ĐÔI VẦN CẢM - XÚC - -- Rdinh ---
1.377 trả lời, 217.709 lượt xem —
Trang 8 / 46
Ai cho em khiếu vận thơ
Để anh đây muốn bắt bồ cùng em
Ai cho em chiếc răng khềnh
Để anh đây muốn đến khênh cả người *
Ai cho em cái nụ cười
Anh mà thiếu nó chắc đời buồn thiu.
Rdinh
* Hình như là một câu ngạn-ngữ Pháp "Chỉ vì một cái răng khểnh mà phải cưới cả một người con gái" Đủ biết cái răng khểnh đã tô duyên cho một người con gái một nét duyên như thế nào. Nhưng có một điều tôi chưa từng thấy cô gái Mỹ nào có răng khềnh cả
Nhã-Trần ơi hỡi NT
Cháu thử cầm chí6c máy hình trên tay
Sử-dụng chỉ có một giây
Chụp BL chụp lúc ngay khi cười
Hình này sẽ rõ mười mươi
Chẳng cần phải cãi... ai người đúng đây?
Rdinh
NT đem hình 2 người này đến topic của Rdinh, nếu không có lời nói thì phụ lòng tốt cú NT đã ghé nhà. Tuy-nhiên hình này chưa chắc đã phải ảnh của 2 nhân-vật thật. Chỉ đợi khi nào 2 vị này xác nhận là đúng thì Rdinh mới tin thôi. Thanks
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-23 03:26:57proche01>
Rdinh thân mến, mình chưa giúp bạn được gì hôm nay lại đến cảm phiền bạn một chút. Thấy bạn làm đồ họa rất đẹp nên mình mong sao bạn có thể giúp mình trình bày bìa của tập thơ của mình. Để ra giêng mình in.
Mong chân thành được bạn giúp.
Ý tưởng của mình là" Bìa sách gồm một con đường, một dấu chân một dấu chấm hỏi, một nụ cười sau dấu chấm hỏi, và thêm tên của tập thơ là "Đi tìm nghệ thuật", và cùng các chữ như bức ảnh dưới đây. (nó gồm thêm tên mình, tên nhà xuất bản và logo nhà xuất bản).
Bản xem qua nhé, mình xin chân thành cảm ơn bạn rất nhiều. Lạy trời có ai giúp mình, mãi mà mình chưa có được cái bìa ưng ý!
Mong chân thành được bạn giúp.
Ý tưởng của mình là" Bìa sách gồm một con đường, một dấu chân một dấu chấm hỏi, một nụ cười sau dấu chấm hỏi, và thêm tên của tập thơ là "Đi tìm nghệ thuật", và cùng các chữ như bức ảnh dưới đây. (nó gồm thêm tên mình, tên nhà xuất bản và logo nhà xuất bản).
Bản xem qua nhé, mình xin chân thành cảm ơn bạn rất nhiều. Lạy trời có ai giúp mình, mãi mà mình chưa có được cái bìa ưng ý!
Tác giả Phan Đức Dũng
Bút danh Tâm Bão!
Bút danh Tâm Bão!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-23 16:48:01Thuỵ Du>
Ai cho em khiếu vận thơ
Để anh đây muốn bắt bồ cùng em
Ai cho em chiếc răng khềnh
Để anh đây muốn đến khênh cả người *
Ai cho em cái nụ cười
Anh mà thiếu nó chắc đời buồn thiu.
Rdinh
Nụ cười thiếu vắng sẽ buồn thiu
Vì thế anh ơi hãy cười nhiều
Cười cho hạnh phúc luôn rộng mở
Cười nhiều để đời mãi nên thơ......
thuỵ du
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ai cho em khiếu vận thơ
Để anh đây muốn bắt bồ cùng em
Ai cho em chiếc răng khềnh
Để anh đây muốn đến khênh cả người *
Ai cho em cái nụ cười
Anh mà thiếu nó chắc đời buồn thiu.
