Đã xong
Tarzan đảo xe lại.Trời ạ,khu vườn láng giềng của Jeske công nhận là dễ thương thiệt,nhưng cô bé cỡ 15 tuổi đang đùa giỡn với chú chó mình dài,tai rủ bên đó thì chẳng hề giống…Gaby chút nào.Tối thiểu là cô bé có mái tóc khác màu với Gaby.Tóc của cô đen nhánh.Chẳng lẽ thằng mập Kloesen trông gà hóa cuốc định giở trò làm quen với cô bé sao?
Vừa trông thấy tứ quái,con chó chạy ngay đến bên bức tường,toan nhảy qua.
-Pedro!
Cô chủ của nó cất tiếng gọi nhưng con chó không nghe.Với một cú nhảy nữa,nó đã vượt qua bức tường thấp.
Pedro nhảy xuống ngay trước mũi xe của Gaby,vẫy đuoi và sủa vui vẻ.
-Con chó dễ thương ghê.
Gaby xuống xe và…vô tình quẹt phải Tròn Vo.Cô bé bảo con chó chìa chân xinh ra rồi cho nó ăn xúc xích nướng.
Tròn Vo nhận xét:
-Mình thấy Gaby có tâm hồn ăn uống đó chớ.Thế mà còn chê người ta thủ thức ăn dự trữ.
Mãi lúc này Tròn Vo mới nhận thấy Tarzan và Karl nhe răng cười.Thằng mập vội cho tay vào túi quần và kêu toáng lên:
-Pedro!Trả xúc xích đây.Gaby xoáy nó của tao đấy.Muộn mất rồi.Đồ…chó!
Cô bé kia tươi cười bước tới:
-Pedro háu ăn lắm,nhưng nó rất hiền.
Gaby nói:
-Ai béo mà chẳng háu ăn,Willi của chúng mình cũng vậy đó.Mình tên là Gaby.Hình như mình đã từng trông thấy bạn ở trường nữ học…
-Đúng vậy,tớ học lớp 10,còn các cậu?
Mấy đứa con trai tự giới thiệu.Cô bé tóc đen tên là Gerti,ngôi nhà này do bố cô,một kiến trúc sư,đã tự tay thiết kế.
Gaby trỏ sang nhà Jeske :
-Còn nhà kia,bố cậu có xây không?
-Đó là một dinh thự tốn kém mà xấu vẫn hoàn xấu.
Tarzan thăm dò:
-Nhưng cái chính là những người hàng xóm tốt bụng sống trong đó.
Gerti giải thích:
-Ông Jeske sống độc thân,lập dị.Hàng ngày chỉ có một bà đến giúp việc theo giờ.Ông ta chẳng đi làm,mà vẫn giàu nứt đổ đỗ vách.Ông ta sưu tầm nghệ thuật,trước hết là các tác phẩm nghệ thuật Ai Cập từ thời các Pharaong.Ông ta đã cho xây dưới tầng hầm một buồng chống được cả bom nguyên tử.Tớ không chịu nổi Jeske .Đàn ông gì mà cứ ẽo ợt,ỏn ẻn.Đáng ghét lắm.
Cửa sổ nhà Gerti mở ra,có tiếng gọi Gerti.Cô bé chào tạm biệt và bế con chó Pedro quay vào.
Tarzan nói:
-Gerlichặp may nhé!Giả thuyết của tụi mình có vẻ chính xác.Tuy nhiên lại có chỗ phi lý.
Tròn Vo ngạc nhiên:
-Phi lý là sao?
-Vì một nhà bảo tàng còn được trang bị hệ thống báo động chu đáo hơn một nhà băng.
Karl gật đầu:
-Đúng!Và tao tin rằng hai tên Malowitz và Gerlich thừa biết điều đó.
Tarzan cắn môi:
-Tarzanịu mình cần biết chắc chắn kẻo miếng ăn kề tận miệng rồi còn mất.Biết đâu có một vụ việc hoàn toàn khác hẳn ẩn sau vụ này.
Tròn Vo thở dài đánh sượt:
-Ôi chao,đừng nhắc đến ăn nữa.Nè Gaby,tớ còn giận cậu ít nhất 10 phút nữa.
Gaby làm bộ mặt rầu rĩ:
-Willi,đừng giận mình.Đó là cách duy nhất để kéo Pedro về phe tụi mình.Có thế Gerti mới cở mở,và tụi mình mới có bấy nhiêu thông tin về Jeske chớ!
Tròn Vo cãi:
-Nhưng tớ đói lắm,còn 9 phút nữa.
Gaby vuốt cánh tay bạn,tỏ ra dễ thương:
-Bạn không thề rút ngắn đi chút nữa ư?
-Thôi được,3 phút nữa chúng ta lại là bạn của nhau.
Tứ quái cười ồ,đạp xe đưa Gaby về nhà,rồi trở lại trường.
Buổi tối tự nhiên xảy ra một chuyện…động trời.Không hiểu làm sao lúc tập trung học sinh ký túc xá xem phim trên ti vi,Tarzan và Kloesen lại ngồi kế bên thầy giám thị Bockler mới xui xẻo chớ.
Coi,đèn đuốc trong câu lạc bộ tắt ngóm để chiếu phim nên hai quái làm gì biết mình bị hớ.Đnế khi giọng thầy Bockler vang lên chúng mới giật mình:
-Sao?Hôm nay được bữa đúng giờ nhỉ?
Câu chất vấn rõ ràng nhằm vào Tarzan .Hắn tỉnh bơ:
-Thầy nói khe khẽ chớ,mọi người đang xem phim kia mà.
-Đừng qua mặt tôi…
-Ủa,thầy chưa biết tin gì sao.Nạn nhân của vụ cướp là ba của Anke Durrmeier.Em vì thấy chuyện bất bình nên mới phải về trễ.Không tin thầy cứ phôn cho thanh tra Glockner.Ông ấy sẽ làm nhân chứng đâu ra đó.
Thầy bockler xô ghế đứng dậy hậm hực khiến Tarzan cười thầm.Tuy nhiên còn lâu thằng mập mới tế nhị như hắn.Nó véo sườn Tarzan :
-Tuyệt lắm.Giờ thì ổng dẽ buông tha mày cho coi.
-Ờ,mà phim chiếu nội dung gì vậy Kloesen?
Kloesen cụt hứng tiu nghỉu:
-Chiếu…cuộc điều tra của một nhà báo về giới xã hội đen…Nếu chuq7 biết chắc là sau này tao sẽ trở thành giám đốc hãng kẹo sôcôla thì tao đã học làm nhà báo rồi.
Mắt Tarzan sáng rực.Hắn nảy ra một ý định.Hắn thì thầm một mình:
-Một nhà báo điều tra ư?Ôkê,tụi mình đã có lối thoát.
-Ê,đại ca lảm nhảm gì thế?
-Mày nói tao lảm nhảm à?Sáng mai mày sẽ biết thế nào là…diệu kế.
Sáng mai Tròn Vo chưa thấy “diệu kế” của Tarzan đâu thì đã thấy thầy Bockler bước đến gần.Trời hỡi.trời đánh còn tránh bữa ăn,chẳng lẽ ông thầy không biết tụi nó đang xực điểm tâm hay sao.
Nào,giọng ông ta đầy hằn học:
-Tôi vừa nói chuyện qua điện thoại với thanh tra Glockner.Có vẻ những điều cậu nói là đúng.Thôi được.
Tarzan giả vờ ngạc nhiên: