhau.
Jack nhìn vào trang giấy kín những lời phàn nàn trách móc. Rose thực sự đã rất giận dữ. Khi Rose nhìn vào tờ giấy của chồng, cô thấy mình bối rối. Rose khóc. Ở tờ giấy của mình, Jack cũng viết kín nhưng chỉ là 1 dòng chữ :Anh yêu em, em yêu ạ !

CHUYỆN SƯU TẦM
 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 22:17:21nguoiphunu ditimtinh>





BẢN CHẤT TÌNH YÊU
 
 


Bản chất tình yêu!
Có một nhà tâm lý học đã viết: Tình yêu tuổi thơ đi theo nguyên tắc : " Tôi yêu vì tôi được yêu "; tình yêu trưởng thành trái lại : "Tôi được yêu vì tôi yêu"; tình yêu thiếu trưởng thành thì : "Tôi yêu bởi vì tôi cần đến em"; tình yêu trưởng thành lạị nói "Tôi cần đến em vì tôi yêu em".
Ðiều đó có nghĩa là gì ? Phải chăng "sự phát sinh tình yêu bằng cách yêu thì hay đẹp hơn là bị lệ thuộc vì được nhận tình yêu ? " Nói cách khác, bản chất của tình yêu là Cho hay là Nhận?
Giải quyết được vấn đề này sẽ giúp ta 3 điều thú vị :
- Một là: Nếu chưa có tình yêu, ta vẫn còn cô đơn, ta sẽ có thể tìm gặp được đối tượng và tìm thấy tình yêu.
- Hai là: Nếu đang yêu, ta sẽ giữ được tình yêu và người yêu
- Ba là: Nếu đã là bạn đời với nhau, ta sẽ củng cố được hạnh phúc gia đình, làm cho cuộc sống lứa đôi mãi mãi có hương vị quyến rũ như thủa nào.
Nhưng tình yêu là gì ? Tại sao trong cuộc đời, tình yêu lại quan trọng đến nỗi không thể không có nó ?
Tình yêu là sự kết hợp với "người ta" để giữ toàn vẹn được mình. Là sức mạnh hoạt động của con người, làm cho con người chiến thắng được cảm thức cô đơn. Có thể nói yêu là điều kiện để thực hiện nghịch lý: "Mình với ta tuy hai mà một", "Ta với mình tuy một mà hai".
 Ta sẽ nghĩ thế nào trước mệnh đề "Tình yêu là hiến tặng"? Thông thường hiến tặng ai một cái gì, có nghĩa là mất đi, là một sự hy sinh. Trong ý nghĩa ấy, sẽ có lập luận cho rằng bản chất của tình yêu và vô điều kiện. Nghĩa là yêu không cần đáp trả. 
Yêu không cấn đáp trả là một hình thức của tình cảm đơn phương. Ðấy là trường hợp tình yêu chỉ mới thực hiện được có một nửa. Bởi vì bản chất của tình yêu phải là sự cộng hưởng. Khi ta nói yêu nhau, tức là yêu cầu cả hai người và về cả hai phía. Do đó, hiện tượng yêu không cần đáp trả là sự biến dạng của tình yêu chứ không phải là tình yêu trọn vẹn. Ðiều đó, chứng tỏ rằng khởi điểm của tình yêu là cho, là hiến tặng. Mà điều tối quan trọng của cho không phải chủ yếu thuộc về vật chất. Sự hôn phối nào, tình yêu nào đặt trên cơ sở việc cho về vật chất sẽ không tồn tại. Vậy thì cho cái gì? Ðó là mạng sống, con người, cái gì quý giá nhất của chính mình. Tóm lại tặng hiến của tình yêu quý giá nhất là cái gì thuộc về phạm vi nhân bản, là niềm vui, sự hiểu biết, sở thích, óc hài hước, sự buồn khổ, và tất cả những gì làm cho người yêu "giàu" hơn lên, sống động hơn lên, làm sản sinh ra một đời sống mới, một thế giới mới. Như vậy, "Cho", tự bản chất là một niềm khoái lạc. Và chỉ có người thật sự làm chủ, thật sự "giàu" mới có khả năng cho và muốn cho.
+)Từ đó, ta sẽ hiểu yêu là một sức mạnh, một năng lực tuyệt đỉnh sản sinh ra hạnh phúc, niềm vui, khoái lạc. Cho nên ý nghĩa cao cả của tình yêu không phải là yêu không cần được đáp trả mà là đem tới cho người kia niềm vui, sở thích,v.v.. . nghĩa là cái gì quý giá nhất của mình
đống thời từ đó mở ra hướng "kẻ cho lẫn ngưởi nhận đều có cái thú là mình đã cho ra đời một cái gì mới". Ðó chính là tình yêu đích thực, trọn vẹn, tự do và tự nguyện.Trên ý nghĩa căn bản đó, chúng ta thấy mối liên hệ và nội dung của việc cho và tặng quà đối với người yêu cũng như đối với người bạn đời của mình. Cho và tặng quà đối với người yêu là cả một nghệ thuật. Một giáo sư chuyên khoa về vấn đề này đã viết: "Tặng quà là cả một nghệ thuật cực kỳ tinh xảo tỏ ra giữa hai người bạn tâm tình có những tình cảm tế nhị sâu sắc. Ðó là biểu hiện của xã hội văn minh: thương nhau không cần phải tỏ ra bằng lời nói mà, phải tìm cách để hiểu lòng nhau. Tùy theo mỗi xã hội, mỗi thời đại, việc cho và tặng quà 4 người yêu có những hình thức khác nhau. Có thể tặng quà thật đắt giá, rất có giá trị về kinh tế, hoặc tặng quà có ý nghĩa.
"Món đồ tặng phải nói lên một cái gì thầm kín, cho ở đây phải được lựa chọn tinh tế như một thứ ngôn ngữ tỏ tình tuyệt diệu hơn lời nói trực tiếp. Nó là tình yêu được tổng hòa cùng một lúc: tình cảm yêu mến, lòng chăm sóc, sự hiểu biết và quí trọng dành cho một người và chỉ một người ấy thôi. Cho nên, qua món quà tặng và việc tặng quà, bạn có thể biết được người yêu của bạn là ai, có người chọn quà theo ý thích của riêng mình, chứ không để ý tới sở thích của người yêu. Nếu người yêu của bạn làm như thế, thì bạn có thể biết được tính cách của anh ấy: một người độc đoán, chủ quan và chỉ nghĩ tới mình ! "
+) Ở đây chúng ta cần sáng suốt để nhận ra rằng việc cho và tặng quà đối với người yêu là một cách biểu lộ tình yêu bởi vì bản chất của tình yêu là dâng hiến. Cho nên khi gặp một trường hợp đối nghịch lại hành vi cho thật nhiều quà, tức là không hề tặng, thì có nghĩa là tình yêu mang tính giả tạo... Người cho quà tới tấp, cũng như người không hề trao tặng bất cứ món gì ngoài những lời tán tỉnh, có một điểm giống nhau: họ đang đùa giỡn với trái tim và cả bạn nữa!
Về phía người nhận quà, cách nhận cũng nói lên phần nào tính cách của họ. Người yêu của bạn thích những món quà có giá trị vật chất, thì đó là người có óc thực tế. Nếu thích nâng niu những món quà giản dị nhưng in dấu những kỷ niệm đẹp, đó là người chung thủy. Còn tặng phẩm của bạn bị bỏ rơi ở đâu đó, thì người nhận có tính hời hợt, và nông cạn.
Tóm lại, khởi phát của tình yêu là ban tặng, là cho. Ði từ cái cho thuộc về tinh cảm, thuộc về tâm hồn chuyển hóa thành cải cho có tính cách vật chất, tình yêu bao gồm trong bản thân nó trái tim và thân xác, tinh thần và vật chất. Có ai đó đã từng nói: "Tình yêu là sự kích thích, đồng thời là một ý niệm chịu tác động ở phía bên ngoài. Nếu quả thật như vậy thì khi nào bạn thiếu thốn tình yêu, có nghĩa là bên ngoài không còn tác động gì đối với bạn, và chính bạn, bạn đã không còn khả năng kích thích phía bên ngoài. Ðó là một hiện tượng "nghèo nàn không thể ban tặng gì cho ai, và mất hiệu lực hòa nhập với con người. Cho nên, trong suốt cuộc tình của mlnh, không phải yêu một lần là đủ cho một lần là xong. Muốn giữ cho tình yêu bền chặt, hạnh phúc lứa đôi không vơi cạn, mỗi người phải cho không ngừng để làm sản sinh ra tình yêu. Người nào chỉ thích thú khi nhận mà không cảm thấy thích khi cho, người đó sẽ không có tình yêu




                                                                                     
     
[/align]
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-25 22:21:03nguoiphunu ditimtinh>
 
 
BẠN SẼ NGHĨ ĐẾN AI ĐẦU TIÊN
 
 


  ) Một anh có cảm tình cùng một lúc với hai cô gái nhưng anh ta không biết mình yêu cô nào hơn.Một người bạn anh ta đã cho lời chỉ dẫn .Hãy trả lời thành thật câu hỏi "Khi hạnh phúc bạn muốn chia sẽ niềm hạnh phúc đó với cô gái nào?", cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chính là người bạn yêu.Và cũng hãy trả lời thành thật câu hỏi "Khi đau khổ bạn muốn cùng cô gái nào san sẽ?", cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chình là người bạn yêu.Thật tuyệt vời nếu trong niềm vui và nỗi buồn bạn đều muốn chia sẽ cùng 1 cô gái.Nhưng nếu khi vui hoạc khi buồn bạn lại nghĩ đến 2 cô gái khác nhau , tôi khuyên bạn hãy chọn cô gái mà bạn mong muốn được san sẽ nỗi buồn .
Trong cuộc sống có nhiều nỗi đau hơnhơn là niềm hạnh phúc, bạn có thể tự mình hưởng thụ nó.Nhưng trong nỗi buồn sẽ không có nhiều người san sevới bạn .Nếu bạn mong muốn nói về hạnh phúc của bạn với một người , tôi tin rằng ngưới ấy chắc là thân thiết và là người rất hiểu bạn.Nhưng mọi chuyện không dừng ở đó.
Nấu người ấy chỉ nghĩ đến bạn khi người ấy vui, còn khi buồn người ấy lại san sẽ với người khác , tôi có thể nói với bạn rằng tình yêu đó sẽ không bền vững.

