<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-12 09:14:24Tuệ Linh>
MỘT ĐIỀU GÌ ĐÃ
CHÁY LÊN TRONG TRÁI TIM ANH
Một điều gì đã cháy lên trong trái tim anh
Anh sẽ đến và nói với em như vậy
Đừng từ chối
đó là lời từ tâm khảm
từ máu dồn
từ nhựa sống nơi anh.
Một điều gì đã cháy lên trong trái tim anh
Anh sẽ dến và nói với em như vậy
Đó là ánh sáng đầu tiên cho cuộc sống của anh
Phải trải qua bao khổ đau nhọc nhằn mới có
Đừng coi là vô nghĩa
Điều còn lại cuối cùng giữa em và anh…
Một điều gì đã cháy lên trong trái tim anh
Anh sẽ đến và nói với em như vậy
Dẫu quanh em có bao chàng trai kỳ diệu
Với muôn lời thì thầm muốn thức dậy tình yêu
Anh vẫn đến.
Một điều gì đã cháy lên trong trái tim anh
Anh sẽ đến và nói với em như vậy
Em hãy tin
cuộc đời sẽ xanh lên từ ấy
không cùng.
CON BIẾT LÀM GÌ
NGĂN THỜI GIAN ĐỨNG LẠI
Tháng ngày chảy trôi qua tóc xanh của mẹ
Sợi bạc hằn trong mỗi giấc con mơ
Con biết làm gì ngăn thời gian đứng lại
Mỗi giây đi… cướp mẹ một phần…
Ngày đói mẹ nhường cơm
Đêm lạnh mẹ nhường chăn
Bão giông
mẹ bọc con bằng cả thân mình
Mẹ đã ốm bao lần cho con được khoẻ
Mẹ đã khóc bao lần cho con được hé nụ cười
cho mắt con được thấy mặt trời
để con bay cùng ánh sáng…
Chia thịt xương
chia máu huyết
chia linh hồn
Đời mẹ khuyết hao cho đời con tròn vẹn!
Đường quê xưa thăm thẳm… mẹ dắt dìu con
Nay những đại dương con qua, những đại ngàn con tới
Có nơi nào không vương bóng mẹ…
mẹ ơi…
CÓ LẼ NÀO...
Có lẽ nào em nỡ lãng quên
Dù ước vọng chẳng còn nguyên vẹn nữa
Dù kỷ niệm phai dần sau đổ vỡ
Chúng mình chia xa...
Có lẽ nào em nỡ lãng quên
Lời xưa cũ dù không vọng nữa
Những năm tháng ùa qua nghiệt ngã
Tình yêu còn đắng lặng trong hồn...
Có lẽ nào em nỡ lãng quên
Bàn chân bước trên đường xưa vắng lặng
Chỉ mình anh trong thời gian đằng đẵng
Vẫn trở về nơi kỷ niệm đầu tiên.