Rdinh
Nụ cười thiếu vắng sẽ buồn thiu
Vì thế anh ơi hãy cười nhiều
Cười cho hạnh phúc luôn rộng mở
Cười nhiều để đời mãi nên thơ......
thuỵ du
Xuân về nhớ Mẹ
HƯ VÔ VỀ VỚI XUÂN THƠ
Mùa xuân hoa đào nở
Hoa mai vàng sắc mơ
Cho em dệt vần thơ
Từ những dòng xuân nhớ
Một chút gì trăn trở
Em chỉ là hư vô
Bất chợt đến bất ngờ
Bất chợt đi trong nhớ
Tình thắm duyên hay vờ
Có ai hay thẩn thờ
Có ai hay nhung nhớ
Xin đừng trách hững hờ
Trách chi người hư vô
Xuân về mang lời nhớ
Xuân về mang ước mơ
Dệt đầy vần trang thơ
hưvô
Trích đoạn: Rdinh
Ai cho em khiếu vận thơĐể anh đây muốn bắt bồ cùng emAi cho em chiếc răng khềnhĐể anh đây muốn đến khênh cả người *Ai cho em cái nụ cườiAnh mà thiếu nó chắc đời buồn thiu.Rdinh
Nụ cười thiếu vắng sẽ buồn thiu
Vì thế anh ơi hãy cười nhiều
Cười cho hạnh phúc luôn rộng mở
Cười nhiều để đời mãi nên thơ......
thuỵ du
![]()
Nếu nở nụ cười đời sẽ vui
Anh ơi xin chớ có cười ruồi
Cười cho quên hết bao thế sự
Cười mà không trọn có gì vui
Có phải anh buồn vì vắng thơ
Đã để anh phải đợi phải chờ
Em nói rồi cơ rằng xin lỗi
Bận quá nên đành phải làm ngơ
Ngày Xuân cùng nâng chén chúc Xuân
Chúc anh vui hơn trước nhiều lần
Quay đi ngoảnh lại đâu cũng thấy
Thật nhiều hạnh phúc chẳng phân vân
Mười hai bà vợ của ngày xưa
Anh liệu nhanh tay rước là vừa
Vui thế sao đành tâm bỏ nhỉ
Còn ai theo xé áo sáng trưa?
Nếu không ai xé áo của anh
Em thành thất nghiệp vì áo lành
Làm sao anh trả công vá áo?
Thế là cuộc sống lại mỏng manh
thuỵ du
Không ai xé áo của anh thì em thất nghiệp mất rồi,chẳng ai trả công vá áo thì đói thật rồi anh Rdinh ơi !
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-25 17:03:54Rdinh>
Ai cho em khiếu vận thơ
Để anh đây muốn bắt bồ cùng em
Ai cho em chiếc răng khềnh
Để anh đây muốn đến khênh cả người *
Ai cho em cái nụ cười
Anh mà thiếu nó chắc đời buồn thiu.
Rdinh
Nụ cười thiếu vắng sẽ buồn thiu
Vì thế anh ơi hãy cười nhiều
Cười cho hạnh phúc luôn rộng mở
Cười nhiều để đời mãi nên thơ......
thuỵ du

Bài mở màn cho thơ tếu Tết đây
Nếu nở nụ cười đời sẽ vui
Anh ơi xin chớ có cười ruồi
Cười cho quên hết bao thế sự
Cười mà không trọn có gì vui
Có phải anh buồn vì vắng thơ
Đã để anh phải đợi phải chờ
Em nói rồi cơ rằng xin lỗi
Bận quá nên đành phải làm ngơ
Ngày Xuân cùng nâng chén chúc Xuân
Chúc anh vui hơn trước nhiều lần
Quay đi ngoảnh lại đâu cũng thấy
Thật nhiều hạnh phúc chẳng phân vân
Mười hai bà vợ của ngày xưa
Anh liệu nhanh tay rước là vừa
Vui thế sao đành tâm bỏ nhỉ
Còn ai theo xé áo sáng trưa?
Nếu không ai xé áo của anh
Em thành thất nghiệp vì áo lành
Làm sao anh trả công vá áo?
Thế là cuộc sống lại mỏng manh
thuỵ du
Không ai xé áo của anh thì em thất nghiệp mất rồi,chẳng ai trả công vá áo thì đói thật rồi anh Rdinh ơi !
Anh ơi xin chớ có cười ruồi
Cười cho quên hết bao thế sự
Cười mà không trọn có gì vui
Có phải anh buồn vì vắng thơ
Đã để anh phải đợi phải chờ
Em nói rồi cơ rằng xin lỗi
Bận quá nên đành phải làm ngơ
Ngày Xuân cùng nâng chén chúc Xuân
Chúc anh vui hơn trước nhiều lần
Quay đi ngoảnh lại đâu cũng thấy
Thật nhiều hạnh phúc chẳng phân vân
Mười hai bà vợ của ngày xưa
Anh liệu nhanh tay rước là vừa
Vui thế sao đành tâm bỏ nhỉ
Còn ai theo xé áo sáng trưa?