Điầu dĩ nhiên , tôi sẽ rất hạnh phúc nếu là người đầu tiên được người ấy chia sẽ niềm hạnh phúc .Và khi người ấy buồn, tôi sẽ tự nguyện ở bên cạnh người ấy để xoa dịu nỗi đau lòng vì khi đó tôi tin rằng mình đã giữ một vị trí rất quan trọng trong trái tim người ấy.

Còn bạn? nếu bạn buồn ai sẽ là người bạn nghĩ đến đầu tiên?

 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 

BA NGƯỜI TRONG CUỘC ĐỜI BẠN
 
 

 
Có người nói, cuộc sống là một quá trình tìm kiếm tình yêu, mỗi người phải tìm thấy 3 người. Người thứ nhất là người mình yêu nhất, người thứ hai là người yêu mình nhất và người thứ ba là bạn đồng hành trong suốt cuộc đời (bạn đời).
Trước tiên mình sẽ gặp được người mình yêu nhất, sau đó hiểu được cảm giác yêu. Chỉ có hiểu được cảm giác bị yêu mới có thể phát hiện ra người yêu mình nhất, khi đã trãi qua cảm giác yêu & bị yêu mới có thể biết được mình cần điều gì, và cũng sẽ tìm thấy người bạn đời thích hợp nhất trong cuộc đời còn lại. Thật đáng tiếc trong cuộc sống hiện tại cả 3 người này thường không cùng 1 người, người bạn yêu nhất không chọn bạn, ngưới yêu bạn nhất lại không phải là người bạn yêu nhất, và người bạn đời luôn luôn không phải là người bạn yêu nhất , cũng 0 phải là người yêu bạn nhất, chỉ là người xuất hiện vào lúc thích hợp nhất.
Bạn sẽ là người thứ mấy trong cuộc sống của tôi? Không ai muốn thay đổi tình yêu của mình, khi anh (cô) ta yêu bạn, đó là lúc anh (cô) ta thực sự yêu bạn. Nhưng khi anh (cô) ta không yêu bạn thì cũng thực sự là không yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ không yêu khi anh (cô)ta đang yêu bạn, cũng như anh (cô) ta không thể giả vờ yêu khi không yêu bạn. Khi một người không còn yêu mình nữa muốn rời xa mình, mình cần phải hỏi lại bản thân có còn yêu anh (cô)ta nữa 0, nếu bạn không còn yêu người ấy nữa tì xin đừng bao giờ vì lòng tự trọng mà không chịu rời xa người ấy. Nếu như bạn vẫn còn còn yêu người ấy, lẽ đương nhiên bạn sẽ hy vọng người ấy có được một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, hy vọng người ấy được ở cùng người mình yêu đừng bao giờ ngăn cản, nếu như bạn ngăn cản người ấy có được hạnh phúc thực sự của mình nghĩa là bạn không còn yêu anh(cô) ta nữa, và nếu như bạn kh6ng còn yêu thì bạn lấy tư cách gì chỉ trách anh(cô) ta bạc tình.
Yêu không phải là chiếm hữu, bạn thích mặt trăng, không th6ẻ đem mặt trăng cất vào trong hộp , nhưng ánh sáng của mặt trăng lại có thể chiếu sáng vào tận phòng bạn. Cũng như bạn yêu một người , bạn vẫn có thể có được người ấy mà không cần chiếm hữu và khiến người yêu trở thành một hồi ức vĩnh hằng trong cuộc sống. Nếu bạn thực sự yêu một người, phải yêu con người thực của anh(cô) ta, yêu mặt tốt cũng yêu cả mặt xấu, yêu cái ưu điểm lẫn cả khuyết điểm, tuyệt đối không nên vì yêu anh(cô) ta mà hy vọng anh(cô) ta trở thành con người mình mong muốn, nếu anh ta không được như ý bạn thì mình không còn yêu anh(cô) ta nữa. Yêu một người nào đó thực sự không nói ra được nguyên nhân vì sao yêu, bạn chỉ biết rằng, bất cứ lúc nào, tâm trạng tốt hay xấu thì bạn cũng đều mong muốn người ấy ở bên cạnh bạn, không một yêu cầu.
Xa cách cũng là một thử nghiệm tình yêu, tình yêu chân chính sẽ không bao giờ trở thành tình yêu oán hận. Hai người yêu nhau, thích nhất là bắt người yêu mình phải thề , phải hứa, tại sao chúng ta lại bắt đối phương làm như vậy, tất cả cũng chỉ vì ta không tin đối phương…….. Làm gì có chuyện biển cạn đá mòn, trời long đất lỡ, nếu có thì cũng không ai sống được đến ngày ấy.
Bạn đã tìm được người thứ mấy cho cuộc đời của bạn?
------------------------------------------*o*ooooooooooooooooo*o*---------------------------------------



 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
BÀN TAY
 

) Ở Mỹ, cứ vào ngày thứ năm cuối cùng của tháng mười một là người dân lại tổ chức ngày Lễ Tạ Ơn nhằm thể hiện lòng biết ơn của mình đối với Đức Chúa Trời, người đã ban cho họ mùa màng tươi tốt bội thu.

Nhân dịp này, cô Daniel, một cô giáo dạy lớp 1, đã ra một bài tập nhỏ cho các em học sinh của mình: "Trong số những món quà mà Chúa Trời đã ban tặng, các em biết ơn nhất về món quà nào và hãy vẽ hình món quà ấy". Cô Daniel thầm tự hỏi liệu các chú bé và cô bé này sẽ biết ơn về những gì đây khi mà cuộc sống của chúng đầy những khó khăn và thiếu thốn. Cô chỉ biết rõ một điều là hầu hết bọn trẻ sẽ vẽ hình những chú gà tây và những chiếc bàn đầy ắp thức ăn, đó chính là những món quà quí giá mà những đứa trẻ nghèo khó này có được. Thế nhưng cô đã vô cùng bất ngờ trước bức tranh một bàn tay với nét vẽ thật đơn giản. Đó chính là bức tranh của Douglas.
Bàn tay đó là của ai? Cả lớp đều thắc mắc về hình ảnh trừu trượng này. Một em học sinh phát biểu: "Em nghĩ đó ắt hẳn phải là bàn tay của Chúa Trời, người đã ban cho chúng ta thức ăn". Một em khác bảo: "Đó là bàn tay của người nông dân, người đã nuôi gà tây." Cô Daniel liền đến bên bàn của Douglas nhẹ nhàng hỏi: "Em có thể cho cô biết đây là bàn tay của ai không, Douglas?". Cậu bé khe khẽ trả lời: "Dạ, bàn tay của cô ạ."

Lúc này cô chợt nhớ lại: vào giờ nghỉ giải lao, cô vẫn thường dắt tay các em học sinh ra sân chơi. Với những đứa trẻ khác thì điều này thật bình thường, nhưng với Douglas, một cậu bé vốn hay u buồn cô độc, thì điều này lại có một ý nghĩa vô cùng to lớn bởi đó là lúc duy nhất Douglas có thể đưa tay ra, trao tặng cho người khác một cái gì đó. Có lẽ lòng biết ơn không xuất phát từ những của cải vật chất mà chúng ta dã được ban tặng. Lòng biết ơn xuất phát từ một cơ hội mà người khác đã cho chúng ta, dù rất nhỏ nhoi, để chúng ta có thể dâng tặng cho người và cho đời. 
 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 

                      BIỂU HIỆN CỦA TÌNH YÊU
 
 
 

Có người ví tình yêu như âm điệu của cung đàn, khi trầm khi bổng, lúc lại dìu dặt dịu dàng sâu lắng, có lúc lại giống như bão tố phong ba... Tất cả những diễn biến hết sức phức tạp và đa dạng đó lại chính là sự biểu hiện của tình yêu. Qua những kinh nghiệm đúc rút được, người ta nhận thấy sự biểu hiện của tình yêu được trải qua những giai đoạn sau :



Giai Đoạn 1: Cảm Mến

Đây là thời kỳ bước đầu gặp gỡ giữa hai người khác phái với nhau bằng những cảm xúc tốt đẹp và đầy thiện cảm nhất. Ở giai đoạn này tuy mới gặp nhau, nhưng bạn lại cảm thấy ở đối tượng của bạn có những cá tính hay sở thích phù hợp với bạn hoặc đối tượng đã tạo nên những xúc động dễ chịu nơi bạn như lòng khâm phục, sự ái mộ chẳng hạn.Trong thời gian này, bạn đã dành cho đối tượng của bạn những tình cảm nồng hậu, sự quý mến và lòng tin cậy nhất của bạn. Sự phát triển cao nhất ở giai đoạn này là bạn và đối tượng của bạn đã bắt đầu thích nhau. Giai đoạn này chẳng phải là tình yêu, nhưng nó là điều kiện rất cần để bạn bắt một nhịp cầu tri âm đi đến tình yêu với đối tượng của mình.



Giai Đoạn 2: Thương Nhớ
Qua những lần giao tiếp với người bạn khác phái mà bạn đã cảm mến, rồi sau đó bạn lại thường xuyên nghĩ đến "người đó" hoặc hay "làm dáng" mỗi khi chuẩn bị đế gặp người đó. Cũng từ lúc đó ở nơi bạn bắt đầu xuất hiện những cảm xúc kỳ lạ nhưng bâng khuâng, và đôi lúc bạn cảm thấy trong lòng bồi hồi, xao xuyến. Đồng thời bạn không còn vô tình và hồn nhiên như trước nữa, cũng từ đó bạn hay tìm một lý do gì đó để gặp "người ta" nhưng khi gặp bạn lại thường hay lúng túng và e thẹn, hoặc khi trên đường đi tìm gặp "người đó" bạn chợt nhận ra sự vô lý của mình, và khi gặp mặt người đó bạn chẳng biết nói gì, bởi vậy khi gần đến nơi bạn lại quyết định quay về...
Đặc trưng của thời kỳ này là nếu lâu lâu mà không gặp mặt được "người đó" bạn cảm thấy nhớ, và đôi lúc bạn cảm thấy ghét nếu "người đó" không để ý gì đến bạn nhất là những lúc người đó cười nói với một người khác. Ở mức độ này, bạn đã bước vào ngưỡng cửa của tình yêu.



