Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

MỘT GÓC BÊN ĐỜI

9 trả lời, 1.356 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-03 17:53:01nui nhan>
TÌM
 
Tôi đi tìm một chút vui,
Ai người thơm thảo cho tôi vui cùng.
Tôi đi tìm một chút tình,
Ai người dư dả sẻ dùm sang tôi.
Tôi đi tìm một nụ cười,
Ai người tốt bụng cho tôi xin nào.
Tôi đi tìm giấc chiêm bao,
Ai người tri kỷ mời vào cùng tôi.
 
                              nui nhan
Đăng nhập để trả lời
0
MÔT GÓC BÊN ĐỜI
 
Chông chênh một góc bên đời,
Một bình rượu nhạt,một trời sao đêm.
Dạt dào bao nỗi nhớ em,
Rượu say,anh ngủ bên thềm cùng trăng.
 
                           núi  nhạn
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-02 08:38:38nui nhan>
         THAN !

Thơ thẩn đường chiều,một khách thơ.
Lang thang tìm tứ để làm thơ.
Đi lên đi xuống rồi qua lại.
Viết mãi viết hoài chẳng được thơ.
Anh đọc thơ người sao tuyệt quá,
Còn  mình viết mãi chẳng ra thơ,
Tiếc công cha mẹ nuôi ăn học,
Chẳng tích sự gì,chỉ thẩn thơ !
 
                         nui nhan
Đăng nhập để trả lời
0
THAN !

Thơ thẩn đường chiều,một khách thơ.
Lang thang tìm tứ để làm thơ.
Đi lên đi xuống rồi qua lại.
Viết mãi viết hoài chẳng được thơ.
Anh đọc thơ người sao tuyệt quá,
Còn mình viết mãi chẳng ra thơ,
Tiếc công cha mẹ nuôi ăn học,
Chẳng tích sự gì,chỉ thẩn thơ !

nui nhan

 
Cứ hãy mơ giữa khói mờ...!
 
Thênh thang quán nọ muôn khách thơ
Cứ đọc cứ vui chớ hững hờ
Bạn hữu xướng vần ta đối họa
Văn trau thơ chuốt óng như tơ
 
Xin đừng vội nản khách đường thơ
Bước bước chân đi giữa khói mờ
Nhân ảnh lung linh  là thi tứ
Gom ngàn nhung nhớ dệt trời mơ
 
Huyền Băng
 
Chào nui nhan, chúc bạn tìm được niềm vui cùng các bạn thơ trong thư quán nhé!
 
 
 

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-02 12:17:14giotsuongthu>
THAN !

Thơ thẩn đường chiều,một khách thơ.
Lang thang tìm tứ để làm thơ.
Đi lên đi xuống rồi qua lại.
Viết mãi viết hoài chẳng được thơ.
Anh đọc thơ người sao tuyệt quá,
Còn mình viết mãi chẳng ra thơ,
Tiếc công cha mẹ nuôi ăn học,
Chẳng tích sự gì,chỉ thẩn thơ !

                     nui nhan

 
 
ĐÙNG  THAN
 
Than thở làm gì,hỡi khách thơ?
Thơ hay thơ dở cũng là thơ.
Viết gì cứ viết đâu ai cản,
Đọc thấy suông suông,ấy chắc thơ!
Có phải làm thơ như cuốc đất,
Mà cần ráng sức mới hay thơ,
Mình là thi sĩ vườn mà lị,
Cứ thảnh thơi lòng,cứ thẩn thơ !
 
                            giotsuongthu,
 
Nghe tên chắc đồng hương quá. chào bạn mới,chúc vui.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
THỎANG TIẾNG QUÊ HƯƠNG...
 
"Núi Nhạn ngàn năm khói lam vương đỉnh tháp "
"Sông Đà muôn kiếp nước biếc quyện chân cầu "
"Đại lộ trơ vơ...lũ cột đèn đứng đợi "
"Bước cô đơn tôi nện suốt đêm thâu ! " (*)
 
Bây giờ Núi ở xa xôi.
Bao năm Sông vắng...mà người vẫn đây !
Thản nhiên ngày kéo theo ngày...
Giật mình tóc đã đến kỳ điểm sương  !
Bỗng dưng vẳng tiếng quê hương...
Nghe cay hai giọt niềm thương...sắp hàng !
Chừng như trong giấc mơ màng.
Giậy lên cả một quãng đường ấu thơ !!!
Rồi đây...biết đến bao giờ  ?!!!!
 
Hòang Thị
.....................................(* ) Trích bài "Mai Tôi Đi Rồi" (Hòang Thị )
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cứ hãy mơ giữa khói mờ...!
 
Thênh thang quán nọ muôn khách thơ
Cứ đọc cứ vui chớ hững hờ
Bạn hữu xướng vần ta đối họa
Văn trau thơ chuốt óng như tơ
 
Xin đừng vội nản khách đường thơ
Bước bước chân đi giữa khói mờ
Nhân ảnh lung linh  là thi tứ
Gom ngàn nhung nhớ dệt trời mơ
 
Huyền Băng
 
Chào nui nhan, chúc bạn tìm được niềm vui cùng các bạn thơ trong thư quán nhé!

 
xin chào chị Huyền Băng,
 
 
Vô cùng xúc động và cảm ơn chị HUYỀN BĂNG đã ghé thăm và khích lệ, chúc chị luôn vui,hạnh phúc,
                                      núi nhạn,
 
Chênh vênh một góc bên đời,
Lẻ loi cô độc giữa trời mông mênh,
                         
                        nui nhan
.
 
Đăng nhập để trả lời
0
THỎANG TIẾNG QUÊ HƯƠNG...

"Núi Nhạn ngàn năm khói lam vương đỉnh tháp "
"Sông Đà muôn kiếp nước biếc quyện chân cầu "
"Đại lộ trơ vơ...lũ cột đèn đứng đợi "
"Bước cô đơn tôi nện suốt đêm thâu ! " (*)

Bây giờ Núi ở xa xôi.
Bao năm Sông vắng...mà người vẫn đây !
Thản nhiên ngày kéo theo ngày...
Giật mình tóc đã đến kỳ điểm sương !
Bỗng dưng vẳng tiếng quê hương...
Nghe cay hai giọt niềm thương...sắp hàng !
Chừng như trong giấc mơ màng.
Giậy lên cả một quãng đường ấu thơ !!!
Rồi đây...biết đến bao giờ ?!!!!

Hòang Thị
.....................................(* ) Trích bài "Mai Tôi Đi Rồi" (Hòang Thị )


 
Xin chào Hoang Thi,rất vui được bạn ghé thăm,
 
Dẫu xa muôn núi nghìn sông,
Trong tim ai cũng nặng tình cùng quê,
Quê  hương núi Nhạn sông Đà,
Tình người chân chất ,hiền hòa,thủy chung.
Xa quê đã mấy mươi năm,
Cuộc đời chìm nổi ít lần thăm quê.
Dặm dài cách trở sơn khê,
Nhớ da diết nhớ,buồn tê tái buồn !!!,
 
                            núi nhạn
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-04 03:05:02giotsuongthu>
TUY HÒA THƯƠNG NHỚ
 
Ai về núi Nhạn hôm nay,
Để cho lòng ta ray rứt,
Nỗi nhớ quê sao da diết,
Người ở quê nhà có hay,
 
Lâu lắm  rồi không về lại,
Nguyễn Huệ giờ đã khác xưa?.
Thương sao con đường lá đổ,
Những chiều lấy cặp che mưa.
 
Chè PHƯỢNG là nơi hò hẹn,
Ghế đu bọn mình tranh nhau,
(con gái mà mê cờ tướng,
Ai thua bị phạt một chầu)
 
Những chiều tung tăng ngoài biển,
Cùng nhau lượm ốc bắt còng,
Và rồi mùa thi lại đến,
'Bế môn" chẳng dám đi rong.
 
Giờ thì mỗi đứa một nơi,
Đời ta ba chìm bảy nổi,
Nhớ quê tấc dạ bồi hồi,
Người xưa ai còn ngóng đợi !
 
Tình cờ bất gặp chiều nay,
Có người về thăm phố cũ,
Xin nhặt giúp ta chú còng,
Với cánh phượng hồng chớm nụ.
 
                   giotsuongthu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-05 21:18:39hoangthi.>
Hòang Thị xin repost bai thơ sau đây mến tặng nuinhan +giotsuongthu va cac bạn đồng hương....



DÙ TRONG HAY ĐỤC AO NHÀ VẪN HƠN !

Quê hương là nơi sanh ra và nuôi ta lớn .
Dẫu chẳng còn ai , ta vẫn muốn đi về !
Canh cánh bên lòng ...gió xao xát những ngọn tre !
Thấp thoáng chòm dừa cao,mái tranh hiền hoà như dáng mẹ !
Người quê tôi quê mùa nhưng chơn chất quá !
Mỗi âm Ê cũng chỉ phát được thành Ơ !
Bao thế hệ cha ông vẫn nói "ĐI DÌA " !
Cố lận miệng đọc "ĐI QUỜ" nghe tội nghiệp !
Mình "dân nẫu" !
Thôi !_Cần gì phải bắt chước !
Nói tiếng quê mình...
Nghe chứa cả ngọn gió nam khô .
Có cả đồng lúa Tuy Hòa ấm no bao thế hệ .
Núi Nhạn, sông Đà...in sâu vào tâm hồn người cô lữ !
Nắng hạn, mưa khan ...mong mây phủ Đá Bia !...
Từ một phương xa hay nơi miền đất lạ .
Chỉ chợt nghe có giọng rặt quê mình .
Là cả một vùng quê hương cồn lên như sóng dậy !
Ôi ! thân thương, gần gũi, thiết tha !...
Có những cái luôn ở bên ta .
Quen thuộc quá nên chưa bao giờ ta thấy !
Chợt đến lúc nó nằm ngoài tầm tay với ,
Hay mong manh ...tuột thoát khỏi tầm tay ,
Lại nhớ mong thắm thiết , da diết cả đêm ngày !
Đời là những chồng chất say và tỉnh (?) !
Hạnh phúc bâng quơ...!_Là quan niệm thôi ư ?!
Cũng chỉ vậy thôi ! mà có lúc chán thừa !
Lúc khao khát mong tìm về lối cũ !
Ao nhà vẫn hơn dù trong hay đục !
Hãy cho ta sống lại với quê mình !
Chả có nơi nào đẹp bằng chỗ khai sanh !!!
 
............................HOàng Thị .....................................
Đăng nhập để trả lời
0