Nếu không ai xé áo của anh
Em thành thất nghiệp vì áo lành
Làm sao anh trả công vá áo?
Thế là cuộc sống lại mỏng manh
thuỵ du
Không ai xé áo của anh thì em thất nghiệp mất rồi,chẳng ai trả công vá áo thì đói thật rồi anh Rdinh ơi !
Em cứ ngồi thủ-thỉ với anh thì làm sao gọi là thất-nghiệp được. Nếu có áo rách em ngồi vá , anh sẽ bị thất nghiệp vì không ai thủ thỉ hết.
Trích đoạn: Rdinh
Ai cho em khiếu vận thơĐể anh đây muốn bắt bồ cùng emAi cho em chiếc răng khềnhĐể anh đây muốn đến khênh cả người *Ai cho em cái nụ cườiAnh mà thiếu nó chắc đời buồn thiu.Rdinh
Nụ cười thiếu vắng sẽ buồn thiu
Vì thế anh ơi hãy cười nhiều
Cười cho hạnh phúc luôn rộng mở
Cười nhiều để đời mãi nên thơ......
thuỵ du
Bài mở màn cho thơ tếu Tết đây
Nếu nở nụ cười đời sẽ vui
Anh ơi xin chớ có cười ruồi
Cười cho quên hết bao thế sự
Cười mà không trọn có gì vui
Có phải anh buồn vì vắng thơ
Đã để anh phải đợi phải chờ
Em nói rồi cơ rằng xin lỗi
Bận quá nên đành phải làm ngơ
Ngày Xuân cùng nâng chén chúc Xuân
Chúc anh vui hơn trước nhiều lần
Quay đi ngoảnh lại đâu cũng thấy
Thật nhiều hạnh phúc chẳng phân vân
Mười hai bà vợ của ngày xưa
Anh liệu nhanh tay rước là vừa
Vui thế sao đành tâm bỏ nhỉ
Còn ai theo xé áo sáng trưa?
Nếu không ai xé áo của anh
Em thành thất nghiệp vì áo lành
Làm sao anh trả công vá áo?
Thế là cuộc sống lại mỏng manh
thuỵ du
Không ai xé áo của anh thì em thất nghiệp mất rồi,chẳng ai trả công vá áo thì đói thật rồi anh Rdinh ơi !
Em cứ ngồi thủ-thỉ với anh thì làm sao gọi là thất-nghiệp được. Nếu có áo rách em ngồi vá , anh sẽ bị thất nghiệp vì không ai thủ thỉ hết.
Nghe lời anh nói cũng vui
Thì thôi như thế cho rồi phải không?
Nếu như anh nói thật lòng
Mười hai người ấy tính xong việc rồi
Nhưng mà tình thật hỡi ơi
Thiệt ra em phải thành người mười ba
Tính qua tính lại thật là
Số ấy xui lắm anh à phải không?
Cho nên nói thật lòng vòng
Rằng em sợ số nghịch lòng anh ơi
Thế làm sao được hở trời ?![]()
thuỵ du
_____________________________
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-26 13:43:06Rdinh>
Ai cho em khiếu vận thơ
Để anh đây muốn bắt bồ cùng em
Ai cho em chiếc răng khềnh
Để anh đây muốn đến khênh cả người *
Ai cho em cái nụ cười
Anh mà thiếu nó chắc đời buồn thiu.
Rdinh
Nụ cười thiếu vắng sẽ buồn thiu
Vì thế anh ơi hãy cười nhiều
Cười cho hạnh phúc luôn rộng mở
Cười nhiều để đời mãi nên thơ......
thuỵ du

Bài mở màn cho thơ tếu Tết đây
Nếu nở nụ cười đời sẽ vui
Anh ơi xin chớ có cười ruồi
Cười cho quên hết bao thế sự
Cười mà không trọn có gì vui
Có phải anh buồn vì vắng thơ
Đã để anh phải đợi phải chờ
Em nói rồi cơ rằng xin lỗi
Bận quá nên đành phải làm ngơ
Ngày Xuân cùng nâng chén chúc Xuân
Chúc anh vui hơn trước nhiều lần
Quay đi ngoảnh lại đâu cũng thấy
Thật nhiều hạnh phúc chẳng phân vân
Mười hai bà vợ của ngày xưa
Anh liệu nhanh tay rước là vừa
Vui thế sao đành tâm bỏ nhỉ
Còn ai theo xé áo sáng trưa?