Giai Đoạn 3 : Yêu Đơn Phương
Ở giai đoạn này, bạn đã biết được mình đang thương nhớ và sự thương nhớ đó trở thành một động lực thôi thúc bạn phải đến gặp mặt đối tượng của bạn, cho dù bạn rất sợ bị bạn bè dị nghị, vì đối với bạn, người đó đã trở nên thân thiết. Lúc này, bạn muốn được quan tâm, săn sóc người đó.
Ở mức độ này chính bạn cảm nhận được rằng bạn đã yêu nhưng đó chỉ là tình yêu đơn phương. Đỉnh cao nhất của giai đoạn này là sự ngỏ lời. Nếu bạn ngỏ lời đúng lúc, đúng thời điểm thì có thể bạn sẽ gặt hái được nhiều thành công.



Giai Đoạn 4: Tình Yêu Và Cảm Xúc
Ở giai đoạn này nếu bạn gặp may mắn, hoặc bạn biết cách ngỏ lời đúng lúc và được người yêu của bạn đáp lại sự ngỏ lời đó, thì tức là bạn đã bước vào tình yêu thực sự và tình yêu của bạn đã được đáp lại. Tuy nhiên bạn nên nhớ, đây mới chỉ là bước đầu của tình yêu. Ở thời điểm này, những xúc cảm yêu thương đã trở thành những cử chỉ âu yếm, chăm sóc. Nhưng đó chỉ là mức thấp nhất của tình yêu nên những cử chỉ đó còn nhiều e ngại, thẹn thùng và lo âu. Và có khi xa nhau thì nhớ, nhưng đôi lúc bên nhau thì lại hay giận hờn. Ở giai đoạn này bạn vẫn còn nhiều bỡ ngỡ, sợ sệt cho nên bạn vẫn còn bị chi phối bởi những cảm xúc luôn luôn xuất hiện và đầy mâu thuẫn. Đây là thời kỳ tình yêu có nhiều phức tạp, thậm trí có nhiều trắc trở và bạn phân vân khi phát hiện ra những nhược điểm, những gì trái với sự mong ước của bạn nơi người yêu của mình. Ở thời kỳ này bạn nên tiếp tục tìm hiểu thêm lẫn nhau, cũng ở giai đoạn này, tình yêu của bạn có thể tan vỡ dễ dàng vì lý do khác biệt tính tình, khó khăn về kinh tế, hoặc vì áp lực của gia đình quá cao.

Cần biết rằng, tình yêu của bạn lúc này giống như gió với lửa, gió có thể thổi tắt đi nếu ngọn lửa nhỏ, nhưng rồi sẽ thổi bùng lên nếu ngọn lửa lớn, cho nên bạn cần biết cách nuôi dưỡng và biết cách giữ gìn để cho "ngọn lửa tình yêu" của bạn lúc nào cũng bùng cháy lên một cách mãnh liệt, nhất là những lúc ở xa nhau.



Giai Đoạn 5 : Tình Yêu Nồng Thắm.

Ở giai đoạn này tình yêu của bạn đã trở nên nồng thắm và bạn cùng với người yêu của mình đã vợt qua được những thử thách, khó khăn trở ngại của buổi ban đầu. Lúc này những dấu hiệu tình yêu của bạn đã được thể hiện rõ nét, tức là bạn và người yêu của bạn đã hiểu rõ nhau, và cùng hoà hợp gắn bó với nhau. Ở mức độ này, tình yêu của bạn đã thực sự chín mùi, giống như một ngọn lửa lớn mà khó có cơn gió nào có thể thổi tắt được, kể cả những lúc xa cách, kinh tế khó khăn hoặc áp lực gia đình.... Thời gian này là lúc bạn nên tiến đến hôn nhân với người yêu của mình.

Có một điều bạn nên lưu ý, trong quá trình phát triển tình yêu của mỗi giai đoạn nói trên đều có những đặc điểm và vai trò nhất định của nó. Vì thế cho nên ở mỗi giai đoạn nói trên đều đòi hỏi bạn phải biết cách khéo léo ứng xử sao cho thích hợp. Chính sự khéo léo ứng xử của bạn là yếu tố quan trọng giúp cho bạn giữ được một tình yêu bền vững để đi đến hôn nhân.


Tôi mong các bạn có thể hạnh phúc với tình yêu của mình. Hãy trân trọng và giữ gìn nó

------------------------------------------*
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
cách nhìn về cuộc sống
 
(Hoathuytinh.com) Khi tôi bắt đầu tập đạp xe đạp cách đây vài năm, tôi không bao giờ nghĩ rằng chuyện tôi luyện tập đạp xe sẽ trở thành một điều gì lớn hơn là một vài cuốc xe lòng vòng. Nhưng khi tôi khỏe lên, bạn bè tôi khuyến khích tôi nâng cao mức tập luyện và thử sức với vài cuộc đường dài. Cuộc thử sức đầu tiên là đoạn đường 150 dặm (hơn 200km), MS-150, một cuộc đua xe hàng năm quyên góp tiền cho việc nghiên cứu chống lại bệnh xơ cứng.

Khi tôi mới đăng ký dự thi, ý tưởng này dường như rất tuyệt vời - ủng hộ quyên góp cho một việc từ thiện khi chạy xe đường dài - và tôi rất hăng hái luyện tập. Nhưng khi cuộc đua đến, sự thiếu tự tin đã chiến thắng trong tôi. Tôi vẫn muốn quyên góp cho việc từ thiện, nhưng tôi không còn muốn chạy một đoạn đường dài như vậy trong xuốt hai ngày liền.

Cuộc đua bắt đầu vào sáng ngày Chủ nhật tại vùng quê Georgia yên bình, và trong vài giờ đầu tiên tôi cảm thấy thật tuyệt vời. Đây chính là điều mà tôi tưởng tượng, và tinh thần của tôi rất mạnh mẽ. Nhưng vào cuối ngày, tôi cảm thấy quá kiệt sức, nóng nảy.

Nếu ai đó tin rằng thể xác được nối với linh hồn, tôi đây sẽ là một ví dụ cụ thể. Mỗi điều than thở mà não đưa ra dường như đi thẳng tới hai chân tôi. "Mình không thể chịu nổi nữa," thì chân bắt đầu một cơn chuột rút, và "những người khác đều giỏi hơn mình" được tiếp theo là cảm giác hụt hơi, thiếu dưỡng khí. Tôi muốn bỏ cuộc.
Lên đến đỉnh đồi, cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp nơi chân trời xa đã giúp tôi đi tiếp được vài phút nữa. Khi đó tôi bỗng chú ý một vận động viên trước tôi một khoảng xa, đang đạp xe rất chậm trong bóng chiều đỏ rực. Tôi cảm thấy người này có điều gì đó khác lạ, nhưng tôi không rõ là điều gì. Vì thế tôi cố chạy đuổi theo. Cô ta đang chạy, đạp chậm nhưng đều đều vững vàng, với khuôn mặt mỉm cười nhẹ nhàng và cương quyết – và rồi tôi nhận thấy rằng cô ấy chỉ có một chân.

Sự tập trung của tôi thay đổi ngay lập tức. Cả ngày tôi không tin tưởng vào thể xác của chính mình. Nhưng bây giờ tôi đã biết - không phải là thể xác mà chính là ý chí sẽ giúp tôi đạt được đích đến của mình.

Cả ngày hôm sau mưa. Tôi không trông thấy người nữ vận động viên một chân nữa, nhưng tôi tiếp tục chạy mà không than thở, vì tôi biết rằng cô ấy đang cùng với tôi ở đâu đó trên đoạn đường. Và vào cuối ngày, vẫn cảm thấy mạnh mẽ, tôi đã hoàn tất được 150 dặm của mình.
-
 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
CẬU CÓ TIN LÀ TỚ THẬT LÒNG ?
 

 (Hoathuytinh.com) Ngày 1 tháng 4 năm 2003

Cậu thân mến!
Tớ nói dối cậu biết bao nhiêu lần rồi! Như hôm cậu gặp tớ dắt xe dọc đường, cái hôm cậu muốn dắt xe hộ tớ nhưng tớ đã từ chối rất gay gắt ấy. Thực ra, tớ thực sự muốn cậu đi cùng cho đỡ buồn. Nhưng tớ đành phải...làm khác đi với cậu, vì cậu khác những bạn khác mà.
Hay như hôm cậu đá bóng bị ngã, các bạn gái khác xúm xít quanh cậu. Tớ ngồi như phỗng ở xa nhìn lại, và đã làm lơ ánh mắt đầy ngạc nhiên của cậu... Tớ cũng...dối cậu nốt đấy! Trong thâm tâm, tớ muốn lại bên cậu lắm nhưng không thể, khi mà bao bạn gái đang vây lấy cậu.
Mà cậu không thấy ngạc nhiên khi tớ thích Arsenal sao? Tớ lại dối cậu thêm một lần nữa rồi. Là con gái, tớ cũng thích MU và anh David Beckham đẹp giai lắm chứ, nhưng tớ đành hi sinh sở thích của mình để có điểm khác biệt với cậu.
Không chỉ dối về sở thích, trong học tập tớ cũng nói dối cậu nốt. Cậu nghĩ những bài toán tớ nhờ cậu toàn là những bài tớ chịu à? Thực ra, nhiều bài tớ làm thừa sức. Nhưng đừng nghĩ tớ lợi dụng cậu nhé, nếu là một bạn gái khác, rồi cũng đến lúc bạn ấy dối cậu về học vấn và sở thích, chỉ để "đo" sự tận tình ở cậu thôi đấy.
À, tớ nhớ là một hôm cậu rất giận, vì bắt quả tang tớ đang ngồi...kể tội cậu với mấy đứa bạn gái. Cậu hãy tin rằng tớ chỉ đang cố che đi suy nghĩ thật về cậu. Nếu tớ ghét cậu thật thì sẽ không bao giờ thèm nhắc tên cậu đâu. Tớ quý cậu nhưng không dám và không biết cách thể hiện, tớ đành dối bạn bè, dối cậu, và dối cả tớ như thế đấy!

Tất nhiên cậu có thể nghĩ bức thư này là một trò đùa, ngày hôm nay là ngày để mọi người đùa vui mà...Nhưng, hơn hai năm học qua, tớ đã dối cậu rất nhiều. Vậy thì tại sao, trong ngày 1/4 này tớ lại không thử ngược lại, nói thật một lần với cậu.
Tớ viết xong và đọc lại bức thư. (Con gái chúng tớ không viết xong là gửi đi ngay như bọn cậu đâu), hình như tớ hơi thật thà quá thì phải! Tớ rất muốn cậu đọc được những dòng chữ này, nhưng tớ cũng sợ cậu đọc được chúng, cũng như cảm xúc của tớ ấy, vừa muốn để cậu biết, lại vừa sợ cậu biết, con gái là như vậy mà cậu! Thôi, hay tớ kẹp nó vào nhật ký nhé, đến lúc cả hai chúng mình thật lớn, tớ sẽ đưa cậu đọc...Mà đọc xong cậu sẽ nói gì với tớ nhỉ? Cậu có tin tớ đã nói thật không? Nói thật trong ngày cả thế giới nói dối - cậu dám tin không?
-
 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
                                   ĐỢI


 
 

 
Ngày mưa năm nay, ngày mưa năm trước... Dòng thời gian trơn tuột qua từng kẽ ngón tay, cảm nhận được nhưng không cách nào nắm bắt. Không rõ là mình đang buồn? Hay đang cô đơn? Hay đang trống trải? Hay tất cả? Hay không gì cả?

