![[&:]](/images/smiley/s5.gif)
Bụi tím ạh! Tôi không biết bạn là ai... Nhưng có lẽ bạn nói đúng... tôi và bạn chung một điều gì đó... “
cùng một con tim nồng nàn ...và nhức nhối”
“
Cuộc sống hối hả…dòng đời hối hả…”
“
Mang cho mình cái mặt nạ cười mà trong lòng thì rỗng toát… đôi khi giật mình, cảm nghĩ mình sợ cho chính mình… cái mặt nạ mình đeo giờ wá dày…nên nặng wá… khiến mình tự cảm thấy… mình đáng sợ thật… Mặt nạ cười thật tươi… “
[>:]Những tháng ngày qua, đôi khi không cần biết người ngồi trước Nó là ai, đang làm gì…Đôi khi Ka hỏi Nó. “út dạo này stress gì àh?” Nó cười. “Không Ka ạh!”. Đôi mắt xa xăm... Lẩm nhẩm theo ca từ của người nhạc sĩ nó yêu thích...
Và rồi...Lang thang... những con đường…Tìm một chút bình yên!.
…
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
Anh ơi, Em dừng lại đây rồi, không phải là có thể nữa. Em buông tay rồi anh ạh. Không, em không muốn nói dối trước anh nữa, em không muốn gượng cười. Không dõi theo anh như ngày xưa nữa. Mọi thứ sẽ tốt đẹp phải không anh? Cho cả anh, cả em và cả bạn anh nữa!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Ngày em bệnh, e mượn cớ… em mượn cớ... và đúng như những gì em dự đóan…Nhưng xót xa quá... Không ngờ rằng có lúc tim em lại đau đến thế.
…
Ngày em đau, gắng gượng mình em cười, không kêu ca, không phàn nàn. Nhưng tim em đau lắm. Ánh mắt cậu bạn nhìn em xót xa. Đôi lúc, em mệt mói muốn gục vào bờ vai ấy, nhưng rồi. Lý trí, lý trí lại đưa em về thực tại. Không, em không làm thế được, em không ích kỉ thế được, Cậu ta quá tốt với em, em lại chẳng đi cùng cậu ta đến hết con đường.. Không, em không thể…
Ôi… vụn vỡ! Nét mực tím trong những cuốn sổ nhỏ đã phai màu…Thời gian, ừ thời gian…vẫn là ngừời bạn đồng hành tốt nhất… thời gian!
“Bắt gặp mình từ những nỗi đau… đôi khi mình cũng phải ngã quỵ từ đó… không hẳn lúc nào cũng vững vàng hơn đâu…” Đúng! Đã có lúc em quỵ ngã, đã có lúc tưởng chừng mình chìm trong những niềm đau. Đã có lúc…. Nhưng giờ… em vững vàng hơn. Là thật đấy. A xa rồi, em học cách tự đứng dậy sau mỗi lân vấp ngã. Học cách tự chăm sóc cho chính mình. Học cách uống thuốc đúng giờ mà không cần Thầy hay Bạn nhắc nhở. Em học cách yên lặng trước những nỗi đau. Em học cách trầm mình lại. Em vững vàng hơn. Là thật phải không anh?
Có đôi khi em muốn lắm, được ào đến bên anh như ngày xưa. Nhưng rồi, mọi thứ lại ngăn em lại. Anh và em! Bức tường vô hình … không gì phá vỡ.
… Hạt bụi…Màu tím…Những con sóng ngầm…
Em đau, nhưng chưa bao giờ trong những cơn đau có anh ở cạnh. Vì em không nói? Vì em luôn cười? Vì em im lặng? Vì em giấu kín? Hay vì mình không cảm được nhau? Có lẽ vì tất cả. Hoặc chỉ bởi một chữ duyên!
...
... Anh ạh! E buông tay rồi. Em không còn mong đợi từ anh điều gì. Anh em, hay bạn bè cũng thế cả thôi. Là thật đấy. Trái tim em đã không còn đau nữa. Hoặc Nó không thể đau hơn được nữa. Buông tay! Không phải em chạy trốn. Em vẫn đối diện, đối diện với nỗi đau của chính mình. Từng ngày, từng ngày một. Nhưng em mệt mỏi rồi, em không muốn gồng mình lên nữa. Em muốn vô tư cười, vô tư khóc, vô tư trầm lắng hay ồn ào…Anh muốn hiểu về em thế nào cũng được... Không còn quan trọng nữa đâu anh!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
…Anh ạh! Có thể một lúc nào đó trên đường đời tấp nập… Mình sẽ cười anh nhé… coi như tất cả là tình cờ… Em sẽ mỉm cười, bước đến chào anh…theo đúng phép lịch sự… Anh sẽ cười, chào lại em, theo đúng phép lịch sự… Nhưng xin anh, đừng bao giờ gọi em là nhóc…
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Vụn vỡ… Bụi tím… sóng ngầm…Cảm ơn anh vì tất cả!