Nếu không ai xé áo của anh
Em thành thất nghiệp vì áo lành
Làm sao anh trả công vá áo?
Thế là cuộc sống lại mỏng manh
thuỵ du
Không ai xé áo của anh thì em thất nghiệp mất rồi,chẳng ai trả công vá áo thì đói thật rồi anh Rdinh ơi !
Anh ơi xin chớ có cười ruồi
Cười cho quên hết bao thế sự
Cười mà không trọn có gì vui
Có phải anh buồn vì vắng thơ
Đã để anh phải đợi phải chờ
Em nói rồi cơ rằng xin lỗi
Bận quá nên đành phải làm ngơ
Ngày Xuân cùng nâng chén chúc Xuân
Chúc anh vui hơn trước nhiều lần
Quay đi ngoảnh lại đâu cũng thấy
Thật nhiều hạnh phúc chẳng phân vân
Mười hai bà vợ của ngày xưa
Anh liệu nhanh tay rước là vừa
Vui thế sao đành tâm bỏ nhỉ
Còn ai theo xé áo sáng trưa?
Nếu không ai xé áo của anh
Em thành thất nghiệp vì áo lành
Làm sao anh trả công vá áo?
Thế là cuộc sống lại mỏng manh
thuỵ du
Không ai xé áo của anh thì em thất nghiệp mất rồi,chẳng ai trả công vá áo thì đói thật rồi anh Rdinh ơi !
Em cứ ngồi thủ-thỉ với anh thì làm sao gọi là thất-nghiệp được. Nếu có áo rách em ngồi vá , anh sẽ bị thất nghiệp vì không ai thủ thỉ hết.
Nghe lời anh nói cũng vui
Thì thôi như thế cho rồi phải không?
Nếu như anh nói thật lòng
Mười hai người ấy tính xong việc rồi
Nhưng mà tình thật hỡi ơi
Thiệt ra em phải thành người mười ba
Tính qua tính lại thật là
Số ấy xui lắm anh à phải không?
Cho nên nói thật lòng vòng
Rằng em sợ số nghịch lòng anh ơi
Thế làm sao được hở trời ?![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
thuỵ du
Thì thôi như thế cho rồi phải không?
Nếu như anh nói thật lòng
Mười hai người ấy tính xong việc rồi
Nhưng mà tình thật hỡi ơi
Thiệt ra em phải thành người mười ba
Tính qua tính lại thật là
Số ấy xui lắm anh à phải không?
Cho nên nói thật lòng vòng
Rằng em sợ số nghịch lòng anh ơi
Thế làm sao được hở trời ?
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
thuỵ du
Khả-Tú ơi ! ráng về sớm làm mai dùm chú 2 cô gái Huế (ở trên hình đó) vì cháu quen ở Huế lắm mà. cưới hai cô đó nữa là chú đủ 18 kể cả vợ cả, vợ bé, vợ tùm lum...Cháu đếm cho kỹ, kẻo lại bảo chú ăn gian số lượng vợ nhé. Vả lại cô Du thích lấy số 18 cho hên, nên chú bằng giá nào cũng phải chiều theo dẫu cho 18 bà xé áo chú cùng một lúc.
Mùa Xuân trời đã ấm nồng
Vắng đi Khả-Tú trời đông lại về.
Trích đoạn: Rdinh
Ai cho em khiếu vận thơĐể anh đây muốn bắt bồ cùng emAi cho em chiếc răng khềnhĐể anh đây muốn đến khênh cả người *Ai cho em cái nụ cườiAnh mà thiếu nó chắc đời buồn thiu.Rdinh
Nụ cười thiếu vắng sẽ buồn thiu
Vì thế anh ơi hãy cười nhiều
Cười cho hạnh phúc luôn rộng mở
Cười nhiều để đời mãi nên thơ......
thuỵ du
Bài mở màn cho thơ tếu Tết đây
Nếu nở nụ cười đời sẽ vui
Anh ơi xin chớ có cười ruồi
Cười cho quên hết bao thế sự
Cười mà không trọn có gì vui
Có phải anh buồn vì vắng thơ
Đã để anh phải đợi phải chờ
Em nói rồi cơ rằng xin lỗi
Bận quá nên đành phải làm ngơ
Ngày Xuân cùng nâng chén chúc Xuân
Chúc anh vui hơn trước nhiều lần
Quay đi ngoảnh lại đâu cũng thấy
Thật nhiều hạnh phúc chẳng phân vân
Mười hai bà vợ của ngày xưa
Anh liệu nhanh tay rước là vừa
Vui thế sao đành tâm bỏ nhỉ
Còn ai theo xé áo sáng trưa?