 
Mình chẳng thể tách bạch được rõ ràng. Tự nhiên liên tưởng giá như tất cả mọi cảm xúc, tâm trạng giống như thúng bánh đầy của cô hàng bánh cuốn năm xưa, mình sẽ bóc tách nó ra, từng lớp, từng lớp một. Lớp này là buồn đau, lớp này là nhung nhớ, lớp này là trống vắng, lớp này là rộn ràng... Để đã buồn thì thôi nhớ, đã vui thì đừng đau, đã hạnh phúc thì đừng bất an, lo lắng.

Giá như con người chỉ đơn giản như thế, thì... đơn giản quá...

Mọi ký ức bị mưa xóa đi sạch sẽ như chưa từng tồn tại. Những khắc khoải, những nhói buốt có lúc tưởng như cả đời này cũng không quên đi được vậy mà phút chốc "phựt"... như người ta cầm kéo cắt đứt một sợi dây. Để lại một khoảng trắng mênh mông.

Trong lòng dường như chơi vơi một nỗi nhớ, chỉ nhớ thôi, không nhớ ai cả.

Bỗng thấy mình cần lắm hơi ấm một bàn tay, cần một bờ vai rộng...

Nhưng bàn tay ai thì đủ ấm, bờ vai ai thì đủ rộng?

Ừm, rồi sẽ là anh. Nhưng liệu em có thể mang lại sự bình yên lẫn rộn ràng cho anh, hay nhiệt huyết nơi anh sẽ đông cứng khi chạm phải phần lạnh lẽo trong em?

Nhưng dù có thế nào thì anh cũng sẽ đến nhé!

Hãy đến khi...

Mà thôi, tùy anh!

Nhưng đừng đến hôm nay, cũng đừng đến vào ngày mai... Đừng đến vào ngày mưa. 

Anh nhé !





[/align]
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
ƯỚC GÌ ĐƯỢC ANH YÊU MỘT NGÀY


Những buổi tối cuối tuần, em lặng lẽ trong phòng, chờ đợi kim đồng hồ dịch chuyển qua số
11, để em được phép nhắn tin cho anh, bởi vì giờ đó anh đã đi chơi về. Đi ngoài đường em
cứ sợ bắt gặp anh đang đi với người yêu.
Anh! Có lẽ anh chẳng thể nào tin được em đã yêu anh. Em không biết cảm xúc này đến từ
bao giờ, em không nhớ nổi. Trong ký ức của em là cái siết chặt bàn tay em ở cầu thang lớp
học. Tim em như ngừng đập, em thấy xốn xang trong lòng, một cảm xúc đã nằm sâu dưới
đáy tâm hồn em, từ lâu, từ rất lâu rồi, mà bất chợt cái nắm tay nhẹ nhàng của anh đã đánh
thức tất cả những cảm xúc thiêng liêng ấy. Và... em đã yêu!
Em chưa bao giờ dám nói yêu anh, vì em không được phép. Anh đã đặt cho em một rào cản,
bởi vì anh đã có người yêu. Em luôn đau khổ mỗi lần anh nhắc đến cô ấy. Những buổi tối
cuối tuần, em lặng lẽ trong phòng, chờ đợi kim đồng hồ dịch chuyển qua số 11, để em được
phép nhắn tin cho anh, bởi vì giờ đó anh đã đi chơi về.
Đi ngoài đường em cứ sợ bắt gặp anh đang đi với người yêu. Em thoáng nhìn thấy hình ảnh
anh ở nhiều người em gặp ngoài đường.
Em ước có 1 lúc nào đó được ngồi cùng anh ở một nơi ấm cúng như CLB Phú Quang, em sẽ
dựa vào vai anh, nghe nhạc. Sẽ chẳng bao giờ có được giây phút như vậy phải không anh.
Anh luôn tránh gặp em, em biết rất rõ. Em hiểu, anh quá yêu bạn gái của anh, anh dành tất
cả cho cô ấy. Em ghen, dù luôn ý thức mình phải chấp nhận sự thật đó. Cuộc sống của anh,
em không thể xen vào, không thể làm xáo trộn bất cứ thứ gì. Em mong anh được hạnh phúc,
em mong cô ấy yêu anh nhiều hơn em yêu anh. Em mong cô ấy chiều và chăm sóc anh tốt
hơn em. Em mong cô ấy sẽ làm cho anh hạnh phúc, mong cô ấy hiểu anh nhiều. Em mong
anh không bao giờ phải buồn về cô ấy.
Có nhiều lúc ích kỷ, em đã mong anh và cô ấy chia tay, để em có thể đến được bên anh.
Nhưng suy nghĩ ấy chỉ xảy ra trong giây lát. Em giật mình, hối hận, thấy mình sao xấu xa, tội
lỗi đến vậy. Cuối cùng em cũng chỉ mong mình là một phần rất nhỏ bé bên cạnh cuộc sống
của anh, sẽ dõi theo cuộc sống của anh. Em sẽ không tha thứ cho một ai (dù sự không tha
thứ chỉ trong im lặng) đã làm cho anh đau khổ.
Có những buổi tối trên lớp học, em thấy anh buồn, anh chăm chú nhìn vào điện thoại, như
chờ đợi tin nhắn của ai đó. Em đã nghĩ rằng anh và cô ấy giận nhau. Cô ấy đã làm anh buồn
(dù em chỉ phỏng đoán như vậy), vậy mà em bỗng giận cô ấy đến thế. Em không muốn bất
cứ ai làm anh phải buồn. Em đã nhắn tin nói với anh rằng em ghen khi thấy anh cứ mải mê
với cái điện thoại. Em nói vậy, nhưng thực ra trong lòng, em thấy thương anh, muốn chia sẻ
với anh, muốn xóa tan đi sự buồn bực trong lòng anh.
Em đã ước em có thể làm được như vậy. Nhưng anh luôn im lặng, anh luôn giữ cho anh
những bí mật, em cứ phải mò mẫm tìm hiểu cuộc sống của anh, mò mẫm suy luận liệu điều
gì đang diễn ra với anh. Anh có tin không, chỉ cần anh nói rằng anh đang rất buồn chuyện gì
đó, em sẽ òa khóc, sẽ gạt bỏ tất cả để chạy đến bên anh. Chưa bao giờ anh biết tình yêu
của em mãnh liệt như thế nào.
Anh thân yêu! Sao anh không thể dành ra một ngày để yêu em? Sao anh không thể một lần
nói với em những lời âu yếm, nhẹ nhàng tình cảm? Sao anh không thể một lần nữa chủ
động nắm tay em thật chặt? Sao anh không thể để em yêu anh?
Em luôn hình dung ra những lúc anh bên cạnh cô ấy. Hẳn rằng anh đã nói rất nhẹ nhàng với
cô ấy, hẳn rằng anh chăm sóc cô ấy một cách trìu mến, hẳn rằng anh luôn ôm cô ấy vào
lòng những lúc hai người bên nhau, hẳn rằng anh đã đưa tay lùa vào mái tóc cô ấy, ngắm
nhìn cô ấy say sưa. Những tưởng tượng đó làm em nhói đau trong tim. Thèm được một phần
nhỏ bé trong số đó thôi. Em ước em có thể đánh đổi nhiều thứ, chỉ để được anh yêu... một
ngày.



Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0









 
 
 
EM LÀ MÙA THU TRONG ANH



Có 2 người yêu nhau nhưng vì một lý do nào đó không mong muốn mà 2 người đành phải
nói lời chia tay,dẫu biết rằng cuộc sống là phù du,tình yêu là bể khổ,nhưng khi yêu
người ta không ai mong muốn vươn tới cái đích đó cả
Lại một mùa thu đã đi qua,để lại trong anh biết bao kỷ niệm,nhớ ngày đầu anh và em quen
nhau trong buổi chiều mùa thu ấm áp,ngày nắng dịu vàng tô hồng trên đôi má em,em
cười nhìn anh bằng đôi mắt dịu hiền,anh và em nắm tay nhau đi trên con đường tràn
đầy hạnh phúc,con đường chỉ có lá vàng,có gió,có nắng và quan trọng hơn là anh có
em. Vậy mà cũng trong một buổi chiều mùa thu:


Anh phải đi thôi em
Dẫu mắt huyền đẫm lệ
Tình yêu là chiếc lá
Đành để gió cuốn đi
Mùa thu lặng lẽ đi
Cây lặng yên nhìn lá
Đã đến lúc chia xa
Tình yêu giờ hai ngả


Tạm biệt mối tình đầu,tạm biệt em người tôi yêu quý nhất,em bây giờ thế nào tôi cũng không
hề hay biết,đã mấy mùa thu đã đi qua anh vẫn lang thang trên con đường xưa cũ,những
chiếc lá vàng vẫn rơi,con đường vẫn trải dài,nhưng bóng hình em không còn
nữa.Xa xa ngoài kia dường như có tiếng em đang cười...


Trời cao xa là thế
Có xanh bằng mắt em?
Mây trời sao hiền thế
Có mềm bằng tóc em?
Ước gì anh là nắng
Khẽ vờn trên vai em
Đùa thật khẽ thật êm
Để em luôn ấm áp
Đừng bắt anh làm lá
Chẳng biết đi về đâu
Trôi theo dòng nước lạ
Hay mặc gió cuốn bay?


Mùa thu năm nay vào ngày đó ,anh vẫn đi trên con đường xưa cũ,những chiếc lá vàng vẫn
rơi,con đường vẫn trải dài và em chính là Mùa Thu Trong Anh.



Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-26 18:33:17nguoiphunu ditimtinh>
 
 
 
CUỘC SỐNG HOÀN HẢO 




Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé nhỏ luôn mong muốn tìm kiếm được cho mình một cuộc sống vẹn toàn. Một hôm, cô cầu xin Thượng Đế ban cho cô mọi thứ cô ao ước. .
.
Thế là Thượng Đế xuất hiện và bảo với cô bé rằng: "Con hãy đi theo con đường lộng gió phía trước, ở đó có hàng trăm triệu hòn đá nhỏ. Ta cho con kỳ hạn là 365 ngày để nhặt một hòn đá lớn nhất mà con có thể tìm thấy. Hòn đá càng to thì ta càng ban cho con nhiều hơn. Điều kiện đặt ra là khi con đi qua rồi thì không được quyền quay lại. Vì vậy, hãy suy nghĩ thật cẩn thận trước khi con chọn hòn đá cho mình". .
.
Cô bé cảm thấy thât sung sướng và bắt đầu bước vào hành trình của mình trên con đường lộng gió để tìm kiếm "hạnh phúc lớn nhất" cho cuộc đời cô. Tuy nhiên, mỗi khi bắt gặp một hòn đá to dọc lối đi, cô lại do dự và tự nhủ với lòng mình "chắc hòn đá kế tiếp sẽ to hơn nhiều". Nhiều ngày, nhiều tuần và nhiều tháng trôi qua rồi cô cũng đi gần hết con đường và chợt nhận ra rằng cô đang không còn đủ thời gian và cơ hội để chọn những hòn đá to. Vì vậy cô đành phải nhặt vội vàng một hòn đá nhỏ ven đường. .
.
Cuộc sống cũng y như vậy. Chúng ta luôn tìm kiếm một người bạn đời hoàn hảo, một công việc hoàn hảo, một căn nhà hoàn hảo, một chiếc xe hoàn hảo... và không bao giờ nhận ra được rằng ta đang bỏ phí biết bao thời gian và cơ hội. .
.
Không bao giờ có cái gọi là "hết sức đúng lúc" để nói một cách chính xác những gì bạn muốn bày tỏ vào chính xác một thời điểm nào đó với chính xác môt người nào đó, hay làm một cách chính xác một công việc mà bạn muốn làm trong đời. Vậy thì, sao bạn lại không sống "cho hôm nay" và tận hưởng mỗi phút giây bạn có được trên cõi đời này.



Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
CÓ MỘT NGÀY
 
 

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự rang buộc một tâm hồn.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra tình yêu không còn là điểm tựa và bên nhau không có nghiã là bình yên.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra nụ hôn không phải là lời cam kết và quà tặng khác với lời hứa thật lòng.
Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp.
Và bạn biết chấp nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sang, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành chứ không bi lụy, cố chấp của trẻ thơ. Có ai đi không vấp ngã một đôi lần.
Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây – trên con đường đã chọn của những ngày hôm nay và không trông chờ vào những gì chưa chắc chắn của ngày mai.
Bạn hãy cho đi đừng tiếc nuối, níu kéo. Có ai cho đi mà cảm thấy mất bao giờ?
Và hãy giữ lại những điều tốt đẹp nhất, gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn, hơn mòn mỏi đợi chờ ai mang đến.
Và bạn nhận ra rằng mình đã vượt qua.
Cuộc sống sẽ them phần ý nghĩa
Tự do mơ về những điều sẽ đến
Ngước mắt vượt qua khung cửa sổ - ngắm nhìn các vì sao
Cảm nhận thật rằng bạn đang sống
Bản lĩnh, mạnh mẽ và xứng đáng
Dù bất kỳ điều gì xảy ra
Tất cả là bắt đầu , với tất cả những gì vốn có
Chờ đón bạn phía truớc.
Trong ánh mắt lấp lánh niềm tin
Của ngày mới mang đến.

Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Một tình yêu không nói


Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng xem bộ phim của Drew Barrymore và ăn ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm", em nói, "Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT." Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : "Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : "Tôi hứa" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : "Anh đã đến, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : "Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.

Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…"

SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
NÀY ANH ,  THÍCH EM ....

Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cũng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường mưa…

Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi ở đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh rảnh và đưa em đi dọc đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhiều như là mưa vậy”…

Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cũng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…

Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí trong cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế mà vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ước một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu nhiều hơn chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.

Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi

SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
 
Sự tích chiếc nhẫn in hình 7 ngôi sao

Chuyện kể rằng: ngày xửa ngày xưa, có 1 đôi nam nữ yêu nhau say đắm. Cô gái Hath rất xinh đẹp, thông minh và giàu có. Chàng trai Gimi nghèo khó, chẳng có gì ngoài tình yêu chân thành...
Để làm đẹp mình hơn trong mắt người yêu, một hôm Hath quyết định vào tiệm duỗi tóc. Khi trở về, Hath xinh đẹp và lộng lẫy gấp ngàn lần hơn. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi nàng là người đẹp nhất thế gian. Lời đồn đến tai thần Venus. Nữ thần sắc đẹp rất tức giận vì Hath xinh đẹp hơn mình, nên bắt Hath phải chết.
Và rồi nàng Hath chết, song sắc đẹp của nàng vẫn không tàn phai. Chàng Gimi đặt nàng nằm trong 1 chiếc quan tài bằng pha lê, và chàng quyết tâm đi đến cùng trời cuối đất tìm cách cứu nàng. Chàng đi ròng rã ngày này sang tháng khác, vượt qua bao nhiêu khó khăn, đi qua bao miền đất, giúp đỡ biết bao người dọc đường đi. Đến nơi chân trời xa kia, chàng gặp được vị thần Eros. Thần tình yêu cảm động trước chàng, thần chỉ tay lên bầu trời và dặn rằng:"Ở trong dãy thiên hà xa xôi kia, có 1 chùm sao gồm 7 ngôi sao băng. Con hãy đến đó, và hái cho được 1 ngôi sao băng sáng nhất. Vào ngày cuối cùng của tháng 7, con hãy ném ngôi sao ấy xuống trái đất, người con yêu sẽ tỉnh dậy. Nhưng sau đó, con sẽ phải biến thành 1 ngôi sao để thế chỗ cho ngôi sao băng đó, rồi suốt đời con sẽ chỉ là 1 ngôi sao. Con có chịu không?"
Những ai được chết vì yêu là đang sống trong tình yêu, ta không quan tâm chuyện gì xảy ra, chỉ cần nàng được sống, chàng nghĩ. Và chàng tiếp tục lên đường. Chàng đã hái ngôi sao băng sáng nhất, chàng đã chờ đợi ngày ngày để ném nó xuống trái đất. Một ngày dài như một năm khi chờ đợi, chàng không thể chờ thêm được nữa. Chàng đã ném nó xuống trái đất trước 1 ngày. Đêm 30-7 năm đó, khi ngôi sao băng sáng nhất được ném xuống trái đất, gặp lực ma sát cực lớn của bầu khí quyển, nó đã vỡ tung ra thành hàng trăm mảnh nhỏ, làm sáng rực cả một vùng trời. Sau này, người ta gọi đó là mưa sao băng.


Ở nơi đó, trong chiếc quan tài pha lê tuyệt đẹp, nàng Hath vẫn nằm im, xinh đẹp. Mái tóc nàng mượt mà như suối nước, những ngón tay nàng nhỏ nhắn, mềm mại đến diệu kỳ. Cơ thể nàng vẫn lạnh ngắt. Chỉ 2 dòng nước mắt nóng chảy trên gò má nàng, chảy mãi, chảy mãi. Chàng Gimi giờ trở thành 1 ngồi sao. Vì quá thương nhớ nàng Hath mà chàng không thể thắp sáng nổi chính mình. Chàng dần mờ nhạt nhất trong cả chùm sao, mà sau này người ta gọi là chòm sao tình yêu.
Ngày nay, mỗi khi gặp mưa sao băng, chúng ta thường mơ ước 1 điều gì đó. Đặc biệt, nếu gặp được mưa sao băng trong đêm 30-7, những người yêu nhau luôn mơ ước mãi mãi không chia lìa. Sau này, khi sắp xếp lại bảng chữ cái, chữ cái đầu tiên của tên 2 người được đặt kề cạnh nhau, theo thứ tự chàng đi trước, nàng theo sau. Mong muốn 1 tình yêu bền lâu, những người yêu nhau cũng thường tặng nhau những chiếc nhẫn in hình 6 ngôi sao băng & 1 ngôi sao cô đơn mờ nhạt
***********************The End************************

phong linh
SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
HẠNH PHÚC NGỌT NGÀO
 
