Có lẽ vì quá khổ, con người rễ tin vào những lời nói có thể mang chút ánh sáng cho mình + thời đại người đàn bà mất đi người đàn ông và người đàn ông mất đi người đàn bà, chỉ cần trong nháy mắt ...
Nhớ anh lắm ah ơi !
Nhớ anh lắm anh có biết không?
Chỉ đơn lẻ bóng hồng đơn chiếc
Nhưng em vẫn mải miết làm việc
Không có về hòa nhập một giấc mơ
Em vẫn bước con đường lu mờ
Thương hay nhớ còn em vẫn ở
Matxcova lỡ bước một con đường
Một cánh hoa không còn thơm ngát hương
Rơi rụng xuống cánh nhỏ tả tơi
Sống đất khách còn tỉnh hay giấc mơ
Trong cuộc đời không vay mà nợ
Có biết không _ nhớ anh lắm anh ơi !
Phong Linh
Người đàn ông không... thật :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=386372&mpage=69&key=
Khoảng lặng đã qua :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=427346&mpage=23
Chuyện ngắn Phong Linh :
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=440207












![[:D]](/images/smiley/s2.gif)