Nếu không ai xé áo của anh
Em thành thất nghiệp vì áo lành
Làm sao anh trả công vá áo?
Thế là cuộc sống lại mỏng manh
thuỵ du
Không ai xé áo của anh thì em thất nghiệp mất rồi,chẳng ai trả công vá áo thì đói thật rồi anh Rdinh ơi !
Em cứ ngồi thủ-thỉ với anh thì làm sao gọi là thất-nghiệp được. Nếu có áo rách em ngồi vá , anh sẽ bị thất nghiệp vì không ai thủ thỉ hết.
Nghe lời anh nói cũng vui
Thì thôi như thế cho rồi phải không?
Nếu như anh nói thật lòng
Mười hai người ấy tính xong việc rồi
Nhưng mà tình thật hỡi ơi
Thiệt ra em phải thành người mười ba
Tính qua tính lại thật là
Số ấy xui lắm anh à phải không?
Cho nên nói thật lòng vòng
Rằng em sợ số nghịch lòng anh ơi
Thế làm sao được hở trời ?![]()
thuỵ du
Khả-Tú ơi ! ráng về sớm làm mai dùm chú 2 cô gái Huế (ở trên hình đó) vì cháu quen ở Huế lắm mà. cưới hai cô đó nữa là chú đủ 18 kể cả vợ cả, vợ bé, vợ tùm lum...Cháu đếm cho kỹ, kẻo lại bảo chú ăn gian số lượng vợ nhé. Vả lại cô Du thích lấy số 18 cho hên, nên chú bằng giá nào cũng phải chiều theo dẫu cho 18 bà xé áo chú cùng một lúc.Mùa Xuân trời đã ấm nồngVắng đi Khả-Tú trời đông lại về.
![]()
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-26 15:22:53Rdinh>
Nghe lời anh nói cũng vui
Thì thôi như thế cho rồi phải không?
Nếu như anh nói thật lòng
Mười hai người ấy tính xong việc rồi
Nhưng mà tình thật hỡi ơi
Thiệt ra em phải thành người mười ba
Tính qua tính lại thật là
Số ấy xui lắm anh à phải không?
Cho nên nói thật lòng vòng
Rằng em sợ số nghịch lòng anh ơi
Thế làm sao được hở trời ?![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
thuỵ du
Thì thôi như thế cho rồi phải không?
Nếu như anh nói thật lòng
Mười hai người ấy tính xong việc rồi
Nhưng mà tình thật hỡi ơi
Thiệt ra em phải thành người mười ba
Tính qua tính lại thật là
Số ấy xui lắm anh à phải không?
Cho nên nói thật lòng vòng
Rằng em sợ số nghịch lòng anh ơi
Thế làm sao được hở trời ?
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
thuỵ du
Khả-Tú ơi ! ráng về sớm làm mai dùm chú 2 cô gái Huế (ở trên hình đó) vì cháu quen ở Huế lắm mà. cưới hai cô đó nữa là chú đủ 18 kể cả vợ cả, vợ bé, vợ tùm lum...Cháu đếm cho kỹ, kẻo lại bảo chú ăn gian số lượng vợ nhé. Vả lại cô Du thích lấy số 18 cho hên, nên chú bằng giá nào cũng phải chiều theo dẫu cho 18 bà xé áo chú cùng một lúc.
Mùa Xuân trời đã ấm nồng
Vắng đi Khả-Tú trời đông lại về.
Chúc mừng THỤY-DU viết được thư pháp, bài đầu tiên em viết tuyệt đẹp
Cố-nhân xa vời
Trích đoạn: Rdinh
Nghe lời anh nói cũng vui
Thì thôi như thế cho rồi phải không?
Nếu như anh nói thật lòng
Mười hai người ấy tính xong việc rồi
Nhưng mà tình thật hỡi ơi
Thiệt ra em phải thành người mười ba
Tính qua tính lại thật là
Số ấy xui lắm anh à phải không?