 
19 tuổi rớt đại học – nỗi buồn tràn ngập, tôi lao vào thế giới Online. Đó là nơi tôi trút bỏ bản thân, tôi hòa vào thế giới ảo mà thật đó như cuộc sống của chính mình. Rồi tôi gặp nhóc – Cơn mưa đầu mùa.
Mỗi ngày online tôi đều đợi nhóc đó trên mạng. Nhóc làm tôi cười, làm cho tôi cảm thấy cuộc sống Audition là có thật. Giống như bao nhiêu người nghiện game khác, tôi và nhóc online khá thường xuyên. Niềm vui đã giúp chúng tôi gần nhau hơn. Nhóc bày tỏ tình cảm với tôi, khi đó tôi nghĩ đây là trò chơi, Tình yêu trên mạng cũng chỉ là trò chơi nên tôi đã từ chối. Vậy mà khi những cơn mưa đầu tiên bắt đầu rơi, tôi lại thấy lòng mình phản phất một nỗi buồn, nên tôi đã đi tìm nhóc, chúng tôi gặp nhau ngượng ngùng, chào hỏi vài câu, ăn trưa và trò chuyện. Nhóc dễ thương, đôi môi đỏ lạ thường, ánh mắt ánh lên sự thống khoáng.
 Và tôi biết, tôi đã yêu.
Chúng tôi thường không đi đâu, chỉ ngồi ở trường Nhóc học nói chuyện và nghe tiếng mưa rơi. Thật trùng hợp là tôi và Nhóc đều thích chung một khối C. Nhóc vào Sài Gòn để thi đại học. Một tháng ở đây quá nhanh, sắp đến ngày Nhóc phải ra Hà Nội để hoàn thành một năm học dược. Chúng tôi lặng lẽ chia tay nhau, trước khi lên xe, Nhóc nắm chặc tay tôi lại không nói lời nào. Tôi tin cái siết tay đó, nó có ý nghĩa là Nhóc sẽ quay lại. Từ lúc nhóc ra Hà Nội, thời gian bỗng dài hơn, mỗi ngày trôi qua với cả hai thật khó khăn. Nhớ! Nhớ da diềt. Nhớ kinh khủng. Dù online trên mạng, dù nhìn nhau trong webcam, dù ngày nào cũng như thế nhưng mà nỗi nhớ vẫn kéo đến mỗi đêm.
“Bà xã ơi!, bà xã àh!, nhớ bà xã quá. Hu..hu… Ông xã không ngủ được nè!”
“Ông xã ơi! Ông xã ngoan nha! Ông xã ngủ đi hen!”
Những tin nhắn đó hầu như ngày nào cũng có. Nhiều người đã tỏ tình với tôi, mà lòng tôi chỉ chờ đợi một người đang cách tôi cả ngàn cây số. Đứa ở đầu chữ S, đứa ở cuối chữ S. Học xong ở Hà Nồi, nhóc lại về quê để chờ kết quả thi đại học. mỗi ngày tôi đọc tin túc từ các báo, hy vọng Nhóc sẽ đậu vào Sài Gòn. Không biết vì nhớ thương quá hay vì ở cách xa nhau nên đôi khi chúng tôi cũng cải nhau dữ dội, những lúc như thế nhóc rất lạnh lùng, lạnh hơn một tảng băng. Tôi đã quyết định lên xe để ra tận Cao Nguyên Gặp Nhóc. Đoạn đường quá xa xôi, mà lòng tôi lại ấm áp kỳ lạ. Suốt đêm ngồi trên xe hầu như tôi không thể ngủ được. Tôi nghĩ về tất cả kỷ niệm của một tháng mà chúng tôi có được. Nếu được  gặp chắc sẽ ôm chầm lấy nhóc, hôn lên đôi môi đó…
Rồi trời cũng sáng. Nhóc đón tôi ở trước bến xe chỉ nhìn thôi, không nói được lời nào. Chào ba má Nhóc. Tôi rửa mặt và nhìn ngắm căn phòng của nhóc, chiếc giường nệm có grap màu xanh lá thật ấm áp.Ăn tối xong, Nhóc chở tôi đi uống cafe. Ngồi trên xe tôi choàng tay ngang hông Nhóc-ấm áp hạnh phúc. Ở đây đêm rất lạnh.
- Nhớ nhóc quá!
Nhóc nắm tay tôi, xe chạy đều đều, chầm chậm, gió thổi rít qua tai mát rượi.Mùi café rất thơm , thơm nhất và ngon nhất mà trước giờ tôi uống.
Về đến nhà thì ba má Nhóc đã ngủ. Tôi không ngủ được, Nhóc dắt tôi đi dạo, sát bên nhà Nhóc có 1 sân vận động ,  ngồi ở đó có cảm giác rất gần bầu trời, tôi giơ tay lên muốn hái một vì sao. Tựa lưng vào nhau với thời gian ngừng lại. Chưa bao giờ tôi thấy mình được bao trùm giữ ngàn vì sao – cảm giác đó không thể nào quên trong đời tôi.
- “Lạnh quá về nhà nha bé”
Nhóc nhường cái giường đó cho tôi và trải nệm nằm ở nhà sau. Tôi hôn Nhóc và chúc ngủ ngon.Nhưng đêm đó tôi không thể ngủ được. Tôi nghe tiếng bước chân, Nhóc quàng tay ôm lấy tôi. Đôi môi chạm lên ngực tôi và rồi sức lôi cuốn của ma lực tình ái đã làm cho tôi mất hết lý trí.
- Cho Nhóc nha!
Không hiểu vì sự điên khùng nào mà lúc đó tôi đã gật đầu.
Chúng tôi cãi nhau liên tục  vì những chuyện không đâu ra đâu.
Rồi cuối cùng Nhóc cũng vào Sài Gòn, tôi vui lắm. Sau hơn 3 tháng đợi chờ, toi cần phải đợi thêm để Nhóc ổn định chổ ở, chổ học. Tôi đi xe lên gặp Nhóc, vẫn ánh mắt, đôi môi đó mà giờ chúng tôi thấy thật xa lạ. Chỗ nhóc ở là dãy nhà trọ cũ kỹ, không sạch sẽ, chúng tôi ngồi nói chuyện với nhau mà nước mắt tôi cứ tuôn chảy ( Vì thương nhớ hay vì …).Đưa tôi đón xe về Nhóc quay lưng đi chứ không còn đứng chờ tôi lên xe như lúc mới quen nữa. Sau đó chúng tôi vẫn cãi nhau, tôi vẫn lên chỗ nhóc vài lần rồi không giải quýêt được gì mà thấy mâu thuẫn còn sâu nên thôi.
- Tôi biết mình đang có bệnh, tôi đã trễ kinh nguyệt hơn 10 ngày tôi cảm thấy có 1 sự bất thường trong cơ thể. Hầu như tôi chẳng ăn được gì, chỉ có ói và mệt mỏi.
 Tôi sợ.Tôi lên tìm Nhóc.
“Giờ lên chỗ nhóc nha”.
- Không về đi. Tui không ra đón đâu.
Tôi vẫn đi. Tôi đợi nhóc ở bến xe, trời lạnh lắm nhưng tôi vẫn đứng đợi. Thời gian cứ trôi qua mà Nhóc vẫn không đến.
- Nhóc, tui vẫn đang đợi nè!
- Về đi, đừng đứng ở đó nữa.
- Nhóc không yêu tôi nữa sao?
- Uh.
Tôi ngồi trên xe nghe trái tim mình như ai cào xé rối sát muối lên.Rất buốt.
Đến nhà, tôi online xóa tất cả thư từ, hủy hết mọi liên lạc với con người đó.
Tôi chẳng tìm đâu ra một lý để tiếp tục biện hộ cho con người vô tình. Rồi cơ thể tôi mỗi lúc mệt mỏi hơn.
Tôi đến bệnh viện.
- Em đã có thai 6 tuần.
Tôi tái xanh, tay chân run lên. Tôi tưởng mình chết lặng giữa dòng người qua lại. Đầu óc tôi trống rỗng. Tôi cắn chặt môi mà bật cả máu. Trời đất như đổ sụp trước mặt tôi.. Tôi chạy xe ngoài đường như một kẻ điên. Tôi phải làm sao đây?  Ai? Ai có thể giúp tôi vào lúc này? Ai?Trời ơi, câu hỏi như tuyệt vọng. Tôi chỉ muốn lao thẳng ra đường để kết thúc tất cả. Nước mắt cứ trực trào nơi khóe mắt. Bàn tay run run tôi cầm điện thoại tôi bấm phiếm.
- “Thuê bao quí khách vừa gọi hiện không liên lạc được”
- “Anh Lâm, Nhóc khóa máy hả”
- Không nó đổi sim điện thoại rồi.
Tôi thấy mình thật là đứa ngu, ngu nhất trên đời này. Tôi quýêt định tìm gặp một lần nữa và nói về chuyện về cái thai. Tôi đợi ở trước cổng trường. Tôi đợi ở trước cổng nhà trọ gần trường, sau bao nhiêu lần hối thúc của bạn Nhóc mới ra gặp tôi.
Nhóc bước ngang qua tôi lạnh nhạt.
- Tôi nói rồi mà không hiểu hả?
- Sao tìm hoài vậy?
- Chẳng lẽ Nhóc quên tui nhanh vậy hở? Chẳng lẽ mới có vài tuần mà đã quên rồi.
- Vài ngày còn quên được nói chi là vài tuần.
- Nhóc không còn yêu tôi nữa sao?
- Uh.
- Tại sao không quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi nói nè!- Nhìn vào mắt tôi, con người đó lạnh lùng nói.
- Nghe nè, tui không không yêu em nữa đâu. Về đi!Đừng làm phiền tôi nữa.
Quay lưng bước đi, mặc cho phía sau tôi đã quỵ. Một lần nữa không gian đè lên thân xác tôi. Tôi bỏ chạy.Chạy thật nhanh lao đi như một chiếc xe không thắng. Tôi muốn rời khỏi nơi có con người bội bạc này sống. Tôi chạy như điên, nước mắt tuông như mưa. Tôi như con thiêu thân mưốn đâm thẳng đầu xe mà chết.
Chỉ  có tôi đi một mình đến bệnh viện. Trong đây không phải là ngừơi trẻ nhất, cũng không hẳn là lớn, nhưng ai cũng đi với người thân, chỉ duy nhất tôi một mình.
Người ta cho tôi ngậm một viên thuốc. 10 phút trôi qua, viên thuốc tan hết và bụng tôi bắt đầu đau dữ dội. Tơi rơi nước mắt, khi vùng bụng dưới đau thắt.
Những đứa con gái khác có người nhà nắm chặt tay giữ mình, đông viên. Còn tôi. Y tá cho tôi vào phòng trong nằm. Bụng tôi mỗi lúc một đau khủng khiếp. Tôi bám chặt tấm grap giường căn răng môi.
“Chúa ơi, xin tha cho con. Xin hãy để cho giọt máu đó sớm siêu thoát”
Nứơc mắt tôi cứ tuôn chảy, trong lúc đó nổi ân hận tôi dồn nén bỗng trào ra. Tôi muốn giết chết con người bội bạc đó. Mà giữa ngổn ngang sự hận thù tôi nhìn thấy những ân ái đó, tôi cào cấu da thịt mình, tê tái. Máu tuông ra rất nhiều, tôi đặt hòn máu đỏ tươi lên giấy báo rồi nhìn nó, cảm giác đầy tội lỗi.
“Xin lỗi con, mẹ không xứng đáng, con hãy oán trách mẹ đi”. Tôi chợt rùng mình khi thấy tôi vừa giết chết một mầm sống.
Thời gian đã trôi qua, cuốn đi rất nhiều thứ, nhưng nổi đau và mặc cảm tội lỗi trong tôi thì chưa bao giờ nguôi ngoai. Tôi đã hiểu tình yêu không phải là sự dâng hiến mù quáng. Sau này có vài người đã bày tỏ tình yêu với tôi.Tôi sợ ….. cảm giác sợ hải đó theo tôi đến nhiều năm sau này cho đến khi tôi gặp anh. Anh không đẹp, nước da ngâm đen quen thuộc của một vùng quê nghèo khổ, gương mặt anh hiền lành, phúc hậu.
Bằng giác quan của một đứa con gái, tôi cảm nhận anh có tình cảm với tôi. Tôi càng giữ khoản cách với anh, anh càng tỏ ra ngọt ngào.
“Có một điều anh biết anh không nên nói ra, nhưng im lặng mãi thì lòng anh rất khó chịu. Xin lỗi, anh yêu em.”
Tôi khóa máy điện thoại kể từ hôm nhận được tin nhắn đó của anh, tôi không biết mình phải làm sao. Cũng không biết nói gì với anh. Tôi quýêt định đi biển ở vài ngày, mỗi lúc buồn  tôi thường tìm ra biển. Sóng biển dạt dào sẽ cuốn đi những ưu phiền của tôi. Tôi ngồi ở bờ biển lắng nghe  những cơn gió thổi qua tai, trời đầy sao lòng tôi tự nhiên thanh thản. Mở điện thoại tôi thấy 36 cuộc gọi nhỡ và 19 tin nhắn của anh. Tôi đọc lần lượt từng tin nhắn mà sóng mũi cay cay. Tôi nhớ rõ nhất là tin cuối cùng.
“Em đã rất đau khổ trong quá khứ, vì thế anh muốn làm cho hiện tại và tương lai của em thật hạnh phúc và ngập tràn niềm vui. Anh không dám chắc anh sẽ không làm em khóc, nên anh sẽ cố gắng làm cho em cười thật nhiều  để bù đắp những  khi anh làm em khóc”
Trái tim tôi nhói  đau – đau vì hạnh phúc.
Điện thoại tôi rung lên.
- Alo
- Em đã nhẹ lòng hơn chưa? Nếu em đã đọc hết tin nhắn của anh, và em cũng yêu anh thì em hãy quay mặt lại.
Anh đứng phía sau tôi từ bao giờ, tôi chạy thật nhanh ôm lấy anh như sợ anh sẽ biến mất, trong khoảnh khắc đó tôi đã tìm thấy hạnh phúc thật sự. Hạnh phúc ngọt ngào.