Cho nên nói thật lòng vòng
Rằng em sợ số nghịch lòng anh ơi
Thế làm sao được hở trời ?![]()
thuỵ du
Khả-Tú ơi ! ráng về sớm làm mai dùm chú 2 cô gái Huế (ở trên hình đó) vì cháu quen ở Huế lắm mà. cưới hai cô đó nữa là chú đủ 18 kể cả vợ cả, vợ bé, vợ tùm lum...Cháu đếm cho kỹ, kẻo lại bảo chú ăn gian số lượng vợ nhé. Vả lại cô Du thích lấy số 18 cho hên, nên chú bằng giá nào cũng phải chiều theo dẫu cho 18 bà xé áo chú cùng một lúc.Mùa Xuân trời đã ấm nồngVắng đi Khả-Tú trời đông lại về.
Chúc mừng THỤY-DU viết được thư pháp, bài đầu tiên em viết tuyệt đẹp
Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Ngày mai em lại đi rồi , chúc anh Rdinh ở nhà vui khoẻ nhé ......... Tạm biệt ................... TD
ĐỢI CHỜ
Người ở phương nào ta đợi đây
Tiếng đàn dạo khúc nhớ dâng đầy
Nốt trầm nốt bổng gieo thương nhớ
Hoa hương thoang thoảng mộng hồn bay
Nhặt khoan cung điệu buồn ai oán
Ngùi thương tình khúc giấc mơ say
Hỡi người tình ảo nào nghe thấy
Thổn thức canh trường buồn quắc quay
Hư Vô
Người ở phương nào ta đợi đây
Tiếng đàn dạo khúc nhớ dâng đầy
Nốt trầm nốt bổng gieo thương nhớ
Hoa hương thoang thoảng mộng hồn bay
Nhặt khoan cung điệu buồn ai oán
Ngùi thương tình khúc giấc mơ say
Hỡi người tình ảo nào nghe thấy
Thổn thức canh trường buồn quắc quay
Hư Vô
ĐỢI CHỜ
Người ở phương nào ta đợi đây
Tiếng đàn dạo khúc nhớ dâng đầy
Nốt trầm nốt bổng gieo thương nhớ
Hoa hương thoang thoảng mộng hồn bay
Nhặt khoan cung điệu buồn ai oán
Ngùi thương tình khúc giấc mơ say
Hỡi người tình ảo nào nghe thấy
Thổn thức canh trường buồn quắc quay
Hư Vô
Người ở phương nào ta đợi đây
Tiếng đàn dạo khúc nhớ dâng đầy
Nốt trầm nốt bổng gieo thương nhớ
Hoa hương thoang thoảng mộng hồn bay
Nhặt khoan cung điệu buồn ai oán
Ngùi thương tình khúc giấc mơ say
Hỡi người tình ảo nào nghe thấy
Thổn thức canh trường buồn quắc quay
Hư Vô
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-29 00:15:51Rdinh>
Chúc mừng THỤY-DU viết được thư pháp, bài đầu tiên em viết tuyệt đẹp
LẠNH LÒNG
Việt-Nam ở buổi Đông tàn
Cây đua, hoa nở để sang Xuân hồng
Nơi đây cực điểm mùa Đông
Tuyết đóng băng đá lạnh không gì bằng
Ngập đường phủ tuyết đóng băng
Càng thêm giá lạnh của lòng tha-hương
Đêm Đông lạnh suốt canh-trường
Cũng không bằng lạnh nỗi-niềm nhớ em
Mùa Xuân lạnh cóng bên thềm
Sao bằng tôi lạnh nhìn em qua đò.
Rdinh
Chúc Thụy-Du du Xuân vui-vẻ và gặp nhiều may-mắn. Rdinh
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-28 13:17:22Rdinh>
Chị cháu chú biết thế nào
Chú đi cua gái tào-lao thấy phiền
Thôi thì chú cứ ngồi yên
Giữ tính hiền hiền cho mấy cổ mê
Bao giờ mê tít thò-lò
Tự-động họ sẽ đến cho tận nhà
Nếu mà chú cứ la-cà
Ngọc-Lam lại bảo chú là chú dê
Tiếng dê chú chẳng thích nhe.
Rdinh
Chị cháu nào phải tào lao
Là luật sư giỏi vùng cao chú à
Chú về quê cháu pờ-lay-
Ku tìm gặp mặt biết ngay thôi mà
Tuy không cá lặn chim sa
Nhưng mà thon thả mặn mà nét duyên
Chú gặp biết đâu mê liền
Chắc là cháu được có tiền li xi
(lì xì)
hihi ngọc lam
Đi lễ Phủ
Rủ nhau vãn cảnh Phủ Hồ Tây
Sương chiều mơn nhẹ, áng mây bay
Nam thanh ngay thật xin duyên thắm
Nữ tú lòng thành lễ cầu may
Mặt nước lung linh cho hồn đắm
Khói hương nghi ngút dệt tình say
Cảnh chiều bên Phủ mê hồn quá
Để tâm nam nữ động trời mây...
ATT
THEO ATT ĐẾN PHỦ TÂY HỒ
Theo em đến tận Phủ hồ tây
Tà áo gió đưa phơ-phất bay
Người đến xin thần duyên ước thắm
Kẻ đi cầu thánh tình mong may
Em mang sắc nước chi cho đượm
Anh cảm hương trời đến phải say
Bên gốc cây si xin với Phủ
Mà lòng rạo-rực chín từng mây.
Rdinh
Theo bước chân người đến Phủ Tây
Long lanh đáy nước áng mây bay
Thanh niên náo nức cầu duyên đạt
Xế bóng âm thầm đợi sự may
Bên vai khấn vái lòng mơ mộng
Một bóng chờ trông ngất ngất say
Ai cũng mong mình nên ước nguyện
Tâm thành chắc chắn động trời mây
anhtrangthu
Rủ nhau vãn cảnh Phủ Hồ Tây
Sương chiều mơn nhẹ, áng mây bay
Nam thanh ngay thật xin duyên thắm
Nữ tú lòng thành lễ cầu may
Mặt nước lung linh cho hồn đắm
Khói hương nghi ngút dệt tình say
Cảnh chiều bên Phủ mê hồn quá
Để tâm nam nữ động trời mây...
ATT
THEO ATT ĐẾN PHỦ TÂY HỒ
Theo em đến tận Phủ hồ tây
Tà áo gió đưa phơ-phất bay
Người đến xin thần duyên ước thắm
Kẻ đi cầu thánh tình mong may
Em mang sắc nước chi cho đượm
Anh cảm hương trời đến phải say
Bên gốc cây si xin với Phủ
Mà lòng rạo-rực chín từng mây.
Rdinh
Theo bước chân người đến Phủ Tây
Long lanh đáy nước áng mây bay
Thanh niên náo nức cầu duyên đạt
Xế bóng âm thầm đợi sự may
Bên vai khấn vái lòng mơ mộng
Một bóng chờ trông ngất ngất say
Ai cũng mong mình nên ước nguyện
Tâm thành chắc chắn động trời mây
anhtrangthu
Đi lễ Phủ
Rủ nhau vãn cảnh Phủ Hồ Tây
Sương chiều mơn nhẹ, áng mây bay
Nam thanh ngay thật xin duyên thắm
Nữ tú lòng thành lễ cầu may
Mặt nước lung linh cho hồn đắm
Khói hương nghi ngút dệt tình say
Cảnh chiều bên Phủ mê hồn quá
Để tâm nam nữ động trời mây...
ATT
THEO ATT ĐẾN PHỦ TÂY HỒ
Theo em đến tận Phủ hồ tây
Tà áo gió đưa phơ-phất bay
Người đến xin thần duyên ước thắm
Kẻ đi cầu thánh tình mong may
Em mang sắc nước chi cho đượm
Anh cảm hương trời đến phải say
Bên gốc cây si xin với Phủ
Mà lòng rạo-rực chín từng mây.
Rdinh
Rủ nhau vãn cảnh Phủ Hồ Tây
Sương chiều mơn nhẹ, áng mây bay
Nam thanh ngay thật xin duyên thắm
Nữ tú lòng thành lễ cầu may
Mặt nước lung linh cho hồn đắm
Khói hương nghi ngút dệt tình say
Cảnh chiều bên Phủ mê hồn quá
Để tâm nam nữ động trời mây...
ATT
THEO ATT ĐẾN PHỦ TÂY HỒ
Theo em đến tận Phủ hồ tây
Tà áo gió đưa phơ-phất bay
Người đến xin thần duyên ước thắm
Kẻ đi cầu thánh tình mong may
Em mang sắc nước chi cho đượm
Anh cảm hương trời đến phải say
Bên gốc cây si xin với Phủ
Mà lòng rạo-rực chín từng mây.