 
 
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Có khi nào anh nhớ đến em


Ngày xa, đã khá xa rồi. Em gặp anh tình cờ ở một nơi mà cả em và anh đều yêu mến. Một cảm giác nào đó thoáng qua và những suy nghĩ vẩn vơ. Em đã vui và cũng biết sẽ buồn lắm! Mong sao đã không gặp được anh, có anh để làm gì, để lại phải xa anh.

Ai bảo có người vẫn tự do cho phép mình buông những lời nói dễ dàng, làm cho những điều bất ổn bắt đầu đến với em. Anh là người đã làm em cảm thấy mình “rất lạ”, vì em chưa từng thương ai, nhớ ai nhiều như thế. Tại ai hay nhìn em làm em thấy ngại. Ai còn chụp ảnh em, mỗi lần nhớ đến là lại thấy… bực, cứ làm như người ta không biết.

Anh vẫn cho là em đùa với anh? Anh nghĩ là em thản nhiên với anh? Nếu anh đã nghi ngờ như thế thì có thể nói cho em biết vì sao được không? Em không nói cho anh nghe những gì anh muốn vì có nhiều lý do mà chắc tự anh cũng hiểu, nhưng đừng vì thế mà anh cho là em không yêu anh. Nếu anh nghĩ vậy nghĩa là anh đang làm đau một tấm lòng vẫn mãi coi anh như một ký ức, một kỷ niệm đẹp để nghĩ về.

Mỗi khi thoáng nhớ đến em, anh dành cho em được bao nhiêu phút... Chỉ là những gì nhạt nhẽo nhất, thờ ơ nhất, vài ba câu luyên thuyên ngắn ngủi rồi lại vội vã đi. Thế mà em cũng cảm thấy vui cơ đấy. Niềm vui của em chỉ đơn giản thế thôi sao? Vậy mà khó quá… Kể cả những gì em nhận được từ anh chỉ là sự phũ phàng đi nữa thì em cũng không nghĩ rằng em có anh chỉ để vui. Mọi thứ với em đều là thật.

Em không biết phải thế nào mới được gọi là yêu? Đối với em nó là một sản phẩm cao sang và đầy khiếm khuyết. Em chưa tìm hiểu hết được giá trị của nó. Em cũng không dám mua nó, sợ khi bị hỏng sẽ không thể chữa được, mà em lại không có giấy bảo hành. Đã nhiều ngày sau ngày 14 tháng 2, ngày vui của nhiều người, nhưng cũng là ngày anh sẽ không trở lại. Em đã nói sẽ không chờ nữa, nhưng mà sao em vẫn trông vẫn ngóng… Em biết đã đến lúc phải xa anh. Sau này, trong suy nghĩ của anh sẽ không bao giờ còn có em ở đó.

Thương nhớ ơi, em nhớ anh thật nhiều. Sao em luôn phải nói anh hãy đi đi như thế. Vẫn có lúc em nhận ra những cảm xúc của anh, có phải vì đến lúc đó anh mới nhận ra em là một điều “có thực”, hay đến lúc đó anh mới “thực” yêu em? Em không biết, nhưng em nhớ anh, không gì có thể thay thế anh trong suy nghĩ, mặc dù anh không thương em như em tưởng, không yêu em như em nghĩ, chỉ là chút cảm xúc vu vơ nào đó, đúng không anh. Trong vô vàn nỗi khổ, anh là một nỗi khổ của em. Dù như thế em vẫn chấp nhận, em yêu nỗi khổ đó.
 
SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
         CHỈ MỘT CUỘC ĐIỆN THOẠI

Nhiều đêm tôi muốn liên lạc với anh để xin lỗi về hành động nông nổi thời xưa đã phá vỡ tình yêu đẹp của chúng tôi, nhưng tôi không can đảm...
...Ấn tượng của tôi về anh không tốt lắm. Anh là trưởng phòng kinh doanh. Mỗi sáng tập trung nhân viên họp triển khai, anh cứ cáu kỉnh có khi còn lớn tiếng la mắng. Tôi ghét anh từ đó...

Một hôm, tôi mang đôi giày màu đỏ đi làm, bị một bà chị “khó ưa” kêu ra hành lang la một trận. Vốn là một đứa con gái được bố mẹ cưng chiều, cơn uất ức trào lên và tôi khóc như mưa gió vì tủi thân, vì thấm cảm giác đi làm thuê.

Tất cả mọi người đều an ủi và dỗ dành nhưng tôi vẫn không thôi khóc, dự định sẽ nghỉ làm ngay ngày mai... Điện thoại tôi reo lên, bên kia đầu dây là giọng anh hỏi thăm, an ủi. Cái giọng Bắc mà trước đây tôi vẫn ác cảm, tự nhiên giờ thấy ấm áp lạ thường. Tôi bắt đầu nói chuyện với anh từ lúc đó, thường xuyên hơn, gần gũi hơn...

Chúng tôi có dịp tìm hiểu nhau nhiều hơn. Xuất phát điểm của anh hoàn toàn khác tôi, anh đã một mình vào Nam sinh sống và lập nghiệp vì bố mẹ chia tay nhau. Anh chăm sóc tôi chu đáo, lo lắng cho tôi từng bữa cơm. Tôi yêu anh từ lúc nào không hay. Yêu tính tình chân thật của anh, vì hoàn cảnh của anh, nghị lực của anh. Anh khác xa mẫu người đàn ông lý tưởng của tôi: đẹp trai, có địa vị xã hội, nhưng tôi vẫn yêu...

Cho đến một ngày, anh có chuyến công tác đi Hà Nội và xin nghỉ thêm một tuần để về thăm nhà ở Hải Phòng. Âu đó cũng là lẽ thường tình. Nhưng chuyện đời thật khó nói, bà chị “khó ưa” trong công ty thông báo rằng anh về quê ăn hỏi với người con gái anh yêu từ hồi còn đi học đại học ở Hà Nội.

Mặc dù tôi và anh yêu nhau không ai biết (chúng tôi không muốn công khai vì sợ ảnh hưởng đến công việc của cả hai) song trước lời bàn tán hằng ngày của mọi người, lòng tôi như lửa đốt.

Không chịu nổi, tôi quyết định ra đi một cách im lặng để anh đỡ khó xử. Tôi làm đơn xin nghỉ việc lý do gia đình tôi gọi về quê gấp...

Tôi dọn nhà đi nơi khác ở, cắt đứt các mối quan hệ cũ. Tôi sợ anh đến tìm tôi. Tôi không oán giận anh, chỉ nghĩ rằng tôi và anh không có duyên, và có thể anh chỉ thương hại tôi mà thôi.

Tôi đã mất cảm giác với cuộc đời, thời gian trôi qua nhanh thật nhanh. Rồi tôi có cuộc sống riêng, thêm đứa con trai nuôi kháu khỉnh và xinh xắn làm thành một mái ấm.

Qua bạn bè, tôi biết anh đã tìm tôi rất lâu và đã suy sụp nhiều. Bà chị “khó ưa” ở công ty tôi cũng hối hận vì đã thêu dệt câu chuyện cưới hỏi của anh. Hiện tại, anh thành đạt nhưng vẫn không lập gia đình, mà dành nhiều thời gian cho những chuyến công tác từ thiện.

Nhiều đêm tôi muốn liên lạc với anh để xin lỗi về hành động nông nổi thời xưa đã phá vỡ tình yêu đẹp của chúng tôi, nhưng tôi không can đảm. Tôi chỉ có thể đứng dõi theo từng bước đi của anh từ xa.

Ước gì tôi đủ can đảm để một lần gọi điện cho anh, được nghe giọng nói ấm áp của anh, được sà vào vòng tay của anh để nói những lời xin lỗi chân thành. Chỉ một cuộc điện thoại...


SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
                ĐIỂM DỪNG 

 
 

Anh không đẹp trai, hào hoa, phong nhã như người yêu đầu tiên của tôi ở trường đại học. Nhưng anh có công việc ổn định, thu nhập tạm ổn và nhất là anh hiền lành, chất phác...
Tình yêu của chúng tôi không có bất kỳ trở ngại nào, gia đình, bạn bè ủng hộ, nó phẳng lặng, yên bình như tính cách của anh. Tôi hạnh phúc trong ngày cưới dẫu vẫn thoang thoảng một nỗi nhớ không đặt tên về những xao xuyến đầu đời. Năm đó tôi 23 tuổi...

Rồi chúng tôi có con, làm nhà, mua xe... Trong mắt mọi người tôi là người phụ nữ thật hạnh phúc, sớm viên mãn mọi thứ. Nhưng rồi mỗi ngày tôi lại thấy anh thật nhiều điểm không "lý tưởng": anh hiền nhưng cục tính, không lãng mạn, quá thực tế, hay nghe lời mẹ ruột... Nhiều đêm ở bên anh tôi thấy mình khó ngủ, thao thức và bắt đầu thấy anh thật tẻ nhạt...