Rdinh
Theo bước chân người đến Phủ Tây
Long lanh đáy nước áng mây bay
Thanh niên náo nức cầu duyên đạt
Xế bóng âm thầm đợi sự may
Bên vai khấn vái lòng mơ mộng
Một bóng chờ trông ngất ngất say
Ai cũng mong mình nên ước nguyện
Tâm thành chắc chắn động trời mây
anhtrangthu
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-30 13:50:57Rdinh>
LỜI CẢM TẠ
Xin chân-thành cảm-ơn BĐH/VNTQ và các ĐHV Việt dương Nhân, Huyền Băng và Nguyễn Đỗ đã giúp đỡ tôi có được một trang thơ sạch đẹp như hôm nay.
Cũng xin cảm ơn các thi-hữu đã chia xẻ cùng Rdinh trong PM cũng như ngòai diễn đàn, nay thì sóng gió đã qua đi, chúng ta lại trở về với thơ phú bình-thương
Xin chúc tất cả được mọi sự may-mắn trong năm mới
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-31 14:25:44Han Bang>

Xin họa theo chữ ký của Kashigi Omi

Dieu Tam
Lùa rác rến khắp đường khắp ngả
Chổi từng nhát cứ lướt nhanh qua
Cho sạch sẽ từ đường tới ngỏ
Xuân về rồi sáng cả đường xa
Hàn Băng
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-31 01:47:13Rdinh>
Dieu Tam
Lùa rác rến khắp nẻo đường qua
Chổi từng nhát cứ lướt nhanh qua
Cho sạch sẽ từ đường tới ngỏ
Xuân về rồi sáng cả đường xa
Hàn Băng
Dâng Rding
Dâng đậm đà
đến quán Rding
Gửi người bạn
một tấm chân tình
Cùng trao nhau
thêm những bài thơ mới
Bên Thư Quán
tình chúng mình
lung linh
Rding thân
gửi Rding mỗi lần
Thơ của mình càng ân cần hơn nữa
Mình xin liều một câu thơ có chửa
Đẻ thêm nhiều
mối giao hảo thân yêu!
Phan Đức Dũng - Tâm Bão!
Dâng đậm đà
đến quán Rding
Gửi người bạn
một tấm chân tình
Cùng trao nhau
thêm những bài thơ mới
Bên Thư Quán
tình chúng mình
lung linh
Rding thân
gửi Rding mỗi lần
Thơ của mình càng ân cần hơn nữa
Mình xin liều một câu thơ có chửa
Đẻ thêm nhiều
mối giao hảo thân yêu!
Phan Đức Dũng - Tâm Bão!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-31 13:49:44Rdinh>
Dâng Rding
Dâng đậm đà
đến quán Rding
Gửi người bạn
một tấm chân tình
Cùng trao nhau
thêm những bài thơ mới
Bên Thư Quán
tình chúng mình
lung linh
Rding thân
gửi Rding mỗi lần
Thơ của mình càng ân cần hơn nữa
Mình xin liều một câu thơ có chửa
Đẻ thêm nhiều
mối giao hảo thân yêu!
Phan Đức Dũng - Tâm Bão!
Dâng đậm đà
đến quán Rding
Gửi người bạn
một tấm chân tình
Cùng trao nhau
thêm những bài thơ mới
Bên Thư Quán
tình chúng mình
lung linh
Rding thân
gửi Rding mỗi lần
Thơ của mình càng ân cần hơn nữa
Mình xin liều một câu thơ có chửa
Đẻ thêm nhiều
mối giao hảo thân yêu!
Phan Đức Dũng - Tâm Bão!
Đi đâu mà lâu quá mới ghé vậy bạn, hay thấy có cái bóng hồng naò rồi quấn chặt lấy không kịp quay về.
Tớ cứ bỏ thử nụ cười vào, giờ cậu mới thấy nhé, dẫu cho nụ cười của ông Obama cũng không đẹp đâu, mà độc-giả họ lại nghĩ đi một ý khác là cười mỉa thì mệt lắm.
Theo tớ thì nên đặt lại thế này : cái dấu hỏi đặt ở cuối con đường, còn chỗ nụ cười mình đặt biển chỉ đường ONE WAY, cho nó quốc-tế một chút, có thể hiểu là con đường nghệ-thuật chỉ tiến chứ không thể lùi và cuối đường thì còn xa lắm chưa biết đi đến đâu nên có dấu hỏi.
Còn đối với ý của cậu thì không được vì khoa-học và nghệ-thuật luôn đi lên không có định mức ở đâu hết, nói sơ thế để tớ vẽ lại cho cậu coi, nhưng phải đợi thời-gian đấy. Bye Rdinh