26 tuổi, tôi được phụ trách một nhóm trong dự án của công ty. Tôi ra ngoài nhiều hơn, rảnh rang hơn. Và tôi gặp H trong một lần cùng tham gia vào thiết kế một trang Web cho doanh nghiệp của anh. Ngay từ lần gặp đầu tiên tôi đã bị hút hồn bởi vẻ đẹp trai như tài tử phim Hàn. Mùi nước hoa sành điệu của H, cách nói chuyện rất có duyên của anh làm trái tim tôi bắt đầu loạn nhịp.

Tôi đến chỗ H nhiều hơn đôi khi chỉ để nhìn thấy anh và trao đổi mấy câu thật vu vơ về trang web mà với khả năng của tôi không cần kéo dài đến thế. H dường như cũng nhận thấy sự quan tâm của tôi - người đàn bà một con đằm thắm, mặn mà (như lời bạn bè vẫn khen). Tôi chú ý đến bản thân nhiều hơn, còn chồng tôi vẫn thế, suốt ngày chúi mũi với cái laptop, rồi những chuyến công tác bất thường vì đặc thù công việc...

Một buổi trưa vắng, H rủ tôi đi ăn trưa và vào quán cà phê gần chỗ tôi làm. H tặng tôi chiếc máy nghe nhạc màu trắng ngà sành điệu như chính anh. Đó là ngày sinh nhật tôi. Còn chồng tôi lại bắt đầu một chuyến công tác mới. Đưa ly sinh tố cho tôi, vô tình tay H chạm vào tôi, tôi giật mình, dường như có một luồng điện vừa chạy qua.

Vài ngày sau, vẫn góc quán ấy, tôi đã được nghe thật nhiều về H, những câu chuyện tiếu lâm vui nhộn, tôi tưởng như đã có thể ngả vào vai H nếu không có cú điện thoại bất ngờ về công ty gấp. Dù chưa nói ra nhưng tôi biết H cũng có cảm tình thật đặc biệt với tôi...

Anh đi công tác về, người toàn mùi mồ hôi, quần áo nhếch nhác, mặt cau có vì kết quả công việc không như ý. Tôi trót nấu canh mặn, anh lầm bầm và quên cả quà sinh nhật cho tôi. Đêm đó, tôi ngủ riêng với con và thấy thoang thoảng mùi nước hoa Boss của H trong giấc mơ...

Sáng hôm sau, anh vào chỗ tôi thật sớm, vòng tay qua eo tôi nhưng tôi lạnh lùng gạt phắt. Cơn giận vẫn cứ bừng bừng trong tôi. Tôi đến cơ quan sớm và lại những dòng emai cho H để chia xẻ...

Không hẹn trước tôi định dành chút bất ngờ cho H. Vừa đến cổng tôi chợt sững người. Cô gái mang bộ váy bà bầu ôm chặt sau H. Tiếng cười của họ giòn tan và thật hạnh phúc. Chiếc Nouvo của H lướt qua, tôi còn kịp thấy một bọc đồ sơ sinh phía trước. Chuyện về cuộc hôn nhân bị ép buộc, tan vỡ của H trông dòng email mới gửi cho tôi hôm qua còn nực cười hơn cả những chuyện tiếu lâm anh kể cho tôi. Bất giác tôi ghê sợ những người đàn ông đỏm dáng như H...

Tôi nhức đầu về nhà và tìm thuốc. Trong ngăn kéo bàn trang điểm của tôi chợt lộ ra chiếc hộp màu đỏ thắt nơ xinh xắn. Tôi mở ra. Một chiếc lắc đeo tay xinh xắn... Anh bế con đứng ở cửa tự lúc nào và nở nụ cười đến ngu ngơ: Anh xin lỗi, anh đã mua từ Hà Nội đúng ngày sinh nhật em nhưng hôm qua em giận anh, anh không có cơ hội để tặng...

Nước mắt tôi trào ra khiến anh càng bối rối. Con tôi không hiểu chuyện gì vẫn vô tư cười khanh khách... Bước ra phòng khách, một cốc nước sấu để lạnh - món tủ của tôi đã để đó tự lúc nào...

Đêm đó tôi lại thao thức và nhớ về những ngày đầu yêu nhau, anh khù khờ, dễ tin, tốt bụng và không bao giờ nói dối. Vậy mà đã có lúc tôi không chịu nhìn vào những đức tính tốt nhất của anh và chỉ chút nữa thôi đã phản bội anh. Tôi thật ích kỷ.

Đêm tĩnh tại đến nao lòng, quay sang anh, gương mặt sạm trần nắng gió. Tôi luồn tay vào mái tóc bù xù của anh. Ôi anh yêu của em, mãi mãi là anh, chỉ mình anh...




SƯU TẦM

Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
ĐI TÌM TÌNH YÊU

Vào trong gió sương
Ta đi tìm lời yêu ngày ấy
Sao quá xa xôi...

Tìm nơi cuối mây
Chân hoang vu về phương trời bé
Nghe nhói con tim...

Tình yêu nào...
Ôi, tình yêu nào...
Ngọt ngào...
Thiết tha...
Bỏng cháy?...
Anh đi qua đời tôi
Có nhớ gì không anh?*
Biển vẫn ngày đêm
Cồn cào từng đợt sóng...
Ai gọi tên mình trong đêm
Mà sao giật mình, thổn thức...
Sóng ơi! cho ta gửi chút lòng ta
Tan đi ngàn phương vẫy gọi
Mênh mông. mênh mông...
Tình ơi...
Chao nghiêng, chao nghiêng...
Đời tôi...





phong linh
SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
BÀI THƠ :  TÌNH... ĐÔI KHI

Tình đôi khi là muối
Chắt lọc từ tháng năm
Qua sông dài biển rộng
Còn nguyên vị ngọt đắm

Tình đôi khi là ngọc
Sáng hón cả trăm rằm
Rồi bổng dưng chợt mất
Hoá nghìn trùng xa xăm

Tình đôi khi là đạn
Bắn vở lòng giá băng
Khiến trái tim câm điếc
Biết cươì và nói năng

Tình đôi khi là tội
Lạnh thầm trên gối chăn
Không ai ngoaì chiếc bóng
Dổ dành ta ăn năn

Tình đôi khi thoáng chốc
Mà ngậm ngùi trăm năm
Em đả từng đâu đó
Anh mải còn long đông




thơ SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
DUYÊN NỢ

Những năm tháng xa nhau, cũng có lúc giận lúc hờn, nhưng lúc nào chúng tôi cũng nghĩ về nhau. Gần 7 năm trôi qua và sắp đến kỷ niệm ngày chúng tôi quen nhau...
Anh và tôi là đôi bạn học chung lớp từ thời phổ thông. Trong số bạn bè cùng lớp, anh là người tôi ít tiếp xúc nhất. Anh trầm lặng, thật thà, chững chạc và rất ít tiếp chuyện với những người xung quanh.
Năm học cuối của thời học sinh, một hôm đang giờ học toán, tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi rất dịu dàng nhưng thật mãnh liệt. Rồi ánh mắt vô tình ấy cứ đọng lại và đánh dấu chấm hỏi trong tôi, không biết nói lên điều gì.

Giờ nghỉ giữa buổi học hôm ấy, anh đến bên bàn học phía sau tôi, giữa đám đông bạn bè đứng vỗ tay, reo hò rồi thách thức: "Thạch ơi cố lên, Thạch ơi cố lên...15 cây kem... 20 cây kem". Bạn bè tôi ai dường như cũng biết được điều gì đang xảy ra. Chỉ riêng tôi là hoàn toàn không biết gì.

Quay lại phía sau lưng, tôi thấy anh ngồi đó mà khuôn mặt anh đỏ bừng bừng, vẫn trong tiếng reo hò ấy "Thạch ơi cố lên... Thạch ơi cố lên... 15 cây kem... 20 cây kem". Rồi anh bừng đứng dậy gọi tên tôi, tôi vừa quay lưng lại, anh như cố gắng hết sức thốt ra một câu: "Huệ ơi, anh yêu em".

Vừa nói xong anh bỏ ra ngoài hiên, đi thẳng luôn một mạch. Bỏ lại tôi giữa đám bạn bè ngỡ ngàng và.... Như để thực hiện lời hứa của mình, lũ bạn tôi đi mua kem chung độ cho cả lớp. Sau này nghe bạn bè kể lại là ngày ấy anh thích tôi nhưng không dám nói bởi tính nhút nhát, nên những người bạn thách thức anh biểu lộ tình cảm với tôi ngay giữa lớp học. Dẫu lúc đó, tôi không thể nào xác định được lời nói của anh giữa lớp lúc ấy là thật hay đùa, vậy mà lòng tôi không bao giờ quên được giây phút ấy.

Sau đó, nhiều lần đến thăm chơi nhà bạn bè, tôi thấy anh không lúc nào vắng mặt (mặc dù trước đó tôi không thấy anh tham gia bao giờ). Thật sự lúc này tôi và anh mới tiếp chuyện với nhau, cảm nhận trong tôi anh là một con người thật thà đến dễ mến.

Chiều ngày 19-5-2000, lần đầu tiên anh mời tôi đi uống nước. Trời chuyển mưa. Tôi hỏi anh "nếu tối nay trời mưa thì thế nào"? Anh nói: "duyên nợ của chúng mình để cho trời định đi, nếu trời mưa thì xem như trời không ủng hộ cho mình". Rồi anh cười và nói tiếp: "Thiếu gì cơ hội, cơ hội là do mình tạo ra mà". Tôi hồi hộp, lo lắng và chưa bao giờ cảm nhận thời gian trôi qua lâu như vậy. Vậy là trời cũng ủng hộ chúng tôi thật, tối hôm ấy anh ngỏ lời thương tôi và tôi nhận lời anh.

Ngày tháng trôi qua, chúng tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp, rồi thi vào đại học. Tôi đậu vào trường Cao Đẳng Tài Chính Kế Toán Quảng Ngãi, còn anh thi đỗ vào Đại Học Giao Thông Vận Tải TP HCM. Suốt 4 năm đầu quen nhau tôi chỉ được gặp anh khoảng thời gian nghỉ Tết (14 ngày) và kỳ nghỉ hè (30 ngày).

Trong những lần gặp nhau ấy, có lúc tôi đã nói với anh rằng: "Ngày nào anh còn yêu em thì ngày đó em vẫn còn đợi anh", và đến giờ tôi luôn muốn nói với anh như vậy.




SƯU TẦM
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»